Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 96: LỆNH BÀI HUYẾT NGỤC
Đêm xuống rất nhanh sau khi nhóm rời Bạch Thạch. Tạ Trường Xuân không cho tất cả cùng lao thẳng tới lò gạch cũ. Ông giữ lại hai người bảo vệ trạm, để nhóm sáu khách Tây vực hoàn tất thủ tục, còn mình dẫn theo Cửu Ly, Thanh Dao, Vô Song và Long Thanh đi bằng một đường vòng phía bắc. Hai đệ tử Nội Vụ đã theo Thôi Lục từ xa gửi tin mỗi nửa khắc. Người dẫn đường không quay lại thị trấn, cũng không tiếp xúc thêm ai. Hắn vào khu lò gạch bỏ hoang, ở trong hơn một canh giờ rồi tắt toàn bộ đèn. Điều đó có thể là nơi trú, cũng có thể là một điểm trung chuyển. Tạ Trường Xuân hỏi Vô Song trên đường: “Huyết Dẫn Ấn có thể báo chính xác người không?” Nàng đáp: “Không nếu chỉ một dấu ngoài trạm. Nó thường phân nhóm huyết mạch. Muốn khóa người phải có mẫu máu hoặc vật từng tiếp xúc.” “Vậy ngươi lo gì?” Cửu Ly nghe chữ “ngươi” từ Tạ nhưng không sửa. Vô Song im vài bước. “Một số huyết mạch rất ít. Chỉ cần phân nhóm đã đủ thu hẹp.” Thanh Dao hỏi: “Thiên Mị?” Vô Song nhìn nàng. “Ví dụ.” Long Thanh đi bên cạnh nghe nhưng không hiểu hết. “Thiên Mị là một loại công pháp?” Ba nữ tử cùng im một nhịp. Mị Vô Song cuối cùng đáp: “Huyết mạch.” “Ma tộc?” Hắn hỏi tiếp rất tự nhiên. Nàng nhìn hắn lâu hơn rồi nói: “Phần lớn xuất hiện ở Ma tộc.” Long Thanh “ừ”. Không hỏi nàng có phải không. Cửu Ly liếc sư phụ, không biết hắn không nhận ra hay cố tình không ép.
Kế hoạch trước khi tới lò được thống nhất ngay trên một sườn đất thấp. Tạ Trường Xuân chịu trách nhiệm khóa vùng ngoài nếu đối phương thật sự nguy hiểm. Cửu Ly và Vô Song vào gần vì một người giỏi huyễn – theo dấu, một người hiểu Huyết Ngục. Thanh Dao không vào tuyến đầu, đúng giới hạn đã giữ từ Thanh Dược Thành, chỉ đứng ngoài cùng Long Thanh ở vị trí có thể cứu người. Long Thanh vốn muốn ở xa hơn nữa nhưng Cửu Ly nói: “Sư phụ ở chỗ nhìn được đường.” Hắn hỏi: “Ta nhìn đường làm gì?” “Người hay thấy thứ chúng ta bỏ qua.” “Ta đâu chuyên.” “Không cần chuyên.” Tạ Trường Xuân cũng nói: “Ngươi đứng đó là được.” Long Thanh cảm giác mọi người đang dùng hắn như một cái cọc quan sát. Cuối cùng đồng ý nhưng nhắc: “Có chuyện thì rút. Đừng đuổi vào chỗ không biết.” Vô Song cười rất nhẹ. “Câu này người nên nói với Đại đệ tử.” Cửu Ly lập tức đáp: “Ta nghe rồi.” Thanh Dao thêm: “Ta làm chứng.” Đại sư tỷ lườm Nhị sư muội, nhưng không phản bác.
Khu lò gạch từng thuộc một phường nhỏ, bỏ hơn mười năm vì mạch đất thay đổi và đường thương chuyển tuyến. Có sáu lò nung lớn, mười mấy nhà kho, một giếng cạn và nhiều đống gạch vỡ. Nếu muốn giấu một người, đây là nơi tốt. Nếu muốn đặt bẫy, càng tốt. Cửu Ly không bước vào ngay. Nàng dùng Huyễn Cảm đọc những thay đổi rất nhẹ trong tiếng gió, trong khi Vô Song nhìn mặt đất và tường. “Có huyết phù.” Nàng nói. “Ở đâu?” “Ít nhất ba. Loại nổ khi ma khí hoặc linh lực chạm tuyến.” Cửu Ly hỏi: “Gỡ?” “Không cần nếu biết đường.” “Cô biết?” “Cấu trúc Huyết Ngục không đổi nhiều.” Tạ Trường Xuân ở sau nghe được. “Ngươi từng ở trong đó?” Vô Song không quay. “Từng gần đủ lâu.” Không ai ép.
