Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 117: CÔ ẤY CÓ MUỐN VỀ KHÔNG?
Đoàn Long Vệ không rời Thanh Vân sau cuộc gặp đầu tiên. Họ ở lại Thanh Vân Thành theo đúng quy củ khách ngoại vực, không dựng trận, không dùng long phù dò Vô Danh, thậm chí Ngao Huyền Sách còn chủ động giao chiếc long bàn theo dõi huyết tức cho Ngoại Vụ Đường niêm phong trong thời gian lưu lại để tránh hiểu lầm. Cách làm ấy khiến ngay cả Cửu Ly cũng phải thừa nhận hắn không giống Đoạn Xích của Huyết Ngục. Huyết Ngục tới với một cung lệnh có sẵn kết luận: Mị Vô Song phải về. Long Vệ tới với mục tiêu rõ ràng tương tự nhưng ít nhất vẫn để không gian đàm phán. Chính vì vậy, vấn đề lại khó hơn. Nếu kẻ trước mặt chỉ là người xấu muốn bắt Ngao Tuyết Ly về làm công cụ, nàng có thể rút kiếm. Nếu Long Cung hoàn toàn vô lý, Thanh Vân cũng dễ đứng về một phía. Nhưng ngay chiều hôm đó, Ngao Huyền Sách gửi lên một bộ hồ sơ gồm mười hai ngọc giản, ba hải đồ và hai bản ghi thủy triều linh lực hơn hai trăm năm. Cửu Ly kiểm tính liên tục của hồ sơ, Vô Song đối chiếu dấu niêm, Tạ Trường Xuân gọi người hiểu hải vực đọc, cuối cùng kết luận phần lớn dữ liệu rất có khả năng là thật. Hải Môn Triều Kỳ không phải lý do mới bịa ra để kéo Tuyết Ly về. Nó là một chu kỳ cũ của Vô Tận Hải, từng xảy ra nhiều lần, liên quan một mạng cổ trận phân bố dưới các hải vực sâu. Những cổ trận ấy có tác dụng gì toàn bộ vẫn chưa rõ, nhưng ít nhất trong lịch sử, mỗi lần triều kỳ lớn, linh mạch biển đều đổi hướng, yêu thú cấp thấp dễ cuồng, dòng chảy giữa đảo hỗn loạn, một số nơi còn phát sinh khe không gian dưới đáy biển. Long Cung qua nhiều đời dùng người có huyết mạch phù hợp ổn định vài trận nhãn then chốt. Năm nay chu kỳ tới sớm hơn dự tính gần ba năm. Một trận nhãn ở Hàn Uyên Hải Nhãn đặc biệt hợp với Băng Long hoàng huyết. Ngao Tuyết Ly không phải người duy nhất có thể vào, nhưng trong danh sách hiện có, nàng là người phù hợp nhất.
Tuyết Ly đọc toàn bộ hồ sơ từ đầu đến cuối mà không nói. Long Thanh ngồi ở bàn bên kia vá một túi hạt, không hiểu hải đồ nhưng nhìn màu mặt nàng cũng biết dữ liệu này không phải chuyện nhỏ. Cửu Ly đọc bản ghi năm triều kỳ trước, nói: “Nếu không có Băng Long chính hệ, Long Cung vẫn có phương án dùng ba người huyết mạch thấp hơn hợp trận?” Tuyết Ly gật. “Có.” Vô Song hỏi: “Nguy hiểm hơn?” “Ừ.” “Bao nhiêu?” “Tùy năm. Nếu triều lực chỉ tới mức hồ sơ dự đoán, ba người thay có thể chịu được. Nếu vượt dự đoán, ít nhất một người phải đốt huyết nguyên để giữ trận nhãn.” Thanh Dao lập tức ngẩng. “Đốt bao nhiêu?” “Không biết. Phải tới lúc vận trận mới rõ.” Vô Song nhìn nàng. “Vậy