Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 84: TIỂU HẮC CHỈ NHÌN TA MỘT CÁI
Sáng hôm sau, Mị Vô Song tới trạm dưới chân Thanh Vân cùng Thanh Lộ Thương Đội đúng như thân phận đã khai. Không có gì giả ở phần này. Thanh Lộ thật sự là một thương đội nhỏ chuyên vận chuyển dược, vật liệu, đồ sinh hoạt giữa ba thành Đông Huyền. Vô Song đã trả tiền và đi cùng họ từ trước khi vào Thanh Vân Thành, nên người phụ trách nhận mặt nàng, thậm chí còn nhờ nàng cầm thêm hai kiện nhỏ lên trạm vì tu vi Trúc Cơ biểu hiện đủ tốt. Kiện của Long Thanh là một hộp gỗ dài chưa tới hai thước, bên trong có bộ khay ươm bằng gốm, mấy thanh nan, ba túi hạt và một chiếc kéo cắt cành. Người gác trạm Thanh Vân kiểm hàng, hỏi tên người nhận rồi định cho đệ tử tạp vụ đưa lên. Vô Song nói: “Long đạo hữu hôm qua bảo nếu tiện ta có thể mang.” Đệ tử gác trạm nhìn ngọc xác nhận Long Thanh để lại rồi gật. Không có ai nhìn nàng như kẻ địch. Không có trận soi hồn. Thanh Vân dù là tông môn vẫn có khách ra vào khu ngoại vi theo quy củ. Đệ tử chỉ dặn: “Vô Danh ở núi sau, cô không tự đi được. Chờ người dẫn.” Vô Song đáp: “Được.” Nàng thầm đánh giá thêm một điểm: nơi này không vì tin Táng Đạo Điện đã xuất hiện mà biến mọi khách thành nghi phạm. Ít nhất tầng ngoài vẫn vận hành bình thường.
Người xuống đón lại là Cửu Ly. Nàng mặc áo trắng đơn giản, tóc bạc buộc cao hơn hôm qua, không mang kiếm lớn. Vừa thấy Vô Song, nàng nhìn kiện hàng trước rồi mới nhìn người. “Tới thật.” Vô Song cười. “Ta đã nhận việc.” “Ta tưởng tán tu thường thích đổi ý.” “Cửu Ly cô nương quen tán tu nào vậy?” “Nhiều.” “Ta khác.” “Ta đang xem.” Vô Song cười thêm. Không cần mị thuật. Hồ ly này quá nhạy, dùng chỉ tổ làm đối phương tăng cảnh giác. Cửu Ly cầm một đầu hộp nhưng Vô Song không đưa. “Ta mang được.” “Ta biết.” “Vậy?” “Khách tới nhà mà để khách xách hết?” Câu này rõ ràng học từ Long Thanh. Vô Song buông một đầu. Hai người cùng đi. Đường lên núi không có gì đặc biệt. Qua mấy dãy kiến trúc của Thanh Vân, Cửu Ly chỉ giới thiệu tên phong chính khi đi ngang, không nói chuyện nội bộ. Vô Song hỏi một vài câu để xem nàng có vô thức lộ thông tin nhưng Cửu Ly gần như chỉ trả lời điều ai cũng biết. Đến khi đường rẽ khỏi khu đông người, linh khí quả thật giảm. Vô Song cảm nhận rồi hơi nhướng mày. “Vô Danh thật sự linh khí nghèo.” “Ừ.” “Sư phụ cô không đổi?” “Không.” “Hai người cũng ở?” “Ừ.” “Diệp Thanh Dao cũng?” “Ừ.” Vô Song nhìn nàng. “Các cô thích chịu khổ?” Cửu Ly bật cười. “Lên rồi tự xem.”
Qua một đoạn rừng, Vô Danh Phong hiện ra. Phản ứng đầu tiên của Mị Vô Song gần giống Thanh Dao ngày trước: nàng không thấy thứ gì đáng gọi là nơi ở của một tồn tại khiến Táng Đạo Điện kiêng dè. Một căn nhà ba gian đã sửa khá sạch, sân rộng vừa phải, hàng rào thấp, vườn rau bên trái, dược viên nhỏ phía sau, ao bên phải, cây liễu gần nhà, chuồng gà xa hơn một chút. Không có đại trận lộ rõ. Không mây tiên. Không thú thần xếp hàng. Một con chó đen nằm trước cửa, đầu đặt lên hai chân, mắt nhắm. Một con chim vàng đang bới đất cạnh chuồng gà. Long Thanh ở giữa sân, tay cầm cưa, đang cắt một thanh gỗ. Thanh Dao ngồi gần dược viên, ghi thứ gì đó vào bảng tre. Vô Song đứng ở hàng rào vài nhịp. Đây chính là nơi Chấp Đăng Sứ từng nói “không được gây nhiễu trực tiếp”. Nếu không biết trước, nàng sẽ nghĩ mình đi nhầm nhà nông.
