QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 76: CÁI TÊN SAU MẶT TRỜI ĐEN

Trong thư thất kín sau quan tài, không ai vội nói ba chữ vừa ghép được thành kết luận ngay. Tạ Trường Xuân yêu cầu mọi người đọc lại từ đầu, không phải một lần mà ba lần. Ngọc giản cháy sém được đặt trong trận cố định, các phiến đá được xếp theo vết gãy, mảnh kim loại đen có chín vạch xích được đặt riêng dưới một lớp ngọc che. Diệp Thanh Dao cùng hai người hiểu cổ văn của Dược Vương Cốc ngồi đối chiếu từng nét, còn Hàn Xích đứng bên nhưng không xen. Tô Cửu Ly thì không nhìn chữ đầu tiên; nàng nhìn cách những phần tên bị phá. Có chỗ bị lửa đốt, có chỗ bị đục, có chỗ lại bị mài rất cẩn thận. Điều đó chứng minh không phải tất cả hư hại xảy ra cùng một thời điểm. Long Thanh đứng phía sau nhìn một lúc rồi hỏi: “Có thể người sau cố xóa tên?” Tạ Trường Xuân gật. “Khả năng rất cao.” “Vậy chỗ này kín sao chưa bị xóa hết?” “Có thể họ chưa tìm thấy.” Cửu Ly nhìn cửa thư thất vừa tự mở sau khi chín bệ ổn lại. “Hoặc đây chính là lý do người áo xám muốn biết tình trạng phong cấm. Hắn biết có thứ bị giấu nhưng không biết cửa ở đâu.” Long Thanh thấy hợp. “Vậy càng đừng mở thứ dưới nền.”
Thanh Dao ghép một phiến đá nhỏ vào vị trí thiếu. Dòng chữ cuối cùng liền hơn trước. Nàng đọc chậm: “Năm thứ ba mươi hai sau phong lô, người của Táng... Đạo... Điện lại tới.” Tạ Trường Xuân dùng ngón tay chỉ ba khoảng. “Ba chữ cách nhau vì mặt đá vỡ, nhưng cấu trúc câu cho thấy là một danh xưng.” Người cổ văn Dược Vương Cốc nói: “Chữ đầu đúng là Táng. Không phải Tàng. Nét bộ thảo đã mất nhưng phần dưới là chữ tử.” Hàn Xích nhíu mày. “Táng Đạo Điện. Chôn đạo?” Long Thanh nghe cái tên liền nói: “Không giống tổ chức tốt.” Cửu Ly quay sang. “Chỉ dựa tên?” “Một tổ chức tên Chôn Đạo nghe đã không hiền.” Nàng hơi cong môi. “Lần này ta đồng ý.” Thanh Dao lại không cười ngay. Nàng đang nhìn một trang khác, nơi Thanh Liên Đan Quân ghi: “Táng Đạo chi nhân tự xưng hộ môn, lời nói mở cửa thông thiên, nhưng việc làm không giống cầu tiên.” Nàng đọc lại rồi nói: “Họ từng tự nhận là người giữ cửa.” Tạ Trường Xuân hỏi: “Giữ hay mở?” “Theo ghi chép, ban đầu nói giữ. Sau nhiều lần lại yêu cầu Đan Quân dùng Sinh Viêm ổn định Đạo Môn để thử mở.” Cửu Ly nói: “Vậy lời và việc khác.” “Ừ.”
Một phiến khác còn rõ hơn. Thanh Liên Đan Quân từng viết rằng mình được mời xuống tầng phong cấm sâu khi Cửu Tỏa hư hai đường. Ông không đi qua cửa, chỉ dùng thần thức qua một khe rất nhỏ. Thứ ông cảm được không phải tiên khí hay linh khí cấp cao, mà là “tử ý vô nguồn, như vạn vật đã tắt nhưng vẫn còn dấu”. Ông vì thế sửa một khóa bằng Thanh Liên Sinh Viêm rồi đóng toàn bộ đường vào. Từ sau lần đó ông không cho người của Táng Đạo Điện bước vào Chủ Lô Điện nữa. Có một câu bị cháy gần hết, chỉ còn: “Đạo Môn không phải môn của ta, cũng không phải môn của chúng. Người sau tuyệt đối không vì lời thông thiên mà...” Phần sau mất. Long Thanh đọc bản dịch, kết luận: “Ông ấy đã bảo đừng mở.” Hàn Xích nói: “Ít nhất theo quan điểm của ông ấy.” “Vậy chúng ta có lý do gì mở?” Không ai trả lời. Họ không có. Nếu dưới đó chỉ là một truyền thừa chưa biết, có thể còn cân nhắc. Nhưng một người chuyên Đan Y đã dùng linh hỏa suốt cuối đời để giữ cửa, lại ghi rõ bên dưới có tử ý. Mở chỉ để thỏa tò mò là ngu.
