QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 98: AI CŨNG CÓ THỨ KHÔNG MUỐN NHÌN

Long Thanh đứng giữa căn phòng cũ của mình rất lâu mà không động. Chiếc quạt trên trần quay đúng tốc độ hắn nhớ. Một cánh quạt từng có vết xước nhỏ ở mép trái vẫn có. Trên bàn, chiếc điện thoại cũ đang sạc bằng sợi dây trắng đã ngả màu ở đầu cắm. Màn hình hiện ngày tháng không rõ vì ánh sáng phản lên, nhưng hình nền là bức ảnh hắn từng dùng. Bên cạnh có một cốc nước nhựa, đúng loại rẻ tiền mua ở cửa hàng gần nhà. Ngoài hành lang có tiếng dép kéo nhẹ. Mùi cơm, mùi nước mắm, tiếng tivi của nhà bên, tiếng xe máy ngoài đường. Không có linh khí. Không có tiếng hệ thống. Không có Định Tâm Ngọc nóng ở ngực. Long Thanh đưa tay sờ bàn. Cứng. Có bụi ở góc. Hắn nhấc điện thoại. Màn hình mở bằng vân tay của hắn. Danh bạ, tin nhắn, ảnh, ứng dụng đều có. Không phải những thứ hắn nhớ chính xác từng chi tiết, nhưng khi nhìn lại lại cảm giác “đúng”. Đây mới là điểm đáng sợ. Bí cảnh không cần hắn nhớ trước. Nó có thể lấy những phần ký ức chìm mà chính hắn tưởng đã quên rồi dựng lại. Long Thanh thử mở một đoạn tin nhắn cũ. Cách viết đúng. Người gửi đúng. Một cuộc gọi nhỡ từ buổi chiều trước ngày hắn xuyên không. Hắn nhìn tới mức mắt cay. Ngoài cửa lại có người gọi: “Thanh, ăn cơm.” Lần này cách gọi đúng. Không đảo tên. Không dùng một từ lạ. Hắn mở cửa. Hành lang cũng đúng.
Ở cuối hành lang là bàn ăn. Có người ngồi chờ. Không cần mô tả rõ gương mặt, bởi chỉ một dáng ngồi đã đủ kéo ký ức trở lại. Long Thanh đi được ba bước rồi dừng. Trong Huyền Thiên Giới hắn thường tự nói mình chỉ muốn sống yên, có rau, có gà, có nhà. Nhưng một phần rất sâu vẫn biết ngôi nhà ấy ban đầu không phải ở Vô Danh. Hắn không xuyên không vì chán đời. Không bỏ quê cũ để tìm tiên đạo. Hắn bị ném tới một thế giới khác, không được chọn. Nếu thật sự có một cánh cửa về, hắn có muốn không? Có. Câu trả lời tới nhanh tới mức hắn không thể tự lừa. Có lúc đêm yên trên Vô Danh, nghe tiếng mưa đập mái, hắn từng nghĩ nếu sáng mở mắt lại ở căn phòng này thì sao. Có lúc ăn một món lạ lại nhớ món cũ. Có lúc thấy một đứa trẻ chạy ngoài chợ lại nhớ những con đường quen. Hắn không nói nhiều vì nói cũng không thay đổi. Nhưng không nói không có nghĩa không nhớ. Tâm Ma Bí Cảnh kéo đúng chỗ đó.
“Ngồi đi.” Một giọng nói bảo.
Long Thanh kéo ghế.
Bát cơm nóng.
Lần này có hơi.
Món ăn đúng.
Đũa đúng.
Không tìm được lỗi bằng cách đời thường như trước.
Hắn ăn thử một miếng.
Vị cũng đúng.
Ngực càng đau hơn.
Nếu đây là ảo, nó đã đủ tốt để dùng thứ hắn tin nhất – những chi tiết nhỏ – chống lại hắn.
Có người hỏi: “Sao hôm nay im vậy?”
Long Thanh nhìn.
Hắn muốn trả lời.
