Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 101: TA ĐẾN ĐÂY VỐN LÀ ĐỂ ĐIỀU TRA NGƯƠI
Hắc Vân Cốc sau khi ba nút hút tâm niệm bị khóa yên xuống nhanh hơn mọi người dự đoán. Màn sương đen từng phủ sâu trong cốc không tan hoàn toàn mà rút trở lại quanh tám tấm Tâm Ma Kính cổ, giống một cái hồ sau khi người ta chặn mất ba con mương bị đào trộm. Kỷ Vân Đài không cho ai chạm vào kính thêm. Ông dẫn mấy đệ tử Vạn Pháp đi từng vòng kiểm kết cấu, đánh dấu rõ phần nào là cổ trận, phần nào thuộc lớp cải tạo của Táng Đạo Điện. Thanh Dao cùng Lạc Yến dựng một khu nghỉ tạm ngoài quảng trường cho những người bị suy thần hồn. Ba người dao động nặng nhất đã tỉnh nhưng một người gần như không muốn nói, một người vẫn khóc khi nghe tên sư phụ đã mất, còn một người tạm thời cảm giác mọi chuyện xung quanh “không có ý nghĩa gì”, dấu hiệu tâm niệm bị rút quá mức. May mắn là Sinh Mệnh Thể của Thanh Dao cho thấy thần hồn họ không khuyết bản nguyên, chỉ suy và lệch nhịp, có khả năng hồi phục bằng nghỉ, Định Tâm Đan và một môi trường yên ổn. Nàng không dùng Sinh Viêm mạnh, chỉ giữ lửa ở mức dưỡng thần cho ca nặng nhất rồi giao phần theo dõi cho Lạc Yến. Long Thanh ngồi dưới một tảng đá cách đó không xa, tay cầm bát cháo do đoàn hậu cần nấu, vừa ăn vừa nhìn Cửu Ly và Vô Song đứng đối diện nhau hơn mười bước mà chưa ai nói gì. Hắn nhìn một lúc rồi hỏi Thanh Dao: “Hai người kia định đánh nhau?” Thanh Dao kiểm ngọc của bệnh nhân, không ngẩng. “Không.” “Sao đứng lâu vậy?” “Đang nghĩ ai nói trước.” “Có gì nói thì nói.” “Sư phụ nói với họ đi.” Long Thanh lắc. “Chuyện của hai người.” Thanh Dao hơi cười. Sư phụ rất thích xen đúng lúc người khác không cần và lại tránh rất nhanh khi chuyện thực sự thuộc về người ta.
Cuối cùng Mị Vô Song là người đi tới. Nàng đã thay áo vì trường bào cũ bị tâm lực làm rách ở tay, hiện chỉ mặc một bộ đen xám rất đơn giản. Không Thiên Mị khí tức, không hương mị chủ động. Sắc mặt vẫn hơi trắng nhưng ma mạch đã ổn hơn sau hai lần Thanh Dao kiểm. Nàng ngồi xuống tảng đá đối diện Long Thanh, nhìn bát cháo rồi nói: “Có phần ta không?” Long Thanh chỉ nồi ngoài kia. “Tự lấy.” Cửu Ly đi sau nghe liền nói: “Khách tự lấy.” Vô Song quay. “Ta còn là khách?” Cửu Ly ngồi xuống bên trái Long Thanh như thói quen. “Tùy cô kể được bao nhiêu.” Thanh Dao lúc này cũng tới, ngồi phía khác nhưng không áp gần. Bốn người tạo thành một vòng nhỏ giữa Hắc Vân Cốc vừa trải qua tâm ma, rất không giống một cuộc thẩm vấn chính thức. Vô Song nhìn từng người. “Được. Ta kể.” Cửu Ly nói: “Bắt đầu từ lúc cô nhận nhiệm vụ.” “Khoảng hơn một tháng trước. Một tuyến trung gian của Táng Đạo Điện liên lạc với ta ở Tây – Đông giao giới. Họ biết ta đang tìm tin về Huyết Ngục, đổi một phần dữ liệu lấy một việc.” “Việc gì?” “Tới Đông Huyền. Xác định một người tên Long Thanh.” Long Thanh đang ăn cháo nghe tên mình, ngẩng lên. Vô Song nhìn hắn. “Hồ sơ nói ngươi không có linh căn xác định, không có tu vi đo được, cư trú ở một phế phong của Thanh Vân, nhưng quanh ngươi liên tục xuất hiện chuyện không khớp hồ sơ: Cửu Vĩ Thiên Hồ ở lại, Huyết Tỏa nới, Thanh Liên Sinh Viêm đổi chủ, mấy tuyến Huyết Ảnh mất, Thanh Mộc và Thanh Liên cổ phủ đều có dấu Cửu Tỏa. Chúng muốn ta xác định ngươi là người, vật dẫn, một loại trận tâm... hay thứ gì khác.” Long Thanh đặt thìa xuống. “Cô xác định được chưa?” Vô Song nhìn hắn rất lâu rồi cười. “Chưa.” “Vậy trình độ điều tra của cô không tốt lắm.” Cửu Ly lập tức quay mặt. Thanh Dao cũng cúi xuống chén. Mị Vô Song nhắm mắt một nhịp. “Ngươi có thể đừng chê nghề ta giữa lúc ta thú nhận không?” “Ta hỏi thật.” “Ta biết. Càng khó chịu.”
