QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 57: NGƯỜI CHỮA NGƯỜI KHÔNG CHỮA ĐƯỢC MÌNH

Điểm sinh cơ trong Tả Dương Mạch của Diệp Thanh Dao nhỏ đến mức nếu người kiểm tra không phải hai đan y có kinh nghiệm nhiều năm như Tần Mộc và Tạ Trường Xuân, có lẽ chẳng ai dám khẳng định nó thật sự tồn tại. Nó không phải một luồng linh lực. Không phải dược lực Hộ Mạch Đan còn sót. Cũng không giống sinh cơ thông thường mà các loại linh dược dưỡng mạch mang tới. Những thứ đó đi vào kinh mạch giống nước chảy qua một con kênh còn nguyên. Còn điểm sáng này lại xuất hiện ngay trong vùng đã bị thiêu chết ba năm, một nơi vốn không còn khả năng tiếp nhận bất cứ thứ gì. Chính vì thế, khi Tần Mộc kiểm tra tới lần thứ tư vẫn thấy nó ở đó, bàn tay đặt trên cổ tay đệ tử của lão bắt đầu run nhẹ hơn cả tay người bệnh.
Diệp Thanh Dao thì bình tĩnh tới mức gần như lạnh. Nàng ăn hết bát canh Long Thanh đưa, tự súc miệng, ngồi ngay ngắn trên giường rồi nói: “Kiểm tra lại sau nửa canh giờ.” Tần Mộc lập tức cau mày. “Không.” Thanh Dao hơi ngạc nhiên. “Sư phụ, nếu đây chỉ là phản ứng tạm thời của sinh cơ ngoại lai, nửa canh giờ đủ để nó suy giảm. Chúng ta cần xác định—” “Không cần xác định ngay hôm nay.” Lần này người cắt lời không phải Tần Mộc mà là Long Thanh. Hắn đang thu chiếc bát không, nghe nàng nói liền quay lại. “Cô vừa ngất.” Thanh Dao nhìn hắn. “Ta tỉnh rồi.” “Ta thấy.” “Thần thức cũng ổn.” “Ta không biết thần thức.” “Vậy vì sao ngăn?” Long Thanh đặt bát lên khay. “Vì cô đang muốn vừa tỉnh đã tự khám tiếp.”
Thanh Dao dừng. Tạ Trường Xuân ngồi bên cạnh rất hiếm khi thấy nàng bị người khác chặn bằng một lý do đơn giản đến vậy nên không vội chen. Tần Mộc thậm chí còn hơi dựa lưng, rõ ràng muốn xem Long Thanh nói tiếp thế nào. Thanh Dao suy nghĩ rồi giải thích rất nghiêm túc: “Đây có thể là lần đầu ba năm qua vùng kinh mạch mất sinh cơ xuất hiện dấu hiệu hồi phục. Nếu bỏ qua biến hóa, chúng ta có thể mất dữ liệu quan trọng.” Long Thanh hỏi: “Nếu cô kiểm tra, nó có sống nhanh hơn không?” “Không chắc.” “Có thể làm nó tệ hơn?” “Nếu chỉ dùng thần thức rất nhẹ thì xác suất thấp.” “Không phải không có.” Thanh Dao im một nhịp. Long Thanh gật như đã đủ. “Vậy hôm nay đừng động.” Nàng lập tức muốn nói, nhưng hắn lại hỏi: “Ba năm rồi đúng không?” “Ừ.” “Chờ một đêm có chết không?” Câu hỏi thô nhưng quá rõ. Thanh Dao cuối cùng không trả lời ngay.
Cửu Ly ngồi bên cửa sổ, hai tay ôm chén trà, nhìn cảnh ấy với vẻ rất thú vị. Nàng đã quá quen Long Thanh dùng kiểu logic này với mình. Lúc Huyết Tỏa nứt, nàng muốn thử. Hắn bảo nghỉ. Lúc mở được đuôi thứ hai, nàng muốn vận lực. Hắn bảo đừng vừa mở một khóa đã đi đập khóa khác. Bây giờ tới Diệp Thanh Dao. Vẫn y hệt. Không bởi nàng là mỹ nhân. Không vì là đan y. Hắn chỉ thấy người bệnh đang định làm điều có thể khiến bệnh nặng thêm thì ngăn. Chính sự bình thường đó mới khiến Cửu Ly cảm thấy hơi nguy hiểm. Nếu Long Thanh cố tình tỏ ra quan tâm Thanh Dao, nàng có thể trêu. Nếu hắn vì dung mạo mà mềm lòng, nàng càng dễ xử lý. Nhưng hắn hoàn toàn không cố. Một người như Thanh Dao lại rất dễ nhận sự quan tâm kiểu ấy mà không thấy áp lực.
