Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 61: THANH DƯỢC HỘI KHAI MẠC
Long Thanh dậy trước tiếng chuông khai hội gần một canh giờ.
Tô Cửu Ly vừa mở cửa phòng đã thấy hắn ở ngoài sân, túi trữ vật đeo bên hông, quần áo chỉnh tề, thậm chí trên tay còn cầm bản đồ Thanh Dược Thành đã gấp đúng phần Linh Thực Viện. Nàng đứng nhìn một lúc rồi hỏi: “Sư phụ.” “Ừ?” “Người từng nói ghét dậy sớm.” “Tùy việc.” “Mua hạt quan trọng vậy?” “Hàng loại ai tới trước chọn trước.” Cửu Ly im. Lý do quá thật. Nàng nhìn trời vẫn còn hơi tối, sau đó nhìn vẻ mặt hắn. “Thanh Dược Hội phần chính còn gần một canh giờ.” “Ta biết.” “Diệp Thanh Dao còn chưa dậy.” “Nàng phải tới Đan Y Đường.” “Người không chờ?” Long Thanh quay sang. “Ta mua hạt cần Thanh Dao làm gì?” Cửu Ly bỗng cảm thấy tâm trạng rất tốt. “Đúng. Đi.”
Hai người ăn sáng rất nhanh. Long Thanh vốn định lấy bánh đi đường, nhưng Cửu Ly không cho. “Sư phụ dạy ăn thì ăn.” Hắn nhìn nàng. “Cô dùng bài của ta cản ta?” “Đúng.” “Ăn năm phút.” “Ta không biết phút.” Long Thanh khựng. Từ đời trước lại lọt ra. “Một chút.” “Ngồi.” Hắn đành ăn hết bát cháo. Cửu Ly hài lòng. Khi hai người rời Thanh Trúc Viện, Diệp Thanh Dao vừa bước ra khỏi phòng đối diện, áo xanh nhạt, bên hông đeo thẻ Đan Y Đường. Thấy họ chuẩn bị đi, nàng hỏi: “Tới khu Linh Thực?” Long Thanh gật. “Ừ.” “Ta phải tới Đan Y Đường trước.” “Cô đi.” “Cuối dãy phía nam của Linh Thực Viện có khu hạt loại. Đừng nhầm với gian hạt cổ, giá khác rất xa.” Long Thanh lập tức ghi nhớ. “Đa tạ.” Cửu Ly nhìn. Thanh Dao chỉ đường xong liền đi thật, không nói thêm câu “ta sẽ tới sau”, không cố đi cùng. Cửu Ly càng cảm thấy nữ tử này đúng kiểu mình đã kết luận hôm qua: không tranh mà vẫn hiện diện rất tự nhiên.
Đường tới quảng trường sáng nay khác hẳn hai ngày trước. Trời mới sáng nhưng người đã đông. Các xe dược liệu nối nhau đi theo tuyến riêng. Đệ tử Dược Vương Cốc dựng biển phân luồng. Trên các mái nhà treo cờ xanh có hình lá thuốc. Hàng quán ngoài hội cũng mở sớm hơn, từ bánh nóng cho tới bình đan rỗng đều tăng giá một chút. Long Thanh nhìn biển giá rồi nói: “Hội lớn là giá tăng.” Cửu Ly đáp: “Người ở đâu cũng vậy?” “Gần như.” “Thế giới cũ?” “Nhất là lúc lễ hội.” “Vậy tu tiên giới không khác nhiều.” “Con người vẫn là con người.” Nàng nhìn hắn. “Có yêu.” “Yêu cũng mua bán.” “Đúng.” Hai người nói chuyện rất bình thường giữa một thành phố tu tiên đang thức dậy. Cửu Ly bỗng thấy đây là điều nàng thích nhất khi đi cùng Long Thanh: hắn không nhìn mọi thứ bằng lớp thần bí. Một đại hội đan đạo danh tiếng, qua mắt hắn vẫn có người tăng giá đồ ăn, người dựng quầy sớm và người lo mất hàng.