Nhưng trước khi mở miệng, một ý nghĩ khác xuất hiện: Cửu Ly đang ở đâu? Thanh Dao? Vô Song? Họ vừa đứng cạnh hắn ở Hắc Vân Cốc. Kỷ Vân Đài quát giữ bản tâm. Tám mặt kính sáng. Sau đó hắn ở đây. Nếu đây là thật, vậy những tháng Huyền Thiên là mộng? Nếu là mộng, tại sao hắn nhớ quá rõ từng người? Tiểu Hắc nằm cửa. Tiểu Kim mổ hạt. Tiểu Thanh lay cành. Con cá đen bạc trong ao. Chiếc mộc bài “Vô Danh / Cửu Ly”. Mộc bài mới của Thanh Dao. Cái giỏ trứng của Vô Song. Những thứ buồn cười tới mức không giống một giấc mơ có chủ ý.
Cảnh trước mắt như biết hắn nghĩ gì. Một giọng nói nói: “Con ngủ mê mấy ngày rồi. Sốt cao. Toàn nói chuyện tiên hiệp.”
Long Thanh khựng.
“Bao lâu?”
“Ba ngày.”
“Ta ở đây từ đầu?”
“Chứ ở đâu?”
Hắn nhìn điện thoại. Có tin về việc hắn bệnh. Có ảnh nhiệt kế. Có cuộc gọi. Mọi bằng chứng đều tự khớp. Cảnh giả không hề vội ép. Chính sự kiên nhẫn khiến nó đáng sợ. Long Thanh ngồi ăn thêm một miếng, rồi đặt đũa xuống. “Nếu ta ở đây thật...” hắn hỏi chậm, “thì hệ thống?” Không ai hiểu. “Cửu Ly?” Không biết. “Thanh Dao?” Không biết. “Vô Song?” Không biết. Tất cả hợp nếu đó chỉ là mộng.
Cùng lúc, ở một tâm cảnh khác, Tô Cửu Ly đang đứng giữa Vô Danh Phong rực nắng. Nàng nhìn xuống hai bàn tay. Chín cái bóng đuôi phía sau trải rộng, không phải ảo ảnh huyết mạch mà là chín chân vĩ hoàn chỉnh. Huyết Tỏa Cửu Mạch đã biến mất. Không đau. Không khóa. Không một dây xích trong máu. Đây là thứ nàng muốn từ rất lâu. Nhưng thay vì vui, nàng lại nhìn căn nhà trước mặt. Long Thanh đang đứng ở cửa. Không cười. Trên tay hắn cầm mộc bài “Vô Danh / Cửu Ly”. Nàng đi tới. “Sư phụ.” Hắn đưa mộc bài. “Cô khỏi rồi.” “Ừ.” “Vậy về Nam Hoang đi.” Cửu Ly dừng. “Gì?” “Cô tới đây vì bị thương. Giờ chín đuôi đủ, không cần ở nữa.” “Ta không ở vì thương.” “Nhưng cô còn việc Hồ tộc.” “Ta sẽ đi rồi về.” “Không cần.” Long Thanh trong cảnh nói rất bình tĩnh, chính kiểu bình tĩnh đó mới đau. “Thanh Dao ở đây đủ. Sau này còn người khác. Vô Danh không thiếu cô.”
Cửu Ly biết giả.
Ngay lập tức.
Long Thanh thật không nói theo cách này.
Nhưng tâm ma không cần nàng tin lời là thật. Nó chỉ cần làm nàng cảm thấy thứ mình sợ là có thể. Nàng nhìn qua sân. Thanh Dao đang chăm dược viên, rất tự nhiên. Tiểu Hắc nằm cửa. Tiểu Kim ăn hạt. Không ai cần nàng xử lý tin. Không có Huyết Ảnh. Không có Huyết Tỏa. Không ai gọi nàng Đại sư tỷ. Mị Vô Song từ trong nhà bước ra, cười: “Cô trở về Nam Hoang cũng tốt. Ta có thể lo phần còn lại.” Cửu Ly lạnh mắt. “Cô nói kiểu đó không giống Vô Song.” “Vậy thì sao? Ý vẫn đúng.” Một cảnh khác chồng lên. Long Thanh cùng Thanh Dao ở bàn trà, không có ghế của nàng. Một cảnh khác: Vô Danh có thêm đệ tử, người đông hơn, tiếng cười vẫn có nhưng không ai nhắc Cửu Ly. Một cảnh nữa: nàng trở về Hồ tộc, trở thành Cửu Vĩ quyền lực, nhiều năm sau quay lại thì Long Thanh chỉ nói “lâu rồi”.
