Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 137: TA MUỐN HỌC CÁCH KHÔNG NGỰ NGƯỜI KHÁC
Ba tháng là một khoảng thời gian kỳ lạ. Nếu đặt trong tuổi thọ Long tộc thì ngắn tới mức chẳng đáng gọi một lần bế quan, nhưng nếu đặt sau quãng thời gian Ngao Tuyết Ly bị Long Tỏa kéo từng bước, ba tháng do chính nàng lựa chọn lại dài và rộng đến mức giống một vùng đất mới. Chỉ mới qua vài ngày đầu, nàng đã phát hiện cuộc sống ở Vô Danh không vì nàng tuyên bố ở lại mà thay đổi bao nhiêu. Sáng vẫn phải ăn. Chén vẫn tự rửa. Thanh Dao vẫn kiểm mạch. Cửu Ly vẫn khoác tay Long Thanh bất cứ khi nào thích. Vô Song vẫn chọc đúng lúc người khác không muốn bị chọc. Tiểu Hắc vẫn mở một mắt nếu nàng đi ngang quá gần rồi nhắm lại. Long Thanh vẫn tính xem một luống rau cần bón thêm bao nhiêu tro, không quan tâm một Băng Long điện hạ vừa giành được ba tháng đình chỉ Long Tỏa từ Long Cung. Chính sự bình thường ấy khiến quyết định của nàng không biến thành một nghi lễ long trọng mà dần trở thành một phần đời sống. Phòng phía tây đã có áo, chén, hải đồ, hộp thuốc, một thanh đoản kiếm và Ngự Linh Cổ Phù. Thanh Dao không còn gọi nó là “phòng khách của Tuyết Ly” mà nói thẳng “phòng Tuyết Ly”. Vô Song từng cố ý hỏi nàng có muốn đổi biển gỗ thành “Điện hạ” không, Tuyết Ly đáp nếu Tam sư muội dám treo thì nàng sẽ đóng băng nửa giường. Cửu Ly nghe xong bảo như vậy ít nhất chứng minh căn phòng đã được chủ nhân nhận. Tuyết Ly định phản bác nhưng rồi thôi. Nàng đã học một điều: càng giải thích những chuyện rõ ràng càng khiến Vô Song vui.
Thứ thực sự khiến ngày thứ năm sau khi Huyền Sách rời đi khác hẳn là Ngự Linh Cổ Phù. Thanh Dao đã kiểm ba lần, Tạ Trường Xuân kiểm thêm trận văn, Cửu Ly dùng Huyễn Nhãn xem có ẩn ấn, Vô Song dùng phương pháp xâm nhập kiểm phản hồi. Kết quả đều giống nhau: cổ phù không có chủ ấn, không cắm thần hồn, không lưu dấu cưỡng. Nó chỉ gồm hai vòng tương tự cổ bia Long Linh Trạch, ở giữa là một lớp văn cực mỏng gần như đã tắt. Ngao Tuyết Ly thử truyền long nguyên vào vòng trái, nó sáng. Nhưng vòng phải hoàn toàn không phản. Nàng dùng thần niệm chạm sang, vẫn không. Cửu Ly thử hồ huyết, cũng chỉ làm một nửa vòng sáng. Vô Song dùng Thiên Mị, vòng kia thậm chí tối hơn. Thanh Dao dùng Sinh Mệnh Thể, cổ phù có một phản ứng rất nhẹ nhưng vẫn không nối hai vòng. Long Thanh ngồi gần đó xem bốn người thử gần nửa canh giờ, cuối cùng hỏi: “Thiếu người thứ hai?” Tuyết Ly đáp: “Có thể.” “Vậy lấy một con vật?” “Không phải tùy tiện.” “Cửa Long Linh cũng cần hai bên.” “Đúng.” Hắn gật rồi lại quay sang sửa cán cuốc. Không ai biết một câu đơn giản ấy khiến Tuyết Ly nghĩ lâu. Nếu cổ phù là đồ của Khế Hữu Đạo, nó có thể vốn không dùng một mình. Nhưng khác cửa đá cần một Long và một linh cùng nhập ý, cổ phù nằm trong tay nàng. Vậy sinh linh thứ hai phải làm gì?
