Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 80: VÔ DANH PHONG CÓ NHỊ ĐỆ TỬ
Sáng hôm sau, Long Thanh dậy sớm hơn thường ngày gần nửa canh giờ, nhưng không phải vì hồi hộp nhận đệ tử. Hắn chỉ nhớ hôm qua mình đã nói “ngày mai bàn lễ”, vậy nếu ngủ tới lúc mặt trời lên cao rồi để người muốn bái sư đứng chờ ngoài sân thì hơi khó coi. Sau khi rửa mặt, hắn đi một vòng như mọi ngày: mở chuồng gà, kiểm nước, ném thức ăn xuống ao, sờ đất quanh cây xám, nhìn ba cây Thanh Mạch Diệp từng héo đã dựng lá hoàn toàn. Tiểu Hắc nằm trước cửa chỉ mở một mắt khi hắn đi qua rồi lại nhắm. Tiểu Kim đã nhảy lên mái chuồng gà, cục tác một tiếng nghe rất giống đang cười. Long Thanh ngẩng đầu. “Hôm nay nhà có người bái sư, ngươi đừng gây chuyện.” Tiểu Kim nghiêng đầu. “Ta nói thật.” Con chim vàng vỗ cánh một cái rồi tiếp tục đứng. Long Thanh không biết nó hiểu bao nhiêu, nhưng nói trước vẫn tốt. Đến khi hắn quay về sân, Tô Cửu Ly đã ngồi trên ghế dưới cây liễu, tóc bạc buộc gọn, y phục trắng pha xanh, hai chân vĩ giấu hoàn toàn. Diệp Thanh Dao đứng bên chiếc bàn gỗ, đang đặt một bộ trà lên khay. Nàng mặc áo xanh nhạt không quá trang trọng, không đeo quá nhiều ngọc sức, chỉ có cây trâm nhạt màu và hỏa ấn Thanh Liên Sinh Viêm ẩn ở cổ tay. Long Thanh nhìn bộ trà rồi hỏi: “Cô chuẩn bị?” Thanh Dao đáp: “Ừ.” “Có cần nhiều vậy?” “Một chén.” Cửu Ly chống cằm cười: “Sư phụ, người nhận đệ tử mà muốn dùng bát ăn cơm sao?” Long Thanh thật sự đã nghĩ dùng chén trà nào cũng được, nghe vậy đành nói: “Ta đâu nói dùng bát.” “Ánh mắt người nói.” “Hai người bây giờ đều biết đọc mặt ta?” Thanh Dao hơi cười. “Một chút.” Long Thanh bắt đầu có cảm giác sau này cuộc sống sẽ khó hơn.
Nghi thức vốn có thể chỉ ba người, nhưng Hàn Bách và Tạ Trường Xuân đều lên từ sáng. Hàn Bách nói lý do rất rõ: “Ngươi thu một chân truyền Dược Vương Cốc làm đệ tử, dù chỉ truyền một nhánh đạo, ta không lên làm chứng thì sau này người ta hỏi Thanh Vân lại nói không biết.” Tạ Trường Xuân thì đơn giản hơn: “Ta muốn xem một người không biết luyện đan nhận Đan Y thiên tài làm đồ đệ.” Long Thanh nhìn ông. “Ông lên để cười?” “Một phần.” “Vậy xuống.” “Không.” Cửu Ly ngồi bên cười rất vui. Hàn Bách còn mang theo một ngọc thư của Tần Mộc, bên trong ghi rõ Diệp Thanh Dao vẫn thuộc Dược Vương Cốc, sư thừa Đan Y không đổi; việc bái Long Thanh là bái thêm người dẫn đạo trên Sinh Mệnh chi lộ, được Tần Mộc và Cốc chủ Mộc Thừa An đồng ý. Long Thanh đọc kỹ hai lần. “Vậy sau này không ai nói ta cướp đệ tử?” Hàn Bách đáp: “Không.” “Dược Vương Cốc không tới đòi?” “Không.” Tạ Trường Xuân chen: “Nếu ngươi làm nó hỏng có thể tới.” Long Thanh lập tức nhìn Thanh Dao. “Cô nghe chưa?” Nàng rất bình tĩnh. “Ta tự chịu trách nhiệm.” “Không. Ý ta là cô đừng làm mình hỏng.” Thanh Dao khẽ cong môi. “Ta biết.” Tạ Trường Xuân nhìn hai người rồi lắc đầu. “Ta bắt đầu hiểu vì sao con bé muốn bái ngươi.”
Không có hương án lớn. Không có tiếng chuông. Long Thanh cũng không có tổ sư để lạy. Hắn chỉ đặt một chiếc bàn thấp dưới cây liễu, dọn sạch sân, rồi ngồi trên ghế gỗ do chính mình đóng. Cửu Ly đứng bên trái hắn. Hàn Bách và Tạ Trường Xuân ngồi xa hơn làm chứng. Thanh Dao bưng khay trà bước tới. Nàng không làm nghi thức quá rườm rà, chỉ quỳ một gối rồi sau đó quỳ đủ hai gối theo lễ sư môn, nâng chén bằng hai tay. Long Thanh nhìn cảnh ấy vẫn thấy hơi không quen. Một Kim Đan sơ kỳ, chân truyền Đan Y nổi tiếng Thanh Dược Thành, người sở hữu Thái Sơ Sinh Mệnh Thể và hỏa chủng Thanh Liên Sinh Viêm, bây giờ đang quỳ trước một kẻ đến linh thạch cũng không hấp thu được. Hắn thật sự muốn nói “thôi đứng lên”, nhưng hệ thống đã hiện một dòng lạnh lùng: Nghi thức tự nguyện đang tiến hành. Không phát hiện cưỡng ép. Long Thanh hỏi trong đầu: “Ngươi có cần nhấn mạnh không?” Hệ thống không trả lời.
