QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 112: CON CÁ NHÀ TA LÀM LONG NỮ IM LẶNG

Ngày thứ ba Ngao Tuyết Ly ở Vô Danh, Thanh Dao cho phép nàng đi ba mươi bước. Nữ Long tộc đi ba mươi sáu rồi mới dừng, sau đó khẳng định mình chỉ đếm nhầm. Thanh Dao không tranh, chỉ ghi đúng ba mươi sáu vào sổ. Cửu Ly nhìn thấy cười. Vô Song còn trực tiếp hỏi: “Điện hạ Long tộc cũng gian lận sáu bước?” Tuyết Ly lạnh giọng: “Ta không gian lận.” “Vậy mai Nhị sư tỷ cho ba mươi sáu?” Thanh Dao đáp: “Nếu tối nay mạch không phản.” “Thấy chưa.” Vô Song nói. Tuyết Ly không muốn nói thêm. Mấy ngày ở đây khiến nàng nhận ra Ma nữ Tam đệ tử của Long Thanh rất thích tìm những điểm nhỏ khiến người khác không dễ giữ vẻ lạnh. Cửu Ly lại khác: nàng chọc ít hơn nhưng chỉ cần một câu thường trúng hơn. Thanh Dao hầu như không chọc, song mỗi kết luận y lý lại là thứ khó cãi nhất. Còn Long Thanh... nàng vẫn chưa biết xếp hắn vào loại nào. Hắn là người khiến tất cả câu chuyện lớn trở thành chuyện rất nhỏ bằng cách hỏi đúng một câu đời thường. Sáng nay hắn đang ngồi sát bờ ao rải thức ăn cho cá, hoàn toàn không có vẻ biết trong nước là thứ đã khiến huyết mạch Chân Long của nàng rung suốt từ hôm đầu.
Tuyết Ly bước ra sân chậm, không dùng long lực hỗ trợ. Thanh Dao đã cấm, nàng cũng bắt đầu hiểu nếu cứ coi việc vận lực là phản xạ thì chính Long Tỏa càng dễ bám. Long Thanh thấy nàng đi tới liền nói: “Hôm nay đi tốt hơn.” Tuyết Ly đáp: “Ta vốn có thể.” “Hôm trước chưa.” “Ta bị thương.” “Ừ.” Hắn không tranh nên câu khoe lập tức mất tác dụng. Nàng nhìn ao. Con cá đen bạc đang bơi vòng dưới bóng Tiểu Thanh. “Ta muốn xem con cá.” “Xem đi.” “Không phải nhìn bằng mắt.” Long Thanh ngừng rải. “Cô muốn làm gì?” Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song đang ở gần cũng chú ý. Tuyết Ly nói rõ: “Long Huyết Cộng Minh. Không xâm thần hồn, không ép huyết, không chạm thức hải. Chỉ thả một nhịp huyết khí rất nhẹ để xem sinh linh có cùng loại huyết nguyên hay không.” Long Thanh hỏi Thanh Dao: “Có làm cá đau không?” Thanh Dao nhìn Tuyết Ly. “Nếu đúng như nàng nói, không.” Cửu Ly nói: “Ta từng thấy Hồ tộc dùng phương pháp tương tự để nhận huyết thân.” Vô Song bổ sung: “Nhưng nên dừng ngay nếu con cá phản ứng lạ.” Long Thanh suy nghĩ rồi gật. “Được. Đừng dọa nó.”
Ngao Tuyết Ly có cảm giác đây là lần đầu trong đời mình phải xin phép một người không biết chủng của sinh vật để kiểm huyết thống Long tộc. Nàng ngồi xuống cách bờ hai bước, không tới sát, đặt hai ngón tay trước ngực rồi thả một tia long khí mỏng tới mức cỏ xung quanh cũng không đóng băng. Khí không bay thẳng vào cá mà lan trên mặt nước thành một vòng rất nhẹ. Đây là phương pháp Long tộc dùng khi gặp trứng long thất lạc, giao long có khả năng phản tổ hoặc linh thú biển mang long huyết. Nếu đối phương có long nguyên, huyết khí sẽ rung theo cấp, giống hai dây đàn cùng âm. Nếu thấp hơn nàng, nàng thường cảm thấy một lực đáp yếu. Nếu ngang, sẽ cân bằng. Nếu không cùng long huyết, không có gì.
Vòng khí đi qua mặt nước.
