QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 123: THƯƠNG LAN THÀNH

Ngày rời Thanh Vân, trời vừa sáng thì Long Thanh đã kiểm đồ lần thứ tư. Cửu Ly đứng cạnh linh chu nhìn từng túi được chuyển lên, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Sư phụ, chúng ta đi Thương Lan Thành vài ngày hay chuyển nhà?” Long Thanh nhìn hai túi lương khô, một túi rau muối, hai nồi nhỏ, một ấm trà, ba bình nước, dây, áo biển, thuốc, dụng cụ sửa giày, dao, đá lửa, bột chống côn trùng, hai tấm bạt, một bộ câu cá và một hộp hạt giống rỗng để nếu gặp giống lạ thì đựng. “Không nhiều.” Vô Song bước lên sau, liếc một vòng. “Ta từng đi điều tra ba tháng chỉ mang một nhẫn trữ vật.” “Cô có linh lực.” “Sư phụ cũng có túi trữ vật.” “Nhưng đồ vẫn phải chuẩn bị.” Thanh Dao không cười, nàng kiểm riêng túi thuốc của mình rồi gật. Ngao Tuyết Ly là người lên cuối cùng. Nàng mặc chính chiếc áo biển trắng lam đã mua ở Thanh Vân Thành, tóc buộc cao, trên đầu cài chiếc trâm Vô Song cho để giảm long tức. Khi bước lên boong, Cửu Ly liếc chiếc áo rồi liếc sư phụ. Long Thanh nhìn một lần, rất tự nhiên nói: “Áo được.” Tuyết Ly lập tức quay sang. “Ta biết.” “Ta chỉ nói chống gió tốt.” Vô Song ở phía sau ho một tiếng để che cười. Tuyết Ly lạnh mắt. “Ngươi cười gì?” “Gió.” “Gió biết cười?” “Ở Vô Danh cái gì cũng có thể.” Thanh Dao nói: “Đừng chọc từ sáng.” Cả nhóm vừa lên linh chu đã bắt đầu như ở nhà.
Hàn Bách không sắp linh chu riêng của Thanh Vân mà đặt năm chỗ trên một chuyến thương linh chu chạy tuyến Thanh Vân – Đông Hà Trạm – Thương Lan Thành, dài gần bốn ngày nếu thời tiết ổn. Long Thanh lúc nghe giá đã lập tức thấy hợp lý hơn linh chu thuê riêng gần một nửa. Tuyết Ly hỏi sao không dùng thuyền riêng sẽ nhanh hơn, hắn nói: “Nhanh hơn một ngày nhưng đắt gấp ba.” Nàng đã học không tranh ngay chuyện tiền, chỉ hỏi: “Nếu giữa đường gặp nguy hiểm?” Vô Song chỉ về ba tu sĩ Kim Đan của thương hội đang giữ boong. “Tuyến này chạy hàng tuần. Bọn họ biết đường hơn chúng ta.” Cửu Ly bổ sung: “Đi công khai còn ít đáng ngờ hơn một linh chu Thanh Vân chở riêng bốn nữ tử và sư phụ.” Tuyết Ly nghe chữ “bốn nữ tử” hơi dừng, dường như tới lúc này mới thấy mình đã tự nhiên bị ghép vào nhóm Vô Danh. Nàng không sửa.
