QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 88: VẠN PHÁP PHONG CÓ KHÁCH

Vạn Pháp Phong nằm ở phía đông bắc Thanh Vân Tông, cao hơn Vô Danh rất nhiều nhưng không phải ngọn núi hùng vĩ nhất. Điều đầu tiên Long Thanh chú ý khi đi qua sơn đạo không phải linh khí mà là tiếng nổ. Một tiếng “ầm” từ sườn phía trên vọng xuống, sau đó là tiếng người quát: “Ta bảo ba thành linh lực!” rồi thêm một tiếng “bụp” nhỏ hơn. Long Thanh đứng lại. “Chúng ta chắc đi đúng?” Cửu Ly cười. “Đúng.” “Nghe như cháy nhà.” “Vạn Pháp thường vậy.” Thanh Dao nói: “Có trận bảo vệ.” Vô Song đi sau nhìn cột khói trắng bay lên từ một sân thử, khá quen kiểu này. “Ít nhất không phải nổ đan lô.” Thanh Dao nhìn nàng. “Đan lô nổ cũng có trận.” Long Thanh lập tức nhớ Thanh Dược Thành. “Ta không thích cả hai.” Cửu Ly khoác tay hắn kéo tiếp. Hôm nay nàng mặc y phục Vô Danh đơn giản nhưng mộc bài Đại đệ tử treo rõ ở eo. Thanh Dao cũng đeo mộc bài cạnh ngọc Dược Vương Cốc. Vô Song vẫn là khách, trên cổ tay có ngọc bài màu xám do Vạn Pháp Phong cấp tạm. Bốn người vừa tới cổng đã thu hút không ít ánh mắt, không phải vì Long Thanh mà vì ba nữ tử đi cùng quá nổi bật. Cửu Ly tóc bạc, dung mạo hồ mị dù đã thu huyết mạch vẫn khó bỏ qua; Thanh Dao vốn có tên trên bảng mỹ nhân Thanh Dược Thành; Vô Song lại mang vẻ đẹp hoàn toàn khác, sắc hơn và trưởng thành hơn. Long Thanh cảm nhận một số nam đệ tử nhìn về phía mình, ban đầu còn tưởng họ nhận ra người Vô Danh, tới khi thấy ánh mắt đi qua hắn tới ba người bên cạnh mới hiểu. Hắn tự động đi nhanh thêm. Vô Song nhận ra, hỏi: “Ngươi ngại?” “Đông.” “Hay vì bị nhìn?” “Họ đâu nhìn ta.” Cửu Ly cười: “Có vài người đang nhìn sư phụ.” “Vì sao?” “Muốn biết người là ai.” Long Thanh không thấy đó là chuyện tốt.
Cổng Vạn Pháp không kiểm tra thân phận theo kiểu nghiêm ngặt, nhưng tất cả khách đều phải đi qua một pháp bàn đo dao động nguy hiểm. Không đọc công pháp, không soi bí mật, chỉ xác định có mang vật nổ, tà vật đang kích hoạt hoặc cấm khí quá mạnh hay không. Cửu Ly qua bình thường. Thanh Dao qua, pháp bàn hơi sáng vì Thanh Liên Sinh Viêm nhưng nàng đưa ngọc chứng nhận của Dược Vương Cốc, người gác chỉ ghi. Tới Vô Song, vòng che ma khí dưới cổ tay hơi lạnh. Nàng đã chuẩn bị từ trước. Pháp bàn chỉ hiện bốn dao động: phong, hỏa, ảnh và một lớp thần hồn rất mờ. Ma khí sâu không lộ. Người gác nhìn một lần. “Tán tu tạp pháp?” “Ừ.” “Không dùng thuật thần hồn chủ động với khán giả.” “Ta biết.” “Có tham tỷ thí?” “Có.” “Phần mở, không sát chiêu.” “Được.” Qua. Cửu Ly đứng bên nhìn toàn bộ nhưng không nói. Thanh Dao cũng. Long Thanh lại đang chú ý một cây cột có ba vòng trận xoay. “Cái đó làm gì?” Người gác đáp: “Lọc hỏa dư từ sân thử.” “Có thể dùng hút khói bếp?” Người gác khựng. “Có thể... nếu thu nhỏ.” Long Thanh lập tức quay sang Cửu Ly. “Ghi.” Đại sư tỷ thở dài nhưng thật sự lấy ngọc ghi. Vô Song nhìn, bắt đầu hiểu ngày hôm nay sẽ đi theo hướng rất khác một buổi tỷ thí bình thường.
