Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 100: MA NỮ KHÔNG MUỐN LÀM CÔNG CỤ
Ba Tâm Khôi lao tới gần như cùng lúc nhưng cách chúng di chuyển không giống vật sống. Không có động tác lấy đà, không có tiếng thở, chỉ một khoảnh khắc còn đứng cạnh trận, khoảnh khắc sau đã lướt qua mặt đá như bóng bị kéo. Cửu Ly phản ứng nhanh nhất, Huyễn Quang chia thành ba lớp khiến khoảng cách trước mặt Tâm Khôi đầu tiên lệch đúng nửa bước. Nó đánh xuống vị trí nàng vừa đứng, nắm tay đập mặt đá không vỡ nhưng một vòng tiếng khóc bùng ra. Không phải âm thanh bình thường mà là cảm giác hối tiếc chạm thẳng thần hồn: những việc từng làm sai, những người từng không giữ được, những cơ hội từng bỏ lỡ cùng lúc xuất hiện. Cửu Ly cứng người đúng một nhịp. Tâm Khôi lập tức mạnh lên, thân thể từ mờ thành đặc hơn. Long Thanh ở sau nhìn thấy sự thay đổi trước cả khi hiểu nguyên nhân. “Cô vừa sợ?” “Không.” “Vậy tiếc?” Cửu Ly lập tức hiểu. “Nó ăn phản ứng.” Thanh Dao bên kia cũng vừa dùng Thanh Liên Sinh Viêm chặn Tâm Khôi thứ hai. Lửa xanh chạm thân đen không thiêu mà khiến vô số gương mặt bên trong gào. Trong chính khoảnh khắc Thanh Dao sợ những tâm niệm kia bị tổn thương, Tâm Khôi phình lớn thêm. Nàng lập tức thu Sinh Viêm. “Đúng. Càng phản ứng mạnh nó càng có lực.” Vô Song lúc này gần như không thể giúp bằng thân thể. Hàng trăm sợi dục niệm đang quấn quanh nàng, mỗi sợi khi tới gần Thiên Mị Ma Thể lại muốn tự nhập vào kinh mạch. Nàng phải giữ mị huyết mở vừa đủ để không bị xé nhưng không đủ để trở thành lõi. Mồ hôi đã xuất hiện ở trán dù căn phòng lạnh.
Huyền Kính Sứ đứng phía sau trận nói: “Đừng chống. Cô càng cự tuyệt cộng hưởng càng loạn. Thiên Mị sinh ra để dẫn dục. Cứ nhận rồi phân.” Vô Song nghiến nhẹ răng. “Ngươi nói như ta là cái phễu.” “Tên gọi không quan trọng.” “Với các ngươi cái gì cũng không quan trọng ngoài công dụng.” “Công dụng là thứ khách quan.” “Vậy ngươi đứng vào.” “Ta không có huyết mạch phù hợp.” “Thấy chưa.” Nàng bật cười lạnh. “Cuối cùng vẫn là cần ta.” Huyền Kính Sứ không phủ nhận. “Điện có thể đổi giá. Một khắc. Ta cho cô toàn bộ ba tuyến Huyết Ngục phía đông, danh sách hai người đang mang lệnh bắt sống, và một mảnh Tâm Ma Kính Thạch đủ để Thiên Mị của cô tiến thêm một tầng ổn định.” Cửu Ly vừa tránh Tâm Khôi vừa quát: “Đừng nghe!” Vô Song đáp: “Ta chưa đồng ý.” Người áo xám tiếp: “Cô cần sức mạnh. Huyết Ngục sẽ không ngừng. Long Thanh không thể lúc nào cũng ở cạnh.” Long Thanh nghe tên mình, nói từ phía sau: “Đúng.” Vô Song suýt hụt nhịp. “Ngươi đứng phe nào?” “Ta không thể lúc nào cũng ở cạnh thật.” Hắn nói rất nghiêm túc. “Nhưng vậy không có nghĩa cô phải nhận cái này.” Cửu Ly vừa bận né vẫn bật ra một tiếng cười ngắn. Thanh Dao cũng không hiểu sao đúng lúc này sư phụ vẫn có thể nói câu khiến người ta mất nhịp.
