Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 133: ĐÓNG CỬA TRƯỚC KHI MỞ KHÓA
Ngày rời Thương Lan, Long Thanh thật sự mua một con dao mới, và việc ấy mất gần nửa canh giờ lâu hơn tất cả mọi người dự đoán. Không phải vì cửa hàng thiếu dao mà vì hắn nhất quyết không mua loại có trận văn chống gỉ giá mười tám linh thạch khi một con dao thép biển ba linh rưỡi “cũng cắt được cá, cắt dây, gọt gỗ”. Chủ tiệm từ năm linh xuống bốn, Long Thanh trả ba, Tuyết Ly đứng cạnh cuối cùng chen một câu rất bình thản: “Lưỡi này có một vết mẻ ở sống, ba linh hai.” Chủ tiệm nhìn nữ tử áo trắng lam, lại nhìn Long Thanh, như không hiểu vì sao một người có khí chất rõ ràng không giống kẻ thiếu tiền lại đứng mặc cả hai phần mười linh. Cuối cùng ba linh hai được chốt. Ra khỏi cửa, Long Thanh gật với Tuyết Ly: “Tiến bộ.” Nàng lạnh nhạt: “Ta chỉ nói đúng giá.” Vô Song cười phía sau: “Ở Thanh Vân cô cũng nói thế.” Cửu Ly khoác tay Long Thanh, cố ý hỏi: “Sư phụ thấy Tứ... Ngao cô nương học nhanh không?” Chữ “Tứ” vừa bật khỏi miệng đã bị nàng nuốt lại, nhưng Tuyết Ly vẫn nghe. Nàng quay đầu. “Cô vừa định gọi gì?” Cửu Ly mặt không đổi: “Ngao cô nương.” “Ta nghe chữ trước.” “Gió biển.” Vô Song lập tức quay mặt. Thanh Dao thì cúi kiểm túi thuốc. Long Thanh hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm, chỉ cất dao mới. Tuyết Ly nhìn Cửu Ly thêm một nhịp rồi thôi, nhưng trong lòng xuất hiện một cảm giác rất lạ: nàng không phản cảm với chữ vừa bị bỏ dở nhiều như mình nghĩ. Chính điều đó mới khiến nàng khó chịu hơn việc bị trêu.
Nhóm không đi thẳng về Thanh Vân. Nếu hành trình thật cứ trùng toàn bộ những gì Nội Hải Tam có thể mua từ Hải Thất, mọi cố gắng ở Thương Lan chỉ giúp họ biết mình bị theo nhưng vẫn để đối phương theo. Vô Song vì vậy chia thông tin thành ba tầng. Tầng thứ nhất là thứ người ngoài có thể thấy thật: họ rời Thương Lan, mua đồ đường dài, không còn ở khách viện. Tầng thứ hai là dấu giả: Cửu Ly dùng một ít hàn tức Tuyết Ly cho phép lấy từ phần áo cũ, bọc trong Huyễn Phù rồi gửi theo một thương thuyền thật đi Nam Hoang. Không nhiều tới mức giả thành một Băng Long đang vận lực, chỉ đủ để người dùng thuật truy hương huyết nghĩ nàng từng lên thuyền. Tầng thứ ba là tin bán qua Hải Thất: “Long nữ chưa quyết định hồi Đông Huyền, có khả năng theo Nam tuyến.” Vô Song không nói chắc, bởi tin chắc quá lại giống giả. Cửu Ly còn chủ động giữ hai chỗ trên thuyền nam thêm một ngày rồi mới hủy. Long Thanh nghe kế hoạch xong chỉ hỏi: “Mất tiền cọc?” “Ba linh trung phẩm.” Cửu Ly đáp. Hắn im một lúc. Tuyết Ly nhìn biểu cảm đã hiểu ngay. “Ta trả.” “Không phải chuyện ai trả.” “Vậy?” “Ba linh trung phẩm nhiều.” Vô Song nói: “Đổi lại một nội gián khó biết đường thật.” Long Thanh thở dài: “Vậy đáng.” Cả nhóm đi tuyến bắc một đoạn bằng Thanh Sa, sau đó đổi sang linh chu thương hội ở một trạm nhỏ, rồi mới vòng vào Đông Huyền. Không ai gọi đó là “biến mất”, bởi họ biết người giữ Long Tỏa vẫn có thể kiểm vị trí nếu kích. Mục tiêu chỉ là khiến mọi dữ liệu bên ngoài không còn khớp đủ để dùng.
