Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 52: VÔ DANH PHONG CÓ ĐẠI ĐỆ TỬ
Sáng hôm sau, Long Thanh thức dậy đã thấy một tấm ngọc phù nằm trên bàn ngoài hiên.
Hắn chắc tối qua mình không đặt.
Tô Cửu Ly đang ngồi cạnh, hai chiếc đuôi trắng thả phía sau ghế mới được sửa tạm. Vì hôm qua chiếc thứ hai đã quét suýt đổ ấm trà, sáng nay Long Thanh lấy luôn phần tựa cũ tháo ra. Chiếc ghế hiện tại trông hơi giống một cái đẩu có chân dài, không đẹp nhưng đủ chỗ cho hai đuôi.
Cửu Ly nhìn ghế từ lúc ngồi tới giờ, cuối cùng hỏi: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Sau này mỗi lần ta khôi phục một chiếc, người đều sửa?”
Long Thanh đang xem ngọc phù, không ngẩng. “Nếu vướng.”
“Chín đuôi?”
“Làm ghế dài.”
“Người nói thật?”
“Không thì cô đứng?”
Cửu Ly bật cười.
Nàng đã nghĩ chuyện này tối qua, nhưng nghe hắn thật sự tính lại thấy khác.
Long Thanh giơ ngọc.
“Cô biết cái này?”
“Dược Vương Cốc.”
“Gửi cho ta?”
“Không.”
“Vậy sao ở đây?”
“Hàn trưởng lão đưa lên sáng sớm.”
“Ông ấy đâu?”
“Bảo giờ Thìn quay lại.”
Long Thanh nhìn trời.
“Vậy còn sớm.”
Hắn đặt ngọc xuống.
Đi nấu cháo.
Cửu Ly nhìn.
“Sư phụ không tò mò?”
“Có.”
“Không mở?”
“Ta không có linh lực.”
“Ta mở được.”
“Ăn trước.”
Nàng nhìn bóng lưng hắn.
Đại sự gì cũng có thể xếp sau bữa sáng.
Không biết đây là tâm cảnh cao hay đơn giản là đói.
Cửu Ly quyết định không suy diễn.
Chỉ ăn.
Một bài học đã có tác dụng.
Bữa sáng xong, Long Thanh mới mang ngọc ra.
“Cô mở.”
Cửu Ly vừa định truyền yêu lực thì Hàn Bách đã tới.
Sau ông còn có Lục Huyền.
Long Thanh hơi bất ngờ.
“Tông chủ cũng tới?”
Lục Huyền ho một tiếng.
“Ta thuận đường.”
Long Thanh nhìn con đường từ chủ phong lên Vô Danh.
Không thuận.
Nhưng không vạch.
Sau Lục Huyền chưa lâu lại có Tạ Trường Xuân.
Mạc Sơn Hà là người cuối.
Long Thanh nhìn sân.
Một lần nữa đông.
Hắn bắt đầu nghi hôm nay không chỉ vì lá thư.
“Có chuyện gì?”
Lục Huyền ngồi xuống.
“Có hai.”
“Thư là một?”
“Ừ.”
“Còn?”
Ông nhìn Cửu Ly.
Nàng cũng không biết.
Lục Huyền nói: “Thân phận nàng.”
Long Thanh cau mày.
“Có người phát hiện?”
“Không.”
“Vậy?”
“Chính vì chưa phát hiện nên phải xử lý trước.”
Cửu Ly hiểu nhanh hơn.
“Thanh Vân cần một thân phận hợp lý cho ta.”
“Đúng.”
Lục Huyền đặt một ngọc sách lên bàn. “Hiện giờ trong hồ sơ, cô chỉ là khách của Vô Danh Phong do Hàn Bách bảo đảm. Ở thời gian ngắn thì được. Nhưng cô đã nhiều lần cùng Long Thanh xuống thành, lại xuất hiện trong sự việc Huyết Ảnh Lâu. Nếu sau này có người tra, một vị khách không nguồn gốc ở lâu quá sẽ càng đáng nghi.”
Long Thanh hỏi: “Ghi là người làm?”
Cả bàn nhìn hắn.
“Không được?”
Cửu Ly nói: “Ta đường đường—”
Nàng dừng.
Long Thanh nhìn.
“Đường đường gì?”
“Không có gì.”
Thánh nữ Cửu Vĩ suýt tự nói mình đường đường mà bị ghi người làm.
Lục Huyền cố giữ nghiêm. “Không cần hạ như vậy.”
“Vậy đệ tử?”
“Đó là phương án.”
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
“Đã là đệ tử ta.”
Lục Huyền hơi dừng.
“Ta biết.”
“Vậy ghi.”
“Vấn đề là ngươi hiện tại trên danh sách tông môn vẫn thuộc tạp dịch Vô Danh Phong.”
Không khí yên.
Long Thanh gật.
“Đúng.”
“Một tạp dịch nhận đệ tử Cửu...”
Lục Huyền kịp dừng chữ Cửu Vĩ.
“...nhận một nữ tu Kim Đan làm đệ tử, ngươi thấy có hợp không?”
