QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 136: ĐIỆN HẠ MUỐN Ở LẠI BA THÁNG

Quyết định ba tháng được gửi đi vào buổi sáng, nhưng phản hồi đầu tiên của Long Cung tới ngay trong đêm. Không phải thư của Ngao Huyền Sách mà là ba luồng ý kiến được hắn tóm tắt qua kênh riêng, bởi nếu gửi nguyên văn nghị sự hoàng tộc ra ngoài thì chính hắn có thể bị kết tội. Tuyết Ly ngồi trong căn phòng phía tây mới chuyển, trên bàn là ngọc tin, bên cạnh chiếc áo biển trắng lam, phía sau có tấm biển gỗ Long Thanh vừa treo chiều qua. Tấm biển chỉ viết hai chữ “Tuyết Ly”, nét chữ không đẹp nhưng rõ. Nàng từng hỏi tại sao phải ghi tên. Hắn đáp: “Nhà đông, sau này khỏi nhầm.” “Ai nhầm?” “Ta.” “Ngươi sống ở đây.” “Nhưng phòng mới.” Nàng muốn bảo tháo vì mình chỉ ở ba tháng, cuối cùng không nói. Bây giờ ánh ngọc tin chiếu lên tấm biển khiến căn phòng có cảm giác chính thức hơn mức nàng muốn thừa nhận. Cửu Ly ngồi bên cửa sổ, Thanh Dao đối diện, Vô Song dựa tường. Long Thanh không có mặt. Tuyết Ly đã chủ động nói đây là chuyện Long Cung, hắn không cần nghe nếu không muốn. Hắn đáp “ừ” rồi đi cho gà ăn. Không hề khó chịu. Chính việc hắn không cố tham dự càng làm nàng tin đây thật sự là quyết định của mình.
Phe phản đối mạnh nhất trong Long Cung cho rằng ba tháng là quá lâu. Lý do không hoàn toàn vô lý: một điện hạ Băng Long hoàng hệ ở lại Đông Huyền giữa lúc Hải Môn Triều Kỳ sắp tới tạo rủi ro chính trị; Long Cung không kiểm soát được an ninh; Táng Đạo đã xuất hiện; hơn nữa nếu tin nàng mang Long Tỏa bất ổn lộ ra, các phe hải vực có thể coi đây là dấu hiệu Long Cung suy yếu. Một trưởng lão đề nghị cử ba Long Vệ tới ở quanh Thanh Vân và yêu cầu Tuyết Ly mỗi bảy ngày báo tình trạng. Tuyết Ly đọc, không phản ngay. Phe thứ hai, gồm một nhóm Long Y, hai trưởng bối hoàng tộc và vài người thuộc Băng Chi, cho rằng sau khi xác nhận Long Chủ Ấn từng bị dùng vượt hồ sơ, mọi lệnh cưỡng hồi cung phải tạm dừng. Họ thậm chí yêu cầu phong tỏa quyền kích Long Tỏa chính thức tới khi điều tra xong. Phe thứ ba mới thực dụng nhất: Hải Môn Triều Kỳ còn chưa tới đỉnh, ba tháng có thể chạm sát thời gian chuẩn bị, nhưng nếu Tuyết Ly chữa được long mạch và vẫn chấp nhận xem xét Hàn Uyên Hải Nhãn, thì để nàng ở ngoài một thời gian chưa chắc xấu hơn đưa một người mang Long Tỏa bất ổn về giữa trận. Vô Song đọc xong nói: “Không phe nào hoàn toàn vì cô.” Tuyết Ly gật. “Đương nhiên.” “Nhưng cũng không phe nào hoàn toàn giả.” Cửu Ly thêm. “Phe an ninh thật sự sợ lộ. Phe Long Y thật sự lo cấm. Phe Hải Môn thật sự lo trận.” Thanh Dao hỏi: “Cô muốn đáp gì?” Tuyết Ly nói: “Giữ năm điều hôm qua. Thêm một: ta đồng ý nhận dữ liệu Hải Môn đầy đủ và sẽ đánh giá khả năng tham gia sau khi mạch ổn. Nhưng việc tham gia không đồng nghĩa chấp nhận gia cố Long Tỏa.” Vô Song gật. “Tách trách nhiệm và khóa.” “Ừ.” Nàng đã làm được điều trước kia rất khó: không dùng việc mình bị đối xử sai để phủ định mọi nghĩa vụ, cũng không dùng nghĩa vụ để biện hộ cho việc người khác quyết thay.
