Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 135: TA KHÔNG GHEN, CHỈ THẤY ỒN
Ba ngày không được động Long Tỏa nghe qua giống nghỉ, nhưng đối với Ngao Tuyết Ly lại khó chịu hơn ba ngày luyện liên tục. Khi có việc phải làm, nàng chỉ cần tập trung vào mạch, vào vết thương, vào ba đường đỏ xám. Khi Thanh Dao cấm thử, nàng bỗng thừa ra rất nhiều thời gian để nhận thấy những chuyện trước kia mình có thể giả vờ không quan tâm. Ví dụ sáng nào Cửu Ly cũng tới bếp trước nàng một chút, nhưng không phải để nấu; Đại sư tỷ rất tự nhiên lấy chén của Long Thanh ra trước, sau đó nếu hắn đang ở sân thì đi thẳng tới khoác tay gọi về ăn. Thanh Dao lại khác. Nàng không khoác tay, không trêu, nhưng biết Long Thanh uống trà nhạt, biết hắn không thích cháo quá đặc, biết sau khi cuốc đất lâu vai trái thường dính bụi nên lúc đi qua sẽ tiện tay phủi. Vô Song thì chẳng có quy luật gì, hôm nay dựa cửa gọi “sư phụ”, ngày mai ngồi sát bàn xem hắn vẽ luống, hôm sau lại cố ý hỏi một câu khiến tai hắn đỏ rồi bỏ đi như không có gì. Trước chuyến Thương Lan, những chi tiết đó chỉ làm Tuyết Ly thấy một nhóm sư đồ quá không giống sư đồ. Sau đêm hàn phát, sau khi nàng từng ôm cánh tay Long Thanh suốt gần một đêm, sau khi chính hắn trở thành “mốc không tạo áp lực huyết mạch”, những chi tiết ấy bắt đầu có trọng lượng khác. Điều đáng ghét nhất là nàng bây giờ đã biết nhận cảm xúc trước khi Băng Long nguyên phản. Cửu Ly khoác tay — khó chịu. Thanh Dao đưa khăn cho Long Thanh — không khó chịu nhiều, nhưng có. Vô Song cúi sát mặt hắn để xem một thứ — rất khó chịu. Nếu như trước kia nàng còn có thể đổ cho vết thương, giờ Thanh Dao chỉ cần đặt hai ngón lên mạch là mọi lý do biến mất. “Long nguyên ổn.” Nhị sư tỷ nói sáng ngày thứ hai. Tuyết Ly đáp: “Ta có nói không ổn?” “Không.” “Vậy kiểm làm gì?” “Theo lịch.” “Ừ.” Nàng vừa nói xong thì ngoài sân vang tiếng Cửu Ly cười: “Sư phụ, người buộc lệch rồi.” Long Thanh đáp: “Lệch đâu?” “Đưa đây.” Tuyết Ly nhìn qua cửa sổ. Cửu Ly đang đứng sau lưng hắn sửa dây buộc tóc bị lệch, hai người gần tới mức mái tóc trắng bạc của hồ ly rơi lên vai hắn. Chén trà trong tay Tuyết Ly lạnh đi một chút. Thanh Dao nhìn chén, rồi nhìn nàng. Tuyết Ly lập tức nói: “Ta biết.” Thanh Dao gật. “Tốt.” “Đừng ghi.” “Ta chưa cầm bút.” “Cô đang nhớ.” “Ta nhớ nhiều.” Tuyết Ly không thể phản bác.