Long Thanh nghĩ.
“Không.”
Cửu Ly lập tức hỏi: “Vậy phải làm sư phụ thành trưởng lão?”
Long Thanh quay sang.
“Không.”
Quá nhanh.
Lục Huyền cũng chưa nói.
“Ngươi nghe hết đã.”
“Ta không muốn quản người.”
“Không bắt ngươi quản.”
“Trưởng lão không có việc?”
“Có danh dự trưởng lão.”
“Cũng có họp.”
Lục Huyền: “...”
Long Thanh rất hiểu nỗi đau của họp hành từ đời trước dù hắn không nói.
“Ta thấy tạp dịch tốt.”
Mạc Sơn Hà ngồi uống trà, cuối cùng nói một câu: “Hắn muốn thế nào cứ để thế.”
Lục Huyền nhìn Thái thượng.
“Vậy hồ sơ?”
Mạc Sơn Hà đáp: “Vô Danh Phong vốn không thuộc sáu phong chính.”
“Đúng.”
“Lập hồ sơ riêng.”
Người trong sân cùng nhìn.
Mạc Sơn Hà nói rất bình thản: “Không cần phong chức cho Long Thanh. Chỉ ghi Vô Danh Phong là khu độc lập do tông chủ trực quản, người trên phong có thể do Long Thanh đề nghị, tông chủ xác nhận.”
Lục Huyền suy nghĩ.
Cách này hợp.
Vô Danh Phong vốn lịch sử đặc biệt, lại không có đệ tử chính thức. Tông môn trước đây gần như coi nơi này là khu bỏ trống. Bây giờ không cần nâng thành chủ phong thứ bảy, cũng không phải giải thích tại sao một tạp dịch thành phong chủ.
Hàn Bách bổ sung: “Thân phận bên ngoài của Cửu Ly có thể ghi tán tu được tông môn thu nhận đặc biệt, tu hành tại Vô Danh.”
Tạ Trường Xuân nói: “Không ghi huyết mạch.”
“Đương nhiên.”
Cửu Ly không phản đối.
Nàng vốn không quan tâm danh sách Nhân tộc gọi mình gì.
Điều nàng quan tâm là một chữ khác.
“Đệ tử của ai?”
Lục Huyền nhìn.
“Long Thanh.”
Nàng gật.
“Vậy được.”
Long Thanh lại hỏi: “Có cần ta ký?”
“Có.”
“Dùng máu?”
“Không.”
“Vậy được.”
Lục Huyền cảm giác người này có tiêu chuẩn kỳ lạ.
Hệ thống lúc ấy vang trong đầu Long Thanh.
“Phát hiện điều kiện xác lập quan hệ truyền thừa bên ngoài.”
“Khuyến nghị ký chủ tự xác nhận trách nhiệm đối với đệ tử thứ nhất.”
Long Thanh hỏi thầm: “Ta đã nhận trà.”
“Đã xác nhận ý nguyện học tập.”
“Khác?”
“Bái sư là lựa chọn của người học và sự chấp nhận của ký chủ.”
“Vậy hôm nay?”
“Xác định vị trí dài hạn trong hệ thống Truyền Đạo.”
Long Thanh không hiểu rõ.
“Ta vẫn dạy nàng.”
“Đúng.”
“Vẫn là đệ tử.”
“Đúng.”
“Vậy thêm để làm gì?”
Hệ thống trả lời rất khô.
“Quan hệ không chỉ được định nghĩa bởi cách xưng hô.”
Long Thanh im.
Câu này nghe hơi giống người.
“Ngươi học triết lý ở đâu?”
“Hệ thống chỉ mô tả điều kiện.”
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
Nàng đang cùng Lục Huyền xem hồ sơ.
Hai chiếc đuôi đã thu để trước mặt mọi người giữ kín hơn.
Thực ra mấy ngày qua hắn vẫn nghĩ nhận đệ tử theo kiểu khá nhẹ.
Nàng muốn học.
Hắn biết gì thì dạy.
Nàng muốn đi có thể đi.
Không khóa.
Không ràng buộc.
Điều đó không sai.
Nhưng sau đêm cứ điểm, sau Hồ Ảnh Cổ Cảnh, sau những lần nàng gọi “sư phụ”...
Long Thanh cũng không thể nói nếu một ngày Cửu Ly gặp chuyện, hắn chỉ đứng nhìn vì “nàng tự chịu trách nhiệm”.
Đệ tử không phải khách trọ.
Ít nhất hắn đã bắt đầu hiểu vậy.
Long Thanh hỏi hệ thống: “Xác nhận thì ta phải làm gì?”
“Không cần nghi thức bắt buộc.”
“Trách nhiệm?”
“Truyền đạt điều ký chủ có thể truyền đạt.”
“Không cưỡng ép.”
“Không sử dụng người học như công cụ.”
“Bảo vệ trong giới hạn ký chủ tự lựa chọn.”
“Tôn trọng con đường người học tự chọn.”
Long Thanh đọc.
Không có câu sống chết cùng.
Không có khóa linh hồn.
Không bắt phục tùng tuyệt đối.