Hai người vào qua khoảng giữa lò hai và ba. Mỗi bước đều chậm. Không phải vì Thôi Lục mạnh, mà vì không biết hắn có bao nhiêu bẫy. Vô Song chỉ một vệt màu đen trên gạch. “Đừng chạm. Máu đã khô nhưng còn sát niệm.” Cửu Ly vòng. Đi thêm hai mươi trượng, một bóng người vụt qua mái lò phía trước. Không cần gọi. Cả hai tăng tốc. Thôi Lục đã biết có người theo. Hắn không đánh, lập tức chạy. Tốc độ của hắn bất ngờ cao hơn tu vi biểu hiện ở Bạch Thạch. Một lớp huyết khí bọc chân, mỗi bước để lại một dấu đỏ rồi người đã ra xa hơn mười trượng. Vô Song nói: “Huyết Ảnh Bộ. Hắn ít nhất Trúc Cơ hậu kỳ.” Cửu Ly hỏi: “Có bắt được?” “Nếu không cho hắn đổi máu.”
Thôi Lục ngoặt qua một nhà kho. Ba bóng người cùng tách ra. Một chạy trái, một phải, một lên mái. Cửu Ly nhìn một lần. “Ảnh giả?” Vô Song lắc. “Đều có máu.” “Vậy?” “Hắn ném huyết nang tạo thân giả.” Cửu Ly không phá cả ba. Nàng dùng một lớp huyễn mỏng làm dấu chân trong mắt đối phương lệch nhẹ, muốn xem thân nào tự điều chỉnh. Hai bóng giả chạy theo quỹ đạo cũ. Bóng bên phải đổi bước tránh một hố. “Thật.” Cả hai lập tức chuyển. Không cần mị thuật. Không cần đại chiêu. Họ phối hợp ngày càng giống hai người từng làm chung lâu hơn vài ngày.
Ở vòng ngoài, Long Thanh và Thanh Dao đi chậm theo đường an toàn Tạ đã mở. Hắn nhìn những vệt đỏ trên nền. Một đường chạy về phía bắc, một đường vòng tây. Thanh Dao nói: “Cả hai có huyết khí.” “Nhưng cái này cũ hơn.” “Sư phụ thấy?” “Màu.” Hắn ngồi xổm. Vệt phía tây sẫm đều, mép đã ngả nâu; vệt bắc ở giữa còn bóng. “Có thể hắn chuẩn bị đường giả từ trước.” Thanh Dao truyền ngay cho Cửu Ly. Nàng ở phía trước nhận tin, dừng đúng lúc Thôi Lục tạo thêm một ngã rẽ bằng huyết ảnh. Nếu không có lời nhắc, nàng rất có thể chọn đường tây vì dấu khí mạnh hơn. Vô Song nhìn ngọc tin rồi hỏi: “Sư phụ cô lại nhìn máu bằng mắt?” “Ừ.” “Người này...” “Ta biết.” Cửu Ly không để nàng nói hết.
Thôi Lục rõ ràng không muốn bị bắt. Hắn kích một huyết phù phía sau. Vô Song vừa thấy ngón tay hắn động đã quát: “Lùi!” Cửu Ly không cố tiến, lập tức rút. Một tiếng nổ trầm vang, không lớn nhưng vô số giọt máu đen bắn ra như kim. Huyễn thuẫn của Cửu Ly làm phương hướng lệch, Vô Song dùng Phong Mạc đẩy phần còn lại vào tường. Hai người không bị thương. Thôi Lục lợi dụng nhịp ấy chạy vào lò nung lớn nhất. Vô Song cau. “Không nên vào.” “Bẫy?” “Chắc.” Cửu Ly dừng thật. Nếu là trước kia nàng có thể tự lao theo. Nhưng những tháng ở Vô Danh đã khiến câu “không biết thì đừng chọc” có chỗ đứng trong đầu.