Khu giao lưu chia thành bốn sân lớn, nhưng không có cảm giác hội đấu sống chết. Sân đầu là Ứng Pháp, nơi đệ tử biểu diễn cách dùng thuật trong luyện khí, dược, nông, xây dựng và đời sống. Sân thứ hai là Biến Ứng, dựng tình huống bất ngờ. Sân thứ ba thiên luận pháp. Sân cuối mới là tỷ thí. Người chủ trì toàn bộ buổi mở là trưởng lão Kỷ Vân Đài, Kim Đan hậu kỳ, dáng người cao gầy, tóc buộc rất đơn giản, trên áo có nhiều vết cháy nhỏ đến mức Long Thanh nhìn còn thấy đáng tin hơn một người mặc đồ quá sạch. Kỷ Vân Đài không diễn thuyết dài. Ông đứng trên đài nói: “Vạn Pháp không có nghĩa một người phải học vạn pháp. Nếu biết trăm thuật mà gặp việc chỉ dùng được một thuật, chín mươi chín thuật còn lại chỉ là gánh. Hôm nay không chọn người có pháp đẹp nhất. Chọn người biết dùng đúng. Tỷ thí cũng không xét sinh tử, ai dùng sát chiêu vượt mức sẽ bị mời xuống.” Long Thanh nghe xong gật. Vô Song đứng cạnh thấy, hỏi nhỏ: “Ngươi thích?” “Đúng pháp đúng việc.” “Giống ngươi nói.” “Ta đâu phát minh.” “Ta biết.” Nàng nhìn Kỷ Vân Đài thêm một lần. Đông Huyền không phải nơi nàng tưởng mọi tông môn chỉ biết tranh cảnh giới.
Phần ứng dụng làm Long Thanh hào hứng ngoài dự kiến. Một nữ đệ tử Thủy hệ dựng mười hai giọt nước lơ lửng, mỗi giọt rơi đúng một gốc linh thảo theo lượng khác nhau. Long Thanh lập tức hỏi Cửu Ly: “Cái này tốt.” Nàng đáp: “Sư phụ muốn trận tưới?” “Ừ.” Người biểu diễn còn chưa xuống hắn đã đi hỏi. Nữ đệ tử ban đầu khá căng vì thấy ba mỹ nhân đi cùng, nhưng Long Thanh chỉ hỏi: “Nếu mười cây cần lượng nước khác nhau, trận nhớ được không?” Nàng lập tức trở lại chuyên môn. “Được, nhưng phải cài trước.” “Nếu trời mưa?” “Có cảm ẩm trận.” “Đất bề mặt khô nhưng dưới còn ướt?” Nữ đệ tử dừng. “Loại cơ sở không phân sâu.” “Vậy dễ tưới quá.” Một trưởng lão phụ trách nghe được liền nói: “Có loại hai tầng cảm ứng nhưng giá gấp bốn.” Long Thanh lập tức hỏi: “Bao nhiêu?” Nghe giá xong im. Cửu Ly cười. “Sư phụ thấy đắt?” “Tự tưới được.” Vô Song ở sau bật cười. Một tồn tại khiến Táng Đạo Điện kiêng dè cuối cùng bị trận tưới cây đánh bại bằng giá linh thạch.