Linh chu rời Thanh Vân theo hướng đông nam. Ngày đầu địa hình vẫn là núi, rừng và những thành nhỏ. Sang ngày thứ hai, không khí bắt đầu đổi. Gió mang vị mặn rất nhẹ, dù biển còn xa. Những linh điểu ở cao đổi từ sơn ưng sang các loại hải điểu có cánh dài. Trên đường, linh chu dừng ở Hải Phong Trạm, một trạm vận chuyển lớn nơi hàng từ Vô Tận Hải đổi sang tuyến nội địa. Long Thanh nhìn thấy lần đầu những thùng cá khổng lồ được niêm băng bằng trận đơn giản, những rổ sò lớn bằng bàn tay và các bao rong biển còn sống. Hắn hỏi Tuyết Ly: “Cá biển mùi khác cá sông?” Nàng nhìn hắn như không chắc đây có phải câu nghiêm túc. “Khác.” “Nhiều?” “Tùy loại.” “Nướng ngon không?” “Có loại ngon, có loại tanh.” “Cô ăn nhiều?” “Ta lớn lên ở biển.” “Vậy biết chọn cá?” Tuyết Ly dừng. Nàng là công chúa Băng Long, từng tham gia nghi thức hải vực, học Long pháp, biết phân biệt hàng trăm loại linh vật biển quý. Nhưng nếu hỏi con cá nào ngoài chợ tươi hơn nhờ mắt mang hay vảy sáng, nàng chưa chắc đã từng tự đi chọn. “Biết một phần.” Long Thanh gật như nhận thêm một người có ích cho việc đi chợ. Cửu Ly đi bên cạnh cười tới mức vai rung. Tuyết Ly quay. “Có gì buồn cười?” “Không. Ta chỉ nghĩ nếu Long Cung biết điện hạ của họ sắp được sư phụ giao chọn cá chắc sẽ rất cảm động.” Tuyết Ly lạnh nhạt: “Ta có thể chọn linh ngư tốt hơn cô.” “Ta không tranh.” “Ngươi vừa chọc.” “Đúng.”
Sang ngày thứ ba, linh chu bay trên một vùng đồng thấp có vô số sông nhỏ đổ về đông. Từ xa đã thấy những cột buồm của thương thuyền trên các kênh lớn. Tuyết Ly bắt đầu giải thích Vô Tận Hải không chỉ là vùng nước vô tận ngoài lục địa. Dọc duyên hải còn có một mạng cửa sông, đầm nước mặn, đảo, bãi nổi và những thành cảng. Một số Hải tộc sống hoàn toàn dưới nước, một số lên bờ được, một số chỉ cần môi trường ẩm. Thương Lan là một trong những cửa giao lớn nhất của Đông Huyền vì nằm tại nơi dòng linh triều ven bờ ổn định. Long Thanh hỏi: “Hải tộc đều là Yêu tộc?” Tuyết Ly lắc. “Không. Có tộc được xếp vào Yêu vì tu huyết mạch, có tộc có văn minh riêng, có Hải tu Nhân tộc, có bán yêu, có linh thú trí cao chưa hóa hình. Vô Tận Hải không chia đơn giản.” Vô Song nói: “Giống Ma tộc cũng không phải tất cả đều là ma tu giết người.” “Ừ.” Cửu Ly nhìn hai người. “Cuối cùng Vô Danh có đủ Human, Yao, Ma, Long ngồi giảng không nên gộp.” Long Thanh ngẩng khỏi bản đồ. “Long không tính Yao?” Tuyết Ly đáp ngay: “Không.” “Vì?” “Long tộc có hệ huyết thống và truyền thừa riêng.” “Nhưng vẫn là sinh linh huyết mạch.” “Đúng.” “Vậy khác cách gọi.” Tuyết Ly định giải thích dài hơn về tộc hệ, rồi nhớ hắn không quan tâm phân cấp danh nghĩa bằng quan hệ thực tế, cuối cùng chỉ nói: “Gần như vậy.”
Thương Lan Thành hiện ra vào cuối buổi chiều ngày thứ tư, trước cả khi thấy tường thành đã nghe tiếng hải điểu và tiếng chuông bến. Thành không có tường khép kín về phía biển. Một nửa thành dựa trên nền đá ven bờ, nửa còn lại mở thành hàng chục bến lớn nhô ra vịnh xanh sẫm. Có thuyền gỗ phàm dài vài chục trượng, linh thuyền có trận văn chạy dọc thân, những thuyền bụng rộng chuyên chở yêu thú biển, thậm chí một đoàn thương nhân dùng hai con Hải Kình nhỏ kéo một sà lan. Hải Kình không bị xích cổ; dây kéo gắn vào đai rộng quanh thân, lúc cập bến chúng tự lặn xuống hồ nước cạnh bến nghỉ. Tuyết Ly vừa xuống linh chu đã dừng nhìn. “Không có cưỡng khế.” Long Thanh đi cạnh hỏi: “Cô thấy?” “Đai không có khế văn.” “Vậy nó kéo vì sao?” Vô Song đã hỏi người phụ trách bến, quay lại đáp: “Thương hội nuôi một vùng sinh sản ngoài đảo. Hải Kình kéo hàng ba tháng một mùa, đổi linh tảo, thuốc chữa ký sinh và bảo vệ con non.” Tuyết Ly nhìn hai con thú đang tự do bơi khỏi sà lan. “Có thể rời?” “Người kia nói có. Mùa sau con nào không trở lại thì thuê con khác.” Cửu Ly nhìn nàng. Không cần nói, tất cả đều biết câu chuyện này chạm đúng điều nàng đang tìm. Tuyết Ly không lập tức gọi đó là Ngự Linh. Chỉ ghi nhớ.
