Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 102: HUYẾT NGỤC GỬI MỘT LÁ THƯ
Đường trở về Thanh Vân từ Hắc Vân Cốc yên hơn mọi người tưởng. Không có Táng Đạo Điện chặn linh chu, Huyết Ngục cũng không xuất hiện. Hai nhóm theo dõi bên ngoài cốc biến mất ngay khi đoàn chính thức rời khu vực, giống như cả hai đều chỉ muốn biết kết quả chứ chưa định va chạm trực tiếp với Thanh Vân. Kỷ Vân Đài mang toàn bộ mảnh trận hút niệm về Vạn Pháp Phong nghiên cứu, Tạ Trường Xuân giữ một bản sao dữ liệu, còn phần Huyết Ảnh Lệnh vẫn do Cửu Ly quản. Mị Vô Song ngồi ở đuôi linh chu gần hết hành trình, không nói nhiều. Long Thanh vài lần đi ngang tưởng nàng mệt nhưng Thanh Dao đã kiểm nói ma mạch ổn, nên hắn không hỏi. Tới lúc linh chu hạ ở Thanh Vân, Vô Song vẫn đi theo ba người về Vô Danh như một việc tự nhiên. Chỉ khi tới cửa, Cửu Ly mới dừng trước hàng rào. “Quy tắc mới.” Vô Song nhìn. “Ta biết.” “Nói lại.” “Tin liên quan Vô Danh, Huyết Tỏa, Sinh Viêm, thú nuôi, trận, người trong nhà mà ta muốn dùng để giao dịch thì phải báo người liên quan trước. Tin Táng Đạo hoặc Huyết Ngục có thể gây nguy hiểm Vô Danh thì phải báo. Không tự thăm dò. Không mị cưỡng người trong phong.” “Còn?” “Không chọc chó.” Cửu Ly gật. “Quan trọng.” Long Thanh đứng phía sau hỏi: “Sao cái cuối mới quan trọng?” Hai nữ tử đồng thời nói: “Người không hiểu.” Tiểu Hắc đang nằm cửa hé một mắt rồi lại nhắm. Vô Song lập tức đi đường vòng rộng hơn nửa bước. Thanh Dao nhìn, khóe môi hơi cong.
Ba ngày đầu tiên sau khi trở về gần như quá bình thường. Vô Song không còn bị giao nhặt trứng mỗi sáng vì Cửu Ly nói “khách đã ở lâu, có thể đổi việc”, nhưng việc mới lại là phụ phân loại vật liệu mua từ Hắc Vân và ghi danh sách đồ cần mua. Nàng phản đối rằng mình không phải quản gia. Long Thanh đáp: “Cô biết chữ, biết giá, biết thương lộ.” “Ta biết giết...” Vô Song dừng. “...nhiều thứ khác.” “Càng tốt.” Nàng cuối cùng vẫn làm. Thanh Dao tiếp tục nghiên cứu dược viên. Cửu Ly xử lý mạng Huyết Ảnh. Long Thanh sửa cái nồi đồng méo tới ngày thứ hai thì đáy cuối cùng phẳng đủ để đặt bếp. Hắn rất hài lòng, nấu ngay một nồi canh lớn thử. Vô Song ăn hai bát rồi bị Cửu Ly nhắc: “Người hôm trước nói không ăn nhiều.” “Ta vận ma lực ở Hắc Vân mất sức.” “Ba ngày rồi.” “Thiên Mị tiêu hao lâu.” Thanh Dao bình tĩnh nói: “Đúng một phần.” Cửu Ly quay sang Nhị sư muội. “Cô bên ai?” “Y lý.” Long Thanh chỉ nồi. “Còn nhiều.” Câu tranh luận kết thúc.
