Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 77: TRỞ VỀ THANH DƯỢC THÀNH
Chuyến trở lại cửa Linh Dược Bí Cảnh nhanh hơn lúc đi sâu rất nhiều. Không phải vì ai bay, mà vì tất cả điểm nguy hiểm đã được đánh dấu. Thung lũng Dẫn Sinh Ty được cắm bia đỏ từ xa, ghi rõ cấm tiến vào khi chưa có người Linh Thực Hội dẫn đường. Con đường đá cũ được giữ nguyên, không ai đào thêm linh dược. Cổ phủ Thanh Liên được Dược Vương Cốc bố trí sáu người ở trạm ngoài, nhưng Chủ Lô Điện không để người ở thường xuyên trong đó. Tôn Kỳ đặt trận báo ở các lối vào, Hàn Xích để một hỏa phù giám sát dao động chín bệ, còn Thanh Dao dùng hỏa ấn của Thanh Liên Sinh Viêm kiểm tra lần cuối trước khi đi. Hỏa chủng trong cơ thể nàng rung rất nhẹ. Ở sâu dưới đất, bản nguyên chính của Sinh Viêm đáp lại. Không có bất ổn. Đạo Môn vẫn đóng.
Long Thanh nhìn nàng đứng yên trước gò dược viên rồi hỏi: “Không muốn ở lại?” Thanh Dao quay. “Không. Chỉ kiểm tra.” “Hỏa có theo được không?” “Phần trong ta theo. Bản nguyên chính ở lại.” “Vậy tốt.” Cửu Ly đứng cạnh hỏi: “Diệp cô nương có cảm giác để lại nửa bảo vật không?” Thanh Dao suy nghĩ thật. “Không.” “Không tiếc?” “Sinh Viêm ở đây có việc.” Long Thanh gật ngay. “Đúng.” Cửu Ly nhìn hai người lại cùng một ý, thở dài giả. “Hai người hợp nhau ở khoản không tham.” Thanh Dao hơi cười. “Cô tham?” Cửu Ly rất tự nhiên khoác tay Long Thanh. “Ta tham cái khác.” Long Thanh lập tức cứng vai nhẹ. Thanh Dao nhìn thấy nhưng không nói. Cửu Ly rất hài lòng. Sau mấy ngày căng thẳng, chút trêu này khiến không khí trở lại giống Thanh Trúc Viện.
Những người bị thương được ưu tiên đưa ra trước. Tiểu Trúc nằm trên dược xa chuyên dụng, phổi đã ổn, xương sườn được cố định. Lạc Yến gãy chân nhưng đối với một Kim Đan đan y chỉ cần dưỡng đúng lành khá nhanh. Hai người Thiên Công và Hỏa Đan còn lại đều không nguy hiểm. Tổng thương vong của chuyến khai phá thấp hơn nhiều so với những gì mọi người lo khi thấy Đạo Môn rung. Không có người chết. Đây là điều Thanh Dao quan tâm nhất khi nhìn lại danh sách. Long Thanh thấy nàng đọc rồi hỏi: “Đếm?” “Ừ.” “Đủ?” “Tất cả.” Nàng gập sổ, ánh mắt nhẹ hơn. “Không ai chết.” “Vậy chuyến này tốt.” Hắn không nói lấy được gì. Không nói linh hỏa. Chỉ nói không ai chết. Thanh Dao nghe, trong lòng có một vùng rất yên.
Ba đoàn công khai gặp nhau lại gần cửa bí cảnh. Hỏa Đan Môn đã biết phần lớn chuyện Chủ Lô Điện vì cùng ở đó. Kim Lô – Linh Thực Hội chỉ biết phát hiện cổ phủ, Thanh Liên Đan Quân và một phong cấm nguy hiểm bên dưới. Dược Vương Cốc không giấu chuyện có nhóm ngoài đột nhập, nhưng tên Táng Đạo Điện chỉ được nói cho đại diện cấp cao sau khi họ ký ngọc ước bảo mật tạm thời. Công Tôn Khải của Kim Lô Thế Gia nghe xong không hỏi sâu. Chu Mộc Sinh lại quan tâm thung lũng Dẫn Sinh Ty hơn. “Ta muốn quay lại nghiên cứu mạng rễ.” Long Thanh nói: “Đừng bước xuống.” Lão nhìn. “Ta biết.” “Mang dây.” Cửu Ly bật cười. “Sư phụ bắt đầu truyền đạo bằng dây.” Long Thanh nói: “Dây hữu dụng.” Hà Lương ở cạnh gật rất mạnh. Sau đêm mưa và cứu thỏ, không ai còn coi dây là đồ thừa.