Long Thanh không tham gia đánh trực tiếp. Hắn nhìn. Tâm Khôi thứ nhất mỗi lần Cửu Ly dùng huyễn lớn để ép lùi đều mạnh thêm vì hối tiếc và sợ hãi của những người mắc cảnh bị kích. Tâm Khôi thứ hai khi Thanh Dao dùng Sinh Viêm nhiều lại hút phản ứng “muốn cứu”. Con thứ ba đứng gần Vô Song gần như không cần đánh đã mạnh, bởi dục niệm quanh nàng quá dày. Hắn nói: “Đừng cố thắng chúng.” Cửu Ly đáp: “Không thắng thì làm sao tới nút?” “Lừa nó đi chỗ khác.” “Ta đang lừa.” “Cô lừa lớn quá.” Nàng khựng. Long Thanh chỉ một lần trước đó ở Vạn Pháp, Cửu Ly từng làm đối thủ sai đúng một bước chứ không dựng cả cảnh. “Một bước đủ.” Cửu Ly hiểu. Nàng thu toàn bộ đại huyễn, chỉ làm cảm giác phương hướng của Tâm Khôi lệch một gang tay mỗi lần nó chọn mục tiêu. Không đủ khiến nó nhận ra bị huyễn, nhưng đủ để đòn đánh lướt qua. Quan trọng hơn, bản thân Cửu Ly không phải liên tục dựng cảnh “ta phải chặn được”, cảm xúc giảm, Tâm Khôi chậm thật. “Được.” Nàng nói. Long Thanh gật. “Vậy.”
Thanh Dao cũng đổi. Nàng không dùng Sinh Viêm đẩy Tâm Khôi, chỉ tạo một vòng hỏa mỏng quanh chính thần hồn mình và Long Thanh, giống giữ nhiệt cho bệnh nhân chứ không tấn công. Tâm Khôi thứ hai đánh vào vòng, lửa không phản lực mạnh nên nó không nhận thêm nhiều. “Ta giữ người, không đánh nó.” Thanh Dao nói. “Đúng.” Long Thanh nhìn ba nút. “Giờ xem cái nào đóng trước.” Cửu Ly hỏi: “Không đóng đồng thời?” “Ba đường nước đang hút khác nhau. Nếu đóng cái mạnh trước, nước có thể dội sang hai cái kia.” Vô Song giữa dòng niệm nghe được. “Hắn nói đúng. Dục tuyến mạnh nhất. Hối tiếc yếu hơn. Sợ ở giữa.” Thanh Dao dùng cảm sinh ngoài, không chạm sâu, xác nhận. “Nút phía bắc yếu nhất.” Long Thanh chỉ. “Khóa cái đó trước.”
Cửu Ly lập tức nhận phần. Nút Hối Tiếc nằm sau Tâm Khôi đầu tiên. Nàng không cần giết. Chỉ cần qua. Huyễn Đạo thu còn một sợi, mỗi lần Tâm Khôi bước nàng làm nó cảm giác mép sàn lệch. Một bước sang trái. Một bước sang phải. Cửu Ly đi ngược nhịp, không nhìn những gương mặt trong thân nó. Nhưng Tâm Khôi bắt đầu phát tiếng của Tô Vãn Ninh: “Cửu Ly.” Nàng khựng. “Nếu ngày đó ngươi quay lại sớm hơn...” Một phần Huyết Tỏa trong máu rung. Cảnh Tâm Ma vừa rồi muốn trở lại. Nàng không bị lừa rằng đó là người thật. Nhưng hối tiếc không cần giả thành thật mới đau. Tâm Khôi lớn thêm. Long Thanh phía sau không nói “đừng nghe”. Hắn chỉ nhắc: “Cô đang làm việc gì?” Cửu Ly thở. “Đóng nút.” “Vậy làm.” Nàng nhìn Tâm Khôi, nói với giọng Tô Vãn Ninh trong đó: “Ta tiếc.” Không phủ nhận. “Nhưng bây giờ ta đang đóng nút.” Rồi bước tiếp. Tâm Khôi đột nhiên hụt một nhịp vì không lấy được phản ứng mới. Cửu Ly tới được mấu đen. Chốt không phải vật cơ học bình thường, cần lực thần hồn kéo đúng nhịp. Nàng dùng Huyễn Tuyến bám, không phá, chỉ kéo theo hướng Vô Song chỉ. “Ba nhịp. Chậm.” Vô Song nói. Cửu Ly kéo. Một. Hai. Ba. “Cạch.” Âm thanh rất nhỏ. Nhưng hàng trăm sợi mang hối tiếc đang bị hút lập tức chậm, sau đó vòng qua mấu đen trở lại đường cổ. Tâm Khôi trước nàng rung như hình trong nước, mất gần một phần ba thân thể.