Thanh Dao nâng trà, giọng không lớn nhưng rất rõ: “Diệp Thanh Dao hôm nay bái Long Thanh làm sư, học Sinh Mệnh chi đạo, học cách nhìn sinh trước thuật, học dưỡng trước công, học tiến cũng học dừng. Ta không vì một bát canh mà bái, không vì Thái Sơ Sinh Mệnh Thể mà bái, không vì Thanh Liên Sinh Viêm mà bái. Tần Mộc vẫn là sư phụ truyền ta Đan Y, Dược Vương Cốc vẫn là sư môn của ta. Tại Vô Danh Phong, ta xin học một con đường khác. Nếu sư phụ chịu nhận, đệ tử sẽ tự giữ bản tâm, không dùng danh Vô Danh tranh lợi, không dùng đạo của người phủ định sư thừa cũ, càng không lấy việc cứu người làm cớ để tự hủy mình.” Long Thanh nghe tới câu cuối, cảm giác ít nhất nàng thật sự hiểu điều mình muốn. Hắn nhận chén trà. Cửu Ly đứng bên bỗng nghiêm túc hơn, không còn cười. Nàng đã trải qua một nghi thức gần giống và biết khoảnh khắc này quan trọng với người bái hơn người nhận.
Long Thanh uống một ngụm. Trà nhạt. Rất vừa. Hắn đặt chén xuống rồi nói: “Ta nói trước. Ta thật sự không biết luyện đan, không biết y thuật, cũng không biết cái gọi Sinh Mệnh chi đạo có công pháp gì. Nếu cô bái ta vì chờ một ngày ta lấy ra thần công, có thể chờ cả đời.” Thanh Dao đáp: “Đệ tử biết.” “Ta cũng không bảo đảm thứ ta nói đúng với cô.” “Đệ tử sẽ tự nghĩ.” “Ta giao việc bình thường thì đừng hỏi tại sao không truyền bí pháp.” “Vâng.” “Không được vì ta nói một câu mà tự suy đến mức thổ huyết.” Cửu Ly ho nhẹ, quay mặt. Thanh Dao nhìn Đại sư tỷ tương lai rồi đáp rất nghiêm túc: “Đệ tử sẽ cố.” Long Thanh lập tức cau. “Lại cố?” Nàng đổi: “Nếu có dấu hiệu suy quá xa, ta sẽ dừng và hỏi.” “Cái này tốt.” Hắn dừng rồi nói tiếp: “Còn một điều. Cô đã có Tần trưởng lão. Đừng vì bái thêm ta mà gọi những gì ông ấy dạy là sai. Người ta dạy cô mấy chục năm, cứu cô bao lần. Ta mới biết cô mấy ngày.” Thanh Dao cúi đầu. “Đệ tử hiểu.” Tạ Trường Xuân ở xa nghe tới đây khẽ gật. Câu này mới thật sự khiến ông yên tâm. Long Thanh không muốn chiếm một thiên tài về mình. Hắn thậm chí chủ động giữ sư thừa cũ cho nàng.
Hệ thống sáng lên ngay khi Thanh Dao nói xong. Quan hệ Truyền Đạo xác lập. Đệ tử thứ hai: Diệp Thanh Dao. Định hướng chủ: Đan Đạo – Y Đạo – Sinh Mệnh. Định hướng phụ: Linh Thực – Dưỡng Hỏa. Phương thức đề xuất: sinh hoạt, quan sát, thực hành, lựa chọn. Không khuyến nghị truyền công pháp trực tiếp không tương thích. Một dòng sau hiện: Quyền hạn Truyền Đạo hiện tại: 2 đối tượng chính thức. Long Thanh đọc tới đó thở nhẹ. Ít nhất hệ thống không đột nhiên báo thu mười đệ tử một lần. Nhưng chưa xong. Một thông báo khác xuất hiện: Nhiệm vụ nhập môn – Dưỡng Sinh. Yêu cầu đệ tử thứ hai chăm sóc một luống Tĩnh Tâm Hoa trong bảy ngày. Trong thời gian nhiệm vụ, không sử dụng linh lực, đan dược, linh dịch hoặc Thanh Liên Sinh Viêm để thúc sinh. Chỉ được can thiệp vượt mức phàm tục khi xuất hiện nguy cơ tử vong thực tế của cây. Mục tiêu: phân biệt “có thể giúp” và “cần giúp”. Long Thanh nhìn bảng, trong lòng lập tức thấy hệ thống vẫn là hệ thống. Người ta vừa bái một thiên tài Kim Đan, nhiệm vụ đầu là trồng hoa bảy ngày.