Ra khỏi bí cảnh, Thanh Dao có một cảm giác hụt nhẹ vì lượng sinh cơ tự nhiên giảm. Nhưng Thái Sơ Sinh Mệnh Thể không yếu đi. Ngược lại, sau nhiều ngày dùng đúng cách, những sinh mạch mới đã ổn hơn. Tần Mộc chờ ở trạm Bạch Thạch chứ không ở Thanh Dược Thành. Lão đã nhận tin sơ bộ nhưng chưa tận mắt thấy. Khi Thanh Dao bước xuống dược xa, câu đầu tiên lão hỏi không phải linh hỏa. “Đưa tay.” Nàng ngoan ngoãn đưa. Tần Mộc kiểm rất lâu. Long Thanh và Cửu Ly đứng bên. Một khắc trôi. Lão đổi tay. Hai khắc. Sau đó nhìn đệ tử như không tin.
Thanh Dao hỏi: “Sư phụ?” “Sinh mạch thứ bảy nối rồi?” “Ừ.” “Thứ tám cũng?” “Mới một phần.” “Tả Dương Mạch?” “Không còn đau.” “Kim Đan vận?” “Ổn dưới ba thành.” Tần Mộc tiếp tục kiểm. Cuối cùng thở ra dài tới mức Cửu Ly nghe rõ. “Con vào bí cảnh mà tốt hơn lúc đi.” Thanh Dao hơi cười. “Có vẻ.” Tần Mộc lập tức nhìn. “Không được nói có vẻ. Ta vừa kiểm.” “Vậy là tốt hơn.” Lão gật, rồi ánh mắt mới rơi xuống hỏa ấn cực mờ trên cổ tay nàng. “Thanh Liên Sinh Viêm?” “Nhận chủ sơ cấp.” “Hỏa chủng?” “Bên cạnh Kim Đan.” “Bản nguyên chính?” “Ở cổ phủ, giữ phong cấm.” Tần Mộc nhắm mắt một nhịp, giống đang tự tiêu hóa việc đệ tử rời thành vài ngày rồi mang về một loại thể chất thức tỉnh ổn hơn cùng linh hỏa cổ.
Sau đó lão hỏi câu quan trọng hơn: “Con dùng bản nguyên cứu người bao nhiêu lần?” Thanh Dao đáp: “Không lần nào.” Tần Mộc mở mắt ngay. “Thật?” “Thật.” Lạc Yến đang chống nạng gần đó nói: “Ta làm chứng. Lần sập hành lang nó còn phân việc cho chúng ta, không tự ôm.” Tần Mộc nhìn đệ tử. “Con biết gọi người?” Thanh Dao bất lực. “Sư phụ.” “Ba năm rồi ta mới nghe câu này.” Long Thanh đứng bên nói: “Nàng tiến bộ.” Tần Mộc nhìn hắn. Lần này không khó chịu khi một người trồng rau chấm đệ tử mình nữa. Lão chỉ gật. “Đúng.” Hai chữ nghe rất nhẹ nhưng Thanh Dao hiểu chúng quan trọng hơn lời khen về linh hỏa.
