QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 92: ĐẤU GIÁ NGẦM

Mười lô đầu của phiên đấu giá không có gì khiến phòng số bảy phải ra tay. Một thanh kiếm cấp Trúc Cơ, hai bình linh dịch bổ khí, một bộ da yêu thú, ba pháp phù phòng thân, một kiện giáp đã sửa, một hộp khoáng chất hiếm. Giá lên xuống đều có lý. Long Thanh xem được nửa khắc thì bắt đầu thấy buồn ngủ. Hắn chống cằm, hỏi nhỏ: “Bao lâu tới hạt?” Cửu Ly đang nhìn một người ở tầng dưới đáp: “Hai mươi bảy.” “Bây giờ?” “Mười.” “Lâu.” Thanh Dao nói: “Sư phụ có thể ăn bánh.” Trên bàn có một đĩa bánh hạt sen do Tĩnh Các chuẩn bị. Long Thanh lấy. Vô Song nhìn. “Người tới đấu giá ngầm thật sự giống đi xem hát.” “Ta đâu tranh.” “Nếu hạt lên?” “Xem giá.” “Nếu đắt?” “Bỏ.” “Dễ vậy?” “Hạt không phải chỉ chỗ này có.” Cửu Ly hơi cong môi. Sư phụ luôn nói cơ duyên không cần lấy bằng mọi giá, ngay cả khi cơ duyên trong mắt hắn chỉ là hạt giống. Vô Song cũng nghe câu ấy, bỗng nghĩ nếu tất cả tu sĩ có thể bỏ món đồ khi vượt giá hợp lý, rất nhiều đấu giá sẽ không có chuyện giết người sau khi ra cửa. Nhưng chính vì người không bỏ được, sàn ngầm mới sống tốt.
Lô thứ mười ba là một pháp khí huyễn cấp thấp. Cửu Ly không mua nhưng nhìn rất kỹ người đấu. Phòng số mười ba nâng ba lần rồi bỏ ngay khi phòng số ba phản ứng mạnh. Vô Song cũng nhận ra. Nàng nói rất nhỏ: “Mười ba không muốn pháp khí.” “Ừ.” “Họ đang thử túi tiền hoặc phản ứng phòng ba.” Cửu Ly hỏi: “Cô thấy từ đâu?” “Mỗi lần phòng ba nâng, mười ba chỉ thêm đúng mức tối thiểu. Khi phòng ba chậm một nhịp, mười ba dừng. Người muốn hàng thường không đều như vậy.” Cửu Ly gật. “Theo dõi.” Long Thanh nghe. “Đấu giá còn có người không muốn mua mà nâng?” Vô Song cười. “Nhiều.” “Nếu bị người ta bỏ cho mình?” “Thì trả.” “Ngu.” Cửu Ly bật cười. “Sư phụ kết luận nhanh.” “Không cần đồ mà trả tiền cao là ngu.” Thanh Dao rất bình tĩnh gật. “Không sai.”
Tới lô mười bảy, Tàn Phiến Tĩnh Hồn được đưa lên. Đó là một mảnh ngọc màu xám xanh, chỉ lớn bằng hai ngón tay, mép gãy không đều. Người đấu giá nói rõ: “Nguồn từ phế tích không xác định phía bắc. Đã thử, không chứa công pháp hoàn chỉnh, không thể trực tiếp nhận chủ, nhưng khi đặt gần người thần hồn dao động có tác dụng ổn định nhẹ. Không bảo đảm là pháp bảo độc lập. Giá khởi điểm bốn mươi linh thạch.” Thanh Dao ngồi thẳng hơn. Long Thanh hỏi: “Cô muốn?” “Muốn xem cấu trúc.” “Có đáng?” “Chưa biết.” Nàng không lập tức đấu. Đây là thay đổi rất Thanh Dao. Trước kia thứ liên quan chữa thần hồn có thể khiến nàng muốn lấy để nghiên cứu. Bây giờ nàng chờ.