Con cá đen bạc vẫn ăn.
Không phản.
Tuyết Ly cau.
Nàng tăng thêm rất ít.
Vòng khí chạm vùng nước quanh con cá.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Đến nhịp thứ ba, Băng Long huyết trong người nàng tự hạ.
Không phải bị đánh.
Không bị ép.
Không đau.
Chỉ như cả huyết mạch chợt nhớ ra một thứ cổ xưa hơn chính mình đang ở trước mặt, rồi theo bản năng thu móng, cúi đầu, giảm nhịp.
Ngao Tuyết Ly cứng người.
Tia cộng minh lập tức mất.
Long Thanh nhìn. “Sao?”
Nàng không đáp.
Cửu Ly thấy sắc mặt liền bước gần. “Huyết mạch phản?”
Tuyết Ly nhìn con cá.
“Không thể.”
Vô Song nghe ba chữ này đã rất quen. “Ta từng nói vậy về chó.”
Tuyết Ly không để ý. “Một linh ngư cấp thấp không thể có loại huyết áp này.”
Long Thanh hỏi: “Cấp thấp?”
“Nhìn ngoài.”
“Ừ.”
“Ngươi biết nó có long huyết?”
“Sau này đoán.”
“Sau này là khi nào?”
“Khi vảy có đường vàng.”
“Trước đó?”
“Cá.”
Tuyết Ly chậm rãi quay sang.
“Ngươi nuôi một sinh linh mang long huyết mà ban đầu không biết?”
“Ta nhặt nó lúc yếu.”
“Ở đâu?”
“Suối dưới Vô Danh.”
“Ngươi cho nó ăn gì?”
“Thức ăn cá, đôi khi vụn rau, ít cám.”
Ngao Tuyết Ly nhìn con cá dưới ao như vừa nghe có người lấy linh dược cấp cao trộn cám.
Vô Song rất hiểu biểu cảm đó. “Đừng hỏi tiếp. Cô sẽ khó chịu.”
Tuyết Ly quay. “Ngươi biết nó là gì?”
“Không.”
“Vậy sao bình tĩnh?”
“Ở đây lâu rồi.”
Cửu Ly lập tức nói: “Lại dùng câu của ta.”
Vô Song đáp: “Câu này hữu dụng.”
Thanh Dao thì ngồi xuống gần bờ, không dùng Sinh Mệnh Thể chạm cá. “Phản ứng của cô là áp chế?”
Tuyết Ly lắc chậm. “Không giống Tiểu Hắc.”
“Khác thế nào?”
“Tiểu Hắc khiến huyết mạch ta co vì bản năng nguy hiểm. Giống con mồi gặp thứ có thể nuốt mình. Con cá...” Nàng dừng, rất khó tìm cách diễn đạt mà không khiến chính mình thấy khó tin. “Giống huyết mạch nhận ra cấp trên.”
Cửu Ly nhìn mặt nước.
“Long huyết cao hơn cô?”
“Không thể kết luận.”
“Nhưng có thể?”
Tuyết Ly không thích câu này.
“Có thể.”
Long Thanh hỏi: “Vậy nó cùng họ cô?”
Nữ Long tộc quay phắt.
“Họ?”
“Cùng Long tộc.”
“Không phải cứ có long huyết là họ hàng trực tiếp.”
“Ta biết.”
“Ngươi rõ ràng không biết.”
“Ta vừa hỏi.”
Vô Song cười thành tiếng.
Con cá dưới ao hoàn toàn không quan tâm các sinh vật trên bờ đang tranh luận huyết thống của mình. Nó bơi một vòng rồi tới đúng chỗ Long Thanh ngồi, nổi miệng lên. Hắn rải thêm hạt nhỏ. “Hết rồi. Ăn ít thôi.” Cá không đi, tiếp tục nổi. Long Thanh đưa ngón tay xuống mặt nước. Nó chạm đầu vào đầu ngón như thói quen. Tuyết Ly nhìn cảnh này, long huyết trong cơ thể lại rung rất nhỏ. Không phải do con cá phát uy. Chính sự tương phản mới khó hiểu: một nguồn huyết thống khiến Băng Long chính hệ bản năng hạ thấp lại đang cọ đầu vào ngón tay một người nói mình không có linh căn để xin thức ăn.
Tuyết Ly hỏi:
“Nó luôn vậy?”
“Ừ.”
“Nghe lời ngươi?”