Huyền Kính Sứ sắc mặt lạnh hẳn. “Các ngươi sẽ làm hỏng dữ liệu.” Long Thanh đáp: “Đúng.” “Ngươi không biết giá trị của nó.” “Không cần.” “Vạn niệm có thể dùng chữa thần hồn, luyện tâm, thậm chí ổn định cửa cổ.” Cửu Ly nghe chữ cửa, lập tức hỏi: “Đạo Môn?” Huyền Kính Sứ không đáp. Chỉ một nhịp im đó đã đủ cho nàng ghi. Vô Song cũng. Táng Đạo thu tâm niệm không chỉ vì nghiên cứu dục vọng. Có thể chúng dùng niệm lực làm nhiên liệu cho một thứ khác. Nhưng lúc này chưa phải lúc hỏi.
Nút thứ hai là Sợ Hãi. Tâm Khôi bảo vệ nó đột nhiên thay hình. Không còn vô mặt. Nó dựng những bóng người từ chính nỗi sợ của người gần nhất. Trước Cửu Ly xuất hiện Long Thanh quay lưng đi. Trước Thanh Dao là một gian Đan Y cháy. Trước Vô Song là cổng Huyết Ngục, hàng xích đỏ treo xuống, phía sau có người áo đen cầm truy lệnh. Không ai tin đó là thật. Nhưng cơ thể vẫn phản ứng. Cửu Ly tay lạnh. Thanh Dao Sinh Viêm rung. Vô Song ma mạch siết. Tâm Khôi phình to. “Đừng nhìn!” Cửu Ly nói. Vô Song lại đáp: “Không nhìn vẫn biết.” Thanh Dao nói: “Phải giảm phản ứng, không phải bịt mắt.” Long Thanh nhìn ba người, không có lời đại đạo. “Sợ thì sợ.” Cửu Ly quay. “Hả?” “Các cô đang cố không sợ nên càng nghĩ.” Hắn chỉ nút. “Tay vẫn làm việc là được.” Cửu Ly im rồi bật cười khẽ. “Sợ thì sợ. Tay vẫn làm việc.” Vô Song giữa biển dục niệm nói: “Lần đầu cô nói câu ta thích.” “Câu sư phụ.” “Cô nói lại.” “Vậy cũng là ta nói.”
Hai người phối hợp. Cửu Ly đi trước nhưng không cố xóa hình Long Thanh bỏ đi. Nàng để nó đứng đó. Mỗi bước nói rất rõ trong đầu: sợ thật, cảnh giả. Vô Song không cố xóa cổng Huyết Ngục. Nàng nhìn xích đỏ, thừa nhận nếu Huyết Ngục tới đủ mạnh mình có thể bị bắt. Nhưng điều đó không khiến tay ngừng. Nàng dùng Ảnh Tuyến từ xa quấn vào chốt thứ hai vì Cửu Ly đang giữ Tâm Khôi lệch. Thanh Dao giữ vòng Sinh Viêm quanh họ, không đẩy. Long Thanh đếm nhịp theo dao động mấu đen. “Chưa. Chưa. Bây giờ.” Vô Song kéo. Chốt kêu “cạch”. Dòng sợ hãi quay lại cổ trận. Tâm Khôi thứ hai tan nửa thân. Những bóng Huyết Ngục và Vô Danh giả nhạt đi.
Chỉ còn nút Dục Niệm.
Vấn đề là nó không còn đứng riêng.
