Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 87: BA NỮ NHÂN, MỘT CÁI BÀN
Mị Vô Song thức dậy khi trời vừa sáng và điều đầu tiên nàng làm không phải kiểm đường xuống núi, cũng không phải nhìn xem Tiểu Hắc đang ở đâu, mà là ngồi xếp bằng trên giường, chủ động khóa một tầng vận hành tự nhiên của Thiên Mị Ma Thể. Việc ấy nghe đơn giản nhưng với nàng lại không khác người quen dùng tay phải suốt đời đột nhiên tự buộc một tay sau lưng. Thiên Mị Ma Thể không phải một môn pháp thuật chỉ khi kết ấn mới hoạt động. Ánh mắt, giọng nói, mùi hương cơ thể, nhịp hô hấp, thậm chí cách linh lực đi qua huyết mạch đều có thể vô thức tạo ảnh hưởng lên người đối diện. Bình thường Vô Song chỉ cần thu mạnh khi che thân phận, nhưng “thu” và “không dùng” vẫn khác nhau. Thu là giữ lưỡi kiếm trong vỏ nhưng tay vẫn đặt trên chuôi. Hôm nay nàng muốn thử bỏ tay ra. Nàng điều ma khí về Ma tâm, làm mị văn trong huyết mạch im xuống, không cố khiến giọng mềm hơn, không kéo ánh mắt người khác, không dùng hương ý để dẫn chú ý. Nhìn mình trong gương, Vô Song vẫn đẹp. Điều này khiến nàng hơi nhẹ nhõm rồi lập tức tự thấy buồn cười. “Ngươi thật sự lo không có mị thuật sẽ xấu đi à?” Nàng tự hỏi mình, sau đó không trả lời. Một người từ nhỏ đã được nói giá trị lớn nhất nằm ở dung mạo và Thiên Mị huyết mạch rất khó hoàn toàn không bị những lời ấy ảnh hưởng, cho dù bản thân nàng luôn cười như không quan tâm.
Mở cửa phòng, nàng thấy Cửu Ly đang ở giữa sân. Đại đệ tử Vô Danh hôm nay không chải tóc ngoài hiên mà đang dùng một dây lụa trắng buộc gọn mái tóc bạc sau lưng. Hai chân vĩ vẫn giấu. Thanh Dao thì tưới luống Tĩnh Tâm Hoa, còn Long Thanh đang ngồi trước một chồng nan tre, cố sửa thành chiếc giỏ mới vì cái giỏ Vô Song dùng nhặt trứng hôm qua đã rách một nan. Vô Song vừa bước tới, Long Thanh đã nhìn nàng rồi dừng đúng một nhịp. Không có Thiên Mị dẫn. Vẫn nhìn. Nàng lập tức ghi nhận trong đầu. Hắn hỏi: “Hôm nay cô xuống núi?” “Không.” “Thương đội chưa đi?” “Chưa.” “Vậy giỏ này vẫn có việc.” Mị Vô Song nhìn chiếc giỏ tre, toàn bộ cảm xúc vừa hơi tốt đẹp lập tức giảm một nửa. “Ngươi thấy ta là người nhặt trứng thật rồi?” Long Thanh đáp: “Cô ăn.” Cửu Ly ở bên nói rất đúng lúc: “Ăn thì làm.” Thanh Dao bổ sung: “Hợp lý.” Vô Song nhìn ba người. “Các ngươi có biết ta...” Nàng dừng. “...từng nhận những nhiệm vụ giá hàng nghìn linh thạch không?” Long Thanh ngẩng. “Nhặt trứng không cần trả nhiều vậy.” Cửu Ly bật cười. Thanh Dao cúi đầu tưới tiếp nhưng vai hơi rung. Mị Vô Song thở ra rồi cầm giỏ. Ngày không dùng mị thuật bắt đầu bằng việc nàng đường đường chính chính đi vào chuồng gà.
