QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 89: KHÔNG MỞ ĐƯỢC CỬA THÌ ĐI ĐƯỜNG KHÁC

Trận pháp quanh đài vừa sáng, Tạ Minh Tri đã không lao lên. Hắn đưa tay trái đặt trước ngực, Thanh Tâm Kính treo bằng dây bạc khẽ rung rồi tỏa ra một vòng ánh sáng trắng xanh rất mỏng. Không có uy thế lớn, cũng không tạo màn chắn nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng những tu sĩ biết thần hồn thuật đều nhận ra không gian quanh hắn lập tức ổn định hơn. Những dao động làm tâm thần mất cân bằng, huyễn ý, kinh thần hoặc mị lực tiến vào vùng ấy sẽ bị làm yếu trước khi chạm người. Tay phải Tạ Minh Tri kết ấn, ba giọt nước lớn bằng nắm tay hiện trước vai rồi kéo dài thành những dải thủy quang. Sau lưng hắn, hai phiến kim loại hình bán nguyệt dựng lên như cánh, chưa công kích nhưng đã che được hai góc. Mị Vô Song đứng đối diện, ngón tay phải chỉ khẽ nhúc nhích. Theo phản xạ, mị văn trong Thiên Mị Ma Thể muốn sáng lên. Nàng có thể dùng một tia cực nhỏ xuyên qua ánh mắt trước khi Thanh Tâm Kính hoàn toàn ổn định; nếu không khống chế hắn, ít nhất cũng khiến nhịp kết ấn chậm nửa tức. Nửa tức đủ để nàng chiếm tiên cơ. Nhưng đúng lúc mị khí vừa định rời mạch, nàng nhớ cái giỏ tre trong chuồng gà, nhớ người giữ chìa khóa trên Biến Ứng Pháp Đài, nhớ Long Thanh hỏi rất tự nhiên: “Không mở được cửa thì đi đường khác.” Mị Vô Song thu toàn bộ mị khí. Không thử xem gương mạnh tới đâu. Không cần chứng minh Thiên Mị Ma Thể của mình có thể bẻ thứ chuyên chống mị. Nàng giơ tay. Một Phong Nhận mảnh như chỉ lập tức cắt ngang mặt đài.
Tạ Minh Tri nghiêng người. Kim phiến sau vai chuyển tới trước, “keng” một tiếng chặn Phong Nhận. Cùng lúc ba dải nước bắn ra theo ba góc, không nhằm thân Vô Song mà khóa đường bước. Nàng lùi, Ảnh Phược dưới chân trườn sang mép trái. Tạ Minh Tri nhìn thấy rất nhanh, một phiến Kim Ấn cắm xuống đất, ánh kim chạy vòng, ép bóng không thể vượt qua. Hắn thật sự chuẩn bị rất kỹ cho người dùng Huyễn – Ảnh. Vô Song cong môi. “Tạ đạo hữu nghiên cứu hồ sơ ta?” “Người Vạn Pháp trước tỷ thí luôn xem đối thủ khai gì.” “Không sợ ta khai giả?” “Có. Cho nên ta chỉ coi là tham khảo.” Câu đáp khiến nàng càng có thiện cảm với cách làm ở đây. Không coi thông tin là chân lý, cũng không giả ngu. Tạ Minh Tri lập tức đổi thủy tuyến thành một màn mưa mỏng. Hạt nước phủ gần nửa đài. Nếu Vô Song dùng ảnh thuật, mỗi lần bóng di chuyển đều có thể làm nước rung, phá lợi thế ẩn. Nếu dùng hỏa, nước sẽ giảm nhiệt. Nếu dùng phong mạnh, giọt nước lại trở thành vô số điểm phản quang làm hắn dễ bắt vị trí. Một đối thủ rất hợp lý.