Sáng ngày thứ ba, Long Thanh quyết định sửa căn phòng kho phía tây. Nguyên nhân rất đơn giản: đồ ngày càng nhiều, người cũng ngày càng nhiều, nếu cứ để Tuyết Ly ở phòng khách thì mỗi lần có khách khác Vô Danh lại thiếu chỗ. Hắn không nghĩ xa hơn. Cửu Ly vừa nghe đã lập tức hỏi: “Sư phụ sửa làm phòng?” “Ừ.” “Cho ai?” “Chưa biết.” “Tuyết Ly ở phòng khách lâu rồi.” Ngao Tuyết Ly đang ở dược viên nghe rõ, bước ra. “Ta chỉ tạm ở.” Cửu Ly quay, vẻ mặt vô tội. “Ta có nói cô ở hẳn đâu?” “Ý cô là vậy.” “Ta chỉ nói phòng khách lâu dài bất tiện.” Vô Song ngồi trên lan can lập tức chen: “Điện hạ nói đúng. Nàng là khách. Khách chỉ ở tới mức có ngăn dược bố riêng, chén riêng, áo mưa riêng, áo biển treo riêng, thuốc riêng, vị trí ngồi ăn riêng và Tiểu Hắc không còn nhìn mỗi lần đi qua.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Chén do Long Thanh xếp.” “Áo cô tự treo.” “Dược bố Thanh Dao cho.” “Phòng cô tự ngủ.” “Ta bị thương.” “Ừ.” Vô Song cười rất đẹp. “Tất cả đều có lý do.” Tuyết Ly quay sang Long Thanh, người đang tháo cánh cửa kho cũ. “Ngươi sửa phòng làm gì?” “Kho ẩm.” “Ta hỏi mục đích.” “Có người ở thì ở, không thì cất đồ.” “Ai ở?” “Chưa quyết.” Cửu Ly cười: “Hay cho Tuyết Ly?” Long Thanh nhìn căn phòng rồi nhìn Tuyết Ly. “Nếu cô ở thêm thì được. Gần dược viên, Thanh Dao tiện.” Một câu hoàn toàn thực tế. Tuyết Ly lại nghe thành thứ khác. “Nếu ta không ở?” “Thì để khách khác.” Không hiểu sao đáp án này khiến nàng khó chịu hơn. Vô Song thấy hết, lập tức cúi xuống giả kiểm móng tay. Cửu Ly cũng rất biết điều không cười ra tiếng. Thanh Dao từ dược viên đi tới chỉ nói: “Phòng đó tốt hơn phòng khách. Ít gió đêm.” Tuyết Ly im một lúc rồi đáp: “Sửa trước. Ta chưa nói sẽ ở.” Long Thanh gật. “Ừ.” Chính việc hắn không giữ càng khiến nàng bực.
Cả buổi sáng, việc sửa phòng biến thành công việc chung. Long Thanh thay hai tấm ván sàn mục. Cửu Ly lau cửa, Vô Song tháo mấy móc sắt cũ, Thanh Dao kiểm tường có ẩm không. Tuyết Ly ban đầu nói không liên quan mình nhưng vẫn đứng cạnh gần nửa canh giờ, cuối cùng tự lấy chổi quét lớp bụi ở góc. Vô Song nhìn rồi nói: “Khách rất có trách nhiệm với phòng chưa chắc ở.” Tuyết Ly đáp không ngẩng: “Ta ghét bụi.” “Phòng khách cô đâu bụi.” “Ta đang rảnh.” “Thanh Dao cấm luyện nên rảnh?” “Ừ.” “Vậy giúp sư phụ sửa phòng.” “Ừ.” “Cho mình.” Lớp băng mỏng lập tức xuất hiện trên cán chổi rồi dừng. Tuyết Ly thở chậm, thu hàn khí. “Ngươi muốn bị đóng băng?” Vô Song cười. “Ta đang giúp cô luyện.” Thanh Dao đứng ở cửa nói rất bình thản: “Thực ra có tác dụng.” Tuyết Ly nhìn hai người, cảm giác Vô Danh thật sự là nơi không ai đứng về phía điện hạ khi có chuyện.
Đến giữa trưa, Cửu Ly cố tình đi quá giới hạn một chút. Long Thanh đang đóng lại bản lề cửa, tay dính bụi. Đại sư tỷ bước tới, không chỉ khoác tay mà còn dùng khăn lau một vệt bụi bên má hắn. “Đứng yên.” Long Thanh khựng. “Ta tự lau.” “Tay người bẩn.” “Vậy lát rửa.” “Có một vệt thôi.” Khoảng cách rất gần. Cửu Ly còn cố ý nghiêng đầu như kiểm tra sạch chưa. Ngao Tuyết Ly đang quét ở góc phòng, cán chổi dừng. Hàn khí chưa ra. Nhưng cảm giác trong nàng rõ đến mức không còn cách đổ cho huyết mạch. Không thích. Rõ ràng. Không thích chút nào. Vô Song đang tháo móc trên tường cũng nhìn sang, rồi nhìn Tuyết Ly. “Điện hạ.” “Gì?” “Cô đang bóp cán chổi.” Tuyết Ly cúi. Gỗ thật sự nứt nhẹ ở chỗ tay. Nàng lập tức thả lỏng. “Cán mục.” Long Thanh nghe, quay lại. “Mới thay tháng trước.” Tuyết Ly im. Vô Song cúi đầu. Cửu Ly thì buông Long Thanh ra sau khi lau xong, bước tới gần Tuyết Ly. “Ta có một câu.” “Không muốn nghe.” “Ta chưa hỏi.” “Nhìn mặt cô biết.” “Cô không thích ta gần sư phụ?” Tuyết Ly lạnh mặt. “Các ngươi lúc nào cũng dính lấy hắn.” “Đó là trả lời?” “Đó là sự thật.” Vô Song lập tức chen: “Ta không lúc nào cũng.” “Ngươi tệ nhất.” “Ồ.” “Cửu Ly ít nhất không giả.” Cửu Ly cười. “Cảm ơn?” Thanh Dao ở cửa biết cuộc đối thoại sắp trượt sang hướng khác nhưng chưa ngăn, bởi đây cũng là phần Tuyết Ly cần học: nhận cảm xúc bằng lời thay vì để Băng Long huyết nói hộ.
