QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 113: CÔNG CHÚA CŨNG PHẢI ĂN CƠM

Ngao Tuyết Ly tỉnh từ trước bình minh nhưng không lập tức ngồi dậy. Nàng nằm yên, mắt mở trong bóng tối, một tay đặt sau lưng nơi Long Tỏa bám vào xương sống, đầu óc vẫn còn nguyên hình ảnh con mắt vàng khổng lồ dưới biển sâu. Giấc mơ quá thật. Không phải kiểu mộng hỗn loạn do thần hồn suy yếu, cũng không giống tâm cảnh cưỡng chế. Nàng từng trải qua Long Hồn Thí Luyện trong tộc, biết cảm giác bị huyết mạch kéo vào ký ức tổ tiên là thế nào. Giấc mơ đêm qua có vài phần tương tự nhưng lại sâu hơn, cổ hơn, khiến Băng Long huyết của nàng tự yên như một đứa trẻ đứng trước biển. Điều đáng nói nhất không phải giấc mơ mà là hai vết rạn ở vòng ngoài Long Tỏa. Vết thứ nhất từng xuất hiện sau đêm Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song phối hợp cắt truy dấu. Vết thứ hai lại xuất hiện sau khi con cá trong ao phản ứng với Long Tỏa và sau giấc mơ. Hai việc có liên quan hay không, Tuyết Ly chưa dám kết luận. Nếu ở Long Cung, nàng đã lập tức triệu tập ba trưởng lão huyết mạch, một Long Y và ít nhất hai người giữ Long Điển để so đối. Ở Vô Danh, người gần nhất có thể hỏi lại là một Đan Y Nhân tộc, một hồ ly mới khôi phục hai chân vĩ, một Ma nữ từng làm tình báo và một “phàm nhân” đang ngủ cách đó mấy gian phòng. Ý nghĩ ấy tự thân đã đủ kỳ quặc. Nàng cuối cùng ngồi dậy rất chậm, không vận long lực, chỉ dùng tay chống giường. Không đau. Vai trái còn căng, nội hàn đã giảm, Long Tỏa không siết. Nàng bước ra cửa đúng lúc Thanh Dao đang đi kiểm dược viên. Nhị sư tỷ Vô Danh nhìn nàng một lần đã biết có chuyện. “Đêm qua mạch đổi?” Tuyết Ly khựng. “Cô cảm được?” “Sáng nay sắc mặt cô khác.” “Khác thế nào?” “Ít hàn khí hơn nhưng thần mệt.” Tuyết Ly không thích bị nhìn ra quá nhanh nhưng cũng không phủ nhận. “Long Tỏa có thêm một vết rạn.” Thanh Dao dừng ngay. “Ta kiểm.” “Không dùng Sinh Mệnh Thể sâu.” “Ta biết.” Câu đáp quá tự nhiên, chứng tỏ Thanh Dao chưa từng định lợi dụng cơ hội dò toàn bộ bí mật cơ thể nàng. Tuyết Ly im một nhịp rồi gật.
Cửu Ly và Vô Song được gọi tới sau khi Thanh Dao kiểm xong vòng ngoài. Không ai đánh thức Long Thanh. Hắn đang ngủ và chuyện này chưa tới mức phải kéo một người không biết huyết pháp dậy lúc trời chưa sáng. Thanh Dao đặt một tờ giấy trên bàn, vẽ ba vòng Long Tỏa cùng hai vết rạn rất nhỏ. “Không phải bị phá từ ngoài.” Tuyết Ly hỏi: “Chắc?” “Khá chắc. Mép rạn không có dấu lực ngoại nhập. Ngược lại, phía dưới vết rạn có một đường long nguyên rất mảnh đang chạy vòng.” Cửu Ly cúi nhìn. “Giống cơ thể tự tìm đường khác?” “Ừ.” Vô Song khoanh tay. “Nếu vậy thì con cá không trực tiếp cắn Long Tỏa. Nó chỉ làm cấm chế mất quyền áp huyết mạch trong một nhịp, rồi cơ thể cô tranh thủ tự mở đường?” Tuyết Ly không thích cách ví dụ “cắn” nhưng phải thừa nhận rất gần. “Có thể.” Thanh Dao nói: “Quan trọng hơn, đường mới không mạnh. Nếu cô