Tạ Trường Xuân từ ngoài áp tới bằng thần thức, không ép thẳng vào trong vì sợ kích huyết trận. “Hắn không ra?” “Không.” “Khóa lò?” Vô Song nhìn bốn cửa thông khí. “Nếu khóa, hắn có thể đốt Huyết Độn từ dưới.” “Vậy ép?” “Có một đường sau.” Cửu Ly hỏi: “Cô biết cấu trúc lò?” “Không. Biết Huyết Ngục thích chọn nơi có đường nhiệt.” Long Thanh từ sau tới gần đúng giới hạn, nhìn khói mỏng quanh lò rồi hỏi: “Lò bỏ lâu mà có luồng khí nóng?” Thanh Dao cũng cảm. “Có.” Hắn chỉ chân lò. “Có thể có hầm đốt cũ.” Tạ Trường Xuân nhìn. Đúng. Lò nung loại này có một cửa cấp nhiên liệu thấp hơn mặt đất, bị cỏ che. Thôi Lục rất có thể dùng nó làm đường sau. Cửu Ly không vào cửa chính nữa. Nàng và Vô Song vòng xuống hầm.
Thôi Lục vừa chui khỏi cửa hầm đã gặp hai người đứng chặn. Hắn dừng hẳn. Lần đầu mọi người nhìn rõ mặt: khoảng ba mươi lăm, xương gò má cao, mắt sâu, tay phải không còn bao tay, trên cổ tay có ba vòng huyết văn móc vào nhau. Vô Song nhìn dấu ấy, sắc mặt lạnh. “Ngoại huyết tuyến Huyết Ngục.” Thôi Lục cũng nhìn nàng. Ban đầu ánh mắt chỉ lướt. Sau đó dừng lâu hơn mức bình thường. Có lẽ Huyết Dẫn Ấn ở Bạch Thạch đã gửi một cảnh báo sơ bộ, nên hắn đang tìm người khiến nó phản ứng. Cửu Ly nói: “Không cần đánh. Ta chỉ hỏi vài việc.” Hắn cười khô. “Thanh Vân từ bao giờ nói chuyện với người Huyết Ngục?” “Từ khi các ngươi đặt dấu trong đất chúng ta quản.” “Ta chỉ dẫn đường.” Vô Song nói: “Người dẫn đường không mang Huyết Dẫn Ấn.”
Thôi Lục chuyển mắt sang nàng.
“Cô biết nhiều.”
“Đủ.”
“Người Tây?”
“Có thể.”
“Nói giọng Đông khá.”
“Ngươi cũng vậy.”
Hai người nhìn nhau. Một người Huyết Ngục, một người từng sống dưới bóng Huyết Ngục. Cửu Ly đứng giữa cảm được thứ căng khác bình thường. Nàng không chen ngay. Thôi Lục đột nhiên đưa tay trái vào áo. Vô Song nói: “Đừng để hắn rút châm.” Cửu Ly phản ứng lập tức, Huyễn Tuyến làm tay hắn thấy khoảng cách áo lệch nửa tấc. Chỉ nửa tấc đủ khiến ngón tay trượt khỏi vật cần lấy. Vô Song dùng Phong Chỉ đánh vào cổ tay. Một cây châm đỏ đen rơi xuống đất.
Nhưng vừa chạm đất, cây châm tự dựng lên.
Đầu châm quay.
Không chỉ về Cửu Ly.
Không chỉ về Thanh Dao đang ở xa.
Nó quay thẳng về Mị Vô Song.
Vô Song sắc mặt đổi.
“Tầm Huyết Châm.”
Thôi Lục cũng nhìn cây châm.
Trên thân vốn đỏ sẫm bỗng xuất hiện một đường tím.
Rất mảnh.
Nhưng đủ.
Hắn nhìn Vô Song lần nữa, lần này không còn là nhìn một nữ tán tu.
“Thiên Mị...”
Hai chữ vừa ra, Thiên Mị Ma Thể trong Vô Song theo bản năng rung mạnh. Nàng không phát mị, nhưng một lớp bóng tím dưới chân tự mở như cơ chế bảo vệ. Tầm Huyết Châm lập tức sáng thêm.
Thôi Lục hít mạnh.
“Quả nhiên.”
Cửu Ly mắt lạnh hẳn.
Thanh Dao ở ngoài cũng nghe qua ngọc.
Long Thanh chỉ nghe chữ “Thiên Mị”, vẫn chưa hiểu toàn bộ nhưng biết phản ứng của đối phương không bình thường.
