Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 58: MỘT BÁT CANH KHÔNG CÓ TRONG ĐAN PHƯƠNG
Diệp Thanh Dao thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn.
Không phải vì đau.
Chính điều đó khiến nàng nằm yên thêm rất lâu.
Ba năm qua, cơ thể nàng đã hình thành một nhịp sống khác với người bình thường. Trước khi mở mắt, nàng thường biết hôm nay thương thế tốt hay xấu. Nếu đan hỏa âm ỉ ở Tả Dương Mạch, cánh tay trái sẽ nặng. Nếu dược độc còn sót chạy qua Phụ Tâm Mạch, ngực sẽ hơi tức. Nếu hôm trước dùng linh lực quá mức, đầu ngón tay sẽ tê từ lúc tỉnh. Những dấu hiệu ấy quen đến mức nàng có thể chưa mở mắt đã biết hôm nay nên dùng loại dưỡng mạch đan nào.
Hôm nay không có.
Không đau.
Không nặng.
Không tê.
Thứ duy nhất tồn tại là cảm giác ngứa rất mảnh ở sâu trong cánh tay trái.
Thanh Dao mở mắt.
Nàng không lập tức dùng thần thức.
Đây là điều khiến chính nàng ngạc nhiên.
Nếu là hai ngày trước, chỉ cần một biến hóa nhỏ như vậy, nàng đã kiểm tra ít nhất ba lần trước khi ngồi dậy. Nhưng đêm qua Long Thanh nói một câu rất đơn giản.
Cây vừa nhú mầm mà cô cứ đào lên xem rễ, sống được mới lạ.
Nàng biết kinh mạch không phải cây.
Cũng biết ví dụ ấy không đủ chính xác về y lý.
Nhưng nàng lại hiểu điều hắn muốn nói.
Có những quá trình nếu vừa xuất hiện đã bị quan sát, cưỡng ép, điều chỉnh liên tục, chưa chắc sẽ tốt hơn.
Thanh Dao nằm yên.
Đếm hơi thở.
Một.
Hai.
Ba.
Cảm giác ngứa vẫn còn.
Không tăng.
Không đau.
Tốt.
Nàng mới chậm rãi ngồi dậy.
Bên ngoài Thanh Trúc Viện còn yên. Chỉ nghe tiếng nước kênh nhỏ chảy và thỉnh thoảng có tiếng chim từ phía dược viên.
Thanh Dao rửa mặt.
Không uống đan.
Đây là thay đổi thứ hai.
Bình Hộ Mạch Đan đặt trên bàn.
Nàng nhìn.
Theo thói quen, sáng nào cũng một viên.
Không phải vì phát tác.
Mà vì đề phòng.
Nhưng hôm qua Tần Mộc đã nói nếu không đau có thể giảm.
Thanh Dao chưa từng giảm.
Bởi “đề phòng” khiến nàng yên tâm.
Hôm nay nàng nhớ tới bát canh.
Nhớ Long Thanh hỏi:
Nếu cơ hội chỉ tồn tại khi cô phải lập tức ép mình, vậy có phải cơ hội tốt không?
Nàng đặt bình thuốc xuống.
“Chờ.”
Chỉ một buổi.
Không chết.
Ý nghĩ này khiến nàng hơi cười.
Cách nói của Long Thanh đã bắt đầu đi vào đầu nàng một cách rất khó chịu.
Cửa phòng mở.
Ngay lúc ấy đối diện cũng có tiếng cửa.
Tô Cửu Ly bước ra.
Hai người nhìn nhau.
Cửu Ly thấy Thanh Dao đã thay áo, tóc buộc gọn.
“Dậy sớm.”
“Cô cũng vậy.”
“Ta nghe cô mở cửa.”
Thanh Dao nhìn.
“Khứu giác?”
“Tai.”
“Không dùng thần thức?”
“Không cần.”
Cửu Ly đi tới.
Ánh mắt dừng ở sắc mặt nàng.
“Không đau?”
Thanh Dao hơi bất ngờ.
“Cô nhìn ra?”
“Khí tức nhẹ hơn hôm qua.”
“Ừ.”
“Điểm sinh cơ?”
“Chưa kiểm tra sâu.”
Cửu Ly lập tức cong môi.
“Tiến bộ.”
Thanh Dao hơi bất lực.