Đoàn nghỉ ở Bạch Thạch một đêm rồi đi linh chu về Thanh Dược Thành. Phần đường bộ hai ngày được rút còn hơn một ngày vì một số dược xa không cần mang vật tư vào nữa. Long Thanh cuối cùng cũng dùng nồi mình mang. Lý do rất đơn giản: bếp hậu cần bận nấu cho người bị thương, Hà Lương có ít rau, Thanh Dao cần món nhẹ. Hắn nấu một nồi cháo cá với rau thường, chỉ thêm chút nước Vô Danh còn lại. Cửu Ly ngồi cạnh lửa, hỏi: “Sư phụ vui chưa?” “Gì?” “Nồi cuối cùng có việc.” Hắn nhìn nồi. “Ta đã nói mang không thừa.” Thanh Dao ở đối diện cười. “Nếu không dùng cả chuyến người có tiếc?” “Có một chút.” “Vậy hôm nay cứu được cái nồi.” “Cô nói như nó là bệnh nhân.” “Học từ sư phụ cô.” Cửu Ly lập tức nói: “Diệp cô nương học nhanh quá.” Ba người cười.
Thanh Dao ăn cháo rồi ngồi kiểm Huyết Tỏa cho Cửu Ly lần đầu sau khi có Sinh Viêm. Việc này được làm cực kỳ cẩn thận. Hai chân vĩ thật của Cửu Ly hiện trong một lớp trận che, trắng như tuyết, chiếc thứ hai hoàn toàn ổn định. Bảy chân còn lại chìm sâu trong huyết mạch. Khóa tiếp theo, tức khóa phụ thứ hai ảnh hưởng chiếc chân vĩ thứ ba, vẫn chỉ có một vết nứt từ Hồ Ảnh Cổ Cảnh. Thanh Dao không đưa Sinh Viêm thẳng vào. Nàng chỉ để hỏa tức nằm ngoài mạch, quan sát phản ứng. Cửu Ly hỏi: “Có thể đốt khóa?” Thanh Dao lắc ngay. “Không.” “Ta đoán.” “Sinh Viêm có thể làm bản nguyên cô ổn định, nhưng nếu dùng nó ép Huyết Tỏa, khóa có thể siết.” Long Thanh ngồi cạnh nói: “Vậy không đốt.” Cửu Ly nhìn. “Sư phụ tiếc ta không có đuôi thứ ba?” “Có gì tiếc? Hai cái đã đủ vướng.” Nàng híp mắt. “Người chê đuôi ta?” “Lúc ngủ quấn chân.” Thanh Dao quay mặt nhưng khóe môi cong. Cửu Ly hơi đỏ tai rất nhẹ rồi lập tức nói: “Ai bảo sư phụ không đẩy ra?” “Cô đang ngủ.” “Vậy người thương.” “Ta sợ cô tỉnh cắn.” “Ta là hồ ly, không phải chó.” “Tiểu Hắc mới chó.” Thanh Dao cuối cùng cười thành tiếng.
Kết quả kiểm tra được ghi rõ: hai trên chín chân vĩ ổn định, bảy còn khóa; khóa ảnh hưởng chân thứ ba có vết nứt ban đầu, không tiến thêm. Thanh Dao nói: “Không cần ép. Lần này chuyến đi đã đủ nhiều biến động. Giữ ổn.” Cửu Ly gật. Nàng không thất vọng. Một thời gian trước, mỗi lần thấy khóa nứt nàng sẽ nghĩ cách phá thêm. Bây giờ nàng biết “ổn định” cũng là tiến.
Thanh Dược Thành hiện ra vào buổi chiều ngày kế tiếp. Khi linh chu hạ, tin đoàn khai phá trở về đã tới trước. Nhưng Dược Vương Cốc không tổ chức nghi lễ rầm rộ. Người bị thương được đưa về y viện. Vật phẩm được niêm phong. Người tham gia tới khu đăng ký giao bản ghi. Hai tù nhân chuyển vào một khu giam riêng, có trận bảo vệ thần hồn để cấm chế không tự phát tác. Táng Đạo Điện chưa được công bố ra ngoài. Bên ngoài chỉ biết chuyến đi tìm thấy cổ phủ của Thanh Liên Đan Quân và một số tài liệu Đan Y cổ.