Tới chiều ngày thứ ba, một con linh hạc của Ngoại Vụ Thanh Vân bay lên nhưng không mang ngọc thông thường. Trên chân nó buộc một hộp dài màu xám, bên ngoài có ba tầng dấu kiểm của Thanh Vân và một dấu thương hội trung lập. Hàn Bách tự đi lên cùng hộp. Vừa vào sân ông không uống trà trước như thường mà đặt hộp lên bàn. “Gửi cho Mị Vô Song.” Không ai đùa nữa. Vô Song nhìn dấu thương hội, sắc mặt đã thay đổi. “Hồng Lộ Thương Hội.” Hàn Bách hỏi: “Biết?” “Họ nhận chuyển thư giữa Đông – Tây, kể cả thư từ Ma tông nếu không có cấm vật.” “Thanh Vân đã kiểm ngoài. Không độc, không trận công kích, nhưng có huyết phong, không mở được nếu không phải người nhận.” Long Thanh hỏi: “Huyết Ngục?” Vô Song không trả lời ngay. Nàng đặt ngón tay lên dấu. Một tia máu rất nhỏ tự rút từ đầu ngón, không đủ thành vết thương rõ, chạm phong ấn. Hộp “tách” một tiếng. Bên trong chỉ có một lá thư đỏ đen và một mảnh ngọc trắng. Không Tầm Huyết Châm. Không truy lệnh. Không lời đe dọa ngay ngoài.
Cửu Ly đứng bên. “Đọc riêng?” Vô Song nhìn nàng, rồi nhìn Long Thanh và Thanh Dao. “Không cần.” Nàng mở thư. Chữ viết bằng huyết mặc nhưng không có ma lực ép thần. Nội dung lịch sự đến mức đáng ngại: “Mị Vô Song. Ngoại tuyến Đông xác nhận Thiên Mị huyết phổ tương hợp. Truy lệnh cũ được tạm đình chỉ ba tháng. Huyết Ngục không truy cứu việc ngươi rời Tây vực trong thời gian này. Nếu tự nguyện trở về trước kỳ hạn, Cung sẽ giải ba tầng Huyết Ấn, hoàn trả danh vị, cung cấp Mị Tâm Thiên Quyển hậu thiên, bảo đảm không truy xét người tại Đông Huyền từng chứa chấp hoặc hỗ trợ. Điều kiện: tiếp nhận Huyết Quy Nghi, hoàn tất huyết phổ đối chiếu và trở lại quản lý của Thiên Mị viện. Quá hạn không hồi, truy tuyến tiếp tục theo luật cũ.” Không có câu “nếu không về sẽ giết”. Không nói bắt Long Thanh. Không đe dọa Cửu Ly. Chính điều đó khiến Long Thanh cau mày hơn. “Nghe như mời.” Vô Song cười nhạt. “Họ luôn viết đẹp.”
Thanh Dao hỏi: “Huyết Quy Nghi là gì?” Vô Song gấp thư lại nhưng chưa cất. “Một nghi thức nối huyết mạch cá nhân với Huyết Khố của Huyết Ngục. Người Huyết Ngục tu nhiều loại huyết pháp. Khi gia nhập chính thức hoặc một số người trở về, họ dùng nghi thức để ổn huyết, ghi huyết phổ, mở quyền pháp.” “Có tác dụng tốt thật?” “Có.” “Hại?” “Tùy người.” “Với cô?” Vô Song im một lát. “Với ta, họ sẽ không chỉ ghi. Thiên Mị Ma huyết của ta từng được đánh dấu đặc biệt. Huyết Quy Nghi có thể mở lại ba tầng Huyết Ấn mà ta đã tự khóa khi trốn, nhưng đổi lại Huyết Khố sẽ có mẫu hoàn chỉnh hơn, có thể tác động ngược nếu ta dùng huyết pháp của họ.” Thanh Dao lập tức hiểu. “Giống đưa chìa khóa mới.” “Ừ.” Cửu Ly hỏi: “Huyết ấn hiện tại trong người cô đã tới mức nào?” Vô Song kéo tay áo trái lên.