Mị Vô Song bước sang phải. Hai phiến kim bán nguyệt lập tức ép sang, không để nàng kéo xa. Nàng dùng Hỏa Tuyến, không đánh Tạ Minh Tri mà quét một vòng sát mặt đất. Nước gặp nhiệt bốc thành hơi. Khán giả quanh đài tưởng nàng muốn tạo sương che tầm mắt, nhưng Tạ Minh Tri chỉ cười nhẹ. “Thanh Tâm Kính không cần nhìn.” Hắn dùng thần thức trong phạm vi gần, nước dưới chân lại cảm ứng bước. Vô Song đáp: “Ta biết.” Nhiệt tiếp tục tăng ở đúng một vùng nhỏ. Hơi nước không tản đều mà dồn lên phía bên phải do nàng dùng một dòng Nhu Phong rất nhẹ. Trong mấy nhịp, một mảng sương dày xuất hiện nhưng vị trí Vô Song lại ở bên trái. Tạ Minh Tri không bị lừa mắt, nhưng hắn phải điều một phần thủy khí sang cân bằng nhiệt để tránh sương che chính tầm cảm ứng. Chỉ cần vậy. Ảnh Phược của Vô Song không chạy qua nền nữa mà bám vào chính bóng do hai kim phiến sau lưng Tạ Minh Tri tạo ra. Thanh Tâm Kính bảo vệ tâm thần hắn, Kim Ấn khóa ảnh dưới đất, nhưng không ai nói bóng của pháp khí trên người hắn cũng nằm trong vòng khóa. Sợi ảnh mỏng leo theo mép kim. Tạ Minh Tri cảm thấy hơi lạnh bên hông, lập tức xoay phiến kim, nhưng Vô Song đã dùng Phong Tuyến giật nhẹ dây đeo pháp cụ hộ thân ở eo. “Tách.” Một điểm sáng trên đài hiện ra. Theo quy tắc, đánh trúng pháp cụ mục tiêu ba lần là thắng. Lần thứ nhất.
Khán giả vỗ tay. Kỷ Vân Đài không nói. Cửu Ly đứng dưới nheo mắt. Thanh Dao hỏi: “Nàng dùng bóng của chính đối phương?” “Ừ.” “Đại sư tỷ cũng làm được?” “Có, nhưng cách nàng chuyển từ hơi nước sang bóng rất nhanh.” Long Thanh đứng bên lại nói: “Đối phương dựng đồ lên thì có bóng. Không dùng hơi phí.” Cửu Ly nhìn. “Sư phụ hiểu?” “Ta hiểu bóng.” “Ta hỏi trận.” “Không.” Thanh Dao bật cười. Vô Song ở trên nghe được một phần, khóe môi cũng cong. Chính sự đơn giản ấy đôi khi làm nàng thấy những điều người luyện pháp lâu dễ bỏ qua.
Tạ Minh Tri bị chạm một lần nhưng không mất bình tĩnh. Hắn thu hai kim phiến sát cơ thể, giảm bóng, sau đó đổi nước từ mưa mỏng thành một vòng Thủy Mạc hình cầu. Không phải kết giới hoàn toàn; chỉ là nước luân chuyển quanh thân với tốc độ cao. Bóng dưới chân hắn bị ánh nước làm loạn. Đồng thời Thanh Tâm Kính sáng mạnh hơn, rõ ràng hắn vẫn đề phòng Vô Song chuyển sang huyễn. Mị Vô Song nhìn lớp phòng ngự gần như hoàn chỉnh, trong lòng lại xuất hiện phản xạ quen: mị người điều khiển, phòng ngự tự hở. Đây chính là ưu thế đáng sợ của Thiên Mị Ma. Không cần phá tường nếu người trong tường tự mở. Một tia mị ý đã dâng tới cổ họng. Nàng lại thu. Hôm nay không. Không phải vì không thể. Vì nàng muốn biết nếu không có chìa khóa đó, mình còn làm được gì. Vô Song lùi ba bước, Hỏa Tuyến tắt hoàn toàn. Tạ Minh Tri hơi ngạc nhiên. “Không đánh?” “Đang nghĩ.” “Ta sẽ không chờ.” Thủy Mạc tách thành năm mũi nước lao tới. Vô Song không tránh toàn bộ. Nàng dùng Phong Thuật đổi hướng hai mũi, đoản kiếm đánh lệch một mũi, còn hai mũi cuối buộc nàng lùi tới mép đài. Một số người dưới nghĩ nàng bị ép. Cửu Ly lại thấy bàn tay trái của nàng vẫn không hề hoảng.