thấy có vết rạn rồi cố bơm long lực vào, nó sẽ vỡ hoặc bị Long Tỏa siết lại. Ta muốn giữ nó tự hình thành.” Tuyết Ly lập tức hỏi: “Bao lâu?” “Không biết.” Nàng cau. Vô Song cười: “Cô sắp quen câu này.” Thanh Dao nói tiếp: “Hôm nay không vận công chủ động. Không dùng long lực cho việc sinh hoạt. Chỉ để mạch tự chạy.” Tuyết Ly nhìn nàng như vừa nghe một phương pháp điều trị thiếu nghiêm túc. “Ta là Long tộc. Long nguyên vận hành tự nhiên ngay cả khi không vận công.” “Ta không cấm tự nhiên. Ta cấm cô chủ động tăng.” “Nếu không dẫn, hồi phục chậm.” “Ta cần chậm.” “Ta muốn nhanh.” “Cô muốn nhanh nên mới có vết thương không gian cộng nội hàn.” Vô Song lập tức quay mặt vì câu này quá thẳng. Cửu Ly cũng không bên Tuyết Ly. “Nghe Thanh Dao.” Ngao Tuyết Ly lạnh giọng: “Các cô đều quen nghe nàng?” Cửu Ly đáp: “Trong chuyện chữa bệnh, có.” Vô Song thêm: “Ta từng không muốn uống thuốc. Bây giờ vẫn phải uống.” Thanh Dao nhìn hai người. “Đừng biến ta thành người đáng sợ.” Vô Song nói: “Không cần biến.”
Long Thanh xuất hiện đúng lúc cuộc thảo luận sắp kết thúc, tóc còn hơi rối, tay cầm một cái gáo nước. Hắn nghe Thanh Dao nói “hôm nay không vận long lực”, sau đó nhìn Tuyết Ly. “Vậy tốt.” Nàng hỏi: “Tốt chỗ nào?” “Đỡ đóng băng đồ.” Nàng lạnh mặt. Hôm qua chỉ vì phản xạ khi nghe giọng hắn ngoài dược trì mà nàng đã đông nửa bể nước. Chuyện này rõ ràng đã bị ghi nhớ. Long Thanh không nhận ra mình vừa chạm điểm khó chịu, tiếp tục: “Hôm nay nếu không dùng lực thì đi lại như người thường. Ăn, uống, làm chút việc, xem cơ thể thế nào.” Tuyết Ly nhìn. “Ngươi cũng nghĩ sống bình thường chữa được Long Tỏa?” “Ta không biết.” “Vậy sao nói?” “Thanh Dao nói không dùng lực. Không dùng thì vẫn phải sống.” Một logic không thể đơn giản hơn. Hắn chỉ về giỏ rau vừa hái. “Cô giúp nhặt lá hỏng được không?” Tuyết Ly nhìn cái giỏ. Rồi nhìn hắn. “Ngươi bảo ta nhặt rau?” “Nếu không muốn thì thôi.” Chính câu “nếu không muốn thì thôi” làm phản ứng từ chối đang lên của nàng chậm lại. Không phải lệnh. Không phải bài thử. Không phải cao nhân cố ý hạ tâm tính công chúa. Chỉ là một việc nhà cần người làm. Cửu Ly đã ngồi xuống trước, kéo giỏ qua. “Ta làm.” Vô Song cũng ngồi cạnh. “Ta có thể chọn lá đẹp.” Thanh Dao nói: “Ta còn dược viên.” Long Thanh đi nhóm bếp. Tuyết Ly đứng một mình vài nhịp, cuối cùng ngồi xuống mép ghế đối diện Cửu Ly. Đại đệ tử đưa nàng một bó rau. “Lá vàng bỏ.” “Ta biết nhặt rau.” “Ta không chắc điện hạ có biết.” Tuyết Ly lạnh mắt. Cửu Ly cười. “Đùa.” Nữ Long tộc cúi xuống. Bàn tay từng cầm Long Thương, từng kết Băng Long Ấn, từng phá sóng biển giờ phải tách lá vàng khỏi bó rau. Kỳ quặc đến mức nàng gần như muốn dùng một tia long lực làm sạch cả giỏ. Ý niệm vừa xuất hiện, Long Tỏa sau lưng nóng lên rất nhẹ. Tuyết Ly lập tức dừng. Không phải vì Thanh Dao nhìn. Chính nàng cảm rõ sự khác biệt. Chỉ một ý định vận lực, cấm đã phản. Nàng tiếp tục dùng tay. Long Tỏa yên.