Long Thanh về đúng lúc bốn người vừa soạn xong. Hắn mang theo một rổ trứng. “Ăn không?” Tuyết Ly nhìn rổ. “Bây giờ?” “Mai ăn. Ta hỏi có cần để tủ mát.” Vô Song cười. “Sư phụ không hỏi Long Cung trả lời sao?” “Cô ấy muốn kể thì kể.” Tuyết Ly khựng. “Ngươi thật sự không tò mò?” “Có.” “Vậy sao không hỏi?” “Đang nói chuyện riêng.” “Ta đã xong.” “Vậy kể.” Nàng nhìn hắn vài nhịp rồi tóm tắt ba phe. Long Thanh nghe, đặt rổ trứng xuống. “Vậy có người đồng ý cô ở?” “Có.” “Có người không?” “Có.” “Cô vẫn ở?” “Ừ.” “Vậy được.” Vô Song lẩm bẩm: “Sư phụ giải quyết hội nghị hoàng tộc trong ba câu.” Cửu Ly cười. Tuyết Ly lại thấy nhẹ kỳ lạ. Không phải vì Long Thanh giúp nàng chiến thắng Long Cung. Hắn không làm. Chỉ không biến sự phản đối của người khác thành quyền ra quyết định thay.
Hai ngày sau, Ngao Huyền Sách gửi một văn bản chính thức hơn. Sau tranh luận, Long Cung đạt một thỏa thuận tạm thời: ba tháng không dùng cơ cấu chính thức kích hoạt Long Tỏa trên Ngao Tuyết Ly khi nàng còn tỉnh táo và không trong trạng thái huyết cuồng; không ban Hồi Long Lệnh cưỡng chế; không gia cố Long Tỏa nếu không có đồng ý; duy trì kênh liên lạc y tế; sau ba tháng đánh giá lại. Văn bản có dấu của hai điện và một trưởng lão hoàng tộc, nhưng không có dấu toàn bộ Hội nghị, nghĩa là đây là thỏa thuận đình chỉ thực thi chứ không phải phán quyết Long Tỏa sai. Cửu Ly đọc kỹ điều khoản. “Chỉ ràng buộc cơ cấu chính thức.” Vô Song nói: “Đúng. Nội Hải Tam nếu là tuyến ngoài sổ vẫn có thể hoạt động. Táng Đạo càng không quan tâm.” Thanh Dao nói: “Nhưng ít nhất nếu Long Tỏa siết trong ba tháng, chúng ta biết không phải lệnh công khai.” Tuyết Ly gật. Đây là giá trị lớn. Trước kia mỗi lần khóa phản, họ không biết là cơ chế tự động, lệnh chính thức hay người lén dùng. Bây giờ một phần đã bị loại khỏi danh sách.
Cùng văn bản là thông báo Ngao Huyền Sách sẽ trở lại Đông Huyền làm đầu mối. Lần này hắn chỉ mang hai người: Ngao Lam Ý và một Long Vệ ghi chép. Không đoàn nghênh hồi cung, không Hồi Long Lệnh. Khi tin tới, Long Thanh hỏi: “Lại khách?” Tuyết Ly đáp: “Ừ.” “Ở mấy ngày?” “Có thể hai.” “Vậy phòng khách...” hắn nhìn về căn phòng cũ. Tuyết Ly lập tức nói: “Phòng khách trống.” Vô Song quay mặt. Cửu Ly mím môi. Long Thanh gật rất tự nhiên. “Đúng.” Nữ Long tộc sau khi đã chuyển đồ sang phòng mới bỗng nhận ra chính mình vừa xác nhận nơi kia không còn là chỗ của mình. Nàng muốn sửa nhưng đã muộn.