Hai chân vĩ thật trong huyết mạch của Cửu Ly rung mạnh. Phần bảy chân còn khóa cũng bị tâm cảnh kéo. Nếu nàng cố phá bằng huyễn, cảnh lập tức sinh thêm. Nàng dựng Long Thanh thật phản bác Long Thanh giả, nhưng tâm cảnh đổi thành cả hai cùng nói nàng chỉ tự lừa mình. Nàng dùng thần thức tìm khe, Vô Danh trước mặt càng rõ. Định Tâm Ngọc không còn hiện, nhưng nàng biết mình đang bị kéo sâu hơn mỗi lần tranh luận.
Cửu Ly dừng.
Không phá.
Nàng nhớ một ván cờ trên Vô Danh, Long Thanh từng nói: “Quân đã chết thì để nó chết. Cứ nhìn mãi chỗ mất rồi sẽ quên phần còn sống.” Lúc đó Huyết Tỏa đã rung. Nàng từng hiểu đó là đừng để quá khứ trói. Bây giờ câu ấy có một nghĩa khác. Tâm ma đang bắt nàng nhìn vào khả năng mất chỗ ở lại, rồi dùng chính nỗi sợ ấy khiến nàng muốn chứng minh Long Thanh sẽ giữ mình mãi.
Nhưng nàng thật sự muốn gì?
Không phải bị giữ.
Không phải một lời hứa rằng Long Thanh sẽ không bao giờ cho nàng đi.
Nàng từng ở Vô Danh trước khi bái sư.
Nàng bái vì tự chọn.
Nàng thích hắn cũng vì tự chọn.
Nếu một ngày hắn nói “cô có thể đi”, điều đó không tự động biến thành “ta không cần cô”.
Nàng có chân.
Có thể đi.
Cũng có thể quay về.
Cửu Ly nhìn Long Thanh giả.
“Ngươi nói ta không cần ở?”
“Đúng.”
“Được.”
Cảnh giả hơi rung.
Có lẽ nó không chờ đáp án này.
Nàng cầm mộc bài, không trả.
“Nhưng ta muốn ở.”
“Ta không cần cô.”
“Ngươi có quyền không cần.”
Cảnh rung mạnh hơn.
Cửu Ly cười, đôi mắt hồ ly sáng nhưng không phát mị.
“Ta cũng có quyền muốn quay lại.”
“Ta có thể đuổi cô.”
“Vậy lúc đó tính.”
“Cô không sợ?”
“Có.”
Nàng thừa nhận.
“Ta rất sợ.”
Vô Danh giả chậm lại.
“Nhưng sợ bị bỏ không có nghĩa phải khóa người khác để họ giữ ta.”
Một đường nứt xuất hiện trên bầu trời.
Cửu Ly nhìn chín cái đuôi giả phía sau mình.
“Còn chín đuôi này...”
Nàng cười.
“Ta mới có hai.”
Chín đuôi giả lập tức vỡ thành sương.
Cảnh Vô Danh nứt theo.