Giá lên năm mươi, sáu mươi, bảy mươi. Một Đan Y tầng dưới nâng tám mươi. Phòng bốn nâng chín mươi. Thanh Dao vẫn không. Vô Song dùng thần thức chỉ ở phạm vi phòng, không xuyên trận, cảm thấy mảnh ngọc có một nhịp rất lạ với Thiên Mị Ma Thể nhưng không mạnh. “Không giống bảo vật tấn công.” Nàng nói. Thanh Dao gật. “Ta cũng nghĩ nó là một phần trận.” “Vì?” “Mặt sau có đường gắn.” Long Thanh nheo mắt qua trận quan sát. “Giống mộng gỗ?” Thanh Dao hơi cười. “Gần. Có ba khớp gãy.” Giá tới một trăm hai. Cô gái Đan Y bỏ. Phòng bốn theo tới một trăm ba mươi rồi dừng. Một người áo xám tầng dưới lấy ở một trăm ba mươi lăm.
Long Thanh hỏi: “Không tiếc?” Thanh Dao lắc. “Nếu là một phần cơ cấu, chỉ có mảnh này nghiên cứu hạn chế.” “Vậy tốt.” Vô Song nhìn nàng. Một người vừa có linh hỏa cổ vẫn có thể bỏ một mảnh thần hồn hiếm vì không đủ giá trị thực tế. Vô Danh đúng là nơi rất giỏi làm người ta mất thói quen tranh.
Lô hai mươi bảy cuối cùng tới hạt cổ. Ba mươi sáu hạt đặt trong sáu hộp nhỏ. Người đấu giá nói rõ đa số không xác định, vài hạt có thể đã chết, nguồn từ một khu khai quật ngoài Bắc Lộ, không kèm bảo đảm. Giá khởi điểm mười linh. Long Thanh lập tức ngồi thẳng. Cửu Ly nhìn. “Sư phụ tỉnh rồi.” “Ừ.” Vô Song cười. “Tàn phiến thần hồn một trăm ba mươi người không động, hạt không biết sống chết mười linh lại như gặp bảo.” “Ta biết trồng.” “Người biết thần hồn không?” “Không.” Rất hợp lý.
Có hai người khác đấu. Mười hai. Mười lăm. Long Thanh nói: “Mười sáu.” Cửu Ly dùng ngọc đặt. Một người tầng dưới lên mười tám. Long Thanh hỏi Thanh Dao: “Nhìn được không?” Nàng quan sát qua pháp kính. “Có ít nhất năm hạt hình dạng lạ, nhưng không biết sống.” “Hai mươi.” Người kia hai mươi hai. Long Thanh im. Vô Song chờ hắn tranh. Hắn không. “Bỏ.” Cửu Ly hỏi: “Chỉ hai linh?” “Không biết sống. Hai mươi đã cao.” Người tầng dưới tưởng thắng, nhưng một phòng khác không ai chú ý nâng hai mươi ba. Người đầu bỏ. Long Thanh nhìn. “Hai mươi bốn.” Vô Song bật cười. “Người vừa bỏ.” “Đối thủ đổi.” “Khác gì?” “Người kia có vẻ mua thử. Phòng này mới vào một lần, có thể cũng chỉ thử.” Quả nhiên phòng kia không nâng nữa. Long Thanh lấy lô ở hai mươi bốn. Cửu Ly nhìn hắn. “Sư phụ cũng biết đọc đấu giá?” “Không. Ta chỉ thấy giá còn chấp nhận.” Vô Song lắc đầu. Đôi khi người ta thích gắn chiến lược vào thứ chỉ là tính tiền.
Sau vài lô phụ, không khí sàn thay đổi rõ khi nữ đấu giá viên đưa một hộp kim loại đen lên. Không cần mở, Cửu Ly đã ngồi thẳng. Hộp bật, bên trong là một lệnh bài dài nửa gang, màu xám đen, một mặt không có chữ, mặt kia khắc một vệt như giọt máu bị kéo ngang. Người đấu giá nói: “Huyết Ảnh Lệnh, niên đại không rõ, xác nhận từng thuộc một mạng Huyết Ảnh Lâu nhưng không bảo đảm quyền hạn hiện còn hiệu lực. Trên lệnh có huyết văn đã khóa, người mua tự giải. Giá khởi điểm tám mươi linh thạch.” Một số người không biết Huyết Ảnh liền im. Những người biết lại càng không vội. Đây là thứ giá trị chính nằm ở tin, không phải pháp lực.
