Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 111: ĐIỆN HẠ NHÀ AI?
Ngao Tuyết Ly không ngủ thêm sau khi giọng nói thông qua Long Tỏa bị cắt. Thanh Dao đã buộc lại vết thương nơi vai, ba đường mạch bị kéo căng cũng được Thanh Liên Sinh Viêm dưỡng cho ổn, nhưng nữ Long tộc vẫn ngồi tựa đầu giường tới gần sáng, ánh mắt nhìn khoảng tối ngoài cửa như chờ một thứ gì đó xuất hiện. Cửu Ly không ở lì trong phòng. Sau khi xác nhận Huyễn Dẫn mình dựng không bị bám ngược, nàng trở về phòng nghỉ. Vô Song cũng kiểm ba tuyến khí tức giả rồi rút. Chỉ Thanh Dao tới thêm hai lần trong đêm, mỗi lần đều không hỏi thân phận, chỉ kiểm nhiệt, mạch và sắc da. Long Thanh thì hoàn toàn không quay lại. Hắn khóa chuồng gà, kiểm Tiểu Kim, nhìn ao một vòng rồi đi ngủ. Chính sự bình thường đó khiến Tuyết Ly không quen. Nếu một công chúa Long tộc trọng thương rơi vào thế lực khác, sáng hôm sau nàng đã chuẩn bị tinh thần đối mặt một trong ba chuyện: điều tra, thương lượng hoặc lấy lòng. Ít nhất phải có người muốn biết nàng thuộc Long Cung nào, cha là ai, mẫu tộc là gì, tại sao có Long Tỏa, trong người có bí bảo hay không. Vô Danh không làm gì cả. Khi trời sáng, thứ đầu tiên nàng nghe lại là tiếng gà. Sau đó là giọng Long Thanh ngoài sân: “Con kia đừng mổ rau.” Rồi tiếng Cửu Ly cười: “Sư phụ, người nói với gà như nói đệ tử.” “Đệ tử biết nghe hơn.” Vô Song lập tức đáp từ đâu đó: “Ta không chắc.” Thanh Dao nói: “Tam sư muội, sáng rồi thì uống thuốc trước.” Những âm thanh đời thường xuyên qua cửa phòng, khiến một nữ tử từng lớn lên trong cung điện, đội nghi lễ, điện quy và hàng trăm ánh mắt theo dõi mỗi bước chợt thấy nơi này yên tới mức kỳ quặc.
Thanh Dao vào khi mặt trời vừa lên. Nàng mang theo một chén dược có mùi rất đắng. Tuyết Ly vừa nhìn đã cau. “Ta không cần thuốc phàm.” Thanh Dao đặt xuống. “Không phải thuốc phàm.” “Ta cảm được linh tính rất thấp.” “Ta không dùng linh tính cao vì long mạch cô đang phản lực.” “Dược thấp hiệu quả quá chậm.” “Hiệu quả chậm nhưng không làm cấm phản.” Tuyết Ly nhìn chén rồi nhìn người. “Ở Long Cung, loại thương này dùng Long Nguyên Dịch.” “Cô có không?” “Không.” “Ta có không?” “Không.” “Vậy uống cái đang có.” Mị Vô Song vừa đi ngang cửa nghe được, cười. “Điện hạ, ta khuyên nên nghe Nhị sư tỷ. Nàng nhìn dịu nhưng chuyện uống thuốc không thương lượng.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Đừng gọi ta điện hạ.” Vô Song dựa cửa. “Đêm qua người kia gọi rất rõ.” “Đó không phải việc của ngươi.” “Ta chỉ xác nhận tai ta tốt.” Thanh Dao không tham gia. “Thuốc nguội sẽ khó uống hơn.” Tuyết Ly cuối cùng cầm chén, uống một hơi, sắc mặt gần như không đổi nhưng ngón tay siết chén mạnh hơn. Vô Song thấy, khóe miệng cong. “Đắng?” “Không.” “Vậy tốt. Chiều còn.” Tuyết Ly nhìn nàng. Nếu không trọng thương, có lẽ nàng đã muốn dùng long uy làm Ma nữ này im. Nhưng vừa nghĩ tới long uy, hình ảnh Tiểu Hắc mở mắt lại hiện lên, nàng chủ động dừng. Vô Song nhìn thấy sự kiềm chế đó, trong lòng càng buồn cười nhưng không chọc tiếp. Nàng đã từng bị con chó ấy giáo dục rất nhanh.