Ngay ngày đầu sau khi đổi tuyến, Thanh Dao đưa ra một bài mới cho Tuyết Ly. “Thu long tức.” Ngao Tuyết Ly nhìn. “Ta đã có Hộ Long vòng ngoài.” “Chính vì vậy.” “Vòng ngoài vẫn che.” “Nhưng cô muốn sau này tháo hoặc sửa Long Tỏa. Nếu Hộ Long nguyên bản cũng bị gỡ hoặc mất ổn định, cô phải tự làm chức năng nó đang làm.” Tuyết Ly im. Đây là góc nàng chưa nghĩ sâu. Suốt thời gian qua, mọi người tập trung vào phần xấu: Ngự Long Quyền, Hạn Long, Hồi Nguyên, quy vị. Nhưng Hộ Long Ấn ban đầu thật sự có chức năng hữu ích. Nó che huyết tức của nàng khỏi kẻ đoạt huyết và bảo vệ long hồn. Nếu chỉ phá toàn bộ, nàng có thể tự tháo xiềng rồi đồng thời mất tấm áo chống ngoại lực. Cửu Ly nói: “Giống chân vĩ ta. Ta không thể chỉ mở khóa rồi mặc kệ huyết mạch bùng.” Vô Song thêm: “Ta cũng không thể chỉ xóa Huyết Ấn mà không học kiểm Thiên Mị.” Thanh Dao gật. “Tháo thứ người khác làm thay mình thì phải học tự làm phần mình cần.” Long Thanh đang ngồi gần cửa sổ linh chu nhìn ruộng phía dưới, nghe tới đây nói: “Cái khóa che cho cô lâu quá thì tháo nó ra, cô phải học tự đóng cửa.” Tuyết Ly quay sang. “Ngươi lại lấy cửa.” “Dễ hiểu.” Thanh Dao lại gật. “Đúng.” Tuyết Ly nhìn Nhị sư tỷ. “Cô đừng cái gì hắn nói cũng đúng.” “Không phải cái gì.” “Nhưng gần đây rất nhiều.” Vô Song cười: “Điện hạ bắt đầu hiểu cảm giác của chúng ta.”
Tự thu long tức khó hơn Ngao Tuyết Ly tưởng. Nàng biết giấu tu vi, biết giảm long uy, biết thu Băng Long áp. Nhưng che bản nguyên huyết hoàn toàn khác. Hộ Long vòng ngoài đã làm việc ấy từ lúc được đóng, nên nàng gần như quên cảm giác long huyết “lộ” ra ngoài ở mức tự nhiên là thế nào. Thanh Dao dùng một viên Long Tức Châm thu được từ tài liệu Thương Lan làm dụng cụ đo, không kích Long Tỏa. Lần đầu Tuyết Ly cố thu, nàng vô thức ép long nguyên xuống quá mạnh, khiến mạch vai căng. Thanh Dao dừng ngay. “Không phải nén.” “Che mà không nén thế nào?” Cửu Ly nói: “Huyễn Đạo không làm vật biến mất. Chỉ làm người khác không nhìn đúng.” “Ta không học Huyễn.” “Nguyên lý.” Vô Song thêm: “Thiên Mị của ta nếu cố ép hoàn toàn sẽ phản. Ta học đổi cách nó lan.” Tuyết Ly nhắm mắt thử lần hai. Thay vì nén Băng Long huyết vào long tâm, nàng cho nó vận theo đường nhỏ gần da rồi khép vòng trở lại, không để dư âm tràn xa. Long Tức Châm giảm được ba thành nhưng chưa đủ. Lần ba nàng cố hơn, lại thất bại. Long Thanh thấy nàng cau cả buổi, nói: “Cô đừng nghĩ giấu mình.” “Không giấu thì làm gì?” “Chỉ đừng phát tiếng.” “Long huyết không phải tiếng.” “Ta biết. Ví dụ.” Nàng thở. “Ngươi có thể đổi ví dụ không?” “Không.” Hắn nghĩ rồi nói