Long Thanh ngẩng thấy hai người. “Tới rồi?” Vô Song đưa kiện. “Hàng của ngươi.” Hắn lập tức bỏ cưa, rửa tay rồi nhận. “Đa tạ.” Mở kiểm rất nhanh. Khay không vỡ. Hạt đủ. Kéo đúng loại. Hắn rõ ràng vui thật. “Không thiếu.” Cửu Ly nói: “Sư phụ, người cảm ơn bằng miệng?” “Vậy?” “Trà.” Long Thanh gật. “Đúng.” Vô Song nhìn hai người. “Tới đây được uống trà?” “Nếu không vội.” “Ta không vội.” Cửu Ly lập tức bổ sung: “Nhưng trước khi uống, nói quy củ.” Long Thanh quay. “Cô thật sự có danh sách?” “Có.” “Bao nhiêu?” “Không nhiều.” Cửu Ly giơ ngón tay: “Không tự vào phòng người khác. Không đi sau núi nếu chưa báo. Không chọc Tiểu Hắc. Không bắt Tiểu Kim. Không bẻ cành Tiểu Thanh. Không tự vớt cá. Không thử trận lạ nếu thấy.” Vô Song nghe từng câu, ánh mắt đi theo từng đối tượng. “Tiểu Hắc là chó?” “Ừ.” “Tiểu Kim là con kia?” “Ừ.” “Tiểu Thanh?” Cửu Ly chỉ cây liễu. “Cây?” “Ừ.” “Còn cá?” “Trong ao.” Mị Vô Song im. Một bộ quy củ nghe như dành cho trẻ con đi thăm nhà. Nhưng nàng không cười. Táng Đạo Điện đặc biệt cảnh báo đúng con chó. Còn việc không chạm cây, không vớt cá có thể là vì thứ khác. Nàng gật. “Ta nhớ.”
Tiểu Hắc vẫn không mở mắt khi Vô Song đi qua. Điều này làm nàng vừa nhẹ vừa không nhẹ. Một sinh vật thật sự mạnh đôi khi càng không phản ứng với thứ không đủ đe dọa. Nàng không dùng thần thức nhìn nó. Không cần. Chỉ bằng trực giác Thiên Mị Ma Thể, nàng cảm thấy quanh con chó có một khoảng trống rất kỳ. Không phải khí thế ép người. Không phải yêu khí. Chỉ là bản năng trong huyết mạch nàng tự nhắc đừng chạm. Vô Song đã sống đủ lâu để tôn trọng bản năng như vậy. Nàng đi thẳng tới bàn trà. Thanh Dao lúc này mới tới. “Vô Song cô nương.” “Diệp cô nương.” “Mang hàng lên?” “Ừ.” “Đa tạ.” “Không phải hàng của cô.” “Khay ươm có phần cho dược viên.” Long Thanh ở xa nghe liền nói: “Một phần.” Thanh Dao hơi cười. “Vậy một phần đa tạ.” Vô Song nhìn hai người. Cách nói chuyện này thật sự giống một gia đình chia đồ hơn một sư môn.
Trà không có gì đặc biệt theo cảm nhận ban đầu. Nước trong, lá trà phổ thông. Long Thanh pha khá nhạt. Vô Song uống một ngụm, dùng thần thức rất kín kiểm trong miệng trước khi nuốt. Không độc. Không dược lực lạ. Không mị dược. Nàng suýt tự cười vì chính mình là người dùng mị mà lại ngồi nghi người khác bỏ thuốc. Long Thanh thấy nàng giữ trà lâu, hỏi: “Không hợp?” “Nhạt.” “Ta thích nhạt.” Thanh Dao nói: “Nếu cô quen trà đậm, ta có thể pha bình khác.” “Không cần.” Vô Song uống tiếp. Cửu Ly ngồi bên trái Long Thanh như thói quen. Thanh Dao đối diện. Vô Song ngồi bên phải nhưng cách hơn một chút. Một cái bàn gỗ nhỏ, ba nữ tử đẹp tới mức nếu đặt trong đại hội tông môn sẽ đủ khiến người ta nhìn, còn Long Thanh đang kiểm từng khay ươm ngay giữa lúc uống trà. Hắn cầm một cái lên soi. “Cái này đáy lệch.” Thanh Dao nhìn. “Một chút.” “Thoát nước sẽ nghiêng.” “Có thể kê.” Cửu Ly nói: “Sư phụ đừng trả hàng vì một chút.” “Ta đâu trả.” Vô Song hỏi: “Ngươi thật sự quan tâm mấy cái này hơn việc chúng ta ngồi đây?” Long Thanh ngẩng. “Có gì cần quan tâm?” Nàng cười. “Ba nữ nhân.” “Ta thấy.” “Đều đẹp.” “Ừ.” “Ngươi vẫn nhìn khay.” “Khay đang lệch.” Cửu Ly bật cười trước. Thanh Dao cũng.