Đây là lần đầu nàng chủ động cho cả ba nhìn thứ luôn giấu. Mặt trong cổ tay có một vòng dấu đỏ rất mờ, nhìn xa như vết thương cũ nhưng khi Vô Song thả ma lực, ba đường móc đỏ đen hiện rõ rồi kéo lên gần khuỷu. Không đẹp như mị văn tím của Thiên Mị. Chúng giống ba vòng xích bị cắt dở. Thanh Dao không chạm ngay. “Ta kiểm?” “Được.” Nàng dùng Sinh Mệnh Thể ở mức rất nhẹ, không rót lực vào. Sau vài nhịp, sắc mặt nghiêm. “Nó không nằm ngoài mạch.” “Ta biết.” “Đã thành một phần đường vận hành.” “Ừ.” “Bao lâu?” “Từ lúc ta còn nhỏ.” Cửu Ly nhìn dấu, bỗng nói: “Giống Huyết Tỏa.” Vô Song quay. “Không cùng thuật.” “Ta biết. Ta nói nguyên lý. Một thứ ngoại lai ở quá lâu rồi bị cơ thể tính như một phần của vận hành. Cưỡng bóc có thể khiến chính huyết mạch rách.” Thanh Dao gật. “Đúng.” Ba nữ tử nhìn nhau. Một người mang Huyết Tỏa Cửu Mạch, một người từng có mười ba đoạn kinh mạch chết, một người có Huyết Ấn Huyết Ngục. Long Thanh nhìn ba người rồi nói: “Vô Danh càng ngày càng giống chỗ sửa người.” Cửu Ly lập tức quay. “Sư phụ.” “Ta nói tình trạng.” Vô Song cười được một chút. “Ít nhất người không nói nhà thương.” “Ta không biết từ đó ở đây có không.” Thanh Dao hỏi: “Nhà thương là gì?” Long Thanh im. “Không quan trọng.”
Hàn Bách vẫn chưa rời. Ông hỏi thẳng: “Nếu trở về, Huyết Ngục có thật sự giải?” Vô Song nói: “Có thể giải. Họ không cần nói dối chuyện đó.” “Vậy sao cô không về?” Câu hỏi không có ý đuổi, chỉ cần biết. Mị Vô Song nhìn lá thư. “Bởi vì giải xong họ sẽ khóa theo cách khác.” “Chắc?” “Ta sống ở đó đủ lâu.” Cửu Ly hỏi: “Cô sinh ở Huyết Ngục?” “Không.” Đây là lần đầu nàng bắt đầu kể phần quá khứ dài hơn. “Ta sinh trong một tiểu gia tộc Ma tu gần vùng Vạn Sát, không có gì nổi. Mẹ ta có một nhánh Thiên Mị rất loãng. Tới năm ta khoảng tám tuổi, huyết mạch thức tỉnh sớm hơn dự kiến. Một người Huyết Ngục đi qua phát hiện. Họ không cướp ta giữa đường như chuyện kể. Họ tới nói chuyện với gia tộc, cho tài nguyên, bảo đảm an toàn, rồi đưa ta vào ngoại cung.” “Gia đình đồng ý?” Thanh Dao hỏi. Vô Song cười không vui. “Một tiểu gia tộc được Huyết Ngục hỏi có đồng ý hay không, cô nghĩ có bao nhiêu lựa chọn?” Không ai đáp. “Nhưng ta cũng không nói tất cả đều xấu. Ta được ăn tốt, học chữ, học công pháp, không ai đánh đập vô cớ. Có người thật sự dạy ta. Có sư tỷ bảo vệ ta. Có trưởng bối cho ta tài nguyên. Nếu Huyết Ngục chỉ là địa ngục, ta đã không mất nhiều năm mới muốn trốn.”
Long Thanh nghe kỹ. “Vậy bắt đầu từ lúc nào?” “Khoảng mười sáu, mười bảy. Khi Thiên Mị Ma huyết ổn định, người ta bắt đầu quyết định nhiều thứ hơn. Ta được học gì. Không được học gì. Không được ra ngoài với ai. Một số nhiệm vụ phải nhận. Một số người tới xem huyết mạch. Sau đó có đề nghị hôn phối.” Cửu Ly mắt hơi lạnh. “Cô không muốn?” “Ta còn chưa biết người kia là ai.” “Từ chối?” “Tạm hoãn được.” Vô Song cười. “Ta giỏi làm người khác đổi ý một thời gian.” Long Thanh hỏi: “Dùng mị?” “Có.” “Vậy từ đó cô quen?” “Một phần.” Nàng không xấu hổ. “Nếu một ánh mắt giúp ta tránh một việc mình không muốn, ta sẽ dùng. Sau nhiều năm, ta dùng cho gần như mọi thứ.”