Tô Cửu Ly lúc này cầm mảnh kim loại đen lên bằng kẹp ngọc, không chạm da. Mặt trước có chín đường giống xích. Khi lật lại, dưới lớp gỉ có một phù ấn cực nhỏ. Tôn Kỳ dùng nước dược rửa. Ba chữ hiện ra. Không vỡ. Không cháy. Táng Đạo Điện. Căn phòng yên hẳn. Lần này không còn ba đoạn rời. Thanh Dao nhìn, Tạ Trường Xuân nhìn, Hàn Xích cũng. Cửu Ly không nói ngay. Nàng đã đi từ một con cáo bị truy trong đêm mưa tới đây. Huyết Ảnh Lâu, vật dẫn, Hồ Ảnh Cổ Cảnh, câu “Cửu Tỏa bất toàn, Đạo Môn bất khai”, những người luôn gọi một chữ “Điện” rồi cấm chế bùng lên trước khi nói tiếp. Bây giờ ba chữ nằm trước mắt, rất bình thường trên một mảnh kim loại cũ. Nàng lặp nhỏ: “Táng Đạo Điện.” Long Thanh đứng cạnh nghe giọng nàng thay đổi, hỏi: “Khó chịu?” “Không.” Nàng dừng rồi sửa. “Có một chút.” “Vì cuối cùng biết tên?” “Ừ.” “Biết tên tốt hơn không biết.” Cửu Ly nhìn hắn. “Sư phụ không thấy đáng sợ?” “Có.” “Vậy sao bình tĩnh?” “Tên có rồi thì ghi. Còn chúng là gì chưa biết thì tìm sau.” Nàng chậm rãi thở ra. Lại một việc một lúc.
Câu “Cửu Tỏa bất toàn, Đạo Môn bất khai” được tìm thấy thêm hai lần trong thư thất. Một lần trên sơ đồ chín bệ, một lần trong ghi chép về việc Táng Đạo Điện yêu cầu sửa phong cấm. Cửu Ly nhìn số chín, bản năng nghĩ tới Huyết Tỏa trong cơ thể mình. Nhưng lần này nàng tự dừng trước khi kéo hai thứ nhập làm một. Thanh Dao chủ động nói: “Đừng vội nghĩ Huyết Tỏa chính là Cửu Tỏa ở đây.” Cửu Ly nhìn nàng. “Ta cũng đang nghĩ vậy.” Thanh Dao chỉ sơ đồ. “Cửu Tỏa của cổ phủ có vẻ là chín khóa thật dưới Đạo Môn, tương ứng chín bệ phụ. Huyết Tỏa của cô cũng có chín mạch nhưng có thể chỉ mượn cùng hệ thống biểu tượng hoặc cùng nguyên lý.” Tạ Trường Xuân gật. “Cùng số chín chưa đủ.” Long Thanh nói: “Con gà có hai chân, người cũng hai chân, không có nghĩa người là gà.” Cả phòng im một nhịp. Cửu Ly quay sang. “Sư phụ.” “Ví dụ thôi.” Thanh Dao không nhịn được cười. Hàn Xích cũng bật ra một tiếng cười ngắn. Không khí đang căng bị kéo xuống đúng mức. Nhưng chính ví dụ thô ấy lại làm điều cần làm: không vì vài điểm giống nhau mà kết luận quá sớm.
