QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 60: NGƯỜI KHÔNG TRANH MỚI KHÓ ĐỀ PHÒNG

Sáng hôm sau, Diệp Thanh Dao được Tần Mộc cho phép rời khỏi Thanh Trúc Viện với ba điều kiện. Không vận linh lực quá ba thành. Không trực tiếp tham gia chẩn trị các ca cần Kim Đan lực. Không dùng Thái Sơ Sinh Mệnh Thể để truyền sinh cơ cho người khác khi chưa hiểu rõ khả năng của chính mình. Thanh Dao nghe xong gật đầu từng điều, thái độ ngoan tới mức Tần Mộc nhìn nàng hồi lâu vẫn không yên tâm. Long Thanh đứng bên cạnh đang buộc lại túi hạt giống, thấy vậy thuận miệng hỏi: “Cô nhớ thật không?” Thanh Dao quay sang. “Nhớ.” “Không phải kiểu nhớ rồi gặp người sắp chết lại quên?” Nàng im một nhịp. Tần Mộc lập tức chỉ Long Thanh. “Đúng. Chính là cái này.” Thanh Dao hơi bất lực. “Sư phụ, ta còn chưa ra khỏi cửa.” Cửu Ly đứng phía sau cười rất vui. “Diệp cô nương, ở Vô Danh Phong lời hứa phải tính cả lúc gặp chuyện.” Thanh Dao nhìn hai sư đồ, cuối cùng sửa lời: “Ta sẽ không chủ động dùng quá giới hạn. Nếu có tình huống thật sự khẩn cấp, ta báo sư phụ trước.” Tần Mộc lập tức nói: “Báo ta.” Long Thanh cũng nói: “Báo người có thể xử lý.” Cửu Ly gật. “Tiến bộ.” Thanh Dao bắt đầu cảm giác mình mới quen họ mấy ngày nhưng đã bị quản giống người trong nhà.
Thương thế của nàng thực sự đã khác. Mười ba vùng kinh mạch chết chưa thể gọi là hồi phục, sáu đường sinh mạch mới cũng còn rất non, nhưng linh lực có thể tự tìm đường vòng mà không tạo cảm giác xé rách như trước. Quan trọng hơn, vùng bản nguyên xanh quanh Kim Đan mỗi ngày đều ổn định thêm một chút. Tần Mộc đã kiểm tra bảy lần bằng ngoại trận và xác nhận không phải dược lực giả. Cơ thể Thanh Dao thật sự đang tái cấu trúc. Tin này chỉ được giữ trong nhóm rất nhỏ. Bên ngoài, người Dược Vương Cốc chỉ biết chân truyền Đan Y nhất mạch thương cũ tái phát nên nghỉ hai ngày. Không ai biết nàng vừa thức tỉnh một thể chất đủ khiến nhiều thế lực lớn phải đỏ mắt.
Long Thanh càng không có ý để người khác biết. Hắn đã nghe quá nhiều chuyện về thể chất, huyết mạch và bảo vật trong thế giới này. Thứ tốt nếu không đủ sức giữ đôi khi chỉ làm người ta phiền hơn. Cửu Ly là ví dụ rõ nhất. Một Cửu Vĩ Thiên Hồ thuần huyết bị người ta truy tới tận Thanh Vân chỉ vì thứ nằm trong huyết mạch. Thanh Dao lại có Thái Sơ Sinh Mệnh Thể, nghe cái tên đã không giống loại có thể đem treo biển ngoài phố. Vì vậy khi Tần Mộc hỏi có nên báo Cốc chủ ngay hay không, Long Thanh chỉ nói: “Báo người cần biết.” Tần Mộc lúc đầu còn thấy hắn quá thận trọng, nhưng sau nghĩ tới Thanh Dược Hội hiện có hàng trăm đan sư, thương nhân, tán tu, các thế lực Đông Huyền đều đang tụ về, lập tức cảm thấy im lặng mới đúng.
