QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 127: CON RÙA GIÀ KHÔNG CHỊU KÝ KHẾ

Đại sảnh dưới Long Linh Trạch yên tới mức nghe rõ từng giọt nước từ mái đá rơi xuống. Con linh quy già nằm trên bệ thấp, cái mai rộng gần bằng một căn phòng nhỏ phủ rêu xanh, san hô khô và những vết nứt cũ. Nếu chỉ nhìn kích thước, nó đủ khiến phần lớn tu sĩ Trúc Cơ hoặc Kim Đan không dám tới gần; nhưng thứ khiến Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song chú ý lại không phải uy áp mà là những sợi xích khế quấn quanh mai. Có tổng cộng bảy lớp, màu sắc và cấu trúc không giống nhau. Lớp ngoài cùng còn khá mới, phù văn ánh vàng, mang phong cách Ngự Thú hiện đại; lớp dưới xám bạc, có nét Long văn; sâu hơn nữa là những ấn tím sẫm giống chủ hồn khế của một tông môn nào đó đã suy tàn. Từng tầng không hoàn toàn hòa hợp, vì vậy chúng tự cắn vào nhau, nhưng tất cả cùng có một điểm chung: mỗi khi Huyền Giáp nhúc nhích quá mạnh, bảy lớp xích đều siết. Lão quy mở một mắt nhìn năm người rồi nhắc lại bằng giọng khàn: “Nếu tới ký khế thì cút.” Ngao Tuyết Ly bước lên nửa bước, không có ý ép nhưng Băng Long huyết trong cơ thể vì nhìn thấy cưỡng khế gần giống Long Tỏa mà vô thức tràn ra một tia. Chỉ một tia ấy cũng đủ làm đầu Huyền Giáp ngẩng mạnh. Mai rung. Xích kêu loảng xoảng. “Long!” tiếng gầm của nó nặng như đá lăn. “Lại là Long!” Toàn bộ đại sảnh xuất hiện một tầng thủy áp vô hình, mặt nước bên các hành lang dâng lên. Tuyết Ly lập tức thu huyết. “Ta không tới hạ khế.” “Long nào tới đây cũng nói vậy.” Huyền Giáp cười khô. “Kẻ đầu tiên nói muốn hỏi đường. Kẻ thứ hai nói muốn cứu ta. Kẻ thứ ba nói khế chỉ tạm thời. Kẻ thứ tư nói vì an toàn của Long Linh Trạch. Sau cùng...” nó chuyển cái đầu nặng nề, để lộ một đoạn xích đã ăn sâu vào thịt dưới viền mai, “...thứ còn lại là cái này.” Long Thanh nhìn vết thương trước tiên, còn Tuyết Ly lại thấy chính mình trong câu “vì an toàn”. Hàn Long Điện cũng từng nói như vậy.
Thanh Dao không tiến ngay. Nàng đứng cách hơn ba trượng, giọng rõ nhưng không cao: “Ta là Đan Y. Ta có thể xem vết dưới mai không?” Huyền Giáp liếc. “Ngươi muốn gỡ khế?” “Không. Ta chưa biết gỡ có làm ngươi chết không.” Câu trả lời quá thẳng khiến lão quy hơi khựng. Thanh Dao tiếp: “Ta chỉ muốn xem phần da thịt bị xích cắt.” “Sau đó?” “Nếu chữa được thì chữa.” “Đổi gì?” “Không đổi.” Huyền Giáp phát một tiếng cười gần như khịt mũi. “Nhân tộc chưa bao giờ cho không.” Vô Song đứng sau nói rất bình thản: “Ma tộc cũng không. Nhưng có người vẫn cho.” Huyền Giáp nhìn nàng, rồi nhìn Cửu Ly. “Một hồ ly. Một ma. Một người. Một long. Còn tên phàm kia?” Long Thanh chỉ mình. “Ta?” “Ngươi không có khí.” “Ừ.” “Tới làm gì?” “Đi cùng.” “Không ký khế?” “Ta không biết ký.” Huyền Giáp nhìn hắn lâu hơn. “Nếu biết?” Long Thanh đáp: “Cũng chưa cần.” “Tại sao?” “Ta có nuôi rùa đâu.” Cả Vô Song lẫn Cửu Ly đều im đúng một nhịp rồi phải quay mặt. Thanh Dao vẫn giữ vẻ nghiêm túc. Tuyết Ly thì nhìn hắn như muốn hỏi tại sao lúc nào cũng có thể nói một câu phá hết bầu không khí. Huyền Giáp không cười. Nhưng thủy áp quanh đại sảnh giảm một chút, có lẽ vì nó không biết nên giận hay không.