Không có mị thuật, con gà mái hôm qua vẫn không nghe lời. Vô Song rút kinh nghiệm, không giơ tay dùng thuật mà đứng chắn lối trước, để Cửu Ly mở ổ. Công việc kết thúc trong chưa tới một phần tư thời gian hôm qua. Sáu quả trứng. Không mất mặt. Tiểu Kim đứng trên thanh ngang nhìn xuống nhưng không có lý do nhìn nàng lâu. Khi Vô Song mang giỏ ra, Long Thanh kiểm rồi nói: “Hôm nay nhanh.” “Ta học được.” “Thấy chưa, không cần quyến rũ gà.” Cửu Ly lập tức quay lưng cười. Vô Song nghiến nhẹ răng. “Long Thanh, chuyện đó người có thể quên.” “Ta đâu nhắc với ai khác.” Thanh Dao đi ngang nói: “Ta đã nghe.” “Cô không tính.” “Hàn Bách tiền bối hôm qua cũng hỏi vì sao Đại sư tỷ cười khi xuống núi.” Cửu Ly khựng. Vô Song chậm rãi quay sang. “Tô Cửu Ly.” Cửu Ly lập tức nói: “Ta không kể chi tiết.” “Cô kể gì?” “Chỉ nói có người định dùng thuật bắt gà.” “Đủ rồi.” Long Thanh không hiểu sao hai người lại chuẩn bị cãi, liền cầm giỏ. “Ăn sáng.” Một câu cắt ngang hiệu quả hơn mọi hòa giải.
Cái bàn Vô Danh không lớn. Trước đây Long Thanh ở một mình nên chiếc bàn bốn người đã dư. Sau Cửu Ly, rồi Thanh Dao, vẫn vừa. Vô Song ở thêm thì trở thành đúng bốn người, nhưng vấn đề không nằm ở số ghế mà ở vị trí. Cửu Ly đã mặc định ngồi bên trái Long Thanh từ lâu. Thanh Dao thường đối diện hoặc bên phải tùy hôm. Vô Song hai ngày qua ngồi chỗ còn lại, hôm nay cố tình tới muộn để xem mọi người tự chọn ra sao. Kết quả Cửu Ly ngồi trái như cũ, Thanh Dao đối diện vì tiện đặt sổ, còn ghế bên phải Long Thanh trống. Vô Song kéo ghế ngồi. Không dùng mị thuật. Chỉ là khoảng cách bình thường. Long Thanh vẫn hơi điều chỉnh tay để không chạm khuỷu tay nàng lúc đưa bát. Vô Song thấy rất rõ. Nàng chủ động nghiêng tới lấy đĩa trứng, tóc trượt qua vai gần tay hắn. Long Thanh đang gắp rau, mắt vô thức đi theo mái tóc rồi nhanh chóng quay về bát. Không một tia Thiên Mị. Phản ứng vẫn vậy. Vô Song đột nhiên thấy tâm trạng tốt hơn mức hợp lý. Cửu Ly vừa ăn vừa quan sát, đương nhiên không bỏ sót. Nàng rất tự nhiên kéo tay Long Thanh lại gần mình để lấy lọ tương phía sau. Cánh tay hắn bị ôm trong một nhịp, cơ thể lại cứng nhẹ. Vô Song thấy. Cửu Ly thấy nàng thấy. Hai người nhìn nhau. Thanh Dao thì đặt một chén canh trước Long Thanh, nói: “Sư phụ ăn trước khi nguội.” Hắn lập tức chuyển chú ý. Ba cách. Một người dùng tiếp xúc thân mật đã thành thói quen. Một người chỉ làm đúng việc cần làm. Một người ngồi nhìn, không dùng thuật mà vẫn muốn biết hắn sẽ nhìn mình mấy lần. Nếu Long Thanh biết ba nữ tử đang tự chia bản thân thành ba loại như thế, có lẽ hắn sẽ bê bát ra ngoài sân ăn.