Thanh Dao đợi nàng uống hết mới nói: “Ta cần hỏi vài chuyện liên quan trực tiếp chữa trị.” Tuyết Ly đặt chén xuống. “Hỏi.” “Long Tỏa trên người cô có từ bao lâu?” “Không lâu.” “Ngày, tháng hay năm?” “Hơn một tháng.” “Sau khi bị đóng ấn cô đã vận long nguyên toàn lực bao nhiêu lần?” Tuyết Ly im một nhịp. “Ba.” “Lần thứ ba dẫn tới vết chém không gian?” “Không. Vết chém sau đó.” “Người hạ Long Tỏa có phải người chém cô?” “Không.” Thanh Dao ghi. “Hai phe?” “Ta không nói.” “Được.” Tuyết Ly hơi bất ngờ. Thanh Dao tiếp: “Độc hàn trong người là công pháp của cô bị đảo hay ngoại lực?” “Một phần do ta.” “Cụ thể?” “Ta cưỡng vận Băng Long nguyên vượt khóa, khiến hàn khí quay ngược.” Thanh Dao lại ghi. “Vậy ta không cần biết Long Cung nào. Chỉ cần biết nếu Long Tỏa siết, cô tuyệt đối không dùng cách đó lần nữa.” Tuyết Ly cau. “Nếu không vận ta không thể chiến.” “Hiện tại cô cũng không thể chiến.” “Ta có thể.” “Đi được mười bước.” Câu này rất bình tĩnh nhưng sát thương tinh thần không nhỏ. Vô Song ngoài cửa lập tức quay mặt. Tuyết Ly im vài nhịp rồi nói: “Ta sẽ hồi nhanh.” “Ta mong vậy.” Thanh Dao đẩy một tờ ghi chú sang. “Ba lần thuốc hôm nay. Sau bữa sáng, giữa chiều, trước ngủ. Nếu long ấn nóng thì báo.” “Ta không cần người canh.” “Ta cũng không muốn canh. Cô báo thì đỡ phải cứu lại.” Tuyết Ly nhìn Nhị đệ tử Vô Danh. Đến lúc này nàng mới hiểu tại sao một người nhìn mềm như nước lại có thể khiến Cửu Ly và Vô Song đều nghe khi nói chuyện y.
Long Thanh xuất hiện khi Thanh Dao vừa định mang chén đi. Hắn đứng ở cửa, không vào, tay cầm một cái khay gỗ mới sửa. “Uống xong?” Thanh Dao gật. “Ừ.” Hắn nhìn chén trong tay nàng rồi nhìn Tuyết Ly. “Chén đó cô tự rửa được không?” Căn phòng yên đúng một nhịp. Thanh Dao quay. Vô Song không kịp quay mặt. Ngao Tuyết Ly tưởng mình nghe nhầm. “Ngươi nói gì?” Long Thanh chỉ chén. “Nếu cô đi được vài bước thì lát tự mang ra bếp rửa. Thanh Dao còn việc.” Tuyết Ly chậm rãi hỏi: “Ngươi biết ta là ai không?” “Ngao Tuyết Ly.” “Không phải tên.” “Điện hạ.” “Vậy ngươi còn bảo ta rửa chén?” Long Thanh nhìn quanh như muốn xác định có điều gì mình hiểu sai. “Điện hạ thì chén tự sạch?” Vô Song quay hẳn ra ngoài, vai rung. Cửu Ly vừa tới hành lang nghe đúng câu cuối, chống tường cười. Thanh Dao ho nhẹ nhưng không phản bác sư phụ. Tuyết Ly nhìn ba người rồi nhìn Long Thanh. “Ở Long Cung có người hầu.” “Ở đây không có.” “Ngươi có đệ tử.” “Đệ tử không phải người hầu.” Cửu Ly nghe rất hài lòng. Vô Song nói: “Sư phụ, câu này nhớ giữ lâu.” Long Thanh nhìn Tam đệ tử. “Cô còn nợ sửa nửa đoạn hàng rào.” Vô Song lập tức hết cười. Tuyết Ly bỗng nhận ra trong Vô Danh, thân phận cao thấp dường như không giúp thoát việc.