Thanh Dao cuối cùng nhìn sư phụ. “Một canh giờ sau chỉ dùng ngoại quan linh trận, không truyền thần thức trực tiếp?” Tần Mộc lập tức nói: “Ngày mai.” “Sư phụ.” “Ngày mai.” Nàng quay sang Tạ Trường Xuân. Ông lập tức nhắm mắt uống trà. “Đừng nhìn ta. Ta đứng về hai người kia.” Thanh Dao lại nhìn Long Thanh. Hắn đang cầm khay bát. “Ăn xong nghỉ.” Nàng hơi nhíu. “Ngươi không phải y sư.” “Đúng.” “Không biết tình trạng của ta.” “Đúng.” “Vậy vì sao giọng chắc như vậy?” Long Thanh suy nghĩ. “Vì cô rõ ràng không biết nghỉ.” Cửu Ly lập tức cúi mặt xuống chén để che nụ cười. Tần Mộc thì thở ra một hơi thật dài giống như nghe được câu mình muốn nói suốt ba năm.
Thanh Dao không tức. Nàng chỉ nhìn Long Thanh rất lâu, sau đó bất ngờ hỏi: “Nếu ngày mai điểm sinh cơ biến mất thì sao?” Hắn đáp: “Thì biết nó biến mất.” “Ngươi không tiếc?” “Ta tiếc làm gì? Cơ thể cô.” “Ý ta là cơ hội.” Long Thanh kéo chiếc ghế ngồi xuống. “Nếu một cơ hội chỉ tồn tại khi cô phải lập tức ép mình lúc vừa ngất, ta thấy nó không giống cơ hội tốt.” Thanh Dao chậm rãi hạ mắt. Câu ấy không có căn cứ y thuật, nhưng lại khiến nàng không thể tiếp tục tranh. Tần Mộc nhân cơ hội thu toàn bộ linh châm. “Được rồi. Không kiểm tra thêm. Tạ đạo hữu, chúng ta ra ngoài nói chuyện.” Tạ Trường Xuân hiểu, đứng lên. Cửu Ly cũng định đi thì Long Thanh gọi: “Cô ở lại?” Nàng nhìn. “Sư phụ sợ Diệp cô nương không có người trông?” “Ta đi rửa nồi.” Cửu Ly cong môi. “Được. Đại đệ tử trông bệnh nhân.” Thanh Dao hơi bất lực. “Ta không cần trông.” Cửu Ly ngồi lại ngay. “Ta cũng từng nói vậy.”
Ra khỏi phòng, Tần Mộc không đi xa mà dẫn Tạ Trường Xuân và Long Thanh tới gian trà bên cạnh. Lão đóng cửa rồi ngồi rất lâu không nói. Long Thanh đặt nồi đã rửa ngoài hiên, nhìn vẻ mặt hai người. “Nặng hơn ta nghĩ?” Tần Mộc gật. “Ngươi hôm qua hỏi vì sao nàng chữa người mà không chữa được mình. Thực tế không phải nàng chưa thử.” “Ta biết.” “Không. Ngươi chưa biết hết.” Tần Mộc rót một chén trà nhưng không uống. “Ba năm trước, vụ nổ lò đó không chỉ có một người.” Long Thanh nhớ Thanh Dao kể ba đồng môn. “Ba?” “Bốn người trong phòng tính cả nàng. Lúc đan lô mất khống chế, một loại Hỏa Tâm Độc Đan đang ở thời điểm dung hỏa. Nguyên liệu bị tạp nhiễm khiến dược tính nghịch chuyển. Nếu chỉ nổ lò, người Trúc Cơ chịu thương vẫn cứu được. Nhưng đan hỏa kéo theo dược độc, thứ đó đi vào kinh mạch sẽ đốt từ trong.”
Tạ Trường Xuân tiếp lời vì ông đã nghe một phần từ trước: “Một người trúng vào tâm mạch. Hai người khác bị nhập phế mạch và thủ mạch. Thanh Dao khi ấy đứng ngoài nhất.” Long Thanh hỏi: “Có thể chạy?” Tần Mộc cười rất nhạt. “Có. Nếu nàng chạy ngay, bị thương nhẹ nhất.” “Nhưng nàng không.” “Nàng dùng Thái Hòa Dẫn Mạch.” Long Thanh không biết. Tạ giải thích: “Một loại y thuật vốn dùng để dẫn độc hoặc linh lực hỗn loạn từ cơ thể bệnh nhân sang vật dẫn. Bình thường vật dẫn là linh ngọc, dược thạch hoặc một pháp khí chuyên dụng.” Long Thanh đã hiểu phần còn lại. “Nàng dùng mình.” Tần Mộc gật. “Pháp khí lúc đó bị đan hỏa phá. Không có thời gian. Nàng nối kinh mạch mình với ba người, chia dược hỏa vào cơ thể để hạ nồng độ trong họ xuống đủ mức giữ mạng.”
