Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 63: MỘT LÒ ĐAN KHÔNG CHỊU NGHE LỜI
Đan lô số bảy rung lần thứ ba.
Lần này tất cả những người có kinh nghiệm đều nhận ra không còn là dao động bình thường.
Tống Nghiêu đứng trước lò, hai tay giữ thủ ấn. Mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán. Không phải vì nóng. Một đệ tử Trúc Cơ đỉnh phong của Hỏa Đan Môn chịu nhiệt tốt hơn phần lớn người ở đây. Thứ khiến hắn căng là đan dịch trong lò đã đi tới giai đoạn Dung Tính, nơi ba loại dược lực khác nhau đang bị đan hỏa ép hòa thành một. Nếu lửa giảm quá nhanh, dược tính tách. Nhẹ thì hỏng đan. Nặng hơn có thể sinh phản lực. Nếu tắt ngay, áp lực linh khí bên trong không có đường chuyển, lò vẫn có thể nổ.
Bởi vậy khi Tần Mộc quát “dừng luyện”, Tống Nghiêu không thể đơn giản thu tay.
Hắn đáp rất nhanh: “Không thể tắt hỏa trực tiếp!”
Trưởng lão Hỏa Đan Môn tên Hàn Xích, Kim Đan hậu kỳ, đã bước vào sát trận bảo hộ. “Giữ hiện tại, không tăng nữa!”
“Vâng!”
Tống Nghiêu đổi ấn.
Ngọn lửa ngừng tăng.
Nhưng vấn đề đã xảy ra.
Một phía thành lò nóng hơn quá nhiều. Khi hắn dừng tăng, phía còn lại lại tụt nhiệt vì đường dẫn hỏa không đều. Dược khí bên trong lập tức dồn về phía nóng. Lò nghiêng nhẹ.
Một tiếng ù.
Người xem lùi.
Trận bảo hộ sáng hơn.
Long Thanh đứng ngoài, không hiểu đan dịch nhưng nhìn chiếc lò giống một nồi bị đun lệch trên bếp. Hắn hỏi Tạ Trường Xuân: “Có khe thoát?”
“Có.”
“Đang mở?”
“Không thể mở hết lúc dung đan.”
“Vậy áp lực?”
“Được trận điều.”
Long Thanh cau mày.
Pháp trận.
Lại pháp trận.
Có thể đúng.
Nhưng cái lò đang rung bằng mắt cũng thấy.
“Giảm lửa.”
Tạ Trường Xuân nói: “Giảm nhanh dễ phản đan.”
“Vậy giảm chậm.”
Tạ nhìn.
Long Thanh nói rất bình thường: “Đã quá nóng thì không thể cứ vì sợ nguội mà giữ nóng mãi.”
Tạ Trường Xuân không đáp ngay.
Về đan lý, câu ấy quá đơn giản.
Nhưng đơn giản không có nghĩa sai.
Hàn Xích phía trong cũng đang đứng trước đúng lựa chọn đó. Nếu tiếp tục giữ nhiệt, có thể cứu mẻ đan nếu lò ổn lại. Nếu chủ động hạ, gần như chắc chắn mẻ đan giảm phẩm hoặc hỏng. Đây là tỷ thí. Tống Nghiêu là đệ tử Hỏa Đan Môn. Một mẻ đan bị bỏ giữa hàng nghìn người chắc chắn không đẹp.
Tống Nghiêu cắn răng.
“Trưởng lão, đệ tử còn giữ được.”
Hàn Xích nhìn lò.
“Bao lâu?”
“Ba mươi tức có thể qua Dung Tính.”
Ba mươi tức.
Không dài.
Nếu qua được, hỏa có thể giảm tự nhiên.
Một vài đan sư gần đó gật.
“Có thể giữ.”
“Chỉ ba mươi tức.”
“Trận bảo hộ còn.”
Thanh Dao đứng ở khu y trợ lại không nhìn đan.