Sân kế tiếp có một đệ tử Phong hệ dùng Nhu Phong Thuật. Ba dải vải nhúng nước được treo lên. Người nọ dùng gió đều từ dưới lên, không làm mép vải bay quá mạnh. Chưa tới nửa khắc, vải khô gần hết. Long Thanh đứng xem từ đầu tới cuối. Vô Song trước đó vừa dùng một Phong Nhận cắt đôi ba tấm bia đá trong phần khách biểu diễn, hắn chỉ gật “khá”. Bây giờ Nhu Phong hong vải lại khiến hắn hỏi liền năm câu. Vô Song cuối cùng không nhịn được: “Phong Nhận của ta có thể cắt một pháp khí cấp thấp.” “Ừ.” “Ngươi nhìn ba nhịp.” “Ta thấy.” “Cái này chỉ hong quần áo.” “Nhưng hữu dụng mỗi ngày.” “Ta cũng có thể dùng phong hong.” “Cô làm được nhẹ như vậy?” Vô Song định nói đương nhiên, rồi nhớ Phong thuật của mình thiên tốc độ, cắt, đổi hướng, bỏ chạy. Nếu dùng hong áo, rất có thể áo chưa khô đã bay khỏi dây. “Có thể luyện.” Long Thanh gật. “Vậy luyện.” Nàng nhìn hắn. Không hiểu sao câu đó nghe giống một thách thức hơn lời khen Phong Nhận. Cửu Ly đi bên cười rất rõ.
Thanh Dao được mời biểu diễn một ứng dụng hỏa trong xử lý dược. Nàng không dùng Thanh Liên Sinh Viêm mà dùng một Hỏa Tuyến thuật rất cơ sở, chia nhiệt thành ba vùng dưới khay dược: phần lá già nhiệt cao hơn, thân vừa, hoa thấp. Một số đệ tử Vạn Pháp nhận ra kỹ thuật điều nhiệt chính xác hơn độ mạnh. Kỷ Vân Đài hỏi: “Vì sao không dùng linh hỏa?” Thanh Dao đáp: “Bài này không cần.” Long Thanh ở dưới gật mạnh. Kỷ Vân Đài nhìn hắn một lần rồi nói: “Đúng.” Thanh Dao không thắng giải gì ngay, nhưng vài đan sư khách đã tới hỏi phương pháp. Nàng chia phần cơ sở, giữ phần Sinh Viêm riêng. Không ai khó chịu. Vô Song đứng nhìn, nhận ra Thanh Dao đã thật sự biến nguyên tắc Vô Danh thành phản xạ: không dùng thứ mạnh chỉ vì mình có.
Tới lượt Cửu Ly, nàng không dựng hồ ly chín đuôi, không biến trời đất. Nàng đặt năm bia gỗ trên sân, trong đó bốn thật một giả, rồi dùng Huyễn Đạo làm mọi người tưởng cả năm cùng có khí tức. Nhiệm vụ người thử là chọn bia có ngọc tin. Ba người sai. Người thứ tư dùng thần thức mạnh phá hết ảo, nhưng Cửu Ly lại lợi dụng chính nhịp phá khiến ngọc thật đổi vị trí qua một cơ cấu đơn giản. Kỷ Vân Đài cười. “Huyễn không chỉ là làm giả. Còn là khiến đối phương phản ứng theo thứ mình dự đoán.” Cửu Ly chắp tay. Đây đúng hướng Huyền Cơ – tình báo của nàng. Long Thanh hỏi: “Cô dùng cái này để giấu hạt được không?” Cửu Ly quay. “Sư phụ.” “Ta hỏi thật.” “Được.” “Vậy sau làm một chỗ giấu hạt khỏi Tiểu Kim.” Tiểu Kim không có ở đây nhưng nếu biết chắc sẽ phản đối. Vô Song bỗng nghĩ: một Huyễn Đạo đủ lừa Trúc Cơ bị hắn dùng để chống gà vàng ăn hạt. Ở Vô Danh, mọi thứ đều có nguy cơ mất uy nghiêm.
Phần của Vô Song được nhiều người chú ý vì hồ sơ ghi tán tu tạp pháp bốn hệ. Nàng bước lên sân mà không mở Thiên Mị. Điều này khó hơn lúc ở nhà vì xung quanh có hàng trăm ánh mắt. Bình thường một tia mị lực tự nhiên sẽ khiến đám đông dễ thuận, giảm áp lực lên nàng. Hôm nay nàng chủ động giữ sạch. Bài đầu yêu cầu phá ba mục tiêu với ba tính chất: bia gỗ, bia kim, một bóng ảnh di chuyển. Nàng dùng Phong Nhận cắt gỗ, Hỏa Tuyến nung điểm nối bia kim rồi dùng một viên đá thường đánh gãy chỗ nóng, cuối cùng dùng Ảnh Phược giữ bóng giả trong một nhịp rồi đoản kiếm chạm mục tiêu. Không hào nhoáng nhất. Nhưng ít linh lực. Kỷ Vân Đài hỏi: “Vì sao bia kim không dùng Hỏa Bạo phá luôn?” “Tốn lực.” “Tại sao nung điểm nối?” “Bia chỉ cần mất khả năng đứng, không cần biến thành sắt vụn.” Long Thanh dưới đài lại gật. Vô Song nhìn thấy, không hiểu sao cảm giác được hắn công nhận lại dễ chịu hơn tiếng vỗ tay của mấy nam tu đang nhìn nàng.