Sau trà, Long Thanh mang khay ra dược viên. Vô Song có lý do đi theo vì kiện hàng do nàng mang. Nàng quan sát đất. Không phải linh thổ thượng phẩm. Nhưng cấu trúc rất cân bằng. Dược viên Thanh Dao mới mở chưa lớn. Tĩnh Tâm Hoa đang lên. Thanh Mạch Diệp có mấy cây hồi sau héo. Một góc dành cho hạt cổ. Vô Song không chuyên linh thực, nhưng sống đủ lâu trong Ma giới để nhận ra cây ở đây có sinh cơ sạch bất thường. Không mạnh tới mức tạo áp lực. Chỉ ít tạp. Nàng hỏi: “Các ngươi dùng trận tụ sinh?” Thanh Dao lắc. “Không.” “Linh dịch?” “Không thường.” “Vậy đất?” “Đang nghiên cứu.” Long Thanh chen: “Đất thường thôi.” Thanh Dao nhìn sư phụ. “Theo tiêu chuẩn phân cấp, đúng là không cao.” “Thấy chưa.” Vô Song nhìn hai người. Thanh Dao rõ ràng biết có gì đó khác nhưng không thần hóa.
Nàng đi qua cây liễu. Tiểu Thanh lay cành trong gió. Không có linh áp. Nhưng khi Vô Song bước gần hơn ba trượng, ấn Thiên Mị trong cơ thể hơi nóng. Không phải nguy hiểm trực tiếp, chỉ là phản ứng trước một sinh cơ rất lớn bị thu sâu. Nàng dừng đúng nửa nhịp. Thanh Dao thấy. “Cảm được?” Vô Song quay. “Cây này không bình thường.” Long Thanh đang đặt khay nói: “Nó lớn nhanh.” Thanh Dao không sửa. Cửu Ly đứng cạnh cười mỏng. “Sư phụ nói đúng theo cách của người.” Vô Song không hỏi nữa. Nếu cây thật sự chỉ “lớn nhanh”, Thiên Mị Ma Thể của nàng sẽ không phản ứng.
Tiểu Kim còn kỳ hơn. Con chim vàng ban đầu đang bới đất, thấy khách thì ngẩng đầu một lần. Ma khí trong Vô Song tự nhiên co khỏi vùng ngực, giống lửa trong huyết mạch không muốn tiến gần một loại hỏa khác. Nàng nhìn cánh vàng. Không phát thần thức. Chỉ hỏi: “Con này là linh cầm?” Long Thanh đáp: “Nhặt được.” “Loài gì?” “Không chắc.” “Ngươi vẫn nuôi?” “Nó tự tới.” “Ăn gì?” “Nhiều.” Cửu Ly nói: “Đặc biệt thích tranh đồ với gà.” Tiểu Kim cục một tiếng, rõ ràng nghe thấy. Vô Song gần như chắc nó hiểu lời. Long Thanh thì chỉ ném một ít hạt. “Đừng mổ cây.” Con chim cúi ăn. Một tồn tại có thể khiến hỏa tính Ma tộc thu lại lại bị nhắc không mổ cây. Vô Song quyết định không ghi nhận xét vội.
Ao cá cũng không bình thường. Khi nàng đứng bên mép, con cá đen bạc nổi lên. Trên vảy có một tia kim rất mảnh. Vô Song chỉ nhìn bằng mắt nhưng huyết mạch cảm giác một chút long tức chưa hoàn chỉnh. Nàng hơi nhíu. “Cá này...” Long Thanh nói ngay: “Mới đầu yếu lắm.” “Ta không hỏi yếu.” “Giờ khỏe.” “Ngươi biết nó có huyết mạch gì?” “Cá.” Cửu Ly quay mặt. Thanh Dao bình tĩnh như đã quen. Vô Song nhìn hai nữ tử rồi nhận ra một khả năng rất khó chịu: không phải Long Thanh cố giấu. Hắn thật sự nghĩ nó là cá. Nàng không biết nên đánh giá hắn vô tri hay quá khác.