Sau bữa sáng, câu chuyện “điện hạ nhà ai” cuối cùng vẫn phải nói. Không phải vì Long Thanh thúc mà vì chính Tuyết Ly hiểu dấu truy tối qua đã lộ đủ để giấu hoàn toàn trở nên vô nghĩa. Nàng ngồi ở bàn dưới Tiểu Thanh, có thêm một chiếc đệm vì lưng chưa chịu được ghế cứng lâu. Long Thanh đang cắt một mảnh gỗ bên cạnh, ba nữ đệ tử ngồi quanh. Tuyết Ly mở lời trước: “Ta thuộc Long tộc Vô Tận Hải.” Long Thanh không ngẩng. “Biết.” “Là hoàng tộc.” “Nghe rồi.” “Ta mang huyết mạch Băng Long chính hệ.” Cửu Ly chú ý hơn. Vô Song cũng. Long Thanh hỏi: “Cái này liên quan chữa trị?” Tuyết Ly suýt nghẹn. “Ngươi không muốn biết ta là điện hạ của Long Cung nào?” Hắn ngẩng. “Cô muốn nói?” “Chưa.” “Vậy ta hỏi làm gì?” Nàng nhìn hắn rất lâu, cuối cùng chuyển ánh mắt sang Cửu Ly như tìm một người có logic quen thuộc hơn. Đại đệ tử nhún vai. “Sư phụ vẫn vậy.” “Các ngươi không cần biết ta thuộc phe nào?” “Cần nếu phe đó sắp tới đây giết người.” Cửu Ly đáp. “Còn nếu chỉ liên quan nội bộ Long Cung thì chưa cần.” Vô Song bổ sung: “Biết quá sớm đôi khi còn khiến chúng ta tự gộp phe. Người truy cô có thể là người Long Cung, có thể là nội gián, có thể là phe khác dùng Long Cung. Chưa đủ.” Tuyết Ly nhìn Ma nữ. “Ngươi làm tình báo?” “Từng.” “Táng Đạo?” Long khí quanh Tuyết Ly hơi đổi khi nói tên này. Cửu Ly lập tức bắt được. “Cô biết Táng Đạo?” Tuyết Ly dừng. “Ta từng nghe.” “Liên quan người truy?” “Ta không nói.” Vô Song không ép. “Vậy ghi là chưa biết.”
Long Thanh đặt mảnh gỗ xuống. “Ta hỏi một câu.” Tuyết Ly nhìn. “Người đuổi cô nếu tìm tới Vô Danh có giết người không?” Nàng im. Đây là câu nàng không thể trả đơn giản. “Ta không biết.” “Có ý bắt cô sống?” “Ít nhất người dùng Long Tỏa muốn ta sống.” “Người chém cô?” “Không chắc cùng phe.” “Vậy hiện tại có hai chuyện.” Hắn đếm bằng tay. “Một, có người muốn bắt cô. Hai, có người từng chém cô. Chưa biết cùng hay khác.” Cửu Ly gật ngay. Vô Song cũng. Long Thanh nói tiếp: “Nếu người bắt tới nói chuyện thì nghe trước. Nếu người chém tới đánh thì chặn. Còn cô thuộc điện nào, để sau.” Tuyết Ly nhìn hắn. Cách phân này quá thô so với Long Cung chính trị, nhưng lại không sai. Nàng hỏi: “Nếu người tới là trưởng bối của ta?” “Thì vẫn hỏi cô có muốn đi không.” “Nếu ta có nghĩa vụ?” “Cô tự tính nghĩa vụ.” “Nếu việc ta làm ảnh hưởng rất nhiều người?” “Thì cô kể để mọi người biết rồi tính.” Hắn nhặt mảnh gỗ lại. “Ta không biết nhà cô nên không quyết thay.” Một câu đơn giản nhưng làm Tuyết Ly mất vài nhịp. Trong Long Cung, từ khi nàng đủ lớn để hiểu hai chữ điện hạ, gần như mọi quyết định đều đi kèm câu “vì Long Cung”. Ở đây, người đàn ông này không nói nàng không có nghĩa vụ. Chỉ không nhận quyền thay nàng quyết.