Câu chuyện buổi sáng chuyển sang Vạn Pháp Phong. Cửu Ly đặt một ngọc thư giữa bàn. “Khách tham gia giao lưu phải khai hướng pháp thuật chính, không cần ghi truyền thừa.” Vô Song hỏi: “Bao nhiêu hệ?” “Tối đa bốn hướng nếu tham gia phần tạp pháp. Một hướng nếu thi chuyên.” “Ta chọn tạp pháp.” Long Thanh đang ăn hỏi: “Tạp là sao?” Cửu Ly giải thích Vạn Pháp Phong khác các phong thiên một đường. Nơi đó nghiên cứu cách vận dụng nhiều loại pháp thuật từ cơ sở tới tổ hợp. Đệ tử thường có một căn cơ chủ nhưng học thêm pháp phụ để xử lý tình huống. Có người hỏa chủ – phong phụ, dùng phong tăng hỏa; người thủy chủ – băng phụ; người thổ chủ – mộc phụ; cũng có người thiên huyễn hoặc thần hồn nhưng học thuật phòng thân khác. Buổi giao lưu có ba phần: biểu diễn ứng dụng, xử lý tình huống và tỷ thí nhẹ. Long Thanh nghe tới ứng dụng lập tức hỏi: “Có thuật tưới cây không?” Cửu Ly đáp: “Có.” “Phơi đồ?” “Phong thuật.” “Đuổi sâu?” Thanh Dao nói: “Có Mộc hệ và Trùng thuật.” Hắn gật. “Vậy đáng xem.” Mị Vô Song nhìn. “Ngươi thật sự đi Vạn Pháp để học tưới cây?” “Ta không dùng được, nhưng biết thì sau nhờ người thiết kế trận.” “Ngươi có hai đệ tử.” “Cửu Ly không chuyên tưới.” Cửu Ly lập tức nói: “Đại sư tỷ có thể học.” “Cô học Huyễn Đạo.” “Huyễn Đạo cũng có thể khiến gà tưởng trời tối rồi tự về chuồng.” Long Thanh nhìn nàng. “Không được lừa gà mỗi ngày.” Vô Song suýt phun trà. Thanh Dao bình tĩnh nói: “Sư phụ lo chúng rối nhịp sinh hoạt.” “Đúng.” Cửu Ly thở dài. “Vạn Pháp tới tay sư phụ cuối cùng đều thành việc nhà.”
Vô Song cầm ngọc khai thông tin. Nàng không thể viết Thiên Mị – Ma pháp – Tâm ma, càng không thể để lộ nhiều thuật Tây Ma quá đặc trưng. Cuối cùng nàng ghi Phong – Hỏa – Ảnh – Huyễn, sau đó thêm “tán tu tạp học, không có sư thừa cố định”. Cửu Ly đọc, không biểu hiện ngay. Thanh Dao cũng nhìn. Long Thanh lại hỏi: “Cô biết bốn loại thật?” “Biết.” “Sao hôm bắt gà không dùng phong?” Vô Song nhắm mắt. “Ta đã nói ta muốn dùng tay.” “Tốt.” “Đừng nhắc gà nữa.” “Được.” Cửu Ly không bỏ qua trọng tâm. “Một tán tu Trúc Cơ đỉnh phong học bốn hệ tới mức dám khai dự giao lưu Vạn Pháp, khá hiếm.” Vô Song đáp: “Đi nhiều thì nhặt nhiều.” “Không có sư thừa?” “Từng có người dạy, không tính sư môn.” “Tây Ma?” Câu hỏi tới rất bất ngờ. Vô Song vẫn giữ mặt. “Có một phần.” Thanh Dao ngẩng. Cửu Ly tiếp: “Thuật ảnh hôm trước của cô có cách chuyển linh khác Đông Huyền.” “Cô nhìn được?” “Ta học Huyễn.” Vô Song cười. “Vậy ta càng không nên nói dối người trong nghề.” “Cô vẫn đang nói thiếu.” “Thiếu không phải lúc nào cũng là dối.” Cửu Ly nhìn nàng lâu. “Đúng.” Không khí hơi căng nhưng không vỡ. Long Thanh nghe đủ rồi nói: “Người ta không muốn nói sư thừa thì thôi.” Cửu Ly đáp: “Ta chỉ cần biết thứ nàng dùng ngày mai có gây chuyện cho Vô Danh không.” Vô Song quay sang Long Thanh rồi trở lại nhìn nàng. “Không.” “Ma...” Thanh Dao vừa mở miệng rồi dừng rất nhẹ. Vô Song bắt được. Cửu Ly cũng. Long Thanh lại đang bóc trứng nên không để ý. Thanh Dao sửa: “...mấy thuật ảnh nếu mang tính ăn mòn thần hồn thì đừng dùng.” Vô Song hiểu nàng vừa suýt nói ma thuật. “Không dùng.” Cửu Ly đặt ngọc xuống. “Vậy được.” Hai người đã nghi rất gần. Vô Song biết. Nhưng kỳ lạ là nàng không muốn rút ngay.