Ba đường tím đen từ nút đã cắm thẳng vào trường mị lực quanh Mị Vô Song. Không xuyên da nhưng nối theo cộng hưởng huyết mạch. Nếu kéo chốt ngoài lúc này, toàn bộ dòng dục niệm có thể dội vào nàng. Thanh Dao kiểm một nhịp rồi lắc. “Không thể đóng như hai nút kia.” Cửu Ly hỏi: “Tách nàng khỏi trận trước?” Vô Song đáp: “Nếu ta tự cắt huyết mạch cộng hưởng, phản lực sẽ đánh vào Ma tâm.” “Nguy hiểm?” “Có thể hỏng Thiên Mị.” Long Thanh hỏi: “Hỏng thì sao?” “Nhẹ thì mất mị lực một thời gian. Nặng thì thương huyết mạch.” “Có chết?” “Không chắc.” “Vậy tìm cách khác.”
Huyền Kính Sứ lại lên tiếng: “Cô đang làm mọi thứ khó hơn. Chỉ cần nhận dòng niệm vào một khắc rồi ta chủ động đóng. Cô còn lấy được thứ cô cần.” Vô Song cười lạnh. “Ngươi nghĩ sau chuyện này ta còn tin ngươi giao dữ liệu sạch?” “Điện giữ giao dịch.” “Điện vừa tự ý dùng huyết mạch ta dù ta từ chối.” Người áo xám im. Đó là điểm không thể biện. Vô Song nhìn ba sợi nối. “Có một cách.” Thanh Dao hỏi: “Gì?” “Ta mở Thiên Mị hoàn chỉnh.” Cửu Ly lập tức cau. “Để nhận?” “Không.” “Vậy?” Vô Song nhìn những dòng niệm. “Thiên Mị không chỉ kéo dục vọng về mình. Nó có thể dẫn hướng.” “Trả?” Long Thanh hỏi. Nàng quay. “Có thể.” “Của ai trả người đó.” Một câu rất đơn giản. Mị Vô Song nhìn hắn lâu hơn. “Ngươi biết việc đó khó hơn mê tất cả bao nhiêu không?” “Không.” “Vậy còn nói.” “Nhưng đúng nguyên tắc.” Nàng im rồi bật cười. “Đúng.”
Muốn làm vậy, nàng phải phân biệt từng nguồn. Bình thường Thiên Mị Ma Thể càng mạnh càng dễ làm các dục vọng hòa chung thành dòng bị nàng dẫn. Bây giờ nàng phải làm điều ngược: không biến chúng thành “dục niệm của người đối với Mị Vô Song”, mà giữ nguyên chúng thuộc về ai. Người muốn quyền lực trả về người đó. Người muốn yêu trả về người đó. Người muốn về nhà trả về người đó. Không phán xét. Không đổi nội dung. Không thêm ham muốn nàng. Chỉ trả. Đây là kỹ thuật mà Huyết Ngục chưa từng dạy nàng, bởi Huyết Ngục muốn Thiên Mị thu. Táng Đạo cũng muốn nàng ổn định để thu. Còn bây giờ nàng phải tự học cách không lấy.
Vô Song nhắm mắt.
“Lùi.”
Cửu Ly hỏi: “Bao xa?”
“Ba trượng. Đặc biệt sư phụ cô.”
Long Thanh lập tức hỏi: “Vì sao đặc biệt ta?”
“Ta mở huyết mạch đầy đủ.”
“Thì?”
Cửu Ly cười rất không đúng lúc. “Sư phụ lát nữa biết.”
Vô Song mở mắt nhìn nàng. “Đại sư tỷ, cô còn cười được?”
“Ta căng nên cười.”
Thanh Dao kéo Long Thanh lùi thật. “Sư phụ nghe.”
Hắn không hiểu nhưng đi.
Mị Vô Song đặt hai tay trước bụng, không kết ấn công pháp phức tạp. Nàng chỉ ngừng khóa huyết mạch. Từng lớp mị văn vốn được giấu sâu bắt đầu hiện từ cổ tay, chạy lên cánh tay như những cánh hoa tím đen cực mảnh, không dữ tợn mà đẹp tới mức nguy hiểm. Ánh tím trong mắt sâu hơn. Tóc đen như có một lớp sáng mỏng. Hương cơ thể lan ra, không nồng, nhưng Long Thanh vừa hít đã cảm thấy tim đập mạnh. Không phải bị ép quỳ hay mất ý thức. Chỉ là nhận thức về vẻ đẹp của nàng bị đẩy lên rất rõ: đường mắt, môi, giọng thở, từng cử động đều trở thành thứ khiến người ta muốn nhìn. Hắn lập tức quay sang tấm kính. Cửu Ly nhìn thấy, vừa buồn cười vừa hơi chua. “Sư phụ.” “Gì?” “Không nhìn?” “Khó tập trung.” Vô Song đang giữa nghi thức vẫn nghe, khóe môi cong rất nhẹ. “Ít nhất người vẫn thành thật.”