Mị Vô Song nhìn nước trên mặt đài. Tạ Minh Tri đã dùng quá nhiều thủy thuật. Gần một nửa nền đá ướt. Nàng hỏi: “Tạ đạo hữu, Kim hệ của ngươi dẫn nước tốt không?” Hắn nhíu. “Tại sao hỏi?” Vô Song không đáp. Một Hỏa Tuyến cực mảnh chạm xuống vùng nước gần chân nàng, không để đun sôi mà chỉ tạo chênh nhiệt. Cùng lúc Phong Thuật quét ngang, đẩy một lớp nước mỏng lan về trước. Tạ Minh Tri tưởng nàng muốn làm hắn trượt, lập tức dùng Kim Trụ cắm xuống ổn định. Chính khoảnh khắc kim trụ chạm nước, Ảnh Phược từ bóng của trụ chạy theo dòng nước phản sáng như một sợi đen rất mỏng. Ảnh thuật của Vô Song vốn không cần bóng tối hoàn toàn; nàng chỉ cần chênh sáng. Mặt nước rung tạo ra vô số vùng sáng tối liên tục. Tạ Minh Tri lập tức phát hiện nhưng quá muộn nửa nhịp. Sợi ảnh không trói người, chỉ kéo pháp cụ eo hắn lệch. Vô Song dùng Phong Chỉ đánh đúng. “Tách.” Lần hai.
Tạ Minh Tri lập tức rút Kim Trụ, lùi một bước. Gương trước ngực vẫn ổn. Hắn nhìn Vô Song, lần đầu nghiêm hẳn. “Cô không dùng Huyễn trực tiếp?” “Ta đang dùng.” “Ta không cảm.” “Ta đâu dùng lên ngươi.” Nàng chỉ mặt đài. “Dùng lên ánh.” Kỷ Vân Đài bên ngoài gật nhẹ. Tạ Minh Tri hiểu. Hắn đã quá tập trung bảo vệ thần hồn, nhưng đối thủ dùng ảnh thuật như một loại vật lý ánh – bóng chứ không ép cảm giác. Thanh Tâm Kính không có gì để chống. Hắn cười. “Được.” Lần này Tạ Minh Tri chủ động công. Nước dưới mặt đài bị hắn kéo lên thành tám vòng, cùng lúc Kim phiến hóa thành hàng chục mảnh nhỏ. Thủy và Kim giao nhau tạo thành một mạng lưới vừa chắn ảnh, vừa ép gió. Hắn không dùng đại chiêu vượt mức nhưng rõ ràng đã tăng cường độ. Vô Song bị ép lùi liên tục. Một mảnh kim lướt qua tay áo, cắt một đường nhỏ. Nàng định dùng Ảnh Độn, nhưng mặt đài sáng lên vì Tạ Minh Tri cố tình cho nước phản quang đều. Không còn chênh bóng dễ dùng. Hỏa bị thủy khắc, ảnh bị ánh phá, phong bị mạng kim chia. Bốn pháp nàng khai đã bị ép gần hết.
Thiên Mị Ma Thể trong cơ thể nàng lại rung.
Chỉ cần một ánh mắt.
Một câu.
Không cần khống chế sâu.
Khiến hắn chậm nửa tức.
Rất dễ.
Mị Vô Song nhìn Tạ Minh Tri qua mạng nước, bỗng hiểu vì sao hôm nay khó hơn bắt gà rất nhiều. Không phải đối thủ mạnh đến mức nàng không thắng nếu dùng mị. Mà bởi nàng biết mình có thể dùng. Người không có kiếm sẽ học dùng gậy. Người có một thanh kiếm quá tốt mới khó chịu khi tự buộc mình không rút. Nàng nghe giọng Cửu Ly từ dưới: “Nếu không muốn dùng thì đừng nhìn vào mắt hắn.” Không phải chỉ đạo chiến thuật. Là nhắc nàng đừng để phản xạ tự bật. Thanh Dao nói thêm: “Đừng cố thắng bằng điều kiện cô tự đặt nếu nó làm cô bị thương.” Long Thanh lại nói: “Thua thì thôi.” Mị Vô Song suýt bật cười giữa trận. Ba người, ba kiểu. Đại sư tỷ biết mị. Nhị sư tỷ lo sức. Sư phụ chưa phải sư phụ nàng thì chỉ bảo thua cũng được.