Sau bữa sáng, Cửu Ly nhận thêm một tập hồ sơ khách dự giao lưu. Đây là việc Thanh Vân gửi xuống vì Vô Danh bảo lãnh Vô Song nên họ cũng được xem nhóm khách mở để tránh xung đột. Tổng cộng mười bảy tán tu hoặc khách của thương hội, năm người Trúc Cơ, số còn lại Tụ Khí. Cửu Ly không có quyền loại tùy tiện, chỉ được đánh dấu điểm cần kiểm ở cổng. Vô Song ngồi gần, vốn định không xen nhưng nhìn qua một lát đã chỉ một hồ sơ. “Cái này giả.” Cửu Ly hỏi: “Lý do?” “Tuổi ba mươi hai, nói hộ tống dược từ Bắc Lộ xuống nhưng ngọc lộ trình có dấu trạm Hắc Lĩnh. Hai tuyến lệch hơn tám trăm dặm.” “Có thể vòng.” “Nếu vòng phải có phí trạm khác.” Thanh Dao nhìn giấy đi kèm. “Dược trên giấy có mùi Bạch Sa Phấn.” Cửu Ly hỏi: “Ý?” “Loại bột bảo quản thường dùng ở vùng phía tây nam, không dùng Bắc Lộ vì ẩm quá sẽ vón.” Vô Song nhìn nàng. “Vậy người này từ tây nam.” Thanh Dao gật. “Ít nhất hàng đi từ đó.” Cửu Ly đánh dấu kiểm lại tuyến, không ghi “nghi phạm”. Hồ sơ thứ hai Vô Song lại nói giả vì chữ ký thương đội quá mới. Cửu Ly đối chiếu và thấy đúng. Đến hồ sơ thứ ba, một người có sẹo, đi một mình, khai quê vùng biên, mang nhiều pháp khí che khí. Cửu Ly nói: “Người này đáng chú ý.” Vô Song xem kỹ rồi lắc. “Không nhất định. Dân biên thường mang đồ che khí vì đi qua vùng hỗn tạp yêu – ma.” Thanh Dao ngửi giấy. “Có mùi Hàn Mộc, loại cây ở Liên Sơn Quan.” “Vậy có thể thân phận thật.” Cửu Ly hỏi: “Nhưng pháp khí che khí?” Vô Song đáp: “Ở cửa biên, người không che mới dễ bị nhìn.” Long Thanh ngồi gần sửa giỏ nghe ba người bàn hồi lâu, cuối cùng hỏi: “Người đó làm gì xấu chưa?” Cả ba nhìn hắn. “Chưa.” “Vậy kiểm giấy thôi. Đừng vì người ta có sẹo với mang đồ che khí đã không cho vào.” Cửu Ly lập tức gạch chữ “nghi” thành “xác minh thông tin”. Vô Song nhìn hắn. “Nếu thật sự là Ma tu?” “Vạn Pháp Phong có luật không cho Ma tu?” “Khách công khai Nhân tộc là chính.” “Vậy nếu luật cấm thì xử luật. Nếu không cấm thì xem người.” Long Thanh nói xong tiếp tục sửa nan. Với hắn đó chỉ là logic bình thường. Với Vô Song, câu ấy lại chạm sâu hơn nàng muốn. Nếu ngày thân phận nàng lộ, hắn có nói giống vậy không? Chưa biết. Nhưng hắn đang nói khi không biết người hồ sơ là ai, nên ít nhất không phải lời để lấy lòng nàng.