“Các người thật sự xem ta như người không biết nghe lời?”
“Không.”
“Vậy?”
“Giống người biết rất nhiều quy tắc nhưng tới mình thì quên.”
Thanh Dao không phản bác.
Cửu Ly đứng cạnh lan can.
“Sư phụ còn ngủ.”
“Ta tưởng hắn dậy sớm.”
“Bình thường.”
“Vậy hôm nay?”
Cửu Ly cười.
“Hôm qua đi chợ hạt tới tối, lại nấu cơm, hắn ngủ trễ.”
Thanh Dao nhớ.
Long Thanh tối qua còn ngồi phân hạt tới gần giờ Tý.
Một người hoàn toàn không có linh lực nhưng nhịp sống lại ổn định tới kỳ lạ.
Nàng hỏi: “Hắn thật sự không tu luyện?”
“Không.”
“Không thổ nạp?”
“Không.”
“Không luyện công pháp thân thể?”
“Không.”
“Chỉ luyện kiếm?”
“Kiếm cơ bản.”
Thanh Dao nhìn.
“Cô tin?”
Cửu Ly hơi cười.
“Ta tin sư phụ tin.”
“Khác nhau.”
“Rất khác.”
Thanh Dao không hỏi nữa.
Ở chung Vô Danh vài ngày đã đủ khiến nàng hiểu có những câu hỏi không nên giải ngay.
Một lát sau cửa phòng Long Thanh mở.
Hắn bước ra, tóc còn hơi rối, nhìn hai nữ tử đứng cạnh hành lang rồi hỏi rất tự nhiên: “Hai người không ngủ?”
Cửu Ly lập tức nói: “Sư phụ hôm nay dậy muộn.”
“Giờ nào?”
“Giờ Mão bốn khắc.”
“Không muộn.”
“Bình thường người sớm hơn.”
Long Thanh nhìn Thanh Dao.
“Cô sao rồi?”
“Không đau.”
“Thật?”
“Thật.”
“Có kiểm tra?”
“Ngoài thôi.”
Hắn gật.
“Được.”
Thanh Dao không hiểu vì sao một chữ “được” của người không biết y thuật lại khiến mình có cảm giác giống được khen.
Cửu Ly nhìn thấy.
Ánh mắt hơi híp.
Nguy hiểm lại tăng một chút.
Long Thanh đi rửa mặt.
Sau đó hỏi: “Ăn sáng ở tiền viện?”
Thanh Dao nói: “Ta không cần đặc biệt.”
“Ta đâu nói đặc biệt.”
“Ý ta là có thể ăn cùng.”
“Vậy đi.”
Ba người tới tiền viện.
Tạ Trường Xuân và Tần Mộc đã ngồi đó.
Tần Mộc vừa thấy đệ tử liền hỏi: “Đêm qua?”
“Không đau.”
“Có kiểm tra?”
“Không sâu.”
Lão nhìn Long Thanh.
Hắn đang lấy bánh.
Tần Mộc bỗng cảm thấy mình ba năm dạy không bằng hai ngày một người trồng rau nói.
Khó chịu.
Nhưng hiệu quả.
Không thể phủ nhận.
Sau bữa, năm người trở lại phòng chẩn.
Hôm nay Tần Mộc bố trí rất nhiều dụng cụ.
Không chỉ linh châm.
Còn có ba loại ngọc cảm ứng, một trận bàn ghi sinh cơ, hai lọ dược dịch và bốn phần nguyên liệu được chia riêng.
Long Thanh nhìn.
“Nhiều vậy?”
Tần Mộc đáp: “Không dùng hết trên người nàng.”
“Vậy tốt.”
Thanh Dao ngồi xuống.
Tạ Trường Xuân nói: “Chúng ta phải xác nhận hôm qua thứ gì tạo phản ứng.”
Long Thanh gật.
“Đúng.”
“Ta định chia nước, rau, cá, canh.”
“Được.”
Tần Mộc nhìn hắn.
“Ngươi hôm qua không cho.”
“Hôm qua nàng vừa ngất.”
“Hôm nay?”
“Khỏe hơn.”
“Vậy ngươi đồng ý?”
“Lượng ít.”
Tần Mộc hơi bất ngờ.
Long Thanh không phải kiểu cấm mọi kiểm tra.
Hắn chỉ cấm lúc cơ thể không chịu được.