Ngao Huyền Sách tới vào sáng ngày thứ ba. Vẫn lễ nghi đầy đủ, nhưng thái độ khác lần đầu. Hắn không đòi diện kiến ở Khách Điện Thanh Vân mà xin lên Vô Danh sau khi Lục Huyền đồng ý. Hàn Bách dẫn tới rồi rời, để Long tộc tự nói. Huyền Sách vừa bước qua cổng đã thấy một cảnh làm hắn dừng: Ngao Tuyết Ly, điện hạ Băng Long hoàng hệ, đang đứng cạnh giếng... giặt dược bố. Không dùng linh lực. Hai tay thật sự vắt nước. Thanh Dao ở bên phân loại. Vô Song ngồi trên bậc thềm tách dược liệu, Cửu Ly đang khoác tay Long Thanh tranh một quả linh đào. Huyền Sách mất vài nhịp mới lên tiếng. “Điện hạ.” Tuyết Ly ngẩng. “Ngươi tới.” Hắn nhìn dược bố. “Người đang...” “Giặt.” “Ta thấy.” “Vậy hỏi gì?” Ngao Lam Ý phía sau khẽ quay mặt để che biểu cảm. Long Thanh xách một thùng nước đi qua. “Khách?” Tuyết Ly giới thiệu: “Huyền Sách. Lam Ý. Người kia Ngao Tĩnh.” Long Thanh gật. “Ăn sáng chưa?” Huyền Sách có lẽ chuẩn bị rất nhiều câu về Long Tỏa, không chuẩn bị câu này. “Rồi.” “Vậy uống trà.” Không ai hành đại lễ. Không ai hầu điện hạ. Tuyết Ly cũng không có vẻ bị ép. Huyền Sách nhìn thêm một lúc rồi mới thật sự hiểu báo cáo “điện hạ tự nguyện lưu tại Vô Danh” có nghĩa gì.
Cuộc nói chuyện được tổ chức ngay dưới Tiểu Thanh, không vào đại điện nào. Huyền Sách đưa văn bản bản cứng. Tuyết Ly đọc dấu, xác nhận thật. Sau đó hắn lấy ra một phong thư riêng. “Ngao Từ Khâm gửi.” Không khí đổi. Cửu Ly và Vô Song không mở thay. Tuyết Ly tự nhận, kiểm không cấm rồi mở. Thư dài hơn nàng tưởng. Từ Khâm không phủ nhận việc truy xuất Long Chủ Ấn. Hắn viết rằng đêm trước nghi thức, tình hình Hàn Long Điện rất xấu: có dấu ngoại lực từng cố khóa vào Băng Long huyết của nàng, nội gián chưa lộ, một phương án bắt sống điện hạ đã bị phát hiện. Hộ Long Nguyên Ấn theo hắn không đủ. Hạn Long Hoàn có thể ngăn bùng lực nhưng không thể cưỡng chuyển hướng nếu nàng bị ngoại ma chiếm. Vì vậy hắn truy xuất phụ tuyến Ngự Chủ để “bổ sung cơ chế khẩn cấp”. Hắn khẳng định mục tiêu ban đầu là bảo vệ, không phải biến nàng thành công cụ. Hắn cũng viết một câu rất thẳng: “Nếu điện hạ khi ấy biết toàn bộ, người sẽ không đồng ý; nhưng ta cho rằng trách nhiệm của ta là bảo đảm người còn sống để sau này có thể trách ta.”