Nhưng lần này Thiên Mị không hướng vào Long Thanh.
Không hướng vào Cửu Ly.
Không hướng Thanh Dao.
Tất cả mị lực xoay ngược về dòng dục niệm.
Vô Song mở Ma tâm.
Hàng trăm sợi lập tức tràn tới.
Một khoảnh khắc nàng suýt bị nhấn chìm. Dục vọng vốn không xấu nhưng khi chất chồng không còn bối cảnh, nó trở thành tiếng ồn khổng lồ. Nàng cảm thấy ham muốn của từng người. Có những thứ thô. Có những thứ đẹp. Có những thứ ích kỷ. Có những thứ đáng thương. Một người muốn sống lâu. Một người muốn trả nợ. Một người muốn ôm người đã chết. Một người muốn giết kẻ thù. Một người muốn thân thể của người mình mê. Một người muốn thành đệ tử nội môn. Cửu Ly muốn một nơi mình có thể trở về mà không bị giữ bằng xích. Thanh Dao muốn cứu người nhưng không mất mình. Long Thanh muốn... Vô Song chạm tới một sợi thuộc hắn rồi dừng ngay. Nó chứa hai hướng rất mạnh: nhớ nhà và muốn giữ những người hiện tại an toàn. Nàng có thể nhìn sâu hơn. Thiên Mị cho phép. Nhưng nàng không.
“Không phải của ta.”
Nàng nói nhỏ.
Sợi ấy quay đi.
Một sợi khác chứa hình nàng trong mắt Long Thanh, rất ngắn, chỉ là cảm giác thấy một nữ nhân đẹp, có hấp dẫn, có tò mò, có cảnh giác. Nếu là trước đây, Vô Song có thể muốn giữ lại, xem hắn thích mình tới đâu.
Nàng cũng trả.
“Của ai trả người đó.”
Mị văn quanh người nàng sáng.
Không kéo vào.
Đẩy theo đúng hướng nguồn.
Huyền Kính Sứ lần đầu thật sự biến sắc. “Dừng! Cô đang phá mẫu phân tầng!” Vô Song không mở mắt. “Đúng.” “Thiên Mị không dùng như vậy!” “Vậy hôm nay có.” “Cô sẽ làm huyết mạch hỗn loạn!” “Của ta.” “Điện có thể giúp cô tiến hóa!” Vô Song mở mắt một nhịp, ánh tím đẹp tới mức ngay cả người áo xám cũng chậm hơi thở. Nàng nói rất rõ:
“Thiên Mị là của ta. Không phải ta là của Thiên Mị.”
Rồi đóng mắt lại.
Dòng dục niệm bắt đầu tách.
Nút cuối rung mạnh.
Tâm Khôi thứ ba gào bằng hàng trăm giọng, lao về phía nàng. Cửu Ly lập tức chặn đường nhưng không đánh trực tiếp, dùng Huyễn Đạo làm nó thấy Vô Song lệch nửa bước liên tục. Thanh Dao mở vòng Sinh Viêm bảo vệ Ma tâm nàng khỏi cháy mạch nhưng không truyền sinh lực. Long Thanh nhìn nút. “Chưa đóng!” Cửu Ly quát: “Khi nào?” “Khi sợi quanh nút đổi hướng hết!” Hắn không hiểu linh lực nhưng nhìn dòng chảy. Các sợi từ ngoài trước kia chảy vào nút, giờ từng lớp đang quay ngược ra. Một phần ba. Một nửa. Hai phần ba. Vô Song bắt đầu run. Máu nơi khóe môi rất mảnh. Thanh Dao muốn bước tới nhưng nàng nói ngay: “Đừng chạm. Ta sẽ kéo nhầm nguồn.” Thanh Dao dừng. Chỉ giữ lửa ngoài.