Linh Thực Viện nằm phía tây quảng trường, chiếm một khu rộng gần bằng chợ nhỏ. Phần ngoài là các gian thương gia. Phần trong mới là nơi Linh Thực Hội trưng bày cây mẫu, tổ chức trao đổi kỹ thuật và tỷ thí nhận biết. Long Thanh vừa tới đã thấy hàng trăm chậu cây. Có cây thấp như cỏ. Có dây leo dài phủ giàn. Có loại được bọc trong kết giới sương. Có một chậu đất đỏ nóng tới mức không ai đứng gần. Trên mỗi gian đều ghi tên, vùng trồng, cấp dược tính và yêu cầu chăm sóc.
Cửu Ly nhìn. “Người thích nơi này hơn Đan Hội?” “Ừ.” “Không cần nghĩ?” “Đan thành phẩm ta không dùng được.” “Cây thì?” “Trồng được.” Rất thực tế.
Gian đầu tiên bán hạt cấp thấp của Bách Dược Sơn Trang. Một túi Thanh Mạch Thảo tiêu chuẩn đã hơn số tiền Long Thanh mua cả cân hàng loại hôm trước. Hắn hỏi lý do. Người bán, một trung niên Trúc Cơ hậu kỳ, không hề tỏ vẻ khó chịu vì người hỏi là phàm nhân, chỉ giải thích: “Độ nảy hơn chín thành. Cùng giống. Dược tính ổn. Đã xử lý chống nấm.” Long Thanh hỏi: “Nếu tự xử lý?” “Rẻ hơn.” “Hạt không đồng đều?” “Rẻ thêm.” “Không bảo đảm?” Người bán nhìn hắn. “Đạo hữu muốn hàng giống nông hộ?” “Có.” Người kia chỉ cuối dãy. “Qua ba gian, tìm biển Tạp Chủng. Nhưng nói trước, nhiều thứ nảy không nổi.” “Được.” Long Thanh lập tức đi.
Cửu Ly cười. “Người ta muốn bán hàng tốt, sư phụ chỉ hỏi hàng kém.” “Hàng tốt không phù hợp túi tiền.” “Tông môn có thể hỗ trợ.” “Ta trồng thử ở nhà, không phải nhiệm vụ tông môn.” “Người rõ ràng rất thích linh thạch.” “Ta thích không thiếu.” Cửu Ly nghĩ. “Khác?” “Khác. Thích tiền là muốn nhiều. Không thiếu là đủ dùng.” “Người muốn bao nhiêu là đủ?” Long Thanh suy nghĩ. “Mua thứ cần mà không phải nghĩ giá quá lâu.” Cửu Ly cười. “Vậy còn xa.” “Ta biết.”
Đi qua ba gian, hai người thật sự thấy khu Tạp Chủng. Nhưng trước khi Long Thanh kịp tới, một tiếng gọi từ phía trong vang lên. “Lùi ra! Đừng tăng trận nữa!” Có một đám người đứng quanh một chậu lan trắng. Lá cây đang nhanh chóng cuộn lại, mép chuyển nâu. Bên dưới chậu đặt một trận bàn xanh, linh khí được kéo vào khá mạnh. Một đệ tử trẻ nói: “Nó vừa ra khỏi kho lạnh đã héo, chắc thiếu linh khí!” Một người khác đang định tăng thêm linh thạch. Một lão giả áo nâu của Linh Thực Hội tới rất nhanh, nhưng trước lúc lão kiểm tra, Long Thanh đã dừng ở ngoài vòng.
Không phải muốn xen.
Chỉ vì cây nằm ngay đường.
Hắn nhìn chậu.
Đất trên mặt bóng nước.
Lá cuộn nhưng phần mép cháy khô.
Long Thanh hỏi Cửu Ly: “Cây lạnh?”