Ngao Tuyết Ly đọc tới đây rất lâu.
Không giận bùng.
Không đóng băng thư.
Chỉ lạnh.
Cửu Ly hỏi: “Hắn nhận đã thêm?” “Nhận truy xuất và bổ sung phụ tuyến. Không nói ba đường hiện tại có toàn bộ do hắn làm.” Vô Song: “Có giải thích quyền kích từ xa?” “Nói phần đó lẽ ra chỉ hoạt động khi long tâm mất kiểm soát. Hắn không biết vì sao điều kiện bị hạ.” “Có thể thật, có thể né.” “Ừ.” Huyền Sách nói: “Ta chưa xác minh được phần sau. Nhưng chữ và ấn thư là thật.” Tuyết Ly đọc tiếp. Từ Khâm còn nói nếu không có Long Tỏa nàng có thể đã bị kẻ ngoài đoạt huyết trên đường bỏ chạy. Hắn lấy việc nàng còn sống làm bằng chứng quyết định khi ấy không hoàn toàn sai.
Long Thanh ngồi xa, vốn không định đọc thư. Tuyết Ly lại đưa hắn. “Ngươi đọc.” Hắn ngạc nhiên. “Thư của cô.” “Ta cho.” Hắn đọc chậm, không hiểu hết thuật ngữ nhưng hiểu cốt lõi. Đọc xong hắn trả lại. “Có thể hắn thật sự muốn cô sống.” Tuyết Ly nhìn. “Ngươi đứng về hắn?” “Không.” “Vậy?” “Muốn tốt và làm quá tay có thể cùng lúc.” Cửu Ly khẽ gật. Vô Song cũng. Tuyết Ly hỏi: “Nếu lúc đó thật sự chỉ có cách này?” Long Thanh nghĩ. “Nếu thật sự không có thời gian hỏi, làm để cứu trước có thể hiểu. Nhưng sau khi cô tỉnh thì phải nói rõ và cho cô chọn giữ hay bỏ.” Huyền Sách nhìn hắn. Đây chính là ranh giới Long Cung đang tranh luận hàng ngày, hắn lại nói như chuyện buộc băng vết thương.
Tuyết Ly không viết thư dài trả lời. Nàng lấy một tờ giấy, chỉ viết một câu:
“Ta có thể hiểu vì sao ngươi sợ. Nhưng nỗi sợ của ngươi không phải quyền sở hữu cơ thể ta.”
Huyền Sách đọc, im. “Chỉ vậy?” “Ừ.” “Không hỏi hắn có bán tin?” “Chưa. Hắn sẽ phủ nhận hoặc không. Ta muốn bằng chứng trước.” “Không chất vấn điều kiện kích?” “Ngươi đang tra.” “Điện hạ thay đổi thật.” Tuyết Ly nhìn hắn. “Ngươi nói lần hai.” “Lần này ta biết hơn một chút.” “Tốt hay xấu?” Huyền Sách nhìn sân. Nhìn chén dược bố. Nhìn Long Thanh đang cho Tiểu Hắc một mẩu thịt, con chó ngửi rồi không ăn. Hắn cuối cùng nói: “Ít nhất người bình tĩnh hơn lúc rời Hàn Long Điện.” Tuyết Ly không phản bác.