Mị Vô Song không cho Thôi Lục nói thêm. Không phải để giấu bằng giết người mà để ngăn hắn kích pháp khí. Nàng dùng Ảnh Tuyến quấn cây Tầm Huyết Châm, không chạm vào thân. “Cửu Ly, khóa tay phải.” Cửu Ly làm ngay. Một lớp huyễn ép cảm giác cánh tay hắn chậm nửa nhịp. Vô Song lao tới bằng Phong Bộ, đoản kiếm không chém cổ mà đánh vào khuỷu. Thôi Lục lùi, huyết khí bùng. Tu vi thật của hắn tới Trúc Cơ đỉnh phong, nhưng đối diện hai người cùng cấp kinh nghiệm cao và một Kim Đan Tạ Trường Xuân đang khóa vòng ngoài, hắn không có khả năng thắng. Mục tiêu hắn cũng thay đổi. Không chạy nữa. Chỉ muốn xác nhận.
“Cô là ai?”
Vô Song không đáp.
“Thiên Mị huyết mạch ở Đông Huyền không nhiều.”
“Liên quan ngươi?”
“Có một người.”
Hắn cười.
“Mất tích lâu rồi.”
Ánh mắt Vô Song lạnh xuống.
Cửu Ly cảm thấy một tia sát ý thật sự từ nàng, lần đầu mạnh tới vậy kể từ khi gặp. Nàng lập tức nói: “Đừng giết.” Không phải ra lệnh, là nhắc. Vô Song nghe. Thanh đoản kiếm vốn có thể xuyên vai Thôi Lục chỉ đổi góc, đánh vào huyệt ở ngực. Hắn loạng choạng nhưng vẫn cười. “Nếu là cô...” Hắn chưa nói hết, tay trái đột nhiên bóp mạnh.
Không phải công kích.
Một huyết phù rất nhỏ giấu dưới móng tay vỡ.
Vô Song phản ứng ngay nhưng không kịp ngăn hoàn toàn. Huyết phù không nổ mà hút ánh tím từ Tầm Huyết Châm vào trong, sau đó cháy thành một tia đỏ bay thẳng lên không. Tạ Trường Xuân dùng linh lực chặn, tia đỏ bị ép vỡ giữa đường, nhưng một phần dao động đã thoát qua trước khi kết giới đóng.
Vô Song đứng yên.
Thôi Lục cười khàn.
“Muộn.”
Cửu Ly đập một chưởng vào vai hắn, đủ làm hắn ngất nhưng không giết. “Ta ghét loại thích nói câu này.” Tạ Trường Xuân tới, kiểm tra huyết phù. “Truyền được bao nhiêu?” Vô Song nhìn phần tro. “Ít nhất phản ứng huyết mạch. Có thể vị trí tương đối. Chưa chắc hình ảnh.” “Tên?” “Nếu châm chỉ đo, không.” “Nhưng hắn nhận ra?” “Hắn đoán.” Cửu Ly nhìn nàng. “Đoán ai?”
Mị Vô Song im.
Long Thanh và Thanh Dao lúc này mới tới. Thanh Dao không tiến sát huyết phù trước, kiểm xem Cửu Ly và Vô Song có bị thương. Không. Thôi Lục có một vết gãy nhẹ khuỷu và bị chấn khí, không nguy hiểm. Nàng ổn định hắn đủ để không chết trước khi hỏi. Long Thanh nhìn cây châm bị Ảnh Tuyến giữ trong góc, hỏi: “Nó tìm cô?” Vô Song đáp: “Có vẻ.” “Vì Thiên Mị?” “Ừ.” “Huyết Ngục tìm người có huyết mạch này?” “Có.”
Long Thanh nhìn nàng.
Không hỏi ngay cô có phải Ma tộc không.
Chỉ hỏi:
“Cô có muốn bị họ tìm không?”
Vô Song khựng.
“Không.”
“Vậy trước hết đừng để bị bắt.”
Câu này đơn giản tới mức Tạ Trường Xuân cũng quay nhìn hắn. Cửu Ly thì không bất ngờ. Thanh Dao hơi cong môi nhưng chưa cười. Vô Song nhìn Long Thanh lâu. “Ngươi không hỏi vì sao họ bắt ta?” “Sau hỏi cũng được.” “Nếu ta từng làm chuyện khiến họ có lý do?” “Vậy phải biết chuyện gì.” “Nếu ta là Ma tộc?” Hỏi ra xong chính Vô Song thấy mình đã tiến quá gần sự thật.