Thanh Dao chờ rất lâu, tới khi Huyền Giáp không phản đối mới bước gần thêm từng bước. Nàng không dùng Sinh Mệnh Thể trực tiếp mà đặt một dải dược bố cách lớp xích ngoài. Huyền Giáp theo dõi từng cử động. Cửu Ly đứng gần cửa, không dựng Huyễn Đạo để tránh bị hiểu lầm. Vô Song giữ hai tay trong tầm nhìn, hoàn toàn không dùng Thiên Mị. Tuyết Ly càng thu long huyết xuống thấp nhất. Long Thanh lại nhìn quanh đại sảnh, phát hiện cạnh bệ có một máng đá khô, bên trong còn vài vỏ quả biển đã mục. “Nó ăn gì?” hắn hỏi. Huyền Giáp không trả lời. Thanh Dao đang kiểm vết, nói: “Linh quy thường ăn linh tảo, quả nước, cá nhỏ, tùy chủng.” Tuyết Ly nhìn mai. “Huyền Giáp Quy có thể ăn Hải Tâm Tảo.” “Chúng ta có không?” “Ta có một ít trong túi, mua ở chợ.” Long Thanh lập tức lấy ra một gói. Tuyết Ly nhìn. “Ngươi mua lúc nào?” “Chợ cá.” “Để ăn?” “Người bán nói nấu canh.” Vô Song lẩm bẩm: “Quả nhiên mọi thứ cuối cùng đều quay về đồ ăn.” Long Thanh đặt gói Hải Tâm Tảo cách bệ hơn một trượng rồi lùi. Không ném thẳng tới miệng, không dùng nó dụ ký khế. Chỉ đặt. “Nếu ăn thì ăn.” Huyền Giáp nhìn gói tảo như thể đang tìm trận độc. Long Thanh không thúc, quay sang hỏi Thanh Dao: “Vết sao?” “Không tốt. Một lớp khế đang cọ vào mô mềm mỗi khi nó thở sâu. Có nhiễm linh độc nhẹ do phù văn cũ mục.” “Chữa được?” “Phần ngoài được. Phần trong chưa.” “Vậy chữa ngoài trước.”
Ngao Tuyết Ly đứng nhìn. Nàng đã từng là người nằm trong hố băng, tỉnh lại giữa những người xa lạ và câu đầu tiên hỏi ai cho phép nhặt. Long Thanh khi ấy cũng không hỏi nàng đổi gì để được chữa. Hôm nay hắn đối với một con linh quy đang chửi cả nhóm cũng vậy. Tuyết Ly không nhịn được: “Ngươi không muốn hỏi nó về Long Linh Trạch trước?” Long Thanh đáp: “Nó đang đau.” “Nhưng chúng ta vào đây để tìm truyền thừa.” “Truyền thừa chạy đi đâu?” “Có thể cửa đóng.” “Nó đang ở đây lâu rồi. Chắc thêm một canh không mất.” “Nếu người khác vào?” “Vậy tính sau.” Tuyết Ly nhìn. “Ngươi không sợ chữa xong nó vẫn không nói?” “Có thể.” “Vậy công sức?” “Thanh Dao mới là người chữa.” Thanh Dao ở cạnh vết thương nói: “Ta cũng không cần đổi.” Tuyết Ly im. Một Long nữ lớn lên trong hoàng tộc không phải chưa từng thấy người cứu người không lấy lợi. Nhưng ở Long Cung, phần lớn hành vi giữa các thế lực đều được ghi thành ân, công, nghĩa vụ hoặc quyền đền đáp. Vô Danh cứ hết lần này tới lần khác cắt hành vi khỏi món nợ.