Tốt.
Hắn hỏi: “Nếu sau này nàng không muốn làm đệ tử?”
“Có thể chấm dứt.”
“Được.”
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
“Cửu Ly.”
Nàng quay.
“Vâng?”
“Cô thật sự muốn ghi chính thức?”
Mọi người im.
Nàng nhìn hắn.
“Người đổi ý?”
“Không.”
“Vậy hỏi gì?”
“Ta xác nhận.”
Cửu Ly gần như không cần nghĩ.
“Muốn.”
“Sau này nếu cô thấy không hợp?”
“Ta tự nói.”
“Không cần giữ vì mặt mũi.”
“Được.”
“Ta cũng không bảo đảm dạy được thứ cô muốn.”
“Biết.”
“Không được vì là đệ tử rồi lại tự chạy đi làm chuyện nguy hiểm không báo.”
Cửu Ly híp mắt.
“Cái này liên quan?”
“Rất liên quan.”
Nàng nhìn hắn vài nhịp.
“Được.”
Long Thanh gật.
“Vậy ghi.”
Hệ thống vang.
Điều kiện ý nguyện song phương hoàn thành.
Đang chờ tín vật xác nhận nếu ký chủ muốn thiết lập.
Long Thanh khựng.
“Tín vật?”
“Không bắt buộc, nhưng khuyến nghị.”
“Cái gì?”
“Vật đại diện quan hệ truyền thừa.”
“Ngọc bài?”
“Có thể.”
“Ta không có.”
Cửu Ly thấy hắn lại im.
“Sư phụ?”
“Ta đang nghĩ tín vật.”
Lục Huyền lập tức nói: “Tông môn có thể cấp đệ tử lệnh.”
Hệ thống: “Có thể.”
Long Thanh nhìn ngọc bài Thanh Vân.
Sau đó lắc.
“Cái đó của tông môn.”
Cửu Ly hơi nghiêng đầu.
“Người muốn tự làm?”
“Có vẻ.”
Mạc Sơn Hà nghe câu ấy, ánh mắt hơi đổi.
Long Thanh đứng.
“Chờ.”
Hắn vào kho.
Mọi người ngồi.
Một lúc sau bên trong vang tiếng lục đồ.
Cửu Ly nhìn.
“Sư phụ định lấy gì?”
Hàn Bách nói: “Có thể là pháp khí.”
Tạ Trường Xuân nhìn ông.
“Ngươi thật sự nghĩ?”
Hàn Bách nhớ cái cuốc.
Không nói.
Mạc Sơn Hà lại khá mong đợi.
Một vị không rõ cảnh giới tự làm tín vật cho đệ tử đầu tiên...
sẽ là gì?
Nửa khắc sau Long Thanh bước ra.
Trong tay một miếng gỗ.
Cũ.
Bằng nửa bàn tay.
Mạc Sơn Hà nhìn.
Hàn Bách nhìn.
Lục Huyền nhìn.
Cửu Ly nhìn.
Long Thanh đặt bàn.
“Cái này được.”
Lục Huyền hỏi rất cẩn thận: “Đây là...”
“Gỗ.”
“Ta thấy.”
“Còn dư từ làm ghế.”
Cả bàn yên.
Cửu Ly là người đầu tiên bật cười.
“Người định làm đệ tử bài?”
“Ừ.”
“Bằng gỗ ghế?”
“Gỗ tốt.”
Nàng cười càng rõ.
Không hề thất vọng.
Ngược lại rất thích.
“Được.”
Long Thanh lấy dao khắc.
Hắn không giỏi thư pháp tới mức kinh người theo suy nghĩ của người ngoài, nhưng hệ thống đã ghi nhận kỹ năng mộc công, chữ viết cũng khá ngay.
Một mặt hắn khắc hai chữ.
Vô Danh.
Mặt còn lại.
Cửu Ly.
Không pháp trận.
Không linh khí.
Không bảo quang.
Chỉ một miếng mộc bài.
Long Thanh mài cạnh.
Khoan lỗ.
Luồn dây.
Thổi bụi gỗ.
Xong.
Hệ thống vang:
Tín vật phù hợp.
Long Thanh hỏi thầm: “Bình thường vậy cũng được?”
“Ý nghĩa quan hệ do người trao và người nhận xác định, không phụ thuộc phẩm cấp vật liệu.”
Câu này hắn thích.
Long Thanh đưa mộc bài.
“Cầm.”
Cửu Ly không đưa tay ngay.
Nàng nhìn hai chữ Vô Danh.
Sau đó nhìn tên mình.
Từ nhỏ nàng nhận không biết bao nhiêu ngọc bài.
Cửu Vĩ Thánh Lệnh.
Dòng chính lệnh.
Hộ thân ngọc.
Truyền âm bảo.
Có món dùng linh ngọc ngàn năm.
Có món khắc trận pháp Nguyên Anh.
Miếng gỗ trước mặt...
có thể dùng làm củi.
Nhưng đây là vật đầu tiên trên đời chỉ đơn giản ghi hai thứ.
Nơi nàng thuộc về.