Ở một tầng khác, Diệp Thanh Dao lại đứng giữa gian Đan Y ba năm trước. Mùi khét từ lò đan, tiếng người kêu, linh hỏa mất kiểm soát, ba đồng môn nằm trong lửa. Nàng biết đây là ký ức. Nhưng tâm cảnh đã sửa. Những người nàng từng cứu sống hôm ấy giờ cũng nằm chết. Một người ngẩng đầu hỏi: “Tại sao cô không cứu ta?” Thanh Dao lập tức quỳ xuống, bắt mạch. Không có mạch. Nàng chuyển sang người khác. Cũng không. Tiếng kêu từ sau lại vang. Nàng quay, có thêm mười người. Thanh Liên Sinh Viêm tự rung trong đan điền. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể mở, cảm giác sống chết tràn vào. Có người còn một tia sinh. Nàng lao tới, dùng linh châm, dùng hỏa dưỡng mạch. Cứu được một, phía sau lại có ba người ngã. Nàng dùng thêm lực. Sinh Mệnh Thể rút một phần bản nguyên. Cảnh lập tức sinh thêm bệnh nhân. Một hành lang mở ra với hàng trăm người. Tất cả gọi: “Diệp Thanh Dao.” “Cứu ta.” “Cô là Đan Y.” “Cô có Sinh Mệnh Thể.” “Cô có linh hỏa.” “Tại sao không cứu?”
Thanh Dao càng cứu càng nhiều.
Cơ thể bắt đầu đau giống ngày trước.
Nàng biết nguy hiểm.
Nhưng nếu dừng, tiếng kêu tăng.
Một người trông giống bệnh nhân từng chết trong tay nàng nói: “Cô bỏ ta?”
Thanh Dao cắn môi.
“Không.”
Nàng lại đưa tay.
Thanh Liên Sinh Viêm vừa muốn truyền qua lòng bàn tay thì một câu rất bình thường vang trong ký ức: “Lò hỏng còn sửa được. Người cháy thì phiền hơn.” Sau đó là câu khác: “Người quan trọng hơn một lò đan.” Rồi câu đau nhất: ba năm trước nàng biết người quan trọng hơn đan, nhưng quên tính chính mình vào chữ “người”.
Thanh Dao dừng tay.
Người trước mặt lập tức hét: “Cô không cứu ta?”
Nàng nhìn hắn.
“Ngươi đã chết.”
“Vậy thì sao?”
“Ta không thể cứu người đã chết trong ký ức.”
“Cô có Sinh Mệnh Thể!”
“Không phải để đổi chết thành sống vô hạn.”
“Cô ích kỷ.”
Thanh Dao thở rất chậm.
“Có thể.”
Một lời nàng trước đây rất khó nói.
“Nhưng ta không thể dùng mạng mình để chứng minh ta là y giả tốt.”
Tiếng kêu quanh đó lớn hơn.
Nàng nhắm mắt, thu Sinh Mệnh Thể về ba phần, giữ Thanh Liên Sinh Viêm chỉ ở mức bảo mạch cho chính mình. Sau đó mở mắt và làm thứ đơn giản hơn: phân loại.
Người không có sinh cơ: đánh dấu đã chết.
Người còn sinh: cứu.
Người nhẹ: chờ.
Người nặng: ưu tiên.
Tâm cảnh muốn tạo thêm người. Nàng không chạy theo hết. Cứu một người thật trong phạm vi mình làm được. Giao việc cho những bóng đồng môn còn đứng. Một bóng không chịu. Nàng nói: “Vậy người này chết không phải một mình lỗi ta.” Cảnh rung.
Đó là ranh giới nàng đã mất ba năm mới học.
Không phải lạnh.
Không phải bỏ.
Mà là không coi mình thành nguồn sống vô hạn.
Khi người cuối cùng trước mặt ổn, Thanh Dao không lao sang hành lang mới dù tiếng gọi còn vang. Nàng đứng dậy.
“Ta nghe.”
“Ta biết có người cần cứu.”
“Nhưng ta không thể cứu tất cả bằng cách chết thay.”
Thanh Liên Sinh Viêm sáng một vòng xanh rất nhẹ.
Không đốt tâm cảnh.
Chỉ chiếu nàng.
Gian Đan Y nứt.
Ở tầng sâu hơn, Mị Vô Song đang ngồi trên ngai.
Đó là cảnh tâm ma đẹp nhất và đáng ghét nhất.