Điều này khiến lão dễ hợp tác hơn.
Thanh Dao hỏi: “Thứ tự?”
Tần Mộc đưa nước giếng Vô Danh.
“Trước tiên nước.”
Nàng uống ba ngụm.
Không vận công.
Chờ một khắc.
Ngọc sinh cơ sáng hơn nhẹ.
Điểm cũ trong Tả Dương Mạch ổn định.
Hai đường mảnh đêm qua vẫn còn.
Không tăng rõ.
Tần Mộc ghi.
“Có tác dụng dưỡng.”
Tạ Trường Xuân gật.
“Nhưng chưa phải nguyên nhân duy nhất.”
Tiếp theo rau.
Một phần rất nhỏ được hấp bằng nước thường, không gia vị.
Thanh Dao ăn.
Chờ.
Sinh cơ tăng thêm một chút.
Nhưng vẫn chỉ ổn định.
Cửu Ly nhìn.
“Không giống tối qua.”
Thanh Dao gật.
“Ừ.”
Cá.
Cá hôm qua từ ao Vô Danh, nhưng Long Thanh chỉ mang một lượng nhỏ. Tần Mộc hấp riêng.
Thanh Dao ăn.
Lần này sinh cơ tăng rõ hơn rau một chút, nhưng cũng không tạo điểm mới.
Tần Mộc cau.
“Vậy canh?”
Long Thanh hỏi: “Hay là bữa ăn?”
Mọi người nhìn hắn.
Hắn nói: “Cô đang tách từng thứ.”
“Đúng.”
“Nhưng hôm qua nàng ăn cùng.”
Tần Mộc đáp: “Chúng ta cần biết thành phần.”
“Ta hiểu.”
Long Thanh chỉ đồ hình.
“Nhưng hạt nảy không phải chỉ nhờ nước.”
Thanh Dao lập tức nhìn.
Hắn tiếp: “Có đất. Nhiệt. Thời gian. Hạt sống hay chết. Một thứ đúng chưa chắc đủ.”
Tạ Trường Xuân vuốt râu.
“Tổng hợp môi trường.”
“Ừ.”
Long Thanh nói: “Có thể nước với rau chỉ là một phần. Còn nàng hôm qua đã nghỉ, ăn, không dùng linh lực, tâm không căng.”
Thanh Dao ngồi yên.
Câu này khiến nàng bắt đầu nghĩ khác.
Ba năm qua mọi thử nghiệm đều theo hướng tìm một thứ.
Một viên đan.
Một linh dược.
Một loại hỏa.
Một thuật.
Một phương.
Bởi đan y thường cần xác định tác nhân.
Nếu kinh mạch chết, phải có thứ hồi sinh.
Nếu độc còn, phải có thuốc giải.
Nếu hỏa còn, phải có thuốc áp.
Nhưng nếu vấn đề là môi trường sống của bản nguyên?
Không phải một viên đan mạnh.
Mà là trạng thái toàn cơ thể.
Tần Mộc cũng dần hiểu.
“Ý ngươi là đừng tìm một vị thuốc duy nhất.”
“Ta không biết thuốc.”
Long Thanh rất nhanh phủ nhận.
“Ta chỉ nói đồ ăn thường không có một thứ.”
Tạ Trường Xuân cười.
“Ngươi không biết đan nhưng nói đúng nguyên tắc phối phương.”
“Ta nói nấu ăn.”
“Ừ.”
Thanh Dao nhìn hắn.
“Đan phương cũng giống nấu ăn.”
Long Thanh lập tức hỏi: “Vậy cô hiểu ta?”
“Có một phần.”
Cửu Ly ngồi bên nhìn hai người nói rất tự nhiên.
Nàng lại tự nhắc.
Đừng nghĩ nhiều.
Nhưng có thể nghĩ một chút.
Rất nguy hiểm.
Buổi thử nghiệm đầu kết thúc mà không có phát hiện đột biến.
Tần Mộc lại dùng ngoại trận đo vùng bản nguyên xanh nhạt gần Kim Đan.
Nó vẫn có.
Mức sáng cao hơn đêm qua một chút.
Thanh Dao nói: “Trước kia ta từng thấy vùng này.”
“Bao lâu?”
“Từ nhỏ.”
“Có ai kiểm tra?”
“Nhiều.”
“Kết luận?”