Câu trả lời tới từ một đoạn chữ cực nhỏ ở viền mà Cửu Ly đọc được khi đem phù ra dưới nắng. Dòng chữ bị mòn gần hết, nhưng còn ba đoạn: “Nhất ý bất độc thành... Linh bất ứng, phù bất khởi... Chủ tâm hữu cưỡng, cộng minh tự tuyệt.” Tuyết Ly dịch từng phần: “Một ý không thể tự thành. Linh không đáp thì phù không khởi. Trong tâm có cưỡng... cộng minh tự đứt.” Vô Song nghe xong lập tức huýt nhẹ. “Cái cuối mới hay.” Cửu Ly gật. “Miệng nói tự nguyện chưa đủ.” Thanh Dao nhìn cổ phù. “Nó kiểm ý niệm người cầm?” “Có thể kiểm một phần.” Tuyết Ly đáp. “Không phải đọc suy nghĩ, mà nếu long niệm mang cấu trúc áp lệnh thì vòng kia từ chối nối.” Vô Song cười: “Một pháp khí biết người ta giả nhân giả nghĩa.” Tuyết Ly lạnh nhạt: “Không thông minh tới thế.” “Nhưng đủ khiến nhiều Ngự Thú sư khó chịu.” Cửu Ly nói. Long Thanh nghe tới đây mới ngẩng. “Tức muốn dùng thì phải để bên kia có thể không nghe?” “Gần như vậy.” Tuyết Ly đáp. Hắn gật: “Hợp lý.” Nàng nhìn hắn. “Ngươi không thấy khế như vậy quá thiếu ổn định?” Long Thanh nhíu. “Chuyện này chúng ta nói rồi.” “Ta hỏi lại.” “Nếu cần thứ không bao giờ từ chối thì dùng công cụ. Gọi đồng bạn làm gì?” Ngao Tuyết Ly im. Một câu đã nghe ở Thương Lan, nhưng trở lại Vô Danh với cổ phù trong tay lại có nghĩa khác. Nàng không chỉ đang tìm cách thoát việc bị ngự. Nàng bắt đầu phải học cách ngự mà không cướp quyền từ chối.
Việc thử đầu tiên thất bại thảm hại với Tiểu Hắc. Tuyết Ly cầm cổ phù, đứng cách con chó ba trượng, thu hết Long uy rồi gọi: “Tiểu Hắc.” Con chó mở mắt. “Lại đây.” Nó nhắm lại. Vô Song lập tức quay mặt. Cửu Ly cắn môi. Long Thanh đang tưới cây phía sau hỏi: “Cô gọi nó làm gì?” “Thử cổ phù.” “Nó có đồng ý không?” “Ta đang gọi.” “Đó không phải hỏi.” Tuyết Ly lạnh mặt. “Vậy hỏi thế nào?” Long Thanh đặt bình nước xuống. “Tiểu Hắc, có muốn qua đây không?” Con chó không động. Hắn quay sang Tuyết Ly. “Không.” Vô Song cuối cùng cười thành tiếng. “Sư phụ giải thích Ngự Linh bằng chó thật.” Tuyết Ly nhìn Tiểu Hắc, rồi cổ phù hoàn toàn không sáng. Nàng không bỏ cuộc, chuyển sang Tiểu Kim. Con chim vàng nhìn nàng, nhìn miếng linh quả nàng đưa, bay tới ăn linh quả rồi lập tức bay về mái. Cổ phù sáng một nửa đúng lúc nó tới, nhưng vòng kia không nối. Tuyết Ly cau: “Nó đã tới.” Long Thanh đáp: “Tới lấy đồ ăn.” “Khác?” “Cô muốn nó ở lại làm gì?” “Cộng minh.” “Nó có muốn không?” “Không biết.” “Vậy là chưa hỏi.” Nàng lại thấy phiền với logic quá đơn giản ấy.