“Có hàn khí.”
“Vừa chuyển ra?”
“Nghe vậy.”
Hắn cau mày. “Vừa lạnh, vừa tưới nhiều, lại đưa ra chỗ nóng?”
Người đệ tử gần nhất nghe được, quay. “Ngươi biết Hàn Nguyệt Dược Lan?” “Không.” “Vậy—” Lão giả Linh Thực Hội đã tới, lập tức nói: “Khoan tăng trận.” Ông đặt tay vào đất rồi kéo cả bầu cây lên một chút. Nước chảy. Rễ ngoài có vài đầu trong mờ. Lão sắc mặt trầm. “Ai tưới?” Một đệ tử đáp: “Theo lịch sáng.” “Bao nhiêu?” “Như ngày thường.” “Ngày thường nó trong hàn phòng!” Lão quát. “Ra ngoài nhiệt tăng, rễ đang sốc, còn tưới lượng cũ. Tụ linh thêm chỉ làm trao đổi nhanh hơn.”
Cửu Ly liếc Long Thanh.
Hắn đã nói gần đúng.
Lão giả xử lý rất nhanh: tắt Tụ Linh Trận, chuyển cây vào bóng râm, rút bớt nước dưới chậu, phun một lớp sương lạnh lên lá nhưng không tưới gốc. Một lúc sau tốc độ héo giảm. Không thần kỳ hồi phục ngay. Chỉ ngừng xấu.
Lão lúc này mới quay sang Long Thanh. “Ngươi vừa nói vừa lạnh vừa tưới nhiều?” “Ta đoán.” “Từng trồng Hàn Nguyệt Lan?” “Chưa.” “Vậy sao biết?” Long Thanh chỉ mặt đất. “Chậu ướt. Lá cháy mép. Cây vừa từ lạnh ra.” Lão nhìn. “Ngươi là linh thực sư?” “Không.” “Dược nông?” “Trồng rau.” Cửu Ly cúi mặt. Lão lại không cười. Ngược lại gật. “Kinh nghiệm trồng thật thường hữu ích.” Long Thanh hỏi: “Cây cứu được?” “Nếu rễ chưa thối sâu.” “Vậy tốt.” Hắn đi tiếp.
Không ai quỳ.
Không ai gọi tiền bối.
Một vài người nhìn theo vì tò mò rồi thôi.
Cửu Ly rất thích phản ứng này. Ở một đại hội nghề nghiệp, người biết việc nhìn vào cách làm. Long Thanh nói đúng một chuyện cây, không có nghĩa biến thành đại năng. Hợp lý.
Nàng hỏi: “Sư phụ vui vì đoán đúng?” “Không.” “Vì cây không chết?” “Ừ.” “Người không biết cây đó bao nhiêu tiền.” “Chắc đắt.” “Rất.” “Vậy càng nên cứu.”
Hai người cuối cùng tới khu hàng loại. So với gian trước, nơi này xấu hơn hẳn. Bao vải. Giỏ tre. Hạt không được đóng bình đẹp. Có những khay ghi “lai tạp”, “tỷ lệ nảy thấp”, “không rõ niên đại”, “thu hồi từ kho cũ”. Long Thanh nhìn mà mắt càng sáng.
Cửu Ly bật cười. “Đúng chỗ rồi.”
Chủ gian là một nam tử khoảng bốn mươi, tu vi Tụ Khí đỉnh phong, có vẻ chỉ là người quản kho. Hắn nhìn Long Thanh. “Đạo hữu cần gì?” “Hạt dễ sống.” “Ở đây không bảo đảm.” “Biết.” “Mua nhiều?” “Tùy giá.”
Hai người lập tức nói chuyện rất hợp.
Trong lúc Long Thanh cúi phân từng loại, Cửu Ly không đứng sát mà lùi một chút quan sát xung quanh. Đây đã trở thành thói quen. Nàng không dùng thần thức quét bừa, chỉ nhìn luồng người, vị trí cửa, những ai đứng quá lâu. Thanh Dược Hội rất đông nên việc xác định theo dõi khó hơn Thanh Vân Thành nhiều.