Long Thanh im một lát. Hắn không nói “cao thượng”, cũng không hỏi tại sao. Trong hoàn cảnh một người trước mặt sắp chết, Thanh Dao làm điều nàng thấy cần. Nếu đổi thành Cửu Ly, Long Thanh biết mình cũng có thể lao vào trước khi tính. Thứ hắn quan tâm là sau đó. “Mười ba đoạn?” “Ừ. Mười ba đoạn kinh mạch lớn nhỏ mất sinh cơ. Trong đó ba đoạn thuộc chủ mạch.” “Kim Đan vẫn vận được?” “Dùng đường vòng.” Tần Mộc lấy một tờ đồ mạch, chỉ. “Người bình thường vận linh lực từ đan điền qua đây, đây, rồi ra tay. Thanh Dao không thể. Nàng phải đưa qua ba nhánh phụ, vòng hai đoạn. Giống một con sông bị chặn, phải đào kênh vòng.” Long Thanh lập tức thấy vấn đề. “Kênh nhỏ.” Tần Mộc nhìn hắn. “Đúng.” “Dùng nhiều thì hỏng.” “Đúng.” “Ba năm qua vẫn hỏng dần?” Căn phòng yên hơn. Cuối cùng Tần Mộc gật. “Rất chậm, nhưng có.”
Long Thanh nhìn đồ hình. “Bao lâu?” “Không biết.” “Tệ nhất?” “Nếu tiếp tục hành y với cường độ như hiện tại, năm năm, mười năm, có thể sớm hơn. Đường vòng sẽ bắt đầu xơ hóa. Đến lúc đó Kim Đan còn, nhưng linh lực không ra được bình thường.” “Không chữa người được nữa?” “Đó còn là nhẹ.” Tạ Trường Xuân nói. “Nếu dòng linh lực trong cơ thể không có đường, Kim Đan có thể phản chấn.” Long Thanh hỏi: “Tẩu hỏa?” “Gần.” Tần Mộc chậm rãi nói: “Ta từng khuyên nàng bỏ hành y ít nhất mười năm, chỉ dưỡng mạch.” “Nàng không nghe.” “Nếu nghe, hôm qua đứa trẻ kia có thể phải chờ người khác.” Long Thanh dừng. Đây chính là điểm khó. Thanh Dao không phá sức vì muốn mạnh hơn. Nàng phá vì luôn có một người cần cứu.
Một lúc sau hắn hỏi: “Ba người kia?” Tần Mộc hiểu. “Đều sống. Một người hiện là chấp sự Dược Vương Cốc, hai người đã đi nơi khác.” “Họ biết?” “Biết.” “Có giúp?” “Có. Linh dược, tiền, công việc. Nhưng không thay được kinh mạch.” Long Thanh gật. Hắn không có ý trách ba người được cứu. Người cứu tự chọn cứu, không có nghĩa người được cứu phải mang tội cả đời. “Vậy chuyện hôm nay không phải từ ba năm trước.” Tần Mộc nhíu. “Ý?” Long Thanh nhìn cửa phòng Thanh Dao phía xa. “Ba năm trước nàng cứu người, chuyện đó xong rồi.” “Ừ.” “Nhưng ba năm sau nàng vẫn mỗi ngày dùng thêm kinh mạch.” Tạ Trường Xuân hơi đổi sắc. Long Thanh nói tiếp: “Người hôm nay được cứu không phải ba người năm đó. Ngày mai lại người khác. Cứ vậy thì lần cứu lúc nào mới hết?”
Tần Mộc im. Chính lão cũng từng nghĩ câu ấy, nhưng khi nói với đệ tử thường biến thành “con phải nghỉ”, “con không được hành y”, “cơ thể con quan trọng”. Thanh Dao luôn có câu trả lời: còn người cần cứu. Long Thanh lại nhìn theo một cách khác. Không phải phủ nhận việc cứu. Mà hỏi vì sao nàng mặc định phần hao mòn luôn phải là mình. Hắn hỏi tiếp: “Nếu cô ấy có một bệnh nhân giống hệt bản thân, mười ba đoạn kinh mạch chết, mỗi lần chữa người lại chết thêm, cô ấy sẽ cho bệnh nhân tiếp tục làm không?” Tần Mộc lập tức đáp: “Không.” “Vậy nàng biết.” “Biết.” “Chỉ không áp dụng lên mình.” Tạ Trường Xuân vuốt râu. “Y giả bất tự y.” Long Thanh lắc. “Không phải không biết chữa. Là không coi mình thành bệnh nhân.”
Câu ấy truyền qua cửa vì gian trà không dùng trận cách âm. Trong phòng, Diệp Thanh Dao đang ngồi dựa đầu giường cũng nghe rõ. Cửu Ly nhìn nàng. Thanh Dao không đổi sắc ngay, chỉ ngón tay trên chăn hơi siết. Cửu Ly không nói. Nàng biết cảm giác bị Long Thanh dùng một câu bình thường chọc đúng chỗ mình không muốn nhìn. Sau một lúc, Thanh Dao mới hỏi: “Hắn luôn nói thế?” Cửu Ly cong môi. “Thường.” “Không sợ người nghe khó chịu?” “Sư phụ có lúc rất sợ phiền, nhưng chuyện cần nói lại nói.” “Cô nghe quen?” “Ta từng bị hắn nói nặng hơn.” “Ví dụ?” Cửu Ly nhớ chuyện bỏ Vô Danh chạy ra ngoài một mình. “Ta muốn tự đi chết để khỏi liên lụy người khác.” Thanh Dao nhìn. “Hắn nói gì?” “Đại ý là ta đi ra chỉ khiến mọi người phải chạy theo cứu, còn ngu hơn ở lại báo trước.” Thanh Dao hơi cong môi. “Khá trực tiếp.” “Ừ.” Cửu Ly tựa ghế. “Lúc đó ta cũng thấy khó chịu.” “Sau?” “Hắn đúng.”