Cửu Ly kéo câu chuyện trở lại. “Còn ta?” “Mục tiêu thứ hai. Xác định Cửu Vĩ Thiên Hồ có đúng là cô không, Huyết Tỏa đã mở bao nhiêu, Long Thanh có trực tiếp biết cách phá khóa hay chỉ là môi trường quanh hắn gây ảnh hưởng.” “Cô báo gì?” “Hai chân vĩ ổn định. Khóa thứ ba mới chỉ có khe đầu. Ta không báo toàn bộ cách nó nới.” Cửu Ly mắt hẹp. “Vì?” “Lúc đầu chưa đủ dữ liệu. Sau đó...” Vô Song dừng. “Sau đó ta không muốn.” “Từ khi nào?” “Sau khi ở Vô Danh.” “Cụ thể?” “Sau lúc con chó nhìn ta một cái.” Long Thanh lập tức nói: “Tiểu Hắc không làm gì.” “Ngươi đừng bênh chó lúc này.” Vô Song nhìn hắn rồi quay lại Cửu Ly. “Cũng từ lúc ta thấy cô không phải một ‘Cửu Tỏa mẫu’ như hồ sơ của Điện viết. Cô là một người đang sống ở Vô Danh. Ta biết nghe mềm quá, nhưng đúng.” Cửu Ly không cười. “Cô vẫn gửi hai trên chín.” “Ừ.” “Vậy vẫn bán tin.” “Đúng.” Vô Song không biện. “Ta làm.” Chỉ hai chữ làm Cửu Ly im hơn. Người ta khó giận theo cách quen khi đối phương không cố tự tẩy trắng.
Thanh Dao hỏi: “Còn ta?” Vô Song quay sang. “Ban đầu cô không phải mục tiêu chính. Sau Thanh Dược Hội thì thành một. Điện muốn biết Thái Sơ Sinh Mệnh Thể của cô có liên quan Vô Danh không, Thanh Liên Sinh Viêm vì sao chọn cô, và Sinh Viêm có thể dưỡng thứ dưới Đạo Môn hay không.” Thanh Dao hỏi: “Cô báo?” “Sinh Viêm chỉ nhận chủ sơ cấp, gốc lửa vẫn ở cổ phủ giữ trấn. Cô chưa hồi phục toàn bộ. Về Sinh Mệnh Thể, ta chỉ nói có liên hệ môi trường Vô Danh nhưng cơ chế không rõ.” “Không báo 13 đoạn mạch?” “Không.” “Vì?” “Tin y thể quá riêng.” Vô Song nhún vai. “Ta làm tình báo, không phải bán hết da thịt người ta.” Long Thanh nghe câu cuối thấy hơi kỳ nhưng không chen. Thanh Dao lại gật rất nhẹ. “Được.” Không phải tha thứ, chỉ là ghi nhận ranh giới nàng từng giữ.