tiếp: “Người trong phòng không cần biến mất. Chỉ đóng cửa.” Tuyết Ly khựng. Lần thử thứ tư, nàng không ép khí tức xuống. Chỉ hình dung mỗi vòng long nguyên sau khi đi qua cơ thể đều khép kín lại, không để ý niệm thừa chạy ra ngoài. Long Tức Châm giảm thêm. Không hoàn hảo, nhưng lần đầu nàng tự che được gần một nửa bản nguyên mà Hộ Long vòng ngoài không phải tăng lực. Thanh Dao ghi lại. “Đúng hướng.” Tuyết Ly mở mắt. “Ta ghét hắn dùng cửa.” Vô Song nói: “Nhưng dùng được.” “Ta vẫn ghét.” Long Thanh không để ý, đang hỏi người bán hàng trên linh chu có hạt kê vùng duyên hải không.
Những ngày còn lại của đường về trôi nhanh hơn, bởi không có phục kích. Điều đáng chú ý nhất lại là Long Tỏa không hề kiểm vị trí sau tin giả Nam Hoang trong gần hai ngày đầu. Vô Song ban đầu thấy lạ. “Có thể Nội Hải Tam nhận tin nhưng không lập tức kiểm vì lần trước đã lộ phản ứng.” Cửu Ly nói: “Hoặc đang chờ chúng ta thật sự rời.” Tuyết Ly không nóng lòng. Nàng tiếp tục tập thu huyết tức. Đến chiều ngày thứ ba, nàng có thể giữ mức lộ dưới ba thành trong gần nửa canh giờ mà không làm long mạch căng. Chính lúc ấy vòng ngoài Long Tỏa rung rất nhẹ. Không siết. Chỉ quét như lần trước. Long Tức Châm dao động, nhưng tín hiệu phản ra ngoài yếu hơn. Thanh Dao lập tức ghi. Vô Song nhìn thời gian. “Tin Nam tuyến đã được bán gần một ngày.” Cửu Ly hỏi: “Đầu khóa kiểm muộn để tránh bị chúng ta bắt thời điểm?” “Có thể.” Tuyết Ly lại thấy một điều mới: nếu tự che bản nguyên tốt hơn, vòng ngoài Long Tỏa không thể dễ dàng phản hồi đầy đủ như trước. Chính thứ từng bảo vệ nàng giờ cũng là con đường người khác dùng để hỏi “ngươi ở đâu”. Muốn đóng cửa với người ngoài, nàng phải học cách không để chính cái khóa trả lời thay.
Khi Vô Danh Phong hiện ra trong tầm mắt sau nhiều ngày, cảm giác đầu tiên của Ngao Tuyết Ly không phải “trở lại Thanh Vân”, mà thật sự là về. Nàng nhận ra điều đó khi Tiểu Thanh ở sân sau rung cành dù không có gió, Tiểu Kim từ chuồng lao ra mái, Tiểu Hắc nằm trước cửa mở một mắt, còn con cá đen bạc dưới ao nổi lên trước cả khi nàng bước qua hàng rào. Long Thanh vừa xuống linh chu đã thở. “Cuối cùng.” Cửu Ly đi cạnh cười: “Sư phụ nhớ nhà?” “Nhớ giường.” Vô Song nói: “Ta tưởng nhớ rau.” “Cũng.” Thanh Dao kiểm dược viên từ xa, rõ ràng cũng nhẹ hơn. Tuyết Ly đứng ở cổng lâu hơn một nhịp. Tiểu Hắc nhìn nàng. Long huyết tự yên như lần đầu. Nàng không còn lùi ba bước. Chỉ gật rất nhẹ với nó. “Ta về.” Nói xong chính nàng khựng, bởi câu bật ra quá tự nhiên. Cửu Ly nghe thấy nhưng không chọc. Chỉ đi tiếp. Vô Song cũng hiếm hoi không nói gì.
