Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 138: VÔ DANH PHONG CÓ TỨ ĐỆ TỬ
Sáng hôm sau, Ngao Tuyết Ly thức sớm hơn bình thường nhưng ra khỏi phòng muộn hơn bình thường. Nàng đã thay ba bộ y phục rồi lại mặc về bộ trắng lam đơn giản nhất. Không phải lễ phục Long Cung. Không long văn hoàng tộc. Không mão. Không trang sức ngoài chiếc trâm thu long tức đã quen. Nàng đứng trước gương một lúc lâu, rồi tự thấy hành vi này rất vô nghĩa. Chỉ là bái sư ở Vô Danh, nơi Long Thanh có thể đang ngoài sân cãi với gà vì chúng mổ mất hạt giống. Nhưng chính vì là lựa chọn của nàng nên nàng lại muốn mọi thứ rõ ràng. Khi mở cửa, điều đầu tiên thấy là tấm biển gỗ “Tuyết Ly”. Điều thứ hai là Vô Song đang đứng dựa cột đối diện, vẻ mặt quá vô tội để đáng tin. “Ngươi đứng đây làm gì?” Tuyết Ly hỏi. “Đi ngang.” “Phòng ngươi hướng khác.” “Ta đi vòng.” “Nói.” Vô Song cười. “Tứ sư muội dậy rồi?” Hàn khí trên tay Tuyết Ly dâng chưa tới nửa nhịp đã bị nàng thu. “Chưa bái.” “Sắp.” “Đừng gọi.” “Được, Tứ...” “Mị Vô Song.” “Ta im.” Tam sư tỷ quay đi nhưng vai rung. Tuyết Ly bỗng nhận ra mình đã chấp nhận thứ hạng này nhiều hơn dự kiến, bởi nếu thật sự phản đối nàng có thể nói thẳng không bái. Cảm giác kỳ quái lại xuất hiện: nàng từng đứng trên rất nhiều Long tộc trẻ về thân phận, nhưng vào Vô Danh lại phải gọi một hồ ly, một Nhân tộc Đan nữ và một Ma nữ là sư tỷ chỉ vì họ tới trước. Không ai quan tâm huyết mạch ai cao hơn. Điều này... không khó chịu.
Lễ được chuẩn bị dưới Tiểu Thanh. Long Thanh thật sự làm một cái bàn gỗ mới, dù Cửu Ly nói bàn cũ đủ dùng. Hắn bảo mặt bàn cũ lệch. Vô Song lập tức nói sư phụ rất coi trọng Tứ sư muội. Long Thanh đáp chỉ vì chén trà đặt lên bị nghiêng. Tuyết Ly nghe từ xa không biết nên vui hay bực. Trên bàn có ấm trà, bốn mộc bài. Ba cái cũ ghi Vô Danh / Cửu Ly, Vô Danh / Thanh Dao, Vô Danh / Vô Song. Cái thứ tư còn trắng một mặt. Long Thanh chưa khắc vì muốn xác nhận nàng dùng “Tuyết Ly” hay “Ngao Tuyết Ly”. Cửu Ly nói mộc bài của mọi người chỉ dùng tên quen. Tuyết Ly nhìn ba tấm. Không ai ghi Tô thị, Diệp thị hay Ma tộc. Nàng nói: “Tuyết Ly.” Long Thanh gật rồi cầm dao khắc. Nét đầu hơi thô. Nét sau đều hơn. Nàng nhìn một lúc rồi hỏi: “Ngươi không dùng pháp khí khắc?” “Ta không có.” “Có thể nhờ Tạ trưởng lão.” “Tự làm được.” “Lệch thì sao?” “Mài.” Vô Song nói: “Điện hạ, đừng kỳ vọng mộc bài hoàng tộc.” Tuyết Ly đáp: “Ta không cần.” Câu ấy thật.