Một đại điện không có Huyết Ngục. Không Táng Đạo. Không truy lệnh. Không ai gọi nàng là huyết mạch hiếm. Hàng trăm người phía dưới nhìn nàng bằng ánh mắt yêu thích tuyệt đối. Có người từng lừa nàng, từng phản nàng, từng muốn bắt nàng; trong cảnh này tất cả quỳ. Thiên Mị Ma Thể của nàng mở hoàn chỉnh, mị hương phủ đại điện, mỗi lời nói đều khiến người nghe vui. Vô Song biết giả ngay từ đầu. Nhưng cảnh không cần lừa phần lý trí. Nó chỉ dựng đúng cảm giác quyền kiểm soát tuyệt đối mà nàng quen.
Một người nam bước lên.
“Ta yêu nàng.”
Nàng thu một phần mị lực.
Ánh mắt hắn giảm.
Thu thêm.
Hắn do dự.
Thu hết.
Hắn lạnh mặt.
“Ta nhầm.”
Người tiếp theo cũng vậy.
Rồi hàng chục người.
Mỗi khi Thiên Mị hiện, họ yêu.
Khi thu, họ rời.
Cuối cùng đại điện trống.
Vô Song đứng một mình.
Một giọng nói phía sau nói: “Thấy chưa?”
Nàng quay.
Cửu Ly giả đứng đó.
“Không có Thiên Mị, cô chỉ là một Ma nữ phiền phức.”
Thanh Dao giả bước ra.
“Ta đối xử tốt vì mị lực ảnh hưởng sinh cơ.”
Vô Song cười lạnh. “Thanh Dao thật sẽ không nói câu ngu như vậy.”
Cảnh giả lập tức đổi.
Thanh Dao thật hơn.
Giọng đúng hơn.
“Ta không ghét cô, nhưng nếu không có Thiên Mị khiến người ta chú ý, có lẽ ta chẳng nhớ cô.”
Vô Song im một nhịp.
Sau cùng Long Thanh xuất hiện.
Không cần trang phục đẹp.
Chỉ áo xanh xám, tay còn dính đất như vừa làm vườn.
Chính vì giống mới đau.
Hắn nhìn nàng.
“Cô nghĩ ta nhìn cô vì gì?”
Vô Song không đáp.
“Vì cô đẹp.”
“Ta biết.”
“Vì Thiên Mị.”
“Ngươi từng không bị nó điều khiển.”
“Không bị điều khiển không có nghĩa không bị ảnh hưởng.”
Một câu rất hợp lý.
Tâm ma học từ chính điều nàng đã phân tích.
“Nếu không có mị thuật, cô có gì?”
Vô Song cười.
“Ta biết Phong, Hỏa, Ảnh.”
“Có người khác biết tốt hơn.”
“Ta biết tình báo.”
“Cửu Ly tốt hơn.”
“Ta hiểu Tây Ma.”
“Có nhiều người hiểu.”
“Ta...”
Nàng dừng.
Cảnh giả tiến một bước.
“Cô chẳng có gì khiến người khác nhất định phải thích.”
Câu này đúng ở một chỗ.
Không ai có thứ khiến người khác nhất định phải thích.
Nhưng tâm ma cố biến “không nhất định” thành “không ai”.
Mị Vô Song biết, nhưng cảm xúc vẫn đau.
Nàng đưa tay.
Thiên Mị Ma Thể bùng lên.
Chỉ cần một ý.
Cả đại điện sẽ lại quỳ.
Long Thanh giả cũng có thể quỳ.
Cửu Ly giả.
Thanh Dao giả.
Tất cả.
Nàng từng làm người mạnh hơn họ trong tâm cảnh dao động. Một ảo ảnh càng không đáng.
Ánh tím lan ra.
Hàng trăm bóng người trở lại.
Mắt tất cả bắt đầu mê.
Long Thanh giả nhìn nàng, khóe môi cong.
“Đúng rồi.”
“Đây mới là cô.”
Vô Song khựng.
Ánh tím dừng.