Huyền Giáp cuối cùng ăn. Không phải vì tin hoàn toàn, mà vì mùi Hải Tâm Tảo đủ quen. Nó kéo gói tảo bằng lưỡi nước nhỏ từ miệng, không chạm ai. Long Thanh nhìn. “Biết dùng nước.” Tuyết Ly đáp: “Huyền Giáp Quy trưởng thành ít nhất Kim Đan trở lên.” “Nó nói được rồi.” “Đương nhiên biết điều khiển nước.” “Ta chỉ nói.” Trong lúc lão quy ăn, Thanh Dao xử lý phần da bị xích cắt. Nàng dùng nước thuốc rửa, không đụng khế văn, sau đó đắp dược sinh cơ mức thấp. Huyền Giáp lúc đầu căng, dần thả. “Ngươi không định tháo?” nó hỏi. “Chưa.” “Ngươi không muốn lấy công?” “Ta muốn không làm ngươi chết.” “Nếu tháo một sợi được?” “Cũng phải biết sợi đó nối đâu.” Huyền Giáp nhìn nàng lâu rồi nói: “Đan Y thời nay ít nhất có một đứa không ngu.” Thanh Dao đáp: “Cảm ơn?” Vô Song bật cười khẽ.
Sau hơn nửa canh giờ, nhóm mới phát hiện điều kỳ lạ: Huyền Giáp không bị khóa vào bệ. Những sợi xích không nối xuống đá mà biến mất vào phù văn trên mai. Khi lão quy muốn dịch sang trái, nó có thể đi được vài trượng. Khi muốn quay về phía hành lang bên phải, cũng được. Nhưng mỗi lần nó hướng tới cánh cửa sâu ở cuối đại sảnh hoặc ngược ra cửa ngoài mà nhóm vừa vào, một số khế văn lập tức sáng mạnh. “Nó không bị nhốt trong phòng.” Cửu Ly nói. Vô Song gật. “Nó bị nhốt trong một phạm vi.” Tuyết Ly nhìn cấu trúc. “Giống quy vị.” Huyền Giáp nghe hai chữ đó, mắt lạnh. “Ngươi biết?” Nàng quay lưng nhẹ, cho nó thấy ba vòng Long Tỏa mờ dưới áo bằng cách để một chút long tức phản. Không phô toàn bộ, chỉ đủ chứng minh. “Ta cũng mang thứ gần như vậy.” Lão quy im. Lần đầu ánh mắt nhìn nàng bớt một tầng thù địch. “Long bị Long khóa?” “Ừ.” “Hay.” nó cười, nhưng không có vẻ vui. “Cuối cùng Long tộc học được cách dùng thứ họ làm với thú lên chính mình.” Câu này nặng. Cửu Ly nhìn Tuyết Ly, sợ nàng nổi giận. Nhưng nữ Long tộc chỉ đứng yên. “Có lẽ.”
Vô Song bắt đầu kiểm sàn đại sảnh bằng mắt, không xâm nhập khế. Nàng phát hiện mỗi khi Huyền Giáp quay về cửa sâu, ba trong bảy lớp xích sáng; khi quay cửa ngoài, bốn lớp khác sáng. “Mỗi người hạ khế có mục đích khác.” nàng nói. “Một số không muốn nó ra, một số không muốn nó vào sâu.” Thanh Dao hỏi: “Tại sao?” Huyền Giáp không trả lời ngay. Long Thanh nhìn cánh cửa đá cuối đại sảnh, rồi nhìn lão quy. “Nó là chìa.” Tuyết Ly quay. “Ngươi nghĩ?” “Cửa đầu cần hai bên. Có thể cửa sau cũng cần nó.” Cửu Ly gật. “Nếu Huyền Giáp từng là khế hữu của Long Linh Trạch, khí tức của nó có thể mở.” Vô Song nhìn bảy lớp khế. “Vậy người tới sau muốn dùng nó làm chìa sống nhưng không muốn nó tự chọn.” Huyền Giáp cười khô. “Cuối cùng có người nhìn ra.”