Trước khi lễ bắt đầu, Ngao Tuyết Ly lại làm một việc khiến ba nữ tử không ngạc nhiên nhưng Long Thanh hơi ngẩn: nàng yêu cầu nghe toàn bộ quy củ Vô Danh. “Hôm qua ngươi bảo ở đây phải làm việc. Còn gì?” Long Thanh nghĩ rất lâu. “Không đánh nhau trong nhà.” Cửu Ly lập tức nói: “Không có quy củ chính thức như vậy.” “Ta vừa thêm.” Vô Song cười. Tuyết Ly vẫn nghiêm túc: “Tiếp.” “Không tùy tiện hại người.” “Thế nào là tùy tiện?” “Không biết. Tự nghĩ.” “Quy củ gì mơ hồ vậy?” “Ta đâu lập tông môn.” Thanh Dao ở bên nói: “Sư phụ thường xét việc cụ thể. Không có danh sách hình luật.” Tuyết Ly gật rồi hỏi tiếp: “Phản bội?” Long Thanh: “Phản bội gì?” “Rời sư môn. Truyền công pháp ra ngoài. Làm trái lệnh sư phụ.” “Ta chưa dạy bí pháp gì đáng trộm.” “Giả sử có.” “Thì đừng cố ý hại người.” “Nếu ta muốn rời?” Long Thanh nhìn nàng. “Thì rời.” “Không truy?” “Nếu cô lấy đồ người khác thì trả.” “Ta hỏi người.” “Không giữ.” “Không phế tu vi?” “Ta làm được à?” “Giả sử.” “Không.” “Không huyết khế?” “Không.” “Không sư môn ấn?” “Không.” “Không phản bội cấm?” “Không.” Tuyết Ly hỏi liên tục tới mức Long Thanh bắt đầu thấy mệt. Cuối cùng hắn nói: “Cô bái hay ký hợp đồng?” Vô Song bật cười. Cửu Ly cũng. Nhưng Tuyết Ly không cười ngay. Nàng cầm Ngự Linh Cổ Phù lên, nhìn hai vòng giao nhau rồi nói rất bình thản: “Nếu một sư môn phải dùng khóa giữ đệ tử, ta không cần rời Long Cung để tới đây.” Không ai cười nữa.
Cửu Ly bước tới trước, đưa cho Tuyết Ly một chén trà mới. “Ta vào trước, nên là Đại sư tỷ.” Tuyết Ly nhận, hỏi: “Tính tuổi?” “Không.” “Tu vi?” “Không.” “Huyết mạch?” “Càng không.” “Chỉ thứ tự?” “Ừ.” Tuyết Ly nhìn nàng. Cửu Vĩ thuần huyết với hai chân vĩ đã mở, về thân phận Yao tộc chưa chắc thấp hơn một Băng Long điện hạ. Nhưng Cửu Ly không dùng điều đó. Nàng chỉ tới trước. “Đại sư tỷ.” Tuyết Ly gọi. Cửu Ly mắt cong rõ. “Ngoan.” “Đừng quá.” “Ta đợi câu này lâu rồi.” Vô Song lập tức chen: “Ta là Tam sư tỷ.” Tuyết Ly nhìn. “Ta biết đếm.” “Ta sợ cô không gọi.” “Tam sư tỷ.” Vô Song lập tức cười tới mức Tuyết Ly thấy mình bị lừa. Thanh Dao đi tới sau cùng, đặt một hộp thuốc vào tay nàng. “Nhị sư tỷ.” Tuyết Ly gọi. “Ừ.” Thanh Dao đáp. “Từ hôm nay vẫn ba ngày không động tuyến hai.” Tuyết Ly cứng mặt. “Bái sư không đổi?” “Không.” “Ta tưởng có thể thương lượng.” “Không.” Vô Song cười: “Tứ sư muội, chào mừng.” Tuyết Ly cuối cùng hiểu bái sư không giúp nàng thoát Thanh Dao quản thuốc.
Long Thanh ngồi bên kia bàn, nhìn bốn người nói chuyện mà đột nhiên cảm thấy mình bị bỏ khỏi chính lễ nhận đồ đệ. “Xong chưa?” Cửu Ly đáp: “Chưa. Sư phụ.” Ngao Tuyết Ly quay lại. Không có đại lễ long trọng. Không hương án. Không tổ sư bài vị. Vô Danh Phong thậm chí không có chính điện đúng nghĩa. Nhưng nàng lại thấy như vậy phù hợp. Nàng tự rót trà. Hai tay nâng chén. Không quỳ lâu như tối qua, chỉ hành đúng lễ sư đồ mà Cửu Ly từng làm. “Ngao Tuyết Ly, hôm nay tự nguyện bái Long Thanh làm sư, nhập Vô Danh Phong. Không vì Long Cung, không vì huyết mạch, không vì Long Tỏa, không vì ai ép.” Nàng dừng một nhịp rồi thêm, “Ta muốn học đạo của chính ta. Xin sư phụ nhận.”