Tên nàng.
Không chức vị.
Không huyết thống.
Không Thánh nữ.
Không dòng chính.
Chỉ Cửu Ly của Vô Danh.
Nàng nhận bằng hai tay.
“Đa tạ sư phụ.”
Long Thanh nói: “Không đáng tiền.”
Cửu Ly lập tức nhìn hắn.
“Người không được nói vậy.”
“Gỗ thật sự—”
“Không được.”
Long Thanh dừng.
Hiếm khi nàng nghiêm về một thứ vật chất như vậy.
“Được.”
Cửu Ly đeo mộc bài bên hông.
Nó nằm cạnh váy trắng.
Rất bình thường.
Nhưng nàng vuốt một lần.
Hệ thống trong đầu Long Thanh sáng lên.
Quan hệ Truyền Đạo hoàn chỉnh đã xác lập.
ĐẠI ĐỆ TỬ: TÔ CỬU LY.
Thuộc: VÔ DANH PHONG.
Định hướng tự chọn: Huyễn Đạo – Huyền Cơ.
Định hướng phát triển phụ: Thiên Cơ – Tình Báo – Ngoại Giao Yêu TỘC.
Trạng thái chân vĩ: 2/9.
Đánh giá: Con đường đã hình thành điểm khởi đầu.
Long Thanh đọc.
Lần này không thấy buồn cười.
Đại đệ tử.
Thật rồi.
Lục Huyền cũng lấy tông chủ lệnh.
Một đạo ánh sáng rất mờ nhập vào ngọc sách.
“Xong.”
Hồ sơ bên ngoài sẽ không ghi Cửu Vĩ.
Chỉ ghi:
Tô Cửu Ly – tán tu đặc biệt, đệ tử Vô Danh Phong.
Sư thừa:
Long Thanh.
Thân phận Long Thanh:
Người quản Vô Danh Phong.
Không phong chủ.
Không trưởng lão.
Không chấp sự.
Một cách ghi gần như chưa từng có.
Long Thanh đọc.
“Người quản?”
Lục Huyền nói: “Ít nhất phải ghi thứ gì.”
“Không thêm việc?”
“Không.”
“Có bổng lộc?”
Lục Huyền nhìn hắn.
“Có thể có.”
Long Thanh lập tức thay đổi thái độ.
“Vậy được.”
Cửu Ly quay mặt cười.
Lục Huyền cảm thấy vị ẩn thế cao nhân này đôi lúc thật sự rất dễ hiểu.
Mạc Sơn Hà bỗng hỏi: “Sau này ngươi còn nhận đệ tử?”
Long Thanh lập tức nói: “Không biết.”
Cửu Ly nhìn.
“Người định chỉ có ta?”
“Ta đang dạy một đã thấy phiền.”
“Đệ tử phiền?”
“Khá.”
Nàng híp mắt.
Long Thanh nói tiếp: “Nhưng được.”
“Được là sao?”
“Dạy được.”
Cửu Ly bỏ qua.
Mạc Sơn Hà thì nói: “Vô Danh không nên thu đại trà.”
Long Thanh lập tức đồng ý. “Đúng.”
Lục Huyền gật. “Ta cũng nghĩ vậy. Sau này nếu Long Thanh tự muốn nhận ai, báo tông chủ xác nhận. Không mở tuyển đệ tử.”
“Rất tốt.”
Long Thanh thật sự hài lòng.
Nếu treo biển tuyển sinh, Vô Danh hết yên.
Cửu Ly lại nghe ra ý khác.
Nếu Long Thanh tự muốn nhận.
Nghĩa là nàng là người đầu.
Nhưng chưa chắc cuối.
Không hiểu sao ý nghĩ này khiến hai chiếc tai đã thu của nàng có cảm giác muốn hiện.
Nàng lập tức dùng bài học.
Hiện tại chưa có người thứ hai.
Không cần nghĩ.
Ổn.
Lục Huyền cuối cùng chỉ ngọc phù.
“Bây giờ tới chuyện thứ hai.”
Tạ Trường Xuân lập tức ngồi thẳng.
“Dược Vương Cốc.”
Long Thanh nhìn.
“Có quan trọng?”
Tạ Trường Xuân nói: “Rất.”
“Vì thuốc?”
“Không chỉ.”
Ông nhận ngọc từ Hàn Bách, truyền linh lực.
Một màn chữ hiện giữa bàn.
Dược Vương Cốc kính mời Thanh Vân Tông tham dự Thanh Dược Hội tại Thanh Dược Thành, ngày mười lăm tháng tới.
Bên dưới là nội dung.
Trao đổi đan thuật.
Giao dịch linh dược.
Chẩn trị bệnh lạ.
Trao đổi cổ phương.
Một tiểu hội đấu giá dược vật.
Long Thanh vừa nghe tới đấu giá đã hỏi: “Lại đấu giá?”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Người sợ?”
“Tốn tiền.”
Tạ Trường Xuân bật cười.
“Không bắt ngươi mua.”
“Vậy tốt.”
Nội dung quan trọng nằm ở phần sau.