Thương Lan Thành đông hơn Thanh Vân Thành nhưng không có cảm giác chen chúc vì đường chính rộng, nhiều tuyến còn dành riêng cho xe kéo và thủy tộc. Ở khu gần cảng, Long Thanh lần đầu thấy một nam tử da xanh nhạt có mang cá bên cổ bán ngọc trai cạnh một phụ nữ Nhân tộc, một người bán yêu có tai vây kéo xe, và ba tu sĩ đứng trên lưng một con cua khổng lồ bò ngang phố. Hắn nhìn hơi lâu. Tuyết Ly hỏi: “Chưa thấy?” “Chưa.” “Đừng nhìn quá.” “Ta biết.” “Ngươi đang nhìn.” “Con cua lớn.” Vô Song cười. “Sư phụ chỉ nhìn cua.” Cửu Ly hỏi: “Mỹ nhân Hải tộc người không nhìn?” Long Thanh lập tức nhìn Đại đệ tử. “Ta đang nhìn đường.” “Ừ.” Tuyết Ly nghe câu đối đáp, hàn khí ở ngón tay vừa có ý dao động đã bị nàng nhận ra trước. Nàng tự thu. Thanh Dao đi bên thấy nhưng không nói. Ba ngày trên đường, khả năng nhận cảm xúc trước long mạch của Tuyết Ly đã tốt hơn rõ.
Việc đầu tiên là đổi tiền nhỏ. Thương Lan dùng linh thạch trong giao dịch tu sĩ, nhưng phần lớn hàng dân sinh tính bằng Hải Châu, một loại hạt ngọc nhân tạo từ vỏ linh bối, giá trị ổn định vì thương hội lớn bảo chứng. Long Thanh đổi một linh thạch hạ phẩm ra ba mươi Hải Châu rồi lập tức hỏi giá cá. Tuyết Ly đứng cạnh không hiểu. “Vừa tới.” “Ta xem giá.” “Chúng ta tìm Hải Linh Tủy.” “Còn một ngày.” “Ngươi thật sự ưu tiên cá?” “Biết giá mới biết ăn gì.” Vô Song nói: “Điện hạ, bỏ cuộc đi.” Cửu Ly cười. “Sư phụ tới thành nào cũng đi chợ trước.” Thanh Dao thêm: “Đôi khi tìm được dược liệu rẻ.” Tuyết Ly cuối cùng theo.
Chợ cá Thương Lan trải dài gần một dặm dưới mái lợp chống mưa. Đây là nơi Long Thanh vui nhất từ lúc tới. Cá bạc dài bằng cánh tay, tôm đỏ có vỏ phát nhiệt, sò phát ánh lam, rong biển phơi thành cuộn, bạch tuộc vẫn đổi màu trong thùng. Tuyết Ly ngay lập tức phát huy giá trị chuyên môn. Một quầy treo bảng “Long Cung Hải Nhĩ – bổ huyết chính phẩm” giá gấp bốn quầy cạnh. Nàng nhìn chưa tới một nhịp đã nói: “Không liên quan Long Cung.” Chủ quầy cau. “Cô nương không biết thì đừng—” Tuyết Ly chỉ tai sò. “Đây là Bạch Nhĩ Bối vùng nông, Long Cung không dùng làm huyết dược. Ngươi chỉ ngâm nước linh rồi khắc rồng lên hộp.” Long Thanh nhìn giá. “Gấp bốn.” “Ừ.” Hắn lập tức quay sang quầy cạnh mua loại không khắc rồng. Chủ quầy kia muốn cãi nhưng thấy mắt xanh của Tuyết Ly dưới huyễn dung vẫn lộ chút long áp, cuối cùng ngậm. Cửu Ly nói nhỏ: “Cô rất hợp đi chợ.” Tuyết Ly lạnh mặt. “Ta đang sửa giả mạo Long Cung.” “Kết quả vẫn là giúp mặc cả.” “Khác.” Vô Song: “Không khác nhiều.”