Con cá mới là thứ phản ứng mạnh. Khi Tuyết Ly đi ngang ao, mặt nước không gợn gió bỗng tách. Con cá đen bạc nổi lên sát mép, những đường vàng trong vảy sáng hơn lúc trước. Long Tỏa sau lưng nàng rung. Không đau. Ba đường đỏ xám co lại một chút giống bản năng tránh một thứ huyết mạch quá cổ. Thanh Dao lập tức nhìn. “Có phản.” Vô Song cũng. Cửu Ly hỏi: “Thử?” Tuyết Ly đứng yên một nhịp. Nếu trước chuyến đi Thương Lan, nàng có thể đã muốn dùng ngay: để con cá tới gần, dùng long huyết cổ áp ba đường Ngự Long, xem chúng có nứt không. Nhưng hình ảnh Hải Tê mẹ, Huyền Giáp và câu “đừng thấy chìa mà tưởng cửa nào cũng mở” đồng thời hiện trong đầu. Nàng lùi một bước khỏi ao. “Không.” Long Thanh vừa đặt đồ xuống nhìn. “Không gì?” “Không dùng nó.” “Tốt.” “Ngươi không hỏi vì sao?” “Ta đã nói không biết nó là gì thì đừng thử lên người cô.” Tuyết Ly nhìn con cá. Nó vẫn nổi, đôi mắt nhỏ nhìn nàng. Nàng thả một tia long tức rất nhẹ, không phải gọi, chỉ như chào. Con cá quẫy đuôi rồi lặn. Không khế. Không thử. Không lợi dụng phản ứng của nó. Trong đầu Long Thanh, hệ thống hiện một dòng ngắn: [Ngao Tuyết Ly – đạo niệm NGỰ LINH ổn định. Tự nguyện không chỉ áp dụng lên đối tượng yếu hơn.] Hắn đọc, hơi ngẩn. “Cái này cũng tính?” Hệ thống im. Vô Song nghe hắn lẩm bẩm: “Sư phụ?” “Không có gì.”
Lục Huyền, Hàn Bách và Tạ Trường Xuân lên Vô Danh vào chiều hôm đó. Mạc Sơn Hà không tới, chỉ gửi lời nếu có trận pháp cần kiểm sẽ xuất thủ. Nhóm không kể toàn bộ vị trí Long Linh Trạch, không phải không tin ba người mà vì càng ít người biết tuyến Hải Thất càng dễ tìm nội gián bên Long Cung. Họ chỉ trình bày bốn kết quả: Hộ Long Ấn nguyên bản không có Ngự Long Quyền; tài liệu Long Chủ Ấn từng qua tuyến Ngự Long Viện – Thương Lan; Táng Đạo đã mua dữ liệu và muốn quan sát Tuyết Ly tự phá khóa; Nội Hải Tam có kênh liên hệ rất gần đầu kiểm Long Tỏa. Lục Huyền nghe hết, sắc mặt nghiêm nhưng không hoảng. “Thanh Vân không đủ sức đối đầu Long Cung nếu biến thành xung đột công khai.” Tuyết Ly đáp: “Ta không yêu cầu.” “Nhưng cô đang ở đây, nên chúng ta phải chuẩn bị nếu có người tới.” “Ta hiểu.” Hàn Bách hỏi: “Muốn dựng trận cắt tín hiệu?” Vô Song gật. “Nhưng không phải trận nhốt. Chúng ta cần một khu chỉ chặn ngoại niệm, truy dấu và lệnh từ xa.” Tạ Trường Xuân suy nghĩ. “Có thể dùng Tĩnh Linh Trận làm nền, thêm Đoạn Tức, Huyễn Cách và một tầng Sinh Khí ổn định. Nhưng nếu Long Tỏa có quyền nằm trong huyết mạch, trận chỉ cắt kênh ngoài, không thể vô hiệu lệnh đã lưu sẵn.” Thanh Dao nói: “Đủ. Chúng ta