Kỳ lạ là câu “thua thì thôi” khiến nàng nhẹ nhất.
Không phải chứng minh mình không cần Thiên Mị.
Không phải hôm nay nhất định phải thắng.
Nếu mục tiêu là thử đường khác, chỉ cần thử đủ.
Vô Song lập tức đổi cách.
Không cố phá mạng phòng ngự nữa.
Nàng thu toàn bộ Hỏa, Ảnh, chỉ giữ Phong.
Tạ Minh Tri hơi bất ngờ. Mạng thủy kim ép tới. Vô Song không lùi. Nàng xoay người đúng theo một khe giữa hai mảnh kim, dùng phong đẩy chính thân thể sang một góc tưởng như nguy hiểm. Một luồng nước quét vai, ngọc hộ thân sáng một lần, tính là bị đánh trúng nhưng chưa thua. Nàng chấp nhận. Cùng lúc, bởi Tạ Minh Tri muốn kết thúc, ba vòng nước dồn ra trước, khiến phía sau hắn trong một nhịp gần như trống. Vô Song dùng Phong Tuyến không đánh người, chỉ giật một mảnh vải treo trên cột đài. Vải bay, che ánh một góc. Một vùng bóng nhỏ xuất hiện sau chân Tạ Minh Tri. Không đủ cho Ảnh Phược chạy từ xa. Nàng không cần. Vô Song ném đoản kiếm. Không nhắm người. Kiếm cắm xuống đúng vùng bóng, trở thành vật mang ảnh. Tạ Minh Tri quay. Vô Song đã dùng Ảnh Chuyển ngắn qua bóng của chính chuôi kiếm, xuất hiện phía sau một trượng. Không phải dịch chuyển thật, chỉ là kỹ thuật dồn thân theo ảnh. Nàng chạm hai ngón tay vào pháp cụ bên hông hắn trước khi Kim phiến quay lại. “Tách.” Lần ba.
Trận pháp sáng.
“Tỷ thí kết thúc. Vô Song thắng.”
Không có tiếng nổ lớn. Không đại thần thông. Không ai bị thương đáng kể. Tạ Minh Tri đứng yên hai nhịp rồi thu nước. Hắn quay lại, chắp tay rất nghiêm túc. “Ta thua.” Vô Song cũng chắp. “Sít.” “Cô có thể dùng Huyễn – Mị trực tiếp nhưng từ đầu không dùng?” Câu hỏi khá rõ. Nàng không phủ nhận hoàn toàn. “Ta muốn thử pháp khác.” “Vì Thanh Tâm Kính?” “Một phần.” Tạ Minh Tri nhìn chiếc gương, sau đó bật cười. “Ta mang đồ khắc sở trường của cô, cuối cùng nó gần như không có việc.” “Vẫn có việc.” “Gì?” “Khiến ta không muốn đập vào nó.” Hắn ngẩn rồi cười lớn. Kỷ Vân Đài bước tới lúc hai người xuống. “Câu này được.” Ông nhìn Vô Song. “Nhiều người gặp pháp khí khắc mình sẽ nghĩ cách chứng minh pháp mình mạnh hơn pháp khí. Cô hôm nay không làm.” Vô Song nói: “Ta từng rất thích làm.” “Vậy hôm nay vì sao đổi?” Nàng nhìn Long Thanh ở dưới một lần. “Có người nói không mở được cửa thì đi đường khác.” Kỷ Vân Đài gật. “Đúng. Nhưng còn thiếu.” “Thiếu gì?” “Có lúc cửa không mở được, đường khác cũng không cần đi.” Vô Song hơi khựng.