Tới giữa buổi, Thanh Dao phải trở về Dược Vương Cốc một chuyến để nhận nhiệm vụ mới. Tần Mộc đi cùng. Long Thanh và Cửu Ly rảnh, vốn định ra chợ thì Tạ Trường Xuân lại mang tới một phần đồ hình Huyết Tỏa cần hai người xác nhận. Cửu Ly ngồi xuống sân, để hai chân vĩ hiện ra trong lớp trận che. Chiếc thứ hai đã hoàn toàn ổn định, lông trắng dày, không còn hiện tượng mờ ở ngọn. Bảy nhánh còn lại vẫn bị khóa. Điều đáng mừng là sau mấy ngày ở Thanh Dược Thành, chúng không có dấu hiệu siết thêm. Tạ Trường Xuân nhìn ngọc đo, nói: “Thanh Dao đã soạn một phương án trước khi đi.” Long Thanh hỏi: “Nàng vừa khỏe đã soạn?” “Tối qua.” “Không phải bảo nghỉ?” Tạ Trường Xuân ho. “Nàng nói chỉ viết, không dùng linh lực.” Cửu Ly cười. “Sư phụ không thể cấm người ta suy nghĩ.” Long Thanh lắc đầu. “Ta không cấm. Chỉ thấy người này thật khó nghỉ.”
Phương án Thanh Dao viết rất ngắn, khác hẳn những đan phương dài đặc chữ. Mỗi ngày chỉ ba việc: một lần dưỡng sinh cơ nhẹ; một lần quan sát phản ứng của một nhánh bị khóa nhưng không kích; một khoảng thời gian tuyệt đối không vận yêu lực mạnh. Bên dưới có thêm một dòng: “Nếu tâm cảnh dao động rõ, dừng toàn bộ kiểm tra.” Long Thanh đọc xong gật. “Được.” Tạ Trường Xuân hơi bất ngờ. “Không góp ý?” “Ta có hiểu đâu.” “Mấy hôm trước ngươi góp khá nhiều.” “Ta chỉ bảo đừng làm quá.” Cửu Ly nhìn tờ giấy. “Thanh Dao cũng đang bảo đừng làm quá.” Long Thanh đáp: “Vậy đúng.” Cửu Ly không hiểu sao chỉ một câu ấy khiến nàng cảm thấy nữ tử áo xanh chưa có mặt trong sân vẫn như đã chen được một vị trí rất tự nhiên vào cuộc sống của hai sư đồ.
Nàng quyết định thử một chút. “Sư phụ.” “Ừ?” “Người thấy Thanh Dao thế nào?” Long Thanh không ngẩng khỏi tờ đồ hình. “Lại hỏi?” “Lần này không hỏi đẹp.” “Vậy?” “Tính cách.” Hắn suy nghĩ lâu hơn. “Ổn.” “Ổn là?” “Nói chuyện dễ.” “Còn?” “Không thích làm phiền người khác.” Cửu Ly cong mắt. “Người thích?” Long Thanh ngẩng ngay. “Cô nói không hỏi cái này.” “Ta hỏi tính cách người có thích không.” “Có.” Quá thẳng. Cửu Ly im một nhịp. Long Thanh bổ sung rất tự nhiên: “Người nói chuyện dễ ai chẳng thích.” Nàng lập tức thấy nhẹ hơn, nhưng vẫn hỏi: “Còn đệ tử?” “Khá phiền.” Cửu Ly híp mắt. Hắn tiếp: “Nhưng quen rồi.” Nàng lập tức cười. “Vậy được.” Tạ Trường Xuân đang ngồi đối diện giả vờ nghiên cứu đồ hình, trong lòng bắt đầu cảm thấy mình không nên có mặt trong đoạn đối thoại này.