Thanh Dao nhìn đôi tay mình. “Hắn nói ta không coi mình là bệnh nhân.” “Cô thấy sai?” Nàng không đáp. Cửu Ly cũng không ép. Một lát sau Thanh Dao hỏi ngược: “Cô là đệ tử hắn từ lâu?” “Chưa lâu.” “Bao lâu?” “Nếu tính từ lúc bái sư, vài ngày.” Thanh Dao lần đầu thật sự bất ngờ. “Vài ngày?” “Ừ.” “Ta tưởng...” Nàng dừng. “Tưởng gì?” “Cách hai người ở cạnh nhau giống lâu hơn.” Cửu Ly cười. “Ta ở Vô Danh trước khi bái sư.” “Bao lâu?” “Đủ để từng là cáo của hắn.” Thanh Dao nhìn nàng rất lâu. Cửu Ly biết mình lỡ nói hơi nhiều, nhưng thấy vẻ mặt đối phương thú vị nên không sửa. Thanh Dao cuối cùng chỉ hỏi: “Cáo thật?” “Ừ.” “Hắn biết?” “Sau mới biết.” “Hắn nuôi cô?” Cửu Ly híp mắt. “Không gọi nuôi.” “Xin lỗi.” “Hắn cứu ta.” Thanh Dao gật. Không hỏi thương thế. Không hỏi vì sao hóa cáo. Điểm này khiến Cửu Ly lại thêm một chút thiện cảm.
Bên ngoài, Long Thanh cuối cùng kết luận: “Ngày mai nếu điểm sinh cơ còn thì xem. Hôm nay để nàng ngủ.” Tần Mộc không phản đối. Tạ Trường Xuân hỏi: “Còn canh?” Long Thanh nhìn. “Ăn là ăn.” “Ta hỏi có cho thêm không.” “Tối ăn cơm.” “Dùng nguyên liệu Vô Danh?” “Có thể.” Tần Mộc lập tức hỏi: “Ta muốn tách từng thành phần.” Long Thanh hiểu ý nhưng lắc. “Không phải hôm nay.” “Vì?” “Nếu bây giờ cho nàng uống nước riêng, ăn rau riêng, cá riêng, thử từng thứ, cô ấy thành người thử thuốc.” Tần Mộc hơi nhíu. “Chỉ lượng nhỏ.” “Vừa ngất.” Lão dừng. Long Thanh nói: “Mai làm nếu cần.” Tạ Trường Xuân bật cười. “Tần đạo hữu, hôm nay nghe hắn đi. Chúng ta nghiên cứu đan dược lâu quá, thấy biến hóa là muốn lập tức đo.” Tần Mộc nhìn cửa. Cuối cùng gật. “Được.”
Thanh Dao được giữ lại Thanh Trúc Viện thay vì về Dược Vương Cốc. Ban đầu nàng phản đối vì còn hồ sơ bệnh ở Thanh Mộc Y Viện. Tần Mộc chỉ nhìn. Nàng im. Long Thanh từ bếp đi ngang hỏi: “Cô định đi?” “Có ba ca theo dõi.” “Có người khác?” “Có.” “Vậy giao.” “Ta hiểu bệnh án hơn.” “Viết lại.” “Đã viết.” “Vậy?” Thanh Dao đứng im. Cửu Ly ngồi gần đó suýt cười. Thanh Dao cuối cùng thở ra. “Được.” Long Thanh gật rồi đi tiếp như vừa giải quyết một chuyện rất nhỏ. Nàng nhìn theo, sau đó hỏi Cửu Ly: “Sư phụ cô thường quản nhiều vậy?” Cửu Ly suy nghĩ. “Hắn không thích quản.” “Ta thấy khá thích.” “Không. Hắn chỉ thấy chuyện gì vô lý thì nói.” “Ta vô lý?” “Hiện tại hơi.”
Buổi chiều vì Thanh Dao phải nghỉ, Long Thanh cũng không đi Thanh Dược Hội. Hắn ở sân phân hạt giống. Cửu Ly giúp. Thanh Dao được bố trí phòng khách bên cạnh, cửa mở để thoáng. Nàng nằm chưa tới nửa canh giờ đã cầm một quyển y thư. Long Thanh đi ngang thấy. “Không ngủ?” “Ta đang nghỉ.” “Đọc?” “Không vận linh lực.” Long Thanh nhìn nàng rồi nhìn sách. “Cô ngủ không được?” Thanh Dao im một chút. “Không quen ban ngày.” “Vậy đọc.” Hắn không ép vô lý. Đi một đoạn lại quay lại đưa một đĩa quả. “Ăn?” Thanh Dao nhìn. “Đây là?” “Quả thường mua ở chợ.” Không linh quả. Không dược. Nàng lấy một quả. “Đa tạ.” Long Thanh đi. Chưa được ba bước, Cửu Ly từ sân gọi: “Sư phụ.” “Gì?” “Đệ tử cũng muốn.” “Trên bàn.” “Người không mang tận tay.” Long Thanh quay nhìn. “Cô có chân.” Thanh Dao không nhịn được, cười thành tiếng.