Thanh Dao hỏi tiếp: “Mị Huyết Dẫn Thể là gì?” Vô Song nhìn nàng. “Cô đoán được từ Tâm Ma rồi.” “Một vật dẫn qua huyết mạch?” “Ừ. Huyết Ngục có vài nghi thức cần người có loại huyết đặc thù ổn định dòng huyết lực, cảm xúc hoặc dục niệm của người tham gia. Thiên Mị rất phù hợp. Không phải dùng một lần là chết. Thậm chí nếu chuẩn bị tốt có thể tăng huyết mạch. Nhưng người làm dẫn thể phải để đại trận đi qua huyết mạch mình và chấp nhận người chủ trận nắm rất sâu cấu trúc huyết phổ.” “Cô không muốn.” “Không.” “Họ ép?” “Lúc đầu nói là vinh dự. Sau đó nói là nghĩa vụ. Khi ta tiếp tục từ chối, quyền tự do giảm dần. Ta biết nếu vào Huyết Quy Nghi cấp cao một lần nữa, về sau càng khó rời. Vậy nên ta đi trước.”
Cửu Ly hỏi: “Trốn thế nào?” Vô Song cười lại, lần này có chút Ma nữ quen thuộc. “Dùng mị, ảnh, độc giả, ba thân phận, hai thương đội, một trận cháy không ai chết và một người quản kho rất thích ta.” Long Thanh cau. “Cô mê người ta?” “Có.” “Người ta bị phạt?” “Có lẽ.” Nụ cười nàng giảm. “Đó là một trong những việc ta không tự hào.” Không ai nói “không phải lỗi cô”. Vô Song cũng không cần. Nàng kể tiếp: “Sau khi đi, Huyết Ngục phát truy lệnh bắt sống. Ta phá được một phần huyết ấn ngoài nhưng ba tầng gốc còn. Nhiều năm chúng không tìm thấy vì ta đổi tuyến liên tục. Gần đây Huyết Dẫn ở Bạch Thạch làm chúng mở lại hồ sơ.”
Long Thanh nhìn lá thư. “Nếu không có ai đuổi cô, cô có muốn về không?”
Vô Song dừng.
Câu hỏi khác hẳn “về có lợi không”, “về có giải huyết ấn không”, “về có an toàn hơn không”.
Chỉ hỏi muốn.
Nàng trả lời rất nhanh:
“Không.”
“Vậy xong phần đó.”
“Xong gì?”
“Cô không muốn về.”
“Nhưng huyết ấn.”
“Đó là chuyện khác.”
“Huyết Ngục sẽ tới.”
“Cũng chuyện khác.”
“Nếu ta ở Vô Danh, các ngươi sẽ bị kéo vào.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô tới đây điều tra ta là chuyện cô làm. Huyết Ngục đuổi cô là chuyện họ làm. Đừng gộp.”
Mị Vô Song im hẳn.
Cửu Ly hơi cong môi. Câu ấy quá giống cách Long Thanh từng tách Ma tu khỏi Huyết Ngục, Huyết Ngục khỏi Táng Đạo, người mua đường khỏi sát thủ. Bây giờ hắn lại tách chính Vô Song khỏi thứ đang truy nàng.
Long Thanh nói tiếp: “Vậy vấn đề không phải cô muốn về.”
“Là gì?”
“Làm sao để người ta không kéo cô về.”
Vô Song nhìn hắn rất lâu.
“Ngươi nghĩ dễ?”
“Không.”
“Ngươi có biết Huyết Ngục mạnh tới đâu?”
“Không.”