Cửu Ly là người chủ động đổi đề tài sang huyết mạch. “Băng Long chính hệ hiếm ở Vô Tận Hải?” Tuyết Ly trả lời cẩn thận: “Không nhiều.” “Chân Long trưởng thành có mấy loại huyết mạch?” “Rất nhiều nhánh, không phải cứ cùng Long tộc là cùng nguồn. Huyết thống còn có cấp độ và biến dị.” “Cô cảm được ta?” “Cửu Vĩ.” “Hai trên chín.” Tuyết Ly lần đầu thật sự ngạc nhiên. “Ngươi chỉ có hai chân vĩ hiện tại?” Cửu Ly gật. “Bảy cái bị khóa.” “Ai dám khóa Cửu Vĩ chính hệ?” “Chuyện dài.” “Ngươi còn sống?” “Khá tốt.” “Khóa kiểu gì?” “Không giống Long Tỏa của cô.” Cửu Ly không nói sâu. Tuyết Ly hiểu ranh giới và không hỏi tiếp. Hai nữ tử nhìn nhau trong một khoảng lặng kỳ lạ. Một người là Cửu Vĩ Thiên Hồ thuần huyết nhưng tám chân vĩ từng bị ép sâu; một người là Băng Long hoàng tộc nhưng long nguyên bị một Long Tỏa cưỡng buộc. Nếu ở thời điểm khác, hai huyết mạch cao cấp có thể vô thức so ai thuần hơn, ai cao hơn. Hiện tại cả hai đều mang khóa. Cửu Ly cười trước. “Ít nhất chúng ta đều không ở trạng thái đầy đủ.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Ta vẫn mạnh hơn ngươi.” “Có thể.” “Ngươi không tranh?” “Ta vừa mới học khỏi phải dùng huyết mạch chứng minh mọi thứ.” Cửu Ly liếc Vô Song. “Tam sư muội cũng.” Vô Song lập tức nói: “Đừng kéo ta vào.” Tuyết Ly nhìn hai người, lần đầu cảm giác câu “ở lâu rồi biết” có lẽ không chỉ là lời đùa.
Tới trưa, Tuyết Ly tự thử đi quanh sân theo yêu cầu Thanh Dao. Mục tiêu chỉ hai mươi bước rồi nghỉ. Nàng không thích việc bị ba người nhìn, càng không thích Long Thanh đang ngồi cách đó hai trượng sửa một chân ghế và thỉnh thoảng ngẩng như sợ nàng ngã. Bước thứ mười hai, vai trái đau. Nàng không biểu hiện. Bước mười sáu, nội hàn từ bụng dưới dâng. Thanh Dao lập tức nói: “Dừng.” “Ta còn đi được.” “Ta biết.” “Vậy tại sao dừng?” “Vì mục tiêu là hồi phục, không phải chứng minh.” Tuyết Ly định phản bác thì Long Thanh chen: “Cô đi thêm rồi tối đau, ai mất ngủ?” “Ta.” “Thanh Dao.” Hắn nói. “Cô đau thì Thanh Dao phải dậy.” Nữ Long tộc dừng thật. Thanh Dao nhìn sư phụ. “Ta vẫn sẽ dậy.” “Chính vì vậy.” Tuyết Ly im. Nàng đã quen coi cơ thể mình là của mình, muốn dùng bao nhiêu là việc mình. Nhưng ở đây việc nàng tự làm thương lại có người khác phải chữa. Ý nghĩ đó khiến nàng không bước thêm. Vô Song thấy, cười nhẹ. “Điện hạ nghe lời.” Tuyết Ly quay. “Ta đã nói đừng gọi.” “Ngao cô nương.” “Cũng không cần nhấn giọng.” “Ta nói bình thường.” “Ngươi không có lúc bình thường?” “Có. Khi ngủ.” Cửu Ly bật cười.