Sau khi mua đủ thức ăn tươi dùng hai ngày, nhóm tới Hải Dược Lâu, hiệu dược lớn nhất thành. Thanh Dao hỏi Hải Linh Tủy. Người quản quầy nghe tên đã lắc. “Loại phổ thông còn hai bình, nhưng loại tinh thuần dùng cộng minh bản nguyên không bán lẻ tháng này.” “Tại sao?” “Đan Hội biển đặt trước. Ngự Thú Phủ cũng lấy. Hàng mới từ Hải Nhãn chưa về.” Tuyết Ly hỏi: “Bao giờ?” Người kia nhìn nàng rồi đáp: “Không biết. Nhưng tối mai Hải Hội đấu giá ba phần.” Vô Song lập tức hỏi danh sách. Quản quầy lấy một ngọc giản công khai. Ngoài Hải Linh Tủy còn có Hải Tâm Sa, một mảnh xác cổ thuyền, ngọc ghi trận thủy, trứng linh thú không rõ chủng và ba vật khai quật từ một cổ trạch chìm. Cửu Ly hỏi tên cổ trạch. “Không công bố. Người bán yêu cầu ẩn nguồn.” Vô Song và Tuyết Ly cùng nhìn nhau. Không thể kết luận là Long Linh Trạch, nhưng thời điểm quá trùng.
Tuyết Ly hỏi giá mua trước ba phần Hải Linh Tủy. Quản quầy đưa một con số cao gần gấp đôi giá khởi điểm. Nàng chưa kịp nói “lấy”, Long Thanh đã hỏi: “Sao đắt vậy?” “Mua trước đấu giá.” “Vậy mai đấu.” Tuyết Ly quay. “Nếu bị người khác mua?” “Thì trả giá.” “Nếu giá còn cao?” “Ít nhất không tự đưa cổ cho chém trước.” Nàng cau. “Linh thạch không thiếu.” Long Thanh nhìn nàng. “Có tiền không có nghĩa thích bị chém.” Vô Song gật rất mạnh. “Ta đứng về phía sư phụ.” Cửu Ly cười. “Hiếm.” Thanh Dao cũng nói: “Không cần gấp tới mức trả gấp đôi. Chúng ta còn phải xác định loại Hải Linh Tủy có thật phù hợp.” Tuyết Ly đành bỏ mua trước. Long Thanh nhìn giá thêm một lần, có vẻ đau lòng thay tiền của nàng.
Tới chiều, Cửu Ly bắt đầu nhận thấy những cái đuôi vô hình quanh nhóm. Người của Thương Lan Thương Hội dễ nhận nhất: hai nam tử thay nhau xuất hiện ở khoảng cách xa, không bám vào khách điếm mà chỉ xác nhận tuyến mua sắm. Nhóm thứ hai ở khu chợ tin, một nữ tu đeo vòng tai vỏ sò nhiều lần hỏi người bán về “nữ tử tóc trắng từ Đông Huyền”. Nhóm thứ ba mới đáng chú ý. Vô Song phát hiện qua phản chiếu trên cửa kính một người áo xám đi qua ba lần nhưng khí tức mỗi lần thay rất nhẹ, giống kỹ thuật che dấu chuyên nghiệp. “Không phải thương hội phổ thông.” nàng nói khi cả nhóm vào một quán trà. Cửu Ly hỏi: “Huyết Ảnh?” “Không giống nhịp chân. Có vài nét của người từng qua huấn luyện cùng kiểu, nhưng có thể là mạng khác.” “Táng Đạo?” “Chưa đủ.” Tuyết Ly nói: “Bắt một người.” Vô Song lắc. “Bắt sẽ làm những người khác biến mất.” “Để họ nhìn?” “Cho nhìn thứ chúng ta muốn.” Cửu Ly gật. “Ba mục tiêu giả.” Long Thanh hỏi: “Giả gì?” “Một, chúng ta tới mua Hải Linh Tủy chữa Tuyết Ly. Cái này thật một phần. Hai, tìm thương thuyền đi Nam Hoang. Ba, khảo sát linh ngư quý cho Vô Danh.” Hắn lập tức nói: “Cái ba cũng thật nếu có cá tốt.” Cả ba nữ đệ tử cùng nhìn. Tuyết Ly cuối cùng bật ra một tiếng cười rất nhỏ. Vô Song nói: “Càng tốt. Sư phụ diễn tự nhiên.” “Ta không diễn.” “Đúng.”
