Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 110: TA CHỈ NHẶT MỘT NGƯỜI BỊ THƯƠNG
Ngao Tuyết Ly tỉnh hẳn vào buổi sáng hôm sau, nhưng chữ “hẳn” chỉ có nghĩa đầu óc đủ rõ để cãi người chứ không phải cơ thể đã ổn. Thanh Dao vừa bước vào đã thấy nàng chống tay ngồi dậy, long lực theo bản năng vận chưa tới một thành nhưng ba đường mạch quanh vai lập tức tối. “Nằm xuống.” Thanh Dao nói. Tuyết Ly nhìn nàng, ánh mắt lạnh. “Ta không quen nằm khi có người lạ.” “Vậy ngồi nhưng không vận lực.” “Ta cần rời đây.” “Không.” “Cô giữ ta?” “Không. Mạch cô giữ.” Câu trả lời khiến Tuyết Ly dừng. Diệp Thanh Dao kéo ghế tới, không chạm nếu chưa được đồng ý. “Ta kiểm cổ tay?” Nữ Long tộc nhìn nàng một lúc rồi đưa. Đây là tiến triển so với đêm qua. Cửu Ly đứng cạnh cửa, Vô Song dựa cột, Long Thanh ở ngoài sân không vào vì thấy trong phòng ba nữ tử là đủ. Thanh Dao bắt mạch xong nói: “Nội hàn giảm gần một nửa. Vết không gian chưa lành. Cấm long nguyên còn. Cô vận quá ba thành sẽ rách lại vai.” Tuyết Ly hỏi: “Bao lâu?” “Ít nhất bảy ngày để ổn mạch cơ bản, nếu không cưỡng.” “Ta không có bảy ngày.” “Vậy càng không nên làm vết thương biến thành bảy tháng.” Mị Vô Song nghe câu này liền gật. “Nhị sư tỷ nói đúng.” Tuyết Ly nhìn. “Nhị sư tỷ?” Cửu Ly cười. “Nàng là Nhị đệ tử.” “Còn cô?” “Đại.” “Ngươi?” Tuyết Ly nhìn Vô Song. “Tam.” Ba người cùng nhìn ra sân. Ngao Tuyết Ly theo ánh mắt, thấy Long Thanh đang ngồi cạnh giếng rửa một cái thùng gỗ. Nàng im rất lâu. “Các cô... bái hắn?” Cửu Ly đáp: “Ừ.” “Hắn không có linh lực.” “Ừ.” “Ta không cảm được cảnh giới.” “Đúng.” “Vậy các cô bái gì?” Vô Song cười: “Ta từng hỏi y như vậy.” Thanh Dao nói: “Ở lâu rồi sẽ tự có câu trả lời.” Cửu Ly lập tức sửa: “Câu đó của ta.” Vô Song hỏi: “Đại sư tỷ cũng tranh câu?” “Có.”
Tuyết Ly nhìn ba nữ tử như đang nhìn một tông môn tập thể có vấn đề. Nàng thử dùng long niệm rất nhẹ hướng ra ngoài, muốn xem Long Thanh có thật sự không có khí tức hay chỉ giấu. Long niệm vừa đi qua cửa, Tiểu Hắc nằm ngoài hiên bỗng mở một mắt. Chỉ một nhịp. Huyết mạch trong cơ thể Tuyết Ly co rút mạnh tới mức nàng lập tức thu long niệm, sắc mặt trắng hơn. Thanh Dao giữ cổ tay nàng. “Đã bảo không vận lực.” Tuyết Ly không nghe câu ấy. Nàng nhìn con chó đen. “Đó là gì?” Cửu Ly đáp: “Tiểu Hắc.” “Ta hỏi chủng.” “Sư phụ nói chó.” Tuyết Ly nhìn. “Các cô tin?” Vô Song cười. “Không quan trọng có tin hay không. Đừng chọc.” Nữ Long tộc lại nhìn Long Thanh. Hắn đang dùng nước giếng cọ thùng, hoàn toàn không giống người nuôi một con thú khiến Chân Long huyết mạch của nàng tự co. “Hắn là ai?” Cửu Ly đáp: “Long Thanh.” “Ta hỏi thân phận.” “Người quản Vô Danh Phong.” “Cảnh giới.” “Không xác định.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Các cô đang trêu ta?” Vô Song đáp: “Ta hiểu cảm giác.” Thanh Dao nói: “Mạch lại nhanh.” “Ta không bệnh vì chuyện này.” “Cô đang bệnh.”