Cửu Ly nói: “Phải lấy.” Long Thanh hỏi: “Vì có thể tìm mạng?” “Ừ.” “Giá giới hạn?” “Thanh Vân cho tới hai trăm.” “Đừng vượt.” “Ta biết.” Vô Song nghe, trong lòng lại có lệnh Táng Đạo: không tranh nếu quá giá. Nàng không có ý tự mua. Huyết Ảnh chỉ là mạng ngoài. Nhưng muốn biết ai khác quan tâm.
Tám mươi lăm từ tầng dưới. Chín mươi từ phòng ba. Một trăm từ phòng mười ba. Cửu Ly chưa vào. Vô Song nhìn mười ba. Lại đúng phòng chuyên nâng thử. Người tầng dưới lên một trăm mười. Mười ba một trăm hai mươi. Phòng ba bỏ. Tầng dưới một trăm hai mươi lăm. Mười ba một trăm ba mươi. Cửu Ly lúc này mới đặt một trăm ba mươi lăm. Phòng mười ba lập tức một trăm năm mươi.
Vô Song nói: “Họ nhìn chúng ta.” Cửu Ly gật. “Không phải nhìn lệnh.” “Muốn biết phòng nào theo.” “Ừ.” Long Thanh hỏi: “Vậy sao không bỏ?” “Vì ta thật sự cần.” “Nhưng họ sẽ đẩy.” Vô Song chống cằm, mắt vẫn nhìn sàn. “Có thể đổi người đấu.”
Cửu Ly quay. “Ý?”
“Phòng bảy dừng. Dùng quầy chung.”
Tĩnh Các cho phép khách tầng trên gửi giá qua một ngọc công cộng ở sảnh để che phòng thật, nhưng phải có người xuống hoặc dùng ký danh tạm. Cửu Ly hiểu ngay. “Ai?”
Vô Song nói: “Ta.”
“Cô xuống sẽ bị thấy.”
“Ta đổi khí hai phần.”
“Dùng mị?”
“Không cần.”
Long Thanh hỏi: “Hai người định làm gì?”
Cửu Ly giải thích nhanh. “Phòng mười ba đang cố đẩy giá để xem chúng ta cần tới đâu. Ta dừng, Vô Song dùng một mã khách khác đấu tiếp. Nếu mười ba chỉ dò chúng ta, họ có thể đổi phản ứng.”
Long Thanh nghĩ. “Nếu họ vẫn nâng?”
“Ta bỏ ở hai trăm.”
“Vậy được.”
Không ai vì muốn thắng mà phá giới hạn.
Vô Song đứng dậy, khoác áo choàng, dùng một pháp khí che mặt chứ không dùng Thiên Mị. Nàng xuống sảnh, lấy mã khách công cộng số bốn mươi hai. Trong thời gian đó Cửu Ly không nâng. Giá hiện một trăm năm mươi. Nữ đấu giá viên đếm lần một. Phòng mười ba chờ. Đếm lần hai. Mã bốn mươi hai nâng một trăm năm mươi lăm. Phòng mười ba không lập tức tăng. Một nhịp. Hai nhịp. Sau đó tăng một trăm sáu mươi.
Vô Song nhận ra họ vẫn thử nhưng chậm hơn. Nàng nâng một trăm sáu mươi lăm. Phòng mười ba một trăm bảy mươi. Cô không nâng ngay, đợi gần hết thời gian mới một trăm bảy mươi hai. Mức tăng không đều. Phòng mười ba im. Rõ ràng chúng không chắc bốn mươi hai có liên quan phòng bảy hay không. Một người tầng dưới bất ngờ lên một trăm bảy mươi lăm. Vô Song nhìn hắn, nhận ra chính người mua giấy đường Ma tu lúc trước. Hắn cũng cần? Có thể không liên quan Huyết Ảnh, có thể mua lệnh để dùng mạng giả. Phòng mười ba lập tức một trăm chín mươi. Quá gấp. Vô Song hiểu mục tiêu của họ chuyển sang người tầng dưới. Nàng dừng hẳn.
Cửu Ly trong phòng bảy cũng dừng.
Người Ma tu tầng dưới nghĩ lâu, cuối cùng bỏ.