Một câu của Kỷ Vân Đài hiện trong đầu: “Khi người trước mặt không còn là người nữa mà chỉ là mục tiêu cần bị dẫn, pháp bắt đầu dùng ngược lại người.”
Rồi Long Thanh thật từng nói: “Nếu không biết nói thì học nói.”
Tô Cửu Ly từng nói: “Muốn hỏi thì hỏi. Câu nào trả lời được ta trả.”
Thanh Dao từng khen: “Làm được.”
Những khoảnh khắc đó không chắc vì mị hay không.
Nhưng ít nhất mấy ngày gần đây, nàng đã chủ động không dùng.
Long Thanh vẫn nhìn.
Cửu Ly vẫn nói chuyện.
Thanh Dao vẫn đưa trà.
Không ai quỳ.
Không ai nhất định phải thích.
Nhưng họ ở đó.
Mị Vô Song nhìn hàng trăm bóng người đang chờ bị điều khiển.
Nàng thu Thiên Mị.
Toàn bộ.
Đại điện lập tức tối.
Người bắt đầu quay lưng.
Một người nói ghét nàng.
Một người cười.
Một người bỏ.
Long Thanh giả hỏi: “Không giữ?”
Vô Song đáp: “Không.”
“Cô sẽ ở một mình.”
“Có thể.”
“Cô không sợ?”
“Sợ.”
Nàng cười, lần này không mị.
“Nhưng nếu phải mê tất cả mới giữ được họ, vậy ta có biết ai muốn ở lại thật đâu?”
Cảnh giả rung.
Long Thanh giả nói: “Không có mị thuật, cô không đáng thích.”
Vô Song nhìn thẳng.
“Có thể ngươi không thích.”
Cảnh rung mạnh hơn.
“Cửu Ly có thể không thích.”
Một vết nứt.
“Thanh Dao có thể không thích.”
Thêm một vết.
“Long Thanh thật cũng có thể một ngày không thích.”
Câu này đau hơn.
Nàng vẫn nói.
“Nhưng đó là việc của họ.”
Đại điện vỡ một nửa.
“Ta không cần bắt tất cả yêu ta để chứng minh ta tồn tại.”
Thiên Mị Ma Thể trong cơ thể nàng bỗng yên hoàn toàn.
Không yếu.
Không mất.
Chỉ nằm đúng chỗ.
Trong nàng.
Không phủ ra ngoài.
Ngai sau lưng nứt.
Hàng trăm người biến mất.
Một mình Mị Vô Song đứng giữa nền đá.
Và lần đầu trong rất nhiều năm...
sự im lặng không khiến nàng lập tức muốn gọi một ánh mắt quay lại.
Ở tâm cảnh của Long Thanh, thời gian lại trôi khác. Hắn đã đi ra đường. Thành phố cũ vẫn đúng tới mức khó chịu. Cửa hàng, biển hiệu, đoạn đường hắn từng qua. Điện thoại có mạng. Hắn thử tìm những tin tức mà một ảo cảnh đơn giản khó biết, mọi thứ đều có câu trả lời. Nhưng đó không chứng minh thật, bởi bí cảnh đang dùng chính tâm trí hắn làm nguồn. Điều hắn biết mà không nhớ ý thức vẫn có thể bị lấy. Long Thanh đi rất lâu rồi quay về nhà. Không tìm được lỗi.
Cánh cửa cuối xuất hiện trong phòng vào chiều.
Không phải cửa thật của nhà.
Một cánh cửa trắng đứng giữa tường.
Phía trên có dòng chữ không phải chữ Hán hay Việt nhưng hắn hiểu ý: “Trở về.”
Một giọng vô hình nói: “Bước qua, mọi thứ kia sẽ kết thúc.”
“Huyền Thiên là giả?”
“Có thể.”
“Vậy hệ thống?”
“Giấc mơ.”
“Cửu Ly?”
“Giấc mơ.”
“Thanh Dao?”
“Giấc mơ.”
“Vô Song?”
“Giấc mơ.”
“Tiểu Hắc?”
“Giấc mơ.”
