QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 67: ĐOÀN HỘ TỐNG RỜI THANH DƯỢC THÀNH

Long Thanh thức dậy khi trời Thanh Dược Thành còn chưa sáng, lần này không phải vì hạt giống.

Ngoài Thanh Trúc Viện đã có tiếng bánh xe.

Không phải xe thường. Âm thanh nặng hơn, nhưng mỗi lần bánh lăn qua khe đá lại không xóc mạnh, giống có thứ gì đó giữ thân xe cân bằng. Hắn mở cửa, nhìn thấy một chiếc dược xa đang đi qua cuối phố. Thân xe bằng linh mộc màu xám, bốn bánh bọc một loại cao su thú hoặc vật liệu mềm, trên nóc có khung trận. Hai bên treo biển Dược Vương Cốc.

Tô Cửu Ly vừa bước ra phòng đối diện.

Nàng đã chuẩn bị xong từ sớm.

Áo trắng xanh gọn hơn những ngày trong thành, tóc bạc buộc cao, mộc bài Vô Danh bên hông. Tai và đuôi đều ẩn. Nàng nhìn túi của Long Thanh.

“Người lại thêm đồ?”

“Không nhiều.”

“Hôm qua ba túi.”

“Hôm nay vẫn ba.”

“Nhưng đầy hơn.”

“Ta nén.”

Cửu Ly nhìn.

“Trong túi có nồi?”

“Có.”

“Muối?”

“Có.”

“Áo mưa?”

“Có.”

“Dây?”

“Có.”

“Kiếm?”

“Có.”

“Hạt?”

“Có.”

Nàng gật.

“Vậy không thiếu.”

Long Thanh nhìn nàng.

“Cô mang gì?”

“Quần áo. Dược. Ngọc tin. Bản đồ. Một ít đồ ăn.”

“Không mang chăn?”

“Có.”

“Vậy được.”

Nàng cong mắt.

“Sư phụ đang kiểm tra đệ tử?”

“Đi đường dài.”

“Người khá giống trưởng bối.”

“Ta là sư phụ.”

“Đúng.”

Giọng nàng nghe hơi vui.

Diệp Thanh Dao ra sau một chút. Hôm nay nàng không mặc áo rộng thường ngày mà đổi sang một bộ y phục Đan Y màu xanh xám dễ di chuyển, cổ tay buộc gọn, bên hông có túi linh châm và một hộp dược nhỏ. Sắc mặt tốt hơn vài ngày trước. Sinh mạch mới đã ổn định khoảng tám đoạn, nhưng nàng vẫn giữ khí tức ở mức rất nhẹ.

Long Thanh nhìn.

“Có áo mưa?”

Thanh Dao khựng.

“Có trận tránh nước.”

“Lỡ trận hỏng?”

Cửu Ly lập tức cười.

Nàng biết câu này.

Thanh Dao suy nghĩ, rồi thật sự kiểm tra túi. “Có áo choàng chống nước.”

“Vậy được.”

Nàng hơi bất lực. “Ngươi hỏi ai cũng thế?”

“Đi đường.”

Thanh Dao gật.

Cũng hợp lý.

Ba người ăn sáng tại tiền viện. Tạ Trường Xuân liên tục thúc mọi người nhanh vì linh chu sẽ rời thành đúng giờ. Long Thanh ăn hết hai bát cháo trong lúc những người khác kiểm tra ngọc bài. Cửu Ly không cho hắn cầm bánh đi, hắn cũng không cãi. Thanh Dao nhìn thấy, hơi cười. “Bài học của ngươi quay lại quản chính ngươi.” Long Thanh đáp: “Đệ tử dùng sai mục đích.” Cửu Ly lập tức nói: “Ăn thì ăn.” Thanh Dao cúi mặt cười. Tạ Trường Xuân quyết định không nghe.

Bến linh chu đông hơn lúc họ tới. Không chỉ đoàn Dược Vương – Thanh Vân, Hỏa Đan Môn cũng chuẩn bị một linh chu riêng. Nhóm Kim Lô và Linh Thực Hội đi chiếc thương chu thuê. Ba đoàn không đi sát nhau nhưng thời gian rời thành gần tương tự để tránh một nhóm chiếm quá nhiều lợi thế.