Nàng nhìn tay Tống Nghiêu.
Ngón tay hắn đang run rất nhẹ.
Không phải yếu.
Là phản lực hỏa khí truyền ngược qua thủ ấn.
Nếu lò xảy ra sự cố, người đứng gần nhất chịu đầu tiên.
Nàng nhớ ba năm trước.
Cũng một lò đan.
Cũng có người nói còn giữ được.
Sau đó...
không còn thời gian.
Thanh Dao bước tới mép khu bảo hộ.
“Hàn trưởng lão.”
Ông quay.
“Gì?”
“Bỏ mẻ.”
Tống Nghiêu lập tức nhìn.
Một đệ tử Hỏa Đan khác cũng.
Hàn Xích cau. “Diệp tiểu hữu, lò chưa tới mức phải bỏ.”
“Ta biết.”
“Vậy?”
“Người thi đã bắt đầu chịu phản hỏa.”
Tống Nghiêu nói: “Ta chịu được.”
Thanh Dao nhìn hắn.
“Hiện tại.”
Hai chữ.
Tống Nghiêu dừng.
Nàng tiếp: “Nếu giữ ba mươi tức thành công, ngươi có một lò đan. Nếu lò nứt thêm trong mười tức, ngươi có thể có thương thế kinh mạch.”
Hắn vẫn không muốn.
“Đây là vòng thi.”
“Lò có vấn đề trước khi ngươi dùng.”
“Ta biết.”
“Vậy tại sao phải lấy cơ thể chứng minh ngươi có thể cứu nó?”
Câu này khiến Tần Mộc ở xa chậm rãi nhìn Thanh Dao.
Tạ Trường Xuân cũng.
Rất quen.
Không phải nguyên câu Long Thanh nói.
Nhưng tư duy giống.
Tống Nghiêu không đáp.
Hàn Xích nhìn lò thêm một nhịp rồi hỏi ban giám sát: “Nếu bỏ do lỗi thiết bị?”
Một trưởng lão Dược Vương Cốc trả lời ngay: “Sau kiểm tra xác nhận lỗi lò, người thi được thi lại.”
Tống Nghiêu lập tức ngẩng.
“Được thi lại?”
“Đương nhiên.”
Một phần căng trong mắt hắn biến mất.
Hóa ra thứ hắn cố giữ không chỉ là đan.
Mà sợ mất vòng thi.
Thanh Dược Hội không có lý do bắt người chịu lỗi thiết bị.
Hàn Xích quyết định.
“Bỏ mẻ. Hạ hỏa ba tầng.”
Tống Nghiêu hít sâu.
“Vâng.”
Thủ ấn đổi.
Hỏa dưới lò giảm khoảng một phần.
Đan dịch bên trong lập tức dao động.
Một tiếng rít.
Nhưng trận ổn áp hoạt động.
Hàn Xích dùng linh lực giữ vỏ lò, không can thiệp trực tiếp vào đan.
“Giảm tiếp.”
Tống Nghiêu hạ tầng hai.
Lửa từ đỏ chuyển cam.
Lò rung mạnh.
Thanh Dao lập tức ra hiệu y trợ lùi người không liên quan.
Nàng không vận sinh cơ.
Không dùng kinh mạch dẫn hỏa.
Chỉ làm việc của người điều phối.
Cửu Ly nhìn thấy từ xa.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Nàng thật sự đổi.”
Long Thanh nhìn.
“Vì không lao vào?”
“Ừ.”
“Vậy tốt.”
Hai người nói rất đơn giản.
Nhưng Tần Mộc nếu nghe có lẽ sẽ cảm động hơn ai hết.
Tầng hỏa thứ ba giảm.
Đan dịch bên trong bắt đầu mất cấu trúc.
Mùi thuốc cháy rất nhẹ thoát.
Tống Nghiêu sắc mặt đau.
Một mẻ đan gần thành.
Dược liệu đắt.
Công sức.