Vô Song nhảy xuống lan can. “Vậy cô thấy khó chịu?” “Thấy ồn.” “Chúng ta không nói to.” “Hành vi ồn.” “Khái niệm mới.” Cửu Ly hỏi rất nhẹ: “Ghen?” Tuyết Ly lập tức: “Không.” “Nhanh quá.” “Không cần nghĩ.” “Vậy là gì?” Ngao Tuyết Ly nhìn ba nữ tử, rồi nhìn Long Thanh đang đứng ngơ ngác cạnh cánh cửa vì không hiểu tại sao chuyện sửa phòng biến thành tranh luận. Nàng thấy mình nếu nói “ta không thích” thêm một lần sẽ giống tự thừa nhận. Nhưng nếu phủ nhận hết thì chính nàng đang lặp cách trước kia: để thân thể nói thay điều đầu óc không chịu nhìn. Sau vài nhịp, nàng đáp: “Ta không ghen. Ta chỉ thấy ồn.” Vô Song cuối cùng bật cười. “Chén trà cũng từng ồn?” “Ta sẽ đóng băng cô.” “Không được quá hai thành.” Thanh Dao nhắc ngay. Cửu Ly lại không cười mạnh. Nàng chỉ nhìn Tuyết Ly rồi nói: “Được. Chưa gọi là ghen.” Tuyết Ly hơi bất ngờ. “Cô không ép?” “Tại sao phải ép? Cảm xúc của cô, cô muốn gọi thế nào thì gọi. Ta chỉ cần cô đừng lấy nó làm lý do đóng băng ta.” Vô Song nói: “Ta cũng đồng ý phần sau.” Cửu Ly tiếp: “Thích, khó chịu, ghen hay chỉ chưa quen đều không phải Long Tỏa. Không ai có quyền bắt cô thừa nhận trước khi cô muốn.” Câu này làm Ngao Tuyết Ly lặng hẳn. Chính một hồ ly đang có quan hệ tình cảm chưa rõ ràng với sư phụ lại là người nói nàng không cần bị ép thừa nhận cảm xúc. Không cạnh tranh bằng cách bóp quyền lựa chọn. Khác rất xa những gì nàng từng tưởng tượng về tranh giành tình cảm trong hoàng tộc.
Long Thanh cuối cùng lên tiếng: “Ta có cần đi chỗ khác không?” Bốn nữ tử cùng quay. Cửu Ly cười: “Không.” Vô Song: “Sư phụ ở đó.” Thanh Dao: “Cửa chưa đóng xong.” Tuyết Ly không nói, nhưng khóe mắt giật. Long Thanh đành tiếp tục đóng bản lề, rõ ràng quyết định không hiểu thì thôi.