“Khí huyết dị thường.”
Tần Mộc gật. “Không ảnh hưởng linh căn, không phản công pháp, không có tính chất đặc biệt nên bỏ qua.”
Long Thanh hỏi: “Bây giờ đặc biệt?”
“Có vẻ.”
Thanh Dao nhìn đồ hình.
“Sau thương thế nó yếu.”
“Vì sao?”
“Có thể bị tổn cùng kinh mạch.”
“Hoặc ngủ?”
Cửu Ly nói.
Thanh Dao quay.
“Có thể.”
Tạ Trường Xuân hỏi: “Có thể là thể chất chưa thức tỉnh?”
Tần Mộc cau mày.
“Không loại trừ.”
Tu tiên giới có nhiều thể chất đặc thù không phải lúc sinh đã hiển.
Có loại cần cảnh giới.
Có loại cần huyết mạch.
Có loại cần ngoại lực.
Có loại cả đời không thức nếu thiếu điều kiện.
Nhưng Thanh Dao đã gần ba mươi.
Kim Đan.
Nếu là thể chất mạnh, vì sao chưa ai phát hiện?
Tần Mộc nói: “Chiều ta sẽ tra cổ điển.”
Thanh Dao lập tức nói: “Con cũng—”
Ba người cùng nhìn nàng.
Nàng dừng.
Cửu Ly cười.
“Cô định đọc cả chiều?”
“Ta chỉ muốn—”
Long Thanh nói: “Cô nghỉ.”
Thanh Dao thở ra.
“Được.”
Không cãi.
Tần Mộc càng thấy khó tin.
Buổi trưa, Long Thanh không nấu.
Họ ăn thức ăn Thanh Trúc Viện chuẩn bị.
Hắn cố tình muốn xem nếu không có nguyên liệu Vô Danh thì sinh cơ thay đổi thế nào.
Thanh Dao ăn như bình thường.
Một canh giờ sau, ba điểm sinh cơ vẫn còn nhưng gần như không tăng.
Không giảm.
Điều này khá quan trọng.
Tần Mộc ghi.
“Không phải cơ thể tự hồi phục với tốc độ bình thường.”
Thanh Dao nói: “Cần điều kiện từ Vô Danh.”
Long Thanh lập tức nhíu.
“Không chắc.”
“Dữ liệu hiện tại nghiêng về đó.”
“Có thể cần sinh cơ sạch.”
“Đúng.”
Cửu Ly nói: “Vô Danh có.”
“Nhưng Dược Vương Cốc cũng có nhiều linh dược dưỡng sinh.”
Thanh Dao nhìn sư phụ.
“Chiều thử loại khác.”
Tần Mộc gật.
Lần này Long Thanh không phản đối.
Miễn không dùng thứ mạnh.
Buổi chiều họ thử ba loại linh dược dưỡng sinh nổi tiếng.
Một loại tăng khí huyết.
Một loại dưỡng mạch.
Một loại bổ nguyên.
Kết quả đều có tác dụng với phần kinh mạch còn sống.
Nhưng vùng chết...
không phản ứng.
Điểm sinh cơ vẫn giữ nhưng không tăng.
Thanh Dao càng nghiêm.
“Khác.”
Tần Mộc cũng.
“Không phải cường độ sinh cơ.”
Tạ Trường Xuân hỏi: “Vậy tính chất?”
“Có thể.”
Long Thanh nghe.
“Đồ Vô Danh không mạnh.”
“Đúng.”
“Nhưng sạch?”
“Rất.”
“Vậy có thể cơ thể nàng không muốn thứ mạnh.”
Thanh Dao lập tức nhìn.
“Giống Huyết Tỏa?”
Cửu Ly cũng hiểu.
Huyết Tỏa của nàng càng bị ép càng siết.
Kinh mạch Thanh Dao ba năm qua ngày nào cũng được đan dược mạnh giữ.
Có thể cơ thể nàng không còn khả năng tự làm vì luôn có ngoại lực.
Long Thanh hỏi: “Ba năm cô uống bao nhiêu thuốc?”
Thanh Dao suy nghĩ.
“Rất nhiều.”
“Ngày nào?”
“Gần.”
“Có khi không?”
“Ít.”
“Cơ thể có lúc tự nghỉ không?”
Nàng im.
Tần Mộc cau.