Dược Vương Cốc gần đây thu được vài trường hợp liên quan huyết mạch dị tộc, trong đó có một loại cấm chế biểu hiện đặc biệt:
Nhiều nhánh bản nguyên bị khóa đồng thời, cấm lực lấy huyết mạch chủ thể làm nền, càng cưỡng ép phá càng dễ phản siết.
Cửu Ly vừa nghe đã biến sắc.
Long Thanh nhìn nàng.
“Giống?”
“Rất giống.”
Tạ Trường Xuân gật. “Ta nhận thư đã nghĩ ngay tới cô.”
“Dược Vương Cốc biết cách giải?”
“Chưa chắc.”
“Nhưng nghiên cứu?”
“Ừ.”
Cửu Ly nhìn nội dung.
“Có nguồn gốc?”
“Thư không ghi.”
Hàn Bách nói: “Có thể chỉ là ca bệnh khác.”
Long Thanh hỏi: “Có nên đi?”
Tạ Trường Xuân gần như không cần nghĩ.
“Nên.”
Cửu Ly cũng gật.
“Ta muốn.”
Long Thanh nhìn.
“Xa?”
“Thanh Dược Thành nằm phía đông nam Thanh Vân, nếu đi linh chu khoảng ba ngày.”
“Ba ngày.”
Hắn bắt đầu tính.
Rau.
Gà.
Cá.
Tiểu Hắc.
Tiểu Kim.
Tiểu Thanh.
Cửu Ly lập tức biết.
“Có thể nhờ người chăm.”
“Ta không thích người lạ vào nhà.”
“Lý Đại Phúc?”
“Biết chăm gà.”
“Hàn trưởng lão?”
Hàn Bách lập tức nói: “Ta bận.”
Long Thanh nhìn.
“Ông từ chối nhanh.”
“Ta là trưởng lão.”
Cửu Ly nói nhỏ: “Sư phụ vừa bắt đầu đòi trưởng lão chăm gà.”
Long Thanh thấy chẳng có vấn đề.
Tạ Trường Xuân nói: “Ta cũng đi Thanh Dược Hội.”
“Vậy càng không.”
Lục Huyền đề nghị: “Cho một tạp dịch quen lên mỗi ngày.”
Long Thanh suy nghĩ.
“Được.”
Vấn đề đầu tiên giải.
Vấn đề thứ hai.
“Tiền?”
Tạ Trường Xuân hỏi: “Tiền gì?”
“Đi.”
“Tông môn chi.”
“Ở?”
“Tông môn.”
“Ăn?”
“Tông môn.”
Long Thanh gật rất nhanh.
“Ta đi.”
Cửu Ly cúi mặt.
Vai rung.
Lục Huyền cảm thấy không biết nên vui vì người này dễ mời hay buồn vì tông môn đường đường lại hấp dẫn đại năng bằng tiền ăn ở.
Tạ Trường Xuân tiếp tục đọc danh sách những người phụ trách Thanh Dược Hội.
Có Cốc chủ.
Mấy trưởng lão.
Đan sư.
Đệ tử chân truyền.
Long Thanh không quan tâm tên.
Cho tới khi Tạ TrườngXuân dừng ở một người.
“Ồ.”
Hàn Bách hỏi: “Sao?”
“Diệp Thanh Dao cũng phụ trách.”
Lục Huyền hơi biết.
“Đệ tử của Cốc chủ?”
“Không. Đệ tử chân truyền Đan Y nhất mạch, sư phụ là Tần Mộc trưởng lão.”
Cửu Ly hỏi: “Rất nổi?”
Tạ Trường Xuân lập tức có hứng.
“Không chỉ nổi. Nha đầu ấy chưa quá ba mươi đã Kim Đan sơ kỳ, đan thuật rất tốt, nhưng thứ lợi hại hơn là y thuật. Nàng không thích luyện những loại đan để tranh thắng, lại chuyên nghiên cứu kinh mạch, huyết độc, thương thế và dị chủng linh dược.”
Long Thanh nghe.
“Chữa bệnh tốt?”
“Rất tốt.”
“Có thể xem Huyết Tỏa?”
“Ta chính muốn nhờ nàng và sư phụ nàng.”
Cửu Ly hơi quan tâm hơn.
“Tính cách?”
Tạ Trường Xuân nghĩ.
“Nhẹ.”
“Nhẹ?”
“Ít tranh.”
Long Thanh lập tức thấy đây là người tốt.
Người ít tranh thường đỡ phiền.
Tạ Trường Xuân tiếp: “Nàng từng tới Thanh Vân mấy năm trước. Khi đó còn Trúc Cơ. Ở Đan Hà Phong bảy ngày, gần như cả ngày trong dược phòng.”
Cửu Ly liếc Long Thanh.
Hắn đang đọc phần chương trình.
Không để ý.
Nàng hỏi tiếp: “Dung mạo?”
Tạ Trường Xuân ngẩn.
“Cô hỏi cái này làm gì?”
“Thuận miệng.”
“Rất đẹp.”
Long Thanh vô thức ngẩng.
Cửu Ly lập tức bắt được.