Đến trưa, Long Thanh bảo nàng ở lại ăn. Vô Song vốn định từ chối để tránh thân phận quá nhanh vào nhà, nhưng nhiệm vụ của nàng chính là quan sát. Từ chối cơ hội này mới vô lý. Nàng nhận. Bữa cơm có cá, rau, trứng và một món canh rất nhẹ. Không linh thiện cấp cao. Không đan. Vô Song dùng thói quen kiểm độc bằng đầu lưỡi trước, rồi mới ăn. Long Thanh thấy nàng ăn chậm hỏi: “Không ngon?” “Ngon.” “Vậy sao nhìn từng miếng?” “Ta có thói quen kiểm độc.” Hắn dừng đũa. “Cô sống nguy hiểm vậy?” “Tán tu.” “Ai cũng thế?” Cửu Ly nói: “Không.” Vô Song cười. “Ta cẩn thận.” Long Thanh gật. “Cẩn thận tốt. Nhưng ở đây không có độc.” “Nếu có thì sao?” “Ta cũng ăn.” Câu này khiến nàng hiểu hắn không đang trấn an bằng quyền lực, chỉ nói đồ ăn chung nồi.
Thanh Dao nghe tới độc liền lấy một ít canh kiểm bằng phương pháp Đan Y rất đơn giản. “Không có độc dược.” Vô Song hỏi: “Có gì đặc biệt?” “Sinh cơ sạch.” “Chỉ vậy?” “Ta từng mất nhiều ngày mới hiểu không phải một món.” Thanh Dao chỉ đất ngoài sân bằng ánh mắt. “Ở đây có thể là toàn bộ môi trường.” Long Thanh lập tức nói: “Đừng biến nhà thành dược phương nữa.” Thanh Dao cười. “Ta biết.” Vô Song nhớ báo cáo về Thái Sơ Sinh Mệnh Thể. Có thể Thanh Dao không nói dối. Một bữa ăn không phải thần dược; nhưng cơ thể nàng sau vài miếng thật sự có thay đổi nhẹ. Ma khí Thiên Mị vốn vận hành liên tục để duy trì che giấu thân phận bỗng yên hơn. Không yếu. Không bị áp. Chỉ êm. Giống một mặt nước vốn luôn có gợn giờ bớt gió. Vô Song lập tức kiểm vòng tay che ma khí. Vẫn bình thường. Không bị can thiệp. Nàng hỏi: “Nước từ đâu?” Long Thanh chỉ giếng. “Giếng.” “Ta có thể xem?” “Uống thì được. Xem gì?” “Tò mò.” Cửu Ly nói ngay: “Xem bằng mắt được.” Vô Song hiểu cảnh báo. “Ta biết.”
Sau bữa cơm, Long Thanh tiếp tục làm việc. Thanh Dao về dược viên. Cửu Ly nhận một ngọc tin rồi ngồi dưới liễu xử lý. Vô Song được phép đi trong sân và khu vườn gần nhà. Đây là thời điểm tốt nhất để quan sát mà không cần lén. Nàng tới giếng. Giếng đá cũ, thành đã được sửa một phần. Nước rất trong. Không thấy linh quang. Nàng thả một giọt lên tay, dùng cảm nhận phàm tục trước. Mát. Sau đó chỉ dùng một lớp thần niệm mỏng ở đầu ngón, không đi xuống giếng. Nước có sinh cơ sạch, nhưng vẫn không đủ giải thích mọi thứ. Nàng muốn biết dưới giếng có mạch nào nối trận hay không. Tôn Kỳ ở cổ phủ từng cho thấy những công trình cổ có thể giấu đường dẫn sâu. Vô Danh vốn là núi bỏ hoang nhưng theo hồ sơ từng có trận cổ thức tỉnh. Có thể bí mật nằm dưới nền, không phải trong thức ăn.
Vô Song không thăm dò ngay. Nàng quay nhìn.
Long Thanh đang cưa gỗ.
Thanh Dao ở sau dược viên.
Cửu Ly đọc ngọc tin.
Tiểu Hắc vẫn nằm cửa.
Nàng nhớ quy củ.
Không thử trận lạ nếu thấy.
Chưa ai nói không được dùng thần thức kiểm nền giếng.
Nhưng Cửu Ly rõ ràng sẽ không thích.
Vô Song quyết định chỉ một tia.
Nhẹ.
Không xuyên sâu vào nhà.
Chỉ dò quanh thành giếng xem có trận tuyến hay không.
Nàng thu ma khí, dùng thần thức như một tán tu Trúc Cơ bình thường, mỏng tới mức nhiều Kim Đan nếu không chú ý cũng khó phát hiện. Tia thần niệm lướt qua đá. Không gì. Xuống nửa trượng. Có một đường sinh cơ rất cổ dưới đất. Vô Song vừa định men theo hướng nó đi...
Tiểu Hắc mở mắt.
Chỉ vậy.
Không đứng.
Không gầm.
Không quay đầu hẳn.
Một con mắt đen nhìn từ cửa sang.