nếu cô không về, không phải Hải Môn lập tức vỡ. Chỉ là người khác chịu rủi ro cao hơn.” “Đúng.” Tuyết Ly nói rất nhỏ. Chính hai chữ ấy mới nặng. Nàng không bị lừa bằng câu “nếu điện hạ không về, hàng vạn người chết”. Dữ liệu không nói vậy. Nhưng nó nói một điều khó chịu hơn nhiều: nếu nàng không làm phần phù hợp nhất với mình, có thể sẽ có ba người khác làm thay và một trong ba phải trả bằng huyết nguyên. Cửu Ly hiểu rất rõ kiểu gánh nặng ấy. Hồ tộc từng có quá nhiều chuyện dùng “ngươi là Cửu Vĩ” để biến khả năng thành nghĩa vụ. Nàng không lập tức khuyên Tuyết Ly từ chối. Chỉ hỏi: “Ba người dự phòng tự nguyện?” Tuyết Ly nhìn ngọc giản. “Theo hồ sơ là Long Vệ và hai tộc nhân Băng Chi đã đăng ký.” “Có biết rủi ro?” “Có.” “Vậy đó cũng là lựa chọn của họ.” Tuyết Ly hơi lạnh giọng: “Nhưng nếu ta về, họ không cần chịu.” “Đúng.” Cửu Ly không phủ nhận. “Ta chỉ nhắc cô đừng biến việc họ tự nguyện thành bằng chứng rằng cô bắt buộc phải làm. Nếu cô chọn về vì muốn gánh phần mình, đó là lựa chọn. Nếu cô về vì thấy nếu không về thì mọi nguy hiểm của người khác đều thành tội của cô, đó là chuyện khác.” Tuyết Ly im. Vô Song nhìn Đại sư tỷ một lần. Câu ấy rất giống bài nàng từng học khi cho rằng ở lại Vô Danh sẽ kéo Huyết Ngục tới. Người khác chọn làm gì vì mình không thể lập tức biến thành xiềng buộc mình.
Thanh Dao quan tâm một chuyện khác. Nàng đặt hồ sơ xuống. “Giả sử cô quyết định tham gia Hải Môn. Với mạch hiện tại, cô làm được không?” Tuyết Ly đáp: “Nếu chỉ giữ trận nhãn một phần...” “Ta hỏi cơ thể, không hỏi ý chí.” “Long nguyên ta vẫn đủ.” “Nhưng Long Tỏa đang hút khi cô vận vượt một thành rưỡi.” “Nếu về Long Cung họ có thể ổn.” “Bằng gia cố?” “Có thể.” “Vậy cô muốn dùng một lớp khóa mạnh hơn để đủ sức vào đại trận?” Thanh Dao không có ý mỉa nhưng chính câu hỏi đó làm Tuyết Ly cau sâu. “Nếu cần.” “Ta không nói không được. Ta nói phải tính giá.” Thanh Dao lấy sơ đồ long mạch nàng đã vẽ. “Hiện tại vết không gian mới liền ngoài, nội hàn còn, nhánh mạch mới chưa ổn. Nếu vào Hải Môn trong tình trạng này và phải đốt huyết nguyên, nguy cơ không phải chỉ tái thương. Long Tỏa có thể lấy phần lực cô đốt.” “Ta biết.” “Cô biết người giữ đầu kia là ai chưa?” “Chưa.” “Vậy càng không nên giao thêm.” Vô Song gật rất chậm. “Nếu một trận cần huyết mạch cô, còn Long Tỏa có thể rút huyết lực, người cầm khóa chẳng khác nào có một đường nối thẳng vào chính trận.” Cửu Ly mắt hẹp. Đây là một điểm trước đó chưa ai nói: Long Tỏa không chỉ ảnh hưởng Tuyết Ly cá nhân; nếu nàng tham gia một đại trận lớn, quyền hút lực trên người nàng có thể trở thành lỗ hổng của cả trận.