Gần trưa Thanh Dao trở lại. Nàng không đi một mình mà mang theo một giỏ nhỏ đựng vài loại dược thảo tươi. Vừa vào sân, nàng đã thấy Cửu Ly đang ngồi trên chiếc ghế ngoài hiên, Long Thanh thì cầm một chiếc bình tưới kiểm tra mấy chậu hạt mới gieo. Thanh Dao đặt giỏ xuống. “Dược viên của Thanh Trúc Viện cho ta mượn.” Long Thanh nhìn. “Làm gì?” “Có vài cây bệnh. Ta muốn thử cảm nhận Thái Sơ Sinh Mệnh Thể trong giới hạn an toàn.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Tần trưởng lão đồng ý?” “Có.” “Giới hạn?” “Không truyền bản nguyên.” Long Thanh gật. “Vậy được.” Thanh Dao nhìn hắn. “Ngươi không hỏi ta định làm gì?” “Cô nói cảm nhận.” “Nếu ta làm sai?” “Tần trưởng lão đã cho.” “Ngươi rất tin sư phụ ta?” “Chuyên môn của ông ấy.” Thanh Dao mỉm cười. Điểm này ở Long Thanh rất rõ: hắn không cố chen vào thứ mình không hiểu. Chuyện bình thường hắn nói. Chuyện chuyên sâu thì nghe người biết. Càng ở gần, nàng càng khó gắn hắn với hình ảnh một “ẩn thế đại năng” như Cửu Ly từng nghĩ. Nhưng càng coi hắn là người bình thường, những chuyện xảy ra quanh hắn lại càng không bình thường.
Trong giỏ có bốn cây. Một cây Bạch Mạch Thảo bị vàng lá. Một cây Thanh Tâm Lan rễ yếu. Một nhánh Huyết Dương Hoa mất nửa thân. Cây cuối cùng là một loại thuốc rất thường tên Tử Diệp Căn, đã gần héo vì ngập nước. Thanh Dao không vận linh lực. Nàng chỉ đặt tay cách lá một chút rồi nhắm mắt. Cảm giác Thái Sơ Sinh Mệnh Thể rất khó diễn tả. Không phải nghe tiếng cây. Không nhìn thấy linh hồn. Cũng không có một giọng nào bảo nàng bệnh ở đâu. Chỉ là khi ý thức tới gần, trạng thái sinh mệnh trở thành một loại trực giác. Chỗ còn khỏe có cảm giác ấm. Chỗ tổn thương giống khoảng trống. Chỗ đang chết lại có một cảm giác co rút, như bản thân cây đang dồn những gì còn lại để giữ phần sống.
Thanh Dao mở mắt, chỉ Bạch Mạch Thảo. “Không phải thiếu linh lực.” Long Thanh đang ngồi cạnh xem. “Vậy?” “Rễ bị nấm.” Hắn nhìn đất. “Mặt đất khá khô.” “Bên dưới ẩm.” Nàng đào nhẹ một góc. Quả nhiên rễ có một vùng trắng xám. Long Thanh hỏi: “Cắt?” “Cắt phần bệnh. Đổi đất.” “Vậy làm.” Hai người cùng xử lý. Cửu Ly đứng gần nhìn. Không có gì lãng mạn. Không chạm tay. Không nhìn nhau lâu. Nhưng sự phối hợp lại trơn tru khó chịu. Thanh Dao nói loại đất. Long Thanh biết cách trộn. Thanh Dao nói giữ phần rễ nào. Long Thanh cắt đúng. Xong một cây, cả hai chuyển sang cây khác mà gần như không cần giải thích thừa.
Cửu Ly cuối cùng ngồi xuống bên cạnh. “Ta giúp.” Thanh Dao đưa cây Thanh Tâm Lan. “Cô giữ thân.” “Được.” Ba người cùng làm. Với Thanh Tâm Lan, Thanh Dao phát hiện vấn đề không nằm ở rễ mà ở một đoạn mạch thân bị tổn thương vì người trước buộc dây quá chặt. Long Thanh tháo dây, thay bằng thanh chống mềm. Cây Huyết Dương Hoa thì khác: phần thân mất đã thật sự chết, không thể cứu. Thanh Dao vô thức muốn dùng một tia sinh cơ thử kích. Long Thanh nhìn tay nàng vừa sáng liền hỏi: “Cần?” Nàng dừng. “Có thể thử.” “Cây tự sống được không?” Thanh Dao cảm nhận. “Được. Chỉ chậm.” “Vậy để.” Nàng thu lực.