Chuyện ấy lặp lại nhiều lần trong buổi sáng. Tuyết Ly muốn lấy chén ở đầu bàn xa, long niệm vừa động đã cảm thấy vòng khóa ấm. Nàng dừng, đứng dậy tự lấy. Muốn mở cánh cửa bằng một tia hàn phong, cấm lại rung. Nàng đặt tay lên then cửa. Muốn hong phần tóc còn ẩm sau khi Thanh Dao lau vết thương, Băng Long nguyên vừa tụ thì nhánh mạch trái căng. Vô Song đi ngang thấy nàng đang cầm khăn khô tóc bằng tay, suýt nói gì đó rồi tự ngăn vì đang tập không dùng lời chọc mọi lúc. Tuyết Ly vẫn bắt được ánh mắt. “Muốn cười thì cười.” “Ta không cười.” “Mắt ngươi cười.” Vô Song cuối cùng cười thật. “Được. Ta chỉ thấy một Long nữ dùng khăn trông khá mới.” “Long tộc cũng dùng khăn.” “Ta tưởng dùng long hỏa hoặc long khí.” “Băng Long không dùng long hỏa hong tóc.” “Vậy hàn phong?” “Ngươi cố ý?” “Một chút.” Tuyết Ly định phản bác nhưng lại nhớ Cửu Ly nói Ma nữ này đã bái sư để học cách không dùng sở trường thành câu trả lời cho mọi việc. Hôm nay chính nàng cũng bị buộc làm điều tương tự. Ý nghĩ khiến lời tranh giảm. Vô Song thấy nàng im liền hỏi: “Cô nhận ra?” “Nhận ra gì?” “Khi dùng tay, Long Tỏa yên hơn.” Tuyết Ly không muốn thừa nhận quá nhanh. “Chỉ là tạm.” “Tạm cũng là dữ liệu.” Thanh Dao từ xa nghe được: “Đúng.”
Đến giữa trưa, Long Thanh quyết định nấu một bữa nhiều hơn bình thường vì Tuyết Ly cần bổ sung thức ăn. Hắn không dùng linh dược quý. Chỉ cá khô ngoài chợ, thịt linh cầm cấp thấp Thanh Vân gửi, rau Vô Danh và một nồi canh củ. Tuyết Ly ngồi cùng bàn với bốn người lần đầu đủ lâu mà không phải vừa ăn vừa kiểm thương. Nàng để ý vị trí. Không ghế chủ – khách rõ ràng. Long Thanh ngồi chỗ gần bếp nhất vì tiện đứng dậy. Cửu Ly theo thói quen bên trái, Thanh Dao bên phải xa một chút, Vô Song đối diện. Ghế của Tuyết Ly được thêm ở đầu còn lại. Không ai dời Cửu Ly vì nàng là Yêu tộc, không ai bắt Vô Song ngồi sau vì là Ma, không ai cho Tuyết Ly ghế cao hơn vì là công chúa. Chén giống nhau. Đũa giống nhau. Phần thức ăn Long Thanh gắp vào từng bát cũng gần như tương đương. Tuyết Ly nhìn một miếng thịt trong bát mình rồi thấy hắn gắp miếng tương tự cho Cửu Ly, sau đó Thanh Dao, Vô Song. Chỉ khác Thanh Dao được thêm rau vì sáng ăn ít, Cửu Ly được ít cay hơn vì hôm trước nói nóng, Vô Song bị hắn lấy bớt một miếng ớt vì ma mạch vừa hồi. Hắn không chia theo địa vị mà theo chuyện rất nhỏ hắn nhớ. Tuyết Ly đột nhiên thấy quy tắc nơi này khó hiểu hơn Long Cung rất nhiều. Long Cung có thứ tự rõ: huyết thống, tuổi, chức vị, công trạng. Vô Danh thì ai cần cái gì, người nấu nhớ thì cho. Không có bảng.