Long Thanh vừa lúc bước tới, nghe câu cuối. Kỷ Vân Đài hỏi hắn: “Long tiểu hữu nghĩ sao?” Hắn không biết hai người đang luận gì lớn, chỉ nói: “Nếu không có việc cần vào thì đứng ngoài.” Mị Vô Song quay hẳn sang. Kỷ Vân Đài cũng nhìn. Long Thanh thấy hai người im thì giải thích: “Ví dụ nhà người khác khóa cửa, ta không vào được thì đi vòng trèo cửa sổ làm gì? Nếu không có chuyện gấp thì thôi.” Cửu Ly bật cười. Thanh Dao cũng. Kỷ Vân Đài lại không cười ngay. Ông chậm rãi nói: “Đây mới là phần nhiều tu sĩ khó nhất.” Vô Song hỏi: “Không tranh?” “Không phải. Là biết mục tiêu có đáng để dùng pháp hay không.” Kỷ Vân Đài chỉ lên đài. “Nếu mục tiêu của cô là thắng trận, đi đường khác hợp lý. Nếu mục tiêu chỉ là chứng minh mị thuật của mình không sợ Thanh Tâm Kính, cô sẽ tự biến pháp thành xiềng.” Ông nhìn đám đệ tử quanh đó. “Nhớ một câu: Vạn Pháp không phải dùng nhiều pháp cùng lúc, mà là không để một pháp trở thành xiềng xích của chính mình.”
Mị Vô Song không nói.
Câu ấy đánh vào nơi nàng đang tránh gọi tên.
Thiên Mị Ma Thể đã cứu nàng rất nhiều lần. Cho nàng lợi thế. Cho nàng danh tiếng. Cũng khiến người khác sợ, ham, muốn sở hữu. Nhưng thứ đáng sợ hơn là chính nàng đã quen coi mị thuật như câu trả lời đầu tiên. Người không nghe thì mê. Người không nói thì dẫn. Cửa không mở thì làm người giữ cửa tự mở. Nàng từng coi đó là thông minh. Có lẽ đúng. Nhưng nếu một ngày không còn dùng được, nàng có còn biết mình muốn gì và làm thế nào không? Hôm nay nàng thắng Tạ Minh Tri không phải vì phong – hỏa – ảnh mạnh hơn Thiên Mị. Chỉ vì nàng buộc mình nghĩ thêm một đường.
Cửu Ly tới gần, ánh mắt có chút ý cười. “Cảm giác?” “Không tệ.” “Không dùng thứ giỏi nhất vẫn thắng.” “Sít.” “Nhưng thắng.” Thanh Dao lại hỏi: “Tay?” Vô Song nhìn vết cắt ở tay áo. “Da không sao.” “Ngọc hộ thân nhận một lần.” “Ta biết.” Long Thanh đứng bên nói: “Cô đánh đẹp hơn lúc cắt gỗ.” Vô Song nhìn hắn. “Đó là lời khen?” “Ừ.” “Cuối cùng ngươi thấy pháp ta hữu dụng?” “Cái đổi vị trí cuối khá tốt.” “Để đánh người?” “Để tránh đồ rơi cũng được.” Vô Song nhắm mắt. Cửu Ly cười không nhịn. Kỷ Vân Đài ở gần nghe thấy lại hỏi thật: “Ảnh Chuyển dùng trong cứu hộ có thể có giá trị.” Vô Song mở mắt. “Trưởng lão cũng bị hắn lây?” Kỷ Vân Đài đáp: “Pháp dùng được là pháp. Cứu người không thấp hơn đánh người.” Thanh Dao lập tức gật. Vô Song nhận ra mình đang đứng giữa một đám người có khả năng biến tất cả kỹ thuật chiến đấu thành dụng cụ sinh hoạt.