“Có thể có Hóa Thần.”
“Ừ.”
“Có thể mạnh hơn.”
“Ừ.”
“Ngươi vẫn nói như sửa cái hàng rào.”
“Khó thì chia việc.”
Nàng bật cười nhưng mắt hơi nóng. “Ngươi thật sự rất đáng ghét.”
“Ta vừa nói gì?”
“Chính vì nói dễ quá.”
“Ta đâu nói dễ.”
Thanh Dao lập tức nhắc: “Sư phụ luôn phân biệt đơn giản với dễ.”
Vô Song nhìn Nhị sư tỷ.
“Cô thuộc lòng rồi?”
“Dùng nhiều.”
Cửu Ly nói: “Ta cũng.”
Vô Song bỗng thấy mình đang bị ba người vây bằng những câu rất bình thường.
Hàn Bách ngồi im từ đầu, lúc này mới nói: “Thanh Vân có thể cho cô ở tạm dưới danh khách nếu tông chủ đồng ý, nhưng nếu Huyết Ngục cử đại năng tới giao người theo danh nghĩa nội bộ Ma tộc, chúng ta cần căn cứ rõ để từ chối.” Vô Song gật. “Ta hiểu.” “Cô có chứng cứ truy lệnh cưỡng bắt?” “Có lệnh Thôi Lục.” “Có chứng cứ cô rời Huyết Ngục tự nguyện?” “Một số.” “Chuẩn bị.” Cửu Ly nói: “Ta giúp sắp.” Thanh Dao nói: “Ta ghi hiện trạng Huyết Ấn, chứng minh cưỡng dùng nghi thức có nguy cơ hại huyết mạch.” Vô Song quay hai người. “Các cô làm thật?” Cửu Ly nhướng. “Nếu sau này cô bán Huyết Tỏa của ta, ta tính riêng.” “Ta đã nói không.” “Vậy tốt.” Thanh Dao chỉ nói: “Việc y là việc y.”
Chiều đó họ bắt đầu kiểm Huyết Ấn một cách rất thận trọng. Không ai cố phá. Thanh Dao dùng ba phương pháp: bắt mạch thông thường, Sinh Mệnh Thể ngoại cảm và Thanh Liên Sinh Viêm đặt cách da một tấc để xem phản ứng nhiệt. Cửu Ly dùng kinh nghiệm Huyết Tỏa so cách cấm chế phản ứng khi chủ thể thả lỏng. Long Thanh không giúp chuyên môn, chỉ ngồi cách một bàn vì Vô Song nói khi nàng mở huyết mạch mị lực có thể tự nhiên tăng. “Người có thể ra ngoài.” nàng nói. “Ta đang phân hạt.” “Đem ra ngoài.” “Trời nắng.” “Vậy ngồi xa.” Cửu Ly lập tức kéo ghế hắn về phía mình. “Sư phụ ngồi đây.” Thanh Dao đặt sổ ở giữa. Vô Song nhìn hai người rồi cười. “Ta còn chưa mở.” “Chuẩn bị.” Cửu Ly đáp.
Khi Vô Song thả khóa tự nhiên, mị văn tím đen hiện từ cổ tay phải, trái ngược ba vòng huyết ấn đỏ ở tay trái. Hương khí rất nhẹ nhưng lan nhanh. Long Thanh lập tức cảm nhận. Tim hắn tăng nhịp, mắt vô thức nhìn Vô Song lâu hơn. Hôm Hắc Vân nàng mở hoàn chỉnh giữa chiến đấu, hắn bận lo dòng tâm niệm nên không có thời gian quan sát. Bây giờ ngồi trong sân yên, hiệu quả càng rõ. Không phải đầu óc mơ hồ. Hắn vẫn biết mình đang làm gì. Nhưng từng cử động của Vô Song trở nên hấp dẫn hơn bình thường, giọng nàng nghe gần hơn, khoảng da ở cổ tay nơi mị văn chạy qua đặc biệt bắt mắt. Hắn tự động kéo ghế lùi thêm nửa thước.