Buổi trưa, Long Thanh quyết định làm lại một chiếc bàn nhỏ phụ vì mấy ngày gần đây mỗi lần bốn người cùng ngồi, khay hạt và sổ của Thanh Dao không còn chỗ. Vô Song đứng nhìn rồi hỏi: “Sao không làm bàn lớn?” “Gỗ chưa đủ.” “Ta có thể dùng thuật cắt.” “Không cần.” “Ta có Phong Nhận rất mịn.” “Gỗ này dễ nứt nếu cắt sai thớ.” “Ta nhìn được.” Long Thanh đưa một thanh thử. “Vậy cắt chỗ này.” Vô Song hơi bất ngờ vì hắn không cấm pháp thuật theo kiểu cố chấp. Nàng dùng đúng một Phong Nhận mỏng, không mị, không ma tính. Thanh gỗ tách sạch nhưng mép hơi cháy do nàng lẫn một chút nhiệt. Long Thanh sờ. “Được, nhưng chậm hơn cưa với gỗ này.” “Phong thuật của ta đủ cắt người.” “Ta đang cắt bàn.” “...” Cửu Ly ở dưới liễu cười. Thanh Dao nói: “Sư phụ luôn đánh giá theo mục đích.” Vô Song nhìn thanh gỗ. Một thuật đủ giết người chưa chắc là công cụ tốt để làm bàn. Lại thêm một cách nhìn rất đơn giản mà nàng ít khi dùng. Trong thế giới của nàng, mạnh thường được coi là tốt. Ở Vô Danh, đúng mới tốt.
Đến chiều, chuyện ba nữ tử một cái bàn mới thật sự trở thành vấn đề. Thanh Dao mang trà ra. Cửu Ly vừa xử lý xong ngọc tin nên tự nhiên ngồi bên trái Long Thanh. Vô Song hôm nay không muốn dùng mị thuật nhưng vẫn muốn thử sức hấp dẫn của bản thân, liền kéo ghế bên phải gần hơn một chút. Thanh Dao vốn định ngồi đối diện, nhưng trước khi ngồi nhìn thấy một mảnh lá liễu dính trên tóc Long Thanh. Nàng đưa tay lấy xuống rất tự nhiên. Long Thanh đang uống trà khựng. Khoảng cách mặt hai người trong khoảnh khắc chỉ còn hơn một gang. Thanh Dao lấy lá xong lập tức lùi, hoàn toàn không có ý trêu. Chính vì không có ý trêu, phản ứng của hắn lại rõ hơn: tai nóng, mắt lập tức nhìn sang chỗ khác. Cửu Ly nhìn. Vô Song nhìn. Thanh Dao lúc ấy mới nhận ra khoảng cách vừa rồi, hơi dừng rồi nói: “Có lá.” Long Thanh đáp: “Ừ.” Cửu Ly khẽ mỉm cười, đưa tay khoác cánh tay trái hắn như tuyên bố vị trí quen thuộc. Vô Song chống cằm phía phải, cố tình nghiêng người tới nói: “Long đạo hữu.” “Gì?” “Bên này cũng có lá không?” Hắn nhìn tóc nàng, thật sự kiểm. “Không.” “Ngươi nhìn kỹ vậy?” “Cô hỏi.” “Ta tưởng ngươi không dám nhìn.” “Ta nhìn mặt được.” “Phần khác?” Long Thanh lập tức ho. Cửu Ly mắt cong. Thanh Dao bình tĩnh nâng chén trà nhưng khóe môi cũng cong.