Cửu Ly hỏi phần quan trọng nhất: “Mị thuật với sư phụ?” Vô Song hơi dựa ra sau. “Điện muốn ta thử phản ứng dẫn tâm từ thấp tới sâu.” Long Thanh lập tức nhớ mấy lần nàng chớp mắt, ngồi sát, cố tình kéo cổ áo. “Cái vụ bụi mắt?” Mị Vô Song nhìn hắn với vẻ muốn giết người. “Thiên Mị Nhãn.” “Ta biết sau đó.” “Vậy người có thể gọi đúng.” “Lúc đầu ta đâu biết.” Cửu Ly đã không còn giữ được vẻ lạnh hoàn toàn. “Cô đã dùng tới mức nào?” “Rất thấp ở hai lần đầu. Sau đó gần như không dùng.” “Có lần nào dùng sâu?” “Không.” “Vì không được hay không muốn?” “Cả hai. Hắn có phản ứng nhưng ý chí không đi theo.” Vô Song nhìn Long Thanh. “Với lại về sau ta muốn biết hắn nhìn ta vì ta hay vì huyết mạch.” Cửu Ly ánh mắt hơi thay đổi. Thanh Dao cũng. Long Thanh lại hỏi: “Kết quả?” Vô Song cười chậm. “Ngươi nhìn.” “Cô đẹp thì nhìn.” “Đó.” Nàng đưa tay chỉ hắn. “Chính vì hắn trả lời kiểu này nên ta càng không muốn dùng.” Cửu Ly khẽ hừ. “Cô nói nghe như rất tự hào.” “Một chút.” Thanh Dao bình thản rót nước. “Đại sư tỷ cũng đẹp.” “Ta biết.” Vô Song đáp. “Cô cũng.” Long Thanh bỗng cảm giác cuộc thẩm vấn đang chuyển thành một khu vực nguy hiểm khác, lập tức ăn cháo tiếp.
Sau vài câu hài, Cửu Ly nghiêm trở lại. “Cô còn giấu gì?” Vô Song nhìn ngọc lệnh Táng Đạo trong tay. “Hắc Vân. Ta nhận lệnh khảo sát dục niệm trước khi chúng ta tới. Họ yêu cầu xem có thể thu được không, vật dẫn là gì, có dấu Cửu Tỏa hoặc Đạo Môn không. Ta không biết từ trước rằng Điện đã gắn trận hút ở đây. Nếu biết, ta sẽ nói.” “Ta tin phần cuối chưa?” “Không cần tin ngay.” “Còn người Huyền Kính Sứ?” “Chưa từng gặp.” “Hắn biết cô.” “Vì hệ thống ngoại tuyến có hồ sơ.” “Hắn biết Huyết Ngục đang truy.” “Điện biết từ trước ta nhận nhiệm vụ.” Nụ cười của Vô Song mỏng đi. “Đây là phần làm ta khó chịu nhất. Ta tưởng mình dùng Điện để lấy tin Huyết Ngục. Hóa ra Điện biết việc đó và dùng chính nhu cầu ấy để chọn ta cho tuyến dục niệm.” Thanh Dao nói: “Hai bên đều nhìn huyết mạch trước.” “Ừ.” Vô Song cầm chén nước nhưng không uống. “Huyết Ngục nói Thiên Mị của ta là tài sản cần thu hồi. Táng Đạo nói Thiên Mị phù hợp làm vật dẫn. Cách nói khác, ý không khác nhiều.”