Buổi chiều, một linh hạc từ Thanh Vân mang báo cáo: không phát hiện long lực lạ trong bán kính năm mươi dặm sau khi Huyễn Dẫn đêm qua cắt tín hiệu. Kẻ truy rất có thể chưa xác định được chính xác Vô Danh, hoặc chỉ xác định vùng Thanh Vân. Tạ Trường Xuân đề nghị chuyển Tuyết Ly vào tông môn chính để dễ bảo vệ. Nàng từ chối ngay. “Không cần.” Cửu Ly hỏi: “Vì sao?” “Tông môn chính nhiều người, nhiều thần thức, dễ lộ Long Tỏa hơn.” Vô Song gật. “Hợp lý.” Thanh Dao nói: “Ở đây mạch cô cũng ổn hơn.” Long Thanh hỏi: “Vậy ở.” Tuyết Ly nhìn. “Ngươi không hỏi phí?” “Phí gì?” “Dược, chỗ ở.” “Thanh Dao tính.” Thanh Dao nói: “Dược thường không đáng bao nhiêu. Dược hiếm nếu dùng sẽ ghi.” Long Thanh bổ sung: “Cơm thì thêm một bát.” Tuyết Ly cảm giác mình đang bị biến từ Long nữ hoàng tộc thành khách trọ. “Ta sẽ trả linh thạch.” “Có thì trả.” “Ta có.” “Vậy tốt.” Vô Song lập tức chen: “Sư phụ, người nên thu cao hơn vì là phòng gần dược viên.” Cửu Ly nói: “Tam sư muội vừa bái sư đã học kinh doanh?” “Ta giúp nhà.” Long Thanh suy nghĩ thật. Tuyết Ly lạnh giọng: “Ta trả gấp mười.” Hắn quay ngay. “Không cần.” “Tại sao?” “Giá bao nhiêu thì bao nhiêu.” Vô Song nhỏ giọng: “Người này thật sự không biết làm giàu.”
Gần tối, Thanh Dao mang chén thuốc thứ ba. Lần này Tuyết Ly không cãi. Uống xong nàng nhìn chén rồi nhớ lời sáng. Không ai nhắc. Thanh Dao đang thu kim. Cửu Ly ra sân. Vô Song đi nhận tin. Long Thanh ở bếp. Tuyết Ly cầm chén, đứng lên, đi chậm từng bước. Qua hành lang, nàng thấy ba mộc bài treo cạnh cửa phòng ngoài. Không phải bảo vật. Chỉ Hắc Thiết Mộc được mài nhẵn, mỗi tấm một mặt khắc Vô Danh, mặt kia lần lượt Cửu Ly, Thanh Dao, Vô Song. Không phân Human, Yao, Ma. Không dấu cấp bậc quý. Không huyết văn. Không trận phòng. Ba tấm đơn giản tới mức Long Cung dùng làm thẻ kho còn thấy sơ sài. Tuyết Ly đứng nhìn lâu.
Cửu Ly từ sân về thấy nàng. “Xem gì?”
“Thẻ của các ngươi?”
“Mộc bài.”
“Hắn làm?”
“Ừ.”
“Có tác dụng gì?”
“Không có pháp lực.”
“Vậy đeo làm gì?”
Cửu Ly nhìn tấm của mình.
“Để biết thuộc Vô Danh.”
Tuyết Ly cau.
“Chỉ vậy?”
“Chỉ vậy.”
“Ngươi là Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
“Ừ.”
“Thanh Dao có Sinh Mệnh Thể.”
“Ừ.”
“Vô Song là Thiên Mị Ma.”
“Ừ.”
“Ba người treo một miếng gỗ giống nhau?”
Cửu Ly cười.
“Có vấn đề?”
Tuyết Ly không đáp.
Nàng mang chén vào bếp. Long Thanh đang rửa nồi, thấy nàng tới thì chỉ chậu nước nhỏ bên cạnh.
“Rửa ở đó.”
Ngao Tuyết Ly nhìn hắn.
“Ngươi thật sự bắt ta tự rửa?”