Một lúc sau nàng khẽ nói: “Ta bắt đầu hiểu.” Cửu Ly hỏi: “Gì?” Thanh Dao vuốt chiếc lá còn xanh của Huyết Dương Hoa. “Trước đây ta nghĩ năng lực này có thể giúp ta cứu cây, cứu người. Nhưng ‘cứu’ dễ khiến ta nghĩ phải truyền thứ của mình vào.” Long Thanh nói: “Không cần thì đừng.” Nàng gật. “Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cho ta cảm giác cây thiếu gì, vùng nào còn sống, chỗ nào có thể phục hồi. Có lẽ năng lực chính không phải thay nó sống.” “Vậy tốt.” “Tại sao?” “Nếu lần nào chữa cũng lấy sinh cơ cô đắp vào, cô lại quay về đường cũ.” Thanh Dao dừng. Đúng. Thể chất mới có thể trở thành một phiên bản nguy hiểm hơn của thói quen cũ: trước kia dùng kinh mạch chịu thương cho người, sau này dùng bản nguyên sinh mệnh. Nếu không thay đổi cách nghĩ, nàng có thể càng cứu được nhiều rồi càng nhanh tự hao.
Long Thanh lấy một ít đất phủ lại gốc. “Cứu cây không phải làm thay nó lớn. Giữ cho nó còn đường sống là được.” Thanh Dao nhìn tay hắn. Một câu rất bình thường. Nhưng lần này nàng không lập tức biến thành triết lý. Nàng chỉ nhìn cây. Rễ bệnh đã cắt. Đất đã đổi. Nước vừa. Cây phải tự mọc phần còn lại. Y đạo cũng vậy. Thuốc không sống thay bệnh nhân. Đan không tu thay người. Một y sư giỏi không phải người dùng càng nhiều lực càng tốt, mà là người biết lúc nào nên can thiệp, lúc nào nên để cơ thể tự hoàn thành.
“Ta nhớ.” Nàng nói.
Cửu Ly ở bên nghe. Nàng từng được Long Thanh nói những câu như vậy rất nhiều. Trước đây nàng luôn có một cảm giác chỉ riêng mình hiểu được sự kỳ lạ của hắn. Bây giờ Thanh Dao cũng bắt đầu hiểu theo con đường của mình. Không giống Cửu Ly. Không phải Huyễn Đạo. Không phải tâm cảnh quá độ suy diễn. Nàng nghe một câu về cây và biến nó thành nguyên tắc y đạo. Cửu Ly chợt nhận ra đây mới là lý do hệ thống của Long Thanh có thể gọi chức năng đó là Truyền Đạo. Hắn không đưa cùng một đáp án cho mọi người. Một câu đi qua mỗi người lại thành thứ khác.
Ý nghĩ này khiến cảm giác “đề phòng” của Cửu Ly thay đổi một chút. Thanh Dao có thể là đối thủ tình cảm trong tương lai. Nhưng đồng thời cũng có thể thật sự hợp với Vô Danh Phong. Hai điều đó không loại nhau. Nàng đã học rồi.
Gần trưa, Thanh Dao chủ động pha trà. Không phải linh trà quý. Chỉ là trà nhạt Thanh Trúc Viện dùng hàng ngày. Long Thanh uống một ngụm. “Được.” Cửu Ly lập tức nhìn. “Sư phụ thích?” “Ừ.” “Ta từng pha.” “Cũng được.” “Của ai hơn?” Long Thanh đặt chén. “Cô lại bắt đầu.” Thanh Dao đang rót nước hơi khựng, sau đó nói: “Tô cô nương pha thơm hơn. Ta pha nhạt hơn.” Cửu Ly nhìn nàng. Không tranh. Thậm chí tự nói phần mình không bằng. Nhưng Long Thanh lại nói: “Ta thích nhạt.” Cửu Ly: “...” Thanh Dao cũng im. Nàng thật sự không cố. Cửu Ly nhìn vẻ mặt đối phương một lúc lâu rồi cuối cùng bật cười. “Diệp cô nương.” “Ừ?” “Cô rất nguy hiểm.” Thanh Dao hơi ngơ. “Ta vừa pha trà.” “Đúng. Đó mới nguy hiểm.” Long Thanh không hiểu. “Hai người đang nói gì?” Cửu Ly cầm chén. “Không có gì.” Thanh Dao nhìn nàng rồi cũng hơi cười. “Ta cũng không biết.”