Hai kẻ áo nâu bị bắt được đưa tới phòng ngoài sau khi mọi tài liệu quan trọng đã được che. Chúng bị phong linh lực nhưng không bị đánh đập. Người đầu tiên khoảng ba mươi tuổi, người thứ hai lớn hơn một chút. Cả hai đều có khuôn mặt bình thường tới mức dễ quên. Cửu Ly ngồi đối diện cùng Tạ Trường Xuân. Long Thanh không định hỏi nhưng bị nàng bảo ở lại vì “sư phụ nghe đôi khi phát hiện chỗ vô lý”. Thanh Dao cũng ở một bên để kiểm tra cấm chế nếu phát tác. Tạ hỏi tên. Người đầu nói “Triệu Thất”, rõ ràng giả. Người thứ hai im. Tạ không quan tâm. “Táng Đạo Điện.” Chỉ bốn chữ, nhưng người thứ hai lập tức co đồng tử. Cửu Ly thấy. Người đầu lại không đổi nhiều. Điều này đã cho thấy cấp tiếp xúc khác nhau.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Ngươi là người của Táng Đạo Điện?” Người thứ hai cắn răng không nói. Thanh Dao bỗng giơ tay. “Khoan.” Nàng cảm nhận sinh cơ vùng đầu người kia đang biến đổi. Không phải độc. Một cấm chế nhỏ trong thần hồn bắt đầu nóng. “Đừng hỏi sâu.” Tạ lập tức dừng. Người áo nâu thở mạnh, trán đổ mồ hôi. Cửu Ly nhìn. “Cấm chế giống Huyết Ảnh?” Thanh Dao lắc. “Sâu hơn. Huyết Ảnh trước kia dùng bạo phong thần hồn khi chạm từ khóa. Cái này giống tự thiêu một phần ký ức trước.” Long Thanh hỏi: “Nếu tiếp tục?” “Có thể chết hoặc thành ngốc.” “Vậy không hỏi.” Tạ gật. Không cần giết một người chỉ để lấy thông tin chưa chắc thật.
Họ đổi cách. Không hỏi nơi Điện ở đâu, không hỏi cấp trên là ai. Chỉ hỏi những chuyện người áo nâu có thể nói mà cấm chế không phản. Người đầu cuối cùng thừa nhận hắn không phải “đệ tử Điện” theo nghĩa chính thức. Hắn được tuyển từ một tổ chức vận chuyển ngầm, trải qua vài lần nhiệm vụ rồi được một người gọi Chấp Đăng Sứ sử dụng. Hắn biết biểu tượng mặt trời đen nhưng không được giải thích. Người thứ hai biết tên Táng Đạo Điện, nhưng chỉ biết mình thuộc “ngoại tuyến”. Người áo xám mà họ đi theo chính là Chấp Đăng Sứ. Không rõ đây là chức vị hay danh xưng tạm. Nhiệm vụ lần này có ba tầng: quan sát ai quan tâm Đan Vương Cổ Đồ; xác định vật tư mở sinh trận có được đưa vào bí cảnh hay không; cuối cùng ghi lại trạng thái chín bệ dưới Chủ Lô Điện. Tuyệt đối không được tự ý lấy Thanh Liên Sinh Viêm. Câu này xác nhận suy đoán của mọi người. Hàn Xích hỏi: “Vì sao không lấy lửa?” Người đầu đáp: “Không biết. Mệnh lệnh nói... hỏa không phải mục tiêu.” Thanh Dao nhìn cổ tay có hỏa ấn. Long Thanh không phản ứng lớn, chỉ gật. “Đúng như nghĩ.”
Cửu Ly hỏi: “Huyết Ảnh Lâu có thuộc Táng Đạo Điện?” Người đầu nhìn nàng. Cấm chế không phản ngay, chứng tỏ có thể nói phần mình biết. “Ta không biết. Từng nghe Chấp Đăng Sứ nói Huyết Ảnh chỉ là ‘tay ngoài’ ở Đông Huyền.” “Tay ngoài là?” “Mạng dùng được thì dùng.” “Không phải người Điện?” “Không chắc.” Câu trả lời hợp lý hơn việc mọi phản diện đều nằm trong một cơ cấu thẳng. Tạ Trường Xuân ghi. Huyết Ảnh Lâu có thể nhận việc, bị điều khiển, hoặc có một bộ phận liên hệ với Táng Đạo Điện. Chưa đủ để gọi thuộc hạ trực tiếp.
Khi Cửu Ly hỏi “Đạo Môn mở sẽ làm gì”, người thứ hai lập tức co giật. Thanh Dao cắt lời ngay. “Dừng.” Một đường đen dưới thái dương hắn nổi rồi rút. Tạ không hỏi lại. Long Thanh nhìn người kia, hơi khó chịu. “Tổ chức này thích khóa người.” Cửu Ly khựng. Huyết Tỏa cũng là khóa. Cấm chế thần hồn cũng là khóa. Cửu Tỏa dưới cổ phủ lại là khóa. Nhưng nàng không ghép vội. Chỉ ghi câu đó vào đầu.