Bài thứ hai yêu cầu vượt một hành lang có ba luồng công kích mô phỏng. Vô Song có thể dùng huyễn khiến cơ quan mất mục tiêu, nhưng nàng đã tự đặt điều kiện không dùng. Nàng dùng phong đổi hướng tên thứ nhất, bóng ảnh làm điểm giả cho tên thứ hai, tới tên thứ ba dùng Hỏa Tuyến đốt dây kích trước khi cơ quan bắn. Kỷ Vân Đài lần nữa chú ý. “Thuật của cô không đồng hệ nhưng chuyển rất liền.” Vô Song nói: “Sống lâu ngoài đường phải học nhiều cách chạy.” “Ai dạy?” “Nhiều người.” “Tán tu thật?” Một câu hỏi nửa đùa. Nàng cười. “Ít nhất hiện tại.” Kỷ Vân Đài không ép. Cửu Ly ở dưới lại càng chắc thân phận Vô Song có phần lớn chưa nói.
Long Thanh trong lúc ấy đã chạy sang một bàn trận cụ bên cạnh. Đây là thiết bị dùng cho người không chuyên thử điều khiển năm chậu cây bằng các nút ngọc. Người phụ trách nhận ra hắn không có linh lực rõ ràng nên ban đầu định thôi, nhưng Kỷ Vân Đài nghe mấy câu hỏi lúc trước, chủ động nói: “Bàn này có linh thạch cấp lực, người điều khiển chỉ cần bấm. Long tiểu hữu thử?” Long Thanh nhìn. “Ta không biết trận.” “Không cần. Chỉ giả sử năm chậu cây cần tưới.” “Vậy được.” Năm chậu gồm hai Linh Hương Thảo, một Thủy Diệp, một Hỏa Căn, một cây hoa thường. Trận mặc định tưới mỗi chậu ba phần nước. Long Thanh sờ đất từng chậu trước. Chậu Thủy Diệp khô nhanh, hắn tăng. Hỏa Căn đất còn ẩm, giảm. Hoa thường nằm phía râm, cũng giảm. Người phụ trách hỏi: “Sao không theo bảng?” “Bảng ghi lượng trung bình.” “Đúng.” “Nhưng đất hiện tại khác.” “Cảm ẩm trận sẽ sửa.” “Cảm ở đâu?” “Bề mặt.” Long Thanh chỉ Hỏa Căn. “Mặt khô nhẹ nhưng dưới ướt.” Người phụ trách đào thử, đúng. Không ai kinh hô đại đạo. Kỷ Vân Đài chỉ đi tới, xem rồi gật. “Mô hình trận do người làm trận đặt dựa điều kiện giả định. Người dùng thực tế biết thứ chúng ta bỏ sót.” Long Thanh nói: “Vậy thêm cảm sâu.” Người phụ trách cười khổ. “Lại tăng giá.” “Thế thì ta vẫn tưới tay.” Kỷ Vân Đài bật cười. Một việc nhỏ nhưng rất hợp lý: Long Thanh không hiểu trận, người Vạn Pháp không ngu, hai bên chỉ có kinh nghiệm khác nhau.
Phần Biến Ứng Pháp Đài diễn ra sau giờ Ngọ. Đây mới là nơi khách được yêu thích nhất. Người tham gia không biết trước tình huống. Mỗi người được giới hạn linh lực bằng một vòng trận, buộc phải chọn cách ít tốn thay vì nổ tung mọi thứ. Cửu Ly bốc trúng tình huống “đưa một vật qua phòng có người canh nhưng không làm người bị thương”. Nàng tạo tiếng động giả phía cửa, người canh quay, rồi dùng một lớp huyễn che bóng mình đúng ba tức. Xong. Thanh Dao bốc tình huống “giữ ba bình dược ở ba nhiệt độ khác nhau khi chỉ có một bếp”. Nàng chia bếp thành vùng, dùng nước làm tầng đệm và một chút hỏa thuật. Xong. Long Thanh không thi, ngồi ngoài xem rất chăm.