Nhưng hắn vẫn làm.
Hàn Xích nói: “Mở thoát áp một phần tư.”
Người Thiên Công phụ trách lập tức thao tác trận.
Không mở nắp.
Chỉ mở khe hỏa dưới đáy.
Một luồng khí đỏ phun ra.
Đúng lúc ấy...
Tách!
Âm thanh rõ.
Thành lò phía dưới xuất hiện một vết nứt dài bằng ngón tay.
Toàn khu lập tức im.
Nếu giữ ba mươi tức...
chưa chắc tới được.
Tống Nghiêu nhìn vết nứt.
Sắc mặt thay đổi.
Không còn tiếc mẻ đan như trước.
Chỉ thấy lạnh sống lưng.
Hàn Xích quát: “Tiếp tục hạ!”
Mười tức sau, lửa tắt còn một lớp mỏng.
Áp giảm.
Lò ngừng rung.
Không nổ.
Không ai bị thương.
Một ít đan dịch cháy bám bên trong.
Mẻ đan hỏng.
Nhưng cả khu thở.
Trận bảo hộ được hạ sau khi nhiệt ổn.
Hàn Xích lập tức tự tay kiểm tra thành lò.
Người Thiên Công tháo lớp đáy.
Tạ Trường Xuân cũng tới.
Long Thanh không chen.
Hắn đứng ngoài.
Cửu Ly hỏi: “Không muốn xem?”
“Người ta đang sửa.”
“Người nghe tiếng đầu tiên.”
“Tạ trưởng lão cũng nghe sau.”
“Nhưng sư phụ—”
“Ta chỉ quen tiếng đồ nung nứt.”
Cửu Ly khựng.
“Người từng nung?”
“Đời trước có nồi đất.”
Nàng bật cười.
Một đại hội đan đạo tránh được vụ nổ nhờ người từng nghe nồi đất nứt.
Không biết nói ra người ta có tin không.
Khoảng một khắc sau, nguyên nhân dần rõ.
Không phải có người phá.
Không phải âm mưu.
Phần thành trong lò đã bị biến dạng nhiệt từ sự cố hôm trước. Người sửa thay trận bản phía ngoài và kiểm tra đường dẫn hỏa bằng linh lực ở mức thấp, nhưng khi vào nhiệt cao, một khe bên trong giãn.
Chưa hết.
Một kỹ sư Thiên Công dùng móc lấy từ khe thoát hỏa ra một cục đen bằng đầu ngón tay.
“Cặn đan.”
Hàn Xích nhìn.
“Ở đây?”
“Có lẽ từ mẻ hôm qua.”
Cục cặn bị cháy cứng, mắc đúng một phần khe thoát hỏa trái.
Luồng hỏa không thoát đều.
Nhiệt dồn.
Trận mới lại cố bù.
Người thi thấy bên phải lạnh thì tăng.
Càng tăng càng nóng tổng thể.
Long Thanh đứng ngoài nghe giải thích rồi gật.
“Đúng là bị nghẹt.”
Tạ Trường Xuân quay.
“Ngươi nghĩ từ đầu?”
“Không.”
“Vậy?”
“Ta chỉ thấy nóng.”
“...”
Hàn Xích nghe được, đi tới. Ông không có vẻ khó chịu vì Hỏa Đan Môn vừa hỏng lò trước đông người. “Tiểu hữu là người nói giảm hỏa?”
Tạ chỉ Long Thanh.
“Ừ.”
Hàn Xích nhìn hắn.
Không linh lực.
“Đan sư?”
“Không.”
“Luyện khí?”
“Không.”
“Ngươi nhìn ra khe?”
“Không.”
“Vậy sao bảo giảm?”
Long Thanh trả lời thật.
“Lửa lớn quá thì giảm.”
Hàn Xích đứng yên hai nhịp.
Sau đó bật cười lớn.
“Đúng.”
Không phải đại đạo.
Không phải huyền cơ.