Thẩm vấn kết thúc khi thông tin bắt đầu chạm cấm chế. Hai người bị giao Dược Vương Cốc và Thanh Vân cùng quản, không để Hỏa Đan riêng giữ cũng không mang theo sâu hơn. Một trận phòng được dựng ở trạm cổ ngoài Chủ Lô Điện, đợi rời bí cảnh sẽ đưa về Thanh Dược Thành. Hàn Xích không phản đối. Ông chỉ muốn bản sao lời khai liên quan Chấp Đăng Sứ và linh hỏa. Mọi thứ được ghi rõ. Không ai vì “bí mật lớn” mà lập tức giết người diệt khẩu.
Việc tiếp theo là xử lý Đạo Môn. Tôn Kỳ sau hai canh giờ kiểm tra xác nhận tầng phong cấm sâu vẫn đóng. Bệ tám đã sửa, chín bệ đều hoạt động. Thanh Liên Sinh Viêm bản nguyên chính ở cổ lô lại ổn định, còn hỏa chủng trong cơ thể Thanh Dao tạo một đường cộng hưởng giúp bệ tám không phải tự gánh dao động cũ. Nhưng một chi tiết khiến hắn lo: lần người áo xám cắm châm dò đã làm một phần đường trấn bị “đọc”, không phá nhưng có thể khiến đối phương biết cấu trúc yếu ở đâu. “Chúng ta nên tăng phong cấm.” Tôn Kỳ nói. Hàn Xích đáp: “Không có bản trận đầy đủ.” Thanh Dao nhìn ghi chép Thanh Liên Đan Quân. “Có thể dùng Sinh Viêm dưỡng chứ không sửa cơ quan.” Long Thanh hỏi: “Giống bệ tám?” “Ừ. Chỉ giữ trạng thái.” “Vậy làm cái giữ được. Không biết cấu trúc thì đừng tự sửa.”
Mọi người thống nhất. Hàn Xích hỗ trợ hỏa đạo. Tôn Kỳ gia cố vật lý. Thanh Dao dùng một tia Sinh Viêm từ hỏa chủng của mình đưa vào bệ tám theo đúng đường đã tồn tại, không tự sáng tạo đường mới. Khi tia xanh chạm Thanh Mộc Ngân, toàn bệ sáng đều hơn. Thanh Dao lập tức dừng, không tham thêm. Hàn Xích nhìn nàng. “Cô kiểm soát tốt hơn ta nghĩ.” “Ta không kiểm soát nhiều.” “Ý?” “Ta chỉ mở. Nó tự đi.” Hàn Xích im một nhịp rồi gật. “Đúng tính Sinh Viêm.” Long Thanh đứng cạnh nói: “Đừng biến lửa thành trâu kéo.” Hàn Xích quay. “Lại ví dụ gì?” “Cái gì tự đi đúng thì đừng kéo.” Thanh Dao cười. “Ta hiểu.” Hàn Xích không hiểu sao nàng ngày càng dịch được ngôn ngữ của Long Thanh nhanh hơn.
Trong lúc gia cố, một phiến ghi chép cuối được đọc. Phần lớn chữ rất mờ. Chỉ vài dòng còn: “Táng Đạo Điện không sợ môn hậu hữu vật, chỉ cầu môn khai.” Dòng tiếp: “Chúng nói khi Đạo Môn mở, đạo của thế gian sẽ quy nhất.” Sau đó là một đoạn Thanh Liên Đan Quân viết đậm hơn: “Ta hỏi quy về đâu. Không người đáp.” Tạ Trường Xuân đọc xong rất lâu không nói. Cửu Ly cũng. “Đạo của thế gian quy nhất” nghe như một câu rất lớn, có thể là lý tưởng, có thể là tai họa. Không ai ở đây đủ thông tin để hiểu. Long Thanh hỏi: “Có ai biết ‘quy nhất’ ở đây nghĩa gì?” Tất cả lắc. “Vậy đừng đoán tới mức tự dọa.” Hắn chỉ nền. “Cửa đóng thì cứ để đóng. Sau có đủ thông tin mới tính.” Tạ Trường Xuân thở ra. “Ngươi nói dễ.” “Việc chưa hiểu mà vẫn làm mới khó.” Câu đó khiến Hàn Xích gật.