“Không thể ngừng đan. Nếu không dược hỏa lan.”
“Ta không bảo ngừng hết.”
Long Thanh nói. “Ta hỏi có lúc nào nàng chỉ ăn ngủ không?”
Không ai trả lời.
Bởi gần như không.
Thanh Dao là đan y.
Chính nàng luôn điều chỉnh cơ thể.
Mỗi một biến hóa đều có phương.
Mỗi cơn đau đều có đan.
Mỗi ngày đều có dưỡng.
Không có lúc nào cơ thể không bị “chỉ đạo”.
Thanh Dao chậm rãi nói: “Ngươi nghĩ ta can thiệp quá nhiều?”
“Ta không biết.”
Long Thanh vẫn không nói chắc.
“Nhưng có thể.”
Tần Mộc không phản bác ngay.
Với đan y, can thiệp là bản năng.
Nhưng cao cấp hơn của y thuật vốn không phải càng nhiều càng tốt.
Đúng bệnh.
Đúng lúc.
Đúng lượng.
Nếu không cần mà vẫn dùng...
cũng là quá.
Buổi chiều, Tần Mộc đưa Thanh Dao về phòng nghỉ.
Long Thanh thì quay về sân phân hạt.
Cửu Ly đi theo.
Nàng ngồi xuống cạnh.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Người thấy nàng sẽ khỏi?”
Long Thanh nhìn hạt.
“Không biết.”
“Hy vọng?”
“Có.”
“Vì?”
“Có sinh cơ rồi.”
“Người khá quan tâm.”
Hắn dừng.
Nhìn nàng.
“Cô lại?”
Cửu Ly cười.
“Ta hỏi bình thường.”
Long Thanh nghĩ.
“Người bị bệnh mà có cơ hội khỏi, ai cũng muốn.”
“Với ai cũng vậy?”
“Ừ.”
“Ta?”
“Đương nhiên.”
“Thanh Dao?”
“Ừ.”
“Người khác?”
“Ừ.”
Cửu Ly hơi không hài lòng vì mình không đặc biệt trong câu trả lời.
Nhưng ngay sau đó Long Thanh nói: “Cô khác.”
Nàng lập tức nhìn.
“Khác gì?”
“Cô là đệ tử.”
Cửu Ly cong môi.
“Vậy được.”
“Cô dễ thật.”
“Không.”
“Có.”
“Chỉ với sư phụ.”
Long Thanh cúi phân hạt.
Không trả lời.
Tai hơi đỏ.
Cửu Ly nhìn thấy.
Tâm trạng lập tức tốt.
Đại đệ tử vẫn có ưu thế.
Tới chiều muộn, Thanh Dao đi ra sân.
Nàng đã ngủ gần một canh giờ.
Khí sắc tốt hơn.
Long Thanh thấy liền hỏi: “Đói?”
Thanh Dao hơi khựng.
“Ngươi hỏi ai cũng bằng ăn?”
“Không.”
“Vậy?”
“Cô đang hồi phục.”
“Có một chút.”
“Vậy tối ăn sớm.”
Nàng đi tới chỗ hạt.
“Đây là hạt hôm qua?”
“Ừ.”
“Có loại dược nào?”
Long Thanh đưa.
Thanh Dao chỉ nhìn vài lần đã nhận ra phần lớn.
“Đây là Hoàng Tâm Căn. Cái này không phải Bạch Cốt Hoa, là Bạch Tuyến Thảo. Cái này...”
Nàng cầm một hạt nâu.
“Có thể là Tam Diệp Sinh Thảo.”
Long Thanh hỏi: “Tốt?”
“Không quý, nhưng dễ sống.”
“Vậy được.”
Thanh Dao ngồi xuống.
Không ai giao.
Nhưng nàng tự nhiên giúp phân.
Cửu Ly từ phòng đi ra nhìn cảnh đó.
Một người ngồi trái.
Một người phải.
Giữa là đống hạt.
Thanh Dao giải thích từng loại.
Long Thanh nghe.
Khá hợp.
Cửu Ly đứng yên ba nhịp.
Sau đó bước tới.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Đệ tử cũng biết phân.”
Long Thanh ngẩng.
“Vậy ngồi.”
Nàng ngồi ngay phía còn lại.
Ba người quanh một tấm vải.
Thanh Dao không hiểu vì sao Cửu Ly bỗng nhiệt tình hơn.