Đoàn của Long Thanh có hơn ba mươi người tính cả hậu cần chặng đầu. Không phải tất cả vào bí cảnh. Một số chỉ tới Thanh Mộc Trấn rồi quay.

Linh chu cất.

Thanh Dược Thành thu nhỏ.

Long Thanh đứng boong nhìn dược điền phía dưới.

Cửu Ly hỏi: “Luyến tiếc?”

“Hạt còn chưa mua hết.”

Nàng thở dài.

Thanh Dao đứng bên lại nói: “Thanh Dược Hội năm nào cũng có.”

Long Thanh quay.

“Thật?”

“Ừ.”

“Vậy sau này tới.”

Cửu Ly nhìn nàng.

“Diệp cô nương.”

“Gì?”

“Cô lại mở đường.”

Thanh Dao bắt đầu hiểu câu này nghĩa gì.

“Ta chỉ nói sự thật.”

“Ta biết.”

Đó mới là vấn đề.

Chặng linh chu tới Thanh Mộc Trấn mất gần một ngày, phần lớn yên. Trên đường Cố Dược Thành triệu tập nhóm hậu cần để phân vai. Long Thanh nghe tên mình ở tổ linh thực – vật tư sống thì khá hài lòng. Không ai bắt hắn chiến đấu. Công việc chủ yếu là cùng Chu Mộc Sinh và hai dược nông kiểm tra những thùng cây sống, một số hạt đặc biệt, vài hộp linh trùng và các nguyên liệu không thể bỏ vào túi trữ vật lâu.

Cửu Ly hỏi: “Sư phụ thấy chức vụ?”

“Phù hợp.”

“Không muốn hộ vệ?”

“Không.”

“Đệ tử bảo vệ người?”

Long Thanh nhìn.

“Cô bảo vệ cô trước.”

“Ta hỏi.”

“Có chuyện thì báo.”

Nàng cười.

“Được.”

Thanh Dao thuộc tổ Đan Y, nhưng Tần Mộc cố ý không để nàng làm trưởng. Người phụ trách là một Kim Đan trung kỳ tên Lạc Yến, nữ đan y khoảng bốn mươi tuổi, tính khá mạnh. Lạc Yến gặp Thanh Dao câu đầu đã nói: “Ngươi mà tự ý dùng bản nguyên, ta trói lên xe.” Thanh Dao đáp rất ngoan: “Được.” Long Thanh đứng gần nghe, lập tức thấy yên tâm. Cửu Ly thì hỏi: “Người Dược Vương Cốc đều biết nàng không nghe lời?” “Có vẻ.” “Khá giống ta?” “Cô trước đây tệ hơn.” “Sư phụ.”

Linh chu hạ xuống Thanh Mộc Trấn lúc chiều.

Trấn không lớn, chỉ khoảng vài nghìn người nhưng vị trí đặc biệt. Đây là điểm cuối của đường linh chu lớn trước vùng loạn lưu quanh Linh Dược Bí Cảnh. Bốn phía có kho hàng, chuồng linh thú, bến xe và khách điếm. Người ở đây sống gần như hoàn toàn nhờ những đoàn bí cảnh: bán lương, sửa xe, cho thuê dược thú, dẫn đường, thu mua dược liệu.

Long Thanh vừa xuống đã thấy một hàng xe.

Hai mươi chiếc.

Có xe nhỏ hai bánh.

Xe lớn bốn bánh.

Một số kéo bằng Thanh Giác Lộc, loài linh thú hiền chuyên đi đường núi. Một số lại dùng Hậu Bối Ngưu, thân lớn, sức bền cao.

Cửu Ly nhìn Long Thanh.

“Không hỏi ăn được?”

Hắn quay.

“Ta chưa hỏi.”

“Ta biết người nghĩ.”

“Không.”

“Có.”

Thanh Dao bật cười.

Người phụ trách đoàn tên Đỗ Khang, một chấp sự Dược Vương Cốc Trúc Cơ đỉnh phong, giọng rất lớn. “Tất cả nghe! Từ Thanh Mộc Trấn tới trạm Bạch Thạch một ngày. Từ Bạch Thạch tới cửa bí cảnh gần một ngày nữa. Không bay cao nếu chưa có lệnh. Không tự tách. Không săn yêu thú ngoài tuyến trừ khi chúng tấn công. Không hái dược liệu dọc đường nếu không phải nhiệm vụ, tránh kéo dược thú tới.”