Con cá đen bạc càng tệ. Tuyết Ly đứng cạnh ao rất lâu, không thả Long Huyết Cộng Minh. Cá không lên. Nàng nghĩ tới việc dùng một tia Băng Long huyết gọi, rồi tự dừng. Nếu gọi bằng huyết áp, nó tới vì phản ứng bản năng hay vì muốn? Nàng thử rải thức ăn. Không lên. Long Thanh đi qua, tiện tay ném ba hạt thức ăn xuống. Con cá lập tức nổi, ăn xong rồi quẫy đuôi. Tuyết Ly lạnh mắt. “Tại sao nó nghe ngươi?” “Ta nuôi.” “Ta cũng cho ăn.” “Mới mấy lần.” “Vậy cần thời gian?” “Có thể.” Hắn ngồi xổm cạnh ao. “Cô cứ muốn hôm nay hỏi là hôm nay phải trả lời.” Tuyết Ly nhìn. Long Thanh tiếp: “Có con vật phải quen mùi, quen người. Không phải không ép là lập tức tin.” Câu ấy khiến nàng đứng yên. Đúng. Nàng đã từ bỏ cưỡng chế, nhưng trong sâu vẫn mong việc “ta không ép” lập tức đổi lại “ngươi phải tin”. Đó vẫn là một dạng đòi kết quả. Huyền Giáp mất hàng trăm năm bị lừa bằng khế, không thể vì một bát tảo mà giao linh hồn. Hải Tê mẹ chỉ cộng minh ngắn vì con non được cứu, không có nghĩa nó muốn theo nàng. Quyền từ chối không chỉ tồn tại trong khoảnh khắc lập khế; nó còn bao gồm quyền chưa tin, quyền cần thời gian, thậm chí quyền không bao giờ đồng ý.
Từ ngày đó Tuyết Ly đổi cách thử. Nàng không cầm cổ phù đi gọi từng sinh linh nữa. Chỉ quan sát. Tiểu Hắc thích nằm cửa vào sáng, chiều chuyển dưới Tiểu Thanh. Tiểu Kim thích hạt vàng hơn hạt đỏ, ghét ai chạm đuôi. Đàn gà nhận Long Thanh bằng tiếng bước chân trước cả khi thấy người. Con cá đen bạc nổi nhiều hơn lúc chiều muộn. Một con sóc nhỏ sống ở sườn Vô Danh thường xuống lấy quả rụng nhưng bỏ chạy nếu có long khí. Tuyết Ly bắt đầu thu bản nguyên tốt hơn khi ở gần chúng. Không vì muốn che thân phận trước kẻ thù, mà để sinh linh yếu không bị huyết áp Chân Long đè. Thanh Dao nhận ra việc này còn giúp nàng luyện chức năng thay Hộ Long vòng ngoài. Cửu Ly thì nói đây là lần đầu thấy một công chúa Long tộc đứng nửa canh giờ quan sát gà ăn. Tuyết Ly đáp: “Ta học.” Vô Song hỏi: “Học Ngự Linh hay học nuôi gà?” “Cả hai có thể liên quan.” Long Thanh từ xa nghe thấy lập tức gật rất nghiêm túc. “Đúng.” Tuyết Ly nhìn hắn, đột nhiên không biết câu này là đại đạo hay thật sự chỉ là nuôi gà.
Cơ hội thật sự tới vào buổi chiều ngày thứ tám. Một tiếng va rất nhỏ vang ở rừng trúc phía sườn tây. Tiểu Kim trên mái ngẩng trước, Tiểu Hắc mở mắt, nhưng không con nào chạy. Tuyết Ly đang phơi dược bố là người gần nhất. Nàng đi kiểm và phát hiện một con linh điểu nhỏ màu xanh tro mắc dưới bụi, cánh trái bị rách bởi dây gai linh. Tu vi chỉ tương đương Luyện Thể – Tụ Khí thấp, không có trí nói nhưng đủ nhạy với huyết mạch. Vừa thấy Tuyết Ly, nó lập tức hoảng, cố vỗ cánh khiến vết rách to hơn. Theo phản xạ, Băng Long điện hạ có thể thả một tia uy để nó nằm yên. Nàng đã làm như vậy với rất nhiều linh thú biển khi chữa hoặc kiểm trong Long Cung. Chỉ cần áp huyết nhẹ, con chim sẽ không thể cử động, Thanh Dao tới cắt dây là xong. Long khí vừa có ý dâng thì nàng dừng. Nếu mình dùng sợ hãi để cứu nó, có khác gì người ta dùng bảo hộ để khóa mình? Không hoàn toàn giống, bởi tình huống khẩn cấp có thể biện minh phần nào. Nhưng ở đây chưa tới mức phải cưỡng. Con chim vẫn sống, chỉ hoảng.