Long Thanh càng không.
Một lát sau Thanh Dao nói: “Hạt này cần đất hơi lạnh.”
Cửu Ly lập tức hỏi: “Vô Danh có góc phía bắc râm.”
Long Thanh gật. “Đúng.”
Thanh Dao nói: “Có thể trồng.”
Cửu Ly lại hỏi: “Cái kia?”
“Ưa nước.”
“Gần ao.”
Long Thanh gật.
“Được.”
Ba người tự nhiên bắt đầu lập kế hoạch cho một vườn dược chưa tồn tại.
Thanh Dao nói rất nhiều hơn thường lệ.
Không phải vì Long Thanh.
Mà vì đây là chuyên môn nàng thích.
Nàng giải thích loại nào không nên trồng gần gà, loại nào có độc với cá, loại nào hút nhiều sinh cơ đất, loại nào phải trồng xa rau.
Long Thanh nghe cực kỳ chăm.
Cửu Ly nhìn.
Đây mới là điểm nguy hiểm thật.
Thanh Dao có thứ sư phụ cần.
Kiến thức trồng thuốc.
Mà nàng lại không hề cố dùng nó để tiếp cận.
Chỉ nói khi được hỏi.
Người không tranh mới khó đề phòng.
Cửu Ly bắt đầu hiểu tên một chương trong tương lai nếu có.
Tối, Long Thanh vào bếp.
Lần này hắn cố ý thay công thức.
Không dùng cá ao Vô Danh hoàn toàn.
Cá mua ở Thanh Dược Thành.
Rau thường.
Chỉ thêm một phần rau Vô Danh nhỏ và dùng một nửa nước giếng pha nước thường.
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ cố giảm?”
“Ừ.”
“Vì?”
“Xem có cần nhiều không.”
Thanh Dao đứng cửa.
“Đây là thử nghiệm?”
Long Thanh lập tức nói: “Không.”
“Nhưng người đang đổi tỷ lệ.”
“Ta nấu.”
“Có mục đích.”
“Có.”
“Vậy là thử.”
Long Thanh nghĩ.
“Vậy cô có thể không ăn.”
Thanh Dao hơi cười.
“Ta ăn.”
“Vậy được.”
Tần Mộc và Tạ Trường Xuân tới đúng lúc cơm xong.
Lão già vừa ngồi đã hỏi thành phần.
Long Thanh nói thật.
Tần Mộc ghi.
Cửu Ly nhìn.
“Bữa cơm nhà ta biến thành đan phương.”
Long Thanh lập tức nói: “Không.”
Thanh Dao cũng: “Không.”
Hai người cùng lúc.
Cửu Ly nhìn cả hai.
Nguy hiểm.
Thật sự nguy hiểm.
Bữa tối diễn ra bình thường.
Long Thanh cố ý không nói thương.
Không ai kiểm tra ngay.
Thanh Dao ăn.
Cũng nói chuyện hạt.
Tần Mộc vài lần muốn nhìn đệ tử nhưng bị Tạ Trường Xuân kéo sang chuyện Đan hội.
Khoảng một canh giờ sau mới đo.
Lần này kết quả khiến mọi người đứng hẳn.
Ba đường sinh cơ không chỉ còn.
Chúng dày hơn.
Và từ vùng bản nguyên xanh gần Kim Đan, một luồng sinh khí mới đã nối vào một đoạn chủ mạch chết.
Tần Mộc đặt tay lên bàn.
“Không thể chỉ là ngoại sinh.”
Thanh Dao nhìn.
“Là cơ thể ta.”
“Ừ.”
Tạ Trường Xuân nói: “Giống bản nguyên tự hoạt hóa.”
Tần Mộc lập tức muốn dùng thần thức sâu.
Long Thanh lúc này nhận hệ thống.
Phát hiện biến đổi sinh mệnh tăng tốc.
Đối tượng: Diệp Thanh Dao.
Mức nhận diện tiềm năng: 89%.
Cảnh báo: Đang bước vào giai đoạn thức tỉnh thể chất.
Khuyến nghị: Không cưỡng ép dẫn đạo. Không kích thích bằng linh lực cao. Duy trì trạng thái sinh lý ổn định.
Long Thanh khựng.
Lần đầu hệ thống nói rõ hơn.
Thể chất.