Buổi tỷ thí của Cửu Ly diễn ra sau đó. Nàng gặp một đệ tử chuyên Phá Huyễn, tình huống gần giống Vô Song nhưng cách xử lý khác. Cửu Ly không bỏ Huyễn mà thu nhỏ nó, không dựng cảnh giả mà làm đối phương sai lệch đúng một bước, một khoảng cách, một nhịp. Khi người kia dùng Phá Huyễn đại diện quét mạnh, nàng lợi dụng khoảnh khắc thần thức tập trung vào “thứ giả” để di chuyển thật. Nàng thắng bằng một điểm. Vô Song đứng dưới xem rất chăm. Thiên Mị và Cửu Vĩ có điểm chung: đều giỏi ảnh hưởng tâm. Nhưng Cửu Ly đang học làm Huyễn Đạo thành thông tin, chiến thuật, không chỉ mê người. Vô Song đột nhiên hiểu tại sao Tô Cửu Ly bái Long Thanh mà vẫn giữ con đường của mình. Long Thanh không dạy Huyễn. Hắn khiến nàng phải tìm xem Huyễn dùng cho cái gì.
Thanh Dao không đấu, nhưng nàng tham gia một buổi trình diễn xử lý linh lực giới hạn. Một người bị thương giả, ba loại đan, một bình linh dịch, thời gian ngắn. Nàng không dùng thuốc mạnh nhất trước, chỉ phân loại. Long Thanh xem được một nửa rồi đi hỏi Kỷ Vân Đài về Nhu Phong trận. Vô Song nhìn bóng hắn đi, bỗng thấy buồn cười. Người này không ngồi nhìn đệ tử biểu diễn để khoe “đó là đồ đệ ta”; hắn thấy nàng ổn thì đi việc mình quan tâm. Nhưng Thanh Dao khi kết thúc lại tự tìm hắn, nói mình đã không dùng đan mạnh. Long Thanh nghe xong chỉ gật. “Tốt.” Thanh Dao vui rất nhẹ. Một chữ đủ. Mị Vô Song nhìn thấy và càng chắc ảnh hưởng ở Vô Danh không nằm ở uy quyền. Là một kiểu công nhận rất ít nhưng đúng chỗ.
Cuối buổi, Kỷ Vân Đài mời bốn người cùng vài đệ tử xuất sắc vào một gian nhà gỗ bên sườn phong. Không phải hội nghị cấp cao, chỉ một buổi luận pháp ngắn. Trên bàn không có rượu, chỉ trà và bánh. Kỷ Vân Đài mở đầu: “Hôm nay Vô Song cô nương cho ta một ví dụ tốt. Ai có sở trường đều dễ mắc một bệnh: gặp việc trước tiên nghĩ tới sở trường. Hỏa tu muốn đốt, kiếm tu muốn chém, huyễn tu muốn lừa, y tu muốn chữa.” Thanh Dao hơi khựng ở chữ cuối. Long Thanh nhìn nàng. Nàng gật nhẹ, không sao. Kỷ Vân Đài tiếp: “Bởi vậy ngày mai ta thêm một phần thử: Cấm Sở Trường. Người tham gia tự khai một pháp mình dùng nhiều nhất, sau đó cả vòng không được dùng. Không tính thắng thua tuyệt đối, chỉ xem biến ứng.” Một số đệ tử lập tức kêu khó. Kỷ Vân Đài cười. “Khó mới đáng thử.”
Vô Song hỏi: “Khách được tham gia?” “Được.” “Ta đăng ký.” Cửu Ly nhìn nàng. “Nhanh vậy?” “Ta đã thử hôm nay.” “Cô định cấm cái gì?” Vô Song dừng. Không thể nói Thiên Mị Ma Công công khai. “Huyễn – dẫn tâm.” Kỷ Vân Đài ghi. “Được.” Cửu Ly hỏi nhỏ: “Cô thật sự bỏ cả ngày?” “Không bỏ. Chỉ không dùng.” “Khác?” “Rất.” Thanh Dao nhìn nàng, hiểu hơn Cửu Ly. “Cô muốn xem ngoài nó còn gì.” Mị Vô Song quay sang. “Ừ.”