Khóe môi cong.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Người vừa ngẩng.”
“Ta nghe.”
“Chỉ nghe tới đẹp?”
“Ta cũng nghe Kim Đan.”
“Nhưng lúc nói chữa bệnh người không ngẩng.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Sáng nay cô vừa thành đại đệ tử đã quản sư phụ?”
“Đệ tử quan tâm.”
“Không cần.”
Mạc Sơn Hà uống trà.
Tạ Trường Xuân nhìn hai người.
Hàn Bách nhìn trời.
Lục Huyền quyết định đưa chuyện về chính.
“Thanh Dược Hội còn hơn mười ngày. Tạ trưởng lão chuẩn bị danh sách.”
“Được.”
“Long Thanh và Cửu Ly đi với đoàn Đan Hà.”
Long Thanh hỏi: “Có thể mang Tiểu Hắc?”
Cửu Ly lập tức nhìn hắn.
“Nó không phải thú cưỡi.”
“Ta biết.”
“Người định mang theo làm gì?”
“Giữ đồ.”
Cửu Ly nhớ một con Thôn Thiên Thần Khuyển bị dùng giữ hành lý.
Không biết nên thương ai.
Lục Huyền nói: “Tốt nhất không.”
“Vì?”
“Thanh Dược Thành có nhiều linh thú. Nó có thể gây phản ứng.”
Long Thanh nhớ lần trước thú rừng sợ Tiểu Hắc.
“Vậy ở nhà.”
Tiểu Hắc dưới hiên mở mắt.
Có vẻ không vui.
Long Thanh không thấy.
Cuộc họp kết thúc gần trưa.
Lục Huyền mang ngọc sách xuống.
Mạc Sơn Hà trước khi đi dừng ở cổng.
Nhìn Cửu Ly.
“Đại đệ tử.”
Nàng chắp tay.
“Mạc tiền bối.”
“Con đường đã chọn?”
“Huyễn Đạo và Huyền Cơ.”
Mạc gật.
“Phù hợp.”
Cửu Ly hơi bất ngờ. “Tiền bối không nghĩ ta nên đi mị đạo?”
“Thiên phú không phải con đường.”
Nàng dừng.
Mạc nhìn Long Thanh.
“Có người dạy ngươi rồi.”
Long Thanh đang kiểm tra then cổng.
Không nghe rõ.
Cửu Ly mỉm cười.
“Đúng.”
Mạc rời.
Tạ Trường Xuân cũng đi chuẩn bị Thanh Dược Hội.
Hàn Bách xuống cuối.
Chỉ còn Long Thanh và Cửu Ly.
Sân yên.
Long Thanh thở ra.
“Cuối cùng.”
Cửu Ly hỏi: “Không thích đông?”
“Khá ồn.”
“Ngày ta bái sư chỉ có hai người.”
“Tốt hơn.”
Nàng nhìn mộc bài bên hông.
“Nhưng hôm nay cũng tốt.”
“Vì chính thức?”
“Ừ.”
“Khác sao?”
Cửu Ly suy nghĩ.
“Có.”
“Ở đâu?”
“Trước đây ta tự nói ta là đệ tử người.”
“Ta nhận.”
“Ta biết.”
“Vậy?”
Nàng đặt tay lên mộc bài.
“Hôm nay người tự viết tên ta.”
Long Thanh nhìn miếng gỗ.
“Chỉ là tên.”
“Đối với người.”
“Còn cô?”
Cửu Ly cười.
“Đối với ta cũng chỉ là tên.”
Long Thanh không tin hoàn toàn.
Nhưng lần này không hỏi.
Nàng ngồi xuống dưới Tiểu Thanh.
Hai chân vĩ hiện.
Mộc bài gỗ nằm ngay cạnh một chiếc đuôi trắng.
Hình ảnh vừa kỳ vừa hợp.
Long Thanh đi nấu trưa.
Một lát sau gọi:
“Đại đệ tử.”
Cửu Ly lập tức quay.
Lần đầu hắn chủ động gọi.
Nàng đứng.
“Vâng, sư phụ?”
Long Thanh chỉ bếp.
“Rửa rau.”
Nụ cười trên mặt nàng cứng.
“Người gọi đại đệ tử chỉ để rửa rau?”
“Không thì gọi ai?”
“...”
Vô Danh Phong chỉ có một đệ tử.
Rõ ràng không có người khác.
Cửu Ly đứng dậy.
“Được.”
Nàng rửa.
Không dùng yêu lực.
Long Thanh nấu.
Bữa trưa không có đại sự.
Không ai phá cảnh.
Không Huyết Ảnh.
Không Cổ Cảnh.
Chỉ hai người chuẩn bị chuyến đi.
Long Thanh lấy giấy.
Viết danh sách.
Quần áo.
Lương khô.
Thuốc cơ bản.
Kiếm gỗ.
Bát.
Một cái nồi nhỏ.
Cửu Ly nhìn.
“Đi Thanh Dược Thành có khách điếm.”
“Lỡ không có.”
“Đoàn Thanh Vân có linh chu.”
“Lỡ linh chu hỏng.”