Buổi tối họ chọn một khách viện bình thường của Thanh Vân liên kết thương hội, không quá sang. Tuyết Ly có phòng riêng gần Thanh Dao. Cửu Ly và Vô Song chia hai phòng còn lại. Long Thanh ở cuối hành lang. Trước khi nghỉ, cả nhóm đi một vòng khu bến để xem tuyến thuyền tới Hải Khẩu. Đây mới là lúc Tuyết Ly phát hiện nhiều dạng quan hệ với Hải thú. Một con Hải Mã khổng lồ chở hàng theo hợp đồng mùa. Một đàn chim biển dẫn thuyền qua vùng sương để đổi cá. Một con linh quy già nằm cạnh bến, trên mai đặt hàng hóa nhưng không có khế, chủ thuyền phải đưa nó ba viên linh quả trước khi nó chịu bơi. Long Thanh nhìn cảnh đó cười. “Giống Tiểu Hắc.” Tuyết Ly hỏi: “Nó cũng không nghe?” “Lúc nghe lúc không.” “Ngươi không thấy bất tiện?” “Có.” “Vậy sao không ký khế?” “Ta không biết ký.” “Nếu biết?” Long Thanh suy nghĩ. “Nếu nó muốn thì ký.” Tuyết Ly dừng. “Nếu không?” “Thì thôi.” Câu trả lời vẫn vậy. Nàng nhìn linh quy già tự chọn lúc nào bơi khỏi bến, trong lòng có một thứ rất nhỏ dịch chuyển. Long Cung không phải nơi duy nhất biết nuôi, dùng hay hợp tác với linh thú. Ngoài biển, thương nhân đã tự tìm ra nhiều cách đơn giản hơn từ rất lâu, vì cưỡng một Hải thú lớn chống lại mình trên biển đôi khi nguy hiểm hơn thương lượng.
Ở cuối khu bến có một quán ăn nhỏ dựng trên cọc gỗ, nhìn thẳng ra vịnh. Long Thanh kéo cả nhóm vào vì thấy bảng ghi cá nướng ba Hải Châu. Tuyết Ly đã thôi hỏi tại sao. Năm người ngồi một bàn gần lan can. Cửu Ly lấy hải đồ ra đối chiếu bến. Vô Song quan sát người quanh. Thanh Dao gọi canh nóng. Tuyết Ly nhìn ánh đèn trên mặt nước. Đây là lần đầu nàng ngồi một quán bình dân ở Thương Lan như khách bình thường. Không Long Vệ. Không thị nữ. Không ai biết nàng là điện hạ. Cảm giác nhẹ lạ.
Một lão bán bản đồ ngồi bàn cạnh bị gió thổi rơi một tờ giấy. Long Thanh nhặt giúp. Lão cảm ơn rồi thấy trên bàn nhóm có bản sao một đoạn cổ văn Tuyết Ly đang đọc. Chỉ lộ một góc ký hiệu song hoàn – linh văn. Ông bỗng nhìn lâu hơn. “Các vị tìm cổ trạch dưới biển?” Vô Song lập tức khép giấy nhưng không căng. “Lão trượng từng thấy?” “Không. Nhưng ký hiệu này...” ông chỉ rất cẩn thận, không chạm. “Hơn mười năm trước ta từng vẽ bản đồ cho đội thợ lặn ở nam vịnh. Họ kéo lên một tấm bia có hình gần giống.” Tuyết Ly hỏi: “Bia gì?” “Đá xanh, nặng. Trên mặt khắc một người và một con... giống linh quy hay hải thú, hai bên đứng ngang nhau. Giữa có vòng văn.” Cửu Ly và Vô Song cùng nhìn Tuyết Ly. Cụm đứng ngang nhau khớp đáng ngờ với cổ văn Long Linh Trạch.