Buổi chiều, Huyền Sách được xem kết quả tuyến điều hướng Ngự Long đã mất quyền ưu tiên, nhưng không được biết toàn bộ phương pháp. Đây là quyết định của Tuyết Ly. Nàng muốn cho Long Cung biết mình đang chữa thật, nhưng không muốn Táng Đạo qua một tuyến rò rỉ khác lấy dữ liệu. Ngao Lam Ý kiểm mạch và rất bất ngờ. “Đường vẫn ở.” “Ừ.” “Nhưng chân không đáp trước.” “Ừ.” “Cô không phá?” “Không.” “Làm sao?” Tuyết Ly nhìn Thanh Dao. Nhị sư tỷ nói: “Tái lập thứ tự ý thức – phản xạ.” Lam Ý im hồi lâu rồi thở. “Cách này không có trong Long Y phổ biến.” Thanh Dao đáp: “Vì chúng ta không coi cấm là một khối phải phá.” Huyền Sách hỏi: “Nếu làm đủ ba tuyến, Long Tỏa còn tác dụng bảo hộ?” “Phần gốc có thể giữ.” Thanh Dao nói. “Mục tiêu không phải xóa mọi thứ. Là bỏ phần không được nàng đồng ý.” Đây là câu khiến Huyền Sách suy nghĩ lâu nhất.
Sau kiểm mạch, hắn mới thấy phòng phía tây. Tấm biển “Tuyết Ly” treo rõ ngoài cửa. Huyền Sách dừng. “Điện hạ có phòng riêng?” Vô Song từ phía sau đáp trước: “Khách ba tháng.” Tuyết Ly quay. “Ngươi không cần nhắc.” Huyền Sách nhìn nàng rồi nhìn tấm biển. “Người thật sự định ở ba tháng?” “Ta đã gửi.” “Ta biết văn bản. Ta hỏi ý người.” Nàng im vài nhịp. “Ừ.” “Không phải bị Thanh Vân giữ?” “Ngươi thấy ai giữ?” “Không.” “Không phải Long Thanh yêu cầu?” “Hắn còn chưa hỏi.” Long Thanh đang cách đó mấy trượng sửa chuồng gà, nghe tên mình ngẩng. “Gì?” Tuyết Ly nói: “Không có gì.” Hắn lại cúi. Huyền Sách nhìn rồi gần như bất lực. Một người mà Long Cung từng thận trọng tới mức cử người nghiên cứu lại đang lo cái bản lề chuồng gà.
Đến cuối ngày, Lục Huyền lên Vô Danh để ký nhận văn bản đình chỉ lệnh chính thức với tư cách tông chủ nơi Tuyết Ly tạm trú. Cuộc nói chuyện lần này ít căng hơn lần trước nhưng có một câu không thể tránh. Huyền Sách đặt ngọc văn lên bàn rồi hỏi trước mọi người: “Điện hạ, ba tháng sau nếu Long Cung vẫn không đồng ý tháo Long Tỏa, người định làm gì?” Cửu Ly không trả lời thay. Vô Song cũng không. Thanh Dao chỉ nhìn Tuyết Ly. Long Thanh ngồi ở đầu bàn uống trà.
Ngao Tuyết Ly đáp:
“Ta sẽ tự tháo.”
Huyền Sách cau. “Dù Long Cung phản đối?”
“Ừ.”
“Nếu Hội nghị gọi đó là phản lệnh?”
“Vậy để họ tranh luận sau khi ta đã là chính ta.”
Huyền Sách nhìn nàng rất lâu. “Người có thể mất quyền hoàng tộc.”
Tuyết Ly đáp: “Nếu quyền đó chỉ tồn tại khi ta chấp nhận để người khác giữ khóa trong cơ thể, vậy ta cần nghĩ lại nó đáng bao nhiêu.”
“Còn Hải Môn?”
“Ta không trốn. Nếu cần ta và điều kiện hợp lý, ta sẽ đi.”
“Không hồi cung?”
“Có thể hồi, có thể không. Tùy lúc đó.”
“Người muốn tách mọi việc.”
“Vì chúng vốn khác.”
Long Thanh khẽ gật. “Đúng.”
Huyền Sách nhìn hắn. “Ngươi dạy?”
Long Thanh suýt sặc trà. “Ta?”
Tuyết Ly đáp trước:
“Hắn chỉ nói nhiều câu đơn giản.”
Vô Song bổ sung:
“Và chúng ta tự phiền phức hóa.”
Cửu Ly cười.