Long Thanh nhìn chén trà.
Hệ thống hiện trước mắt:
[XÁC NHẬN Ý NGUYỆN TỰ CHỦ.]
[ĐỐI TƯỢNG: NGAO TUYẾT LY.]
[TRẠNG THÁI: PHÙ HỢP.]
[CÓ XÁC LẬP QUAN HỆ TRUYỀN ĐẠO?]
Lần này hắn không trì hoãn.
Trong đầu, hắn chọn Có.
Một nhịp rất nhẹ đi qua Vô Danh.
Không ai ngoài hắn nghe tiếng hệ thống.
[XÁC LẬP THÀNH CÔNG.]
[TỨ ĐỆ TỬ – NGAO TUYẾT LY.]
[CHỦ ĐẠO: NGỰ LINH – LONG ĐẠO – BĂNG ĐẠO.]
[PHỤ ĐẠO: HẢI VỰC – KHẾ ƯỚC – HUYẾT MẠCH.]
[ĐẠO TÂM CỐT LÕI: KHẾ TỪ TỰ NGUYỆN, NGỰ TỪ TƯƠNG THÔNG, KHÔNG LẤY HUYẾT MẠCH LÀM XIỀNG.]
[TRUYỀN ĐẠO HÌNH THỨC: GIÁN TIẾP.]
[NHIỆM VỤ KHỞI ĐẦU: CHĂM SÓC LINH ĐIỂU BỊ THƯƠNG TRONG BẢY NGÀY.]
[GIỚI HẠN: KHÔNG LONG UY, KHÔNG KHẾ ẤN, KHÔNG CƯỠNG NIỆM.]
[ĐIỀU KIỆN HOÀN THÀNH: LINH ĐIỂU TỰ PHỤC HỒI; NẾU NÓ MUỐN RỜI, KHÔNG ĐƯỢC GIỮ.]
Long Thanh đọc xong, suýt bật cười.
Hệ thống thật sự giao nàng nuôi chim.
Tuyết Ly thấy hắn nhìn khoảng không, biết có “thứ gì đó” đang xảy ra dù không biết hệ thống. “Sao?” Long Thanh nhận chén trà. Uống một ngụm. “Từ hôm nay cô là Tứ đệ tử.” Cửu Ly cười ngay. Vô Song vỗ tay. Thanh Dao gật. Tuyết Ly nghe hai chữ Tứ đệ tử từ chính miệng hắn, cảm giác khác hẳn lúc Vô Song trêu. Không phải danh phận Long Cung ban. Không phải hoàng hệ sinh ra đã có. Nàng đã tự xin, tự chọn và được nhận.
Long Thanh cầm mộc bài vừa khắc xong.
Một mặt: VÔ DANH.
Một mặt: TUYẾT LY.
Hắn đưa.
Nàng nhận bằng hai tay.
Không linh lực bùng.
Không long ngâm trong mắt mọi người.
Nhưng dưới nền Vô Danh Phong, nơi những cổ trận ngủ quá lâu đến mức Thanh Vân đã quên tên thật, một đường linh văn cực sâu bỗng sáng. Từ căn nhà nhỏ chạy qua dược viên, vòng ao, lướt dưới Tiểu Thanh rồi kéo tới một cột đá cổ bị rêu che. Một nút trong mạng THÁI HUYỀN TỔ PHONG âm thầm nối lại. Không ai trong sân thấy rõ. Chỉ Mạc Sơn Hà ở xa trên Kiếm Phong đột nhiên mở mắt, Lục Huyền trong chủ điện cảm linh khí Thanh Vân rung một nhịp rồi mất. Hàn Bách nhìn trời nhưng không thấy gì.
Ở Vô Danh, phản ứng lại rất đời thường.
Tiểu Hắc mở hai mắt thay vì một.
Tiểu Kim trên mái dừng mổ hạt.
Tiểu Thanh lay toàn bộ cành một lần dù gió yên.
Con cá đen bạc dưới ao nổi lên, đường vàng trên vảy sáng thành một đoạn dài hơn trước.
Ngao Tuyết Ly lập tức cảm thấy.
Long Tỏa rung.
Thanh Dao căng người: “Có lệnh?”
Tuyết Ly nhắm mắt.
Một nhịp.
Hai.
Rồi lắc.
“Không.”
“Vết rạn?”
“Không đổi.”
“Ba đường?”
“Tuyến một vẫn yên.”
“Vậy gì?”