“Người luôn chuẩn bị nồi?”
“Ăn là việc quan trọng.”
Nàng không phản bác.
Long Thanh viết thêm.
Hạt giống?
Có thể Thanh Dược Thành bán.
Hắn hỏi: “Ở đó có chợ?”
“Có.”
“Linh dược?”
“Rất nhiều.”
“Hạt?”
“Chắc chắn.”
“Rau?”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Người đi chữa Huyết Tỏa cho ta hay đi mua giống?”
“Cả hai.”
Nàng bật cười.
“Được.”
Long Thanh đánh dấu tiền.
Lần này tông môn lo chi phí chính, nhưng mua đồ riêng vẫn tự trả.
Hắn phải mang linh thạch.
Cửu Ly nhìn danh sách.
Bỗng hỏi: “Diệp Thanh Dao.”
Long Thanh đang viết.
“Gì?”
“Người nhớ tên?”
“Người Tạ trưởng lão nói?”
“Ừ.”
“Nhớ.”
“Vì đẹp?”
Long Thanh ngẩng.
“Vì chữa huyết mạch.”
“Thật?”
“Còn vì đẹp.”
Cửu Ly không ngờ hắn nhận thẳng.
Nàng hơi híp mắt.
Long Thanh nói tiếp: “Cô hỏi thì ta nói.”
“Người thích nữ nhân đẹp.”
“Ta chưa từng giấu.”
“Đệ tử hiện tại đẹp nhất người từng gặp?”
Long Thanh lập tức nhớ đêm say.
Cửu Ly cũng nhớ.
Hai người im nửa nhịp.
Nàng cười trước.
“Sư phụ.”
“Cô đừng bắt đầu.”
“Ta chỉ hỏi.”
“Đáp án không đổi.”
Cửu Ly hơi khựng.
Nàng vốn định trêu.
Long Thanh đã cúi viết tiếp.
Giống như câu ấy không đáng để làm lớn.
Nàng nhìn nghiêng gương mặt hắn.
Rồi tự nhiên thấy tâm trạng tốt hơn.
“Được.”
“Gì?”
“Không có gì.”
Lần này Long Thanh không truy.
Buổi chiều, hắn sửa lại chiếc ghế một lần nữa.
Không phải thêm khe.
Bỏ hẳn phần tựa dưới, chỉ giữ một thanh ngang cao hơn để lưng dựa nhưng đuôi có thể tỏa ra bên dưới.
Cửu Ly ngồi thử.
Hai đuôi thoải mái.
“Sau này đủ chín?”
“Chắc phải làm ghế khác.”
“Ta giữ ghế này.”
“Không dùng thì giữ làm gì?”
“Vật kỷ niệm.”
Long Thanh nhìn.
“Ghế cũng kỷ niệm?”
“Ừ.”
Hắn không hiểu hoàn toàn.
Nhưng để nàng giữ.
“Được.”
Cửu Ly ngồi.
Nhìn sân.
Mộc bài bên hông.
Hai đuôi.
Một chiếc ghế được sửa vì nàng.
Căn phòng phía tây.
Bàn cờ.
Chổi.
Bếp.
Nếu có người ở Hồ Sơn nhìn thấy Thánh nữ Cửu Vĩ hiện tại, không biết họ sẽ nghĩ gì.
Có lẽ cảm thấy nàng sa sút.
Từ đại điện xuống một ngọn núi hoang.
Từ linh bảo xuống mộc bài.
Từ người được phục vụ thành người rửa bát.
Cửu Ly lại không thấy mất.
Ngược lại.
Rất lâu rồi nàng chưa thấy rõ mình đang đứng ở đâu như hiện tại.
Nàng vẫn là Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Vẫn có Hồ tộc phải về.
Vẫn có người mất tích phải tìm.
Vẫn có kẻ phản bội.
Vẫn có Huyết Tỏa.
Nhưng đồng thời...
nàng còn là đại đệ tử Vô Danh Phong.
Hai thân phận không cần loại nhau.
Đây là điều quan trọng nhất nàng học được từ khi tới.
Không phải mọi thứ đều cần chọn một bỏ một.
Có thứ có thể cùng tồn tại.
Cửu Ly nhìn Long Thanh đang ngồi kiểm tra túi trữ vật.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Sau này ta về Hồ Sơn.”
Long Thanh dừng một nhịp.
“Ừ.”
“Ta vẫn là đệ tử Vô Danh?”
“Cô muốn?”
“Muốn.”
“Vậy đúng.”
“Dù ta không ở đây?”
“Đệ tử đâu phải khách trọ.”
Cửu Ly khựng.
Long Thanh tiếp tục sắp đồ.
Không biết mình vừa nói gì đặc biệt.
Nàng lại hỏi: “Nếu ta trở thành người đứng đầu Hồ tộc?”
Long Thanh nhìn.
“Cô định?”
“Ta nói nếu.”
“Vẫn là đệ tử.”
“Không sợ thân phận ta cao hơn?”
“Cao hơn ai?”
“Rất nhiều người.”
“Có liên quan ta dạy cô quét sân?”