Thanh Dao không phủ nhận.
Huyền Sách có vẻ muốn hiểu Vô Danh vận hành thế nào, cuối cùng bỏ.
Trước khi rời vào sáng hôm sau, hắn đưa Tuyết Ly một hộp gỗ nhỏ. “Ta tìm trong kho cũ cùng hồ sơ Nội Hải.” Nàng mở. Bên trong là một miếng phù màu xanh xám, không có long giác hay chủ ấn. Ở giữa chỉ khắc hai vòng giao nhau. Tuyết Ly tim khựng. “Khế Hữu vòng.” “Tên kho ghi Ngự Linh Cổ Phù.” Huyền Sách đáp. “Bị xếp vào tài liệu lỗi thời. Không còn ai dùng chính thức.” Cửu Ly nhìn. “Cùng Long Linh Trạch.” Tuyết Ly hỏi: “Tại sao nó ở Ngự Long Viện?” “Vì tiền thân viện từng thu nhiều truyền thừa từ các trạch cũ. Không phải tất cả bị hủy.” “Còn bản khác?” “Có thể.” “Khế Hữu Đạo?” “Ta chưa tìm được toàn bản.” “Linh Tâm Điện?” Huyền Sách nhìn nàng. “Người biết tên?” Tuyết Ly lập tức biết mình nói hơi nhiều. Vô Song chen: “Từ tài liệu ngoài.” Huyền Sách không ép. “Trong kho có một mục ‘Linh Tâm’, nhưng bản đồ thiếu. Ta sẽ xem.” Điều này chứng minh một chuyện quan trọng: Khế Hữu Đạo chưa từng biến mất hoàn toàn khỏi Long Cung. Nó chỉ bị xếp vào kho, bỏ không, trong khi Ngự Long – chủ khế trở thành dòng chính. Lịch sử không bị xóa sạch. Chỉ bị phủ bụi.
Huyền Sách đi xuống núi cùng Ngao Lam Ý. Trước khi qua cổng, hắn quay lại nhìn Tuyết Ly. Nàng đứng giữa Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song. Không có Long Vệ đứng sau. Không có long bào. Không mão. Chỉ áo trắng lam đơn giản. Nhưng khí chất không nhỏ đi. Nếu có gì, nàng trông ổn hơn lúc hắn tìm thấy.
“Điện hạ.”
“Gì?”
“Ba tháng.”
“Ừ.”
“Ta sẽ cố giữ văn bản có hiệu lực.”
“Ta không cần ngươi giữ thay quyết định của ta.”
Huyền Sách khựng rồi gật.
“Được. Ta giữ phần Long Cung của ta.”
Tuyết Ly cũng gật.
Đây có lẽ là cách hợp tác mới giữa họ.
Không ai làm chủ ai.
Khi đoàn xuống khuất, Ngao Tuyết Ly quay lại sân. Long Thanh đang cầm tấm phù hai vòng xem dưới nắng nhưng không truyền lực.
“Đây là Khế Hữu?” hắn hỏi.
“Có thể là chìa nghiên cứu.”
“Đừng thử bừa.”
“Ta biết.”
“Thanh Dao kiểm trước.”
“Biết.”
“Cất cẩn thận.”
“Ngươi nói giống lão nhân.”
“Đồ cổ dễ hỏng.”
Nàng bật cười.
Sau đó nhìn căn phòng có tên mình.
“Long Thanh.”
“Ừ?”
“Ba tháng.”
“Ta nghe.”
“Ta ở đây ba tháng.”
“Ừ.”
“Ngươi không hỏi sau đó?”
Hắn nhìn nàng.
“Sau ba tháng?”
Tuyết Ly cầm Ngự Linh Cổ Phù trong tay.
Nàng có thể nói sẽ về Long Cung.
Có thể nói sẽ tiếp tục điều tra.
Có thể nói sẽ rời.