Huyền Kính Sứ biết nếu nút cuối đóng, toàn bộ hệ thống thu niệm sẽ mất. Hắn không còn giữ thái độ quan sát. Hai tay kết ấn, một đường thần hồn từ sau kính lao ra nhằm chốt. Cửu Ly vừa định chặn thì Long Thanh bỗng nói: “Bên trái.” Nàng không hỏi, Huyễn Tuyến quét sang. Đường thần hồn thật sự đổi từ phải sang trái đúng lúc, bị kéo lệch. “Sao người biết?” “Hắn nhìn bên trái.” “Chỉ vậy?” “Ừ.” Không ai có thời gian tranh.
Dục niệm quanh nút chỉ còn một phần mười.
Long Thanh nhìn.
“Vô Song.”
Nàng không đáp.
“Còn chút.”
“Ta biết.”
“Không cần lấy hết.”
Nàng khựng.
“Gì?”
“Dòng cũ tự xử phần còn lại được không?”
Thanh Dao lập tức nhìn cổ trận. “Được. Chỉ cần phần mới không còn hút mạnh.”
Vô Song hiểu.
Nàng lại suýt mắc một cái bẫy khác: muốn trả hoàn hảo từng sợi. Không cần.
Mục tiêu là ngắt hút.
Không phải chứng minh mình kiểm soát tuyệt đối.
Nàng buông phần cuối.
“Bây giờ.”
Long Thanh nói.
Cửu Ly và Thanh Dao đồng thời giữ Tâm Khôi lệch. Vô Song dùng Ảnh Tuyến cuối cùng quấn chốt đen.
Kéo.
Một nhịp.
Hai.
Ba.
“Cạch.”
Nút Dục Niệm đóng.
Toàn bộ căn phòng im.
Không phải yên dần.
Mà im ngay.
Ba Tâm Khôi đứng bất động.
Sau đó thân thể chúng tan như tro ướt, từng mảnh tâm niệm rơi xuống rồi nhập lại các đường cổ. Mị văn trên người Vô Song tắt dần. Nàng loạng choạng. Long Thanh theo bản năng bước tới đỡ vai nhưng dừng trước khi chạm vì nhớ nàng vừa nói không được chạm trong lúc phân nguồn. Vô Song mở mắt thấy tay hắn đang cách vai mình một gang, bật cười yếu. “Giờ chạm được.” Hắn mới đỡ. Cửu Ly nhìn bàn tay hắn trên vai nàng, mắt hẹp một chút nhưng không nói. Thanh Dao lập tức tới bắt mạch. “Ma mạch căng, chưa vỡ. Nghỉ.” Vô Song nói: “Ta còn đứng.” “Đứng không có nghĩa ổn.” “Câu này cô học sư phụ?” “Không. Ta là y giả.” “Càng đáng sợ.”
Phía sau tấm kính, Huyền Kính Sứ đã lùi. Ba mấu đen tắt. Trận bàn mới mất lực. Hắn biết không còn lý do ở lại. Cửu Ly phát hiện trước. “Muốn chạy?” Huyễn Đạo lập tức phủ tới. Người áo xám không chống trực tiếp. Hắn bóp vỡ một mảnh kính trong tay. Thân thể nứt thành vô số bóng phản chiếu. Cửu Ly giữ được ba, nhưng thân thật không có trong ba. Vô Song nhìn cấu trúc. “Kính Ảnh Thoát.” “Bắt được không?” “Nếu ta khỏe.” “Thôi.” Long Thanh nói. Cửu Ly cau. “Hắn biết nhiều.” “Cô đuổi qua kính?” Nàng nhìn tấm kính lớn đang vừa ổn định dòng niệm, cuối cùng dừng. Không vì một người chạy mà lao vào đường chưa biết.
Hình ảnh Huyền Kính Sứ còn lại trên mặt kính nhìn Mị Vô Song lần cuối. “Cô vừa phá một trạm nghiên cứu của Điện.” “Ngoại tuyến.” “Từ giờ đánh giá tín nhiệm của cô sẽ hạ.” Vô Song dựa một phần lên Long Thanh vì Thanh Dao chưa cho tự đứng, vẫn cười. “Ta chưa từng bảo các ngươi tin ta.” “Điện có thể ngừng cung cấp tin Huyết Ngục.” Nụ cười nàng hơi giảm nhưng không biến mất. “Vậy ta tự tìm.” “Cô sẽ hối hận.” Cửu Ly lập tức nói: “Ta thật sự ghét câu này.” Hình chiếu của Huyền Kính Sứ tan trước khi nàng kịp làm gì.