Long Thanh lúc này mới đặt bát xuống thật. “Cô đã làm hại ai ở Vô Danh chưa?” Ba nữ tử cùng nhìn hắn. Vô Song đáp: “Chưa.” “Có lấy đồ?” “Không.” “Có bán vị trí trận nhà?” “Không.” “Có báo Tiểu Hắc?” “Báo nguy hiểm, không xác định cấp.” “Tiểu Kim?” “Không rõ chủng, phản ứng hỏa mạnh.” “Tiểu Thanh?” “Sinh cơ bất thường, không thăm dò.” “Cá?” “Nghi long huyết rất thấp.” Long Thanh cau. “Cô báo hơi nhiều.” “Ta làm tình báo.” “Ừ.” Hắn nghĩ. “Có định tiếp tục báo những thứ nhà ta không?” Vô Song im vài nhịp. “Nếu là nhiệm vụ cũ về ngươi và Vô Danh, không.” “Nếu người ta trả tin Huyết Ngục?” “Ta...” Nàng dừng. Chính đây là chỗ khó. “Ta không dám nói tuyệt đối. Nếu một ngày tin đủ để cứu mạng ta...” Cửu Ly mắt lạnh thêm chút, nhưng Long Thanh lại gật. “Vậy nói trước.” Vô Song khựng. “Gì?” “Nếu cô định đổi tin liên quan nhà ta lấy thứ gì, nói trước. Ta đồng ý cái nào thì đổi cái đó. Không đồng ý thì cô tự chọn, nhưng nếu vẫn bán thì sau đừng ở nhà.” Câu nói không nặng. Chính vì không nặng nên ranh giới càng rõ. Hắn không đòi lòng trung thành tuyệt đối từ một người chưa phải người Vô Danh. Cũng không cho phép ở trong nhà rồi bí mật bán thông tin nhà. Vô Song nhìn hắn rất lâu. “Ngươi không đuổi ta ngay?” “Cô vừa nói hết chưa?” “Phần liên quan trực tiếp, rồi.” “Vậy trước tính trước. Sau tính sau.” “Dễ vậy?” “Không. Nếu cô bán tiếp mà không nói thì ta đuổi.” Cửu Ly lập tức bổ sung: “Ta đuổi trước sư phụ.” Thanh Dao nói: “Ta không giỏi đuổi, nhưng ta đồng ý.” Vô Song bật cười. “Ba người phân công rõ thật.”
Nàng cười xong lại hỏi: “Vậy những việc ta đã làm?” Long Thanh suy nghĩ. “Dùng mị thử ta... phiền.” “Chỉ phiền?” “Ta không mất gì.” “Dò giếng?” “Đã cảnh cáo.” “Bán tình trạng Cửu Ly?” “Cái đó cô hỏi Cửu Ly.” Hắn không nhận quyền tha thứ thay người khác. Vô Song quay sang. Cửu Ly nhìn nàng đủ lâu rồi nói: “Ta không thích.” “Ta biết.” “Ta không coi chuyện đó xong chỉ vì cô nói thật hôm nay.” “Được.” “Nhưng cô đã không báo sâu hơn lúc có thể. Ta ghi nhận.” “Được.” “Từ giờ đụng tin Huyết Tỏa, hỏi ta.” “Được.” “Đừng tự thử.” “Được.” “Đừng gọi ta Đại sư tỷ tương lai để chọc.” Vô Song hơi nhướng. “Điều này liên quan điều tra?” “Không. Ta thêm.” “Ta không hứa.” Cửu Ly cuối cùng bật cười, cái lạnh trong mắt giảm một chút. Thanh Dao hỏi: “Còn dữ liệu y thể của ta?” “Từ giờ ta không truyền nếu cô không đồng ý.” “Được.” “Cô tha nhanh vậy?” “Ta chỉ đặt quy tắc mới.” Vô Song nhìn hai nữ tử rồi bỗng hiểu: không ai ở đây đang làm một nghi lễ tha thứ. Họ đang xác lập cách tiếp tục nếu còn muốn tiếp tục. Điều đó thực tế hơn nhiều.