chỉ cần không cho Táng Đạo và đầu khóa nhìn quá trình thử.” Long Thanh nghe tới đây nói: “Làm phòng không cửa?” Tuyết Ly quay ngay. “Có cửa.” “Ta hỏi trận kín.” “Ta nói phải có cửa.” Cả nhóm nhìn nàng. Nữ Long tộc nói rõ từng chữ: “Và cửa phải mở được từ bên trong.” Hàn Bách hơi dừng rồi gật. “Được.” Cửu Ly cười rất nhẹ. Không ai cần giải thích vì sao điều kiện ấy quan trọng.
Khu “phòng câm” được chọn không phải mật thất sâu trong núi mà là căn phòng kho cũ cạnh dược viên Vô Danh, nơi Tuyết Ly có thể tự đi ra sân trong vài bước. Long Thanh thấy hợp vì “nếu bị ngột còn mở cửa”. Hàn Bách cùng Tạ Trường Xuân mất nửa ngày chỉnh trận. Cửu Ly thêm Huyễn Cách chỉ làm sai tọa độ, Vô Song thêm ba tuyến nhiễu để nếu có người truy, tín hiệu sẽ trôi sang ba khu bỏ trống của Vô Danh, Thanh Dao bố trí Sinh Viêm ở mép nhưng không truyền vào người. Tạ Trường Xuân còn cẩn thận đặt một cơ chế phá trận ở bên trong, chỉ cần người trong kéo một tay gạt cơ học thì tất cả tầng chặn sẽ tắt. Hắn giải thích: “Không dùng linh lực. Nếu Long Tỏa khóa mạch, vẫn mở được.” Tuyết Ly nhìn tay gạt bằng sắt đơn giản rồi gật. “Cảm ơn.” Long Thanh kiểm thử ba lần, mở – đóng thật như kiểm cửa chuồng gà. Tạ Trường Xuân nhìn hắn nhưng không nói.
Trước khi thử khóa, Tuyết Ly quyết định liên lạc Ngao Huyền Sách. Không dùng thư dài. Nàng chỉ gửi qua kênh riêng ba câu: “Nội Hải Tam là mã gì? Long Vệ Truyền Phù có thể bị dùng qua tuyến Ngự Long Viện không? Long Chủ Ấn từng được khôi phục nghiên cứu trong một trăm năm gần đây hay không?” Không gửi tài liệu Táng Đạo, không nói Long Linh Trạch. Huyền Sách trả lời nhanh hơn dự kiến, chứng tỏ hắn vẫn chờ tin. Câu một: “Nội Hải không phải mã tác chiến Long Vệ hiện tại.” Câu hai: “Long Vệ Truyền Phù có thể được cấp cho Ngự Long Viện khi hộ tống hoàng huyết, nhưng mọi lần dùng phải có nhật ký.” Câu ba hắn không trả lời ngay. Gần một canh giờ sau mới gửi: “Ta từng nghe ‘Long Chủ’ trong tài liệu cấm cũ, chưa từng thấy được phép dùng trên người tỉnh táo. Ta cần ba ngày kiểm kho bí mật. Một việc khác: đời trước Ngự Long Viện từng dùng mã kho Nội Hải từ Nhất tới Cửu cho các tuyến ngoài Vô Tận Hải. Nếu Hải Thất là trạm thứ bảy ở Thương Lan, Nội Hải Tam có thể không phải người mà là kho số ba hoặc chức danh quản tuyến.” Vô Song đọc xong lập tức nói: “Tốt. Chúng ta lại suýt biến một mã thành người.” Tuyết Ly gật. “Vậy Nội Hải Tam có thể là một vị trí.” Cửu Ly nói: “Nhưng ai đang ngồi vị trí đó hiện nay vẫn là người.” Huyền Sách xin ba ngày. Tuyết Ly cho. Không thúc.