Sau câu đó, lão quy không im nữa. Nó không kể ngay lịch sử hai nghìn năm mà chỉ những đoạn mình muốn. Tên của nó là Huyền Giáp. Tuổi bao nhiêu, nó không nói chính xác. “Ta ngủ quá nhiều, đếm làm gì.” Nó từng sống ngoài vùng biển này trước khi Long Linh Trạch xây. Người đầu tiên lập khế với nó là một Long tu tên đã bị thời gian làm mờ trong trí nhớ người đời nhưng lão vẫn nhớ: Ngao Thương Hải. Không phải chủ. Không phải chủ nhân. Huyền Giáp nhấn mạnh hai lần. “Hắn cần ta dẫn qua Tam Hồi Lưu. Ta cần hắn giúp bảo vệ ổ trứng khỏi Hải Yêu. Chúng ta lập khế hữu. Một trăm hai mươi năm sau, hắn chết. Khế tự tan.” Tuyết Ly lập tức hỏi: “Không phản phệ?” “Tại sao phải phản?” “Nhiều khế hiện nay khi chủ chết linh thú sẽ tổn hồn.” “Vì chúng ngu tới mức đóng hồn hai bên thành một dây.” Huyền Giáp hừ. “Khế hữu chỉ nối phần hai bên tự nguyện chia. Người chết, phần đó trở về.” Thanh Dao chăm chú. “Có thể cắt một phần lực mà không cắt bản nguyên?” “Đó mới là khế.” Huyền Giáp đáp. “Lấy bản nguyên người khác làm dây thì gọi xích.”
Theo lời Huyền Giáp, Long Linh Trạch ban đầu không phải tông môn Ngự Thú. Nó giống một điểm giao giữa Long tộc, Hải tộc và các sinh linh trí cao có nhu cầu hợp tác. Long tu cần đi biển sâu, linh thú cần đan dược, bảo hộ ổ, tri thức trận, hoặc đơn giản muốn chiến đấu cùng một người hợp ý. Khế hữu giúp hai bên truyền cảm giác, một phần lực, vị trí và cảnh báo nguy hiểm. Nó không cho phép cưỡng lệnh. “Vậy nếu một bên phản bội giữa chiến đấu?” Tuyết Ly hỏi. Huyền Giáp đáp: “Thì kẻ kia có thể chết.” “Không có bảo đảm?” “Có giao ước. Có hậu quả danh dự. Có bồi thường. Có luật cộng đồng. Nhưng không có cái quyền chui vào đầu người khác rồi bắt chân nó đi.” “Như vậy không ổn định.” Tuyết Ly nói đúng điều mình từng được dạy. Huyền Giáp nhìn nàng. “Ổn định cho ai?” Nàng dừng. “Cho chủ khế?” lão hỏi tiếp. “Một con thú không thể bỏ ngươi, không thể cãi ngươi, không thể từ chối lệnh, đúng là rất ổn định. Một tù nhân cũng rất ổn định nếu xích đủ chắc.” Long Thanh ngồi gần, vừa cắt tảo nhỏ cho lão quy vừa nói: “Không ổn định nhưng ít nhất không biến bạn thành tù.” Huyền Giáp nhìn hắn. “Phàm nhân, câu đó ngươi hiểu hơn nhiều Long.”