Một người áo nâu đi qua cách họ gần hai mươi bước.
Bình thường.
Không nhìn.
Nhưng Cửu Ly thấy bước chân hắn hơi chậm đúng lúc đi ngang gian Thanh Vân ở xa. Sau đó hắn dùng tay chỉnh cổ tay áo. Một mùi rất nhẹ thoát.
Không Huyết Ảnh.
Nhưng phương thức che khí tức...
quen.
Cửu Ly không động.
Không quay đầu theo.
Người áo nâu đi tiếp.
Nàng chỉ ghi khuôn mặt, dáng, hướng.
Sau đó bước tới Long Thanh.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Có người đáng chú ý.”
Long Thanh đang cầm một nắm hạt, lập tức dừng.
“Huyết Ảnh?”
“Không chắc.”
“Có đuổi?”
“Không.”
“Đúng.”
Cửu Ly cong môi. “Đệ tử đã tiến bộ.”
“Báo Tạ trưởng lão.”
“Ừ.”
Nàng dùng ngọc phù gửi tin rất ngắn.
Không ai tách nhóm.
Không ai chạy theo.
Chỉ vậy.
Long Thanh tiếp tục mua hạt.
Ở một góc khác Thanh Dược Thành, nếu Huyết Ảnh Lâu trước kia thấy cảnh này, có lẽ kế hoạch dụ Cửu Ly rời nhóm đã khó hơn rất nhiều.
Khi mặt trời lên cao hơn, tiếng chuông chính thức của Thanh Dược Hội vang.
Chín tiếng.
Lần này toàn thành nghe.
Long Thanh đã mua được hai túi hạt.
Cửu Ly nói: “Phải qua quảng trường.”
“Còn dãy cuối.”
“Sau lễ.”
Hắn nhìn.
Có vẻ tiếc.
Nhưng vẫn đi.
Hai người tới quảng trường đúng lúc các đoàn đã xếp vị trí. Long Thanh không phải đại biểu thi đấu nên đứng cuối nhóm Thanh Vân. Tạ Trường Xuân nhìn hai túi bên hông hắn. “Mua rồi?” “Một ít.” “Mới sáng.” “Họ mở sớm.” Tạ thở dài. “Ngươi thật sự tới đây vì hạt.” “Còn Cửu Ly.” “Ta biết.”
Diệp Thanh Dao đứng ở khu Đan Y phía bên kia quảng trường. Nàng thấy Long Thanh và Cửu Ly tới, chỉ gật nhẹ. Cửu Ly cũng gật. Không ai chạy qua.
Trên đài, Cốc chủ Dược Vương Cốc lần đầu xuất hiện.
Một lão giả tóc bạc nhưng gương mặt khá trẻ, cảnh giới không ai công khai. Tạ Trường Xuân chỉ nói nhỏ: “Ít nhất Nguyên Anh hậu kỳ.” Long Thanh lập tức quyết định không nhìn quá lâu. Người mạnh.
Cốc chủ không nói dài như hôm trước. Ông chỉ công bố quy củ và lịch.
Ngày thứ nhất: Bách Dược Biện Thức, giao lưu y thuật, trao đổi linh thực, khám chữa công khai.
Ngày thứ hai: Đan Hỏa Luận Kỹ, tỷ thí luyện đan các cấp Trúc Cơ và Kim Đan.
Ngày thứ ba: hội đấu giá dược liệu, đan phương, linh hỏa manh mối và vật phẩm chuyên môn.
Sau đó là một tin khiến toàn quảng trường lập tức ồn hơn.
“Năm nay Linh Dược Bí Cảnh mở sớm ba tháng.”
Rất nhiều người thay đổi sắc mặt.