Bữa trưa còn tệ hơn đối với sự bình tĩnh của Ngao Tuyết Ly. Thanh Dao vừa ngồi đã nói: “Phòng mới nếu Tuyết Ly dùng thì giường cần cao hơn một chút. Nội hàn không nên sát nền ẩm.” Long Thanh gật. “Ta làm chân cao thêm.” Tuyết Ly nói: “Ta chưa quyết ở.” “Ừ.” “Vậy đừng sửa theo ta.” “Nếu người khác ở cũng tốt.” Câu này lại làm nàng không vừa ý. Vô Song lập tức nhìn bát cơm để khỏi cười. Cửu Ly hỏi Long Thanh: “Sư phụ muốn nàng ở không?” Tuyết Ly ngẩng rất nhanh. Long Thanh cũng khựng. “Ai?” “Tuyết Ly.” “Ở Vô Danh?” “Ừ.” Hắn nhìn nữ Long tộc. Nàng định nói không cần trả lời nhưng chậm nửa nhịp. Long Thanh suy nghĩ thật, hoàn toàn không biết đây là một câu dễ gây chuyện. “Ở cũng được.” Tuyết Ly ngón tay nhẹ đi. Vô Song hỏi: “Chỉ vậy?” “Nhà đông hơn.” “Phiền?” “Có chút.” Cả bàn im. Tuyết Ly mặt lạnh. Long Thanh tiếp: “Nhưng cô không phá đồ nhiều.” Cửu Ly cúi đầu. Thanh Dao đặt đũa xuống rất chậm. Vô Song gần như nghẹn. Tuyết Ly nhìn hắn. “Đó là khen?” “Ừ.” “Ta là Long tộc. Ngươi đánh giá ta bằng việc có phá đồ hay không?” “Vô Song phá hai ghế lúc luyện. Cửu Ly từng làm đổ giá rượu. Thanh Dao đốt một góc bếp khi dưỡng hỏa. Cô chỉ đóng băng chén.” Vô Song lập tức phản đối: “Ghế do chất gỗ kém.” Cửu Ly: “Giá rượu là sư phụ tự đặt lệch.” Thanh Dao bình tĩnh: “Sinh Viêm lần đầu chưa ổn.” Long Thanh nhìn ba đệ tử rồi nhìn Tuyết Ly. “Thấy chưa? Cô ít phá nhất.” Ngao Tuyết Ly không biết vì sao cơn bực bỗng tan một nửa. Có lẽ vì trong thước đo kỳ quái của hắn, nàng đã được đưa vào cùng nhóm từ lúc nào.
Vô Song không bỏ cơ hội. “Sư phụ, nhà đông nữ tử như vậy người có thấy phiền không?” Long Thanh đáp: “Có.” Cửu Ly lập tức: “Chỗ nào?” “Ồn.” Ngao Tuyết Ly khựng, bởi hắn dùng đúng chữ nàng vừa dùng. Vô Song hỏi: “Chỉ ồn?” “Còn chiếm phòng.” “Không có ưu điểm?” Hắn nhìn một vòng bàn ăn. Bốn nữ tử đều rất đẹp theo bốn kiểu khác nhau. Một hồ ly sáng và mềm nhưng ánh mắt tinh; một Đan nữ thanh nhã; một Ma nữ sắc sảo; một Long nữ lạnh, tóc trắng lam. Long Thanh biết nhìn. Hắn chưa từng giả mù. “Đẹp thì có đẹp.” Bốn người cùng im. Hắn tiếp: “Phiền cũng có phiền.” Vô Song cười đầu tiên. “Sư phụ rất công bằng.” Cửu Ly hỏi: “Vậy ai đẹp nhất?” Long Thanh lập tức: “Không trả lời.” “Tại sao?” “Ta chưa ngu.” Cả bàn cười. Tuyết Ly cũng phải quay mặt. Nàng đột nhiên thấy cái gọi là “ồn” này không khó chịu như mình nói.