Long Thanh gật.

Quy tắc đều hợp lý.

“Dược xa số một tới bốn chở người và thuốc cấp cứu. Năm tới tám chở vật tư bí cảnh. Chín tới mười hai chở linh dược sống. Mười ba trở đi là lương, lều và thiết bị. Hộ vệ chia ba vòng.”

Long Thanh thuộc xe mười.

Thanh Dao xe ba nhưng không bắt buộc ngồi suốt.

Cửu Ly được Tạ Trường Xuân xếp xe chín cạnh Long Thanh vì nàng không có vai trò công khai cố định.

Cửu Ly rất hài lòng.

“Đại đệ tử đi cùng sư phụ.”

“Cô đừng làm phiền dược nông.”

“Ta ngoan.”

Một dược nông ngồi trong xe tên Hà Lương, khoảng năm mươi tuổi, tu vi chỉ Tụ Khí trung kỳ. Ông nhìn Cửu Ly rồi nhìn Long Thanh, không biết hai người là quan hệ gì nhưng nghe gọi sư phụ thì hơi bất ngờ. “Vị tiểu ca cũng trồng dược?” Long Thanh đáp: “Mới học.” “Ở đâu?” “Thanh Vân.” “Linh điền?” “Một mảnh đất trên núi.” “Cấp?” “Không rõ.” Hà Lương bật cười. “Vậy đúng kiểu trồng nhà.”

Hai người rất nhanh nói chuyện hợp hơn nhiều đan sư. Hà Lương không biết đại đạo. Chỉ biết cây. Ông kể dược điền quê mình có mười bảy mẫu, trồng Thanh Mạch Thảo, Kim Tu Căn và một loại rau linh dùng nấu canh. Mỗi năm đóng phí cho Dược Vương Cốc để dùng nước kênh. Con trai đang Luyện Thể, muốn dành tiền mua một viên Trúc Cơ Đan sau này.

Long Thanh hỏi: “Một viên bao nhiêu?”

“Loại thường ít nhất hơn trăm linh thạch.”

“Đắt.”

“Cả đời người ta cũng vì thứ đó.”

Long Thanh im.

Ở Thanh Vân, hắn gặp đệ tử tông môn nên cảm giác Trúc Cơ không quá xa. Với dược nông và tán tu, một viên đan có thể là tiền tích cả nhà nhiều năm.

Hà Lương hỏi: “Tiểu ca không tu?”

“Không được.”

“Vậy trồng tốt cũng sống tốt.”

Long Thanh lập tức thấy ông này nói hợp.

“Ta cũng nghĩ.”

Không ai nhìn hắn như phế vật.

Một người không tu thì làm nghề khác.

Thế giới rộng không chỉ có thiên tài.

Cửu Ly ngồi bên nghe, tâm trạng khá nhẹ. Nàng từng sống ở Hồ Sơn giữa dòng chính, huyết mạch, quyền lực. Ở đó người ta đánh giá nhau bằng số đuôi, huyết độ, cảnh giới. Long Thanh lại rất dễ nói chuyện với một dược nông Tụ Khí hơn nhiều vị Kim Đan. Có lẽ vì hắn thật sự không đặt cảnh giới vào vị trí đầu.

Đoàn rời Thanh Mộc Trấn khi trời còn đủ sáng để đi thêm hai canh giờ trước khi dựng trại. Đường rộng nhưng không bằng phẳng. Một bên là rừng, một bên núi thấp. Dược xa có trận giảm xóc nhưng vẫn rung nhẹ.

Long Thanh ngồi một lúc bắt đầu kiểm tra cách các thùng cây được buộc.

Một thùng lỏng.

Hắn kéo dây.

Hà Lương nói: “Có trận giữ.”

“Dây vẫn lỏng.”

“Trận đủ.”

“Nếu trận mất?”

Hà Lương nhìn rồi tự thắt lại.

“Cũng đúng.”

Cửu Ly cười.

“Lại lỡ.”

“Chuẩn bị.”