Long Thanh cau mày.
“Con chó khá thật.”
Giọng không trả lời.
Hắn bật cười một chút rồi hết.
Cánh cửa vẫn ở đó.
Nếu bước qua, có thể thật sự về.
Hắn không biết.
Đây là điểm tâm ma thông minh hơn trước: nó không bắt hắn tin chắc. Nó chỉ cần tạo khả năng.
Nếu có một phần trăm là thật thì sao?
Có nên thử?
Long Thanh đặt tay lên tay nắm.
Tim đập rất mạnh.
Hắn muốn.
Không cần giả cao thượng.
Muốn.
Nhưng ngay lúc chuẩn bị xoay, hắn nghĩ tới một buổi sáng ở Vô Danh. Cửu Ly ôm tay hắn hỏi hoa trắng tím trồng ở đâu. Thanh Dao ngồi phân hạt. Vô Song cầm giỏ tre mặt khó chịu vì bị bắt nhặt trứng. Hàn Bách lên uống trà. Tiểu Hắc nằm ngoài cửa. Những người đó nếu là thật đang mắc trong Tâm Ma Bí Cảnh cùng hắn.
Nếu cánh cửa này thật, tại sao bắt hắn quyết định ngay bây giờ?
Tại sao không cho hắn kiểm?
Tại sao lời mời tới đúng lúc hắn bị tách, nhớ nhà, không biết người khác sống chết?
Long Thanh đứng yên.
Giọng vô hình nói: “Ngươi không muốn về sao?”
“Muốn.”
Căn phòng hơi rung.
Có lẽ tâm ma không chờ lời thừa nhận.
“Vậy mở.”
“Không.”
“Vì sao?”
Long Thanh nhìn tay mình trên nắm cửa.
“Nếu thật sự có đường về, ta muốn biết nó là thật.”
“Đây là thật.”
“Ngươi nói.”
“Ngươi có thể tự nhìn.”
“Nhìn cũng do ngươi cho.”
Cảnh im.
Long Thanh nói chậm hơn: “Ta nhớ nhà. Ta muốn về. Nhưng ngươi đưa cửa ra đúng lúc ta bị tách khỏi mọi người rồi bảo chọn ngay. Cách này giống người bán hàng ép mua hơn đường về.”
Cánh cửa rung.
“Nếu không bước, cơ hội sẽ mất.”
“Càng giống lừa.”
Một đường nứt xuất hiện trên tay nắm.
Long Thanh nhìn.
“Ta không nói ta sẽ không bao giờ về.”
Hắn nhớ thế giới cũ.
Không phủ nhận.
“Nhưng nếu phải chọn thật, ta sẽ chọn lúc đầu óc rõ.”
Căn phòng tối một chút.
“Còn ngươi muốn ta chọn khi đang sợ và nhớ nhà.”
Hắn bỏ tay khỏi cửa.
“Vậy ngươi không phải đường.”
Cánh cửa trắng vỡ.
Không nổ.
Chỉ tan thành vô số mảnh kính.
Cùng lúc đó, căn phòng, thành phố, tiếng xe, mùi cơm đều rút như nước.
Long Thanh mở mắt.
Không phải quảng trường.
Trước mặt là một hành lang đá đen dài không thấy cuối.
Ba bóng người từ ba hướng khác nhau dần hiện ra.
Cửu Ly trước.
Nàng vừa nhìn hắn đã hỏi:
“Con gà hôm trước chạy hướng nào?”
Long Thanh khựng rồi đáp:
“Hướng giếng rồi vòng chuồng.”
Nàng thở mạnh, lập tức đi tới.
Không ôm ngay.
Chỉ nhìn từ đầu tới chân.
“Thật.”
Thanh Dao xuất hiện sau, cũng hỏi mật hiệu. Long Thanh đáp. Nàng kiểm ngọc, không có ngọc nữa nhưng vẫn nhìn thần sắc.
Vô Song tới cuối cùng.
Không mị khí.
Mặt hơi tái.
Cửu Ly quay sang:
“Mật hiệu.”