Nữ đấu giá viên bắt đầu đếm. Phòng mười ba ở một trăm chín mươi có vẻ sẽ tự ôm hàng. Long Thanh nói: “Thấy chưa.” Cửu Ly cười. “Chưa.” Đếm lần hai, mã bốn mươi hai — tức Vô Song — bất ngờ nâng một trăm chín mươi mốt. Chỉ một linh.
Phòng mười ba im.
Nếu chúng thật sự muốn, sẽ tăng. Nếu chỉ dò, đây đã sát mức khiến chúng không muốn trả.
Đếm lần ba.
“Chốt. Huyết Ảnh Lệnh thuộc khách bốn mươi hai, một trăm chín mươi mốt linh thạch.”
Vô Song nhận ngọc xác nhận rồi trở lên. Cửu Ly nhìn nàng. “Gần giới hạn.” “Nhưng chưa vượt.” Long Thanh nói: “Một miếng sắt cũ gần hai trăm linh.” “Sư phụ.” “Ta biết có tin.” “Vậy đừng gọi sắt cũ.” “Nó vẫn là sắt cũ.” Thanh Dao cười.
Vật được giao giữa phiên qua một khe trận riêng. Khi hộp lệnh bài vào phòng, Thanh Dao không chạm ngay. Nàng nhìn mặt sau rồi nói: “Có sáp dược.” Cửu Ly hỏi: “Độc?” “Không. Bảo tồn huyết văn.” Thanh Dao dùng kim cạo cực ít. “Huyết Tàng Sáp, loại này giữ dấu máu lâu nhưng cũng che một lớp ký hiệu.” Vô Song nhìn. Huyết Ảnh Lâu rất thích dùng những thứ như vậy. Cửu Ly dùng ánh đèn nghiêng. Quả nhiên dưới sáp có ba nét cực nhỏ nối theo mép. Không giống lệnh sát thủ. Nàng nói: “Đường hậu cần.” “Chắc?” “Mã tuyến giao nhận thân phận giả.” Vô Song gật. “Ta cũng từng thấy kiểu tương tự.” Cửu Ly nhìn. “Tốt. Ra ngoài giải.” Không làm giữa sàn. Nếu lệnh có tự hủy, càng không nên.
Long Thanh hỏi: “Vậy tối nay đã xong?” Vô Song nói: “Chưa tới bản đồ.” Hắn thở. “Còn bao lâu?” “Sáu lô.” Thanh Dao đẩy bánh. “Sư phụ ăn.” Hắn nhận. Cửu Ly nhìn hai người, không biết sao lại thấy cảnh này quá quen.
Sáu lô sau đi nhanh hơn. Tới khi bản đồ được đưa lên, gần như toàn sàn im hẳn. Không phải vì ai cũng biết Tâm Ma Bí Cảnh, mà bởi người đấu giá nói một câu: “Bản đồ này được đối chiếu với ba lần dị tượng thần hồn gần đây tại vùng Hắc Vân Cốc, cách Thanh Vân Thành hơn một nghìn hai trăm dặm. Chưa xác nhận bí cảnh đã ổn định. Có khả năng là khu Tâm Ma hoặc tàn tích thần hồn. Người mua tự chịu rủi ro.” Hộp mở, bên trong chỉ là một tấm da xám vẽ bảy điểm và một vòng đen như gương. Giá khởi điểm hai trăm.
Phòng bốn nâng hai trăm hai mươi. Cửu Ly nhận ra đó có thể là người Vạn Pháp, bởi trước phiên Hàn Bách nói một nhóm của Kỷ Vân Đài cũng tìm tin. Phòng tám hai trăm bốn mươi. Người tầng dưới hai trăm sáu mươi. Phòng mười chín lần đầu lên tiếng bằng ngọc: hai trăm tám mươi.
Vô Song lập tức chú ý.
Táng Đạo vào.
Nhưng chỉ mức hợp lý.
Phòng mười sáu — từ đầu gần như không đấu — nâng ba trăm hai mươi ngay. Mức nhảy lớn. Cả sàn xôn xao. Cửu Ly nói: “Muốn dọa.” Vô Song gật. Phòng bốn lên ba trăm ba mươi. Mười sáu ba trăm sáu mươi. Tám bỏ. Tầng dưới ba trăm bảy mươi. Mười chín ba trăm tám mươi. Mười sáu bốn trăm hai mươi.
Vô Song nhìn.
Phòng mười chín im.