Đi thêm nửa canh giờ, một chậu cây cao trong thùng nghiêng. Không vì đường xóc mà vì đất bên trong trượt. Long Thanh lấy gỗ nhỏ chèn. Hà Lương nhìn. “Ngươi từng chở cây?” “Đời trước chở chậu bằng xe.” “Xe gì?” Long Thanh dừng. “Loại khác.” Ông không hỏi.

Thanh Dao từ xe trước đi xuống kiểm tra đoàn lúc nghỉ. Thấy Long Thanh đang chỉnh thùng, nàng tới. “Cây nào?” “Nguyệt Tức Thảo.” “Loại này rễ mảnh. Xóc mạnh dễ đứt.” “Ta đã chèn.” Thanh Dao kiểm tra rồi gật. “Được.” Hà Lương nhìn hai người. “Diệp tiên tử biết tiểu ca?” “Biết.” “Hắn trồng thuốc tốt?” Thanh Dao hơi cười. “Hắn đang học.” Long Thanh nói: “Đúng.” Hà Lương gật. Không biết vì sao một chân truyền Dược Vương Cốc lại nói chuyện với người trồng nhà rất tự nhiên, nhưng ông không nhiều chuyện.

Trong lúc nghỉ, Thanh Dao đưa Long Thanh một gói vải nhỏ. “Cầm.”

“Gì?”

“Bột chống linh trùng cấp thấp.”

“Thuốc?”

“Chỉ mùi. Không độc. Người không có linh lực, một số côn trùng dược trong rừng dễ bám.”

Long Thanh nhận.

“Cảm ơn.”

Cửu Ly ngồi cạnh nhìn.

Nàng không nói.

Chỉ lấy trong túi một miếng ngọc nhỏ, buộc thêm vào dây thắt lưng Long Thanh.

Hắn nhìn.

“Gì?”

“Cảnh báo.”

“Có tác dụng?”

“Trong ba mươi trượng nếu có sát khí hoặc yêu lực Trúc Cơ trở lên tiếp cận quá nhanh sẽ rung.”

“Cô làm?”

“Chỉnh từ ngọc thường.”

Long Thanh gật.

“Cảm ơn.”

Thanh Dao nhìn hai thứ.

Long Thanh kết luận rất tự nhiên: “Một cái chống muỗi, một cái chống người.”

Thanh Dao: “...”

Cửu Ly bật cười.

“Linh trùng không hẳn muỗi.”

“Gần.”

“Ngọc cũng chống yêu thú.”

“Vậy chống thứ lớn.”

Cả hai nữ tử cùng không muốn sửa nữa.

Tối đầu tiên đoàn dựng trại bên một con suối.

Không có sự cố.

Hỏa Đan Môn cách họ vài dặm, ánh trận nhìn được từ xa. Nhóm Kim Lô đi tuyến khác nhưng vẫn truyền vị trí qua ngọc chung.

Long Thanh không cần dùng nồi vì đầu bếp đoàn nấu tốt.

Hắn hơi tiếc.

Cửu Ly hỏi: “Người thật sự muốn dùng?”

“Đã mang.”

“Còn nhiều ngày.”

“Ừ.”

Thanh Dao ăn cùng nhóm Đan Y nhưng sau đó sang xem Huyết Tỏa của Cửu Ly. Chỉ kiểm tra ngoài. Không có biến động.

Ba người ngồi cạnh suối một lúc.

Thanh Dao hỏi: “Sao Huyết Tỏa ổn hơn khi đi xa Vô Danh?”

Cửu Ly đáp: “Ta mang theo nước, và tâm cảnh hiện tại khác.”

Long Thanh nói: “Còn hai đuôi đã ổn.”

“Ừ.”

Thanh Dao gật. “Điều đó chứng minh Vô Danh không phải yếu tố duy nhất. Nó tạo điều kiện ban đầu, nhưng cơ thể cô đang tự học trạng thái mới.”

Cửu Ly cười. “Vậy sau này rời Vô Danh cũng không bị khóa lại?”

“Không thể bảo đảm, nhưng hướng tốt.”

Long Thanh nghe tới đó thấy nhẹ.

Hắn không muốn Cửu Ly cả đời chỉ có thể ở trên núi vì rời đi là thương phát.

Nàng còn Nam Hoang.

Còn việc phải làm.

Cửu Ly nhìn sư phụ. “Người vui?”

“Ừ.”