Vô Song bước lên bốc thẻ. Tình huống đầu: một cửa bị khóa cơ học, không được phá cửa, không được dùng chìa khóa. Nàng cười, dùng Ảnh Tuyến luồn qua khe kéo chốt. Tình huống hai: một vật nhẹ nằm giữa vùng gió xoáy, không được bước vào. Nàng không chống gió mà tạo một luồng phụ cùng chiều làm vật trôi ra mép rồi dùng phong nhỏ kéo. Kỷ Vân Đài gật. Tình huống ba làm nàng dừng: một người giữ cửa đang cầm chìa khóa, không được đánh bị thương, thời gian mười tức. Người giữ chỉ là đệ tử diễn, đã có pháp bảo chống ép linh lực thô. Phản xạ đầu tiên trong cơ thể Vô Song gần như tự bật. Một ánh mắt. Một tia mị. Chín trên mười người sẽ tự đưa chìa khóa. Mị văn trong huyết mạch vừa muốn sáng, nàng lập tức ép xuống. Cửu Ly dưới đài thấy một dao động cực nhỏ rồi mất. Thanh Dao cũng. Long Thanh không biết nhưng đang nhìn.
Mười tức bắt đầu.
Vô Song không dùng mị.
Người giữ đứng trước cửa, chìa khóa bên eo.
Tám tức.
Nàng tạo một tiếng động nhỏ bằng Hỏa Tinh phía sau vai trái.
Người giữ không quay hoàn toàn, chỉ liếc. Có huấn luyện.
Sáu tức.
Vô Song dùng Ảnh Thuật tạo một bóng người thoáng qua phía sau phải, đồng thời Phong Tuyến rất mảnh kéo tà áo người giữ về trái. Hai tín hiệu ngược hướng khiến hắn theo bản năng quay đầu phải để xác định mục tiêu lớn hơn.
Ba tức.
Phong Tuyến thứ hai móc vòng chìa khóa.
Kéo.
Chìa bay khỏi eo.
Vô Song chụp.
Một tức.
Cửa mở.
Hết.
Tiếng vỗ tay vang. Không lớn đến mức khoa trương, nhưng thật. Kỷ Vân Đài hỏi: “Vì sao không dùng Huyễn trực tiếp lên người?” Vô Song đáp: “Không cần. Chỉ cần hắn nhìn sai hướng một nhịp.” Cửu Ly nghe liền cười. Đây gần như tư duy của nàng. Kỷ Vân Đài hỏi tiếp: “Nếu người đó không quay?” Vô Song đáp: “Đổi cách.” Long Thanh dưới đài nói rất nhỏ: “Đúng.” Nàng nghe được.
Khi xuống, Cửu Ly hỏi: “Vừa rồi cô định dùng gì?” Vô Song nhìn nàng. “Thói quen.” “Mị?” Thanh Dao đứng cạnh im. Vô Song không phủ nhận hẳn. “Một loại dẫn chú ý.” Cửu Ly mỉm cười. “Nhưng cô dừng.” “Ừ.” “Vì sao?” Vô Song nhìn Long Thanh đang hỏi người phụ trách về một trận nâng thùng nước. “Muốn xem đường khác.” Cửu Ly không hỏi nữa. Thanh Dao lại nói: “Làm được.” “Ừ.” Mị Vô Song bất ngờ thấy hai chữ từ Thanh Dao nghe khá tốt.
Cuối giờ chiều mới tới tỷ thí nhẹ. Người tham gia tự nguyện, tất cả đeo ngọc hộ mệnh. Cấm sát chiêu, cấm độc sâu, cấm công kích thần hồn không đảo ngược. Vô Song vốn có thể bỏ, nhưng nàng muốn xem mình không dùng Thiên Mị được tới đâu nên đăng ký. Cửu Ly cũng đăng ký một trận giao lưu Huyễn Đạo nhưng ở bảng khác. Thanh Dao không tỷ thí vì sinh mạch chưa phù hợp. Long Thanh chỉ xem, trong tay còn cầm tờ ghi về Nhu Phong trận khiến Vô Song nhìn thấy là muốn giật.