Quyết định cuối cùng được ghi thành văn: không mở Đạo Môn, không di chuyển cổ lô, không lấy bản nguyên Thanh Liên Sinh Viêm khỏi hệ trấn, không phá chín bệ để nghiên cứu. Dược Vương Cốc sẽ đánh dấu khu vực cấm khai thác tạm thời. Hỏa Đan Môn được giữ bản sao nghiên cứu về Thanh Liên Sinh Viêm nhưng không được công khai vị trí. Thanh Vân giữ bản sao phần liên quan biểu tượng và Táng Đạo Điện. Kim Lô – Linh Thực Hội chưa vào Chủ Lô Điện nên chỉ được thông báo có phong cấm nguy hiểm và cổ phủ cần bảo vệ; phần sâu hơn phải chờ các bên bàn sau khi ra ngoài. Không phải giấu để độc chiếm mà vì càng nhiều người biết có một “cửa” dưới đất, càng dễ kéo kẻ tò mò tới.
Long Thanh quan tâm một việc khác. “Hạt trong Dược Khố?” Tạ Trường Xuân nhìn hắn. “Ngươi còn nhớ?” “Ta vào đây vì dược viên.” “Ta biết.” Cố Dược Thành cuối cùng cười. “Sẽ chia sau khi ra ngoài. Các mẫu sống được ưu tiên cho người có khả năng trồng thử, nhưng phải lưu giống cho Dược Vương Cốc.” Long Thanh gật ngay. “Được.” Không đòi hết.
Trước khi rời Chủ Lô Điện, Thanh Dao đứng trước cổ lô. Thanh Liên Sinh Viêm bên dưới vẫn cháy ấm. Hỏa chủng cạnh Kim Đan nàng rung theo một nhịp rất nhẹ. Nàng không có cảm giác “bảo vật của ta bị để lại”. Ngược lại thấy bình thường. Một phần ở đây làm việc của nó. Một phần ở trong nàng cùng học một con đường mới. Hàn Xích đứng cạnh nói: “Sau này nếu phong cấm không còn cần Sinh Viêm, bản nguyên chính có thể tự tới cô.” Thanh Dao hỏi: “Nếu mãi cần?” “Vậy mãi ở đây.” Nàng gật. “Cũng được.” Ông nhìn. “Cô thật sự không tiếc?” “Ta đã có đủ để học.” Câu trả lời khiến Hàn Xích cười. “Thảo nào nó chọn.”
Long Thanh ở sau nghe, nói: “Đồ dùng được mới tốt. Ôm hết làm gì.” Thanh Dao quay. “Người luôn nghĩ vậy?” “Nhà ta nhỏ.” Cửu Ly đang kiểm cửa bật cười. “Sư phụ nói như nếu nhà lớn sẽ mang cả cổ lô về.” “Không.” “Vì?” “Nặng.” Hàn Xích đứng gần suýt không giữ được vẻ nghiêm. Một linh hỏa thiên địa, một cổ lô hàng nghìn năm, lý do không mang là nặng. Nhưng nghe kỹ lại đúng: Long Thanh thật sự không có nhu cầu.
Khi mọi người chuẩn bị ra, Cửu Ly quay lại thư thất kín một lần cuối. Nàng không chạm mảnh kim loại Táng Đạo Điện, chỉ nhìn ba chữ. Trong ánh sáng ngọc, cái tên không đáng sợ hơn một dòng chữ bình thường. Nhưng nàng biết từ giờ mọi chuyện đã khác. Trước đây họ chỉ đuổi theo bóng. Bây giờ bóng có tên. Nàng nói rất nhỏ: “Táng Đạo Điện.” Long Thanh đứng ngoài cửa nghe. “Nhớ rồi thì đi.” Cửu Ly quay. “Sư phụ.” “Ừ?” “Sau này nếu chúng tìm ta nữa?” Hắn đáp không cần nghĩ lâu: “Biết ai tìm thì dễ xử hơn không biết.” “Nếu rất mạnh?” “Thì tránh khi cần.” “Nếu không tránh được?” Long Thanh cầm kiếm gỗ. “Lúc đó tính.” Nàng nhìn hắn rồi cười. Không phải câu hứa sẽ giết cả Điện. Không phải lời vô địch. Nhưng chính vì vậy nàng tin.
Đoàn rời Chủ Lô Điện trước giờ chiều. Cửa thư thất kín được đóng lại. Chín bệ vẫn sáng. Cổ lô vẫn ấm. Thanh Liên Sinh Viêm vẫn giữ nền. Hai lớp trận cảnh báo mới được đặt ở hành lang nhưng không phá cơ cấu cổ. Người bị thương được đưa lên trước. Hai tù nhân bị giữ riêng. Không ai mở Đạo Môn. Không ai đi tìm người áo xám trong những hỏa đạo chưa biết. Quyết định có vẻ không “được nhiều” bằng một chuyến thám hiểm trong tưởng tượng, nhưng mọi người đều biết họ đã lấy đủ: một cổ phủ, một hệ Sinh Mạch, một linh hỏa nhận chủ, một tên tổ chức, và quan trọng nhất là không thả thứ không biết dưới nền ra ngoài.