Tới tối, Thanh Dao mới cho phép thử. Nàng đặt ba điều kiện trên bàn trước mặt Tuyết Ly. “Một, không động vòng ngoài Hộ Long gốc tối nay. Hai, không dùng phản ứng con cá. Ba, không cắt cả ba đường đỏ xám. Chỉ chọn một.” Tuyết Ly hỏi: “Đường nào?” “Đường ưu tiên hướng thân thể. Nó gần phản xạ quy vị nhất, ít dính long tâm hơn hai đường kia.” “Nếu tách được?” “Không có nghĩa Long Tỏa giải. Chỉ có nghĩa cơ thể cô không còn buộc phải ưu tiên lệnh di chuyển.” “Nếu thất bại?” “Dừng.” “Nếu thành công dễ?” “Cũng dừng.” Tuyết Ly nhìn nàng. “Tại sao?” “Vì thành công dễ thường khiến người ta muốn làm thêm.” Vô Song ở ngoài cửa nói: “Ta thấy Nhị sư tỷ hiểu chúng ta quá.” Cửu Ly cười.
Ngao Tuyết Ly bước vào phòng câm. Không ai vào cùng nàng lúc đầu. Thanh Dao ở ngoài theo dõi Sinh Mệnh Cảm qua một tuyến không truyền lệnh. Cửu Ly giữ Huyễn Cách. Vô Song theo các điểm ngoại tín hiệu. Long Thanh đứng gần cửa vì chính Tuyết Ly không phản đối. Trước khi đóng, hắn hỏi: “Có mở được từ trong không?” Nàng chỉ tay gạt. “Được.” “Thử chưa?” “Ba lần.” “Tốt.” Tuyết Ly hỏi: “Ngươi sợ ta bị nhốt?” Long Thanh đáp: “Phòng để chữa mà khóa người trong thì kỳ.” Một câu rất bình thường. Nhưng nàng hiểu sâu hơn bất kỳ lời thề bảo vệ nào. Nàng đưa tay đóng cửa.
“Cạch.”
Không gian bên trong yên hẳn.
Long Tỏa không biến mất.
Ba đường đỏ xám vẫn trong mạch.
Nhưng lần đầu từ khi rời Hàn Long Điện, Ngao Tuyết Ly ngồi trong một căn phòng được thiết kế để không ai bên ngoài có thể ra lệnh cho nàng.
Nàng nhắm mắt.
Long nguyên xanh băng bắt đầu vận.
Vòng thứ nhất.
Vòng thứ hai.
Tới điểm ba đường đỏ xám giao nhau, Ngự Long Quyền phản.
Một mệnh lệnh cũ không có chủ thể rõ ràng dâng từ huyết mạch:
Quy vị.
Tuyết Ly không chống.
Cũng không nghe.
Nàng chỉ tự hỏi:
Ta muốn đi đâu?
Không có cửa biển.
Không Long Cung.
Không Thương Lan.
Không Hàn Long Điện.
Trong đầu nàng hiện một sân nhỏ có chó đen nằm cửa, một ao cá, cây liễu, chuồng gà, bếp và một người thường xuyên mặc cả mấy linh thạch.
Nàng mở mắt.
Nhưng không đứng dậy.
Bởi nơi nàng muốn ở lúc này...
đã ở ngay bên ngoài cánh cửa mình có thể tự mở.