Tuyết Ly cảm Băng Long nguyên chạy một chu trình.
Không mạnh hơn nhiều.
Nhưng khác.
Nó đi qua nút giao, dừng đúng một nhịp, chờ ý thức của nàng, sau đó tự chọn đường.
Không có tiếng quy vị.
Không có hướng đông nam.
Không có nỗi lo ai đó ở xa đang kéo.
Nàng mở mắt.
“Là ta.”
Thanh Dao hiểu.
“Long nguyên của cô?”
“Ừ.”
Một chu trình hoàn toàn do nàng tự quyết.
Đúng vào ngày nàng bái một người không có Long pháp.
Tuyết Ly nhìn Long Thanh.
Hắn không biết chuyện lớn đến mức nào, đang nhìn hệ thống hiện nhiệm vụ.
“Việc đầu tiên.”
Nàng hỏi: “Gì?”
“Chăm con chim bảy ngày.”
Không khí yên.
Vô Song là người cười đầu tiên.
Cửu Ly quay mặt.
Thanh Dao nhìn rổ linh điểu rồi gật như nhiệm vụ rất hợp lý.
Ngao Tuyết Ly nhìn sư phụ mới bái.
“Đó là truyền đạo?”
“Có vẻ.”
“Ngươi cho một Băng Long hoàng tộc nuôi chim?”
“Không được dùng Long uy.”
“Ta biết.”
“Không khế.”
“Biết.”
“Nó muốn đi thì để đi.”
Nàng nhìn linh điểu.
Sau đó nhìn mộc bài.
Cuối cùng gật.
“Được.”
Hệ thống lập tức:
[NHIỆM VỤ ĐÃ TIẾP NHẬN.]
Long Thanh nghĩ hệ thống này thật sự rất hợp Vô Danh.
Lễ bái sư đáng lẽ kết thúc ở đó, nhưng Vô Danh có ba sư tỷ không dễ để một buổi sáng trôi quá yên. Cửu Ly khoác tay Long Thanh khi hắn vừa đặt mộc bài xuống. “Sư phụ, vậy hôm nay ăn mừng?” “Nấu thêm hai món.” “Ta muốn cá.” “Không bắt cá ao.” “Ta biết.” Ngao Tuyết Ly nhìn cánh tay Đại sư tỷ quấn quanh tay sư phụ. Cảm giác quen thuộc xuất hiện. Khó chịu. Hàn khí không xuất hiện. Nàng nhận ra ngay. Vô Song cũng nhận ra ánh mắt, lập tức ghé: “Tứ sư muội.” “Gì?” “Còn thấy ồn không?” Tuyết Ly đáp: “Có.” “Ghen?” “Không.” “Vậy?” Nàng nhìn Cửu Ly, rồi nhìn cảm xúc trong chính mình. Lần này không phủ nhận nó tồn tại. “Ta sẽ tự xử lý.” Vô Song hơi bất ngờ rồi cười. “Tiến bộ.” Cửu Ly cũng nghe, không buông tay nhưng nói rất nhẹ: “Tốt.” Thanh Dao đang kiểm con chim, không tham gia. Long Thanh lại chỉ nghe được phần cuối. “Xử lý gì?” Ba nữ đệ tử cũ cùng cười. Tuyết Ly lạnh mặt. “Không liên quan ngươi.” “Ồ.” Hắn thật sự không hỏi thêm. Điều này khiến Vô Song cười mạnh hơn.
Đến trưa, tin Ngao Tuyết Ly bái sư được gửi cho Ngao Huyền Sách qua kênh riêng. Không giấu. Tuyết Ly cho rằng chuyện này sớm muộn Long Cung cũng biết, tốt hơn tự nói. Ngọc tin im lâu tới mức nàng nghĩ kênh hỏng. Gần nửa canh giờ sau Huyền Sách mới trả lời sáu chữ đầu: “Điện hạ đã nghĩ kỹ?” Nàng đáp: “Rồi.” Hắn lại im. Sau đó: “Long Thanh có ép?” Tuyết Ly nhìn câu hỏi, gần như bật cười. “Không. Hắn còn hỏi lại.” Thêm một lúc, Huyền Sách gửi: “Long Cung sẽ có người phản đối.” Nàng: “Ta biết.” Cuối cùng hắn chỉ gửi: “Điện hạ tự chọn thì ta ghi nhận.” Không chúc mừng. Không phản đối. Nhưng đối với một Long Vệ thống lĩnh lớn lên trong hệ thống mà mọi lựa chọn của điện hạ đều phải qua nhiều tầng phê chuẩn, câu tự chọn thì ghi nhận đã là thay đổi đáng kể. Tuyết Ly cất ngọc, không biết khi nào mình và Huyền Sách bắt đầu học cùng một bài theo hai hướng khác nhau: nàng học tự quyết; hắn học không quyết thay.