Long Thanh quay sang Tạ Trường Xuân. “Bí cảnh gì?”
“Dược Vương Cốc cùng vài thế lực quản.”
“Nguy hiểm?”
“Có.”
“Cấp?”
“Chủ yếu Trúc Cơ tới Kim Đan.”
“Có gì?”
“Linh dược.”
Long Thanh lập tức hiểu vì sao mọi người vui.
Cốc chủ tiếp tục: “Ba tháng trước, người giữ bí cảnh phát hiện một vùng dược viên cổ ở phía tây bắc xuất hiện dao động. Chưa xác định quy mô. Thanh Dược Hội lần này sẽ chọn một số đội đủ điều kiện cùng vào sau khi hội kết thúc.”
Tạ Trường Xuân lập tức nghiêm.
Phương Nham ở phía sau cũng.
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
Hắn hỏi: “Phải thi mới vào?”
Tạ đáp: “Không hẳn. Còn theo đoàn.”
“Thanh Vân?”
“Có thể xin.”
“Ông muốn?”
“Đương nhiên.”
Long Thanh bắt đầu có dự cảm chuyến này không chỉ ba ngày đi, bảy ngày hội rồi về.
Lại bí cảnh.
Cửu Ly nhìn vẻ mặt hắn.
“Người không muốn?”
“Ta thích thành hơn.”
“Vì có chợ?”
“Ừ.”
Nàng cười.
Trên đài, Cốc chủ còn nói một điều: trong dược viên cổ có dấu hiệu kiến trúc nhân tạo, có thể liên quan một vị đan tu thời trước. Tin này khiến cả Kim Lô Thế Gia và Hỏa Đan Môn bắt đầu trao đổi ngay.
Long Thanh không có khái niệm lớn.
Hắn chỉ ghi nhớ: chưa quyết.
Lễ kết thúc khá nhanh. Năm khu mở đồng thời.
Người lập tức tản.
Thanh Dược Hội thật sự biến thành một dòng chảy khổng lồ.
Đan sư tới Đan Hội.
Người mua đồ chạy giao dịch.
Tán tu đem bệnh tới Đan Y.
Linh thực sư đi khu cây.
Có người tới Tự Do Luận Đạo nghe các tiền bối giảng.
Long Thanh nhìn toàn cảnh.
“Giống hội chợ.”
Cửu Ly hỏi: “Thế giới cũ có?”
“Có. Chỉ không có người bay.”
“Ở đây cũng cấm bay thấp trong quảng trường.”
“Vậy càng giống.”
Nàng không hiểu hoàn toàn nhưng thấy thú vị.
Hai người trước tiên qua Đan Y Đường tìm Thanh Dao. Không phải vì bệnh phát mà để báo người áo nâu. Tạ Trường Xuân đã nhận tin, bố trí một đệ tử Huyền Cơ đi xem từ xa. Không bắt. Không theo sát. Chỉ ghi.
Thanh Dao đang ngồi sau một bàn chẩn.
Trước mặt là một lão tán tu bị đau vai nhiều năm.
Nàng không dùng sinh cơ.
Chỉ bắt mạch.
“Không phải độc.”
“Không phải?”
“Linh lực đi lệch do ngươi nhiều năm dùng kiếm tay phải nhưng công pháp lại dẫn qua trái.”
Lão ngơ.
Thanh Dao cho hai động tác điều chỉnh và một phương thuốc rẻ.
Long Thanh đứng xa nhìn.
Một bệnh nhân xong.
Nàng thấy họ.
“Tô cô nương có phản ứng Huyết Tỏa?”
“Không.”
Cửu Ly đáp. “Chỉ tới xem cô có nghe lời không.”
Thanh Dao hơi cười.
“Ta đang nghe.”
Long Thanh nhìn sắc mặt.
“Không mệt?”
“Chưa.”
“Không dùng lực?”
“Chưa.”
“Được.”