Long Thanh nghe tiếng nói trong phòng lớn dần, bước tới cửa nhưng không vào. “Cô tỉnh thì ăn cháo được không?” Tuyết Ly nhìn hắn. Ánh mắt sắc hơn đêm qua. “Ngươi thật sự không có tu vi?” “Ta không hấp thu được linh khí.” “Nói dối.” Long Thanh khựng. “Ta nói thật.” “Phàm nhân chịu một lần long uy của ta sẽ quỳ hoặc ngất.” “Ta thấy lạnh.” “Ngươi còn để ta dùng tay làm điểm ổn định.” “Cô tự nắm.” “Ngươi không bị long lực xâm mạch.” “Ta không có mạch tu luyện để xâm?” Hắn nói như đoán. Thanh Dao lập tức nói: “Không nên kết luận.” Long Thanh gật. “Vậy ta không biết.” Tuyết Ly nhìn hắn như càng chắc hắn đang giả yếu. Một cao nhân giấu cảnh giới, quanh nhà có hắc khuyển khiến Chân Long co huyết, kim điểu mang dương hỏa lạ, hồ ly Cửu Vĩ làm đệ tử, Thiên Mị Ma cũng làm đệ tử, còn hắn nói không tu luyện được. Nếu đây không phải giả yếu thì Huyền Thiên Giới đã không còn logic. Nàng quyết định không tin bất kỳ câu nào của hắn về bản thân.
Cháo được đưa vào. Tuyết Ly ban đầu không muốn ăn vì Long tộc hồi phục bằng linh lực nhanh hơn thức ăn thường, nhưng Thanh Dao nói rõ hiện tại long nguyên bị khóa, càng dùng càng mất. “Cơ thể vẫn cần.” Tuyết Ly thử một thìa. Chỉ một thìa thôi đã dừng. Không phải vì vị quá thần dị như đan dược, mà bởi cảm giác ấm rất ổn định đi xuống bụng, không xung với nội hàn. “Gạo gì?” “Gạo nhà trồng.” Long Thanh đáp ngoài cửa. Nàng nhìn. “Linh cốc?” “Không biết. Hệ thống gọi lúa.” Lại thêm một câu khiến nàng thấy người này cố tình không nói thật. Nhưng cháo thật sự có tác dụng. Nàng ăn hết nửa bát rồi dừng vì tự trọng không cho ăn nhanh quá. Cửu Ly thấy, không nói nhưng biết kiểu này. Cửu Vĩ lúc mới tới Vô Danh cũng từng giữ rất nhiều phòng bị.
Sau bữa, Tuyết Ly cuối cùng nói tên. “Ngao Tuyết Ly.” Cửu Ly nhướng. “Tuyết Ly?” “Có vấn đề?” “Không. Tên ta Cửu Ly.” Vô Song lập tức nói: “Một Ly, hai Ly.” Thanh Dao nhìn nàng. “Không nên chọc bệnh nhân.” Tuyết Ly lạnh mặt. “Ta không thích người gọi thân mật.” Cửu Ly cười. “Ta cũng chưa thân.” Long Thanh ở ngoài nghe được hỏi: “Vậy gọi Ngao cô nương?” Tuyết Ly đáp: “Tùy.” “Được.” Chỉ vậy. Nàng lại thấy hụt vì người này hoàn toàn không hỏi Ngao nào, Long cung nào, điện hạ nào. Nàng chủ động nói thêm: “Ta tới từ Vô Tận Hải.” Long Thanh đáp: “Xa.” “Ngươi không hỏi gì khác?” “Cô muốn kể thì kể.” “Không.” “Vậy thôi.” Tuyết Ly lần đầu trải nghiệm cảm giác muốn người khác hỏi dù chính mình vừa nói không muốn kể.