Buổi chiều, Thanh Dao kiểm Long Tỏa lần cuối để xác nhận lễ bái không gây phản. Kết quả ổn. Tuyến điều hướng vẫn tồn tại nhưng không có quyền ưu tiên. Tuyến Hồi Nguyên và tuyến phản xạ huyết vẫn còn nguyên, nghĩa là con đường chữa dài. Tuyết Ly không thất vọng. Nàng không còn xem bái sư như một phép giải cấm. “Bao lâu mới động tuyến hai?” nàng hỏi. Thanh Dao đáp: “Hai ngày nữa.” “Hôm qua là ba ngày.” “Đã qua một.” “Ta biết tính.” “Vậy hỏi gì?” Vô Song lập tức cười: “Tứ sư muội muốn xem Nhị sư tỷ mềm hơn vì cùng sư môn.” Tuyết Ly nói: “Ta chỉ hỏi.” Thanh Dao đóng sổ. “Không mềm.” “Ta thấy.” Cửu Ly nói: “Quen sẽ tốt.” Tuyết Ly nhìn ba người, bỗng nhận ra cách gọi sư tỷ đã vào miệng tự nhiên hơn trong vài canh giờ.
Tới cuối chiều, con linh điểu được tháo băng cứng, chỉ còn một lớp thuốc. Thanh Dao nói cánh cần khoảng năm đến bảy ngày. Long Thanh đặt rổ ở hiên phòng Tuyết Ly. “Nhiệm vụ của cô.” “Ta biết.” “Cho ăn ít thôi.” “Ta không đến mức làm chim chết no.” “Nước thay mỗi sáng.” “Biết.” “Nếu nó đi—” Tuyết Ly ngắt: “Không giữ.” Hắn gật. “Được.” Nàng hỏi: “Ngươi không truyền cho ta công pháp?” “Ta có gì đâu.” “Kiếm pháp cơ sở?” “Cô dùng không?” “Không.” “Vậy sau.” “Ngự Linh?” “Ta không biết.” Tuyết Ly nhìn hắn, cuối cùng bật cười. “Ta bái một sư phụ không biết đạo ta học.” Long Thanh hơi chột dạ. “Cô có thể hối hận.” Nàng nhìn mộc bài trên bàn. “Không.” “Chắc?” “Ta vừa nói hôm qua.” “Ừ.” “Ngươi hỏi nhiều.” “Ta sợ Long Cung tới đòi.” Tuyết Ly lạnh nhạt: “Nếu họ tới, bảo hỏi ta.” Long Thanh gật. “Được.”
Đúng lúc đó, một tiếng nổ từ xa vọng qua núi.
Không lớn tới mức động Thanh Vân đại trận nhưng đủ khiến Tiểu Kim giật mình bay lên.
Long Thanh ngẩng.
“Cái gì?”
Cửu Ly cảm hướng. “Ngoại Môn.”
Vô Song nói: “Không giống địch tập.”
Thanh Dao: “Trận thử?”
Chưa đầy mười hơi thở, ngọc tin của Hàn Bách bay thẳng tới Vô Danh, tốc độ gấp tới mức suýt va Tiểu Thanh. Cửu Ly bắt, mở.
Hàn Bách không chào hỏi dài.
“Long tiểu hữu, Vô Danh hiện có nhận người không?”
Long Thanh lập tức:
“Không.”
Bốn nữ đệ tử cùng nhìn.
Cửu Ly đọc tiếp.
“Ngoại Môn khảo hạch hôm nay có hai tiểu tử rất lạ. Một tên Cố Trường Phong, dùng kiếm gãy, rõ ràng căn cơ không cao nhưng vừa chém lệch ba lớp kiếm tuyến của cửa thử. Không phải phá bằng lực mạnh, mà như nhìn được điểm yếu trận.”
Long Thanh cau.
Vô Song nói: “Nghe quen.”