“Vì sau này ta đi được?”

“Cô muốn về thì phải đi.”

“Người đi cùng?”

Long Thanh khựng.

Đây là lời hắn từng nói lúc nàng say.

“Có cách thì đi.”

Cửu Ly cong mắt.

Thanh Dao ngồi cạnh nghe, không xen.

Nhưng nàng bắt đầu hiểu quan hệ hai người sâu hơn hai chữ sư đồ mới lập vài ngày.

Đêm đó yên.

Sáng hôm sau đoàn đi từ rất sớm.

Đường bắt đầu khó hơn.

Núi hẹp.

Nhiều đoạn chỉ đủ hai xe tránh nhau.

Hộ vệ đi trước thường xuyên dọn đá.

Long Thanh xuống xe đi bộ vài lần vì ngồi xóc lâu khó chịu. Cửu Ly đương nhiên đi cạnh.

Thanh Dao có lúc đi cùng, có lúc ở xe Đan Y.

Khoảng gần trưa, Cửu Ly bắt đầu cảm thấy có người theo.

Không phải trực tiếp.

Một khí tức từng xuất hiện phía sau cách hai dặm vào buổi sáng biến mất. Sau đó một khí tức khác xuất hiện ở sườn núi. Tới lúc nghỉ, người thứ hai mất, một người thứ ba lại lộ rất nhẹ gần khu rừng bên trái.

Nàng không nói ngay.

Quan sát thêm.

Ba đoạn.

Ba người.

Không ai bám quá lâu.

Cửu Ly tới cạnh Tạ Trường Xuân.

“Có chuyển trạm.”

Ông lập tức hiểu.

“Bao nhiêu?”

“Ít nhất ba.”

“Cùng nhóm?”

“Cách giữ khoảng cách giống.”

“Nhắm đoàn?”

“Chưa chắc.”

Long Thanh đang gần đó hỏi: “Thử?”

Cửu Ly gật. “Ta muốn đổi thứ tự xe.”

Tạ Trường Xuân lập tức cho phép nhưng không làm quá lộ. Xe chín đổi với mười một. Một xe vật tư chuyển lên trước. Long Thanh và Cửu Ly vẫn theo xe nhưng không ngồi trong đúng vị trí cũ.

Khoảng một canh giờ sau, người theo dõi xuất hiện.

Không đi theo xe Long Thanh.

Không theo Cửu Ly.

Hắn giữ khoảng cách với xe số sáu.

Cửu Ly nhìn.

“Không phải chúng ta.”

Tạ hỏi người phụ trách. “Xe sáu chở gì?”

Đỗ Khang mở danh sách.

“Vật tư trận.”

“Cụ thể?”

“Thanh Mộc Tủy mười hai bình. Nguyệt Tức Phấn ba hộp. Mộc Linh Tinh một khối. Hai bộ trận kỳ dẫn sinh.”

Thanh Dao nghe tới liền cau.

“Những thứ đó dùng mở Thanh Mộc loại cổ trận.”

Tạ Trường Xuân hỏi: “Cổ đồ?”

“Có thể. Nếu cuối tuyến có đan phủ hoặc dược viên bị phong bằng sinh trận, đây là vật liệu thường dùng để dò và mở.”

Long Thanh hỏi: “Quý?”

“Có giá nhưng không tới mức người ta phải theo hai ngày.”

“Vậy công dụng.”

Cửu Ly gật.

“Có thể họ cần nó.”

Tạ Trường Xuân lập tức ra lệnh chia vật tư. Không để toàn bộ cùng một xe nữa. Thanh Mộc Tủy chia ba. Mộc Linh Tinh được đổi sang xe khác nhưng giữ một hộp giả trong xe sáu để quan sát.

Long Thanh nhìn quá trình.

“Có bắt người theo không?”

Cửu Ly lắc.

“Chưa.”

“Đúng.”

Nàng cười.

“Sư phụ không cần nhắc.”

“Ta biết.”

Sau khi đổi, tới chiều, dấu theo dõi vẫn bám xe sáu cũ.

Quan trọng.

Kẻ bên ngoài không biết đã chuyển.

Như vậy mục tiêu của họ thật sự là chiếc xe theo thông tin cũ.

Không phải người.