Cửu Ly thấy vẻ mặt hắn lập tức hỏi: “Nhiệm vụ?” “Ừ.” “Gì?” “Trồng hoa.” Tạ Trường Xuân đang uống trà suýt sặc. Hàn Bách ngẩng đầu. Thanh Dao lại không bất ngờ. “Loại nào?” “Tĩnh Tâm Hoa.” “Bao lâu?” “Bảy ngày.” “Điều kiện?” Long Thanh đọc. Nàng nghe xong gật rất nghiêm túc. Tạ Trường Xuân không nhịn được. “Thanh Dao, ngươi thật sự không thấy kỳ?” Nàng nhìn ông. “Mấy ngày qua ta đã hiểu.” “Một Kim Đan Đan Y bái sư, nhập môn trồng hoa?” “Đúng.” Hàn Bách lắc đầu. “Cửu Ly ngày trước quét sân.” Đại sư tỷ lập tức nói: “Ta còn nấu ăn.” Long Thanh quay. “Cô kể để tự hào?” “Đương nhiên. Sư muội không thể nhẹ hơn ta quá nhiều.” Thanh Dao nhìn nàng. Cửu Ly dừng. Đây là lần đầu nàng tự nhiên dùng hai chữ sư muội. Không khí yên đúng nửa nhịp. Thanh Dao hơi cong môi rồi chắp tay về phía nàng. “Đại sư tỷ.” Cửu Ly rõ ràng rất hưởng thụ. “Gọi lại.” Long Thanh lập tức hỏi: “Cô làm gì?” “Ta nghe chưa rõ.” Thanh Dao hiểu nàng đang trêu nhưng vẫn gọi: “Đại sư tỷ.” Cửu Ly gật đầy hài lòng. “Tốt. Sau này có việc cứ hỏi ta.” Tạ Trường Xuân nhìn. “Ngươi biết đan?” “Không.” “Y?” “Không.” “Vậy nó hỏi gì?” “Quy củ Vô Danh.” “Ví dụ?” Cửu Ly nói không cần nghĩ: “Không làm sư phụ tức, không chọc Tiểu Hắc, không ăn gà, không phá rau, không tự chạy cứu người, không uống quá một chén rượu nếu không chắc tửu lượng.” Thanh Dao nhìn nàng. “Điều cuối là quy củ chung?” “Ta từng phạm.” Long Thanh ho. “Cô đừng kể thêm.” Thanh Dao nhớ chuyện cáo say ngủ nhầm phòng đã nghe lấp lửng trước, khóe môi lập tức cong hơn. Cửu Ly thấy nàng đoán ra, tai hơi nóng nhưng mặt vẫn bình tĩnh.
Sau nghi thức, Long Thanh lấy từ trong nhà ra hai miếng gỗ. Một cái là mộc bài cũ hắn làm thử đêm trước nhưng khắc lệch chữ. Cái thứ hai mới hoàn chỉnh. Gỗ không phải linh mộc quý, chỉ là loại cứng hắn dùng đóng đồ. Một mặt khắc hai chữ Vô Danh, mặt kia khắc Thanh Dao. Hắn đưa. “Cửu Ly có một cái. Cô cũng.” Thanh Dao nhận bằng hai tay. Mộc bài nhẹ, không có trận pháp, không có linh áp, giá trị có lẽ còn không bằng chiếc hộp đựng linh châm của nàng. Nhưng nàng nhìn lâu hơn bất kỳ món pháp bảo nào nhận được trong Thanh Dược Hội. “Sư phụ tự làm?” “Ừ.” “Đêm qua?” “Một phần.” Cửu Ly lập tức chen: “Cái đầu khắc hỏng.” Long Thanh quay. “Cô biết?” “Ta thấy mảnh gỗ trong thùng.” “Cô lục?” “Đi ngang.” “...” Thanh Dao cười, đưa tay vuốt chữ sau mộc bài. “Ta thích.” Long Thanh nói: “Đeo hay cất tùy.” Nàng lập tức buộc vào bên hông, cùng vị trí gần ngọc bài Dược Vương Cốc. Hai thẻ nằm cạnh nhau. Không cái nào che cái nào. Tạ Trường Xuân nhìn cảnh đó, cảm thấy cách này rất đúng với lời vừa rồi: Thanh Dao không rời sư môn cũ, chỉ có thêm một con đường.
Hệ thống lại hiện: Đệ tử thứ hai đã nhận tín vật sư môn. Trạng thái: ổn định. Long Thanh hỏi trong đầu: “Gỗ thường cũng tính?” Tín vật dựa trên sự công nhận quan hệ, không dựa trên phẩm cấp vật liệu. Hắn lần đầu thấy hệ thống nói một câu có vẻ hợp tình. “Vậy tốt.” Cửu Ly nghe hắn lẩm bẩm hỏi: “Hệ thống lại nói?” “Nó nói mộc bài tính.” “Đương nhiên.” Nàng sờ mộc bài của mình. “Cái của ta là đầu tiên.” Thanh Dao nhìn. “Ta biết.” “Khác.” “Khác gì?” Cửu Ly suy nghĩ rồi nói: “Có kinh nghiệm đầu tiên.” Long Thanh nhìn nàng. “Cô đừng tranh cả miếng gỗ.” “Ta không tranh. Ta xác nhận địa vị Đại sư tỷ.” Thanh Dao bình tĩnh gật. “Ta không có ý tranh.” Cửu Ly lập tức quay sang Long Thanh, vẻ mặt như muốn nói thấy chưa, lại không tranh. Hắn hoàn toàn không hiểu.
Nhiệm vụ nhập môn bắt đầu ngay sau bữa trưa. Long Thanh chọn một luống đất phía sau khu dược viên mới. Tĩnh Tâm Hoa không phải linh dược quá quý, nhưng có tác dụng dưỡng thần nhẹ, phù hợp đất thoáng và không thích quá nhiều nước. Thanh Dao có thể chỉ cần một pháp thuật đã làm đất hoàn hảo, nhưng nhiệm vụ không cấm dùng dụng cụ nên nàng cầm cuốc nhỏ. Long Thanh đứng cạnh nói: “Đất này hơi cứng.” “Ta thấy.” “Trộn ít phân ủ.” “Bao nhiêu?” “Cô tự tính.” Nàng nhìn hắn. “Không có công thức?” “Ta trồng theo đất.” “Ta hiểu.” Cửu Ly ngồi dưới bóng cây nhìn hai người làm, một lúc sau nói: “Sư phụ, người dạy sư muội mà không đưa đáp án.” “Nàng phải trồng, không phải ta.” “Vậy trước đây người bảo ta quét lá cũng thế.” “Đúng.” “Hệ thống rất thích sai người làm việc.” Long Thanh hoàn toàn đồng ý. “Ừ.”