Đúng lệnh.
Không cần mua bằng mọi giá.
Cửu Ly hỏi: “Cô không đấu?”
“Không cần.”
“Nhưng cô quan tâm.”
“Quan tâm không có nghĩa phải sở hữu.”
Long Thanh đang ăn bánh nghe liền gật. “Đúng.”
Vô Song tự thấy câu ấy giờ đi ra khỏi miệng mình khá tự nhiên.
Phòng bốn lên bốn trăm ba mươi. Mười sáu bốn trăm tám mươi. Phòng bốn im. Người tầng dưới cũng bỏ. Không ai muốn một bản đồ chưa xác nhận với giá gần năm trăm. Mười sáu lấy ở bốn trăm tám mươi.
Long Thanh nói: “Đắt.” Cửu Ly đáp: “Đúng.” “Không mua là tốt.” “Nhưng ta cần theo.” “Theo người mua?” “Theo hộp.” Nàng đã chuẩn bị.
Trong lúc bản đồ được chuyển khỏi sân, Cửu Ly dùng ngón tay chạm nhẹ mộc bài dưới áo. Một tia Huyễn Ký rất mỏng đã được nàng cài vào lớp bụi ngọc trên mép hộp từ lúc Tĩnh Các cho tất cả phòng xem ảnh phản chiếu vật trước phiên. Không vào bản đồ. Không chạm người. Chỉ bám vật chứa vài canh giờ, đủ biết hướng. Vô Song nhận ra dao động gần như không thể thấy. Nàng có thể báo Táng Đạo ngay: Thanh Vân đã đánh dấu người mua. Nhưng nàng không.
Ngọc trong tay áo rung.
“Bản đồ không thuộc tuyến ta. Theo người mua sau khi rời. Ghi nhận các phe khác quan tâm.”
Mị Vô Song không trả lời.
Nàng biết Cửu Ly có thể theo.
Chỉ cần gửi một dòng, phòng mười chín sẽ biết phải xử dấu.
Nàng không gửi.
Lần đầu không phải trì hoãn.
Mà là giữ lại.
Cảm giác ấy rõ hơn những lần trước.
Mị Vô Song ngồi yên, nhìn bàn tay mình. Nàng chưa phản Táng Đạo Điện. Nhưng đã bắt đầu tự chọn tin nào không cho chúng.
Tưởng phiên quan trọng đã xong thì người đấu giá thông báo thêm ba lô phụ nhận ký gửi muộn. Long Thanh lập tức hỏi: “Có hạt?” Cửu Ly nói: “Sư phụ.” “Ta hỏi thôi.” Lô đầu là một bộ sách rách. Lô hai là một mảnh giáp. Lô ba được đưa lên trong hộp đá đen, khiến Mị Vô Song vừa nhìn đã ngồi thẳng.
Một mảnh kính.
Đen.
Nứt.
Chỉ bằng nửa bàn tay.
Không phản chiếu mặt người rõ mà làm hình trong đó hơi kéo dài.
Người đấu giá nói: “Nguồn người bán không công khai. Vật liệu chưa xác định. Khi đặt gần tu sĩ tâm thần bất ổn, mặt kính xuất hiện sương đen. Không có tác dụng công kích đã biết. Hai giám định sư cho rằng có thể là vật liệu thần hồn hoặc phế kiện cổ trận. Giá khởi điểm sáu mươi linh.”
Thiên Mị Ma Thể trong Vô Song rung mạnh hơn khi thấy Thanh Tâm Kính hôm qua rất nhiều.
Không phải sợ.
Là cộng hưởng.
Nàng từng thấy mô tả.
Tâm Ma Kính Thạch.
Ở Tây Ma, thứ này rất hiếm. Không tự nhiên là pháp bảo hoàn chỉnh, thường hình thành lâu năm tại nơi dục niệm, oán niệm, vọng niệm và thần hồn dao động liên tục kết tinh vào một vật dẫn đặc biệt. Nếu có đủ vật liệu và pháp môn, nó có thể luyện thành pháp khí soi tâm ma hoặc giữ dục niệm.
Vô Song nhìn bản đồ Tâm Ma vừa được mua.
Rồi nhìn kính.
Hai thứ rất có thể cùng nguồn.
Cửu Ly nhận ra phản ứng của nàng. “Cô biết?”