Cửu Ly nói: “Có người trong Thanh Dược Thành đưa danh sách hàng.”

Tạ đáp: “Hoặc nhìn lúc xếp.”

“Ừ.”

Không cần nội gián sâu.

Một thương nhân, người bốc hàng, người quản kho đều có thể thấy xe nào chở gì.

Không vội nghi người trong đoàn.

Đây là điều Long Thanh thích ở cách xử lý hiện tại: mọi người không biến một dấu vết thành phản bội ngay.

Cuối chiều, trời bắt đầu tối sớm.

Mây đen kéo từ phía tây.

Đỗ Khang nhìn trời. “Mưa.”

Một xa phu nói: “Mưa lớn.”

“Cách trạm Bạch Thạch?”

“Hơn hai canh giờ.”

Nếu cố đi, trời tối và đường trơn.

Nếu dừng, phải tìm vị trí an toàn.

Đoàn đi thêm gần nửa canh giờ rồi chọn một thung lũng thấp, ba phía có vách đá nhưng không nằm sát lòng suối. Đây là điểm người đi tuyến thường dựng tạm.

Mưa bắt đầu lúc xe cuối cùng vào.

Không nhỏ.

Rất nhanh biến thành màn nước.

Trận che được dựng.

Các dược xa xếp thành vòng.

Xe người ở trong.

Xe vật tư giữa.

Hộ vệ ngoài.

Long Thanh mặc áo mưa mình mang.

Cửu Ly dùng linh lực chắn nước nhưng vẫn khoác áo ngoài vì hắn nhìn.

Thanh Dao cũng có áo choàng.

Hắn thấy.

Hài lòng.

“Đã bảo mang.”

Thanh Dao bật cười. “Ta có từ đầu.”

“Vậy tốt.”

Mưa đánh lên mui xe.

Ầm ầm.

Đường đất nhanh chóng thành bùn.

Các trận sư cắm cọc cảnh giới quanh vòng trại. Trên mỗi dây có chuông nhỏ kết hợp trận cảm ứng. Nếu người hoặc yêu thú vượt, chuông không nhất định kêu lớn mà truyền tín hiệu về ngọc trung tâm.

Cửu Ly chủ động đi một vòng cùng người Huyền Cơ.

Không tách xa.

Long Thanh ở lại giúp Hà Lương kiểm tra nước tràn dưới xe cây.

Thanh Dao ở tổ y tế.

Khoảng nửa canh giờ đầu không có gì.

Sau đó Cửu Ly quay.

Không nói ngay.

Đi thẳng tới Long Thanh và Tạ Trường Xuân.

“Sợi dây phía tây có người chạm.”

Tạ lập tức nghiêm.

“Trận báo?”

“Không phát.”

“Vậy sao biết?”

“Nút.”

Nàng đưa một đoạn dây nhỏ.

“Lúc dựng dùng nút kép Thanh Vân. Bây giờ vị trí này là nút vòng của tán tu.”

Một người Huyền Cơ xác nhận.

“Đúng. Ta buộc dây phía tây. Không phải nút này.”

Tạ Trường Xuân lập tức hỏi: “Có bị cắt?”

Cửu Ly chỉ.

“Đã cắt rồi nối.”

Long Thanh nhìn.

“Nếu cắt, chuông phải báo?”

“Không nếu người làm giữ hai đầu đúng vị trí và có cách che dao động trong vài tức.”

“Chuyên nghiệp.”

“Ừ.”

Thanh Dao vừa tới nghe.

“Có mất gì?”

“Chưa biết.”

Đỗ Khang kiểm hàng.

Mưa càng lớn.

Từng xe báo.

Một.

Hai.

Ba.

Tới xe sáu.

Xa phu xuống.

“Khóa chính còn.”

“Khóa phụ?”

Hắn kiểm tra.

Sắc mặt đổi.

“Thiếu một móc.”

Tạ hỏi: “Đồ?”

Người quản mở niêm phong ngoài.

Bên trong hộp giả Thanh Mộc Tủy còn.

Không mất.

“Chưa lấy.”

Cửu Ly nhìn.

“Hoặc không muốn lấy ngay.”

Long Thanh hỏi: “Móc khóa có gì đặc biệt?”

“Không. Chỉ giữ nắp ngoài.”

“Vậy có thể họ mở thử.”