“Không hẳn. Gọi thì lúc tới lúc không.”
“Có khế?”
“Không.”
“Không Long Khế?”
“Không.”
“Không Ngự Thú Ấn?”
“Không.”
“Không huyết nhận chủ?”
“Không.”
“Vậy vì sao nó tới?”
Long Thanh nhìn nàng như câu hỏi kỳ.
“Ta cho ăn.”
Cửu Ly cúi đầu.
Vô Song quay hẳn đi.
Thanh Dao khẽ ho.
Ngao Tuyết Ly lạnh mặt. “Chỉ vì cho ăn?”
“Có thể quen.”
“Long huyết cao cấp không vì một ít thức ăn mà...”
Nàng dừng.
Con cá lại cọ ngón tay Long Thanh.
Hắn gãi rất nhẹ lên đầu nó.
“Cô muốn thử chạm không?”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Ngươi bảo ta?”
“Cô muốn xem mà.”
Nàng do dự.
Không phải sợ cá cắn.
Nhưng phản ứng huyết mạch vừa rồi quá rõ.
Cuối cùng nàng ngồi sát bờ hơn, đưa tay xuống rất chậm. Không long lực. Không thần thức. Chỉ bàn tay.
Con cá quay đầu.
Nhìn.
Chỉ một cái nhìn.
Băng Long huyết trong Ngao Tuyết Ly ngừng vận đúng nửa nhịp.
Không đau.
Nhưng đủ khiến cánh tay nàng cứng.
Nàng rút tay gần như theo bản năng.
Vô Song cuối cùng không nhịn được. “Điện hạ sợ cá?”
Tuyết Ly quay cực chậm.
“Ta không sợ.”
“Cô vừa rút.”
“Phản xạ.”
Cửu Ly cười. “Ta hiểu. Lúc đầu ta cũng có nhiều phản xạ ở đây.”
“Ta không giống ngươi.”
“Đúng. Cô là Long.”
“Ta là Chân Long.”
“Càng đáng chú ý.”
Long Thanh lại hiểu theo hướng khác. “Nó không cắn.”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Ta biết.”
“Vậy chạm lại?”
“Không cần.”
Vô Song nói: “Không sợ mà.”
“Ngươi muốn thử không?”
“Ta không có Long huyết.”
“Vậy im.”
Tam sư muội cười càng vui.
Tuyết Ly không bỏ cuộc. Sau bữa trưa, nàng xin thử lần hai bằng một phương pháp khác: không cộng minh trực tiếp mà dùng một viên Long Tức Châu nhỏ giấu trong nhẫn trữ vật. Đây không phải bảo vật công kích, chỉ lưu lại mức phản ứng với long khí. Thanh Dao kiểm viên châu không có trận xâm nhập mới cho phép. Tuyết Ly đặt nó cách ao ba trượng trước. Châu màu trắng. Tới hai trượng, trong châu xuất hiện một tia xanh nhạt do chính huyết khí của nàng. Tới một trượng, con cá bơi qua. Long Tức Châu bỗng tắt.
Không sáng mạnh.
Không nổ.
Mà tắt.
Ngao Tuyết Ly sững.
Cửu Ly hỏi: “Hỏng?”
Nàng kiểm.
“Không.”
Vô Song hỏi: “Vậy?”
“Long Tức Châu khi gặp long huyết cao hơn giới hạn đo có thể tự khóa để tránh vỡ.”
Không khí yên.
Long Thanh nhìn viên châu.
“Giới hạn bao nhiêu?”
Tuyết Ly đáp chậm: “Đủ đo Chân Long trưởng thành bình thường.”
Hắn nhìn cá.
“Con này còn nhỏ.”
Ngao Tuyết Ly gần như muốn nói đó không phải trọng điểm.
Thanh Dao lại hỏi chuyên môn hơn: “Có trường hợp huyết khí ngoại lai khiến châu hiểu sai?”
“Có. Nếu có đại trận che hoặc một vật cấp cực cao gần đó.”
Mọi người cùng nhìn quanh.
Tiểu Hắc nằm cửa.
Tiểu Kim trong chuồng.
Tiểu Thanh bên ao.
Vô Danh Phong đúng là nơi “vật cấp cực cao gần đó” không phải giả thuyết dễ loại.
Tuyết Ly lập tức nói: “Phải tách nhiễu.”
Long Thanh hỏi: “Làm sao?”