Vô Song thấy.
“Long Thanh.”
“Gì?”
“Ngươi chạy?”
“Ta dịch ghế.”
“Vì ta?”
“Ừ.”
Cửu Ly nhìn sư phụ.
“Người bị ảnh hưởng?”
“Có.”
“Bao nhiêu?”
“Không biết.”
Thanh Dao đang bắt mạch Vô Song, rất chuyên nghiệp nói: “Nhịp tim sư phụ tăng.”
Long Thanh quay.
“Cô còn kiểm ta?”
“Nghe được.”
Vô Song cười. Mị lực tự nhiên lập tức đẹp hơn, khiến Long Thanh quay mắt sang ao.
“Người thấy ta nguy hiểm không?”
“Có.”
“Vậy có sợ?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Cô đang ngồi để Thanh Dao khám.”
Vô Song hơi khựng rồi hỏi tiếp:
“Có đẹp không?”
Long Thanh biết đây là bẫy.
Cửu Ly cũng biết.
Thanh Dao vẫn viết.
Hắn có thể tránh.
Nhưng cuối cùng đáp:
“Có.”
“Bao nhiêu?”
“Rất.”
Cửu Ly lập tức nói: “Sư phụ.”
“Cô ấy hỏi.”
“Người không cần trả lời kỹ.”
“Ta nói thật.”
Vô Song cười đến mắt cong, nhưng lần này chủ động thu một nửa mị lực để hắn dễ chịu hơn. “Ta thích người thật ở chỗ này.”
Cửu Ly khoác tay hắn ngay lập tức. “Sư phụ cũng từng nói ta rất đẹp.”
Long Thanh nhìn trời.
“Ta biết.”
Thanh Dao bình tĩnh ghi: “Mị lực tự nhiên gây phản ứng sinh lý rõ; ý chí, nhận thức và phán đoán mục tiêu ổn định.”
Vô Song nghiêng sang đọc.
“Thanh Dao.”
“Ừ?”
“Cô có nhất thiết viết ‘phản ứng sinh lý’ không?”
“Đó là kết quả.”
Cửu Ly bật cười lớn nhất.
Long Thanh đứng dậy.
“Ta ra xem gà.”
Ba nữ tử nhìn hắn đi.
Vô Song cười tới mức Thanh Dao phải nhắc: “Giữ mạch ổn.”
Sau khi lớp mị lực thu, cuộc kiểm nghiêm túc trở lại. Thanh Dao xác định ba tầng Huyết Ấn không chỉ buộc ngoài Thiên Mị huyết mà đã hình thành các “đường vòng” để ma lực quen đi qua. Nếu phá thô, khoảng một phần bảy dòng ma lực chủ có thể mất đường ổn định. Không chết ngay nhưng dễ gây phản phệ, mị lực mất kiểm soát hoặc làm Ma tâm thương. Cửu Ly nói: “Huyết Tỏa của ta cũng vậy. Càng cưỡng, nó càng siết vì cơ thể coi cưỡng lực là đe dọa.” Vô Song hỏi: “Ý cô là ta phải nuôi một môi trường để cơ thể tự tìm đường khác?” Thanh Dao gật. “Có thể. Chưa chắc giống, nhưng nguyên tắc đáng thử.” “Bao lâu?” “Không biết.” “Một tháng?” “Không biết.” “Một năm?” “Có thể.” Vô Song thở dài. “Ta ghét y giả nói không biết.” Thanh Dao bình thản: “Sư phụ thích.” Long Thanh từ chuồng gà vọng về: “Không biết thì nói không biết tốt hơn đoán.” Vô Song nhắm mắt. “Hắn nghe được hết?” Cửu Ly đáp: “Nhà nhỏ.”