Cửu Ly híp mắt. “Diệp cô nương thấy vui?” Thanh Dao lập tức thu nụ cười nhưng khóe môi vẫn còn. “Xin lỗi.” “Không cần.” Cửu Ly tự lấy quả, ngồi ở bậc cửa phòng nàng. “Ta bắt đầu hiểu vì sao cô không giống mỹ nhân bảng.” “Cô đã xem?” “Có.” “Ta cũng không biết ai vẽ.” “Tranh vẽ cô lạnh hơn.” “Ta ít cười trước người lạ.” “Bây giờ cười rồi.” Thanh Dao nhìn Long Thanh ngoài sân đang cúi phân hạt như không liên quan. “Có lẽ vì sư đồ các người khá lạ.” Cửu Ly cắn một miếng quả. “Cô chưa thấy hết.” “Ta tin.”
Tới gần chiều, Tần Mộc và Tạ Trường Xuân quay lại kiểm tra một lần bằng cách hoàn toàn ngoại vi. Không truyền lực vào kinh mạch, chỉ đặt ba viên ngọc cảm ứng ngoài da. Điểm sinh cơ vẫn còn. Không mạnh hơn. Không yếu hơn. Tần Mộc nhìn kết quả thật lâu. Thanh Dao cũng nhìn nhưng không lập tức dùng thần thức. Long Thanh chú ý và gật. “Tiến bộ.” Nàng quay. “Gì?” “Cô chưa tự kiểm tra.” Thanh Dao hơi bất lực. “Ta đang chờ sư phụ kết luận.” “Cũng được.” Tần Mộc nhìn người phàm nhân đang chấm điểm đệ tử chân truyền của mình, lão muốn nói gì đó nhưng cuối cùng thôi. Bởi đáng buồn là Long Thanh nói đúng: chỉ trong một buổi, Thanh Dao đã ít tự ép hơn bình thường.
Bữa tối được Long Thanh nấu trong bếp Thanh Trúc Viện vì hắn không muốn ăn linh thiện ngoài thành tối nay. Lý do công khai là thử rau Vô Danh mang theo trước khi để lâu. Lý do thật còn đơn giản hơn: mọi người ngồi cả ngày trong y viện, ăn thứ nhẹ tốt hơn. Cửu Ly phụ rửa rau. Thanh Dao vốn bị bắt nghỉ nhưng cuối cùng vẫn đi vào bếp. Long Thanh vừa thấy đã hỏi: “Cô làm gì?” “Giúp.” “Biết nấu?” “Có.” “Vậy cắt nấm.” Tần Mộc đứng ngoài tưởng hắn sẽ đuổi người bệnh về nghỉ. Không ngờ lại giao dao. Lão cau. Long Thanh giải thích: “Cắt nấm không dùng linh lực.” Thanh Dao đã ngồi xuống, động tác rất gọn. “Ta làm được.” Long Thanh gật. “Vậy làm.” Tần Mộc không nói nữa.
Ba người trong bếp tạo thành một cảnh khá lạ. Long Thanh lo lửa. Cửu Ly rửa và nhặt rau. Thanh Dao thái nấm. Ban đầu im, sau vài phút Thanh Dao hỏi: “Tô cô nương nói quét sân là bài học đầu tiên?” Long Thanh lập tức đáp: “Đừng nghe nàng thần hóa.” Cửu Ly từ chậu rau quay lại. “Ta không thần hóa. Huyết Tỏa thật sự nứt.” Thanh Dao nói: “Ta nghĩ liên quan tâm cảnh.” “Thấy chưa?” Cửu Ly nhìn sư phụ. “Diệp cô nương hiểu.” Long Thanh đảo chảo. “Ta cũng hiểu. Nhưng quét sân vẫn là quét sân.” Thanh Dao hơi cười. “Hai điều có thể cùng đúng.” Long Thanh dừng một nhịp. “Câu này hợp lý.” Cửu Ly lập tức cảm thấy nguy hiểm tăng thêm một mức. Diệp Thanh Dao không tranh luận với sư phụ. Nàng chỉ nối hai phía lại. Loại người này quá dễ hợp.
Bữa tối có năm món cho sáu người: canh cá còn nguyên liệu Vô Danh, nấm xào, rau luộc, thịt hầm nhẹ và trứng. Tần Mộc muốn biết lượng nguyên liệu chính xác, Long Thanh bảo “ăn xong rồi ghi”. Lão đành chịu. Thanh Dao ngồi cạnh sư phụ mình, Cửu Ly ngồi cạnh Long Thanh theo thói quen. Tạ Trường Xuân ăn miếng rau đầu tiên đã nhìn Tần Mộc. “Ta từng nói.” Lão không hiểu. “Gì?” “Rau.” Tần Mộc ăn. Sinh cơ sạch nhưng không mạnh. Không phải thứ đủ gọi linh dược cao cấp. Chính vì không mạnh mới kỳ. Nó đi vào cơ thể gần như không tạo phản ứng. Với người khỏe chỉ thấy dễ chịu. Với người kinh mạch nhạy như Thanh Dao có thể khác.