Tới chiều, Ngao Huyền Sách xin gặp lần thứ hai. Lần này không ở Khách Điện lớn mà tại một viện nhỏ của Ngoại Vụ Đường. Tuyết Ly vẫn yêu cầu bốn người Vô Danh đi cùng. Huyền Sách không phản đối. Hắn mang thêm một bản phương án Hải Môn có dấu của Long Cung. Sau khi mọi người ngồi, hắn nói rất thẳng: “Điện hạ đã xem hồ sơ?” “Rồi.” “Vậy người hiểu vì sao ta không thể chỉ nói ‘người muốn ở thì ở’.” Tuyết Ly đáp: “Ta hiểu Hải Môn. Không có nghĩa ta đồng ý Long Tỏa.” “Hai chuyện khác.” “Tốt. Đừng gộp.” Huyền Sách khựng rất nhẹ, có lẽ nhận ra cách nói của nàng đã thay đổi. Hắn mở ba ngọc giản. “Ta đưa ra ba phương án để người chọn. Một, hồi cung ngay cùng chúng ta. Lam Ý sẽ giữ thương trên đường, về tới Long Cung sẽ mở hội kiểm Long Tỏa trước khi Hải Môn. Hai, điện hạ tiếp tục ở Đông Huyền nhưng cho phép chúng ta gia cố vòng ngoài, sau đó một đội Long Vệ ở gần bảo hộ. Ba, điện hạ từ chối cả hai. Long Cung dùng phương án dự phòng cho Hàn Uyên Hải Nhãn.” Vô Song hỏi: “Phương án ba có truy bắt không?” Huyền Sách nhìn nàng. “Ta không mang lệnh bắt.” “Ta hỏi sau đó.” “Ta không thể bảo đảm Hội nghị Hoàng tộc không đổi lệnh.” “Vậy tức có thể.” “Có thể.” Cửu Ly hỏi: “Nếu Tuyết Ly chọn phương án ba nhưng tự đề nghị tham gia Hải Môn sau khi chữa, không hồi cung trước thì sao?” Huyền Sách dừng. “Chưa có tiền lệ.” “Không có tiền lệ khác không được.” “Hải Môn trận nhãn nằm trong phạm vi Long Cung kiểm soát.” “Vậy khi tới kỳ nàng có thể tới thẳng?” “Về pháp lý... cần Long Cung cho phép.” Vô Song cười nhạt. “Cuối cùng vẫn là phải về dưới quyền các ngươi trước khi được làm điều các ngươi nói là nghĩa vụ của nàng.” Huyền Sách nhìn nàng nhưng không tranh bằng cảm xúc. “Một cổ trận hải vực không phải chợ. Không thể để người tùy ý vào.” “Ta đồng ý. Nhưng quy trình bảo mật không đồng nghĩa quyền sở hữu.”
Ngao Tuyết Ly ngắt: “Huyền Sách, nếu ta không về bây giờ, Hàn Uyên Hải Nhãn chắc chắn có người thay?” “Có.” “Ba người trong hồ sơ đã đồng ý?” “Đã.” “Họ biết ta còn sống?” Huyền Sách im một nhịp. “Chưa.” Tuyết Ly sắc mặt thay đổi. “Tại sao?” “Tin người còn sống chưa công bố nội bộ. Có nội gián.” “Vậy họ đăng ký vì nghĩ ta đã chết hoặc mất tích.” “Một phần.” “Nếu biết ta còn sống, họ có còn tự nguyện?” “Ta không biết.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Vậy hồ sơ chưa đủ.” Cửu Ly nhìn nàng, không cần nhắc. Đây là chính Tuyết Ly bắt đầu tự tách thông tin thay vì để cảm giác tội lỗi kéo đi. Huyền Sách nói: “Ta có thể hỏi lại khi về.” “Không cần về. Gửi long tin.” “Có nguy cơ lộ.” “Vậy dùng tuyến kín của ngươi. Ngươi là Long Vệ thống lĩnh.” “Điện hạ đang bắt ta phá quy trình.” “Ta đang yêu cầu biết người thay ta có thật sự chọn không.” Huyền Sách nhìn nàng rất lâu, cuối cùng gật. “Ta sẽ tìm cách.”