Cửu Ly tiếp:
“Tên còn lại Thạch Vô Trần, mang hộp cơ quan tự chế. Hắn nói cửa thử bị kẹt nên muốn sửa. Sau khi sửa, nửa cổng tự tháo thành mười bảy mảnh.”
Một tiếng nổ thứ hai từ hướng Ngoại Môn vọng tới.
Ngọc tin lập tức sáng thêm dòng mới:
“Hiện tại là hai mươi ba mảnh.”
Vô Song cúi người cười.
Cửu Ly cũng không giữ được.
Ngay cả Thanh Dao phải quay mặt.
Ngao Tuyết Ly nhìn Long Thanh.
“Đệ tử?”
“Không.”
“Ngươi còn chưa gặp.”
“Không.”
Hệ thống đúng lúc hiện trước mắt hắn.
[PHÁT HIỆN ĐỐI TƯỢNG TIỀM NĂNG.]
[CỐ TRƯỜNG PHONG.]
[KHUYNH HƯỚNG: THIÊN CHIẾN – KIẾM ĐẠO.]
Dòng thứ hai:
[PHÁT HIỆN ĐỐI TƯỢNG TIỀM NĂNG.]
[THẠCH VÔ TRẦN.]
[KHUYNH HƯỚNG: THIÊN CÔNG – CƠ QUAN – TRẬN CẤU.]
Long Thanh nhìn hai bảng.
Rồi nhìn bốn nữ đệ tử.
Cửu Ly cười rất tươi.
Thanh Dao bình tĩnh nhưng mắt cũng có ý cười.
Vô Song gần như chờ xem hắn phản ứng.
Tuyết Ly vừa mới thành Tứ đệ tử, chưa biết lịch sử hệ thống của ba người trước nhưng nhìn sắc mặt sư phụ đã đoán được.
Long Thanh giơ tay.
Tắt bảng.
“Không thấy.”
Cửu Ly hỏi:
“Sư phụ thấy gì?”
“Không có.”
“Người vừa nhìn khoảng không.”
“Muỗi.”
Tuyết Ly nhìn trời cuối thu.
“Muỗi?”
“Có.”
Vô Song bật cười.
Ngọc tin Hàn Bách lại sáng:
“Hai người đang bị giữ ở Ngoại Môn. Cố Trường Phong nói mình không cố phá trận. Thạch Vô Trần nói có thể lắp lại cổng nếu cho hắn thêm ba canh giờ.”
Dòng sau xuất hiện gần như ngay lập tức:
“Đừng cho Thạch Vô Trần ba canh giờ. Hắn vừa hỏi kho vật liệu ở đâu.”
Long Thanh nhìn ngọc giản.
Rất lâu.
Rồi quay sang Tiểu Hắc.
Con chó đen mở mắt.
“Nhìn gì?”
Tiểu Hắc nhắm lại.
Long Thanh lại nhìn bốn nữ tử.
“Vô Danh hết phòng.”
Vô Song nói:
“Sư phụ vừa sửa thêm một phòng.”
“Để kho.”
Cửu Ly cười:
“Có thể sửa tiếp.”
“Không.”
Thanh Dao hỏi:
“Nếu chỉ xuống xem?”
“Không.”
Tuyết Ly, người hôm qua còn là khách và hôm nay đã thành Tứ đệ tử, bỗng cảm thấy mình có trách nhiệm kỳ lạ đối với sự bình yên của Vô Danh.
Nàng hỏi:
“Hai người đó có nguy hiểm không?”
Cửu Ly đáp:
“Chưa biết.”
Vô Song nói:
“Một người chém lệch trận, một người tháo cổng.”
Thanh Dao bình tĩnh bổ sung:
“Ít nhất có năng lực gây thiệt hại vật chất.”
Long Thanh lập tức:
“Không nhận.”
Đúng lúc ấy, từ Ngoại Môn lại vang một tiếng ầm rất xa.
Ngọc tin Hàn Bách sáng lần thứ tư.
Chỉ một dòng:
“Cổng đã thành ba mươi mốt mảnh.”
Cả Vô Danh im.
Sau đó Ngao Tuyết Ly là người đầu tiên bật cười.
Không phải cười khẽ như trước.
Nàng thật sự cười thành tiếng.
Long Thanh nhìn Tứ đệ tử mới nhận.
“Cô còn cười?”
“Ta chỉ thấy...” nàng cố giữ giọng, “...Vô Danh rất yên tĩnh.”
Vô Song lập tức dựa vai Cửu Ly vì cười.