Cửu Ly bật cười.
“Không.”
“Vậy thôi.”
Một câu rất Long Thanh.
Nàng không hỏi tiếp.
Chỉ ngồi yên.
Gió chiều thổi mộc bài chạm nhẹ vào thắt lưng.
Cộc.
Rất nhỏ.
Nhưng Cửu Ly nghe rõ.
Ngày mai nàng vẫn là Cửu Vĩ.
Mười năm sau cũng vậy.
Có thể trở về Nam Hoang.
Có thể thành đại yêu.
Có thể giải đủ chín đuôi.
Có thể đứng ở nơi rất cao.
Nhưng miếng gỗ này...
nàng nghĩ mình sẽ giữ.
Ở bên kia sân, hệ thống trong đầu Long Thanh hiện thông báo cuối cùng của Quyển II.
Đại Đệ Tử Vô Danh Phong đã xác lập.
Tô Cửu Ly.
Đường truyền đạo sơ bộ hoàn thành.
Mở điều kiện tiếp nhận đệ tử tiếp theo: Chưa đạt.
Long Thanh lập tức nói thầm: “Tốt.”
Hệ thống hỏi: “Ký chủ không muốn?”
“Một người đủ rồi.”
“Không có yêu cầu ký chủ phải tiếp tục nhận.”
“Vậy rất tốt.”
Hệ thống im.
Long Thanh cảm giác an tâm.
Chỉ một đệ tử.
Một con hồ ly.
Một ngọn núi.
Nuôi vài con vật.
Trồng rau.
Thỉnh thoảng xuống thành.
Cuộc sống như vậy đã đủ nhiều việc.
Hắn hoàn toàn không biết ở Thanh Dược Thành cách đó rất xa, một nữ tử áo xanh đang cúi trước bàn dược.
Trước mặt nàng là một mẫu máu yêu thú chứa những sợi cấm lực đỏ rất mảnh.
Nữ tử dùng kim bạc tách từng dòng.
Bên cạnh, một lão giả hỏi: “Thanh Dao, nhìn ra gì?”
Nàng không ngẩng đầu.
Giọng rất nhẹ.
“Không phải độc.”
“Không phải?”
“Là khóa.”
“Khóa gì?”
“Bản nguyên.”
Lão giả hơi nghiêm.
“Giống ca kia?”
“Gần.”
Diệp Thanh Dao đặt kim xuống.
Mái tóc đen được buộc đơn giản sau lưng, gương mặt không trang điểm, áo xanh nhạt có mùi dược thảo. Nàng nhìn những sợi huyết cấm trong khay rất lâu.
“Người thi triển không muốn giết.”
“Vậy muốn gì?”
“Muốn thứ bị khóa còn sống.”
Lão giả cau mày.
“Có giải được?”
Thanh Dao suy nghĩ.
“Không nên phá từ ngoài.”
“Vì sao?”
“Càng phá, nó càng siết.”
“Vậy?”
Nàng lấy một nhánh dược thảo nhỏ đặt cạnh mẫu.
“Phải làm bản nguyên bên trong mạnh tới mức tự đẩy khóa ra.”
Lão giả gật.
“Thanh Vân vừa gửi hồi âm. Họ sẽ mang một trường hợp tới.”
Diệp Thanh Dao cuối cùng ngẩng.
“Người hay yêu?”
“Chưa nói.”
“Cảnh giới?”
“Cũng chưa.”
Nàng hơi bất đắc dĩ.
“Vậy gửi gì?”
“Chỉ nói tình trạng rất giống.”
“Bao giờ tới?”
“Khoảng mười ngày.”
Thanh Dao gật.
“Ta chuẩn bị.”
Lão giả cười. “Nghe nói Tạ Trường Xuân cũng tới.”
“Vậy tốt.”
“Còn một người tên Long Thanh.”
Diệp Thanh Dao không phản ứng đặc biệt.
“Đan sư?”
“Không biết.”
“Y sư?”
“Không.”
“Tu vi?”
Lão giả nhìn thư.
Sắc mặt lạ.
“Không ghi.”
Thanh Dao hơi nhíu.
“Vậy tới làm gì?”
Lão giả bật cười.
“Ta cũng muốn biết.”
Nàng không hỏi nữa.
Cúi xuống mẫu huyết cấm.
Đối với Diệp Thanh Dao lúc này, Long Thanh chỉ là một cái tên đi kèm đoàn Thanh Vân.
Không quan trọng.
Nàng hoàn toàn không biết người không có tu vi ấy vài ngày nữa sẽ bước vào dược viện của mình, nhìn một vườn linh dược quý giá rồi hỏi câu đầu tiên không phải về đan đạo.
Mà là:
“Mấy loại này có bán hạt không?”
Cũng không biết cuộc gặp ấy sẽ khiến con đường vốn chỉ có đan và y của nàng từ từ lệch sang một ngọn núi rất xa.
Một ngọn núi có rau.
Có gà.
Có hồ ly hai đuôi.
Có một người lúc nào cũng nói mình không biết tu tiên.
Và vừa chính thức có đại đệ tử đầu tiên.