Long Thanh đáp không cần nghĩ lâu:
“Thì sao?”
Nàng im.
“Ta hỏi nếu ta là Ma tộc.”
“Ta nghe.”
“Ngươi không thấy vấn đề?”
“Cô đang ở Đông Huyền bằng thân phận giả thì có vấn đề giấy tờ.”
Cửu Ly suýt cười giữa hoàn cảnh căng.
Thanh Dao cúi mặt.
Vô Song nhìn hắn như không tin.
“Chỉ giấy tờ?”
“Còn xem cô đã làm gì.”
“Ta dùng mị thuật thử ngươi.”
“Phiền.”
“Ta dò giếng.”
“Tiểu Hắc xử rồi.”
“Ta nhận việc tới tìm ngươi.”
“Cửu Ly nói.”
“Ta chưa kể ai thuê.”
“Ừ.”
“Ngươi...” Nàng dừng. “Ngươi thật sự không thấy chủng tộc quan trọng?”
Long Thanh nghĩ rồi nói: “Quan trọng để biết tập quán, công pháp, có ăn được đồ giống nhau không. Còn tốt xấu thì phải xem người.”
Vô Song không nói thêm.
Cửu Ly nhìn hai người rồi chủ động kéo chuyện trở về Thôi Lục. “Trước hết xem hắn có gì.”
Hành lý của Thôi Lục không nhiều. Một túi linh thạch, ba thẻ đường, hai bộ giấy thân phận, bảy huyết phù dùng báo điểm, một lọ máu không rõ nguồn đã niêm, Tầm Huyết Châm và một lệnh bài đỏ đen. Lệnh bài giống thẻ hôm trước nhưng hoàn chỉnh hơn. Mặt trước là biểu tượng ba móc tạo lồng huyết, mặt sau khắc hai chữ Ngoại Tuyến. Vô Song xác nhận: “Không phải người lõi Huyết Ngục. Loại này dùng cho người thu tin, vận chuyển hoặc đánh dấu.” Tạ Trường Xuân hỏi: “Có đọc được nội dung?” “Không trực tiếp. Nhưng lệnh có khoang.”
Thanh Dao dùng kim tách lớp sáp huyết ở cạnh. Bên trong có một mảnh ngọc mỏng tới mức gần như lá. Không phải bí thư lớn, chỉ là danh sách mục tiêu phân loại. Tạ Trường Xuân đọc từng dòng: “Cổ Huyết Thể – ghi vị trí. Huyết Dẫn Thể – ghi vị trí. Thiên Mị – ưu tiên truyền ngay. Ma Thai dị biến – không tiếp xúc một mình. Người có huyết ấn Huyết Ngục cũ – đối chiếu danh sách.” Cửu Ly nhìn Vô Song. “Họ rà nhiều loại.” “Ừ.” “Không chỉ cô.” “Ừ.” Mị Vô Song hơi thở ra. Điều này xác nhận Huyết Dẫn Ấn ở Bạch Thạch là điểm rà rộng, không đặt riêng cho nàng. Nhưng dòng Thiên Mị lại ghi ưu tiên truyền ngay. Cũng đủ xấu.
Mảnh ngọc còn một lớp cuối khóa bằng mã lệnh. Vô Song nhìn cấu trúc rồi nói: “Có thể mở nhưng đừng cưỡng. Huyết Ngục thích đốt dữ liệu nếu sai.” Tạ hỏi: “Cô mở được?” “Có thể.” “Rủi ro?” “Ba phần.” Long Thanh lập tức nói: “Vậy chờ người chuyên hơn.” Tạ nhìn. “Nếu để lâu lệnh tự xóa?” Vô Song đáp: “Không. Nó không biết đã bị bắt nếu Thôi Lục chưa chết.” “Vậy chờ.” Cửu Ly gật. Không ai cần chứng minh mình mở được ngay.