Tuyết Ly ngồi xuống cách hai trượng. Không tiến. Cửu Ly, Thanh Dao và Long Thanh sau đó tới nhưng nàng giơ tay bảo đứng xa. Vô Song nghe động cũng tới, nhìn một cái đã hiểu đang có bài học. Thanh Dao nói: “Vết không quá sâu. Nếu không quẫy thêm thì chờ được.” Tuyết Ly gật. Nàng lấy một ít hạt từ túi Long Thanh thường dùng, đặt xuống đất giữa mình và con chim. Không gọi. Chờ. Con linh điểu vẫn thở gấp. Gần một khắc không động. Vô Song đứng lâu bắt đầu muốn nói, Cửu Ly chạm tay bảo im. Long Thanh thì ngồi xuống một gốc trúc, hoàn toàn có thể chờ. Tuyết Ly dần thu Băng Long huyết tới mức thấp nhất. Nàng còn để một lớp hàn khí rất nhẹ quanh bụi, không chạm con chim, chỉ hạ nhiệt không khí vì vết thương đang sưng nóng. Một lúc sau hơi thở linh điểu giảm. Nó nhìn hạt. Không tới. Tuyết Ly không đẩy. Thêm một lúc, nó nhích một chân. Dây gai kéo cánh, đau, lại lùi. Thanh Dao truyền nhỏ: “Nếu quá lâu ta phải can thiệp.” Tuyết Ly đáp: “Biết.” Nàng không biến “tự nguyện” thành lý do mặc kệ tới chết. Quyền lựa chọn không xóa trách nhiệm cứu khi thật sự nguy. Nhưng khi còn thời gian, nàng muốn cho nó thời gian.
Gần nửa canh giờ sau, con chim tự bước tới được một đoạn. Tuyết Ly đặt tay xuống đất, lòng bàn tay mở, không tiến. Cổ phù trong tay áo hoàn toàn không được kích. Nàng thậm chí quên nó. Con chim ăn một hạt, rồi một hạt nữa. Sau đó nhìn nàng. Băng Long khí đã được thu kín. Không áp lực. Nó tiến thêm. Khi còn cách tay nàng một gang, nó dừng rất lâu. Tuyết Ly không cử động. Cuối cùng nó tự đặt một chân lên ngón tay nàng.
Ngay khoảnh khắc đó, Ngự Linh Cổ Phù trong tay áo sáng.
Không mạnh.
Hai vòng cùng sáng.
Không có dây nối vào thần hồn. Chỉ một sợi cảm giác mỏng như hơi nước: đau, sợ, mệt, nhưng chấp nhận cho người trước mặt chạm.
Tuyết Ly sững.
Thanh Dao nói nhỏ: “Đừng giữ nếu nó rút.”
Nàng hiểu.
Con chim nhích lại.
Tuyết Ly mới nâng tay cực chậm. Thanh Dao bước tới. Lần này linh điểu hoảng nhẹ nhưng Tuyết Ly không áp. Nàng truyền qua cộng minh vừa hình thành một ý rất đơn giản: người này giúp. Không phải lệnh tin. Chỉ đưa cảm giác nàng tin Thanh Dao. Con chim vẫn có quyền bay, nhưng vì cánh đau nên không. Thanh Dao cắt dây gai, rửa vết, bôi thuốc. Toàn bộ quá trình chưa tới nửa khắc. Khi xong, linh điểu tự nhảy khỏi tay Tuyết Ly lên một tảng đá. Sợi cộng minh mỏng lập tức tan.
Cổ phù tắt.
Không để lại khế.
Tuyết Ly nhìn bàn tay trống.
“Tan rồi.”
Cửu Ly cười: “Việc xong.”
“Không lưu?”
“Có lẽ vì hai bên chỉ cần nhau cho việc chữa.”
Vô Song hỏi: “Điện hạ có thấy tiếc không?”
Tuyết Ly suy nghĩ.
“Có một chút.”
“Muốn giữ?”
“Không.”
“Vậy tốt.”
Con chim đứng trên đá, được Thanh Dao buộc cánh tạm nên chưa bay xa. Long Thanh lấy một rổ nhỏ đặt dưới mái, mở nắp. “Nếu nó muốn ở dưỡng thì ở. Không thì ra bụi.” Tuyết Ly nhìn. “Không nhốt?” “Cánh bị thương nhưng đi được. Rổ mở.” Con chim tự nhảy vào sau khi thấy hạt. Long Thanh gật. “Được.” Nàng bỗng thấy rất rõ: Ngự Linh không bắt đầu ở câu làm sao khiến sinh linh nghe mình, mà ở câu làm sao để hiểu nó đang muốn gì và mình có thể cùng nó làm gì.
Hệ thống trước mặt Long Thanh hiện dày hơn mọi lần:
[ĐỐI TƯỢNG: NGAO TUYẾT LY.]
[ĐẠO NIỆM ĐÃ ỔN ĐỊNH.]