Chiều hôm ấy Kỷ Vân Đài gọi tất cả đại diện tới sau Tâm Ma Kính. Ba nút hút được tháo khỏi cổ trận nhưng giữ nguyên hiện trạng để nghiên cứu. Mảnh trận bàn của Huyền Kính Sứ có bảy dòng dữ liệu cháy dở. Hai dòng chỉ là chỉ số tâm niệm. Ba dòng ghi ký hiệu địa điểm thay bằng mã. Một dòng khiến mọi người đặc biệt chú ý: “Dục – Hắc Vân: ổn định thấp. Chấp – Bắc? hoàn tất. Oán – Tây? đang dưỡng.” Ký hiệu địa danh bị cháy mất nên chưa biết “Bắc” và “Tây” là đâu. Dòng cuối: “Niệm lực thích hợp làm nhiên cho Môn, nhưng thiếu Tỏa đồng bộ.” Tạ Trường Xuân nhìn Cửu Ly. “Lại Cửu Tỏa.” Nàng đáp: “Chưa chắc là Huyết Tỏa của ta.” Long Thanh lập tức gật. “Đúng. Đừng vì đều có chín mà gộp.” Kỷ Vân Đài nói: “Nhưng ít nhất Táng Đạo đang thử biến tâm niệm thành nhiên liệu cho một loại Môn. Đạo Môn ở Thanh Liên cổ phủ cũng được chúng thử nuôi bằng Sinh Viêm. Hai tuyến có thể liên quan.” Thanh Dao hỏi: “Sinh Viêm cung cấp sinh lực, tâm niệm cung cấp thần hồn hoặc ý niệm?” “Có thể.” “Còn vật thứ ba?” “Chưa biết.” Mị Vô Song đứng ngoài vòng nói: “Có thể huyết, oán, chiến ý, khí vận. Táng Đạo không thiếu thời gian thử.” Tạ nhìn nàng. “Cô từng thấy?” “Chỉ nghe mã nhiệm vụ. Không đủ chắc.” Lần này nàng chủ động phân biệt điều biết với điều đoán. Cửu Ly nghe và không nói nhưng ghi nhận.
Kỷ Vân Đài kết luận Hắc Vân phải bị phong tỏa một thời gian, nhưng không phá bí cảnh. Chức năng gốc có thể có giá trị tu tâm nếu hiểu đúng, thậm chí giúp người đối diện tâm ma trong điều kiện có chuẩn bị. Sai nằm ở việc Táng Đạo nối thêm hệ thống thu và tăng biên độ lan. Long Thanh nghe tới “có thể dùng luyện tâm” liền hỏi: “Người tự nguyện?” “Đúng.” “Vậy khác.” Vô Song cười nhỏ. “Ngươi thật sự giữ đúng một câu từ đầu tới cuối.” “Không thì sao?” “Nhiều người đổi tiêu chuẩn khi thứ họ muốn đủ tốt.” Long Thanh nghĩ. “Có lúc ta cũng.” “Ví dụ?” “Hạt giống đắt quá nhưng hiếm.” Cửu Ly lập tức nói: “Sư phụ, đó là mặc cả, không phải đạo đức.” “Ý ta là ai cũng có lúc.” Vô Song nhìn hắn. Chính vì hắn không tự nhận mình cao thượng nên lời nói càng ít làm người khác khó chịu.
Tối ấy đoàn dựng trại bên ngoài Hắc Vân Cốc thêm một đêm trước khi về. Vô Song ngồi một mình trên tảng đá cao, ngọc lệnh Táng Đạo đặt trước mặt. Cửu Ly không theo. Thanh Dao không theo. Long Thanh cũng không. Họ cho nàng khoảng trống để quyết định, điều làm quyết định nặng hơn một chút vì không có ai nhìn để nàng biểu diễn thái độ. Ngọc vẫn kết nối được tuyến gốc. Huyền Kính Sứ có thể đã báo nàng phá trạm. Nếu nàng phá ngọc hoàn toàn, rất có thể mất một nguồn tin quý về Huyết Ngục. Nếu giữ, Vô Danh sẽ phải chấp nhận nàng còn đường liên hệ với một tổ chức nguy hiểm. Nàng cầm lên, nhìn ký hiệu mờ. Cuối cùng không đập toàn bộ. Nàng chỉ tách mảnh lệnh cấp hiện trường mà Huyền Kính Sứ đã dùng cộng hưởng, bẻ làm hai. Phần lõi giao dịch còn lại được niêm bằng chính ma lực nàng. “Ta chưa ngu đến mức tự chặt hết tai mắt.” Một giọng phía sau nói: “Ta đoán.” Vô Song quay. Cửu Ly đã tới từ lúc nào nhưng đứng đủ xa để không nhìn nội dung. “Cô theo?” “Không. Ta tới gọi ăn.” “Ta tưởng cô sẽ bảo phá hết.” “Không.” “Vì?” “Nếu là ta bị Hồ tộc hoặc Huyết Ảnh truy, ta cũng không bỏ một nguồn tin chỉ vì người khác không thích.” Vô Song nhìn. “Vậy cô tin ta giữ tuyến?” “Ta tin cô vừa nói sẽ báo trước nếu dùng tin Vô Danh để đổi. Còn cô giữ được lời hay không là chuyện sau.” “Rõ thật.” “Sư phụ lây.” “Cô rất thích đổ cho hắn.” “Có.”