Buổi tối, Vô Song một mình viết thư trả lời. Nàng không dùng ngọc vì Huyết Ngục gửi thư giấy qua thương hội, nghĩa là chúng cũng muốn để lại một kênh “chính thức” không phải truy tuyến. Viết bản đầu nàng dùng quá nhiều lời đe dọa. Xé. Bản hai quá nhiều giải thích. Xé. Bản ba chỉ còn vài dòng. Cửu Ly đi ngang không nhìn nhưng hỏi: “Có cần người xem?” “Không.” “Sợ ta sửa?” “Thư của ta.” “Đúng.” Cửu Ly đi. Vô Song nhìn bóng nàng rồi tiếp tục.
Cuối cùng nàng viết:
“Ta đã nhận thư. Ta không trở về tiếp nhận Huyết Quy Nghi. Ta không thừa nhận quyền của Huyết Ngục đối với Thiên Mị Ma huyết của ta. Huyết Ấn còn trong người, ta sẽ tự tìm cách xử lý. Nếu Huyết Ngục muốn nói chuyện, có thể gửi người không mang lệnh bắt, không dùng Tầm Huyết Châm và không đặt Huyết Dẫn Ấn quanh nơi ta ở. Nếu người tới với lệnh cưỡng bắt, ta xem là địch. Mị Vô Song.”
Nàng đọc lại.
Không ghi Thanh Vân.
Không ghi Vô Danh.
Không dùng Long Thanh làm lá chắn.
Không khoe mình được ai bảo vệ.
Chỉ nói lựa chọn của mình.
Sáng hôm sau Hàn Bách đưa thư xuống thương hội. Trước khi đi ông hỏi: “Chắc?” Vô Song gật. “Chắc.” Long Thanh đang cho gà ăn gần đó không chen.
Hệ thống hiện lên trước mắt hắn đúng lúc ấy:
[TRUYỀN ĐẠO]
Đối tượng: Mị Vô Song.
Ý nguyện tự chủ: Xác lập.
Đạo tâm: Chưa hoàn chỉnh – đã xác định phương hướng.
Tâm niệm chủ: “Năng lực thuộc về ta. Lựa chọn cũng thuộc về ta.”
Định hướng Truyền Đạo: MỊ ĐẠO – TÂM ĐẠO – VẠN PHÁP.
Tương thích: Tiếp tục tăng.
Ý nguyện bái sư: Chưa hình thành.
Long Thanh nhìn rồi tắt.
“Chưa bái thì tốt.”
Tiểu Hắc nằm cạnh ngẩng đầu nhìn hắn.
“Nhà đã đông.”
Tiểu Hắc đặt đầu xuống.
Ở Tây Ma, nhiều ngày sau, lá thư được chuyển qua ba trạm rồi tới một điện nhỏ thuộc Huyết Ngục. Người nhận không xé thư. Hắn đọc hai lần rồi đưa cho một nữ tử ngồi sau rèm.
Nữ tử không trẻ, cũng không già theo vẻ ngoài. Trường bào đỏ sẫm, tóc đen pha vài sợi bạc, cổ tay đeo một chuỗi chuông nhỏ không phát tiếng. Nàng đọc tới câu “Thiên Mị Ma huyết của ta”, ngón tay dừng.
Người đứng trước hỏi:
“Phát đội thu hồi?”
Nàng lắc.
“Không.”
“Nhưng cung lệnh muốn bắt sống.”
“Bắt sống không có nghĩa phải cử người ngu đi đánh.”
“Vậy?”
Nữ tử gấp thư lại rất chậm.
“Ta đi.”
Người kia sửng sốt.
“Ngài tự đi Đông Huyền?”
“Ừ.”
“Vì Mị Vô Song?”
Nữ tử nhìn chuỗi chuông trên cổ tay.
“Ngày nó học Thiên Mị Bộ đầu tiên, ngã mười bảy lần.”
Nàng nói như nhớ một chuyện rất xa.
“Lần thứ mười tám vẫn đứng dậy.”
Người kia không dám hỏi thêm.
Nữ tử bỏ lá thư vào tay áo.
“Ta muốn tự xem...”
“nó đã học được thứ gì ở Đông Huyền mà dám viết cho Huyết Ngục câu này.”
Nàng đứng lên.
Chuỗi chuông khẽ rung.
Lần đầu phát ra một tiếng rất nhỏ.