Một cái lò đã quá nóng.
Giảm lửa.
Chuyện đơn giản như thế nhưng khi đứng trong cuộc, tất cả đều bị một mẻ đan kéo tâm.
Muốn giữ dược.
Muốn giữ điểm.
Muốn giữ quy trình.
Muốn chứng minh có thể sửa bằng kỹ thuật.
Không ai ngu.
Chỉ là càng biết nhiều, đôi khi càng có nhiều lý do để không làm điều đơn giản nhất.
Tống Nghiêu đi tới.
Chắp tay với Thanh Dao trước.
“Đa tạ Diệp sư tỷ.”
Thanh Dao lắc. “Quyết định cuối là Hàn trưởng lão.”
“Nhưng nếu cô không nói bỏ...”
Nàng nhìn lò nứt.
“Lần sau nhớ, đan hỏng có thể luyện lại.”
Tống Nghiêu cười hơi đắng.
“Ta biết lý thuyết.”
“Biết và làm khác.”
Nàng nói xong thì chính mình dừng.
Đây chẳng phải nàng sao?
Biết người bệnh phải nghỉ.
Biết không được dùng kinh mạch quá mức.
Biết phải giữ cơ thể.
Nhưng khi có bệnh nhân, nàng vẫn làm khác.
Tống Nghiêu nhìn nàng. “Ta hiểu.”
Long Thanh đứng cạnh nói: “Lò hỏng còn sửa được. Người cháy thì phiền hơn.”
Tống Nghiêu: “...”
Thanh Dao bật cười.
Hàn Xích cũng.
Tạ Trường Xuân lắc đầu.
Cửu Ly khoác tay sư phụ. “Người nói câu hay mà sao lúc nào cũng phá không khí vậy?”
“Ta nói thật.”
“Ta biết.”
Thanh Dao nhìn Long Thanh.
“Câu này ta cũng nhớ.”
“Không cần ghi.”
“Ta thích.”
Cửu Ly lập tức nhìn sang.
Thanh Dao nhận ra rồi sửa: “Thích ý câu đó.”
Cửu Ly mỉm cười. “Ta chưa nói gì.”
Long Thanh bắt đầu thấy cuộc nói chuyện đang trượt khỏi lò đan.
Hắn quay hỏi người Thiên Công: “Lò này sửa được?”
“Được. Nhưng không dùng lại trong hội.”
“Vậy tốt.”
Hàn Xích chủ động đề nghị ban tổ chức cho Tống Nghiêu đổi lò thi lại ở lượt sau. Dược Vương Cốc đồng ý ngay sau khi xác nhận lỗi thiết bị. Không ai lấy sự cố ra đổ trách nhiệm cho đệ tử. Người kiểm tra lò hôm qua cũng không bị lôi ra xử phạt giữa quảng trường; ban tổ chức ghi nhận lỗi quy trình bảo trì và yêu cầu toàn bộ lò dự phòng kiểm tra lại ở nhiệt cao.
Long Thanh thấy cách xử lý này khá tốt.
Hắn nói với Cửu Ly: “Hợp lý.”
“Gì?”
“Không tìm người chịu tội trước.”
“Thanh Dược Hội lớn mà.”
“Lớn chưa chắc.”
Cửu Ly hiểu hắn đang nhớ những nơi khác.
Không hỏi.
Thanh Dao sau sự cố bị Tần Mộc kéo sang kiểm tra.
“Con vừa vận bao nhiêu?”
“Chưa tới một thành.”
“Có dùng sinh cơ?”
“Không.”
“Đau?”
“Không.”
“Thật?”
“Thật.”
Tần Mộc kiểm tra.
Quả thật.
Lão thở ra.
“Lần này tốt.”
Thanh Dao hỏi: “Sư phụ nghĩ ta sẽ dùng Thái Hòa Dẫn Mạch kéo hỏa?”
Tần Mộc nhìn.