Thôi Lục tỉnh sau nửa canh giờ. Hắn bị khóa tay bằng linh khóa thường, không tra tấn. Tạ Trường Xuân hỏi trước: “Tên thật?” “Không nói.” “Huyết Ngục?” Im. “Nhiệm vụ?” Im. Vô Song đứng ngoài không dùng mị. Cửu Ly cũng không xâm thần hồn. Sau vài câu, Tạ đổi cách: “Ngươi chỉ là ngoại tuyến. Chúng ta không cần bí mật lớn. Ta hỏi thứ không chạm cấm chế: các ngươi dùng tuyến Bạch Thạch để dẫn người hay rà người?” Thôi Lục mắt hơi đổi. Không đáp. “Nhóm sáu người có phải mục tiêu?” Một nhịp rất nhỏ. Vô Song nói: “Không.” Tạ nhìn nàng. “Sao biết?” “Nếu phải, hắn đã không bỏ khi nhóm bị giữ. Hắn chỉ cần dấu phản ứng.” Cửu Ly thêm: “Hắn cũng không mang lệnh bắt nhóm.” Tạ gật. “Vậy rà huyết mạch.”
Thôi Lục cười khô. “Biết rồi còn hỏi.”
“Rà để làm gì?”
“Không biết.”
“Dữ liệu gửi đâu?”
“Không biết.”
“Thiên Mị ưu tiên vì sao?”
Lần này ánh mắt hắn tự động chuyển sang Vô Song.
Không cần trả lời.
Cửu Ly thấy. Thanh Dao thấy. Long Thanh cũng.
Tạ Trường Xuân hỏi thẳng: “Ngươi vừa nhận nàng là ai?”
Thôi Lục im một lúc rồi nói: “Nếu ta nói sai thì sao?”
“Cứ nói.”
Hắn nhìn Vô Song.
“Mị Vô Song.”
Không khí yên hẳn.
Long Thanh nhìn nữ tử đã tự giới thiệu chỉ là “Vô Song” từ đầu. Không bất ngờ quá mức. Hắn chỉ lặp: “Mị Vô Song?” Nàng thở nhẹ. “Tên đầy đủ.” “Mị là họ?” “Ừ.” “Sao không nói?” “Dễ bị nhận.” “À.” Phản ứng của hắn khiến Thôi Lục cũng hơi nhíu. Có vẻ hắn chờ một màn lộ thân phận lớn hơn.
Cửu Ly lại chú ý phần khác. “Huyết Ngục có lệnh về nàng?” Thôi Lục không đáp. Nhưng trong mắt đã có.
Tạ Trường Xuân không dùng ép hồn. Ông quay sang mảnh ngọc. “Chúng ta cần người mở khóa.” Vô Song đột nhiên nói: “Ta biết một mã cũ.” “Rủi ro?” “Nếu chỉ đọc chỉ lệnh công khai ngoại tuyến, thấp.” Long Thanh hỏi: “Bao nhiêu?” “Một phần.” “Vậy được hơn ba.” Tạ suýt bật cười. Vô Song ngồi xuống, không dùng máu mình mà lấy đúng một giọt từ lọ niêm của Thôi Lục, đặt lên rãnh lệnh rồi xoay ba vòng phù văn theo thứ tự. Lớp ngọc sáng lên. Không cháy.
Một danh sách ngắn xuất hiện.
Nhiều tên mã.
Nhiều huyết mạch.
Ở gần cuối có một dòng được đánh dấu đỏ hơn:
“Mị Vô Song.”
Bên dưới:
“Thiên Mị Ma huyết – mức ưu tiên cao.”
“Nếu phát hiện dấu tương hợp: không trực tiếp đánh chết.”
“Không phá huyết mạch.”
“Không dùng Huyết Bạo.”
“Ưu tiên bắt sống và truyền tuyến.”
Mị Vô Song nhìn dòng đó, mặt không biểu cảm.
Nhưng Cửu Ly cảm thấy tay nàng lạnh đi.
Thanh Dao hỏi rất nhẹ: “Lệnh mới?”
“Không. Mã này cũ ít nhất vài năm.”
“Vậy họ vẫn tìm cô.”
“Có vẻ.”
Long Thanh nhìn chữ bắt sống.
Hắn hỏi:
“Cô có muốn về với họ không?”
Vô Song cười rất mỏng.
“Ta đã nói không.”
“Vậy được.”
Tạ Trường Xuân nhìn hắn. “Được cái gì?”
“Thì không giao.”
“Đây là việc liên quan Tây Ma.”
“Cô ấy đang ở Thanh Vân.”
“Với thân phận chưa rõ.”
Long Thanh gật. “Vậy xác minh thân phận. Nhưng không thể vì bên kia có lệnh bắt sống mà giúp họ bắt.”
Tạ không phản bác ngay. Ông vốn cũng không có ý giao một người chỉ vì lệnh của thế lực Ma tộc. “Ít nhất phải báo tông chủ.” “Báo.” Long Thanh nói. “Ta đâu bảo giấu.”