Người bệnh tiếp theo đang ngồi cạnh nhìn hai người, không hiểu sao một người phàm nhân lại đang kiểm tra đan y Kim Đan có làm việc quá sức hay không.
Thanh Dao cũng bắt đầu quen.
Cửu Ly nhìn hàng người.
“Ta đi với sư phụ.”
“Ừ.”
Thanh Dao đưa một tờ giấy.
“Đây là danh sách hạt thích hợp đất Vô Danh theo mô tả hôm qua.”
Long Thanh lập tức nhận.
“Cô viết?”
“Rảnh.”
“Đa tạ.”
“Không có gì.”
Cửu Ly nhìn tờ giấy.
Lại một thứ rất nhỏ.
Không tranh.
Nhưng rất nguy hiểm.
Hai sư đồ rời Đan Y.
Họ qua khu Bách Dược Biện Thức đúng lúc vòng đầu đang diễn. Người dự thi phải nhận biết mười loại dược liệu chỉ qua mùi và một mảnh lá. Long Thanh thấy khá thú vị nhưng không đăng ký. Một đệ tử Hỏa Đan Môn liên tục trả lời nhanh, xung quanh có người khen.
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ nhận được không?”
“Không.”
“Không dùng hệ thống?”
“Nó có thể biết vài loại, nhưng ta không học.”
“Vậy người không muốn thử?”
“Không.”
Nàng thích cách hắn thừa nhận không biết.
Không phải cái gì cũng làm.
Không cần chứng minh.
Đi thêm một đoạn, Long Thanh thấy khu Hỏa Đan Môn. Khí nóng rõ.
Có vài người đang thử đan hỏa ngoài trời.
Tạ Trường Xuân bận nên không đi cùng.
Cửu Ly thì không hiểu đan.
Hai người chỉ nhìn.
Một nam tử trẻ Hỏa Đan Môn thấy ngọc bài Thanh Vân liền chào, không gây sự. “Thanh Vân cũng có người xem hỏa hội?” Long Thanh đáp: “Đi ngang.” Người kia nhìn kiếm gỗ. “Kiếm tu?” “Không hẳn.” “Đan tu?” “Không.” “Vậy?” “Trồng rau.” Nam tử im một nhịp rồi cười. “Đạo hữu thú vị.” Không khinh. Chỉ thấy lạ.
Tu tiên giới rộng, có rất nhiều người không giống nhau.
Điều Long Thanh thích ở Thanh Dược Hội là người chuyên môn bận việc của mình hơn việc gây chuyện vô lý.
Gần giữa trưa, hai người quay lại Linh Thực Viện.
Long Thanh nhất quyết phải xem dãy cuối.
Chủ gian Tạp Chủng thấy hắn quay lại còn vui. “Đạo hữu, vừa mới nhập thêm một khay kho cũ.” “Nguồn?” “Một dược nông giải kho. Có lô hơn hai mươi năm.” “Bao nhiêu?” “Tùy.”
Khay lớn được đưa.
Hạt đủ màu.
Đen.
Nâu.
Xám.
Có hạt nứt.
Có hạt khô.
Có cái nhỏ như bụi.
Long Thanh ngồi xổm.
Dùng tay đảo.
Hệ thống lúc đầu không hiện vì hắn chưa yêu cầu.
“Kiểm tra hoạt tính.”
Thông báo chạy.
Phát hiện 487 mẫu hạt.
Hoạt tính bình thường: 96.
Hoạt tính thấp: 173.
Mất hoạt tính: 204.
Không xác định hoàn chỉnh: 14.
Long Thanh dừng.
Mười bốn.
“Không xác định là gì?”
Cấu trúc sinh mệnh suy yếu, tồn tại đặc tính cổ chưa đủ dữ liệu phân loại.
“Nguy hiểm?”
Không phát hiện nguy hiểm hiện tại.
Long Thanh nhìn khay.
Cái này đáng mua.
Không phải vì bảo vật.