Cốc chủ Dược Vương Cốc triệu tập cuộc họp nhỏ vào tối hôm đó. Long Thanh không muốn đi nhưng Tạ Trường Xuân bảo có phần liên quan Vô Danh nên hắn phải tới. Cửu Ly đương nhiên đi cùng. Thanh Dao cũng. Cốc chủ vẫn là lão giả tóc bạc có gương mặt trẻ họ từng thấy ở lễ khai hội. Tên ông là Mộc Thừa An, Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng thái độ không có vẻ người đứng trên nhìn xuống. Ông hỏi riêng từng phần: cổ phủ, phong cấm, linh hỏa, nhóm áo xám, tù nhân, Táng Đạo Điện. Không có ai nói “đại họa diệt thế” ngay. Mộc Thừa An chỉ yêu cầu lập hồ sơ kín, so với thư khố cũ của Dược Vương Cốc và gửi một phần cho Thanh Vân vì biểu tượng đã xuất hiện trong tuyến Cửu Ly trước.
Tới chuyện Thanh Liên Sinh Viêm, ông nhìn Thanh Dao. “Có thể gọi ra?” Nàng gật nhưng hỏi trước: “Chỉ hỏa tức hay hỏa chủng?” “Hỏa tức đủ.” Thanh Dao mở lòng bàn tay. Một ngọn lửa xanh nhỏ bằng hạt đậu xuất hiện. Nhiệt rất dịu. Cốc chủ nhìn lâu, rồi nói: “Đừng dùng nó để chứng minh mình mạnh.” “Đệ tử hiểu.” “Dùng nó làm đúng việc.” “Vâng.” Tần Mộc đứng cạnh nghe, vẻ mặt rõ ràng hài lòng.
Sau đó Mộc Thừa An hỏi về Thái Sơ Sinh Mệnh Thể. Thanh Dao không giấu với Cốc chủ. Khi nghe chín phần thương cũ đã có sinh mạch thay thế, ông đích thân kiểm một lần. Kết luận khiến căn phòng yên: “Nếu không có biến cố, mười ba vùng chết không còn là đường cụt.” Không nói sẽ hồi phục hoàn toàn ngày mai. Chỉ không còn đường cụt. Với Thanh Dao, vậy đã là câu tốt nhất ba năm qua.
Mộc Thừa An nhìn Long Thanh. “Tạ trưởng lão nói bát canh của Long tiểu hữu là yếu tố kích hoạt đầu.” Long Thanh lập tức sửa: “Không chắc.” “Ta biết. Sinh Mệnh Thể vốn ở trong nàng.” “Đúng.” “Nhưng sinh cơ từ nguyên liệu Vô Danh có tính chất đặc biệt.” “Có thể.” Cốc chủ hỏi: “Dược Vương Cốc muốn trao đổi một ít mẫu để nghiên cứu, được không?” Long Thanh không phản đối ngay. “Mẫu nhỏ.” “Đương nhiên.” “Không lên núi đào đất.” Cửu Ly quay mặt cười. Mộc Thừa An cũng hơi cong môi. “Không.” “Không lấy nước giếng cả thùng.” “Không.” “Không gọi rau thần dược rồi tăng giá tới mức ta không dám ăn.” Lần này Tạ Trường Xuân phải ho để che cười. Mộc Thừa An gật. “Chúng ta chỉ lấy lượng đủ phân tích, đổi linh thạch hoặc dược liệu.” Long Thanh thấy được. “Vậy được.”
Cách trao đổi này khiến mọi người nhẹ hơn. Dược Vương Cốc không coi Vô Danh Phong thành mỏ tài nguyên. Long Thanh không giữ bí mật vô lý. Mẫu nhỏ, nghiên cứu, đổi ngang. Nếu có kết quả sẽ chia Thanh Vân. Tạ Trường Xuân rất hài lòng.