Khi bước lên dược viên, ánh sáng trong bí cảnh khiến Long Thanh phải nheo mắt. Sau nhiều canh giờ ở dưới đá, mùi cây cỏ lập tức dễ chịu hơn. Thanh Nhĩ Dược Thố được cứu hôm trước đang nằm trong giỏ của Hà Lương, thấy cỏ liền nhúc nhích. Long Thanh nhìn. “Thả được chưa?” Thanh Dao kiểm. “Được. Nhưng tránh thung lũng kia.” Hà Lương tìm vùng cây an toàn gần trạm thứ hai rồi mở giỏ. Con thỏ bước ra, ngửi, quay nhìn nhóm người đúng một nhịp rồi chạy mất. Cửu Ly hỏi: “Không nuôi?” “Ta đã nói.” “Tiểu Hắc sẽ buồn.” “Nó không biết.” “Ta biết.” Nàng chỉ trêu.
Đội dựng trạm nghỉ ngắn trước khi rời dược viên. Tạ Trường Xuân mở bản ghi mới, viết ba chữ ở đầu: TÁNG ĐẠO ĐIỆN. Không ai nói thêm. Từ giờ nó sẽ trở thành một mục riêng trong tất cả thông tin liên quan mặt trời đen, Huyết Ảnh Lâu, vật dẫn, Đạo Môn và những cuộc truy tìm bí ẩn.
Ở xa hơn, ngoài phạm vi cảm nhận của đoàn, người áo xám đang ngồi dưới một vách đá thấp. Tay áo hắn cháy mất một đoạn do Hàn Xích chặn ở hỏa đạo. Trên lòng bàn tay có một miếng ngọc đen đã nứt. Người áo nâu duy nhất chạy theo hỏi: “Dữ liệu lấy được bao nhiêu?” Hắn đáp: “Bảy phần.” “Đủ?” “Không.” “Có quay lại?” “Không.” “Vì sao?” Người áo xám nhìn về hướng dược viên. “Sinh Viêm đã nhận chủ.” “Diệp Thanh Dao?” “Ừ.” “Vậy giết nàng lấy hỏa?” Người áo xám quay đầu, ánh mắt lạnh khiến người kia lập tức im. “Ngươi quên lệnh?” “Không được động Long Thanh.” “Không chỉ hắn.” Chấp Đăng Sứ nhìn mảnh ngọc. “Bây giờ Diệp Thanh Dao nối với Sinh Viêm. Giết nàng có thể làm phong cấm biến đổi ngoài dự đoán.” “Vậy làm gì?” Hắn thu ngọc. “Báo Điện. Đạo Môn ở Đông Huyền vẫn đóng. Cửu Tỏa chưa toàn. Thanh Liên Sinh Viêm đã chọn người mới.” “Còn Tô Cửu Ly?” “Hai chân vĩ.” “Huyết Tỏa?” “Tiếp tục quan sát.” Người áo nâu muốn hỏi nữa nhưng Chấp Đăng Sứ đã đứng lên.
Trước khi rời, hắn nhìn về phía xa một lần cuối rồi nói rất nhỏ: “Thanh Liên Đan Quân giữ cửa mấy nghìn năm. Bây giờ lại có người tiếp lửa.” Không có giận dữ. Không có thề trả thù. Chỉ giống ghi nhận một biến số mới.
Ở phía bên kia, Long Thanh hoàn toàn không biết mình vừa tiếp tục trở thành một biến số trong báo cáo của Táng Đạo Điện. Hắn đang hỏi Hà Lương một chuyện thực tế hơn nhiều: “Nếu về Thanh Dược Thành hôm nay, hạt trong Dược Khố có bị khô thêm không?” Hà Lương đáp: “Hộp ngọc giữ được.” “Vậy tốt.”
Cửu Ly nghe xong chỉ biết lắc đầu.
Dù vừa biết tên một tổ chức tồn tại hàng nghìn năm, sư phụ nàng vẫn nhớ hạt.
Có lẽ chính điều đó mới khiến hắn sống được như hiện tại.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 76TTS · CÁI TÊN SAU MẶT TRỜI ĐENTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...