Thanh Dao ăn rất chậm. Không phải vì đau mà vì nàng đang cố làm đúng lời Long Thanh: ăn thì ăn. Không dùng thần thức liên tục. Chỉ đến khi ăn xong, ngồi yên thêm một khắc, Tần Mộc mới đặt ba viên ngọc cảm ứng. Một viên sáng. Hai viên. Sau đó viên thứ ba xuất hiện một điểm xanh mờ. Lão lập tức cứng người. “Thanh Dao.” Nàng nhìn. “Con chưa làm gì.” “Ta biết.” Tạ Trường Xuân tới gần. Ba điểm sinh cơ. Không ở cùng một chỗ. Điểm ban trưa vẫn nằm trong Tả Dương Mạch. Hai điểm mới xuất hiện tại ranh giới hai đoạn chết khác, đúng nơi kinh mạch còn sống tiếp giáp vùng cháy.
Thanh Dao lần này không giữ bình tĩnh được hoàn toàn. Nàng đặt tay lên bàn. “Ba.” Tần Mộc gật. “Ba.” “Có thể là dược lực từ Hộ Mạch Đan phân tán?” “Không. Dược lực viên đó đã được ta xác định.” Tạ Trường Xuân hỏi: “Sinh cơ Vô Danh?” “Có liên quan.” Tần Mộc không dám kết luận hoàn toàn. “Nhưng cách xuất hiện không giống bổ sung từ ngoài.” Thanh Dao rất muốn nhìn trực tiếp. Long Thanh ngồi đối diện đã thấy vẻ mặt. “Cô đang muốn kiểm tra.” Nàng thừa nhận. “Ừ.” “Không.” “Chỉ nhìn.” “Không.” “Long đạo hữu.” “Ban chiều đã nói.”
Thanh Dao nắm tay. “Nếu ba điểm đang có xu hướng nối—” “Cô nhìn thì chúng nối nhanh hơn?” “Không.” “Vậy ngủ.” “Ta không ngủ được nếu không biết.” Long Thanh suy nghĩ. Rồi lấy một hạt giống từ túi, đặt trên bàn. “Cô biết trồng?” Thanh Dao nhìn hạt. “Một ít.” “Hạt vừa nảy mầm, mỗi canh giờ cô đào lên xem rễ một lần, nó sống tốt không?” Nàng lập tức nói: “Không.” “Vì?” “Làm tổn thương rễ non.” “Vậy cơ thể cô đang có thứ mới mọc.” Long Thanh chỉ ngực nàng. “Cứ để nó mọc.”
Căn phòng yên.
Tần Mộc nhìn hạt.
Tạ Trường Xuân nhìn Long Thanh.
Cửu Ly thì đã quen loại ví von này nhưng vẫn cảm thấy câu ấy cực kỳ đúng với tình trạng hiện tại.
Thanh Dao chậm rãi nói: “Kinh mạch không phải cây.”
Long Thanh gật. “Ta biết.”
“Cơ chế khác.”
“Ta cũng biết.”
“Vậy ví dụ không hoàn toàn đúng.”
“Đúng.”
Nàng hơi ngẩn vì hắn nhận dễ quá.
Long Thanh nói tiếp: “Nhưng cô vừa nói thứ đó mới xuất hiện. Chưa biết là gì. Không biết cách chăm. Vậy ít động vẫn an toàn hơn động nhiều.”
Thanh Dao im rất lâu.
Cuối cùng buông ý định.
“Được.”
Tần Mộc thở ra.
Cửu Ly cười. “Diệp cô nương.”
Thanh Dao nhìn.
“Cô học nhanh hơn ta lúc đầu.”
“Là sao?”
“Ta từng cãi lâu hơn.”
Long Thanh nói: “Cô bây giờ vẫn cãi.”
“Sư phụ.”
“Ta nói thật.”
Thanh Dao lại cười.
Bữa tối kết thúc trong không khí nhẹ hơn rất nhiều so với lúc bắt đầu.
Sau đó Tần Mộc phải về Dược Vương Cốc xử lý công việc Thanh Dược Hội. Lão muốn mang Thanh Dao về nhưng nàng xin ở Thanh Trúc Viện một đêm để tránh di chuyển và tiện quan sát. Lần này không ai phản đối. Tạ Trường Xuân cũng ở khu khách bên ngoài. Phòng dành cho Thanh Dao nằm đối diện phòng Cửu Ly, cách phòng Long Thanh một hành lang nhỏ.
Trước khi ngủ, Cửu Ly sang.
Không mang trà.
Không có việc.
Thanh Dao đang ngồi trước cửa sổ, nhìn ánh đèn Thanh Dược Thành.
“Chưa ngủ?”
“Đang chuẩn bị.”
“Ta vào được?”
“Được.”
Cửu Ly ngồi ghế.
Hai nữ tử im một lúc.