Phần cuối cuộc họp mới tới chuyện Thanh Dao. Mộc Thừa An nhìn nàng. “Con đường sau này của ngươi muốn đi thế nào?” Đây không phải câu hỏi cảnh giới. Thanh Dao hiểu. Nàng suy nghĩ khá lâu. “Đan Y.” “Cũ hay mới?” “Vẫn là Đan Y. Nhưng ta muốn thêm Sinh Mệnh.” “Cụ thể?” “Ta muốn hiểu khi nào nên dùng đan, khi nào nên để cơ thể tự hồi; muốn dùng Sinh Viêm giữ dược tính chứ không ép dược; muốn nghiên cứu sinh mạch mới.” Mộc Thừa An gật. “Một nhánh riêng?” “Chưa đủ để gọi nhánh.” “Tốt. Đừng đặt tên sớm.” Long Thanh nghe câu này lập tức thấy Cốc chủ rất hợp. Thanh Dao cũng cười. “Đệ tử hiểu.”
Tần Mộc lúc này nói: “Ta muốn con nghỉ ít nhất một tháng.” Thanh Dao nhìn sư phụ. “Một tháng không làm gì?” “Không luyện mạnh.” “Có thể nghiên cứu?” “Có.” “Trồng thuốc?” “Có.” “Rời cốc?” Tần Mộc lập tức nhìn. Đây mới là câu thật.
Cửu Ly cũng nhìn.
Long Thanh chưa hiểu.
Thanh Dao nói rất bình tĩnh: “Con muốn tới Vô Danh Phong.”
Căn phòng yên một nhịp.
Tạ Trường Xuân không bất ngờ. Có vẻ ông đã đoán. Tần Mộc thì cau. “Bao lâu?” “Chưa xác định. Có thể một tháng, có thể ít hơn.” “Lý do?” Thanh Dao đáp từng điều rất rõ. “Một, môi trường Vô Danh là nơi đầu tiên khiến Thái Sơ Sinh Mệnh Thể phản ứng. Con muốn quan sát đất, nước, rau và cách sinh cơ vận hành ở đó. Hai, Huyết Tỏa của Cửu Ly cần theo dõi lâu hơn, đặc biệt hiện tại có Thanh Liên Sinh Viêm, con muốn xác định liệu hỏa tức chỉ giúp ổn định hay còn tác dụng khác. Ba, con muốn học linh thực theo cách không dựa hoàn toàn vào trận thúc sinh. Bốn...” Nàng dừng.
Cửu Ly lập tức chú ý.
Tần Mộc hỏi: “Bốn?”
Thanh Dao nhìn Long Thanh.
Chỉ một nhịp.
“Con muốn hiểu cách Long đạo hữu nhìn Sinh Mệnh.”
Long Thanh đang uống trà suýt sặc.
“Ta?”
“Ừ.”
“Ta chỉ trồng.”
“Con biết.”
“Ta không biết y.”
“Con cũng biết.”
“Vậy học gì?”
Thanh Dao hơi cười. “Chính vì người không biết y nên đôi khi nhìn khác.”
Cửu Ly ngồi bên từ từ đặt chén xuống.
Nguy hiểm.
Rất nguy hiểm.
Nhưng không thể nói lý do không hợp.
Mộc Thừa An lại không phản đối. “Ngươi muốn tìm đạo bên ngoài Dược Vương Cốc?” Thanh Dao lắc. “Không phải bỏ truyền thừa. Con muốn bổ phần con thiếu.” “Vậy được.” Tần Mộc lập tức quay. “Cốc chủ.” “Ngươi muốn giữ nàng trong phòng một tháng?” “Không.” “Vậy để đi.” “Nhưng...” “Thanh Vân không xa. Tạ đạo hữu ở đó. Long tiểu hữu đã cứu nàng một phần. Cửu Ly còn là người bệnh.” Mộc Thừa An nhìn Thanh Dao. “Đi được. Nhưng giữ liên lạc. Mỗi bảy ngày báo một lần. Nếu sinh mạch bất ổn, lập tức về.” Thanh Dao hành lễ. “Đa tạ Cốc chủ.”