“Đưa cá ra khỏi Vô Danh.”
“Không.”
Nàng nhìn.
“Ta chỉ mang ra ngoài một lúc.”
“Cá đang ổn trong ao.”
“Ta cần kiểm.”
“Không cần tới mức làm nó sợ.”
Tuyết Ly dừng.
Đây là lần đầu nàng nhận ra Long Thanh từ chối rất nhanh khi chuyện liên quan thú nuôi, dù bản thân hắn không biết chúng là gì. Không vì sợ mất bảo vật. Không vì giấu bí mật. Chỉ vì không muốn xách con cá đang sống ổn khỏi ao để phục vụ tò mò.
Nàng hỏi: “Nếu nó thật sự là Long chủng cực cổ, ngươi không muốn biết?”
“Muốn.”
“Vậy sao không kiểm?”
“Biết sau cũng được.”
“Nếu bỏ lỡ cơ hội?”
“Nó đang ở ao.”
“Có thể một ngày biến mất.”
“Thì lúc đó tính.”
Tuyết Ly nhìn hắn.
Lại là kiểu này.
Không phải cửa nào cũng cần mở.
Không phải thứ gì không biết cũng phải lập tức dò.
Nàng nghe câu đó từ Vô Song kể, bây giờ mới thấy nó thể hiện bằng hành động nhỏ.
“Được.” Nàng thu Long Tức Châu. “Không mang ra.”
Long Thanh gật.
“Cô có thể đứng bờ nhìn.”
“Ta biết.”
Đến lần thử thứ ba, sự việc mới thật sự chạm tới Long Tỏa. Tuyết Ly không định thử cá nữa. Nàng chỉ ngồi dưới Tiểu Thanh lúc chiều, vận một vòng long nguyên theo mức Thanh Dao cho phép để xem vết rạn ở vòng ngoài Long Tỏa có còn. Thanh Dao ngồi đối diện kiểm mạch. Cửu Ly ghi cấu trúc. Vô Song không can thiệp. Long Thanh đang cho cá ăn gần đó. Khi long nguyên đi tới đoạn sau lưng, Long Tỏa tự sáng rất mờ. Cùng khoảnh khắc, con cá đen bạc từ dưới ao bỗng ngừng bơi.
Thanh Dao là người đầu tiên thấy.
“Dừng.”
Tuyết Ly lập tức thu lực.
Nhưng muộn một nhịp.
Con cá quay đầu về phía nàng.
Một đường vàng rất mỏng trên vảy lóe.
Không có long ngâm.
Không uy áp.
Chỉ một tia vàng phản lên mặt nước.
Long Tỏa sau lưng Ngao Tuyết Ly đột nhiên rung.
Nàng bật thẳng lưng.
Không đau.
Trái lại, lực siết vốn thường xuất hiện mỗi khi long nguyên tới đó bị ép lùi một chút, giống một vòng dây gặp thứ cấp cao hơn nên tạm ngừng.
Thanh Dao lập tức giữ tay nàng.
“Không thử tiếp.”
Tuyết Ly nhìn ao.
“Vừa rồi...”
“Ta biết.” Thanh Dao nói. “Chính vì biết càng phải dừng.”
Cửu Ly nhìn dấu sau lưng qua cảm ứng. “Vòng ngoài rung.”
Vô Song nheo mắt. “Áp chế huyết thống?”
Tuyết Ly thở chậm.
“Có thể.”
“Con cá tác động Long Tỏa?”
“Không chắc nó tác động trực tiếp. Có thể huyết khí của nó làm phần cấm gắn vào Long huyết ta mất quyền ưu tiên.”
Thanh Dao lập tức hiểu. “Nếu Long Tỏa giả định huyết mạch của người hạ ấn hoặc pháp khí là cấp điều khiển cao hơn cơ thể cô, gặp nguồn long huyết cao hơn nữa có thể làm cấu trúc lẫn.”
Vô Song nói: “Giống một lệnh cấp dưới bị lệnh cấp cao hơn đè?”
“Ví dụ thôi.”
Cửu Ly nhìn cá.
“Vậy nó cao tới mức nào?”
Tuyết Ly không đáp.
Bởi chính nàng không biết.
Nếu chỉ là cổ huyết mạnh hơn Băng Long chính hệ một tầng, Long Tức Châu không nên tự khóa. Nếu là long huyết cấp quá cao, tại sao sinh linh này lại chỉ là một con cá nhỏ, khí tức thấp, không có long giác rõ, không long uy, không thần thức khổng lồ?