Sau đó hắn nói tới trách nhiệm hoàng tộc. “Nhưng kể cả ba người tự nguyện, điện hạ vẫn phải hiểu người không chỉ là một tu sĩ riêng lẻ. Người mang quyền hoàng huyết, hưởng tài nguyên Long Cung từ nhỏ, được bảo vệ bởi Long Vệ, học Băng Tâm Hóa Long Quyết, có quyền sử dụng Hải Môn. Có những trách nhiệm không thể chỉ dựa vào thích hay không thích.” Tuyết Ly im. Đây là lập luận nàng không phủ nhận. Nàng thật sự đã nhận quá nhiều từ Long Cung. Cửu Ly không chen. Vô Song cũng không. Thanh Dao chỉ nhìn tình trạng mạch nàng. Long Thanh từ đầu vẫn gần như không tham gia. Hắn nghe những từ “quyền”, “trách nhiệm”, “hoàng huyết”, “Hải Môn” với vẻ rất chăm chú nhưng rõ ràng không hiểu toàn bộ. Huyền Sách tiếp: “Nếu người là một tán tu, ta không có lý do nói nhiều. Nhưng người là điện hạ. Có hàng đảo treo cờ Long Cung, có hải dân sống dưới bảo hộ Long Cung, có Long Vệ từng chết để giữ hoàng mạch. Có lúc điện hạ phải làm việc mình không thích.” Tuyết Ly ngón tay siết. “Ta biết.” “Vậy theo ta về.” “Ta chưa nói ta không gánh.” “Nhưng ở đây không giải quyết được Hải Môn.” “Ở đây đang chữa vết thương Long Cung để lại.” Huyền Sách mặt hơi cứng. “Long Tỏa không phải toàn bộ Long Cung.” “Ta biết.” “Vậy đừng dùng một việc phủ định tất cả.” “Ta không.” Tuyết Ly nhìn hắn. “Ngươi mới đang dùng tất cả điều Long Cung từng cho ta để phủ lên một việc ta không đồng ý.”
Không khí bắt đầu căng. Long Thanh cuối cùng đặt chén trà xuống. Hắn không nhìn Huyền Sách trước mà nhìn Tuyết Ly. “Cô có muốn về với họ bây giờ không?” Căn phòng yên hẳn. Huyền Sách cau. “Long Thanh, chuyện này—” Long Thanh giơ tay rất nhỏ. “Ta hỏi cô ấy.” Không có uy áp, nhưng Tuyết Ly vẫn nhìn hắn. Câu hỏi đơn giản đến mức mọi thứ xung quanh như bị tách ra. Không hỏi nàng có yêu Long Cung không. Không hỏi nàng có trách nhiệm không. Không hỏi Hải Môn nguy hiểm thế nào. Chỉ hỏi bây giờ có muốn đi cùng đoàn này không. Tuyết Ly im lâu tới mức Vô Song tưởng nàng sẽ không trả lời. Cuối cùng nàng nói: “Không.” Long Thanh gật. “Vậy chưa về.” Huyền Sách lập tức nói: “Một điện hạ không thể chỉ dựa vào muốn hay không.” “Ta đồng ý.” Câu trả lời làm hắn dừng. Long Thanh tiếp: “Không muốn về bây giờ không có nghĩa sau này không làm việc cô ấy phải làm. Hai chuyện khác.” Cửu Ly hơi cong môi. Hắn lại đang chia việc. “Cô ấy đang bị thương, chưa biết ai giữ khóa, chưa có đủ tin Hải Môn. Vậy chưa về. Chữa, hỏi, biết rồi quyết. Nếu sau đó cô ấy thấy phải về thì về. Nếu có cách khác thì làm cách khác.” Huyền Sách nói: “Thời gian không đứng chờ.” “Hai tháng.” “Đường biển dài.” “Cô ấy là Long, bay nhanh không?” Ngao Tuyết Ly lạnh mắt nhìn hắn. “Ta đang bị thương.” “Ta biết. Ý là khỏi rồi.” Vô Song phải cúi mặt. Huyền Sách rõ ràng không biết nên phản ứng với cách tính này thế nào.
Long Thanh nói tiếp, lần này vẫn không hề bênh Tuyết Ly khỏi mọi nghĩa vụ: “Nếu thật sự có người khác phải nguy hiểm hơn vì cô không đi, cô tự tính chuyện đó. Nhưng đừng bắt cô đi trước rồi mới cho biết ai cầm khóa trên người. Ta nghe thấy ngược.” Huyền Sách im. Câu này quá thực tế để phản bác bằng danh phận. Tuyết Ly nhìn Long Thanh. Nàng từng nghĩ hắn sẽ nói “không muốn thì đừng về” như với Vô Song, rồi bỏ qua trách nhiệm. Nhưng hắn không. Hắn chỉ bảo chưa về, bởi những việc còn chưa rõ. Quyền lựa chọn không có nghĩa không chịu hậu quả. Nó chỉ có nghĩa được biết đủ rồi tự chọn hậu quả nào mình chấp nhận.