“Ừ.”

Tạ Trường Xuân lập tức đóng toàn trại. Không ai rời.

Không quát lớn.

Không làm người ngoài biết đã phát hiện.

Cửu Ly nhìn mưa phía tây.

Ngọc cảnh báo Long Thanh bên hông không rung.

Không sát khí gần.

Kẻ kia đã rời.

Nhưng hắn đã vào đủ gần để cắt dây, chạm xe, tháo một móc rồi đi.

Không đánh.

Không cướp.

Giống thăm dò.

Thanh Dao nói nhỏ: “Họ muốn xác định vật còn trên xe.”

Cửu Ly gật.

“Có thể.”

Long Thanh nhìn chiếc xe số sáu giữa màn mưa.

Vật thật đã được chuyển.

Nếu kẻ theo dõi tin vẫn còn ở đó...

đêm nay có thể chưa kết thúc.

Một tiếng sấm đánh trên núi.

Ánh chớp trắng cả thung lũng trong chớp mắt.

Ở mép rừng ngoài trận, một bóng người vừa cúi xuống lại lập tức biến mất giữa mưa.

Cửu Ly chỉ thấy một mảnh áo.

Không đuổi.

Nàng quay sang Tạ Trường Xuân.

“Phía tây. Một người. Đã rút.”

“Cảnh giới?”

“Ít nhất Trúc Cơ.”

“Nhóm lúc chiều?”

“Không chắc.”

Long Thanh hỏi: “Có cần đổi xe lần nữa?”

Tạ Trường Xuân nhìn hắn.

Rồi nhìn xe sáu.

Một ý tưởng xuất hiện.

“Không.”

Cửu Ly cũng hiểu.

“Giữ nguyên mồi.”

Tạ gật.

“Vật thật chia rồi.”

Long Thanh nhìn hai người.

“Vậy đêm nay chờ xem họ có tới?”

“Có thể.”

Cửu Ly cong môi rất nhẹ.

Không phải háo hức chiến đấu.

Mà là cảm giác người phụ trách tình báo cuối cùng có một việc đúng chuyên môn.

“Sư phụ.”

“Ừ?”

“Đêm nay ở trong xe.”

“Ta đâu định ra.”

“Không tự nhìn.”

“Ta không.”

“Có động thì gọi ta.”

Long Thanh nhìn.

“Cô cũng không tự đi.”

Cửu Ly cười.

“Vâng.”

Thanh Dao đứng bên nói: “Ta ở y trạm.”

Long Thanh quay.

“Không ra trước.”

“Ta biết.”

Cửu Ly lập tức nói: “Diệp cô nương, ta sẽ kiểm tra.”

Thanh Dao hơi cười.

“Được.”

Mưa rơi nặng hơn.

Các ngọn đèn trong đoàn lần lượt hạ sáng để không lộ tầm nhìn.

Dược xa xếp thành vòng.

Người gác đổi vị trí.

Xe số sáu vẫn nằm ở chỗ cũ, hộp giả bên trong không di chuyển.

Không ai bên ngoài biết đoàn đã phát hiện dấu cắt dây.

Không ai bên trong biết kẻ đột nhập muốn cướp vật tư, dò đường hay chỉ xác nhận hàng.

Long Thanh ngồi trong xe mười, nghe mưa gõ trên mui và kiểm tra thanh kiếm gỗ bên cạnh.

Cửu Ly ngồi ở cửa, mắt hổ phách dưới bóng tối sáng rất nhẹ.

Ở xe y tế cách đó không xa, Thanh Dao đang chuẩn bị linh châm, nhưng lần này nàng không nghĩ nếu có người bị thương thì mình phải lao ra trước.

Nàng chỉ làm đúng việc.

Chờ người được đưa tới.

Mỗi người một vị trí.

Mỗi người một việc.

Giữa màn mưa, một bóng đen khác đang bò rất thấp qua triền đá phía tây, trên tay cầm một đoạn dây nhỏ giống hệt dây cảnh giới của đoàn.

Hắn nhìn về xe số sáu.

Sau lưng hắn...

còn ba người.

Đêm mưa trên dược xa vừa mới bắt đầu.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 67TTS · ĐOÀN HỘ TỐNG RỜI THANH DƯỢC THÀNHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...