Mị Vô Song cứng toàn thân.
Không có uy áp tràn tới.
Không có thần hồn công kích.
Nhưng Thiên Mị Ma Thể trong nàng phản ứng trước cả ý thức. Ma khí toàn thân lập tức co về Ma tâm. Những đường mị lực đang vận hành tự ngắt. Vòng tay che khí tức gần như mất năng lượng vì chính bản thể không dám phát ra một tia. Cảm giác không phải gặp một yêu thú Kim Đan hay Nguyên Anh. Với những cảnh giới đó nàng có thể đánh giá mạnh yếu, có thể nghĩ chạy bằng pháp nào. Cái nhìn của Tiểu Hắc khiến huyết mạch sâu trong nàng chỉ đưa ra một kết luận duy nhất:
Đừng.
Không phải “không thắng”.
Không phải “nguy hiểm”.
Chỉ là đừng.
Vô Song cắt thần thức ngay.
Không thử thêm.
Không kiểm xem phản ứng có thật hay do tâm lý.
Tia thần niệm thu về sạch trong một nhịp.
Nàng lùi nửa bước khỏi giếng.
Tiểu Hắc nhìn thêm một nhịp.
Sau đó nhắm mắt.
Hết.
Mị Vô Song đứng im khá lâu.
Trán không có mồ hôi, nhưng lòng bàn tay lạnh.
Nàng đã từng đối mặt Huyết Ngục Ma Cung trưởng lão mạnh hơn mình nhiều cảnh giới. Từng bị truy qua ba vùng. Từng dùng mị thuật trên một Ma tướng đang muốn giết nàng. Chưa lần nào một cái nhìn không chứa sát ý lại khiến huyết mạch tự thu sạch như vậy.
“Cô làm gì ở đó?”
Giọng Long Thanh vang ngay phía sau.
Vô Song suýt quay quá nhanh.
Nàng thật sự không phát hiện hắn tới.
Không phải vì hắn thân pháp cao.
Nàng vừa tập trung vào Tiểu Hắc.
Long Thanh cầm một chiếc đèn nhỏ.
“Trời tối rồi.”
Vô Song nhìn quanh mới nhận ra mây kéo rất nhanh, ánh sáng chiều đã xuống nhiều. Nàng ở giếng lâu hơn tưởng.
“Ta xem nước.”
“Xem xong?”
“Ừ.”
“Có gì?”
Vô Song nhìn con chó đang ngủ.
“Rất... sạch.”
Long Thanh gật. “Ta cũng thấy.”
Hắn hoàn toàn không biết vừa xảy ra chuyện.
Vô Song hỏi thử: “Tiểu Hắc vừa nhìn ta.”
“Ừ?”
“Chỉ nhìn.”
“Có thể cô đứng gần giếng.”
“Liên quan nó?”
“Không biết. Nó hay nhìn người lạ.”
“Ngươi không thấy gì?”
“Thấy gì?”
Mị Vô Song im.
Không phải giả.
Hoặc hắn thật sự không cảm nhận.
Hoặc mức chênh lệch lớn tới mức cái nhìn kia đối với hắn bình thường.
Cả hai khả năng đều không làm nàng yên tâm hơn.
Long Thanh đưa đèn. “Cầm đi. Mây nhiều, lát mưa.”
“Cho ta?”
“Cô đi đường xuống cần.”
Vô Song nhận. “Ngươi lại đưa đồ.”
“Đèn thôi.”
“Áo hôm qua, đèn hôm nay.”
“Cô muốn trả thì mai đưa.”
Nàng bật cười. “Ngươi không sợ ta lấy luôn?”
“Không đáng bao nhiêu.”
Mị Vô Song lại bị kéo từ một khoảnh khắc lạnh sống lưng về chuyện một chiếc đèn rẻ tiền.
Cửu Ly từ dưới liễu đi tới. Nàng nhìn Vô Song một lần, sau đó nhìn Tiểu Hắc. Không cần hỏi nhiều. Hồ ly nhạy với thay đổi khí tức. “Cô vừa thăm dò?” Giọng vẫn bình thường nhưng không cười nhiều. Vô Song biết phủ nhận vô ích. “Một chút quanh giếng.” “Ta đã nói đừng thử trận lạ.” “Ta không chạm trận.” “Thần thức cũng là thử.” Long Thanh nhìn hai người. “Có trận?” Cửu Ly đáp: “Có thể có đường cổ.” “Vậy sao?” “Không sao. Nàng đã dừng.” Vô Song nhìn Cửu Ly. Đại đệ tử không nhân cơ hội buộc tội, chỉ xác nhận ranh giới. “Ta xin lỗi.” Cửu Ly hơi bất ngờ vì nàng nhận nhanh. “Lần sau báo trước.” “Được.” “Tiểu Hắc?” “Chỉ nhìn ta một cái.” Cửu Ly nhìn vẻ mặt nàng, rồi khóe môi cong một chút. “Vậy cô may.” Vô Song hỏi: “Nó là gì?” Cửu Ly đáp thẳng: “Ta không biết.” “Cô ở đây lâu vậy?” “Ừ.” “Không hỏi?” “Sư phụ nói chó.” Long Thanh lập tức nói: “Thì là chó.” Hai nữ tử cùng nhìn hắn. Vô Song lần đầu thật sự hiểu cảm giác của Cửu Ly mỗi ngày.