Buổi chiều, ngọc tin của Ngao Huyền Sách tới. Lần này dài hơn và được mã hai lớp, chứng tỏ hắn đã thật sự bắt đầu điều tra riêng. Cả nhóm vào phòng câm nhưng không bật toàn bộ trận, chỉ đóng Huyễn Cách để đọc. Huyền Sách xác nhận ba việc. Thứ nhất, Ngao Từ Khâm đã dùng quyền Phó viện chủ truy xuất Long Chủ Ấn – phụ tuyến Ngự Chủ ba canh giờ trước nghi thức Hàn Long Điện. Thứ hai, bản ghi thao tác đêm đó có dấu tay thuật của Từ Khâm ở vòng giữa Long Tỏa, nên hắn chắc chắn đã tham gia chứ không chỉ đứng xem. Thứ ba, yêu cầu truy xuất Long Chủ Ấn lại được phê chuẩn bởi một quyền cao hơn từ Long Hồn Điện, nhưng tên người phê chuẩn đã bị che bằng cấp bí mật hoàng tộc. Vô Song đọc tới đây lập tức nói: “Vậy không được biến Từ Khâm thành đầu cuối.” Cửu Ly gật. “Hắn đáng nghi nhất hiện tại, nhưng còn một quyền trên.” Tuyết Ly sắc mặt lạnh nhưng ổn. “Ta biết.” Huyền Sách còn gửi một phần về tình hình Long Cung: sau khi hắn báo Tuyết Ly còn sống và đang chữa thương ở Đông Huyền, ít nhất ba luồng ý kiến hình thành. Phe thứ nhất do một số trưởng lão an ninh muốn đưa nàng về ngay, cho rằng việc nàng ở ngoài càng lâu càng nguy hiểm. Phe thứ hai gồm Long Y và một số người hoàng tộc cho rằng cần đình chỉ Long Tỏa, kiểm Ngự Long Quyền trước khi yêu cầu hồi cung. Phe thứ ba không muốn làm lớn chuyện lúc này vì Hải Môn Triều Kỳ đang tới, sợ tranh chấp nội bộ ảnh hưởng trận. Ngao Huyền Sách viết rõ: “Không phải toàn Long Cung muốn ép điện hạ về. Cũng không phải toàn Long Cung đồng ý tháo khóa.” Tuyết Ly đọc câu này rất lâu rồi nói: “Đúng như Huyền Giáp.” Long Thanh hỏi: “Con rùa?” “Huyền Giáp Quy.” “Ừ, nó.” Tuyết Ly thở. “Đừng thấy người nay bẩn rồi tưởng tất cả người nay đều ác.” Vô Song gật. “Giữ được cách nhìn này thì chúng ta mới không bị ai dắt sang cuộc chiến Long Cung – Vô Danh.”
Huyền Sách còn hỏi nàng muốn gì để hắn có thể báo lại một phần, không phải quyết thay. Tuyết Ly suy nghĩ. Trước kia câu trả lời có thể là “tháo Long Tỏa ngay”. Bây giờ nàng biết tháo không thể nhanh. Nàng nói cho Cửu Ly ghi: “Một, không kích Long Tỏa từ xa nếu ta không mất thần trí. Hai, không gia cố. Ba, không dùng Hồi Long Lệnh bắt về. Bốn, cho ta thời gian hoàn thành chữa mạch. Năm, giao hồ sơ đêm Hàn Long Điện cho một người trung lập trong Long tộc kiểm.” Vô Song hỏi: “Thời gian bao lâu?” Tuyết Ly khựng. Đây là lần đầu phải đặt một mốc. Thanh Dao nói: “Ít nhất vài tháng nếu muốn tách ba tuyến mà không cưỡng.” “Bao nhiêu?” “Ta không dám chắc. Ba tháng mới chỉ là mốc đánh giá hợp lý.” Cửu Ly nhìn Tuyết Ly. “Cô muốn ở ba tháng?” Nàng theo phản xạ đáp: “Để chữa.” Vô Song lập tức: “Không ai hỏi lý do.” Tuyết Ly nhìn Tam sư muội. “Ta nói trước.” “Ừ.” Cửu Ly cười. “Vậy ba tháng?” Tuyết Ly không trả lời ngay. Ba tháng không dài với Chân Long, nhưng đủ để thừa nhận nàng không còn là khách dừng vài ngày. Nàng nhìn ra sân qua cửa. Long Thanh đang đứng ngoài, không tham gia phần nội bộ vì cho rằng “Long Cung của cô, cô tự nói”. Tiểu Hắc nằm chân hắn. Tiểu Thanh lay cành. Một căn phòng mới vừa sửa xong ở phía tây. “Ba tháng.” nàng nói cuối cùng. “Ít nhất.” Vô Song lặp: “Ít nhất.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Không cần nhấn.” “Ta chỉ ghi.”
Khi rời phòng câm, Vô Song vẫn chưa bỏ vụ “ghen”. Nàng cầm ngọc tin đi cạnh Tuyết Ly, nói: “Ba tháng đủ chữa Long Tỏa. Có chữa luôn bệnh thấy ồn không?” Tuyết Ly dừng. Hàn khí dâng đúng một chút. Nàng nhận ra trước. Thở. Thu. Không một lớp băng nào xuất hiện. Thanh Dao đi phía sau nhìn thấy, gật. “Tốt.” Tuyết Ly quay: “Cô đừng biến mọi chuyện thành bài kiểm.” “Ta chỉ ghi nhận.” Vô Song cười. “Thấy chưa? Không đóng băng ta.” “Ta có thể dùng tay.” “Đó là tiến bộ theo hướng khác.” Cửu Ly cười thành tiếng. Tuyết Ly cuối cùng cũng cười khẽ dù không muốn.