Vô Song thấy nàng nhìn, hỏi: “Không hợp khẩu vị?” “Không.” “Vậy nhìn gì?” “Ta đang nghĩ.” Cửu Ly cười. “Nàng gần đây nghĩ rất nhiều.” Long Thanh nói: “Ăn trước. Nghĩ nguội cơm.” Tuyết Ly suýt phản bác theo thói quen nhưng cuối cùng cúi ăn. Canh ấm đi xuống bụng, nội hàn dịu. Không phải linh lực mạnh. Không có dược lực trùng kích. Chỉ một dòng nhiệt vừa phải. Nàng ăn chậm hơn mọi người, tới lúc gần hết bát mới hỏi: “Ngươi cứu ta, cho ở, dùng dược, không định hỏi tiền?” Long Thanh đáp: “Thanh Dao có ghi dược cần mua.” “Ta hỏi phí cứu mạng.” “Không có.” “Vì sao?” “Cứu người là cứu người.” “Ở Vô Tận Hải cứu một Chân Long có thể đổi một ân lệnh.” “Ta không cần.” “Ngươi biết một ân lệnh Long Cung đáng giá gì không?” “Không.” “Có thể đủ cho một tông môn đổi một mạch linh quáng.” Hàn Bách nếu ở đây có lẽ đã ho. Long Thanh lại chỉ gật. “Nghe nhiều.” “Vậy?” “Ta vẫn không có mạch linh quáng để đổi.” Vô Song cúi đầu cười. Tuyết Ly hỏi tiếp: “Nếu sau này ta hồi phục, ngươi không cần ta trả?” Long Thanh nghĩ. “Dược quý thì trả dược. Ăn ở lâu thì góp. Còn cứu mạng...” Hắn dừng một chút. “Đừng tính thành món nợ cả đời. Phiền.” Tuyết Ly im.
Ở Long Cung, “ân” và “nợ” thường không xấu. Chúng là cách các phe gắn nhau, giữ lời, tạo trật tự. Nhưng cũng chính vì vậy, một lần được cứu có thể trở thành lý do phải đứng vào một phe. Một lần được truyền bí pháp có thể thành nghĩa vụ trăm năm. Một lần được trưởng bối bảo vệ có thể thành câu “Long Cung đã nuôi ngươi”. Nàng từng không thấy có gì lạ. Cho tới khi bị Long Tỏa đóng lên người với một lý do cũng bắt đầu từ hai chữ “bảo hộ”. Long Thanh nói cứu người đừng tính thành nợ cả đời nghe rất phàm, rất thiếu tính toán, nhưng lại khiến nàng nhớ tới Mặc Hồng Châu mà Vô Song kể, tới Huyết Ngục, rồi tới chính Long Cung. Có lẽ rất nhiều xiềng không bắt đầu bằng ác ý. Chúng bắt đầu bằng món nợ được giữ quá lâu.
Sau bữa, Tuyết Ly lấy từ nhẫn trữ vật một túi linh thạch cao cấp đặt lên bàn. “Chi phí.” Long Thanh nhìn. “Nhiều quá.” “Không nhiều.” “Với cô.” “Với ngươi?” “Vẫn nhiều.” “Ta không thích nợ.” “Vậy Thanh Dao tính.” Thanh Dao thật sự lấy sổ, cộng dược liệu ngoài kho, dược bố, vài viên đan, chi phí linh chu mà Thanh Vân ghi, rồi báo một con số thấp hơn túi linh thạch trước mặt gần hai mươi lần. Tuyết Ly nhìn nàng. “Chỉ vậy?” “Tới hiện tại.” “Còn phòng?” Long Thanh nói: “Phòng trống.” “Cơm?” “Góp sau.” “Tiểu Kim giúp giảm nội hàn?” “Nó đứng đó.” “Con cá làm Long Tỏa rạn?” Cả bàn yên. Long Thanh nhìn ao. “Ta đâu sai nó làm.” Tuyết Ly không biết cãi thế nào. Cuối cùng nàng lấy đúng số linh thạch Thanh Dao ghi, cộng thêm một ít vì linh chu, đẩy sang. Long Thanh nhận. Phần còn lại nàng cất. Vô Song chống cằm. “Điện hạ có vẻ hụt vì không mua được ân.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Ta không mua.” “Ta biết.” Vô Song thu cười. “Nhưng cô quen trả cho xong.” Câu này trúng. Tuyết Ly không đáp.