Vô Song đáp thấp: “Có thể.”
“Là gì?”
“Vật liệu liên quan tâm ma.”
Thanh Dao hỏi: “Dùng chữa hay hại?”
“Cả hai đều có thể.”
Long Thanh nhìn kính. “Có cần mua?”
Vô Song chưa trả lời thì phòng mười chín đã đặt một trăm hai mươi.
Gấp đôi ngay.
Mắt nàng lạnh đi rất nhẹ.
Đây là lần đầu Táng Đạo Điện thật sự muốn một món.
Phòng tám một trăm ba mươi. Mười chín một trăm sáu mươi. Tầng dưới một trăm bảy mươi. Mười chín hai trăm. Không do dự.
Cửu Ly nhìn Vô Song.
“Người quen cô ở mười chín thích nó.”
Vô Song không phủ nhận.
“Ừ.”
“Vậy thứ quan trọng không phải bản đồ?”
“Có thể.”
“Vì?”
“Bản đồ chỉ dẫn tới nơi. Kính có thể là thứ hình thành trong nơi đó.”
Thanh Dao lập tức hiểu. “Nếu họ muốn nghiên cứu thứ bí cảnh sản sinh, biết người mua bản đồ chỉ để theo người mở đường.”
Vô Song gật.
Long Thanh nói: “Giống không muốn mua đất, chỉ muốn xem ai đào giếng?”
Ba nữ cùng nhìn hắn.
“Ví dụ thôi.”
Nhưng đúng.
Giá lên hai trăm bốn mươi. Phòng mười chín hai trăm tám mươi. Không ai theo nữa. Mảnh kính thuộc phòng mười chín.
Vô Song cảm thấy ngọc lệnh rung.
“Vật mẫu đã lấy. Ưu tiên mới: xác minh bí cảnh có khả năng sinh dục niệm hay không.”
Nàng nhìn chữ dục niệm rất lâu.
Thiên Mị Ma Thể.
Tâm ma.
Mị thuật.
Dục niệm.
Táng Đạo Điện giao nàng tới Long Thanh không chỉ vì nàng giỏi tiếp xúc.
Có thể từ đầu, Điện đã muốn dùng chính thể chất nàng cho tuyến Tâm Ma.
Một cảm giác bị xếp vào đúng ô công cụ khiến Vô Song lạnh hơn một chút.
Kỷ Vân Đài từng nói: đừng để một pháp trở thành xiềng của chính mình.
Táng Đạo lại nhìn nàng đúng bằng pháp ấy.
Thiên Mị.
Dục.
Dẫn tâm.
Mị Vô Song thu ngọc, không trả lời.
Chuông kết phiên vang gần giờ Tý. Các phòng không được ra cùng lúc. Tĩnh Các chia từng nhóm để tránh cướp ngay trước cửa. Phòng bảy được xếp lượt thứ năm. Cửu Ly kiểm Huyễn Ký trên hộp bản đồ trước khi đi. Dấu vẫn ở hướng đông nam, di chuyển chậm trong tầng dưới. “Người mua chưa ra.” Vô Song hỏi: “Theo?” “Không sát. Chỉ cần biết tuyến.” Long Thanh cầm hộp hạt mới mua, hỏi: “Còn nồi?” Cả ba nữ tử đồng thời nhìn hắn. Hắn thật sự chưa quên. Cửu Ly thở dài. “Ở quầy giữ.” “Lấy.” Vô Song bật cười. “Chúng ta đang theo một bản đồ Tâm Ma và người vẫn nhớ nồi méo.” “Đã trả tiền chưa?” “Chưa.” “Vậy càng phải quyết.” Cuối cùng hắn vẫn mua. Hai linh hai mươi đồng. Thanh Dao kiểm đáy, nói sửa được. Long Thanh rất hài lòng.
Ngay khi nhóm vừa nhận nồi, Cửu Ly bỗng dừng.
Huyễn Ký tách.
Một thành hai.
Một hướng vẫn ở đông nam.
Một hướng chuyển thẳng sang tây.
Nàng cau mày.
“Có hai.”
Vô Song lập tức hiểu. “Đổi hộp.”
“Ừ. Người mua biết vật chứa bị theo hoặc chỉ theo thói quen chống dấu.”