Tối, căn phòng phía tây sửa xong. Long Thanh đặt một chiếc giường đơn, một bàn, hai ghế, một tủ nhỏ và một kệ gỗ sát tường. Không trang trí nhiều. Cửu Ly mang một chậu cây nhỏ. Thanh Dao đặt hộp thuốc. Vô Song treo một chiếc móc mới. Tuyết Ly đứng cửa, rõ ràng không ai chính thức nói phòng này của nàng nhưng tất cả mọi thứ đều quá phù hợp. “Kệ trống để gì?” nàng hỏi. Long Thanh đang thử cửa sổ. “Ai ở thì dùng.” “Ngươi không định hỏi ta có chuyển?” “Cô muốn thì chuyển.” “Không muốn?” “Thì để trống.” “Không thấy phí?” “Có.” “Vậy sẽ ép?” “Không.” Hắn nhìn. “Phí phòng còn hơn ép người.” Tuyết Ly im. Có lẽ với hắn đây chỉ là câu logic, nhưng nàng lại nhớ Hộ Long, Khế Hữu, Huyền Giáp và con Hải Tê. Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, hắn đều nhất quán kỳ lạ.
Đêm đó nàng vẫn ngủ phòng khách.
Ít nhất ban đầu.
Gần giờ Tý, Ngao Tuyết Ly đi qua phòng mới để lấy một cuộn dược bố Thanh Dao để đó. Nàng thấy chiếc kệ trống. Sau đó quay lại phòng khách. Chiếc áo biển trắng lam vẫn treo cạnh giường. Túi nhỏ có Hải Tâm Tảo đã hết. Một hộp đồ Thương Lan. Hai cuộn hải đồ. Mấy món không nhiều nhưng đủ để phòng khách bắt đầu giống phòng của nàng.
Tuyết Ly đứng rất lâu.
Rồi tự nói:
“Chỉ chuyển đồ cho gọn.”
Không ai nghe.
Nàng mang áo biển sang trước.
Sau đó hải đồ.
Sau đó hộp nhỏ.
Cuối cùng cả chén riêng.
Sáng hôm sau Long Thanh mở cửa phòng phía tây để kiểm cửa sổ có kẹt không, nhìn chiếc áo trắng lam đã treo, chén đặt trên bàn, hải đồ xếp ở kệ.
Hệ thống hiện:
[Đối tượng: Ngao Tuyết Ly.]
[Ý nguyện lưu lại: Rõ.]
[Ý nguyện bái sư: Tăng.]
[Quan hệ với Vô Danh: Từ “khách tạm trú” chuyển sang “người đang chủ động xây vị trí lưu lại”.]
Long Thanh đọc xong.
Rồi nhìn căn phòng.
Hắn không có vẻ cảm động như hệ thống có lẽ mong.
Chỉ thở dài.
“Ta còn chưa hỏi mà cô đã dọn rồi.”
Sau lưng, giọng Tuyết Ly lạnh lẽo vang lên:
“Ta chỉ chuyển đồ cho gọn.”
Long Thanh quay.
“Ừ.”
“Không phải quyết ở.”
“Ừ.”
“Ba tháng cũng chỉ để chữa.”
“Ừ.”
Nàng cau.
“Ngươi có thể nói câu khác không?”
Long Thanh nghĩ.
“Áo treo đẹp.”
Ngao Tuyết Ly cứng một nhịp.
Rồi quay đi.
“Im.”
Hàn khí không xuất hiện.
Nhưng tai nàng đỏ rất nhẹ.
Vô Song đứng ngoài hành lang thấy hết, lập tức quay sang Cửu Ly.
Đại sư tỷ giơ một ngón lên môi.
Không chọc.
Ít nhất sáng nay.
Bởi có những thứ một Băng Long điện hạ cần tự nhận ra.
Không phải cứ nói không ghen thì cảm xúc sẽ biến mất.
Cũng không phải cứ nói chỉ chữa thương thì một căn phòng đã có đồ của mình vẫn chỉ là phòng khách.
Và đôi khi, việc một người bắt đầu dọn đồ vào một nơi...
đã là câu trả lời sớm hơn lời nói rất nhiều.