Tần Mộc nhìn đệ tử rất lâu. Cuối cùng thở ra. “Ta thêm hai điều.” “Sư phụ nói.” “Không dùng Sinh Viêm thử những thứ không biết.” “Vâng.” “Không vì Long Thanh nói một câu đã tự suy thành công pháp.” Cửu Ly cúi mặt xuống chén. Long Thanh lập tức nói: “Cái này rất đúng.” Thanh Dao nhìn hắn rồi cười. “Ta sẽ cố.” Tần Mộc nghe chữ “cố” không hài lòng nhưng biết đó là đáp án thành thật.
Mọi người quay sang Long Thanh.
Hắn còn chưa phản ứng rằng quyền quyết định cuối cùng đang tới mình.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Vô Danh cho khách không?”
Long Thanh suy nghĩ. “Có phòng.”
Cửu Ly lập tức nói: “Một phòng trống phía tây.”
Thanh Dao nhìn nàng.
Đại đệ tử đã biết.
Long Thanh hỏi Thanh Dao: “Cô ở bao lâu?”
“Trước mắt một tháng tối đa.”
“Ăn đồ thường được?”
Nàng hơi ngơ. “Được.”
“Không phải ngày nào cũng linh thiện?”
“Không cần.”
“Thuốc cô tự quản?”
“Ừ.”
“Có biết làm vườn?”
“Có.”
“Vậy tới.”
Cả phòng im một nhịp vì thủ tục vào nơi kỳ lạ nhất Thanh Vân kết thúc bằng bốn câu như tuyển người ở trọ.
Cửu Ly chống cằm. “Sư phụ không hỏi tiền phòng?”
Long Thanh khựng.
Thanh Dao nhìn.
Tạ Trường Xuân cười ngay.
Long Thanh nói: “Không cần.”
Cửu Ly híp mắt. “Ta ngày trước cũng không trả?”
“Cô là cáo bị thương.”
“Sau thành người?”
“Cũng không.”
“Vậy Thanh Dao?”
“Khách.”
“Khách càng phải?”
Thanh Dao rất bình tĩnh lấy ra một túi linh thạch nhỏ đặt bàn. “Ta có thể trả.”
Long Thanh lập tức đẩy lại. “Ta đùa với nàng.”
Cửu Ly cười. “Ta chưa nói đùa.”
“Cô đừng làm phiền.”
Thanh Dao nhận lại túi, khóe môi cong. “Vậy ta trả bằng việc chăm vườn thuốc nếu có.”
Long Thanh lập tức thấy hợp.
“Được.”
Cửu Ly im.
Sai.
Nàng vừa giúp Thanh Dao có một lý do chính thức ngày nào cũng ở vườn cùng sư phụ.
Đại đệ tử lần đầu cảm giác chiến thuật của mình phản tác dụng.
Thanh Dao thấy vẻ mặt nàng, đoán được một phần nhưng không trêu. Chính điều đó lại càng khó xử.
Sau cuộc họp, ba người về Thanh Trúc Viện. Chuyến đi gần kết thúc. Dược Vương Cốc sẽ giữ họ thêm hai ngày để tổng kết Thanh Dược Hội và phân chia vật phẩm cổ phủ. Hạt cổ Long Thanh quan tâm được chia theo phương án rất rõ: Dược Vương Cốc giữ mẫu gốc nhiều nhất, Thanh Vân nhận một phần, Linh Thực Hội nhận một phần nghiên cứu. Trong phần Thanh Vân, Long Thanh được Tạ Trường Xuân giao trồng thử ba loại hoạt tính thấp vì Vô Danh có điều kiện sinh cơ phù hợp. Hắn nhận với điều kiện nếu nảy sẽ trả hạt giống về sau. Cố Dược Thành đồng ý. Không ai mất giống độc quyền.
Thanh Dao dành buổi tối thu dọn đồ. Không nhiều. Một hộp linh châm. Ba bộ y phục. Một số dược cần cho mình. Hai quyển cổ điển được phép mang bản sao. Một bình trà nhạt. Vài gói hạt Thanh Mạch Diệp, Tĩnh Tâm Hoa và một loại cỏ dưỡng đất nàng muốn thử ở Vô Danh. Nàng nhìn tới ấm trà, suy nghĩ rồi vẫn cất.