Mị Vô Song nhìn hắn.
Cửu Ly cũng nhìn nàng.
“Còn một chuyện.” Đại sư tỷ nói. “Táng Đạo.”
Vô Song im.
“Không phải lúc nói hết cũng được.” Cửu Ly tiếp. “Nhưng ta cần biết Huyết Ngục có cùng phe không.”
“Không có bằng chứng.”
“Cô nghĩ?”
“Không cùng hệ. Có thể giao dịch qua mạng ngoài, có thể cùng mua một tuyến, có thể lợi dụng nhau. Đừng gộp.”
Long Thanh lập tức nói: “Đúng.”
Tạ nhìn hắn. “Ngươi biết hai bên là gì đâu.”
“Không biết nên càng không gộp.”
Vô Song nhìn hắn rồi bật cười rất nhẹ. Trong hoàn cảnh này mà nàng vẫn cười được.
“Câu này được.”
Thôi Lục ngồi bên nhìn nhóm người đang thảo luận trước mặt hắn, cuối cùng nói: “Các ngươi nghĩ giữ nàng ở Đông Huyền là xong?”
Cửu Ly quay.
“Ngươi có ý gì?”
“Huyết Châm đã truyền.”
Vô Song đáp: “Chỉ một phần.”
“Đủ để mở lại tuyến.”
Sắc mặt nàng lạnh.
Thôi Lục cười. “Thiên Mị Ma huyết không nhiều. Huyết Ngục đã tìm một người rất lâu. Nếu phản ứng tới bảy phần, người kiểm sẽ không bỏ.”
Tạ hỏi: “Bao lâu có người tới?”
“Ta không biết.”
“Bao nhiêu?”
“Không biết.”
“Cấp nào?”
“Không biết.”
Long Thanh đứng cạnh hỏi:
“Ngươi làm ngoại tuyến mà cái gì cũng không biết?”
Thôi Lục quay sang, rõ ràng không biết nên tức hay không.
“Ta chỉ nhận lệnh.”
“Vậy đúng là không biết thật.”
Cửu Ly cúi đầu che cười.
Vô Song cũng hơi cong môi.
Không khí căng giảm đúng một chút, nhưng vấn đề không biến mất. Huyết Ngục đã nhận tín hiệu. Không ai biết chúng sẽ gửi ai. Tạ Trường Xuân quyết định áp giải Thôi Lục về một điểm giam ngoài Thanh Vân, không đưa thẳng Vô Danh. Tầm Huyết Châm được niêm trong hộp không huyết. Huyết Dẫn Ấn ở Bạch Thạch bị vô hiệu sau khi đã lấy đủ mẫu. Nhóm sáu người vẫn xử lý độc lập: hoàn tất phạt, chữa thương, không liên hệ với vụ Thôi Lục nếu không có bằng chứng họ biết hắn là Huyết Ngục. Đây là điều Long Thanh đặc biệt hài lòng.
Trên đường về, trời đã gần sáng lần nữa. Vô Song đi chậm hơn mọi ngày. Không ai trêu nàng. Cửu Ly sau một hồi mới hỏi: “Mị là họ thật?” “Ừ.” “Mị Vô Song.” “Nghe lạ?” “Hợp.” “Chỗ nào?” “Rất Ma nữ.” Vô Song bật cười. “Cô biết ta là Ma nữ rồi?” Cửu Ly nhìn. “Ta nghi từ lâu.” “Thanh Dao?” Thanh Dao đáp: “Từ Trấn Huyết Phù.” “Sư phụ?” Ba người cùng nhìn Long Thanh.
Hắn đang cầm một cành cây nhặt trên đường để gạt cỏ.
“Gì?”
Cửu Ly hỏi: “Người nghi nàng là Ma tộc từ lúc nào?”
Long Thanh suy nghĩ.
“Không biết.”
Vô Song lập tức nhướng. “Không biết?”
“Các cô nói khí tức khác, nàng biết Tây Ma, rồi vừa rồi Thiên Mị Ma huyết. Ta đoán thôi.”
“Vậy người không sợ?”
“Ta cần sợ gì?”
“Nàng từng tới điều tra người.” Cửu Ly nhắc.
“Ta biết.”
“Nàng từng dùng mị.”
“Biết.”
“Còn giấu thân phận.”
“Biết.”