“Ba ngày trước, có.”
Nàng im.
Nếu chuyện này xảy ra trước khi gặp Long Thanh...
có thể lão đoán đúng.
Một đan lô nứt.
Một người thi chịu phản hỏa.
Nàng rất có thể dùng kinh mạch mình làm đường dẫn bớt nhiệt để mua vài tức.
Bởi nàng làm được.
Chính chữ làm được đã khiến nàng nhiều năm luôn làm.
Hôm nay nàng đứng ở ngoài.
Đầu tiên yêu cầu bỏ mẻ.
Gọi người hỗ trợ.
Không tự biến mình thành giải pháp cuối cùng.
Thanh Dao nhìn bàn tay trái.
Ấm.
Không đau.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Con có vẻ thật sự thay đổi.”
Tần Mộc im một lúc.
“Ừ.”
Lão hiếm khi nói lời tình cảm.
Chỉ vỗ vai đệ tử.
“Đổi tốt.”
Thanh Dao nhìn phía Long Thanh.
Hắn đang cùng Cửu Ly... xem hạt.
Ngay sau vụ lò nứt.
Tạ Trường Xuân còn đứng giải thích cho người khác.
Hàn Xích đang kiểm tra.
Khán giả bàn luận.
Long Thanh đã lấy túi hạt ra xem một mẫu bị rơi khỏi gói.
Thanh Dao không biết nên cười hay bất lực.
Nàng đi tới.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ngươi không xem thi lại?”
“Chưa tới.”
“Không tò mò nguyên nhân lò nữa?”
“Biết rồi.”
“Cặn với khe nứt.”
“Ừ.”
“Vậy hết?”
“Ừ.”
Thanh Dao ngồi xuống cạnh.
Cửu Ly lập tức nhích ghế sát sư phụ một chút.
Không nhiều.
Chỉ vừa đủ.
Thanh Dao thấy.
Không nói.
Nàng hỏi Long Thanh: “Ngươi nghĩ luyện đan là gì?”
Hắn lập tức cảnh giác.
“Ta không biết.”
“Ta hỏi cảm giác.”
“Cho thuốc vào lò.”
“...”
Cửu Ly bật cười.
Thanh Dao cũng cười.
“Còn?”
“Dùng lửa.”
“Còn?”
“Lấy đan ra.”
Thanh Dao thở ra.
“Được.”
Long Thanh hỏi: “Cô muốn nói gì?”
Nàng nhìn chiếc lò số bảy đang được khiêng đi.
“Ta từng nghĩ luyện đan là quá trình khống chế. Khống chế hỏa, dược tính, thời gian, linh lực, lò.”
“Không đúng?”
“Đúng.”
“Vậy?”
“Nhưng có lẽ không phải chỉ khống chế.”
Long Thanh chờ.
Thanh Dao nói: “Nếu chỉ nghĩ phải ép mọi thứ đi theo đan phương, khi có thay đổi ta sẽ càng ép mạnh. Giống Tống Nghiêu vừa rồi.”
“Và cô trước đây.”
Nàng dừng.
“Ừ.”
Không né.
“Ta cũng vậy.”
Cửu Ly nhìn.
Thanh Dao tiếp: “Có thể luyện đan còn phải nhìn trạng thái thật của dược liệu và lò, rồi thay đổi theo nó.”
Long Thanh gật.
“Giống nấu.”
Nàng nhìn ngay.
“Giống?”
“Cùng món nhưng thịt hôm nay già hơn thì nấu lâu hơn. Rau non thì nhanh. Không thể nhìn sách ghi mười phút rồi đúng mười phút nhấc.”
Thanh Dao suy nghĩ.
“Đan phương cũng ghi thời điểm tương đối, đan sư phải điều chỉnh.”
“Vậy cô biết rồi.”
“Biết.”
Nàng hơi cười.
“Nhưng biết và làm khác.”
Chính lời nàng vừa nói Tống Nghiêu.