“Cô mang ra rồi mà.”
“Ta là...”
Nàng dừng.
Điện hạ.
Băng Long chính hệ.
Người Long Cung từng cúi đầu.
Những chữ ấy tự nhiên nghe rất thừa trước một cái chén thuốc.
Cuối cùng nàng đặt chén xuống chậu.
Rửa.
Long Thanh nhìn một lần rồi tiếp tục rửa nồi.
Không khen.
Không nói “điện hạ cũng biết làm việc”.
Không biến nó thành bài học.
Chỉ một người rửa chén, một người rửa nồi.
Tuyết Ly càng thấy kỳ.
Sau khi rửa xong, nàng hỏi:
“Ba đệ tử của ngươi đều tự chọn ở lại?”
Long Thanh đáp:
“Ừ.”
“Không ai bị khế?”
“Khế gì?”
“Ràng buộc sư đồ.”
“Không.”
“Không cấm phản?”
“Không.”
“Không huyết thệ?”
“Không.”
“Vậy nếu họ muốn đi?”
“Thì đi.”
Tuyết Ly quay hẳn sang.
“Ngươi không sợ truyền thừa bị mang đi?”
“Ta có truyền gì đâu.”
Nàng nghẹn.
Long Thanh nói tiếp: “Với lại đã dạy thì người ta biết rồi. Chẳng lẽ lấy lại đầu?”
Tuyết Ly nhìn hắn rất lâu.
Một kẻ không có tu vi.
Một người quanh nhà đầy sinh linh mà nàng không nhìn thấu.
Ba nữ đệ tử mang ba huyết mạch – truyền thừa cực khác nhau.
Không khế.
Không thệ.
Muốn đi thì đi.
Nhưng cả ba đều ở.
Nữ Long tộc lần đầu sinh ra một câu hỏi không liên quan thương thế hay Long Tỏa.
Tại sao?
Ngoài cửa bếp, Vô Song vừa tới nghe được đoạn cuối, dựa khung cửa cười.
“Ta biết cô đang nghĩ gì.”
Tuyết Ly lạnh mắt.
“Ngươi không biết.”
“Ta từng nghĩ y hệt.”
“Rồi?”
Vô Song nhìn Long Thanh đang cúi rửa nồi.
“Ở lâu rồi biết.”
Cửu Ly từ xa lập tức nói:
“Câu đó của ta.”
Mị Vô Song quay:
“Giờ là của Vô Danh.”
Thanh Dao đi qua, nhìn chén đã được rửa sạch trong chậu.
“Ngày mai cô có thể đi ba mươi bước.”
Ngao Tuyết Ly quay.
“Ta có thể đi năm mươi.”
“Ba mươi.”
“Bốn mươi.”
“Ba mươi.”
“Ta là Long tộc.”
“Ba mươi.”
Long Thanh không ngẩng:
“Nghe Thanh Dao.”
Tuyết Ly nhìn ba người.
Rồi cái chén mình vừa rửa.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, một “điện hạ” của Long tộc phát hiện ở một ngọn núi nhỏ không ai quan tâm danh hiệu của nàng đủ để cho nàng thắng một cuộc mặc cả.
Kỳ lạ hơn...
nàng lại không thật sự ghét cảm giác đó.
Đêm ấy, khi nằm xuống, Long Tỏa sau lưng vẫn còn.
Vết rạn nhỏ ở vòng ngoài từ đêm trước cũng vẫn còn, mảnh như sợi tóc.
Nó không rộng thêm.
Nhưng trong lúc Ngao Tuyết Ly chìm vào giấc ngủ, long nguyên của nàng lần đầu tự vận một vòng rất chậm mà không hoàn toàn đi theo đường Long Tỏa đã định.
Chỉ một tia.
Rất nhỏ.
Không ai phát hiện.
Nhưng ở một nơi xa ngoài Vô Tận Hải, một mảnh long bàn dùng để theo dõi nàng bỗng chệch khỏi hướng cũ đúng một nhịp.
Người ngồi trước long bàn ngẩng đầu.
“Điện hạ đang ở đâu?”
Không ai trả lời được.