“Khoan.”
Tần Mộc nhìn.
“Gì?”
“Đừng truyền lực.”
Lão nhíu.
“Vì?”
Long Thanh không thể nói hệ thống trước tất cả.
Hắn nói: “Có thể nó đang tự thay đổi.”
Thanh Dao nhìn.
“Ngươi cảm nhận được?”
“Không.”
“Vậy sao?”
Long Thanh suy nghĩ.
“Ta có một... cách kiểm tra.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Nàng biết.
Hệ thống.
Thanh Dao cũng nhớ hắn từng có bí mật.
Không hỏi.
Tần Mộc thì không biết nhưng Tạ Trường Xuân đã quen những thứ Long Thanh “không giải thích”.
Ông nói: “Thử nghe.”
Lão nhìn Tạ.
“Ngươi tin?”
“Ta tin đừng can thiệp lúc chưa cần.”
Tần Mộc cuối cùng dừng.
Đặt ba trận quan sát ngoài.
Không vào sâu.
Thanh Dao ngồi yên.
Một khắc.
Hai.
Sinh cơ tiếp tục.
Sau nửa canh giờ, nhiệt độ cơ thể nàng tăng.
Không cao.
Giống sốt nhẹ.
Thanh Dao nói: “Nóng.”
Tần Mộc lập tức đưa tay.
“Không phải đan hỏa.”
“Con biết.”
Nhiệt không ở kinh mạch cháy.
Lan toàn cơ thể.
Sau đó đột nhiên lạnh.
Thanh Dao rùng.
Long Thanh lấy áo khoác.
Cửu Ly nhìn.
“Sư phụ chuẩn bị?”
“Trời tối.”
Hắn khoác lên vai Thanh Dao.
Nàng hơi khựng.
“Đa tạ.”
Cửu Ly nhìn áo.
Không phải chiếc áo cũ nàng từng giữ.
Khác.
Tốt.
Nàng tự nhắc.
Đừng nghĩ nhiều.
Một đợt nóng nữa.
Rồi lạnh.
Kinh mạch Thanh Dao bắt đầu sáng mờ dưới da.
Không rõ bằng mắt thường hoàn toàn, nhưng tu sĩ thấy.
Những đoạn khỏe sáng xanh.
Những đoạn chết ban đầu tối.
Sau đó...
từng đường rất mảnh xuất hiện trên vùng tối.
Không phải phục hồi đúng hình cũ.
Chúng uốn theo một lối khác.
Tần Mộc cứng người.
“Đây không phải tái nối.”
Thanh Dao cũng nhận ra.
“Nó đang xây mới.”
Long Thanh lập tức nhớ câu chiều.
“Nó tự tìm đường.”
Tần Mộc quay.
Đúng.
Cơ thể không cố dựng lại nguyên xi kinh mạch đã cháy.
Nó đang mọc đường mới quanh vùng chết.
Giống rễ cây vòng qua đá.
Thanh Dao theo bản năng muốn điều chỉnh.
Nếu để đường mới mọc sai, có thể ảnh hưởng vận công.
Nàng vừa khởi ý niệm đã nghe:
“Đừng.”
Long Thanh.
Nàng nhìn.
“Nhưng đường này không theo Thái Hòa Kinh.”
“Vậy?”
“Nếu lệch, linh lực sau này—”
“Cô đang dùng bản đồ cũ.”
Thanh Dao dừng.
“Đó là công pháp.”
“Ta biết.”
“Không đi đúng kinh mạch sẽ không vận được.”
“Nhưng cơ thể cô đang đi khác.”
“Vì bị thương.”
“Hay vì đường cũ hỏng?”
Thanh Dao im.
Long Thanh nói: “Nó đang tự tìm đường, cô cứ bắt nó đi đúng đường cũ làm gì?”
Một câu.
Không phải y lý.
Nhưng Thanh Dao cứng.
Ba năm qua nàng luôn muốn phục hồi.
Khôi phục kinh mạch cũ.
Khôi phục đường vận công cũ.
Khôi phục Thanh Dao trước khi nổ lò.
Nàng chưa từng nghĩ cơ thể có thể không muốn quay lại.
Có thể nó đang tạo một đường mới tốt hơn với hiện tại.
Tần Mộc cũng nhìn.
“Đừng dẫn.”
Thanh Dao cuối cùng thả ý.