“Dấu nào thật?”
“Chưa biết.”
Long Thanh hỏi: “Không phân được?”
“Cả hai mang một phần bụi ký.”
“Vậy họ chia lớp ngoài.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Hắn chỉ nói theo logic cái hộp. “Nếu biết bị đánh dấu, thay bản đồ sang hộp mới rồi đưa hộp cũ cho người khác. Nhưng nếu không biết, cũng có thể họ vốn chia người mang.”
Vô Song nói: “Cả hai đều cần theo.”
“Chúng ta bốn.”
Thanh Dao lập tức nói: “Không tách quá sâu.”
“Đúng.”
Cửu Ly nhìn Vô Song. “Cô theo được một hướng?”
Câu hỏi là một sự tin tạm thời.
Mị Vô Song biết mình có thể.
Cũng biết nếu nàng theo hướng đúng và báo Táng Đạo, Điện sẽ lấy được lợi.
Nàng hỏi: “Sư phụ?”
Long Thanh cau. “Sao hỏi ta?”
“Có tách không?”
“Không biết người ta là ai, không biết có bẫy. Tách hai người hai hướng, mỗi hướng ít nhất hai. Nếu không đủ thì chỉ theo một.”
Cửu Ly gật. “Ta với sư phụ một. Thanh Dao và Vô Song một?”
Long Thanh lập tức nói: “Ta đi với cô thì giúp gì?”
“Nhắc ta đừng đuổi quá.”
“...Được.”
Thanh Dao nhìn Vô Song. “Ta không chuyên theo người.”
“Ta biết.”
“Cô chuyên?”
“Khá.”
Cửu Ly hỏi thẳng: “Có vấn đề?”
Mị Vô Song nhìn ba người.
Một Đại sư tỷ đã biết nàng tới vì nhiệm vụ.
Một Nhị sư tỷ gần chắc nàng có liên quan Ma tộc.
Một Long Thanh còn chưa biết toàn bộ.
Nếu đây là trước kia, nàng sẽ coi việc tách với Thanh Dao là cơ hội tốt để liên lạc Táng Đạo.
Nhưng lệnh mới trong tay nàng đang ghi:
“Theo bản đồ. Khảo sát dục niệm.”
Nàng bỗng không muốn để Điện đi trước.
“Không vấn đề.”
Cửu Ly gật.
Hai nhóm chuẩn bị rời qua hai cửa khác nhau.
Ngay trước khi tách, Vô Song quay lại nhìn phòng mười chín phía sau lớp trận đã tối.
Tâm Ma Kính Thạch đã vào tay người của Điện.
Bản đồ ở trong tay một kẻ không rõ.
Thanh Vân có Huyết Ảnh Lệnh.
Ba tuyến đang bắt đầu kéo về cùng một nơi.
Mị Vô Song có cảm giác từ tối nay, những ngày nhặt trứng, uống trà và đấu pháp ở Vạn Pháp đã kết thúc giai đoạn yên nhất.
Chợ đêm chỉ là cửa đầu.
Phía sau...
mới thật sự là thứ Táng Đạo Điện muốn.
Ngọc lệnh trong tay áo lại rung một lần.
Chỉ một câu:
“Tâm Ma sinh dục. Dục có thể tụ. Xác minh.”
Vô Song nhìn dòng chữ.
Rồi tắt ngọc.
Thanh Dao hỏi:
“Tin?”
Nàng đáp:
“Ừ.”
“Xấu?”
Mị Vô Song nhìn con đường tối trước mặt.
“Chưa biết.”
Thanh Dao không hỏi thêm.
Hai người bước ra khỏi Tĩnh Các.
Phía bên kia, Cửu Ly đã dẫn Long Thanh theo dấu thứ nhất.
Còn hai Huyễn Ký...
đang càng lúc càng cách xa nhau.
Một hướng dẫn về khu kho bỏ hoang phía tây thành.
Một hướng đi thẳng tới bến sông phía đông nam.
Không ai trong bốn người lúc ấy biết bản đồ thật nằm ở đâu.
Nhưng có một điều đã rõ.
Người mua biết mình bị nhìn.
Và rất có thể...
hắn đang cố dẫn từng nhóm quan sát vào những con đường khác nhau.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 92TTS · ĐẤU GIÁ NGẦMTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...