Mưa tới nhanh hơn dự kiến. Ban đầu chỉ vài hạt, sau đó trong chưa tới nửa khắc đã thành một màn trắng giữa núi. Đường đất xuống sau phong trơn. Một đệ tử Thanh Vân truyền tin lên rằng đoạn dưới có một sườn đất nhỏ sạt do mưa cũ, không nguy hiểm nhưng ban đêm không nên cho khách đi. Cửu Ly đọc xong nói: “Tối nay xuống không tiện.” Vô Song hỏi: “Có đường khác?” “Có, nhưng vòng gần một canh giờ qua rừng.” Long Thanh lập tức nói: “Ở lại một đêm.” Cửu Ly nhìn sư phụ rồi nhìn Vô Song. Thanh Dao vừa từ dược viên chạy vào mái hiên cũng nói: “Phòng khách còn.” Vô Song vốn chờ một cơ hội như vậy. Nếu trước khi nhìn Tiểu Hắc, trong đầu nàng chắc đã lập tức hiện một danh sách: ban đêm kiểm giếng, xem trận nhà, tìm kho, thử cây liễu, dò khí tức Long Thanh lúc ngủ. Bây giờ danh sách ấy tự cháy sạch.
Nàng hỏi: “Không phiền?”
Long Thanh đáp: “Một đêm thôi.”
Cửu Ly thêm: “Quy củ vẫn vậy.”
“Ta nhớ rất rõ.”
Lần này Vô Song thật sự nhớ.
Phòng khách nằm ở phía tây ngoài gian Thanh Dao một đoạn, vốn dùng chứa đồ nhưng đã dọn. Không đẹp nhưng sạch. Một giường, bàn, ghế, chăn, cửa sổ nhìn ra nửa sân. Long Thanh đưa thêm một bộ khăn. “Không có y phục nữ dự phòng.” Cửu Ly nói: “Ta có.” Vô Song lắc. “Ta mang trong túi.” “Vậy được.” Thanh Dao hỏi: “Cô có cần dược chống lạnh?” “Không.” Long Thanh lập tức nhìn Vô Song. “Hôm qua cô cũng nói không lạnh.” Nàng cười. “Hôm nay ta mặc đủ.” Hắn nhìn áo ngoài của nàng. “Ừ.” Chuyện áo kết thúc.
Bữa tối được dọn sớm vì mưa. Vô Song tiếp tục quan sát nhưng không thăm dò bằng thuật. Điều thú vị là càng không dùng thủ đoạn, nàng càng thấy nhiều thứ. Cửu Ly tự nhiên gắp cho Long Thanh món hắn thích nhưng cũng tranh phần cá giòn với hắn. Thanh Dao nhớ hắn uống canh ít muối nên để riêng một bát trước khi nêm thêm cho mình. Long Thanh thấy Vô Song là khách thì gắp thức ăn tới gần nhưng không liên tục chăm quá mức. Tiểu Hắc nằm cửa. Tiểu Kim núp dưới mái hiên, thỉnh thoảng nhìn vào. Một gian nhà có ba nữ tử, một người đàn ông và mấy sinh vật không rõ lai lịch nhưng không có cảm giác quyền lực nặng. Vô Song bỗng hiểu một phần vì sao Thanh Dao nói “toàn bộ môi trường”. Không ai ở đây căng mình để chứng minh vị trí.