Thanh Dao xới đất, bóp thử độ tơi, trộn phân, chia luống. Không dùng linh lực nghe đơn giản nhưng đối với một Kim Đan đã quen động ý niệm là có thể nhấc vật, thực ra hơi bất tiện. Nàng vài lần theo bản năng muốn dùng thần thức kéo một cái xẻng rồi tự dừng. Cửu Ly thấy liền cười. “Sư muội.” Thanh Dao ngẩng. “Đại sư tỷ?” “Tay.” Nàng nhìn xẻng đang hơi rung vì linh lực vô thức, lập tức thu. “Đa tạ.” Cửu Ly rất hài lòng. “Ta có kinh nghiệm.” Long Thanh hỏi: “Cô ngày trước có dùng yêu lực quét sân?” Cửu Ly lập tức im. Hắn nhìn. “Có?” “Lúc đầu một chút.” “Ta biết ngay.” “Sau ta không dùng.” Thanh Dao bật cười. “Đại sư tỷ quả nhiên có kinh nghiệm.” Cửu Ly không biết câu này khen hay chọc, cuối cùng quyết định coi là khen.
Đến lúc gieo hạt, Long Thanh chỉ nói một câu: “Bảy ngày đầu, trừ khi sắp chết thì đừng giúp bằng thứ chúng tự làm được.” Thanh Dao hỏi: “Nếu thiếu nước?” “Tưới.” “Đó cũng là giúp.” “Cây trong luống phụ thuộc người tưới.” “Nếu nấm?” “Xử lý.” “Nếu sinh trưởng chậm?” “Không làm.” “Nếu lá hơi vàng?” “Tìm nguyên nhân trước.” “Nếu ta biết Sinh Viêm có thể khiến nó hồi trong mười tức?” “Càng không cần nếu nó tự hồi được.” Thanh Dao gật. Đây chính là bài nàng muốn. Không phải cấm dùng sức mạnh. Cây khát vẫn tưới. Nấm vẫn trị. Cọc gãy vẫn chống. Nhưng không dùng một phương pháp mạnh chỉ vì mình có thể.
Nàng gieo xong, phủ đất, tưới một lượt vừa đủ rồi đặt biển gỗ. Cửu Ly hỏi: “Viết gì?” Thanh Dao viết ba chữ: Luống nhập môn. Long Thanh nhìn. “Không cần trang trọng vậy.” “Để ta nhớ.” “Tùy.” Cửu Ly lập tức lấy một mảnh nhỏ viết bên cạnh: Nhị sư muội. Thanh Dao nhìn. “Đại sư tỷ.” “Đánh dấu.” “Sư phụ nói không cần.” “Ta cần.” Long Thanh đứng sau thở dài. Từ khi có hai đệ tử, Vô Danh Phong chưa mạnh hơn bao nhiêu nhưng biển gỗ bắt đầu nhiều.
Buổi chiều Hàn Bách và Tạ Trường Xuân xuống núi. Trước khi đi, Tạ Trường Xuân kéo Long Thanh ra một bên. “Ngươi biết mình vừa thu người nào không?” “Thanh Dao.” “Ta hỏi vị trí.” “Dược Vương chân truyền.” “Không chỉ. Nếu Thái Sơ Sinh Mệnh Thể ổn và Thanh Liên Sinh Viêm phát triển, tương lai nàng có thể là một trong những Đan Y quan trọng nhất Đông Huyền.” Long Thanh nghe xong cau mày. “Vậy càng không nên ở đây quá lâu?” Tạ Trường Xuân tưởng hắn lo trách nhiệm, nhưng hắn nói tiếp: “Dược Vương Cốc sẽ cần nàng.” “Nó đâu bỏ cốc.” “Đúng.” “Ngươi chỉ truyền một phần đạo. Không cần giữ nó cả ngày.” Long Thanh gật. “Vậy tốt.” Tạ nhìn hắn lâu rồi nói: “Ngươi thật sự không định biến Vô Danh thành phe riêng?” “Ta nuôi mấy người làm gì?” “Đệ tử.” “Có hai đã đủ việc.” “Sau này hệ thống cho thêm?” Long Thanh lập tức nhìn. “Ông đừng nói gở.” Tạ cười lớn rồi xuống núi.
Từ ngày đó, cách xưng hô trong nhà đổi rất nhanh. Cửu Ly gọi “sư muội” gần như mỗi khi có cơ hội. Thanh Dao lúc đầu còn hơi không quen, sau nửa ngày đã gọi “Đại sư tỷ” rất tự nhiên. Long Thanh trở thành “sư phụ” từ cả hai phía, nghe nhiều tới mức chiều hôm đó hắn bắt đầu thấy danh xưng này quá nặng. Đặc biệt khi hai người cùng gọi. Lúc ăn cơm, Cửu Ly hỏi: “Sư phụ, hôm nay ai rửa bát?” Thanh Dao đang cầm chén nói: “Theo quy củ hôm qua, tới lượt ta.” Cửu Ly gật. “Sư muội nhập môn nên làm.” Long Thanh lập tức nói: “Bái sư không liên quan rửa bát.” “Đại sư tỷ trước cũng rửa.” “Cô đừng kéo truyền thống từ việc nhà.” Thanh Dao lại rất bình tĩnh. “Ta rửa được.” Cửu Ly mỉm cười. “Thấy chưa.” Long Thanh cảm giác nếu cứ tranh chuyện này hắn sẽ thua, đành bỏ.