Thanh Dao cúi mặt.
Long Thanh thở dài.
Hệ thống lại hiện:
[GỢI Ý: TIẾP XÚC ĐỐI TƯỢNG.]
Hắn tắt.
Nó hiện lại.
[GỢI Ý: TIẾP XÚC ĐỐI TƯỢNG.]
Tắt.
Hiện.
Long Thanh nhìn khoảng không với vẻ ngày càng không vui.
Ngao Tuyết Ly thấy.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Ngươi thật sự thấy muỗi?”
“Rất nhiều.”
Nàng nhìn bầu trời không một con muỗi.
“Ừ.”
Lần đầu gọi hai chữ sư phụ, nàng quyết định cho hắn chút thể diện.
Ngoài xa, tiếng người Ngoại Môn bắt đầu huyên náo.
Một thanh niên ôm thanh kiếm gãy đứng trước ba mươi mốt mảnh cửa thử, vẻ mặt lạnh lùng nhưng vô tội.
Bên cạnh hắn, một thanh niên khác ôm hộp cơ quan, tay cầm bốn con ốc không biết tháo từ đâu ra, đang rất nghiêm túc nói với trưởng lão:
“Ta thật sự lắp lại được.”
Trưởng lão Ngoại Môn nhìn đống linh kiện.
“Ngươi im.”
Người cầm kiếm quay sang.
“Ta đã bảo đừng sửa.”
“Ta chỉ chỉnh cơ cấu.”
“Cửa nổ.”
“Do trận cũ.”
“Lần hai?”
“Do ta chưa hiểu hết.”
“Lần ba?”
Thạch Vô Trần im hai nhịp.
“Lần ba gần đúng rồi.”
Một trưởng lão suýt phun máu.
Ở Vô Danh Phong, Long Thanh hoàn toàn không biết hai tiểu tử ấy rồi sẽ trở thành gì.
Hắn chỉ biết sáng nay mình vừa nhận thêm một đệ tử.
Và trước khi mặt trời lặn...
hệ thống đã tìm thêm hai người.
Long Thanh nhìn căn nhà.
Một phòng của hắn.
Một phòng Cửu Ly.
Một phòng Thanh Dao.
Một phòng Vô Song.
Một phòng Tuyết Ly.
Phòng khách.
Kho.
Chuồng gà.
Hắn tính rất lâu.
Rồi nói:
“Không còn chỗ.”
Cửu Ly cười:
“Có thể xây.”
Long Thanh nhìn Đại đệ tử.
“Cô im.”
Tiểu Hắc nằm trước cửa.
Tiểu Kim đáp xuống mái.
Tiểu Thanh lay cành.
Con cá đen bạc dưới ao quẫy đuôi.
Ngao Tuyết Ly cầm mộc bài Vô Danh / Tuyết Ly, nhìn về hướng Ngoại Môn vẫn còn khói bụi rồi bỗng thấy một linh cảm.
Ba tháng nàng xin ở lại có lẽ sẽ không hề yên tĩnh.
Nhưng lần này...
nàng không thấy muốn chạy.
Phía chân núi, tiếng Thạch Vô Trần vẫn vọng qua ngọc truyền:
“Cho ta thêm một canh giờ, ta bảo đảm—”
Ngọc bị Hàn Bách tắt giữa chừng.
Long Thanh nhắm mắt.
“Ta có dự cảm không tốt.”
Vô Song cười:
“Sư phụ, dự cảm của người thường rất đúng.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Càng không tốt.”
Trên cao, mây Thanh Vân trôi qua sáu chủ phong và một ngọn núi sau từng bị người đời gần như quên lãng.
Vô Danh Phong vẫn nhỏ.
Vẫn nghèo linh khí trong mắt người ngoài.
Vẫn có căn nhà cũ, ao cá, cây liễu, chuồng gà và con chó đen giữ cửa.
Nhưng từ hôm nay...
nơi ấy có bốn đệ tử chính thức.
Một Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Một Đan Y Nhân tộc mang Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.
Một Thiên Mị Ma đã từ chối làm công cụ.
Và một Băng Long điện hạ vừa bắt đầu con đường Ngự Linh bằng việc học cách để sinh linh khác có quyền nói không.
Còn dưới chân núi...
hai người cuối cùng của sáu con đường đã xuất hiện.
Một kiếm gãy.
Một hộp cơ quan.
Và một cánh cổng vừa bị tháo thành ba mươi mốt mảnh.