Buổi chiều nàng được giao thêm ba việc rất nhỏ: gấp dược bố sau khi phơi, xếp mười hai thanh củi khô vào hiên và mang một bình nước từ giếng về phòng. Không ai gọi đó là bài tu. Long Thanh chỉ thiếu tay. Nhưng mỗi việc đều buộc nàng dùng cơ thể thay vì long lực. Tới lúc xếp củi, nàng thật sự bực vì một thanh cứ trượt khỏi chồng. Chỉ cần một tia băng khí đóng mép lại sẽ xong. Nàng giơ ngón tay rồi dừng. Long Tỏa nóng đúng như dự đoán. Nàng thu lực, đổi cách kê thanh dưới. Lần hai vẫn trượt. Lần ba được. Long Thanh đi ngang, thấy chồng củi hơi lệch, nói: “Thanh dưới xoay đầu kia sẽ chắc hơn.” Tuyết Ly làm theo, quả nhiên ổn. “Ngươi biết trận?” “Xếp củi.” “Ta hỏi vì cấu trúc chịu lực.” “Thì xếp cho khỏi đổ.” Nàng không nói thêm. Có những thứ hắn làm đúng chỉ vì đã làm nhiều việc đời thường, không cần gọi tên thành đạo. Có lẽ đây là lý do Cửu Ly và Thanh Dao luôn nói hắn “không biết mình đang dạy”.
Đến tối, Thanh Dao kiểm lại Long Tỏa. Đây mới là kết quả khiến Tuyết Ly thật sự im. “Vết rạn thứ hai vẫn ổn. Không khép.” “Có rộng?” “Không.” “Đường mạch mới?” “Rõ hơn sáng một chút.” “Ta không vận công cả ngày.” “Chính vì vậy.” Thanh Dao chỉ sơ đồ. “Cơ thể vẫn vận long nguyên nền. Khi cô không chủ động kéo nó qua đường quen, một phần nhỏ đang thử đường khác.” Cửu Ly nói: “Giống dòng nước tự tìm khe thấp.” Vô Song hỏi: “Nếu ép mạnh sẽ làm khe vỡ?” “Có thể.” Tuyết Ly nhìn hai vết rạn. Nàng đã dành rất nhiều năm để tin sức mạnh giải quyết phần lớn trở ngại. Long Tỏa lại là thứ càng dùng long lực càng khóa. Cách chữa hiện tại gần như ngược hoàn toàn bản năng. “Ngày mai làm gì?” nàng hỏi. Thanh Dao đáp: “Ngâm dược lần hai.” “Mục tiêu?” “Không giải khóa. Dẫn phần nội hàn còn lại ra ngoài, đồng thời xem đường mạch mới có giữ được khi nhiệt thay đổi không.” Tuyết Ly gật. “Cần ta chuẩn bị gì?” “Không vận công từ sáng. Ăn nhẹ. Dược trì sẽ dùng nước giếng Vô Danh pha thêm ba vị thuốc.” Long Thanh đang buộc bó rau nghe được liền hỏi: “Cần thêm nước nóng không?” Thanh Dao đáp: “Có. Hai thùng, nhưng để sau trưa.” “Được.”
Tuyết Ly không để ý câu đó.
Nếu để ý, nàng có lẽ đã hỏi ai mang.
Đêm ấy nàng ngủ tốt hơn. Không thấy cổ long. Không mộng Long Cung. Không nghe tiếng truy dấu. Chỉ trước khi chìm sâu, nàng nhớ một ngày mình đã nhặt rau, rửa chén, xếp củi, mang nước, ăn cơm chung một bàn và không vận long lực tới một thành. Đối với bất kỳ ai khác đó chỉ là một ngày nhàn. Với nàng lại là lần hiếm hoi trong nhiều năm không có ai yêu cầu nàng làm thứ gì vì thân phận điện hạ.
Long Tỏa vẫn ở sau lưng.
Hai vết rạn vẫn nhỏ.
Nhưng ma mạch yên.
Ở ngoài sân, Long Thanh kiểm hai thùng gỗ sáng mai phải dùng rồi úp cạnh giếng.
Hắn hoàn toàn không biết hai thùng nước ấy ngày mai sẽ khiến một Băng Long công chúa suýt biến dược trì thành băng hồ lần thứ hai.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 113TTS · CÔNG CHÚA CŨNG PHẢI ĂN CƠMTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...