Long Thanh nghe một lúc rồi hỏi: “Ta có cần tham gia?” Kỷ Vân Đài cười. “Long tiểu hữu sở trường gì?” “Trồng rau.” Cả phòng yên. Cửu Ly cúi đầu. Thanh Dao quay mặt. Vô Song bật cười trước. Kỷ Vân Đài cũng cười. “Vậy không cần cấm.” “Tốt.” “Nhưng ngày mai vẫn tới. Ta muốn nhờ ngươi xem vài trận ứng dụng.” “Ta không hiểu pháp.” “Ngươi không cần hiểu. Chỉ nói nhìn thấy gì.” Long Thanh cau. “Có cơm?” Kỷ Vân Đài đã nghe chuyện trước, đáp rất nhanh: “Có.” “Vậy được.” Vô Song chống trán. Một trưởng lão Kim Đan hậu kỳ giữ được người này bằng một bữa cơm.
Buổi luận kéo thêm gần một canh giờ. Đến phần nói về “sở trường biến thành thói quen”, Vô Song lần đầu chủ động chia một chút mà không tính toán quá nhiều. “Ta từng học một loại pháp dẫn tâm.” Không nói Thiên Mị. “Dùng lâu, rất tiện. Hỏi tin dễ, qua cửa dễ, khiến người đối diện mất cảnh giác cũng dễ. Sau này nhiều việc ta chưa kịp nghĩ đã dùng trước.” Kỷ Vân Đài hỏi: “Có lúc hại?” “Có.” “Ví dụ?” Vô Song nghĩ tới gà rồi quyết định không nói. “Khi gặp người có pháp phòng thần hồn, ta thường tăng lực thay vì đổi cách.” “Vì nghĩ nếu không phá được là pháp mình yếu?” “Ừ.” Kỷ Vân Đài gật. “Người tu thường lấy công pháp gắn vào bản thân. Người ta chê pháp thì tưởng chê mình. Pháp bị khắc thì tưởng mình bị khắc. Thật ra công cụ là công cụ.” Long Thanh nghe tới đó nói: “Cuốc cùn thì mài hoặc đổi cuốc.” Vô Song quay. “Ngươi có thể đừng ví tất cả thành nông cụ?” “Hiểu dễ.” Kỷ Vân Đài lại gật. “Ví dụ thô nhưng đúng.”
Cửu Ly hỏi: “Nếu một pháp là huyết mạch bẩm sinh thì sao?” Câu này nói cho cả nàng và Vô Song. Kỷ Vân Đài suy nghĩ lâu hơn. “Càng khó. Bởi không chỉ là thứ học được, mà là một phần chính mình. Nhưng một phần không phải toàn bộ.” Thanh Dao đặt chén xuống. “Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cũng vậy.” “Đúng.” “Nếu ta nghĩ mình là người có thể cứu vì có Sinh Mệnh Thể, ta sẽ lại tự ép.” “Đúng.” Cửu Ly nói: “Nếu ta nghĩ mình là Cửu Vĩ nên phải mê được người khác?” Kỷ Vân Đài cười. “Ta không dạy hồ tộc, nhưng nghe cũng nguy hiểm.” Vô Song không nói. Câu ấy rất gần nàng.
Long Thanh lại chen một câu: “Không mê được thì thôi.”
Vô Song nhìn hắn.
“Ngươi thật sự rất thích chữ thôi.”
“Không cần thì thôi.”
“Còn nếu ta muốn?”
“Thì tìm cách khác.”
“Còn nếu mọi cách đều không được?”
Long Thanh nhấp trà. “Xem có nhất thiết phải được không.”
Lại câu đó.
Mị Vô Song không cười nữa.
Một người cả đời dùng mị lực để khiến người khác muốn mình, tin mình, chiều mình, mở cửa cho mình, rất ít khi hỏi một chuyện: cánh cửa này có thật sự cần mở không?
Có những người nàng mê chỉ vì muốn chứng minh mình làm được.
Có những lời nàng kéo ra chỉ vì không thích bị từ chối.
Có những ánh mắt nàng buộc người khác giữ lại chỉ vì đã quen với việc được nhìn.
Nếu không cần...
tại sao phải?
Câu hỏi khó chịu hơn mọi pháp khí khắc mị.