Ngao Tuyết Ly ngồi xuống bậc đá đối diện, không còn đứng như điện hạ hỏi chuyện. “Vậy tại sao truyền thừa biến mất?” Huyền Giáp nhai chậm rồi trả lời: “Không biến một ngày. Người thích chắc chắn hơn. Tông môn muốn truyền linh thú qua nhiều đời. Gia tộc muốn thú hộ tộc không rời khi chủ chết. Quân đội muốn chiến thú nghe lệnh ngay cả khi sợ. Long Cung muốn Hải thú giữ trận không bỏ giữa triều kỳ. Mỗi người thêm một chút. Một điều kiện. Một quyền khẩn cấp. Một quyền thay chủ. Một quyền cưỡng gọi. Một quyền khóa hồn nếu phản. Ban đầu họ nói chỉ dùng lúc nguy. Sau đó nguy là gì do người giữ khế quyết.” Tuyết Ly cảm Long Tỏa sau lưng nóng rất nhẹ. Không phải bị kích; chỉ vì lời quá giống. Huyền Giáp nhìn phản ứng, giọng chậm: “Ngươi hiểu rồi?” “Ừ.” “Trên người ngươi cũng bắt đầu bằng một thứ tốt?” “Hộ Long Ấn.” “Ha.” Lão quy khép mắt. “Tên luôn đẹp.”
Cửu Ly hỏi: “Những xích trên người ngươi từ khi nào?” Huyền Giáp trả lời từng tầng. Tầng Long văn đầu tiên được một nhóm Long tu thêm vài trăm năm sau khi Long Linh Trạch suy tàn, với mục đích giữ lão ở lại làm người dẫn đường. Huyền Giáp không đồng ý nhưng khi ấy bị thương, họ lợi dụng khế hữu cũ còn dấu cộng minh trong trạch để cài. Tầng thứ hai từ một Ngự Thú tông. Tầng ba từ một gia tộc muốn lấy linh quy huyết. Có tầng chỉ tồn tại vài chục năm rồi chủ chết nhưng khế không tan vì đã chuyển quyền. Người sau tới thấy lão bị xích, không nghĩ nên tháo mà chỉ thêm quyền của mình để bảo đảm lão “không phản”. Cuối cùng bảy lớp chồng nhau. “Không ai là chủ toàn bộ?” Vô Song hỏi. “Không.” “Vậy nếu chúng ta muốn tháo, có thể tháo từng lớp?” “Có thể.” “Tại sao ngươi chưa tự phá?” “Ta phá được ba lần.” Huyền Giáp nói. “Mỗi lần lớp này đứt, lớp khác ăn sâu hơn. Một lần suýt xé linh hồn. Ta thôi.” Thanh Dao gật. “Đúng với ta đoán.” Tuyết Ly hỏi: “Nếu có Hải Linh Tủy?” Lão quy mở mắt. “Các ngươi có?” Cả nhóm im một nhịp. Vô Song nhìn lão. “Có một ít.” “Đừng dùng lên ta.” Huyền Giáp trả lời ngay. Tuyết Ly bất ngờ. “Nó có thể phân biệt phần ngoại lai.” “Ta biết. Nhưng các ngươi chưa biết bảy tầng này móc nhau thế nào.” Lão quy liếc nàng. “Đừng thấy chìa mà tưởng cửa nào cũng mở.”
Long Thanh khẽ gật. “Ta thích con rùa này.” Ngao Tuyết Ly quay. “Ngươi nói như chọn thú nuôi.” Huyền Giáp lập tức gầm: “Ta không làm thú!” Long Thanh đáp: “Ta cũng không nuôi nổi.” Vô Song cuối cùng phải bật cười thành tiếng. Cửu Ly dựa cột cười theo. Huyền Giáp nhìn hắn vài nhịp, cuối cùng không gầm nữa.
Nhóm ở đại sảnh gần nửa ngày. Không ai vội vào sâu. Thanh Dao thay thuốc lần hai. Cửu Ly đi quanh ghi cổ văn. Vô Song kiểm những cửa phụ. Tuyết Ly ngồi nói thêm với Huyền Giáp nhưng cố không hỏi “ngươi có thể dẫn chúng ta không”. Long Thanh nấu một nồi canh nhỏ ngay trên bếp du hành, mùi thức ăn làm cả đại sảnh cổ có hơi người lần đầu sau nhiều năm. Huyền Giáp ban đầu chê. Sau đó ăn hai bát tảo nấu mềm. “Phàm nhân, nấu được.” “Cảm ơn.” “Đừng tưởng vậy là ta ký khế.” “Ta chưa hỏi.” Lão quy lại im.