Nhưng lần đầu nàng không muốn tự trói mình bằng một câu nói hôm nay cho quyết định ba tháng sau.
“Đến lúc đó ta tự quyết.”
Long Thanh gật ngay.
“Vậy được.”
Không giữ.
Không hỏi hứa.
Không yêu cầu nàng phải nói sẽ ở.
Hệ thống trước mặt hắn hiện lên:
[Ngao Tuyết Ly.]
[Ý nguyện lưu lại: Ổn định.]
[Đạo niệm: NGỰ LINH – LONG ĐẠO – BĂNG ĐẠO, hình thái sơ bộ.]
[Nguyên tắc: Khế từ tự nguyện; ngự từ tương thông; không lấy huyết mạch làm xiềng.]
[Ý nguyện bái sư: Cao.]
[Điều kiện hình thành Tứ đệ tử: Đang hội tụ.]
Long Thanh đọc xong, nhìn Tuyết Ly.
Nàng đang nhìn cổ phù.
Không biết hệ thống vừa ghi gì.
Long Thanh lại nhìn căn phòng phía tây.
Tấm biển tên.
Áo biển.
Chén.
Hải đồ.
Dược bố.
Những thứ nhỏ tới mức chẳng món nào đáng gọi bảo vật.
Nhưng rõ ràng là đồ của một người đã bắt đầu có chỗ riêng.
Hắn thở dài.
Ngao Tuyết Ly quay.
“Lại gì?”
“Không.”
“Ngươi vừa thở dài.”
“Ta nghĩ ba tháng nữa nhà vẫn đông.”
“Ngươi không muốn?”
“Không phải.”
“Vậy?”
Long Thanh nhìn dãy phòng.
“Ta phải sửa thêm một phòng.”
“Cho ai?”
“Không biết.”
“Ngươi lại chuẩn bị trước?”
“Có vẻ nhà càng ngày càng đông.”
Tuyết Ly nhớ hai chữ Cửu Ly suýt nói hôm qua.
Tứ...
Nàng lập tức quay mặt.
“Ngươi nghĩ xa.”
Long Thanh không hiểu.
“Ta chỉ nói phòng.”
“Ừ.”
“Cô đỏ tai?”
“Gió.”
“Không có gió.”
“Im.”
Hàn khí vẫn không xuất hiện.
Long Thanh nhìn rồi thôi.
Ngao Tuyết Ly đi về phòng mình.
Lần này nàng không còn tự sửa trong đầu rằng đó là phòng mới, phòng khách hay phòng tạm.
Chỉ bước tới.
Đẩy cửa.
Vào.
Trên bàn, Ngự Linh Cổ Phù hai vòng nằm dưới ánh nắng.
Ba tháng.
Không phải lời thề ở lại mãi.
Không phải cắt đứt Long Cung.
Không phải từ bỏ trách nhiệm.
Chỉ là một khoảng thời gian đủ để nàng chữa thân thể, điều tra sự thật và học cách tự quyết định.
Nhưng với một người vừa thoát khỏi Long Tỏa...
ba tháng được chính mình lựa chọn có giá trị hơn rất nhiều năm bị người khác sắp sẵn.
Ngao Tuyết Ly đặt cổ phù xuống.
Ngoài sân, Long Thanh gọi:
“Ăn cơm.”
Nàng đáp theo phản xạ:
“Biết rồi.”
Rồi dừng.
Ngày trước ở Long Cung, khi có người gọi điện hạ tới một nơi, nàng luôn phải hỏi đó là lệnh của ai, nghi thức gì, có thể từ chối hay không.
Ở đây không cần.
Nàng đi ra vì muốn ăn.
Chỉ vậy.
Nhưng có lẽ...
đó chính là thứ tự do đơn giản nhất nàng đã tìm suốt từ ngày rời Hàn Long Điện.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 136TTS · ĐIỆN HẠ MUỐN Ở LẠI BA THÁNGTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...