“Bia ở đâu?” Tuyết Ly hỏi.
Lão nhún vai. “Đội lặn bán cho thương nhân. Qua mấy tay.”
“Còn ở Thương Lan?”
“Không chắc.”
Vô Song hỏi: “Tên thương nhân?”
Lão nói một cái tên cũ. Vô Song ghi. “Hắn còn làm?”
“Chết rồi. Con trai tiếp.”
Cửu Ly hỏi: “Bia có chữ?”
“Có, nhưng mòn. Ta chỉ nhớ một câu người phiên được gần nghĩa: ‘Không cưỡng linh tâm, không lập chủ ấn.’”
Ngao Tuyết Ly bàn tay dừng trên chén.
Không cưỡng linh tâm.
Không lập chủ ấn.
Đây đã không còn là trùng hợp bình thường.
Vô Song hỏi tiếp: “Nếu bia chưa bị bán khỏi thành, nơi nào có thể giữ?”
Lão cười. “Đồ lạ như vậy, hoặc kho riêng, hoặc Hải Hội.”
“Đấu giá ngày mai?”
“Có thể. Ta nghe năm nay Hải Hội gom vài món cổ trạch.”
Long Thanh đang ăn cá hỏi:
“Vé vào bao nhiêu?”
Lão bật cười. “Khách ngoài năm linh một người. Có thư mời thương hội thì miễn.”
Long Thanh cau ngay.
“Có thể một vé cho năm người không?”
Bốn nữ tử cùng quay.
Tuyết Ly không nhịn được.
“Ngươi vừa nghe có thể có bia liên quan Long Tỏa của ta.”
“Ừ.”
“Phản ứng đầu tiên là hỏi giảm vé?”
“Vẫn phải vào.”
Vô Song cúi đầu cười.
Cửu Ly nói: “Ta có thể dùng tuyến Thanh Vân xin thư.”
Long Thanh lập tức gật. “Tốt.”
Tuyết Ly nhìn hắn hồi lâu.
Sau đó nhìn ra biển.
Ngày mai, Hải Linh Tủy và tấm bia cổ có thể cùng xuất hiện.
Người theo dõi họ cũng chắc chắn sẽ có mặt.
Chuyến đi vừa tới Thương Lan đã không còn đơn giản là ghé thành mua thuốc.
Nhưng kỳ lạ thay, Ngao Tuyết Ly không thấy căng như khi chạy khỏi Long Cung.
Bởi lần này nàng không phải một mình.
Và bên cạnh nàng còn có một người dù nghe thấy “cổ bia Long tộc” vẫn đủ bình tĩnh để tiếc năm linh thạch tiền vé.
Tuyết Ly nhìn Long Thanh.
“Cá ngon?”
“Ừ.”
“Ba Hải Châu?”
“Đáng.”
“Ngày mai nếu bia giá cao?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Xem đáng không.”
Nàng hỏi:
“Nếu đáng?”
“Thì mua.”
“Nếu rất đắt?”
“Thì đau một chút rồi mua.”
Ngao Tuyết Ly cuối cùng cười thành tiếng.
Không lớn.
Nhưng thật.
Cửu Ly lập tức nhìn.
Vô Song cũng.
Thanh Dao chỉ khẽ cong môi.
Long Thanh thì không hiểu vì sao câu mình nói lại buồn cười.
Ngoài vịnh, sóng Thương Lan vỗ dưới ánh đèn.
Và ở một tòa lầu lớn giữa thành, danh sách vật đấu giá đêm mai vừa được đóng niêm.
Trong đó, mục số mười bảy ghi:
“Cổ bia vô danh – khai quật từ di tích chìm ngoài Thương Lan. Văn tự chưa giải hoàn toàn.”
Ngay dưới đó là mục số mười tám:
“Hải Linh Tủy – ba phần.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 123TTS · THƯƠNG LAN THÀNHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...