Nàng quay sang Long Thanh.
“Ngươi nuôi nó bao lâu?”
“Một thời gian.”
“Nó từng biến hình?”
“Không.”
“Từng hóa giao?”
“Không.”
“Từng nói?”
“Không.”
“Từng phóng long uy?”
“Ta không biết.”
“Từng dẫn thiên tượng?”
“Không thấy.”
“Từng ăn long dược?”
“Không.”
“Từng nuốt bảo vật?”
“Không.”
“Vậy ngươi nuôi kiểu gì?”
“Cho ăn.”
Tuyết Ly nhắm mắt.
Vô Song dựa vai Cửu Ly cười.
“Ta nói rồi.”
Cửu Ly cũng cười.
Thanh Dao vẫn nghiêm túc: “Không thử thêm hôm nay.”
Long Thanh nhìn cá.
“Có làm nó mệt không?”
Tuyết Ly mở mắt.
“Không.”
“Vậy được.”
“Ngươi chỉ quan tâm nó mệt?”
“Cô cũng đang bệnh. Ta quan tâm cả hai.”
Nàng lại im.
Có những câu Long Thanh nói nghe quá bình thường nhưng người sống trong thế giới huyết thống, truyền thừa và quyền lực như Tuyết Ly lại không biết phản ứng thế nào.
Đến tối, câu chuyện con cá vẫn chưa kết thúc trong đầu nàng. Bữa ăn hôm đó có canh rau, cá khô mua ngoài chợ và một món thịt. Tuyết Ly nhìn đĩa cá khô rồi nhìn ao ngoài sân. Long Thanh thấy ánh mắt lập tức nói: “Không phải cá ao.” Cửu Ly bật cười. Vô Song suýt sặc. Tuyết Ly lạnh giọng: “Ta biết.” “Cô nhìn lâu.” “Ta đang nghĩ.” “Nghĩ gì?” “Nếu con cá kia hóa rồng thì sao?”
Cả bàn hơi yên.
Cửu Ly cũng tò mò.
Thanh Dao nhìn sư phụ.
Vô Song thì rất chờ câu trả lời.
Long Thanh gắp rau.
“Thì hóa.”
Tuyết Ly cau.
“Ta hỏi sau đó.”
“Sau đó gì?”
“Nó không còn là cá.”
“Thì là rồng.”
“Ngươi sẽ làm gì?”
Long Thanh nghĩ thật.
“Nuôi tiếp.”
Ngao Tuyết Ly im.
Vô Song cúi đầu xuống bàn.
Cửu Ly che miệng.
Thanh Dao khóe môi cong.
Tuyết Ly vẫn chưa bỏ: “Ngươi hiểu một Chân Long có ý nghĩa gì không?”
“Cô là Chân Long.”
“Ta đang nói con cá.”
“Cô ăn cơm trước.”
“Ngươi sẽ nuôi một con rồng trong ao?”
“Nếu ao chật thì đào rộng.”
Vô Song không chịu nổi nữa, cười bật thành tiếng.
Cửu Ly cười theo.
Ngay cả Thanh Dao cũng quay mặt.
Ngao Tuyết Ly hoàn toàn im lặng.
Đây có lẽ là lần đầu tiêu đề của một câu chuyện nếu có ai ghi lại sẽ đúng theo nghĩa đen: con cá nhà Long Thanh làm Long nữ im lặng.
Sau bữa, nàng ra ao một mình. Không cộng minh. Không dùng long niệm. Chỉ đứng nhìn. Con cá đen bạc bơi chậm dưới ánh trăng. Có lúc nó chìm sâu đến mức mất bóng. Có lúc đường vàng trên vảy phản lên như sợi chỉ. Tuyết Ly không còn thử bắt câu trả lời. Một phần vì Thanh Dao cấm. Một phần vì lời Long Thanh vô tình tạo ra một logic khác: nếu sinh linh này hiện tại chỉ muốn bơi, ăn và ở trong ao, vậy danh nó là cổ long gì có nhất thiết phải biết ngay không?
Nàng không đồng ý hoàn toàn.
Long tộc không thể sống vô tư như vậy.
Huyết thống quyết định quá nhiều thứ.
Một long huyết cổ xuất hiện có thể đổi cân bằng cả Long Cung.