Sau bữa trưa, ba người đi một vòng Thanh Dược Thành để Thanh Dao nhận nhiệm vụ cho ngày mai. Phần chính thức của Thanh Dược Hội thực ra chưa bước vào toàn bộ chương trình. Hai ngày đầu là nghênh khách, kiểm tra danh sách, mở y quán miễn phí và các buổi trao đổi nhỏ. Từ sáng mai, năm khu lớn mới đồng thời mở: Đan Hội, Đan Y Đường, Linh Thực Viện, Bách Dược Giao Dịch, Tự Do Luận Đạo. Ba ngày tiếp theo còn có tỷ thí luyện đan, nhận biết dược liệu, đấu giá chuyên đề và công bố danh sách các đội có thể xin vào một số bí cảnh dược liệu của Dược Vương Cốc.
Long Thanh nghe tới Linh Thực Viện lập tức hỏi: “Có hạt?” Thanh Dao đáp: “Có.” “Bán?” “Có khu thương gia.” “Loại rẻ?” “Có.” “Loại bị loại?” Nàng nhìn hắn. “Cũng có.” Long Thanh dừng bước. Ánh mắt rõ ràng sáng hơn. Cửu Ly đứng bên nhìn, chợt thở dài. “Sư phụ.” “Gì?” “Người biết ta đang mang Huyết Tỏa chưa giải chứ?” “Biết.” “Thanh Dao vừa thức tỉnh thể chất.” “Biết.” “Ngày mai có rất nhiều thế lực.” “Biết.” “Vậy sao người vui nhất vì hạt loại?” Long Thanh trả lời rất tự nhiên: “Những chuyện kia không mất. Hạt rẻ có thể bị người mua trước.” Cửu Ly không nói được.
Thanh Dao lại hiểu khá nhanh. “Nếu muốn hàng loại, nên đi sớm.” Long Thanh lập tức quay sang. “Bao giờ?” “Giờ Thìn khu chính mở, nhưng thương gia thường dọn từ giờ Mão.” “Ta đi giờ Mão.” “Sư phụ.” Cửu Ly gọi. “Lễ chính thức bắt đầu giờ Thìn.” “Ta xem hạt trước rồi tới.” “Người là khách Thanh Vân.” “Không phải đại biểu chính.” Thanh Dao nói: “Đúng. Long đạo hữu không bắt buộc đứng lễ.” Cửu Ly nhìn nàng. Thanh Dao nhận ra. “Ta chỉ nói quy củ.” Cửu Ly cười. “Ta biết.” Trong lòng lại thêm một dòng đánh giá: nữ tử này không chỉ không tranh, còn vô thức giúp sư phụ trốn lễ để đi mua hạt. Rất nguy hiểm.
Trên đường về, Cửu Ly cố tình đi chậm hơn Thanh Dao nửa bước. Khi Long Thanh đang phía trước xem bản đồ, nàng hỏi nhỏ: “Diệp cô nương.” “Ừ?” “Cô thật sự muốn tới Vô Danh Phong?” Thanh Dao không né. “Muốn.” “Vì thể chất?” “Một phần.” “Còn?” “Ta muốn xem đất, nước và sinh cơ ở đó.” “Còn?” Thanh Dao nhìn nàng. “Cô muốn hỏi Long Thanh?” Cửu Ly cười. “Cô hiểu nhanh.” “Ta là đan y, không phải không hiểu người.” “Vậy?” Thanh Dao suy nghĩ rất nghiêm túc. “Ta cũng muốn biết hắn sống thế nào mà có thể nói những câu rất đơn giản nhưng lại nhìn đúng điều ta thiếu.” “Tò mò?” “Ừ.” “Chỉ tò mò?” Thanh Dao cười nhẹ. “Hiện tại.”
Lại hai chữ đó.
Cửu Ly nhìn nàng vài nhịp. Nếu là nữ tử khác cố tình nói “hiện tại”, nàng có thể coi là khiêu khích. Thanh Dao thì không. Nàng chỉ không thích hứa về cảm xúc tương lai khi chính mình không biết. Thành thật tới mức khó ghét. Cửu Ly cuối cùng nói: “Nếu tới Vô Danh, có quy củ.” “Gì?” “Không phá rau.” “Được.” “Không ăn gà.” Thanh Dao hơi ngạc nhiên. “Ta không ăn gà sống.” “Ý ta không tự tiện.” “Được.” “Có chuyện phải báo.” “Được.” Cửu Ly dừng rồi thêm: “Và đừng nghĩ sư phụ thật sự biết đan.” Thanh Dao bật cười. “Ta tin chuyện đó.” “Tốt.”