Trong lúc ăn, Cửu Ly hỏi: “Vô Song cô nương đi nhiều nơi, có từng tới Tây Ma sâu không?” Một câu nghe bình thường. Vô Song biết thử đã tới. “Tới vùng ngoài.” “Thấy thế nào?” “Khác lời đồn Đông Huyền.” “Ví dụ?” “Không phải tất cả Ma tu đều ăn người.” Long Thanh ngẩng. “Có người nghĩ vậy?” Cửu Ly đáp: “Nhiều.” Vô Song nhìn hắn. “Ngươi thì sao?” “Người nào giết người thì tính người đó. Chủng tộc liên quan gì?” Nàng hỏi: “Nếu Ma tộc tới Thanh Vân?” “Không làm gì thì là khách.” “Nếu giấu thân phận?” Cửu Ly nhìn nàng rất nhẹ. Thanh Dao cũng. Long Thanh lại suy nghĩ thật. “Phải xem vì sao giấu.” Vô Song hỏi tiếp: “Nếu sợ bị bắt?” “Vậy càng có lý do.” “Nếu người đó từng làm việc cho một tổ chức không tốt?” Cửu Ly đặt đũa xuống gần như không nghe thấy. Thanh Dao nhìn thẳng Vô Song lần đầu. Long Thanh lại đáp: “Làm việc gì?” “Chỉ giả sử.” “Thì xem việc. Không thể nói ‘từng làm cho ai’ là đủ kết luận.” Vô Song không hỏi thêm. Chỉ ăn một miếng rau.
Câu trả lời vô tình chạm đúng thứ nàng chưa muốn nói.
Táng Đạo Điện.
Huyết Ngục.
Những giao dịch.
Nếu một ngày thân phận lộ, Long Thanh có thật sự giữ cách nghĩ này không?
Chưa biết.
Nhưng ít nhất lúc không biết người bị hỏi là ai, hắn nói như vậy.
Sau bữa, mưa chưa ngừng. Long Thanh dặn khách cứ nghỉ. Cửu Ly về phòng xử lý tin. Thanh Dao ngồi đọc một lát rồi cũng lui. Vô Song tắt đèn phòng mình nhưng không ngủ ngay. Nàng đứng bên cửa sổ nhìn sân. Đây lẽ ra là thời điểm tốt nhất. Không ai canh ngoài cửa. Tiểu Hắc đang nằm dưới mái hiên. Hành lang tối. Giếng cách không xa. Nhà Long Thanh ở giữa.
Nàng đặt tay lên vòng che ma khí.
Chỉ cần một tia thần thức.
Nhỏ hơn chiều.
Có thể dò nền phòng.
Có thể xác định hắn có trận bảo vệ khi ngủ hay không.
Có thể lấy rất nhiều thông tin.
Tiểu Hắc ngoài cửa bỗng trở mình.
Chỉ tiếng móng chạm gỗ nhẹ.
Vô Song thu tay.
Không cần.
Lần đầu trong rất nhiều năm, nàng từ bỏ một cơ hội thăm dò không phải vì đạo đức, cũng không vì sợ bị phát hiện bởi người, mà vì một con chó đang ngủ.
Nàng bật cười không tiếng.
“Được.”
“Ta hiểu.”
Không dùng thần thức.
Không chạm.
Không đi.
Nàng thật sự chỉ mở cửa bước ra hiên hít khí trời. Mưa nhỏ lại. Gió lạnh. Một lúc sau Long Thanh cũng mở cửa, tay cầm bình nước. Thấy nàng đứng đó, hắn hỏi: “Cô mất ngủ à?” Vô Song quay. “Ta ra hít khí.” “Trên núi đêm lạnh hơn dưới thành.” “Ta biết.” “Lần này có áo.” “Có.” “Vậy tốt.”
Hắn đi rót nước, không nghi nàng.
Vô Song hỏi: “Ngươi không sợ khách lạ ban đêm đi lung tung?”
“Cửu Ly đã nói quy củ.”
“Nếu ta không nghe?”
“Thì lần sau không cho ở.”
Nàng bật cười. “Chỉ vậy?”
“Còn tùy cô làm gì.”
“Ví dụ ta lấy trộm đồ?”
“Trả.”
“Không trả?”
“Bắt.”
“Giết?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Vì một món đồ?”
“Ví dụ thôi.”
“Nếu cô giết người thì chuyện khác.”
“Ngươi luôn chia rất rõ.”
“Không chia thì loạn.”
Vô Song dựa cột hiên. “Long Thanh, ngươi có bao giờ thấy người ta chỉ có thể là một thứ không?”
“Ý gì?”
“Ma là ác. Yêu là nguy hiểm. Tán tu là không đáng tin. Mỹ nhân là phiền. Cao nhân là phải mạnh.”
Long Thanh nghĩ một lúc.
“Nghe mệt.”
“Chỉ vậy?”
“Người sống lâu thế nào chẳng khác nhau.”
Vô Song nhìn hắn dưới ánh đèn.
Không dùng mị thuật.
Không cố cười đẹp.
Chỉ hỏi: “Nếu một ngày ngươi phát hiện ta không giống những gì ta nói?”
Long Thanh quay sang.
Lần này ánh mắt hắn ở lại lâu hơn.
Không phải vì đẹp.
Mà vì câu hỏi.
“Cô đang nói thật à?”
Vô Song hơi cong môi.
“Có thể.”