Thanh Dao là người hỏi trước: “Tô cô nương muốn nói về Huyết Tỏa?”
“Không.”
“Vậy?”
Cửu Ly chống cằm.
“Ta muốn hỏi một việc.”
“Cô hỏi.”
“Cô có ý với sư phụ ta không?”
Thanh Dao thật sự ngẩn.
Một khoảng yên rất dài.
Nàng nhìn Cửu Ly để xác định không phải đùa.
Cửu Ly cười.
Nhưng ánh mắt rất tỉnh.
Thanh Dao hỏi: “Ý gì?”
“Ý nam nữ.”
Lần này rõ đến mức không thể hiểu sai.
Thanh Dao hơi bất lực. “Ta mới gặp Long đạo hữu hai ngày.”
“Ta biết.”
“Vậy cô hỏi hơi sớm.”
“Ta thích biết sớm.”
“Vì Huyễn Đạo?”
“Vì ta là hồ ly.”
Thanh Dao lần đầu thấy lý do này được dùng nghiêm túc.
Nàng suy nghĩ thật rồi đáp: “Hiện tại không.”
“Hiện tại?”
“Ta không nói tương lai vì ta không biết.”
Cửu Ly hơi nâng mày.
Câu trả lời không phủ định tuyệt đối.
Nguy hiểm.
Nhưng cũng thành thật.
Thanh Dao nói tiếp: “Ta tò mò về hắn. Biết ơn vì hôm nay. Và thấy hắn là người rất kỳ lạ.”
“Đẹp?”
Thanh Dao khựng.
Rồi cười. “Cô hỏi ta hay hỏi hộ hắn?”
“Ta.”
“Ngoại hình tốt.”
Cửu Ly gật. “Mắt cô ổn.”
Thanh Dao cuối cùng hỏi ngược: “Còn cô?”
Cửu Ly đang rất thoải mái bỗng dừng.
“Ta?”
“Cô hỏi ta có ý với sư phụ cô. Vậy cô?”
“Ta là đệ tử.”
“Ta biết.”
“Đại đệ tử.”
“Ta cũng biết.”
Thanh Dao nhìn nàng rất bình tĩnh.
“Không phải câu trả lời.”
Cửu Ly híp mắt.
Nữ tử này...
không tranh.
Không mị.
Không cướp lời.
Nhưng khi hỏi lại, thẳng tới mức khó chịu.
Cửu Ly cười. “Cô khá lợi hại.”
“Ta chỉ hỏi giống cô.”
“Ta thích hắn.”
Thanh Dao hơi bất ngờ vì câu trả lời tới nhanh.
Cửu Ly tiếp tục: “Nhưng thích tới mức nào, ta chưa cần đặt tên.”
“Vì sao?”
“Ta vừa học đừng nghĩ nhiều.”
Thanh Dao cười.
“Có lý.”
“Ta ở cùng hắn thấy dễ chịu. Thích trêu. Thích hắn nhìn ta. Không thích người khác kéo hắn đi quá xa.”
Nàng dừng.
“Nhưng ta không muốn ép hắn thích.”
Thanh Dao nhìn.
“Vì mị thuật?”
“Ừ.”
Cửu Ly hiếm khi nói chuyện này với người ngoài.
“Ta muốn nếu một ngày hắn thích ta, phải biết đó là hắn, không phải huyết mạch Cửu Vĩ.”
Thanh Dao gật.
“Ta hiểu.”
“Cô hiểu?”
“Y thuật cũng vậy. Có thuốc khiến người ta vui, nhưng cảm giác do thuốc tạo không phải câu trả lời cho tâm.”
Cửu Ly nhìn nàng.
Một lát sau cười.
“Ta bắt đầu hơi thích cô.”
“Ta tưởng cô tới cảnh cáo.”
“Cũng có.”
Thanh Dao không khó chịu. “Ta sẽ nhớ.”
“Nhớ gì?”
“Đại đệ tử của hắn thích hắn.”
Cửu Ly khựng.
“Cô nói nhỏ.”
“Trong phòng không có ai.”
“Ta vẫn nghe.”
Hai người cùng cười.
Không khí ngầm cạnh tranh chưa mất.
Nhưng không có ác ý.
Thanh Dao hỏi: “Sư đồ như vậy ở Thanh Vân bình thường?”
Cửu Ly lập tức đáp: “Không.”
“Vậy?”
“Vô Danh không bình thường.”
Câu quá thật.
Thanh Dao không phản bác.
Một lúc sau Cửu Ly đứng.
“Ngủ.”
“Ừ.”
“Không được tự kiểm tra kinh mạch.”
Thanh Dao nhìn.
“Cô cũng?”
“Ta là Đại đệ tử. Sư phụ không ở đây thì ta nhắc.”
“Long đạo hữu biết cô dùng thân phận vậy không?”
“Không cần.”
Thanh Dao bật cười.
“Được.”
Cửu Ly đi tới cửa rồi quay lại.
“Diệp cô nương.”
“Gì?”
“Nếu đau thì gọi.”
Thanh Dao hơi dừng.
“Ta biết.”
“Đừng nói không sao.”
“Ở Vô Danh cấm?”