Vô Song không dùng mị ý. Chỉ giọng thật. Long Thanh vẫn bị trêu tới mức phải chuyển nhẹ ghế ra sau. Cửu Ly lập tức kéo tay. “Sư phụ đi đâu?” “Ngồi rộng.” Vô Song hỏi: “Bên ta chật?” Thanh Dao nhìn khoảng trống. “Không chật.” Long Thanh đột nhiên cảm giác ba người đang cùng nhìn mình như một con vật bị quan sát trong Đan Hội. Hắn cầm chén đứng lên, chuyển thẳng tới đầu bàn. “Ta ngồi đây.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Vậy ai ngồi cạnh?” “Không ai.” Vô Song bật cười. Thanh Dao nói: “Đầu bàn cũng được.” Cửu Ly không hài lòng. “Sư phụ trốn.” “Ta uống trà.” “Ở chỗ cũ cũng uống.” Long Thanh nhìn chiếc bàn bốn người, đưa ra kết luận rất nghiêm túc: “Từ mai cái bàn này phải dài hơn.” Cả ba nữ tử im đúng một nhịp rồi cùng bật cười. Tiểu Hắc nằm cửa mở mắt nhìn một cái, có lẽ không hiểu người trong nhà vì sao tự nhiên ồn.
Sau tiếng cười, Mị Vô Song lại có một cảm giác rất nhỏ mà nàng không muốn đặt tên. Hôm nay nàng không dùng mị. Không ai bị nàng dẫn. Cửu Ly khoác tay Long Thanh vì nàng muốn. Thanh Dao lấy lá vì thấy lá. Long Thanh nhìn Vô Song vì bản thân thấy nàng đẹp. Không có phản ứng nào do nàng cưỡng tạo. Vậy mà cả buổi chiều lại khiến nàng vui hơn rất nhiều lần từng khiến một căn phòng đàn ông không rời mắt khỏi mình. Sự khác biệt làm nàng khó chịu. Nếu niềm vui tới từ việc người khác tự lựa chọn, nàng không kiểm soát được nó. Có thể ngày mai Long Thanh không nhìn. Có thể hắn thích Cửu Ly hơn. Có thể hắn dần thân Thanh Dao hơn. Thiên Mị Ma Thể cho Vô Song khả năng giảm những bất định ấy, và chính vì vậy nàng đã quen với việc không chờ ai tự chọn. Nhưng nếu mọi lựa chọn đều bị nàng dẫn, cuối cùng nàng không biết người ta chọn nàng hay chọn mị thuật. Câu hỏi từ Tâm Ma tương lai chưa xuất hiện, nhưng hạt đầu tiên đã nằm ở đây.
Buổi tối, ba người chuẩn bị đồ cho Vạn Pháp. Cửu Ly mang mộc bài Vô Danh, một số ngọc huyễn cơ sở và không hiện chân vĩ. Thanh Dao chỉ mang linh châm, một ít đan cấp thấp và không dự định biểu diễn Thanh Liên Sinh Viêm nếu không cần. Vô Song chọn hai pháp khí bình thường, một thanh đoản kiếm, không mang bất cứ món nào có dấu Huyết Ngục hay Táng Đạo. Long Thanh thì mất lâu nhất để chọn... túi hạt có nên mang hay không. Cửu Ly nhìn. “Sư phụ, tới giao lưu pháp thuật.” “Trên đường có thể ghé Linh Thực Phong.” “Không đi qua.” “Vậy thôi.” Hắn bỏ. Vô Song hỏi: “Ngươi không mang kiếm?” Long Thanh chỉ kiếm gỗ. “Có.” “Ta đang hỏi kiếm thật.” “Cái này dùng được.” Vô Song nhớ báo cáo về một chiêu kiếm phá pháp khí, nhìn thanh gỗ kỹ hơn nhưng không thăm dò. Tiểu Hắc ở gần. Không đáng.
Trước khi về phòng, Vô Song nói với Cửu Ly: “Ngày mai phần giao lưu đầu ta sẽ không dùng huyễn – mị.” Cửu Ly nhìn. “Vì sao?” “Muốn thử pháp khác.” “Cô vừa khai Huyễn.” “Không có nghĩa phải dùng.” Thanh Dao hỏi: “Cô muốn bỏ một thói quen?” Vô Song nhớ chuyện bắt gà, thở nhẹ. “Có thể.” Long Thanh nghe được, nói: “Biết nhiều thì thử cái ít dùng.” “Nếu thua?” “Giao lưu thôi.” “Ngươi không coi thắng quan trọng?” “Nếu có thưởng lớn thì khác.” Cửu Ly bật cười. “Sư phụ rất thực tế.” Long Thanh hỏi: “Có thưởng?” “Một số phù và quyền đọc pháp lục cơ sở.” Hắn lập tức nhìn Vô Song. “Vậy cố.” Nàng cười. “Vừa nãy còn nói giao lưu.” “Có thưởng thì khác.” Thanh Dao khẽ lắc đầu.