Vô Song nhìn nàng.
“Ta vừa thoát tâm ma mà câu đầu tiên vẫn là gà?”
“Đáp.”
“Hướng giếng rồi vòng chuồng.”
Cửu Ly gật.
“Được.”
Vô Song nhìn Long Thanh.
Hắn cũng nhìn nàng.
Hai người im lâu hơn bình thường.
Cuối cùng hắn hỏi:
“Cô ổn?”
“Chưa chết.”
“Vậy được.”
Vô Song bật cười rất nhẹ.
Không dùng mị.
Thanh Dao hỏi Long Thanh:
“Người thấy gì?”
Hắn đáp: “Nhà cũ.”
Cửu Ly không hỏi thêm.
Thanh Dao cũng không.
Vô Song hiểu hơn hai người tưởng, chỉ nói: “Ta thấy rất nhiều người thích ta.”
Long Thanh nhìn.
“Nghe tốt.”
“Không tốt.”
“Vậy thôi.”
Nàng cười thêm.
Bốn người chưa kịp nói nhiều thì hành lang dưới chân rung.
Phía cuối xuất hiện ánh sáng đen như dòng nước.
Cửu Ly lập tức nói: “Không phải đường về quảng trường.”
Thanh Dao cảm nhận: “Có thần hồn lực chảy.”
Vô Song nhìn một lúc, sắc mặt đổi.
“Không.”
“Không chỉ thần hồn.”
“Còn gì?” Cửu Ly hỏi.
“Dục niệm. Hối tiếc. Sợ. Chấp.”
Bốn người đi chậm về phía trước, không chạm các vệt sáng. Hành lang mở ra thành một không gian cực lớn dưới lòng đất. Hàng nghìn sợi đen bạc từ những hướng khác nhau chảy về trung tâm như mạch nước. Mỗi sợi thỉnh thoảng hiện một mảnh hình: người khóc, người cười, người muốn, người sợ. Ở giữa là một tấm kính đen khổng lồ cao hơn mười trượng, nguyên vẹn hơn tám mặt kính ngoài quảng trường.
Dưới kính có một trận bàn.
Không cổ bằng toàn bộ công trình.
Mới hơn.
Rất nhiều.
Thanh Dao nói: “Có người sửa.”
Cửu Ly nhìn các đường dẫn mới cắm vào cổ trận.
“Có người dùng bí cảnh.”
Vô Song không đáp ngay.
Nàng nhận ra một vài cấu trúc dẫn niệm.
Không phải Huyết Ngục.
Cũng không phải Huyết Ảnh.
Một trong những nét nối có cách khóa rất giống thứ nàng đã thấy trong ngọc lệnh của Táng Đạo Điện.
Tim nàng chậm lại.
Táng Đạo không chỉ tới quan sát.
Có người của Điện đã vào đây trước.
Long Thanh nhìn hàng nghìn sợi tâm niệm đang bị hút về kính, hỏi câu đơn giản nhất:
“Thứ này lấy của người ngoài?”
Thanh Dao gật chậm.
“Có thể.”
“Lấy nhiều có sao?”
Vô Song nhìn những hình ảnh trong dòng đen.
“Có.”
“Người bị hút quá mức có thể yếu thần hồn, mất cảm xúc một thời gian, thậm chí tâm ma cố định.”
Cửu Ly lạnh mắt.
“Vậy phải ngắt.”
Vô Song lập tức nói:
“Khoan.”
Ba người nhìn nàng.
Nàng không né.
“Trận mới có thể nối với người đặt. Ngắt sai sẽ phản toàn bộ tâm niệm trở lại những người còn mắc trong cảnh.”
Long Thanh gật.
“Vậy không chọc trước.”
Một câu quen thuộc.
Nhưng lần này không ai cười.
Bởi phía sau tấm kính khổng lồ...
có tiếng bước chân.
Không phải ảo.
Một người đang đi tới từ phía bên kia trận.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 98TTS · AI CŨNG CÓ THỨ KHÔNG MUỐN NHÌNTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...