Thanh Dao lập ba quy tắc chữa. “Một, không vận long nguyên quá ba thành. Hai, không tự phá cấm sau lưng. Ba, trước khi rời Vô Danh phải để ta kiểm mạch.” Tuyết Ly lập tức phản đối câu ba. “Ta đi đâu không cần ai cho phép.” Long Thanh nghe, bước ngang qua nói: “Đúng.” Thanh Dao nhìn sư phụ. Hắn tiếp: “Không ai giữ. Cô tự đi được thì đi. Nhưng nếu đi rồi ngã tiếp, lần sau chưa chắc ta đi nhặt.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Ta không cần ngươi nhặt lần hai.” Nàng chống giường đứng. Một bước. Hai. Ba. Tới bước thứ bảy, vết vai kéo khiến mặt nàng trắng. Bước thứ mười chưa tới, chân mềm. Cửu Ly không đỡ ngay vì biết tự trọng. Thanh Dao bước tới đúng lúc, giữ khuỷu tay. “Mười bước.” Tuyết Ly nghiến nhẹ. Long Thanh nói: “Vậy hôm nay chưa đi.” Nàng quay phắt. Hắn đã mang khay ra ngoài. Mị Vô Song cúi mặt cười. Tuyết Ly nhìn nàng. “Ngươi cười?” “Ta nhớ lúc ta mới ở đây cũng thường bị hắn nói câu đơn giản tới mức rất khó cãi.” “Hắn luôn vậy?” “Đáng tiếc, đúng.”
Buổi trưa Thanh Dao kiểm cấm sau lưng kỹ hơn. Nàng dùng gương dược phản chiếu để không cần chạm nhiều. Cấm chế có ba vòng: vòng ngoài khóa long nguyên, vòng giữa nối một đường rất mỏng ra ngoài cơ thể, vòng trong lại bám sát huyết mạch ở xương sống. Cửu Ly nhìn cấu trúc rồi nói: “Không giống cấm giết.” Vô Song hỏi: “Giống theo dõi?” Thanh Dao lắc. “Hơn theo dõi. Mỗi lần nàng vận long lực, một phần bị kéo vào vòng giữa rồi... biến mất.” “Bị lấy?” Tuyết Ly sắc mặt lập tức lạnh. “Đủ.” Thanh Dao nhìn nàng. “Nếu muốn chữa ta phải biết.” “Không cần chữa ấn.” “Nó đang làm thương cô.” “Ta tự xử.” “Cô xử được đã không rơi.” Câu này của Thanh Dao không có ý mỉa nhưng đâm rất trúng. Tuyết Ly im.
Long Thanh nghe họ bàn, hỏi: “Nó giống cái Huyết Tỏa của Vô Song?” Thanh Dao đáp: “Có điểm giống là cấm nằm trong vận hành, nhưng khác nguồn và cách. Cái này có tính liên kết chủ thể rõ hơn.” Cửu Ly nói: “Ngự?” Vô Song mắt lạnh. “Ngự Long?” Chỉ hai chữ khiến Tuyết Ly bùng phản ứng mạnh. Long uy tràn một tầng, băng trên cửa sổ lập tức kết. Tiểu Hắc ngoài sân mở mắt. Long uy thu sạch ngay. Tuyết Ly cứng người, vừa tức vừa bị con chó ép bản năng. Cửu Ly nhận ra. “Đúng điểm.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Đừng gọi nó như vậy.” Thanh Dao lập tức sửa: “Cấm liên kết.” Không ai ép tên. Nhưng thông tin đã rõ: nàng cực kỳ phản cảm chuyện bị “ngự”.
Chiều, phương án giảm nội hàn cần ngâm dược tuyền. Thanh Dao pha một bể nước ấm bằng dược liệu, không nóng vì hàn mạch phản. Khu dược trì được che kín phía sau nhà. Cửu Ly và Vô Song ở trong hỗ trợ. Long Thanh hoàn toàn không biết lịch cụ thể, đúng lúc xách hai thùng nước giếng đã đun ấm tới vì Thanh Dao sáng bảo cần thêm nước. Hắn đi gần rèm thì ba giọng cùng vang.
“Dừng.”
Long Thanh đứng.
Cửu Ly từ trong: “Sư phụ để ngoài.”
“Ta mang nước.”
“Để đó.”
“Được.”
Ngao Tuyết Ly ở trong bể dược vừa nghe giọng nam đã theo phản xạ long lực bùng. Nửa mặt nước đông thành băng.