Đêm đó, Mị Vô Song ngồi trước gương một lúc lâu. Hôm nay từ sáng tới giờ nàng thực sự không chủ động dùng mị thuật với bất kỳ ai. Có vài lần Thiên Mị khí tức tự động muốn thoát khi cảm xúc đổi, nhưng nàng đều thu. Không khó đến mức không làm được. Khó ở chỗ nàng liên tục phát hiện mình có thói quen dùng nó trong những việc chẳng cần. Bắt gà. Làm người bán bớt giá. Khiến ai đó nhường đường. Dẫn một cuộc trò chuyện. Làm người đối diện dễ đồng ý. Một năng lực quá tiện lâu ngày đã biến thành phản xạ. Vô Song đặt ngón tay lên mặt gương, nhìn chính mình không có ánh tím mị ý. “Nếu không dùng ngươi, ta còn là ai?” Câu hỏi khiến nàng lập tức cau mày. Quá nghiêm trọng. Mới một ngày thôi. Nhưng không hiểu sao nó không chịu biến mất.
Nàng nhớ Long Thanh nhìn mình lúc sáng.
Không có mị thuật.
Hắn vẫn nhìn.
Nhớ tai hắn đỏ khi nàng tiến gần.
Không có mị thuật.
Vẫn đỏ.
Nhớ lúc ba người ép hắn phải đổi chỗ.
Hắn không bị ai điều khiển.
Chỉ bị ba nữ tử làm cho không biết ngồi đâu.
Vô Song tự cười.
“Được.”
Ngày mai tại Vạn Pháp Phong, nàng sẽ không dùng mị thuật ở vòng đầu.
Không phải vì Long Thanh.
Ít nhất nàng tự nói vậy.
Nàng chỉ muốn biết...
nếu một ngày Thiên Mị Ma Thể không phải đáp án đầu tiên nữa, Mị Vô Song còn có thể mở được bao nhiêu cánh cửa bằng những thứ khác.
Ngoài phòng, Cửu Ly cũng chưa ngủ. Nàng đứng dưới cây liễu xem ngọc tin cuối. Thanh Dao đi ngang hỏi: “Vẫn nghi nàng?” Cửu Ly đáp: “Có.” “Ma tộc?” Cửu Ly nhìn nàng. Lần này Thanh Dao đã nói thẳng. “Cô cũng nghĩ?” “Khí tức không giống Nhân tộc. Cách nàng vận ảnh thuật, Trấn Huyết Phù, phản ứng với chuyện ma khí, cộng thêm khả năng che mạch. Ít nhất có liên hệ sâu với Tây Ma.” “Ta nghi huyết mạch Ma tộc.” “Có báo Hàn tiền bối?” “Chưa.” “Vì?” Cửu Ly nhìn căn phòng khách. “Nàng chưa làm gì đáng để bắt.” Thanh Dao gật. “Ta cũng nghĩ.” “Nhưng ngày mai phải nhìn kỹ.” “Ừ.” “Đặc biệt nếu nàng dùng huyễn.” “Nàng nói không dùng vòng đầu.” Cửu Ly cười nhẹ. “Ta muốn xem không dùng thứ nàng giỏi nhất thì nàng làm gì.”
Hai người không biết trong phòng, Vô Song cũng đang nghĩ đúng câu ấy.
Sáng mai, Vạn Pháp Phong sẽ cho cả ba nữ tử một sân chơi hoàn toàn khác Vô Danh.
Còn Long Thanh...
chỉ mong thật sự có người biểu diễn một loại phong thuật đủ nhẹ để hong quần áo mà không thổi bay cả dây phơi.