“Được.”
Nàng ngồi yên.
Nóng.
Lạnh.
Mồ hôi.
Nhưng không đau dữ.
Chỉ ngứa.
Cực kỳ ngứa trong kinh mạch.
Long Thanh hỏi: “Chịu được?”
“Được.”
“Không nói không sao.”
Thanh Dao bật cười trong lúc mệt.
“Ta nói chịu được.”
“Khác.”
“Ừ.”
Cửu Ly đưa nước.
Thanh Dao uống.
Không ai vận lực.
Một canh giờ trôi.
Đường sinh cơ mới càng rõ.
Vùng bản nguyên xanh quanh Kim Đan bắt đầu tạo một vòng mỏng.
Tần Mộc nhìn mà hơi thở nặng.
Lão đã thấy rất nhiều thể chất.
Nhưng chưa nhận ra.
Thanh Dao cũng không.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Có trong cổ điển?”
Tần Mộc lắc.
“Ta cần tra.”
Long Thanh nhìn hệ thống.
Mức nhận diện: 93%.
Chưa đủ.
Hắn nói: “Để nàng ngủ.”
Tần Mộc lập tức phản đối: “Đang biến hóa.”
“Ngủ cũng biến.”
“Nhưng—”
Thanh Dao cắt.
“Sư phụ.”
Lão nhìn.
“Con muốn ngủ.”
Lần đầu chính nàng nói.
Tần Mộc im.
“Được.”
Nàng được đưa về phòng.
Long Thanh không theo vào.
Cửu Ly và Thanh Dao đi cùng.
Trước khi đóng cửa, Thanh Dao quay.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Bát canh hôm qua.”
“Gì?”
“Có lẽ không phải canh chữa ta.”
Long Thanh gật ngay.
“Ta cũng nghĩ.”
“Nhưng nếu không có nó...”
“Không biết.”
Nàng hơi cười.
“Ngươi thật sự không chịu nhận công.”
“Ta nấu ăn.”
“Ừ.”
Thanh Dao nhìn.
“Một bát canh không có trong đan phương.”
Long Thanh nghe tên này thấy khá hay.
“Đúng.”
Cửa đóng.
Đêm ấy Tần Mộc không về Dược Vương Cốc.
Lão ngồi ngoài phòng.
Tạ Trường Xuân cũng ở.
Cửu Ly về phòng mình nhưng chưa ngủ.
Long Thanh thì ngồi dưới hiên đọc sách về linh thực.
Hệ thống thi thoảng cập nhật.
94%.
95%.
Rất chậm.
Nửa đêm.
Trong phòng Thanh Dao, vùng xanh quanh Kim Đan bỗng co.
Rồi nở.
Một nhịp.
Hai.
Ba.
Sinh cơ đi qua những đường mới.
Mười ba vùng kinh mạch chết đồng thời xuất hiện những đường mầm nhỏ.
Không hồi sinh hoàn toàn.
Nhưng tất cả bắt đầu có phản ứng.
Thanh Dao trong ngủ nhíu mày.
Cơ thể sốt cao hơn.
Ngoài cửa Tần Mộc lập tức đứng.
Long Thanh cũng nghe hệ thống.
Giai đoạn thức tỉnh tiến vào ngưỡng xác lập.
Khuyến nghị tiếp tục quan sát.
Hắn ra hành lang.
Tần Mộc hỏi: “Có vào không?”
Long Thanh nhìn cửa.
“Có nguy hiểm?”
Lão kiểm tra qua trận.
“Khí tức ổn, chỉ nhiệt tăng.”
“Vậy chờ.”
“Ngươi chắc?”
“Không.”
Tần Mộc: “...”
Long Thanh nói: “Nhưng vào cũng không biết làm gì.”
Lão không thể phản bác.
Một lát sau nhiệt tự hạ.
Thanh Dao thở đều lại.
Vùng bản nguyên xanh sáng.
Hệ thống:
98%.
Long Thanh nhìn.
Chỉ còn chút.
Sáng mai...
có thể biết thứ gì đã ngủ trong người Diệp Thanh Dao gần ba mươi năm.
Một thứ không phải đan hỏa.
Không phải linh căn.
Không phải dược độc.
Và có vẻ từ đầu đã không cần người khác “chữa” nó.
Chỉ cần được đánh thức.