Nhưng cạnh tranh thật sự bắt đầu ở chén trà buổi chiều. Thanh Dao pha ba chén như thường. Cửu Ly nhìn nàng rót cho Long Thanh trước, hỏi: “Sư muội.” “Ừ?” “Tại sao sư phụ trước?” “Ấm ở bên này.” “Nếu ấm bên kia?” “Ta rót Đại sư tỷ trước.” Cửu Ly khựng. Không bắt được. Nàng đổi hướng, tự nhiên khoác tay Long Thanh đang ngồi bên. “Sư phụ, trà hôm nay ngon?” Long Thanh đã quen với việc nàng ôm tay nhưng cơ thể vẫn phản ứng rất thật khi phần mềm mại áp sát. Hắn ho một tiếng. “Ngon.” Cửu Ly cười. Mị hương tự nhiên rất nhẹ thoát quanh tóc và cổ tay, không đủ mê hoặc tâm trí nhưng khiến khoảng cách gần trở nên rõ hơn. Thanh Dao ngồi đối diện thấy tai hắn hơi đỏ, không chen. Chỉ đẩy đĩa bánh về gần hắn một chút. Long Thanh thuận tay lấy. Cửu Ly lập tức thấy. “Sư muội.” “Gì?” “Cô không tranh trà, chuyển sang bánh?” Thanh Dao ngơ đúng thật. “Ta thấy đĩa xa.” “...” Long Thanh hỏi: “Hai người có thể uống trà bình thường không?” Cả hai cùng đáp: “Được.” Sau đó Cửu Ly vẫn không buông tay. Thanh Dao cũng không kéo đĩa bánh lại. Một cuộc chiến mà chỉ Long Thanh không biết đang diễn ra.
Tới tối, Thanh Dao kiểm lại luống Tĩnh Tâm Hoa lần đầu. Đất vẫn đủ ẩm. Chưa có hạt nảy. Nàng theo bản năng muốn dùng Sinh Mệnh Thể nhìn sâu dưới đất xem hạt đã hút nước chưa. Tay vừa đặt gần luống, hệ thống của Long Thanh đột nhiên hiện cảnh báo: Nhiệm vụ Dưỡng Sinh: Không khuyến nghị can thiệp cảm nhận sâu liên tục. Quan sát quá mức có thể thay đổi hành vi của người chăm, dù không trực tiếp ảnh hưởng cây. Long Thanh đang đứng gần đọc xong hơi bất ngờ. “Hệ thống bảo cô đừng soi.” Thanh Dao ngẩng. “Vì?” “Nó nói soi nhiều làm người trồng đổi cách xử lý.” Nàng suy nghĩ rồi hiểu. Nếu biết từng hạt hôm nay hút bao nhiêu nước, ngày mai rễ mọc mấy li, nàng sẽ rất dễ điều chỉnh liên tục cho “tối ưu”. Nhưng cây bình thường không cần một người đứng trên đầu mỗi canh giờ. “Vậy chỉ nhìn ngoài?” “Ừ.” Thanh Dao đứng lên. “Khó hơn ta tưởng.” Cửu Ly ở bên cười. “Quét sân cũng vậy. Càng muốn quét sạch từng lá, gió càng rơi thêm.” Long Thanh hỏi: “Cô cuối cùng hiểu?” “Hiểu lâu rồi.” “Vậy tốt.”
Đêm xuống, Long Thanh ngồi câu cá bên ao. Cửu Ly ngồi cạnh, hai chân co lên ghế, còn Thanh Dao cách một đoạn đang đọc bản sao Sinh Mạch Viện. Không ai nói nhiều. Một lúc sau, Cửu Ly hỏi: “Sư phụ.” “Ừ?” “Vô Danh có hai đệ tử rồi.” “Ừ.” “Người vui?” Long Thanh nghĩ. “Có người chăm dược viên.” Cửu Ly lườm. “Chỉ vậy?” “Có thêm người ăn cơm.” “Còn?” “Nhà đông hơn.” Cửu Ly cuối cùng hơi cười. “Cái này nghe được.” Thanh Dao ở xa nghe nhưng không ngẩng. Khóe môi lại cong.
Long Thanh hỏi ngược: “Cô thì sao?” “Ta?” “Có sư muội.” Cửu Ly im một lúc. “Ban đầu hơi khó chịu.” Thanh Dao lần này ngẩng. Cửu Ly không né. “Bây giờ vẫn hơi.” Thanh Dao gật rất bình tĩnh. “Ta biết.” “Nhưng không ghét.” “Đa tạ Đại sư tỷ.” “Cô đừng khách sáo quá.” “Vậy ta sẽ cố.” “Lại cố.” Long Thanh nghe, bật cười. Hai nữ tử cùng nhìn hắn. Hắn nói: “Cô bị lây Thanh Dao.” Cửu Ly lập tức phản đối. “Rõ ràng là sư muội bị lây người.” Thanh Dao đặt sách xuống. “Có thể cả hai.” Không khí rất nhẹ.
Long Thanh không biết rằng chính trong khoảnh khắc bình thường ấy, hệ thống hiện một bảng mà lần này hắn kịp nhìn thấy. Vô Danh Phong – Truyền Đạo trạng thái. Đại đệ tử: Tô Cửu Ly. Định hướng: Huyền Cơ – Huyễn Đạo – Thiên Cơ – Tình Báo – Tâm Cảnh. Huyết mạch chân vĩ ổn định: 2/9. Nhị đệ tử: Diệp Thanh Dao. Định hướng: Đan Đạo – Y Đạo – Sinh Mệnh. Phụ hướng: Linh Thực – Dưỡng Hỏa. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể: sơ thức tỉnh, đang ổn định. Thanh Liên Sinh Viêm: nhận chủ sơ cấp. Bên dưới không có cảnh giới, không có chỉ số chiến lực, không có phần “sư môn hùng mạnh”. Chỉ có một dòng: Mức độ ổn định sinh hoạt Vô Danh Phong: Tốt. Long Thanh nhìn câu cuối, thấy đây mới là thứ quan trọng nhất. Hắn đóng bảng. “Tốt.” Cửu Ly hỏi: “Gì?” “Hệ thống nói nhà ổn.” “Nó còn chấm nhà?” “Có vẻ.” Thanh Dao hỏi: “Bao nhiêu?” “Không có số.” “Vậy đúng kiểu hệ thống của sư phụ.” Cửu Ly nói: “Nó keo phần thưởng.” Long Thanh lập tức đồng ý. “Rất.”