Bốc thăm rất nhanh.
Tên Vô Song hiện đối diện:
TẠ MINH TRI – VẠN PHÁP PHONG – TRÚC CƠ ĐỈNH PHONG – THỦY, KIM, THẦN HỒN PHÒNG NGỰ.
Một nam tử khoảng ba mươi tuổi bước tới. Không phải thiên tài ngạo mạn. Hắn chắp tay rất lịch sự. “Vô Song cô nương, xin chỉ giáo.” Nàng đáp lễ. “Xin.”
Sau đó Tạ Minh Tri lấy từ túi ra một chiếc gương tròn nhỏ, treo trước ngực.
Cửu Ly vừa thấy đã nhướng mày.
Thanh Dao hỏi: “Gì?”
“Thanh Tâm Kính.”
Một đệ tử gần đó giải thích: “Pháp khí thượng phẩm cấp Trúc Cơ, ổn định thần thức, giảm huyễn – mị – kinh thần. Tạ sư huynh chuyên chống thuật thần hồn.”
Vô Song nhìn chiếc gương.
Nếu là trước hôm nay, việc đầu tiên nàng sẽ làm là đánh giá Thanh Tâm Kính chịu được bao nhiêu tầng Thiên Mị. Có thể phá không. Có thể đi vòng thần hồn qua dục niệm không. Có thể khiến người mang tự tháo không.
Nhưng hôm nay...
nàng chỉ thấy hơi buồn cười.
Cửu Ly đi tới gần, nói đủ nàng nghe: “Khắc cô?”
“Khắc một phần.”
“Có dùng mị không?”
Vô Song nhìn gương rồi nhìn Long Thanh.
Hắn đang đứng cạnh Thanh Dao, hoàn toàn không biết chiếc gương kia đặc biệt khắc Thiên Mị Ma Thể đến mức nào. Khi thấy Vô Song nhìn sang, hắn chỉ hỏi:
“Khó à?”
“Có một chút.”
“Vậy đổi cách.”
Chỉ ba chữ.
Không phải lời chỉ đạo đại đạo.
Không biết đối thủ.
Không hiểu công pháp nàng.
Nhưng Mị Vô Song bỗng nhớ lại cái cửa khóa trên Biến Ứng Pháp Đài.
Nhớ cái giỏ bắt gà.
Nhớ thanh gỗ dùng Phong Nhận cắt không đẹp bằng cưa.
Nhớ chính mình mấy ngày trước dùng Thiên Mị Nhãn rồi bị hắn hỏi mắt có bụi.
Nàng cong môi.
“Long Thanh.”
“Gì?”
“Ngươi từng nói nếu không mở được cửa thì sao?”
Hắn nghĩ.
“Đi đường khác.”
“Đúng.”
Tạ Minh Tri đã bước lên đài.
Thanh Tâm Kính trước ngực sáng.
Vô Song cũng bước lên.
Thiên Mị Ma Thể trong nàng rất yên.
Không hề bị ép.
Là chính nàng không dùng.
Một Ma nữ lớn lên với mị thuật là chìa khóa đầu tiên cho gần như mọi cánh cửa, lần đầu đứng trước một đối thủ mang đúng pháp khí khắc chế con đường quen thuộc nhất...
mà không hề cảm thấy bị mất đi vũ khí.
Ngược lại.
Nàng muốn thử xem bên ngoài cánh cửa ấy...
còn bao nhiêu đường.
Trận pháp quanh đài sáng lên.
Kỷ Vân Đài giơ tay.
“Tỷ thí bắt đầu.”
Mị Vô Song không nhìn vào mắt Tạ Minh Tri.
Không phát mị hương.
Không chạm thần hồn.
Ngón tay nàng chỉ khẽ động.
Một sợi gió vòng qua cổ tay.
Một bóng đen mỏng bò sát mặt đài.
Và ở dưới, Long Thanh còn chưa biết câu nói rất bình thường của mình...
đã bắt đầu mở cho Ma nữ một con đường hoàn toàn khác.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 88TTS · VẠN PHÁP PHONG CÓ KHÁCHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...