“Ừ.”
“Ta nhớ.”
Cửu Ly đi.
Thanh Dao đóng cửa.
Nằm xuống.
Nàng thật sự không kiểm tra.
Ban đầu khó.
Bởi toàn bộ nghề nghiệp của nàng được xây trên việc quan sát cơ thể. Một bệnh nhân xuất hiện ba điểm sinh cơ mới mà bảo y sư không xem chẳng khác bảo kiếm tu không nhìn kiếm.
Nhưng nàng nhớ hạt giống trên bàn.
Không đào.
Để nó mọc.
Thanh Dao nhắm mắt.
Không lâu sau ngủ.
Nửa đêm, nàng tỉnh.
Không vì đau.
Chính điều đó khiến nàng mở mắt ngay.
Ba năm qua những vùng kinh mạch chết chỉ có hai trạng thái.
Không cảm giác.
Hoặc đau khi dược hỏa lan tới ranh giới.
Lần này...
ngứa.
Rất nhẹ.
Một cảm giác từ sâu bên trong, giống vết thương ngoài da khi bắt đầu lên thịt non.
Thanh Dao nằm yên.
Tim đập nhanh.
Nàng nhớ lời.
Không kiểm tra sâu.
Chỉ dùng thần thức rất mỏng ở vùng ngoại biên.
Không chạm.
Nhìn.
Ba điểm sinh cơ vẫn còn.
Nhưng không còn tách.
Từ điểm thứ nhất xuất hiện một sợi cực mảnh.
Nối về điểm thứ hai.
Rồi uốn xuống.
Gần điểm thứ ba.
Không phải kinh mạch hoàn chỉnh.
Chỉ như đường nét đầu tiên của thứ gì đó đang tự xây.
Thanh Dao nín thở.
Không vận linh lực.
Không hỗ trợ.
Chỉ nhìn.
Đúng lúc ấy, sâu trong đan điền nàng có một nhịp rung.
Thình.
Không phải tim.
Thanh Dao cứng.
Một vùng bản nguyên rất nhỏ gần Kim Đan sáng màu xanh nhạt.
Nàng biết vùng ấy.
Từ nhỏ đã có.
Các trưởng lão từng kiểm tra và cho rằng chỉ là một phần huyết khí dị thường, không ảnh hưởng tu luyện.
Sau vụ đan hỏa, nó gần như biến mất.
Bây giờ...
rung.
Thình.
Một luồng sinh cơ mỏng như sương tràn ra.
Không đi vào kinh mạch nguyên vẹn trước.
Nó đi thẳng tới vùng chết.
Thanh Dao mở mắt.
Lần đầu trong ba năm, vẻ bình tĩnh hoàn toàn biến mất.
Không phải sợ.
Mà là nàng không hiểu.
Một y sư không hiểu cơ thể mình đang làm gì.
Ở phòng cách đó không xa, Long Thanh đang ngủ thì hệ thống đột nhiên sáng một thông báo không có âm báo khẩn cấp.
Phát hiện đối tượng trong phạm vi Gia Viên tạm thời có biến đổi bản nguyên.
Đối tượng: Diệp Thanh Dao.
Tiềm năng sinh mệnh đặc thù: Đang chuyển từ trạng thái ngủ sang trạng thái thức tỉnh.
Mức nhận diện: 61%.
Dữ liệu hiện tại chưa đủ xác lập loại thể chất.
Long Thanh đang ngủ nên không thấy.
Hệ thống chỉ ghi.
Không đánh thức.
Trong phòng, Thanh Dao cũng không biết có thứ khác đang theo dõi quá trình.
Nàng chỉ đặt một bàn tay lên ngực.
Cảm nhận nhịp rung thứ ba.
Thình.
Sinh cơ tăng.
Một ý nghĩ xuất hiện.
Không phải bát canh đang chữa nàng.
Bát canh chỉ giống một giọt nước rơi xuống hạt giống vốn đã nằm sâu trong cơ thể từ rất lâu.
Thứ thật sự muốn sống lại...
có thể từ đầu đã ở trong nàng.
Thanh Dao nhìn về hướng phòng Long Thanh.
Rất lâu.
Rồi nhớ lời hắn.
Cây vừa nhú mầm mà cô cứ đào lên xem rễ, sống được mới lạ.
Nàng từ từ thu thần thức.
Không dẫn.
Không kích.
Không uống thêm đan.
Nằm xuống.
Khóe môi hơi cong.
“Được.”
Nàng nói rất nhỏ.
“Ta không đào.”
Bên ngoài cửa sổ, gió Thanh Dược Thành mang theo mùi hàng trăm loại linh dược thổi qua.
Trong cơ thể Diệp Thanh Dao, một thứ đã ngủ gần ba mươi năm cuối cùng bắt đầu mở mắt.
Không ai biết sáng mai nó sẽ trở thành gì.
Nhưng lần đầu sau ba năm, nàng đi ngủ mà không cần dùng một viên đan để ép cơn đau xuống.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 57TTS · NGƯỜI CHỮA NGƯỜI KHÔNG CHỮA ĐƯỢC MÌNHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...