Tối về Thanh Trúc Viện, Long Thanh lại nấu. Thanh Dao không vào phụ vì Tần Mộc vừa tới kiểm tra, nhưng nàng ngồi ngoài sân phân hạt. Cửu Ly rửa rau. Nhìn qua cửa bếp, nàng thấy Thanh Dao vừa ghi nhãn từng túi vừa để riêng những loại hợp đất ẩm, đất khô, bóng râm. Không ai nhờ. Nàng chỉ tiện làm. Một lúc sau Long Thanh đi ra lấy gia vị, nhìn những túi đã phân. “Cô làm?” “Ừ.” “Đỡ nhiều việc.” “Không khó.” “Cảm ơn.” Thanh Dao gật, tiếp tục.
Cửu Ly đứng trong bếp nhìn.
Không trà.
Không ôm tay.
Không mị hương.
Không lời ngọt.
Chỉ vài cái túi hạt.
Nhưng rõ ràng Long Thanh vui.
Nàng chợt hiểu một điều rất đơn giản.
Người biết tranh chưa chắc đáng sợ. Người không tranh nhưng tự nhiên hợp vào chỗ trống mới khó đề phòng.
Cửu Ly bật cười một mình.
Long Thanh quay. “Gì?” “Không có.” “Cô lại nghĩ?” “Một chút.” “Đừng nhiều.” “Vâng, sư phụ.”
Ngay lúc bữa tối dọn lên, một đạo truyền tin của Dược Vương Cốc bay vào Thanh Trúc Viện. Tạ Trường Xuân mở. Nội dung rất ngắn: sáng mai phần chính của Thanh Dược Hội chính thức bắt đầu, các đoàn phải tới quảng trường trước giờ Thìn. Thanh Dao được giao phụ trách Đan Y Đường nửa ngày, chỉ làm chẩn đoán và tư vấn, không trực tiếp vận lực trị thương nặng. Tần Mộc đã ký dưới.
Thanh Dao đọc xong gật.
Long Thanh hỏi: “Khu Linh Thực ở đâu?”
Cửu Ly lập tức chống trán.
Thanh Dao rất nghiêm túc trả lời: “Phía tây quảng trường. Qua cổng có một dãy gian hàng hạt giống.”
“Loại?”
“Đủ.”
“Có hàng loại?”
“Cuối dãy.”
“Giờ Mão?”
“Có thể đã mở.”
Long Thanh gật, hoàn toàn hài lòng.
Cửu Ly nhìn sư phụ rồi nhìn Thanh Dao.
Cuối cùng hỏi: “Diệp cô nương.”
“Gì?”
“Cô có biết mình đang làm sư phụ ta ngày càng thích Thanh Dược Thành không?”
Thanh Dao hơi khựng.
Long Thanh nói: “Ta thích hạt.”
Cửu Ly đáp: “Ta biết.”
Thanh Dao cười. “Vậy lỗi của hạt.”
“Đúng.”
Ba người cùng cười.
Đêm đó, Thanh Dược Thành sáng đèn lâu hơn thường lệ. Các gian hàng dựng biển, đan lô được chuyển tới quảng trường, từng đoàn tu sĩ từ các khách viện đi ra kiểm tra vị trí. Một đại hội đan dược thật sự của Đông Huyền chuẩn bị bước vào phần náo nhiệt nhất.
Còn tại Thanh Trúc Viện, Long Thanh trước khi ngủ chỉ đặt báo thức hệ thống sớm hơn nửa canh giờ.
Không phải vì Đan hội.
Không phải vì các thiên tài.
Không phải vì Thanh Dao.
Mà vì...
hàng hạt giống loại ra thường ai tới trước chọn trước.
Nếu Cửu Ly biết sư phụ mình nghiêm túc tới mức này, có lẽ nàng sẽ hoàn toàn yên tâm rằng ít nhất trong vài ngày tới, bất kể mỹ nhân nào cũng chưa chắc cạnh tranh nổi với một bao linh chủng giảm giá.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 60TTS · NGƯỜI KHÔNG TRANH MỚI KHÓ ĐỀ PHÒNGTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...