Trận bàn mới để lại một mảnh kim loại cháy đen cùng vài dòng dữ liệu chưa kịp xóa. Thanh Dao không chạm, Cửu Ly niêm. Long Thanh lúc này mới nhìn Vô Song. Mị văn đã biến mất, nàng lại là nữ tán tu áo xám quen thuộc, chỉ sắc mặt trắng hơn. “Huyết mạch đó...” hắn bắt đầu. Vô Song nhướng mày. “Đẹp?” Hắn im một nhịp rồi thành thật: “Rất.” Cửu Ly lập tức nhìn. Thanh Dao tiếp tục bắt mạch như không nghe, nhưng khóe môi cong. Vô Song cười yếu mà thật. “Ta vừa suýt bị dục niệm xé mạch, câu đầu tiên người nói lại là đẹp.” Long Thanh phản đối: “Cô hỏi.” “Ta thích câu trả lời.” “Vậy được.” Cửu Ly cuối cùng không nhịn: “Sư phụ, người có thể đừng trả lời thuận như vậy?” “Cô muốn ta nói không đẹp?” Cửu Ly im. Vô Song cười tới ho một tiếng. Thanh Dao lập tức nói: “Không cười mạnh.” Ma nữ ngoan ngoãn ngừng thật.
Không lâu sau, hành lang bắt đầu rung. Những người còn mắc tâm cảnh lần lượt được trả về quảng trường sâu. Kỷ Vân Đài xuất hiện đầu tiên trong nhóm thứ hai, sắc mặt khá kém nhưng tỉnh. Sau đó Tạ Trường Xuân, Hàn Bách, Lạc Yến, La Chính và các đệ tử khác. Có người vừa tỉnh còn khóc, có người đứng không vững, có người ôm đầu. Thanh Dao lập tức chuyển sang Đan Y, nhưng vẫn giữ nguyên giới hạn: kiểm, phân loại, giao người khác xử lý, không tự dùng bản nguyên. Không ai chết. Ba người thần hồn suy khá mạnh được đưa ra ngoài trước. Hai người cần dùng Định Tâm Đan. Một người tạm thời mất cảm giác vui buồn vì bị hút niệm nhiều, nhưng Kỷ Vân Đài xác nhận có thể hồi phục.
Khi biết có một hệ thống hút niệm mới gắn vào cổ trận, sắc mặt ông cực kỳ khó coi. “Táng Đạo?” Cửu Ly đưa mảnh trận bàn. “Ừ.” Vô Song không né. “Ta từng nhận việc từ tuyến này.” Tạ Trường Xuân nhìn nàng. “Từng?” “Hiện tại ta vừa phá một trạm của họ.” “Vậy còn làm?” “Chưa biết.” Long Thanh chen: “Để sau. Người đang mệt.” Tạ nhìn hắn nhưng cũng biết lúc này không phải thẩm vấn.
Kỷ Vân Đài kiểm Tâm Ma Kính khổng lồ gần một canh giờ. Kết luận làm mọi người nhẹ đi phần nào: kính và cổ trận không tự hút người tới chết. Chức năng gốc thật sự giống một thí tâm – quan tâm cổ trận, đưa người vào cảnh do chính tâm niệm tạo rồi trả ra khi đạt điều kiện hoặc hết chu kỳ. Nguy hiểm vốn có nhưng không đến mức lan rộng như lần này. Ba tuyến mới đã tăng lực kéo, khiến tâm niệm ngoài cốc cũng bị hút vào. Khi các tuyến ấy đóng, sương ngoài Hắc Vân Cốc bắt đầu co nhanh. “Không nên phá kính.” Kỷ Vân Đài nói. “Ít nhất chưa hiểu đủ.” Long Thanh gật. “Không biết thì đừng chọc.” Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song đồng thời quay nhìn hắn. Hắn hỏi: “Gì?” Cửu Ly nói: “Không có gì.” Câu này đã gần thành đạo lý Vô Danh dù người nói vẫn tưởng chỉ là thói quen.
Dòng tâm niệm rút khỏi mặt kính lớn, để lộ phần đá sau mà trước đó bị ánh đen che. Có một hàng cổ tự. Kỷ Vân Đài cùng người biết văn cổ đọc từng chữ. Nội dung không dài:
“Tâm Ma bất sinh ư kính. Kính chỉ chiếu vật vốn tại tâm.”