Long Thanh chỉ gật.
Không biến thành bài giảng.
Thanh Dao lại nói: “Đan không phải thứ phải ép thành.”
Long Thanh đáp: “Đúng.”
“Ngươi đồng ý?”
“Ta không biết đan, nhưng ép quá thường hỏng.”
“Cây?”
“Cây.”
“Người?”
“Cũng.”
“Đan?”
“Cô tự biết.”
Thanh Dao nhìn.
Rất lâu.
Một đường mạch mới trong cơ thể nàng khẽ rung.
Không phải đột phá.
Chỉ tâm cảnh y đạo đang chỉnh một chút.
Cửu Ly thấy ánh mắt đó.
Nàng không chen ngay.
Bởi đây là chuyện con đường của Thanh Dao.
Một lúc sau mới kéo tay áo Long Thanh.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Đan Hội có mỹ nhân không?”
Thanh Dao: “...”
Long Thanh quay.
“Cô hỏi giữa chuyện này?”
“Đổi không khí.”
“Có cô với Thanh Dao.”
Cửu Ly khựng.
Thanh Dao cũng.
Long Thanh hoàn toàn bình thường.
“Hai người đều ở đây.”
Cửu Ly lập tức cong môi.
“Được.”
Thanh Dao quay mặt nhẹ.
Tai hơi đỏ rất ít.
Cửu Ly thấy.
Lập tức cảnh giác.
Người không tranh cũng đỏ tai.
Nguy hiểm.
Sau khi lò dự phòng được kiểm tra xong, vòng thi tiếp tục. Tống Nghiêu được xếp lại cuối lượt, không bị trừ điểm. Lần thứ hai hắn dùng một lò khác, thao tác thận trọng hơn. Tới lúc hỏa có dao động nhỏ, hắn không lập tức tăng, mà kiểm tra đường nhiệt trước. Mẻ đan cuối cùng thành công phẩm trung thượng. Không đứng đầu nhưng đủ qua vòng. Hắn nhìn viên đan trong tay rồi nhìn chiếc lò số bảy nứt ở xa. Có vẻ hiểu rằng một lò bỏ đi không làm hắn thành đan sư kém.
Buổi trưa ban tổ chức họp nhanh và công bố kết quả kiểm tra thiết bị. Không giấu sự cố. Dược Vương Cốc nhận lỗi vì quy trình kiểm tra lò sau lần mất cân bằng hôm trước chưa đủ tải nhiệt cao. Hỏa Đan Môn không làm lớn. Hai bên thống nhất bổ sung bước kiểm tra tất cả lò sau mỗi sự cố.
Long Thanh nghe rồi nói: “Vậy xong.”
Tạ Trường Xuân hỏi: “Ngươi thấy đại hội thế nào?”
“Ổn.”
“Chỉ ổn?”
“Có hạt rẻ.”
Tạ hít sâu.
“Ta hỏi Đan Hội.”
“Ta không hiểu.”
“Ngươi vừa giúp tránh nổ lò.”
“Thanh Dao quyết định bỏ.”
“Ngươi nói giảm hỏa.”
“Ông cũng biết phải giảm sau.”
Tạ không tranh được.
Hắn thật sự không nhận công.
Không phải giả khiêm.
Đơn giản vì trong đầu Long Thanh, mình chỉ nói một câu hiển nhiên.
Ban tổ chức sau đó mời Thanh Dao tham gia một buổi trao đổi an toàn đan y vào chiều. Nàng từ chối phần nói dài, chỉ đồng ý ghi vài kiến nghị. Một trưởng lão Hỏa Đan Môn còn hỏi Long Thanh có muốn chia sẻ “kinh nghiệm nhận biết trạng thái lò” không.
Hắn đáp ngay:
“Không.”
Người kia hơi bất ngờ.
“Vì sao?”
“Ta không biết luyện.”
“Nhưng ngươi nghe được vết nứt.”