Nhưng chính vì nàng quá hiểu hậu quả ấy nên lại chợt hiểu tại sao Long Thanh không vội.
Một khi đặt tên, người ta sẽ bắt đầu muốn sở hữu.
Muốn định giá.
Muốn đưa vào phe.
Muốn hỏi nó thuộc nhánh nào.
Con cá hiện tại chưa phải làm gì cả.
Chỉ là con cá của ao Vô Danh.
Tuyết Ly nhìn rất lâu.
Rồi tự cười một tiếng rất nhỏ, gần như không ai nghe.
“Điên thật.”
Tiểu Hắc ngoài cửa mở một mắt.
Không rõ nhìn nàng hay nhìn ao.
Tuyết Ly lập tức thôi cười.
“Ta không nói ngươi.”
Tiểu Hắc nhắm lại.
Nàng càng thấy Vô Danh không bình thường.
Đêm xuống sâu, mọi người về phòng. Long Thanh kiểm cửa rồi ngủ. Cửu Ly luyện Huyễn Tâm một lúc. Thanh Dao ghi lại phản ứng Long Tỏa. Vô Song xử một tin tình báo nhỏ. Không ai biết dưới ao, con cá đen bạc vẫn chưa ngủ.
Ánh trăng rơi thành một vệt dài.
Con cá bơi qua.
Đường vàng trên vảy vốn chỉ chạy một đoạn rất ngắn bỗng sáng hơn.
Không phải bùng.
Chỉ kéo dài thêm đúng một đốt vảy.
Mặt nước phía trên nó rung.
Trong một nhịp cực ngắn, bóng phản chiếu không còn giống cá.
Một chiếc đầu dài hơn.
Hai điểm nhô rất mờ như sừng non.
Một thân hình uốn dưới nước, xa hơn kích thước thật nhiều lần.
Rồi biến mất.
Tiểu Hắc mở mắt.
Nhìn ao.
Không sủa.
Không đứng.
Chỉ nhìn một lúc rồi lại đặt đầu xuống.
Trong phòng khách, Ngao Tuyết Ly đang ngủ bỗng thấy mình đứng giữa biển.
Không phải Vô Tận Hải nàng biết.
Biển sâu đến mức không có ánh sáng.
Không đảo.
Không long cung.
Không dòng hải lưu quen.
Nàng lơ lửng như một điểm băng nhỏ trong bóng tối vô tận.
Rồi phía dưới...
một con mắt mở ra.
Chỉ một con mắt.
Nhưng lớn hơn cả quảng trường Long Điện.
Đồng tử vàng sẫm.
Không hung.
Không giận.
Chỉ cổ.
Cổ tới mức huyết mạch Băng Long trong nàng tự im.
Một cái bóng khổng lồ nằm sâu dưới đáy biển, thân không nhìn thấy hết, những đường vảy kéo dài như dãy núi. Nàng muốn nhìn rõ nhưng giấc mơ không cho. Chỉ nghe một nhịp tim.
Ầm.
Cả biển rung.
Ầm.
Long huyết nàng rung.
Ầm.
Long Tỏa sau lưng nóng lên.
Một đường phù văn đang siết bỗng nứt.
Ngao Tuyết Ly bật tỉnh.
Nàng ngồi dậy, thở gấp.
Căn phòng Vô Danh yên.
Không long uy.
Không biển.
Không bóng cổ long.
Nhưng sau lưng...
vòng ngoài Long Tỏa đang đau râm ran.
Nàng đưa thần thức rất nhẹ kiểm.
Rồi sững.
Vết rạn cũ vẫn ở đó.
Nhưng bên cạnh...
đã có vết rạn thứ hai.
Không lớn.
Không đủ tháo khóa.
Nhưng thật.
Ngao Tuyết Ly ngồi im trong bóng tối.
Một lúc sau nàng quay nhìn về phía ao dù bị tường che.
Trong đầu hiện lại câu của Long Thanh:
“Nếu hóa rồng thì nuôi rồng.”
Nàng nhắm mắt.
Lần đầu trong đời, một công chúa Chân Long cảm thấy mình không biết nên đánh giá câu nói đó là ngu ngốc...
hay đáng sợ.
Ở phòng bên kia, Long Thanh trở mình.
Hoàn toàn không biết mình vừa khiến một Long nữ mất ngủ vì một con cá.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 112TTS · CON CÁ NHÀ TA LÀM LONG NỮ IM LẶNGTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...