Kỷ Vân Đài dịch: “Tâm ma không sinh từ kính. Kính chỉ cho người thấy thứ vốn ở trong mình.”
Thanh Dao nhìn dòng chữ khá lâu.
Cửu Ly cũng.
Vô Song càng lâu hơn.
Nhưng dưới dòng cổ có một hàng mới hơn, nét sâu và sắc, rõ ràng do người thời sau khắc:
“Dục khả tụ. Chấp khả dưỡng. Vạn niệm khả vi nhiên.”
Cửu Ly đọc chậm: “Dục có thể tụ. Chấp có thể dưỡng. Vạn niệm có thể làm nhiên liệu.”
Tạ Trường Xuân hỏi: “Nhiên liệu cho cái gì?”
Không ai trả lời.
Long Thanh lại nhìn cuối hàng chữ.
Ở đó có một ký hiệu nhỏ.
Một vòng tròn đen.
Bên ngoài là chín đường xích.
Mặt trời đen bị chín sợi khóa.
Không hoàn chỉnh lớn như trong Thanh Mộc Bí Cảnh.
Nhưng không thể nhầm.
Cửu Ly sắc mặt lạnh.
Thanh Dao cũng.
Mị Vô Song khép mắt một nhịp.
Táng Đạo Điện.
Lại là chín khóa.
Lại là nhiên liệu.
Lại là một cánh cửa nào đó chúng không ngừng tìm cách mở.
Long Thanh nhìn ký hiệu hồi lâu rồi nói:
“Vậy chúng không chỉ muốn biết người ta sợ gì.”
Kỷ Vân Đài gật.
“Có vẻ không.”
“Chúng muốn lấy thứ người ta nghĩ ra để đốt cho cái khác.”
Không ai cười trước cách hắn nói.
Bởi lần này...
rất có thể chính là sự thật.
Ngoài Hắc Vân Cốc, màn sương đen bắt đầu tan.
Nhưng ở một nơi rất xa, trong một phân điện không rõ vị trí, một ngọn đèn đen vừa tắt.
Một người cầm ngọc báo cáo đọc dòng cuối:
“Hắc Vân trạm mất. Ngoại tuyến Ảnh Mị không phối hợp. Long Thanh đã vào tầng kính sâu.”
Hắn im một lúc.
Rồi hỏi:
“Có nhìn thấy hắn tác động trận bằng gì?”
Người báo đáp:
“Không.”
“Có xuất hiện lực lượng vượt cấp?”
“Không ghi nhận.”
“Vậy tại sao trạm mất?”
“Bọn họ khóa ba tuyến hút.”
Người kia nhìn ngọn đèn tắt.
Sau đó chỉ nói:
“Ghi lại.”
“Long Thanh không phá kính.”
“Chỉ phá phần chúng ta thêm.”
Một người khác hỏi:
“Đánh giá?”
Hắn nhìn ký hiệu mặt trời đen trên bàn.
“Nguy hiểm không nằm ở việc hắn mạnh tới đâu.”
“Ít nhất lần này...”
“hắn nhìn ra thứ nào vốn không thuộc về nơi đó.”
Ngọc báo cáo khép lại.
Còn tại Hắc Vân Cốc, Mị Vô Song đang ngồi dựa một tảng đá, để Thanh Dao bắt mạch lần thứ ba. Cửu Ly đứng bên, Long Thanh đưa nàng một chén nước.
Vô Song nhận.
Uống.
Rồi hỏi:
“Long Thanh.”
“Ừ?”
“Nếu một ngày Táng Đạo và Huyết Ngục cùng tới tìm ta, người sẽ chọn phe nào?”
Hắn nhìn nàng.
“Cô đứng phe nào?”
Vô Song khựng.
Rất lâu sau mới cười.
Không mị.
“Ta đang nghĩ.”
Long Thanh gật.
“Vậy nghĩ xong rồi nói.”
Nàng nhìn chén nước trong tay.
Không biết vì sao, câu trả lời ấy...
lại khiến nàng thấy nhẹ hơn tất cả những lời hứa bảo vệ mà tâm ma từng dựng cho nàng.