Thanh Dao lập tức nói: “Đừng vận lực!”
Vô Song nhìn lớp băng, thở dài. “Sư phụ chỉ mang nước.”
Tuyết Ly lạnh giọng: “Tại sao hắn tới đây?”
Long Thanh ngoài rèm nghe rõ.
“Thanh Dao bảo cần nước.”
“Ngươi không biết bên trong đang...”
Nàng dừng vì không muốn nói.
Long Thanh hiểu.
“Ta không biết. Xin lỗi. Thùng ở ngoài.”
Rồi tiếng chân đi xa ngay.
Không hỏi.
Không cười.
Không cố đứng thêm.
Cửu Ly nhìn Tuyết Ly trong dược trì. “Sư phụ không có thói quen nhìn trộm.”
Tuyết Ly đáp: “Ta không nói hắn có.”
Vô Song cười. “Nhưng cô đóng băng nửa bể.”
“Phản xạ.”
Thanh Dao kiểm nước. “Phải làm tan lại.”
Tuyết Ly nhắm mắt, có vẻ bực chính mình hơn ai. Một lúc sau nàng hỏi rất nhỏ: “Hắn thật sự đi rồi?” Cửu Ly cười. “Ừ.” “Không đứng ngoài?” “Không.” Vô Song nói: “Nếu cô muốn ta dùng thần thức kiểm...” “Không cần.” Nữ Long tộc quay mặt. Hai tai không đỏ như người thường nhưng phần long lân sau cổ hơi sáng hơn. Cửu Ly thấy nhưng không chọc. Ít nhất chưa.
Sau dược trì, Ngao Tuyết Ly đủ sức đi chậm ngoài sân. Nàng muốn tự quan sát nơi đang giữ mình. Đầu tiên là Tiểu Hắc. Nàng chủ động vòng xa ba bước, biểu hiện rất tự nhiên như chỉ không thích chó. Vô Song đi cạnh nhìn thấy, suýt cười. “Đừng.” Tuyết Ly nói trước. “Ta chưa nói.” “Ánh mắt ngươi nói.” “Tam sư tỷ?” “Ta chưa gọi.” “Cô chưa phải đệ tử.” “Càng không.” Tuyết Ly không hiểu vì sao Ma nữ này nói chuyện khó chịu vậy. Đi thêm vài bước, Tiểu Kim xuất hiện trước chuồng gà. Ngao Tuyết Ly lập tức dừng. Long huyết trong người nàng ấm lên một nhịp, đối nghịch nội hàn. Nàng nheo mắt. “Con chim đó...” Long Thanh đang sửa máng ăn nói: “Tiểu Kim.” “Chủng gì?” “Gà?” Vô Song lập tức quay mặt. Cửu Ly nói: “Sư phụ gọi vậy.” Tuyết Ly nhìn sinh vật vàng có khí tức khiến long huyết nàng phản ứng như gặp một loại dương hỏa cổ xưa, cuối cùng quyết định người này chắc chắn đang cố tình.
Nhưng thứ khiến nàng thật sự biến sắc là ao cá.
Con cá đen bạc vừa cảm long khí đã nổi lên. Hôm nay nó bơi sát bờ. Vảy dưới nước phản một tia vàng rất nhỏ. Ngao Tuyết Ly đang bước lập tức đứng chết.
Cửu Ly nhận ra.
“Cô thấy gì?”
Tuyết Ly không trả lời.
Nàng nhìn con cá.
Trong Long tộc có thứ không cần nhìn hình dạng để nhận. Huyết mạch có ký ức. Mùi long huyết của con cá cực yếu, gần như bị một tầng phàm tính che kín, nhưng sâu dưới đó có một nhịp khiến huyết mạch Chân Long trong nàng tự động hạ thấp.
Không phải áp chế như Tiểu Hắc.
Khác.
Giống một dòng máu cổ hơn.
Tuyết Ly vô thức mở long niệm.
Long Thanh đang đứng gần ao lập tức nói:
“Đừng chọc cá.”
Nàng thu long niệm.
Không phải vì lời quá mạnh.
Mà vì ngay khi ý niệm chạm mép mặt nước, con cá quay đầu nhìn. Chỉ một cái nhìn của mắt cá rất bình thường nhưng huyết mạch nàng rung. Tuyết Ly lạnh sống lưng.