“Người vẫn cho về Vô Danh?”
Long Thanh nhìn Vô Song.
“Cô có định giết ai trong nhà không?”
“Không.”
“Trộm?”
Vô Song nghĩ tới nhiệm vụ ban đầu, khóe môi cong.
“Chưa.”
“‘Chưa’ là sao?”
“Đùa.”
“Vậy đừng.”
Cửu Ly thở dài. Thanh Dao cười.
Mị Vô Song nhìn người đàn ông đang dùng cành cây gạt một bụi gai khỏi đường, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác rất kỳ lạ. Huyết Ngục tìm nàng vì huyết mạch. Táng Đạo thuê nàng vì khả năng mị. Nhiều người từng nhìn nàng trước tiên bằng giá trị Thiên Mị Ma Thể. Long Thanh lại hỏi những câu rất khó chịu theo kiểu khác: cô có giết người nhà ta không, có trộm không, có muốn bị bắt không. Hắn quan tâm việc nàng làm và nàng muốn, chứ không bắt đầu từ câu huyết mạch của cô có giá trị gì.
Vô Song chưa sẵn sàng gọi cảm giác đó là tin tưởng.
Nhưng ít nhất...
nàng không muốn rời Vô Danh ngay nữa.
Cửu Ly đi cạnh nàng, đột nhiên nói rất nhỏ:
“Huyết Ngục muốn bắt sống cô.”
“Ừ.”
“Nếu tới thật, ta sẽ không để họ bắt người ngay trong Thanh Vân.”
Vô Song nhìn.
“Vì ta là khách?”
“Trước mắt.”
“Chỉ khách?”
Cửu Ly híp mắt.
“Cô muốn là gì?”
Mị Vô Song cười lại, vẻ trêu đùa quen thuộc cuối cùng trở về.
“Ta chưa nghĩ.”
Thanh Dao ở bên nói:
“Vậy nghĩ chậm.”
Vô Song nhìn Nhị sư tỷ.
“Cô cũng lây.”
“Có.”
Long Thanh ở trước nghe ba người nói nhưng không rõ nội dung. Hắn quay lại:
“Đi nhanh. Ta đói.”
Cửu Ly lập tức nói:
“Sư phụ lúc nào cũng kết thúc chuyện lớn bằng ăn.”
“Không ăn à?”
“Có.”
“Vậy đi.”
Bốn người tiếp tục về Thanh Vân.
Nhưng ở rất xa, phía bên kia những dãy núi chia Đông Huyền với vùng Tây Ma, một huyết điện dưới lòng đất vừa nhận được tín hiệu từ phù truyền của Thôi Lục.
Một viên huyết ngọc được đặt vào giữa trận.
Ánh đỏ mở ra.
Trong đó không có khuôn mặt.
Chỉ một đường huyết phổ.
Đỏ.
Rồi chuyển tím.
Một người mặc trường bào đen viền đỏ đứng trước trận nhìn rất lâu. Bên cạnh hắn, một lão giả dùng kim bạc chạm vào ánh huyết, so với một hồ sơ cũ được niêm bằng ba tầng xích.
“Độ tương hợp?”
“Bảy phần.”
“Có thể là Thiên Mị khác?”
“Có thể.”
“Ở Đông Huyền có bao nhiêu?”
“Không rõ. Nhưng người chúng ta tìm mất dấu về phía đông nhiều năm trước.”
Người áo đen mở hồ sơ.
Một cái tên hiện ra.
MỊ VÔ SONG.
Hắn không vui cũng không giận.
Chỉ nói:
“Mở lại truy tuyến phía đông.”
Lão giả hỏi:
“Có phát lệnh giết nếu chống?”
Người áo đen quay sang.
Ánh mắt lạnh.
“Không.”
“Nhưng nếu khó bắt?”
“Vẫn không.”
Hắn gõ một ngón tay lên hai chữ Thiên Mị Ma huyết.
“Ngày đó chưa tới.”
“Máu này còn dùng được.”
Rồi hắn nói từng chữ:
“Phải sống.”
Huyết ngọc sáng lên.
Một mệnh lệnh mới bắt đầu truyền qua các tuyến Tây Ma.
Mị Vô Song lúc ấy đang trên đường trở về Vô Danh Phong, hoàn toàn chưa biết từ giờ phút này, cái tên đã ngủ yên trong hồ sơ Huyết Ngục nhiều năm...
lại một lần nữa được mở ra.