[CHỦ ĐẠO: NGỰ LINH – LONG ĐẠO – BĂNG ĐẠO.]
[PHỤ ĐẠO: HẢI VỰC – KHẾ ƯỚC – HUYẾT MẠCH.]
[CỐT LÕI: KHẾ TỪ TỰ NGUYỆN, NGỰ TỪ TƯƠNG THÔNG, KHÔNG LẤY HUYẾT MẠCH LÀM XIỀNG.]
[TƯƠNG THÍCH TRUYỀN ĐẠO: HOÀN THÀNH.]
[Ý NGUYỆN BÁI SƯ: GẦN HOÀN CHỈNH.]
Long Thanh nhìn một hồi.
Lần này không thể giả vờ không hiểu.
Hệ thống đã từng ghi tương tự trước khi Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song chính thức bái.
Hắn nhìn Ngao Tuyết Ly đang ngồi cạnh rổ chim.
Nữ Long tộc không biết bảng chữ.
Nàng chỉ dùng ngón tay chạm nhẹ vào mép cổ phù, ánh mắt khác hẳn ngày đầu rơi xuống Hàn Nguyệt Sơn. Khi ấy tất cả trong nàng đều là phòng thủ, nghi ngờ, chạy và phá khóa. Bây giờ Long Tỏa vẫn chưa tháo hết, Long Cung còn chuyện, Ngao Từ Khâm chưa rõ, Táng Đạo vẫn quan sát, nhưng nàng đã có một câu hỏi lớn hơn chính sợi xích của mình.
Buổi tối, Tuyết Ly ngồi rất lâu dưới Tiểu Thanh. Cửu Ly biết nhưng không tới. Thanh Dao cũng. Vô Song thậm chí lần đầu chủ động tránh sân. Long Thanh sau khi cho gà ăn mới ra, thấy nàng thì hỏi: “Con chim?” “Ngủ.” “Ăn?” “Có.” “Vậy ổn.” Hắn định đi thì Tuyết Ly gọi: “Long Thanh.” “Ừ.” “Ngồi một chút.” Hắn ngồi ghế đối diện.
Nàng đặt Ngự Linh Cổ Phù lên bàn.
“Ta hiểu một chuyện.”
“Gì?”
“Trước kia ta nghĩ ta ghét Ngự Long vì ta là Long, không nên bị người khác coi như linh thú.”
Long Thanh không chen.
“Sau đó ta thấy Huyền Giáp, Hải Tê. Ta mới biết vấn đề không phải vì ta là Long nên không đáng bị ngự.”
Nàng nhìn cổ phù.
“Không sinh linh nào đáng bị biến thành thứ không thể nói không chỉ vì bên kia mạnh hơn.”
Long Thanh gật.
“Ừ.”
“Ta từng dùng Long uy ép Hải thú tránh đường. Không phải lúc nào cũng sai. Có khi tránh xung đột tốt hơn đánh. Nhưng ta chưa từng hỏi nếu có lựa chọn khác.”
“Giờ hỏi.”
“Ừ.”
Nàng dừng rất lâu.
“Ta muốn học.”
Long Thanh hỏi:
“Học Ngự Linh?”
“Không chỉ.”
“Vậy?”
Ngao Tuyết Ly nhìn hắn.
“Ta muốn học cách không ngự người khác.”
Long Thanh hơi ngẩn. “Cái đó cần học?”
“Đối với ta, cần.”
“Ta không biết dạy Ngự Linh.”
“Ta biết.”
“Ta cũng không biết Long Đạo.”
“Ta biết.”
“Băng Đạo càng không.”
“Ta biết.”
Hắn cau.
“Vậy cô muốn học gì ở ta?”
Tuyết Ly không trả lời ngay. Nàng nhớ những câu tưởng rất nhỏ. Cô có muốn về không? Vậy chưa về. Nó không muốn. Muốn nó đi cùng thì hỏi nó. Nếu nó tự đi thật thì thôi. Phòng để chữa mà khóa người trong thì kỳ.
Không có câu nào là công pháp.
Nhưng tất cả đều đẩy nàng tới đây.
“Ta muốn học thứ ba người kia học.”
Long Thanh nhìn về phía phòng Cửu Ly, Thanh Dao, Vô Song.
“Trồng rau?”
Tuyết Ly suýt nghẹn.
“Không.”
“Nấu ăn?”
“Không.”
“Quét sân?”
Nàng nhắm mắt một nhịp.