“Vậy lúc đó xem cô giấu cái gì.”
“Không giận trước?”
“Giận việc trước.”
Nàng im.
Long Thanh nói thêm: “Nhưng nếu cô đang định thú nhận ăn trộm gà thì nói luôn.”
Mị Vô Song bật cười thành tiếng.
“Không phải gà.”
Tiểu Kim dưới mái chuồng kêu một tiếng như phản đối.
Long Thanh nhìn. “Thấy chưa.”
Nụ cười trên môi Vô Song không mất.
Lần đầu tiên trong nhiệm vụ, nàng cảm giác mình không cần dùng mị ý để cuộc nói chuyện thú vị.
Hai người đứng thêm một lúc rồi Long Thanh về phòng. Trước khi vào còn nói: “Ngủ đi. Mai đường khô thì xuống.” Vô Song gật.
Khi hắn đóng cửa, nàng không đi đâu nữa.
Trở vào phòng.
Đốt một ngọn đèn nhỏ.
Lấy tờ giấy báo cáo.
Lần này nàng viết một dòng đầu tiên rất lớn:
VÔ DANH PHONG KHÔNG NÊN THĂM DÒ BẰNG PHƯƠNG PHÁP THÔNG THƯỜNG.
Dòng thứ hai:
Môi trường biểu hiện bình thường, nhưng nhiều sinh vật và đối tượng tồn tại trạng thái che giấu hoặc không thể phân loại bằng cảm nhận thông thường. Không khuyến nghị kích thích để xác minh.
Dòng thứ ba nàng viết chậm hơn:
Đặc biệt: Tiểu Hắc. Tuyệt đối không thăm dò trực tiếp.
Nàng nghĩ tới một con chó chỉ mở một mắt.
Viết thêm:
Ta dùng thần niệm cực thấp quanh giếng, không hướng vào nó. Tiểu Hắc phát hiện ngay. Không xuất hiện sát khí, nhưng Thiên Mị Ma Thể tự đình vận chuyển ma khí theo bản năng. Không xác định cấp độ. Không nên thử lần hai.
Dừng một chút, nàng lại thêm một câu không có trong phong cách báo cáo thường ngày:
Nói ngắn gọn: đừng chọc con chó.
Mị Vô Song nhìn câu cuối rồi tự cười.
Chấp Đăng Sứ từng ghi “không thăm dò trực tiếp”.
Nàng trước đó còn nghĩ hắn thận trọng quá mức.
Bây giờ nàng muốn sửa thành:
Không chỉ không trực tiếp. Gián tiếp cũng nên cân nhắc.
Nàng chưa gửi báo cáo.
Vẫn như trước.
Táng Đạo Điện không cần biết tất cả ngay.
Vô Song nằm xuống, nhưng ánh mắt lại nhìn ra cửa.
Ở ngoài kia Tiểu Hắc đã ngủ.
Long Thanh cũng ngủ.
Cửu Ly và Thanh Dao đều yên.
Không có ai canh nàng bằng kiếm.
Không trận pháp khóa cửa.
Không cấm chế khách phòng.
Nàng có thể rời bất cứ lúc nào.
Chính sự không bị khóa ấy lại khiến nàng không muốn phá quy củ hơn.
Một ý nghĩ hơi lạ.
Mị Vô Song nhắm mắt.
Ngày mai nàng sẽ xuống núi.
Ít nhất kế hoạch ban đầu là vậy.
Nhưng trước khi ngủ, một ngọc tin trong túi nàng bỗng rung.
Tin từ Thanh Lộ Thương Đội:
Đường hàng phía bắc gặp sự cố. Đoàn tạm dừng ba đến năm ngày tại Thanh Vân Thành. Người nhận việc hộ tống tự do nghỉ, chờ tin mới.
Vô Song đọc.
Ba đến năm ngày.
Nàng im.
Sau đó khóe môi cong dần.
Không phải nàng sắp đặt.
Nhưng cơ hội tự tới.
Nếu thân phận tán tu của nàng còn phải ở Thanh Vân vài ngày...
thì việc tiếp tục lui tới Vô Danh sẽ không còn quá đột ngột.
Nàng nhìn trần nhà.
Nhớ lời Cửu Ly:
“Đừng tự đi lung tung.”
Nhớ ánh mắt Tiểu Hắc.
Nhớ Long Thanh hỏi:
“Cô mất ngủ à?”
Vô Song kéo chăn lên.
“Được.”
“Ta không đi lung tung.”
Nàng lẩm bẩm.
“Ta sẽ đường đường chính chính ở đây xem.”
Ngoài cửa, Tiểu Hắc mở một mắt đúng một lần.
Không nhìn phòng nàng.
Chỉ nhìn mưa.
Rồi lại nhắm.