Tuyết Ly ngồi thẳng lại. “Huyền Sách.” “Điện hạ.” “Ta đưa quyết định chính thức.” Hắn nhìn nàng. “Ta không hồi cung lúc này. Ta cũng không gia cố Long Tỏa. Ngươi gửi cho ta toàn bộ dữ liệu Hải Môn mà cấp của ta được quyền biết, bao gồm phương án dự phòng, danh sách người thay, mức tiêu hao huyết nguyên các năm trước và ai có quyền chủ đối với Long Tỏa. Ta sẽ chữa thương, tự kiểm. Nếu Hàn Uyên Hải Nhãn thật sự cần Băng Long hoàng huyết, ta sẽ xem cách tham gia.” Huyền Sách hỏi: “Không hồi cung?” “Không phải điều kiện mặc định.” “Long Cung có thể không cho phép.” “Vậy nói điều kiện cụ thể. Ta sẽ đọc.” “Điện hạ muốn thương lượng trách nhiệm hoàng tộc?” “Ta muốn biết trách nhiệm nào thực sự của ta, trách nhiệm nào các ngươi quen quyết thay.” Huyền Sách nhìn nàng rất lâu. Không vui. Nhưng cũng không nổi giận. Cuối cùng hắn thu ngọc giản. “Ta sẽ báo đúng.” “Như lần trước.” “Ừ.” “Không viết ‘điện hạ bị Thanh Vân giữ’.” “Ta chưa từng định viết.” “Tốt.” Huyền Sách đứng dậy. “Ta hy vọng khi có đủ dữ liệu, người vẫn nhớ mình từ đâu tới.” Tuyết Ly đáp: “Ta chưa từng quên. Chính vì chưa quên nên ta mới không muốn Long Cung biến thành nơi phải dùng khóa mới giữ được người nhà.”
Câu đó khiến Huyền Sách dừng ở cửa. Một lúc sau hắn nói: “Long Tỏa thật sự bắt đầu từ ý muốn bảo hộ.” Tuyết Ly nhìn hắn. “Có thể.” “Ta tin phần lớn trưởng bối không muốn hại người.” “Ta cũng tin.” “Vậy đừng nhìn nó chỉ như xiềng.” Tuyết Ly đưa tay chạm sau lưng nơi hai vết rạn đang tồn tại. “Nếu thật sự chỉ bảo hộ...” nàng hỏi rất chậm, “...tại sao ta nói không về mà nó vẫn có thể kéo long nguyên của ta?” Huyền Sách không trả lời ngay. Có lẽ hắn có hàng chục lý do về cơ chế khẩn cấp, bảo toàn huyết mạch, tránh bắt sống, quyền Long Hồn Điện. Nhưng không lý do nào thay đổi việc một người ở rất xa có thể siết thứ đang nằm trong cơ thể nàng dù nàng không đồng ý. Khoảng im kéo dài đủ để Vô Song chú ý, Cửu Ly chú ý, Thanh Dao cũng nhìn.
Cuối cùng Ngao Huyền Sách nói:
“Long Tỏa hiện tại... không còn hoàn toàn giống Hộ Long Ấn ban đầu.”
Tuyết Ly mắt lạnh hẳn.
“Khác ở đâu?”
Huyền Sách nhìn quanh phòng, dường như lần đầu hối hận vì nói quá một chữ.
“Phần đó... ta cần kiểm lại.”
Vô Song lập tức cười rất mỏng.
“Vậy chúng ta có thứ để kiểm rồi.”
Ngao Huyền Sách không đáp.
Nhưng khi hắn rời khỏi viện, bàn tay giữ long phù rõ ràng siết chặt hơn lúc tới.
Tô Cửu Ly nhìn theo bóng hắn.
“Có chuyện hắn chưa nói.”
Mị Vô Song gật.
“Hoặc chính hắn không muốn tin.”
Thanh Dao nhìn Ngao Tuyết Ly.
“Ngày mai kiểm Long Tỏa lại.”
Tuyết Ly khẽ gật.
Long Thanh đứng lên.
“Xong chưa?”
Ba nữ tử cùng nhìn hắn.
“Gì?” hắn hỏi.
Cửu Ly cười.
“Xong.”
“Vậy về.”
Tuyết Ly nhìn Long Thanh.
“Về đâu?”
Hắn đáp như chuyện quá rõ:
“Vô Danh.”
Nàng khựng đúng một nhịp.
Rồi đứng dậy đi theo.
Không ai sửa chữ về.