“Có thể phải quét.”
Long Thanh càng không hiểu.
Ngao Tuyết Ly đứng lên.
Sau đó, trước mặt một người vẫn không biết chuyện đã đi tới đâu, nàng quỳ một gối xuống nền sân.
Long Thanh bật đứng.
“Cô làm gì?”
“Sư phụ.”
Hắn im.
Ở ba căn phòng xa, ba nữ tử vốn đã biết nàng sẽ nói gì đều không bước ra.
Không ai làm chứng thay.
Không ai hò reo.
Bởi đây phải là lựa chọn của nàng.
Long Thanh nhìn Ngao Tuyết Ly rất lâu.
“Cô chắc?”
“Ừ.”
“Cô là công chúa Long tộc.”
“Thì sao?”
“Ta không biết Long pháp.”
“Ta không cần người dạy Long pháp trước.”
“Ta thật sự không tu được.”
“Ta đã nghe ngươi nói hơn mười lần.”
“Ở đây phải làm việc.”
“Ta biết.”
“Không có người hầu.”
“Ta đang tự giặt.”
“Cửu Ly sẽ chọc cô.”
“Ta đã biết.”
“Vô Song càng chọc.”
“Ta biết.”
“Thanh Dao quản thuốc rất chặt.”
“Biết nhất.”
Long Thanh hết lý do.
Hắn nhìn nàng.
“Cô đã nghĩ kỹ chưa?”
Ngao Tuyết Ly đặt một tay lên đầu gối, mắt băng lam bình tĩnh.
Không có Long Tỏa ép.
Không Long Cung yêu cầu.
Không Hải Môn.
Không Táng Đạo.
Không hệ thống nói cho nàng.
“Lần này là ta tự chọn.”
Long Thanh không trả lời ngay.
Nhưng trong đầu hắn, hệ thống đã sáng lên.
[PHÁT HIỆN Ý NGUYỆN BÁI SƯ HOÀN CHỈNH.]
[ĐỐI TƯỢNG PHÙ HỢP TRUYỀN ĐẠO.]
[NGAO TUYẾT LY.]
[CÓ TIẾP NHẬN?]
Long Thanh nhìn dòng chữ.
Rồi nhìn nữ Long tộc vẫn quỳ một gối.
Hắn thở ra.
“Đứng lên trước.”
Tuyết Ly cau.
“Ngươi chưa trả lời.”
“Đầu gối cô vừa chữa.”
“Không liên quan.”
“Thanh Dao biết sẽ mắng ta.”
Từ phía dược viên, giọng Thanh Dao bình tĩnh vọng ra:
“Ta nghe.”
Long Thanh cứng người.
Vô Song bật cười trong phòng.
Cửu Ly cũng.
Ngao Tuyết Ly cuối cùng đứng lên, tai hơi đỏ.
Long Thanh nhìn bảng hệ thống.
Chưa bấm nhận.
Không phải do không muốn.
Chỉ vì hắn còn một việc muốn hỏi.
“Ngày mai nói tiếp.”
Tuyết Ly lạnh mắt.
“Vì sao ngày mai?”
“Bái sư của ba người trước đều có trà.”
Nàng khựng.
“Chỉ vậy?”
“Còn mộc bài.”
“Ngươi chưa làm?”
“Chưa.”
Vô Song ở trong phòng cuối cùng không nhịn được:
“Sư phụ, người khiến một Long nữ quỳ xong mới nhớ chưa làm bài vị?”
Long Thanh quay:
“Là mộc bài!”
Cửu Ly cười lớn hơn.
Ngay cả Thanh Dao cũng bật cười.
Ngao Tuyết Ly đứng giữa sân, mặt lạnh nhưng khóe môi không giữ nổi.
“Được.”
Nàng nhìn Long Thanh.
“Ngày mai.”
Hắn gật.
“Ngày mai.”
Đêm ấy, lần đầu tiên từ khi tới Vô Danh, Ngao Tuyết Ly ngủ mà không mơ thấy Hàn Long Điện.
Không mơ tiếng “quy vị”.
Không mơ Long Tỏa.
Nàng chỉ mơ mình đứng trước một vùng biển rất rộng.
Phía sau không có xích.
Phía trước có vô số sinh linh.
Không con nào cúi đầu.
Không con nào bị buộc phải theo.
Nhưng một vài con tự bơi tới.
Và nàng...
không ra lệnh.
Chỉ đưa tay ra.