Nàng nhìn Long Thanh.
“Ngươi nuôi cái gì trong ao?”
“Cá.”
“Ta biết là cá.”
“Vậy còn hỏi.”
“Ta hỏi chủng.”
“Không biết. Lúc đầu yếu, ta nuôi.”
Tuyết Ly nhìn hắn như nhìn một kẻ giấu trời trong túi rồi bảo chỉ là vải.
Cửu Ly nhỏ giọng với Vô Song: “Giống chúng ta lúc đầu.”
Vô Song đáp: “Ta đỡ hơn. Ta nghi ngay.”
“Cô nghi sai rất nhiều.”
“Nhưng nghi.”
Thanh Dao đi phía sau nói: “Không tranh thành tích nghi ngờ.”
Buổi chiều tưởng sẽ yên, nhưng tới đêm tình hình đổi.
Ngao Tuyết Ly đang ngủ trong phòng khách thì cấm sau lưng đột ngột sáng. Không đau kiểu Huyết Quy của Vô Song, mà là cảm giác một sợi chỉ kéo thẳng long nguyên về phương đông nam. Nàng bật dậy ngay. Thanh Dao ở phòng cạnh cảm Sinh Mệnh Thể rung, chạy sang. Cửu Ly và Vô Song cũng tới. Long Thanh chậm hơn vì đang khóa chuồng gà.
Tuyết Ly đã mặc áo ngoài.
“Ta phải đi.”
Thanh Dao chắn cửa. “Mạch cô chưa ổn.”
“Có người dò tới.”
“Dấu trên cô?”
Tuyết Ly im.
Cửu Ly hiểu. “Cấm đang gửi vị trí?”
“Có thể.”
Vô Song nói: “Cô chạy thì dấu đi cùng.”
“Ta không thể để chúng tới đây.”
Nàng bước.
Đến cửa, vết không gian ở vai phát tác. Cả cánh tay trái mất lực, người nghiêng. Long Thanh vừa tới giữ mép cửa chứ không chạm nàng. “Người đuổi cô lần theo cái này?”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Không liên quan ngươi.”
“Đang ở nhà ta.”
“Ta rời thì không liên quan.”
“Dấu trên cô có tắt khi chạy không?”
Nàng im.
“Không?”
“Không.”
“Vậy chạy chỉ đem dấu đi cùng.”
Cửu Ly lập tức tiếp: “Ta có thể che tọa độ.”
Vô Song nói: “Ta làm ba tuyến giả.”
Thanh Dao: “Ta giữ mạch.”
Tuyết Ly nhìn ba người. “Tại sao giúp ta?”
Cửu Ly đáp: “Vì cô đang ở đây.”
Vô Song: “Và ta không thích người dùng cấm kéo người.”
Thanh Dao: “Cô là bệnh nhân.”
Long Thanh nói: “Ba lý do rồi.”
Tuyết Ly hiếm khi bị nhiều câu đơn giản dồn tới mức không biết đáp. Cấm sau lưng lại sáng. Một tia long lực từ rất xa bắt đầu cộng hưởng.
Cửu Ly lập tức dựng Huyễn Vực nhỏ quanh phòng, không tạo người giả mà phân tọa độ thành chín điểm mờ. Vô Song dùng Ảnh Tuyến kéo ba luồng khí tức khác nhau rời Vô Danh theo ba hướng, kết hợp Phong Thuật để làm dấu bay. Thanh Dao đặt Thanh Liên Sinh Viêm lên đúng ba đường mạch quanh vết thương, giữ Tuyết Ly không phản lực. Long Thanh không có việc chuyên môn, đứng ngoài cửa nhìn.
Một giọng nói bỗng vang qua cấm.
Xa.
Lạnh.
Nam.
“Điện hạ.”
Ngao Tuyết Ly sắc mặt biến.
Cửu Ly mắt hẹp.
Vô Song lập tức ghi nhớ.
Giọng tiếp:
“Người trốn đủ lâu rồi.”
Cấm chế sáng mạnh.
Long Thanh nhìn Tuyết Ly.
Nàng siết tay.
Giọng nam cười rất nhẹ:
“Tuyết Ly điện hạ, Long Tỏa vẫn còn. Người chạy không thoát.”