Sáng ngày thứ hai sau khi bái sư, một hạt Tĩnh Tâm Hoa đầu tiên nứt đất. Thanh Dao phát hiện lúc tưới. Nàng đứng nhìn nhưng không gọi Long Thanh ngay. Không dùng Sinh Mệnh Thể. Không dùng Sinh Viêm. Chỉ nhìn màu lá mầm, kiểm đất bằng tay rồi tưới ít hơn hôm trước vì trời ẩm. Đến khi Long Thanh đi qua, nàng mới nói: “Nảy rồi.” Hắn nhìn. “Ừ.” “Chỉ một.” “Ngày mai thêm.” “Nếu không?” “Ngày kia.” “Nếu bảy ngày chỉ nảy một nửa?” “Xem nguyên nhân.” Thanh Dao gật. Không có áp lực phải đạt tỷ lệ mười thành. Hệ thống hiện Tiến độ nhiệm vụ: 1/7 ngày. Trạng thái: hợp lý. Long Thanh nhìn rồi nói: “Hệ thống không chê.” Thanh Dao cười. “Vậy ta tiếp tục.”
Những ngày sau trôi nhanh. Không có đại chiến. Không có người tới quỳ lạy. Thanh Dao dùng buổi sáng chăm luống nhập môn, buổi trưa nghiên cứu Huyết Tỏa hoặc bản sao Sinh Mạch Viện, chiều giúp Long Thanh phân loại hạt và dược liệu. Cửu Ly tiếp tục trao đổi tin với Huyền Cơ Phong về Táng Đạo Điện. Hàn Bách gửi lên một tập hồ sơ đầu tiên: chưa tìm thấy cái tên Táng Đạo Điện trong hồ sơ chính thức Đông Huyền gần nghìn năm, nhưng một vài truyền thuyết cũ nhắc “Táng Đạo”, “Hắc Nhật”, “Cửu Tỏa” ở những vùng khác nhau. Chưa đủ kết luận. Cửu Ly chỉ ghi, không lao đi tìm. Long Thanh đọc vài trang đã đau đầu, giao lại nàng. “Cô phụ trách.” Cửu Ly rất vui. “Sư phụ chính thức giao tình báo?” “Ừ.” “Có chức?” “Đại đệ tử.” “Không có lương?” “Có cơm.” “Keo.” Nhưng nàng vẫn nhận.
Ngày thứ bảy, luống Tĩnh Tâm Hoa nảy được hơn tám thành. Hai hạt không nảy. Một cây lá nhỏ hơn bình thường. Một cây có dấu nấm nhẹ ở gốc. Thanh Dao xử lý bằng cách thay lớp đất trên, giảm nước và tăng thông thoáng. Không dùng Sinh Viêm. Long Thanh hỏi: “Cây nhỏ có cứu?” “Không cần. Rễ vẫn khỏe.” “Hai hạt chưa nảy?” “Đào lên kiểm sau khi đủ thời gian.” “Tốt.” Hệ thống hiện: Nhiệm vụ nhập môn hoàn thành. Đánh giá: Đạt. Đối tượng phân biệt được can thiệp cần thiết và can thiệp vì mong muốn kiểm soát. Phần thưởng: Kỹ năng phụ trợ nhận thức – Dưỡng Dược Cơ Sở, tự hình thành theo hiểu biết hiện có của đối tượng. Không truyền kiến thức vượt nền tảng. Long Thanh đọc xong hơi bất ngờ. “Có phần thưởng.” Cửu Ly lập tức đi tới. “Gì?” “Kỹ năng dưỡng dược cơ sở.” Nàng nhìn Thanh Dao. “Sư muội vốn biết trồng.” “Hệ thống nói tự hình thành theo hiểu biết.” Thanh Dao nhắm mắt một lúc. Không có một bộ bí pháp nhét vào đầu. Chỉ những kiến thức nàng vốn có về nước, đất, dược tính, hỏa, sinh cơ đột nhiên được sắp xếp thành một hệ thống rõ hơn. Nàng mở mắt. “Không phải cho ta thứ mới.” “Vậy?” “Giúp ta biết thứ nào nên dùng trước.” Long Thanh gật. “Hợp.”
Cửu Ly chống cằm. “Nhiệm vụ đầu của ta ngày trước có phần thưởng gì?” “Kiếm...” Long Thanh dừng. “Không liên quan.” “Ta nhớ.” “Vậy hỏi làm gì?” “So sánh sư phụ có thiên vị sư muội không.” Thanh Dao nhìn. Long Thanh lập tức nói: “Hệ thống phát, không phải ta.” Cửu Ly mỉm cười. “Ta biết.” “Vậy cô hỏi?” “Đại sư tỷ cần kiểm tra.” Thanh Dao cuối cùng cũng bắt đầu biết phản kích nhẹ: “Nếu Đại sư tỷ lo, ngày mai ta có thể pha trà cho tỷ trước.” Cửu Ly híp mắt. “Cô đang nhường?” “Ấm ở phía tỷ.” Một nhịp. Cửu Ly bật cười. “Sư muội, cô học nhanh.” Long Thanh đứng giữa hoàn toàn không hiểu bài học nào đang được nhắc.