Vô Song đặt mảnh ngọc bị bẻ xuống đất. “Ta đến đây để điều tra sư phụ cô.” “Ta biết.” “Ta từng nghĩ nếu cần có thể mê hắn sâu hơn.” “Ta cũng đoán.” “Ta còn từng tính nếu hắn hữu dụng cho Tây Ma thì có thể đưa hắn đi.” Cửu Ly mắt hẹp. “Cái này ta chưa biết.” “Bây giờ biết.” “Cô từng định trộm người thật?” “Tên quyển đời ta có vẻ hợp.” Vô Song cười. Cửu Ly không biết nàng đang đùa theo một ý nào, chỉ nói: “May cô chưa làm.” “Nếu làm?” “Tiểu Hắc cắn trước.” “Ta tin.” Hai người im một chút. Vô Song hỏi: “Cô không thấy ta nguy hiểm?” “Có.” “Vẫn để ở Vô Danh?” “Sư phụ cho.” “Còn cô?” Cửu Ly nhìn về phía lều nơi Long Thanh đang tranh với Hàn Bách xem ai bỏ quá nhiều muối vào nồi canh. “Ta chưa xem cô là người nhà.” Vô Song không bất ngờ. “Nhưng?” “Nhưng cô cũng chưa phải kẻ địch.” “Khoảng giữa?” “Ừ.” “Ta ghét khoảng giữa.” “Sống thường toàn khoảng giữa.” Vô Song bật cười. “Câu này không giống sư phụ cô.” “Là ta.” “Tốt.”
Khi hai người trở lại trại, Long Thanh đã phân canh ra bốn bát. Hắn nhìn Vô Song. “Nói xong?” “Một phần.” “Ăn.” Không hỏi kết quả. Nàng ngồi vào chỗ trống. Thanh Dao đưa bát. Trong lúc mọi người ăn, Vô Song nhìn chiếc bàn tạm ghép bằng hai thùng hàng, chợt nhớ lần đầu ở Vô Danh nàng còn phải tính mỗi ánh mắt, mỗi câu hỏi nên trả thật mấy phần. Hôm nay nàng vừa nói những thứ đủ khiến một tông môn bình thường đuổi mình, nhưng cuối cùng vẫn ngồi ăn. Không phải vì họ tin hết. Mà vì họ quyết định xem tiếp nàng làm gì.
Đêm muộn, Long Thanh về lều riêng. Hệ thống vốn im từ lúc vào Hắc Vân bỗng hiện một bảng rất ngắn trước mắt:
[TRUYỀN ĐẠO]
Phát hiện đối tượng tiềm năng mới.
Đối tượng: Mị Vô Song.
Huyết mạch: Thiên Mị Ma huyết.
Trạng thái đạo tâm: Đang tái lập.
Định hướng chủ: MỊ ĐẠO – TÂM ĐẠO – VẠN PHÁP.
Đặc tính hiện tại: Sở trường mạnh, bản ngã từng phụ thuộc sở trường; đang hình thành khả năng phân tách “năng lực” và “tự ngã”.
Mức tương thích Truyền Đạo: Cao.
Ý nguyện bái sư: Chưa hình thành.
Long Thanh nhìn bảng một lúc.
Sau đó câu đầu tiên hắn nghĩ lại là:
“Lại một người?”
Hệ thống không trả lời.
Hắn nhìn sang lều Vô Song ở xa.
“Ta có biết dạy mị đâu.”
Hệ thống vẫn im.
Long Thanh tắt bảng.
“Không liên quan ta.”
Ở bên kia trại, Mị Vô Song đang nằm nhìn trần lều, hoàn toàn không biết mình vừa bị một hệ thống mà nàng chưa từng phát hiện ghi tên.
Nàng chỉ biết ngày mai sẽ trở về Vô Danh.
Và lần đầu...
nàng không trở về nơi đó với tư cách một người đang hoàn thành nhiệm vụ.