Vô Song lập tức nói: “Long Tỏa.”
Cửu Ly: “Không phải cấm thường.”
Thanh Dao cảm được lực kéo tăng.
Ngao Tuyết Ly lạnh giọng với cấm chế:
“Cút.”
Long uy bùng.
Thanh Dao quát: “Đừng dùng quá ba thành!”
Tuyết Ly vẫn tăng.
Long Thanh đứng ngoài nói:
“Cô muốn làm vết thương rách để người ta dễ bắt hơn?”
Nàng khựng.
Chỉ một nhịp.
Đủ để Thanh Dao ép long lực về.
Cửu Ly chớp thời cơ, làm chín tọa độ đồng loạt lệch. Vô Song đẩy ba dấu giả ra xa. Tín hiệu từ cấm chế chập chờn. Giọng nam cuối cùng chỉ kịp nói:
“Điện hạ, Long Cung—”
Rồi đứt.
Căn phòng yên.
Ngao Tuyết Ly đứng giữa ba nữ tử, sắc mặt trắng.
Không phải vì yếu.
Mà vì một phần thân phận vừa bị lộ.
Cửu Ly nhìn nàng.
“Điện hạ?”
Vô Song cong môi.
“Chân Long, họ Ngao, từ Vô Tận Hải, có Long Tỏa, lại được gọi điện hạ.”
Thanh Dao không tham gia suy luận. “Ngồi xuống trước.”
Long Thanh cũng không hỏi hoàng tộc nào.
Hắn chỉ nhìn vết vai nàng vừa thấm một vệt máu mới.
“Cô rách lại rồi.”
Tuyết Ly nhìn hắn, rõ ràng muốn nói chuyện khác.
Long Thanh chỉ ghế.
“Ngồi.”
Nàng không hiểu tại sao mình lại nghe.
Có lẽ vì Thanh Dao cũng đang nhìn.
Có lẽ vì ba người kia vừa giúp cắt truy dấu.
Có lẽ vì vết thương thật sự đau.
Ngao Tuyết Ly cuối cùng ngồi.
Thanh Dao mở băng.
Cửu Ly bắt đầu ghi lại chữ Long Tỏa.
Vô Song đi kiểm ba tuyến giả xem có bị bám ngược hay không.
Long Thanh đứng cạnh cửa một lúc rồi quay ra ngoài.
Tuyết Ly hỏi:
“Ngươi không muốn biết ta là điện hạ nào?”
Hắn quay đầu.
“Cô muốn kể?”
Nàng im.
“Chưa.”
“Vậy chữa trước.”
Rồi đi.
Ngao Tuyết Ly nhìn bóng hắn khuất khỏi cửa.
Trong mắt xanh băng lần đầu xuất hiện một sự khó hiểu sâu hơn cả lúc phát hiện Tiểu Hắc, Tiểu Kim hay con cá trong ao.
Nàng từng gặp rất nhiều người muốn biết thân phận nàng.
Muốn biết huyết thống.
Muốn biết Long cung.
Muốn biết nàng đáng giá bao nhiêu.
Người đàn ông này...
biết nàng là điện hạ rồi vẫn chỉ quan tâm vết thương rách lại.
Ngoài sân, Long Thanh vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Lại thêm một người bị khóa.”
Tiểu Hắc nằm cửa mở mắt nhìn hắn.
Long Thanh thở dài.
“Nhà ta gần đây toàn người có xích.”
Trong phòng, ba nữ tử đồng loạt nghe được.
Cửu Ly im một nhịp.
Vô Song từ ngoài hành lang bật cười.
Thanh Dao khẽ cong môi.
Chỉ có Ngao Tuyết Ly không hiểu tại sao câu nghe rất bình thường ấy...
lại khiến Long Tỏa sau lưng nàng rung lên một nhịp hoàn toàn khác.
Không siết.
Mà như...
vừa bị một thứ gì đó bên ngoài chạm tới.
Rất nhẹ.
Rất xa.
Nhưng lần đầu tiên kể từ khi nàng bị đóng Long Tỏa...
một đường phù văn ở vòng ngoài xuất hiện một vết rạn nhỏ như sợi tóc.
Không ai nhìn thấy.
Kể cả Ngao Tuyết Ly.