Tới lúc Thanh Dao chuẩn bị thu thuốc, Huyền Giáp tự nhúc nhích khỏi bệ. Xích rung. Nó đi chậm về cửa sâu. Ba tầng xích sáng, thân nó khựng. Hàn khí từ Tuyết Ly theo phản xạ dâng nhưng nàng không can thiệp. Huyền Giáp nhìn nàng. “Không giúp?” “Ngươi chưa hỏi.” Lão quy cười khô. “Tốt.” Nó quay lại, đi một đường vòng sát tường. Ở đó có một vùng phù văn cổ làm ba tầng xích yếu đi. Rõ ràng lão đã biết đường từ lâu. Tới trước cánh cửa đá sâu, nó dừng. “Các ngươi muốn vào?” Vô Song đáp: “Có.” “Ta có thể mở.” Không ai nói ngay. Huyền Giáp quay đầu nhìn Tuyết Ly. “Ngươi không hỏi điều kiện?” Nàng đáp: “Ngươi muốn gì?” “Không ký khế.” “Được.” “Không đặt ấn lên ta.” “Được.” “Không lấy Hải Linh Tủy thử lên xích nếu ta không đồng ý.” “Được.” “Nếu gặp đồ trong đó thuộc về khế hữu cũ của ta, không tự lấy.” Tuyết Ly nhìn Cửu Ly, Vô Song, Thanh Dao, Long Thanh. Long Thanh nói: “Hợp lý.” Ba người kia đều gật. Tuyết Ly đáp: “Được.”
Huyền Giáp nhìn nàng lâu hơn. “Ngươi không hỏi ta phải dẫn tới đâu?” “Ngươi muốn dẫn tới đâu thì dẫn.” “Nếu ta chỉ mở một cửa?” “Chúng ta tự tìm.” “Nếu ta bỏ giữa đường?” Tuyết Ly chậm một nhịp. “Đó là quyền của ngươi.” Lão quy không nói. Một lúc lâu sau nó mới hỏi: “Long nữ, ngươi tới đây để học cách khiến linh thú nghe lời... hay học cách nghe linh thú nói?”
Ngao Tuyết Ly nhìn những sợi xích trên mai nó.
Rồi cảm ba đường đỏ xám trong Long Tỏa sau lưng mình.
Nàng đáp:
“Ta tới để học cách không biến người khác thành thứ giống ta hiện tại.”
Đại sảnh yên.
Huyền Giáp nhìn nàng rất lâu.
Lần đầu mắt nó không còn chỉ là ánh nhìn của một sinh linh từng bị Long tộc phản bội.
“Được.”
Nó quay đầu.
“Vậy nghe.”
Một chân trước nặng nề đặt lên bệ tròn trước cửa.
Không phải khế.
Không phải lệnh.
Chỉ một động tác tự nguyện.
Cổ văn quanh cửa sáng.
Hai vòng hiện ra, nhưng lần này một vòng đã mang sẵn khí tức của Huyền Giáp. Tuyết Ly không cần đặt long huyết lên ngay. Lão quy nhìn nàng.
“Ta cho phép.”
Nàng mới đưa tay.
Long ý và linh ý giao nhau.
Cánh cửa đá mở.
Phía sau là một hành lang rộng, hai bên tường khắc vô số hình khế hữu: Long với linh quy, Long với hải kình, Long với chim trời, thậm chí có hình một đứa trẻ Long tộc ngồi cạnh một con cá nhỏ.
Không ai bị xích.
Huyền Giáp đi trước.
Những sợi cưỡng khế trên mai kéo lê phát ra tiếng kim loại khô khốc giữa hành lang của một nơi từng dạy người ta không cưỡng khế.
Ngao Tuyết Ly đi sau.
Mỗi tiếng xích vang lên...
đều giống như nhắc nàng một chuyện.
Truyền thừa có thể không biến mất vì bị kẻ thù phá.
Đôi khi nó biến dạng từng chút một...
bởi chính những người tự nhận mình đang làm nó “tốt hơn”.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 127TTS · CON RÙA GIÀ KHÔNG CHỊU KÝ KHẾTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...