Buổi tối hôm nhiệm vụ hoàn thành, Long Thanh nấu thêm một món. Không phải lễ. Chỉ vì nhà có cá. Thanh Dao ngồi bên phải, Cửu Ly bên trái. Hai mộc bài Vô Danh treo ở hai người. Tiểu Hắc nằm cửa. Tiểu Kim đứng trên bệ cửa sổ. Gió qua cây liễu. Ngoài sân, luống Tĩnh Tâm Hoa mới nảy còn nhỏ tới mức không ai nhìn từ xa thấy. Nhưng đối với Vô Danh Phong, một giai đoạn đã kết thúc. Nơi trước đây chỉ có một người muốn sống yên tĩnh, sau đó thêm một con cáo bị thương, giờ đã chính thức có hai đệ tử.
Long Thanh nhìn bàn ăn đông hơn, trong lòng hơi kỳ. Hắn từng nghĩ xuyên không tới đây sẽ ở một mình, trồng rau, nuôi gà, nếu may thì sống đủ lâu. Không hiểu từ lúc nào Vô Danh bắt đầu có người chờ cơm. Hắn không ghét. Chỉ thấy cuộc sống yên tĩnh mình muốn đang biến thành một kiểu yên tĩnh khác — không còn hoàn toàn không người, mà là có vài người ở cạnh nhưng không khiến hắn muốn đuổi.
Cửu Ly gắp rau cho hắn. “Sư phụ ăn.”
Thanh Dao đặt chén canh gần hơn. “Canh nguội vừa.”
Long Thanh nhìn hai bên.
“Ta tự gắp được.”
Cửu Ly cười. “Ta biết.”
Thanh Dao nói: “Ta chỉ đẩy chén.”
“...”
Hắn quyết định ăn.
Vô Danh Phong rất yên.
Nhưng cách Đông Huyền cực xa, tại một nơi không có ánh nắng, lại có người vừa đặt tên hắn lên một chiếc bàn đá.
Đó là một gian điện ngầm không lớn. Không giống tổng bộ của một thế lực thống trị thiên hạ, chỉ là một phân điện ẩn dưới dãy núi đen ở rìa một vùng giao giới với Tây Ma. Trên tường không treo cờ. Chỉ có một vòng tròn đen được khắc sâu, quanh vòng là chín đường xích. Ánh đèn trong điện không vàng mà tím sẫm. Một người đeo mặt nạ đặt bốn mảnh ngọc lên bàn. Mảnh thứ nhất ghi Tô Cửu Ly – Cửu Vĩ Thiên Hồ – hai chân vĩ khôi phục. Mảnh thứ hai ghi Diệp Thanh Dao – Thái Sơ Sinh Mệnh Thể – Thanh Liên Sinh Viêm nhận chủ sơ cấp. Mảnh thứ ba ghi Thanh Liên cổ phủ – Đạo Môn Đông Huyền vẫn đóng – Cửu Tỏa chưa toàn. Mảnh cuối chỉ có hai chữ: Long Thanh.
Đối diện bàn không có ai ngồi ngay từ đầu. Chỉ một màn sa đen buông từ trần xuống. Người đeo mặt nạ nói: “Chấp Đăng Sứ thất bại một phần, nhưng dữ liệu phong cấm đã lấy được bảy phần. Huyết Ảnh tuyến Đông Huyền không nên dùng lại trong thời gian ngắn. Thanh Vân đã biết tên Táng Đạo Điện.” Một giọng nữ từ sau màn vang lên, mềm tới mức người bình thường nghe lâu dễ vô thức thả lỏng cảnh giác: “Biết thì biết. Một cái tên có thể cắn người sao?” Người đeo mặt nạ im một nhịp. “Điện chủ phân điện muốn cô đi.” “Giết ai?” “Không giết.” “Vậy bắt?” “Không.” “Trộm?” “Không phải chính.” Màn sa lay nhẹ. Một bàn tay trắng nõn kéo sang một bên. Nữ tử bước ra.
Nàng mặc váy đen tím, không quá hở nhưng đường nét cơ thể được y phục ôm vừa đủ để mỗi bước đi đều khiến ánh mắt người khác dễ vô thức dừng lại. Tóc đen pha một sợi tím sẫm, mắt dài, đồng tử có ánh đỏ rất mỏng. Khuôn mặt không phải kiểu thanh lãnh như Diệp Thanh Dao, cũng không mang vẻ linh động hồ ly như Tô Cửu Ly. Vẻ đẹp của nàng có tính xâm lấn hơn, giống biết rất rõ mình đẹp và chưa bao giờ thấy cần giả vờ không biết. Nhưng thứ nguy hiểm nhất không phải thân hình hay gương mặt, mà là khí tức Thiên Mị Ma bẩm sinh khiến giọng nói, ánh mắt và khoảng cách đều có thể trở thành một phần của mê hoặc.
Nàng cầm mảnh ngọc có tên Long Thanh lên.
“Người này?”
“Không xác định tu vi.”
“Lại câu này.”
“Ba Trắc Linh Thạch từng không đo được linh căn. Không phát hiện dao động linh lực rõ. Nhưng nhiều sự kiện quanh hắn vượt quy luật thông thường. Tô Cửu Ly ở cạnh hắn phá Huyết Tỏa. Diệp Thanh Dao thức tỉnh Thái Sơ Sinh Mệnh Thể sau khi dùng thức ăn của hắn. Thanh Liên Sinh Viêm nhận Diệp Thanh Dao trong chuyến có hắn tham gia. Mạc Sơn Hà từng điều tra hắn. Lục Huyền phá cảnh sau một bữa cơm tại Vô Danh.”