Ở phòng đối diện, Cửu Ly cũng đang thu đồ. Nàng vô tình thấy Thanh Dao mang ấm trà khi cửa mở.
“Diệp cô nương.”
Thanh Dao quay.
“Gì?”
“Vô Danh có ấm.”
“Ta biết.”
“Vậy sao mang?”
“Cái này giữ nhiệt tốt.”
“Cho ai?”
“Dùng chung.”
Cửu Ly híp mắt.
Thanh Dao hỏi: “Có vấn đề?”
Nàng suy nghĩ.
Không.
Một cái ấm.
Không thể cấm khách mang ấm.
“Không.”
Thanh Dao cười nhẹ.
Cửu Ly quay về phòng, mở túi của mình rồi kiểm tra. Nàng có gì?
Mộc bài.
Quần áo.
Mỹ nhân bảng đã giấu.
Hạt hoa trắng tím sư phụ mua.
Cửu Ly nhìn túi hạt, lập tức tâm trạng tốt lại.
Thanh Dao có ấm.
Nàng có hoa sư phụ định trồng cạnh phòng.
Đại đệ tử vẫn có ưu thế.
Nghĩ vậy hơi trẻ con, nhưng vui là được.
Sáng hôm sau Thanh Dao tiếp tục kiểm tra Cửu Ly. Hai chân vĩ. Không đổi. Khóa thứ ba chưa mở. Hỏa tức Sinh Viêm chỉ làm vết nứt ổn định, không lớn hơn. Nàng ghi rất rõ: không can thiệp. Cửu Ly nhìn rồi nói: “Ta thích phương án điều trị này.” “Vì không phải uống thuốc?” “Vì không đau.” “Cũng đúng.” Long Thanh đang ăn sáng nói: “Không đau mà ổn là tốt nhất.” Thanh Dao gật. “Ta đang bắt đầu tin.”
Tới chiều, Tần Mộc tới đưa cho Thanh Dao một hộp dược cuối cùng. Lão không nói nhiều. “Một tháng.” “Vâng.” “Bảy ngày tin.” “Vâng.” “Không thức khuya nghiên cứu.” Thanh Dao im. “Vâng.” Tần Mộc nhìn. “Chậm một nhịp.” “Con sẽ cố.” “Lại cố.” Lão thở dài rồi quay sang Long Thanh. “Ta giao đệ tử.” Hắn lập tức nói: “Ông đừng nói như giao con.” Tần Mộc khựng. Cửu Ly cười lớn. Thanh Dao đỏ tai rất nhẹ. Long Thanh nhận ra câu mình nghe hơi sai, vội sửa: “Ý ta là nàng tự lo được.” Tần Mộc nhìn hắn, cuối cùng nói: “Nếu nó tự lo được ta đã không phải nhắc ba năm.” “Vậy ta nhắc nghỉ.” “Được.” Một thỏa thuận kỳ lạ được lập giữa sư phụ chính thức của Thanh Dao và người nàng chưa bái sư.
Đêm cuối ở Thanh Dược Thành, Long Thanh ngồi ngoài hiên nhìn mấy hộp hạt mới. Chuyến đi ban đầu chỉ để kiểm Huyết Tỏa. Sau đó gặp Thanh Dao, bát canh, Thái Sơ Sinh Mệnh Thể, Đan hội, đấu giá, cổ đồ, bí cảnh, Đan Vương cổ phủ, Thanh Liên Sinh Viêm, Táng Đạo Điện. Hắn nghĩ một lúc rồi kết luận: “Đi hơi lâu.” Cửu Ly ngồi cạnh hỏi: “Không vui?” “Có.” “Vì?” “Mua nhiều hạt.” Nàng cười. “Còn Thanh Dao?” “Nàng khỏe hơn.” “Còn Táng Đạo Điện?” “Phiền.” “Còn linh hỏa?” “Không phải của ta.” “Còn ta?” Long Thanh quay. “Cô sao?” “Hai đuôi.” “Vẫn đẹp.” Cửu Ly khựng đúng một nhịp, sau đó mắt cong hẳn. “Sư phụ.” “Gì?” “Người thỉnh thoảng nói câu khá tốt.” “Ta nói thật.” “Ta biết.”