Mà vì rẻ và có nhiều hạt sống.
Hắn hỏi: “Cả khay bao nhiêu?”
Chủ gian hơi bất ngờ.
“Cả?”
“Ừ.”
“Đạo hữu biết hơn nửa chết?”
“Biết.”
“Không bảo hành.”
“Biết.”
Người kia tính.
“Ba linh thạch hạ phẩm.”
Long Thanh lập tức cau.
“Đắt.”
Chủ gian: “...”
Cửu Ly quay mặt.
Người bán nói: “Chỉ ba.”
“Phần lớn chết.”
“Nhưng gần năm trăm hạt.”
“Kho cũ.”
Hai người mặc cả.
Cuối cùng hai linh thạch và năm trăm đồng bạc.
Long Thanh chấp nhận.
Cửu Ly trả trước.
Hắn nhìn.
“Lại?”
“Đại đệ tử tặng sư phụ.”
“Hôm qua tặng rồi.”
“Vậy hôm nay là quà khai hội.”
“Lý do nhiều.”
“Ta có tiền.”
Long Thanh không tranh nữa.
Chủ gian giao khay.
Ngay khi Long Thanh cất, phía Đan Hội cách đó khá xa bỗng vang một tiếng trầm.
Ầm.
Không lớn tới mức nổ.
Nhưng đủ khiến nhiều người quay.
Một luồng khói xanh đỏ bốc lên.
Có người quát:
“Giảm hỏa!”
“Đan lô số bảy lệch khí!”
“Không được mở nắp!”
Long Thanh đứng.
Cửu Ly nhìn hướng đó.
“Sư phụ?”
“Có chuyện.”
“Đi xem?”
“Xa.”
Hắn không có hứng chen.
Nhưng Thanh Dược Hội bắt đầu ồn.
Một đệ tử chạy qua hô: “Không sao! Chỉ là lò thử mất cân bằng!”
Long Thanh gật.
“Vậy thôi.”
Hắn tiếp tục kiểm tra túi hạt.
Cửu Ly bật cười.
“Sư phụ thật sự không tò mò?”
“Đan lô có người lo.”
“Còn hạt?”
“Ta lo.”
Nàng không thể phản bác.
Ở phía bên kia quảng trường, Diệp Thanh Dao đang chẩn bệnh cũng nghe tiếng nổ. Nàng theo bản năng đứng lên, sau đó nhớ mình bị cấm vận lực, lập tức dừng. Một đệ tử chạy tới báo chỉ là hỏa khí dao động, chưa ai bị thương.
Thanh Dao ngồi lại.
Lần đầu nàng không chạy tới ngay khi nghe một tiếng nổ lò.
Thay vào đó, nàng nhìn hàng bệnh nhân trước mặt.
Việc của nàng hiện tại ở đây.
Một việc một lúc.
Đúng lúc ấy, người phụ trách Đan Hội lại truyền tin tới: ngày mai sẽ có vòng thực hành dùng cùng loại lò thử mới. Hỏa khí của lò số bảy đang có vấn đề chưa tìm rõ nguyên nhân.
Thanh Dao nhìn về phía Linh Thực Viện.
Không hiểu sao nàng nhớ một người từng nói rất đơn giản:
Lửa lớn quá thì giảm.
Nàng hơi cười.
Có lẽ ngày mai...
Thanh Dược Hội sẽ còn náo nhiệt hơn hôm nay rất nhiều.
Còn tại gian hạt cuối dãy, Long Thanh cầm một hạt xám đen lên trước ánh sáng.
Hệ thống hiện:
Đặc tính cổ: Chưa xác định.
Hắn lập tức bỏ vào túi riêng.
Không ai biết hạt đó là gì.
Không ai biết lò đan số bảy ngày mai sẽ gây ra chuyện gì.
Thanh Dược Hội vừa chính thức bắt đầu.
Những thứ thật sự đáng chú ý...
mới chỉ vừa lộ đầu.