Đến khi rời Vạn Pháp Phong, trời đã tối. Bốn người đi theo sơn đạo về Vô Danh. Cửu Ly đi cạnh Long Thanh, Thanh Dao phía bên kia, Vô Song đi sau nửa bước. Không ai vội. Ánh đèn các phong ở xa trông như những ngôi sao thấp. Vô Song bỗng hỏi: “Long Thanh.” “Ừ?” “Nếu một ngày có người hoàn toàn không bị mị thuật của ta ảnh hưởng, ngươi nghĩ ta nên làm gì?” Cửu Ly quay đầu ngay. Thanh Dao cũng. Câu này gần như thừa nhận nàng thật sự có mị thuật. Long Thanh lại không thấy nghiêm trọng. “Cô muốn gì ở người đó?” Vô Song im. “Nếu chỉ muốn mê cho được?” “Vậy...” nàng dừng, rồi tự cười. “Có lẽ không cần.” “Thấy chưa.” Hắn nói như chuyện đã xong.
Cửu Ly nhìn Vô Song lâu nhưng không vạch thân phận. Nàng chỉ nói: “Ngày mai ta muốn xem cô cấm sở trường.” Vô Song đáp: “Ta cũng muốn xem.” “Nếu thua?” “Không chết.” Long Thanh ở trước lập tức nói: “Đúng.” Thanh Dao thêm: “Không tự làm mình bị thương để chứng minh.” Vô Song thở dài. “Nhị sư tỷ Vô Danh còn chưa phải sư tỷ ta đã bắt đầu quản.” Thanh Dao bình tĩnh: “Thói quen nghề nghiệp.” Cửu Ly cười.
Về tới Vô Danh, một ngọc tin đã chờ trong phòng khách Vô Song. Không phải Thanh Lộ. Không phải người quen. Là dấu ẩn của Táng Đạo Điện. Nàng đóng cửa rồi mở. Nội dung rất ngắn:
“Ba ngày. Tăng mức tiếp xúc. Xác định Long Thanh có trực tiếp nhận biết Cửu Tỏa hay không. Nếu có cơ hội, thử phản ứng mục tiêu với dẫn tâm sâu hơn. Không gây thương.”
Mị Vô Song đọc hai lần.
Dẫn tâm sâu hơn.
Nói cách khác, Táng Đạo muốn nàng tăng mị thuật.
Nếu là ba ngày trước, nàng có lẽ sẽ thử ngay, chỉ cần tránh quá mức. Đây là nhiệm vụ.
Nhưng hôm nay...
nàng vừa quyết định ngày mai không dùng.
Mị Vô Song đặt ngọc lên bàn.
Ngón tay gõ một nhịp.
Rồi hai.
Không trả lời.
Nàng nhìn qua cửa sổ. Bên ngoài, Long Thanh đang cùng Cửu Ly kéo chiếc bàn dài hơn vào hiên. Thanh Dao cầm đèn. Ba người cãi nhau vì chân bàn lệch. Tiểu Hắc nằm một bên không quan tâm.
Táng Đạo Điện muốn nàng dùng mị thuật sâu hơn để kiểm tra hắn.
Kỷ Vân Đài muốn ngày mai nàng cấm sở trường.
Còn chính nàng...
lần đầu muốn biết nếu không dùng mị thuật, bản thân còn là ai.
Mị Vô Song chậm rãi tắt ngọc.
“Ba ngày.”
Nàng lẩm bẩm.
“Gấp cái gì.”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi nhận nhiệm vụ, nàng đọc mệnh lệnh của Táng Đạo Điện...
mà không lập tức tìm cách hoàn thành.
Ngoài hiên, Long Thanh gọi:
“Vô Song.”
Nàng mở cửa.
“Gì?”
“Bàn mới.”
“Liên quan ta?”
“Mai có chỗ ngồi.”
Nàng nhìn chiếc bàn dài hơn thật.
Rồi bật cười.
“Được.”
Ngày mai nàng sẽ tiếp tục ở đây.
Không vì mệnh lệnh.
Ít nhất ngày mai...
không.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 89TTS · KHÔNG MỞ ĐƯỢC CỬA THÌ ĐI ĐƯỜNG KHÁCTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...