Thanh Dao từ hành lang đi ra đúng lúc ấy, nghe được phần cuối nhưng không hỏi. Nàng mang ba chén trà. Đặt một trước Long Thanh, một trước Cửu Ly, một cho mình. Long Thanh uống.
“Nhạt.”
Thanh Dao hỏi: “Không ngon?”
“Không. Vừa.”
Cửu Ly nhìn chén.
Rồi nhìn nàng.
“Diệp cô nương.”
“Ừ?”
“Cô nhớ sư phụ thích trà nhạt?”
“Có.”
“Ta đã nói?”
“Không. Hắn uống mấy lần.”
Cửu Ly im.
Nguy hiểm.
Long Thanh hoàn toàn không thấy. “Cô pha tốt.”
Thanh Dao gật. “Đa tạ.”
Không đỏ mặt nhiều.
Không trêu.
Không khoác tay.
Chỉ rót trà.
Cửu Ly uống chén mình. Cũng vừa.
Nàng bỗng cười.
Thanh Dao hỏi: “Gì?”
“Không có.”
Nàng đã hiểu.
Người không tranh thật sự khó đề phòng.
Nhưng sau chuyến bí cảnh, nàng cũng hiểu một chuyện khác.
Khó đề phòng không có nghĩa phải đẩy đi.
Có một người Đan Y biết giữ mạng, biết cây, biết thuốc, biết lúc nào không nên phá Huyết Tỏa, lại không làm nàng khó chịu.
Nếu Thanh Dao thật sự tới Vô Danh...
có lẽ cũng không tệ.
Chỉ cần vị trí cạnh sư phụ vẫn phải tính.
Sáng ngày kế tiếp, linh chu Thanh Vân chuẩn bị rời Thanh Dược Thành.
Lần này trên danh sách hành khách có thêm một cái tên.
Diệp Thanh Dao – Dược Vương Cốc Đan Y chân truyền – khách trao đổi Vô Danh Phong.
Nàng đứng dưới bến, hành lý chỉ một túi.
Tần Mộc phía sau.
Mộc Thừa An không tới tiễn.
Không cần.
Long Thanh đã lên boong kiểm chỗ đặt hộp hạt.
Cửu Ly đứng cạnh lan can nhìn xuống rồi gọi:
“Diệp cô nương.”
Thanh Dao ngẩng.
“Lên đi.”
Nàng bước lên.
Không ai lúc đó nói tới bái sư.
Ngay cả Thanh Dao cũng chưa có ý nghĩ rõ ràng như vậy.
Nàng chỉ muốn tới Vô Danh một thời gian.
Xem đất.
Xem nước.
Xem cách hạt giống nảy.
Xem Long Thanh thật sự sống ra sao.
Và tìm hiểu vì sao mỗi lần người này nói một câu tưởng rất bình thường, con đường của nàng lại có thể đổi một chút.
Phía sau, Thanh Dược Thành chậm rãi lùi xa khi linh chu cất.
Phía trước là Thanh Vân Tông.
Vô Danh Phong.
Một gian phòng phía tây đang trống.
Một khu đất chưa có vườn thuốc.
Một cây liễu.
Một ao cá.
Một con chó đen.
Một con “gà vàng”.
Một hồ ly chín đuôi hiện mới lấy lại hai chân vĩ.
Và một người vẫn nghĩ mình chỉ là kẻ không tu luyện được.
Diệp Thanh Dao nhìn mây phía trước.
Hỏa chủng Thanh Liên Sinh Viêm cạnh Kim Đan khẽ rung.
Nàng không biết chuyến tới Vô Danh này sẽ kéo dài bao lâu.
Nhưng lần đầu tiên sau ba năm, nàng không đi để chữa một người.
Không đi để thi.
Không đi để tìm dược.
Nàng đi để học cách sống.