Nữ tử nhìn mảnh ngọc.
“Nghe giống người nấu ăn khá.”
Người mặt nạ không phản ứng với câu đùa. “Lệnh của phân điện: không trực tiếp đối địch Long Thanh khi chưa xác định bản chất. Không kích hoạt sát thủ. Không động vào Vô Danh Phong bằng lực lượng lớn. Ưu tiên tiếp xúc, quan sát, xác định ảnh hưởng của hắn đối với Cửu Tỏa, Sinh Viêm và người mang huyết mạch đặc thù.”
Nữ tử hỏi: “Tại sao chọn ta?”
“Cô giỏi tiếp xúc.”
“Ta giỏi nhiều thứ.”
“Đặc biệt là khiến người khác tự nói.”
Nàng cười.
Ánh tím trong điện như tối đi một chút.
“Ta là Ma tộc. Thanh Vân cho ta vào?”
“Không cần vào bằng thân phận thật.”
“Giả làm tán tu?”
“Tùy cô.”
“Giả làm nữ nhân gặp nạn?”
Người đeo mặt nạ im.
Nàng càng cười.
“Nghe nói Vô Danh đã nhặt một con cáo bị thương, sau đó con cáo thành Đại đệ tử.”
“Không khuyến nghị lặp lại cách quá giống.”
“Ta chỉ hỏi.”
Nàng nhìn sang mảnh ngọc Tô Cửu Ly. “Cửu Vĩ Thiên Hồ. Hai đuôi.” Rồi mảnh Diệp Thanh Dao. “Đan nữ. Sinh Mệnh Thể. Linh hỏa.” Cuối cùng lại nhìn Long Thanh. “Một người không có tu vi rõ mà quanh mình đã có hai nữ nhân rất thú vị.”
“Cô không được gây xung đột không cần thiết.”
“Ta biết.”
“Đặc biệt Tô Cửu Ly có khả năng nhìn huyễn và mị thuật mạnh hơn tu sĩ Nhân tộc cùng cấp.”
Nữ tử bật cười nhỏ. “Hồ ly gặp Ma nữ.”
“Đây không phải trò chơi.”
“Ta cũng đâu nói là trò.”
Nàng đứng dậy, đưa mảnh ngọc Long Thanh lên ngang mắt. “Nhiệm vụ là tiếp xúc. Không giết. Không bắt. Không cướp. Chỉ nhìn người này là gì.”
“Đúng.”
“Có được dùng mị thuật?”
Người mặt nạ dừng.
“Trong giới hạn không khiến mục tiêu phát hiện ý đồ của Điện.”
Nữ tử nghiêng đầu.
“Vậy nếu ta không dùng thuật?”
“Ý cô?”
Nụ cười trên môi nàng sâu hơn.
“Ta tự đi.”
Người đeo mặt nạ nhìn.
Nàng lại hỏi một câu như thật sự tò mò:
“Nếu không được giết hắn... vậy ta quyến rũ hắn có tính là đối địch không?”
Không ai trong điện trả lời ngay.
Nữ tử cười thành tiếng, thả mảnh ngọc trở lại bàn. Trên cổ tay nàng, một ấn ký hình hoa tím lóe rồi mất. Khí tức Thiên Mị Ma thu vào sạch tới mức chỉ vài nhịp sau, vẻ áp bức mê hoặc quanh nàng đã giảm hơn nửa. Nếu thay y phục sáng màu, che đồng tử và giấu ma khí, nàng hoàn toàn có thể đi vào một thành trì Nhân tộc mà không ai lập tức nhìn ra.
Người mặt nạ cuối cùng nói: “Mị Vô Song.”
Nàng dừng ở cửa.
“Gì?”
“Đừng quên mục tiêu.”
Mị Vô Song không quay đầu.
“Ta chưa từng quên.”
“Long Thanh không phải nam nhân bình thường.”
Nàng cười.
“Nam nhân nào gặp ta lần đầu cũng thích nói mình không bình thường.”
“Ta không đùa.”
“Ta cũng không.”
Nàng bước khỏi phân điện.
Ngoài kia là đêm Tây Ma, trăng tím treo trên một dãy núi đen.
Gió nâng tóc dài sau lưng.
Mị Vô Song nhìn về phương đông rất lâu rồi lẩm bẩm:
“Vô Danh Phong.”
“Long Thanh.”
“Cửu Vĩ hồ ly.”
“Đan nữ Sinh Mệnh.”
Nàng hơi liếm môi, nhưng không có vẻ dâm tà thô tục, chỉ giống một nữ nhân vừa tìm thấy chuyện đủ thú vị để rời nơi mình đang ở.
“Được.”
“Ta tới xem.”
Cách đó rất xa, tại Vô Danh Phong, Long Thanh vừa tắt đèn bếp. Cửu Ly đã về phòng. Thanh Dao còn đứng ngoài xem luống Tĩnh Tâm Hoa lần cuối rồi cũng đóng cửa. Tiểu Hắc nằm trước cổng bỗng mở mắt.
Nó nhìn về phương tây.
Rất lâu.
Sau đó lại đặt đầu xuống chân.
Long Thanh từ trong nhà hỏi vọng:
“Tiểu Hắc, sao vậy?”
Con chó không đáp.
Hắn nghe không có tiếng sủa thì cũng không ra.
“Không có gì thì ngủ.”
Vô Danh Phong lại yên.
Hai đệ tử.
Một sư phụ.
Một hồ ly.
Một đan nữ.
Một con chó đen.
Một con chim vàng.
Một cây liễu.
Một ao cá.
Và ở phương tây...
một Ma nữ đang lên đường.