“Ta từng dùng nồi đất.”
“...”
Câu trả lời khiến người kia đứng yên.
Cuối cùng chắp tay.
“Vậy thôi.”
Cửu Ly đi sau cười gần hết một đoạn đường.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Nếu mai người ta ghi trong Thanh Dược Hội rằng một lò đan được cứu nhờ kinh nghiệm dùng nồi đất thì sao?”
“Càng tốt.”
“Vì?”
“Họ sẽ không tìm ta hỏi đan.”
Nàng cười lớn hơn.
Thanh Dao đi bên kia cũng không nhịn được.
Tới chiều, lịch ngày tiếp theo được công bố chi tiết. Có một vòng luyện đan chính thức dành cho đệ tử chân truyền và một phần biểu diễn Đan Y. Không bắt buộc mọi người tham gia. Diệp Thanh Dao có tên trong danh sách được mời.
Tần Mộc đưa giấy cho nàng.
“Con có thể từ chối.”
Thanh Dao đọc.
Phần biểu diễn yêu cầu luyện một loại Hồi Mạch Đan và sau đó dùng chính đan để xử lý một mô hình thương thế kinh mạch trên dược thú giả lập. Không nguy hiểm nhiều nếu chỉ luyện.
Nàng do dự.
Không vì muốn thắng.
Mà vì đã ba năm nàng không tham gia phần chính.
Nếu hôm nay thể chất đã đổi...
nàng muốn thử lại cách luyện đan.
Không ép.
Thuận sinh cơ.
Long Thanh đang ngồi cạnh ăn bánh, thấy nàng nhìn giấy lâu thì hỏi: “Muốn?”
“Có một chút.”
“Vậy tham gia.”
“Nhưng kinh mạch chưa hoàn toàn hồi.”
“Có cần dùng nhiều?”
“Không quá.”
“Có nguy hiểm?”
“Thấp.”
“Vậy được.”
Thanh Dao nhìn.
“Ngươi không cản?”
“Ta cản khi cô tự làm hỏng.”
“Còn nếu ta muốn thử?”
“Thử.”
Nàng hơi cười.
Câu trả lời này khác sư phụ nàng. Tần Mộc vì lo thường muốn nàng không làm gì. Long Thanh lại không muốn nàng trở thành người bệnh cả đời. Nghỉ khi cần. Làm khi đủ.
Thanh Dao cầm danh sách.
“Ta tham gia.”
Tần Mộc cau nhưng không cấm.
“Không tranh hạng.”
“Con biết.”
Long Thanh lại hỏi một câu:
“Không cần thắng thì tham gia làm gì?”
Thanh Dao khựng.
“Ta muốn thử cách luyện mới.”
“Vậy mục tiêu là thử.”
“Ừ.”
“Thế thì đừng vì thấy người khác nhanh mà đổi.”
Nàng nhìn hắn.
Câu này lại đánh đúng.
Một vòng tỷ thí dù nói không tranh, khi người bên cạnh thành đan trước, ai cũng dễ bị kéo.
Thanh Dao gật.
“Ta nhớ.”
Cửu Ly chống cằm.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Người nói không biết đan.”
“Đúng.”
“Nhưng càng ngày càng nói nhiều.”
“Ta nói thi.”
“Người từng thi đan?”
“Không.”
“Vậy?”
“Thi gì cũng vậy.”
Cửu Ly không phản bác.
Ngày hôm sau sẽ là lần Diệp Thanh Dao trở lại một đan lô chính thức sau ba năm thương thế.
Nàng nghĩ mình chỉ muốn thử một cách luyện mới.
Không tranh.
Không cố.
Không ép.
Nhưng chưa ai biết vòng luyện ấy sẽ xuất hiện một chuyện khiến nàng phải chọn giữa mẻ đan có thể mang lại thứ hạng và một người cần cứu ngay trước mắt.
Lần này...
nàng sẽ không cần Long Thanh nhắc.