Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 44: HUYẾT ẢNH LÂU BIẾN MẤT TRONG MỘT ĐÊM
Sáng hôm sau, Hàn Bách lên Vô Danh Phong với vẻ mặt còn khó coi hơn đêm trước.
Long Thanh đang ngồi trước sân, một tay thay băng, tay kia cầm bánh bao. Thấy ông tới, hắn nhìn trời rồi nhìn Hàn Bách.
“Trưởng lão không ngủ?”
Hàn Bách đáp: “Ngủ được nửa canh giờ.”
“Vậy nên ngủ thêm.”
“Không ngủ được.”
“Vì người Huyết Ảnh?”
Hàn Bách không ngồi ngay.
Ông nhìn căn phòng phía tây.
“Cửu Ly?”
“Đang ngủ.”
“Thương thế?”
“Ổn hơn.”
“Còn ngươi?”
Long Thanh giơ cánh tay băng trắng.
“Trầy.”
Hàn Bách nhìn vết dài gần nửa cánh tay.
Không bình luận chữ “trầy”.
Ông ngồi xuống ghế.
Long Thanh rót trà.
“Có chuyện?”
“Có.”
Hàn Bách uống một ngụm rồi nói: “Huyết Ảnh Lâu biến mất.”
Long Thanh nhíu mày.
“Một đêm?”
“Ừ.”
“Phân lâu?”
“Trống.”
“Người?”
“Không.”
“Đồ?”
“Không.”
“Nhà?”
“Có chỗ cháy.”
Long Thanh đặt bánh xuống.
“Chạy nhanh vậy?”
“Không giống chạy.”
Hàn Bách sắc mặt nặng.
“Giống có người đã chuẩn bị trước để xóa toàn bộ.”
Ông kể từ đầu.
Ngay sau khi nhóm Thanh Vân khống chế cứ điểm ngầm, Lục Huyền đã ra lệnh khóa cổng thành, âm thầm kiểm tra những địa điểm nghi có liên quan tới Huyết Ảnh Lâu.
Đầu tiên là quầy vòng gỗ.
Khi người Thanh Vân tới, quầy vẫn còn.
Chủ quầy không.
Đồ trên bàn toàn hàng thật.
Không có bất kỳ thư tín hay pháp khí truyền tin nào.
Căn nhà hắn từng vào cũng đã trống.
Một gian phòng.
Một bàn.
Không gì khác.
Quán trà có khách ra vào bất thường được kiểm tra sau đó. Chủ quán là người thật, nhưng thừa nhận hai ngày trước có người trả tiền thuê gần toàn bộ bàn trong vài canh giờ. Người thuê dùng mặt giả, thanh toán bằng bạc thường.
Kẻ bán bánh không nhớ giá bánh?
Mất tích.
Không người thân.
Không hộ tịch thật.
Chiếc xe đi vòng nhiều lần?
Được tìm thấy ở bãi xe ngoài thành.
Ngựa mua tạm.
Người đánh xe đã chết trong một ngõ.
Không thương tích.
Không độc mà đan sư thường nhận ra.
Thần hồn bị xóa.
Long Thanh nghe tới đây ngừng ăn hẳn.
“Còn người mặt nạ máu?”
“Không bắt được.”
“Vết huyết độn?”
“Đi tới hơn ba mươi dặm thì mất.”
“Người áo nâu?”
Hàn Bách im vài nhịp.
“Có vấn đề.”
“Chết?”
“Chưa.”
“Tối qua còn sống.”
“Đúng. Nhưng nửa canh giờ sau khi đưa về Huyền Cơ Phong, hồn ấn trong người hắn lại kích hoạt.”
“Không phong được?”
“Huyền Cơ trưởng lão đã phong ba lớp.”
“Vẫn?”
“Ừ.”
Hàn Bách cau mày sâu hơn.
“Thứ kích hoạt hồn ấn không nằm trong cơ thể.”
Long Thanh không hiểu.
“Ở đâu?”
“Có thể từ xa.”
“Có người điều khiển?”
“Hoặc điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Không biết.”
Long Thanh thở ra.
Hắn không thích loại chuyện này.
Cái gì cũng không biết.
“Người đó nói được gì?”
Hàn Bách nhìn hắn.
“Một chữ.”
“Gì?”
“Điện.”
Long Thanh nhớ lại đêm qua.
Người áo nâu đang nói:
Điện sẽ...
rồi hồn ấn phát.
“Vậy đúng là phía sau có một Điện nào đó.”
“Khả năng rất cao.”
“Điện gì?”
“Chưa biết.”
Long Thanh nghĩ tới biểu tượng mặt trời đen.
“Không có tên trên bản đồ?”
“Không.”
“Giấy?”
“Đốt hết.”
“Cứ điểm?”
“Phần lớn đã tự hủy.”
Hàn Bách lấy ra một tờ sao chép.
Đây là bản đồ Long Thanh và Cửu Ly chép trước khi bị phát hiện.
Nếu hai người không làm vậy, Thanh Vân rất có thể chẳng còn gì.
Nhiều điểm đỏ.
Một số chữ “vật dẫn”.
Nhưng không giải thích.
Long Thanh chỉ Thanh Mộc Bí Cảnh.
“Cái này đã lấy?”
“Không chắc.”
“Gạch đỏ mà.”
“Có thể là đã xử lý, đã tìm thấy hoặc đã thất bại.”
“Linh Thạch Cốc cũng vậy.”
“Ừ.”
Long Thanh nhớ bệ đá trống trong khe núi.
Có người tới trước.
Có thứ từng nằm đó.
Sau đó mảnh gỗ đen xuất hiện ở Thanh Vân Thành.
Càng nối càng rối.
Tô Cửu Ly từ trong nhà bước ra đúng lúc ấy.
Nàng vẫn hơi tái nhưng đã thay y phục, tóc buộc đơn giản. Không giấu đuôi vì chỉ có Hàn Bách ở đây. Chiếc đuôi trắng chậm rãi lắc sau lưng.
Long Thanh lập tức cau mày.
“Sao không ngủ?”
“Nghe hai người nói.”
“Tai cô đúng là phiền.”
“Ngươi nói hơi lớn.”
“Ta nói bình thường.”
Cửu Ly ngồi xuống chiếc ghế riêng.
Hàn Bách nhìn nàng. “Ta đang nói Huyết Ảnh Lâu rút sạch.”
“Ta nghe.”
“Bạch Lộ cũng gửi tin.”
Cửu Ly lập tức hỏi: “Gì?”
“Người của Huyết Ảnh quanh khu phía bắc thành cũng biến mất. Hai điểm nàng từng theo đều bị dọn.”
“Quá nhanh.”
“Ừ.”
Cửu Ly nhìn bản đồ.
“Họ không phải sợ Thanh Vân.”
Hàn Bách gật.
“Ta cũng nghĩ vậy.”
Long Thanh hỏi: “Vậy sợ gì?”
Cửu Ly đáp: “Sợ để lại manh mối.”
“Cho Điện?”
“Ừ.”
Nàng chống một tay lên bàn.
“Huyết Ảnh Lâu nhận tiền làm việc. Một phân lâu bị Thanh Vân phát hiện chưa đáng để xóa sạch toàn bộ mạng lưới ngay trong đêm. Trừ khi khách hàng của chúng có quyền hoặc cái giá đủ lớn.”
Hàn Bách nói: “Hoặc phân lâu này từ đầu đã bị một thế lực khác kiểm soát.”
“Có thể.”
Long Thanh hỏi: “Vậy Huyết Ảnh chỉ là dao.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Đúng.”
“Người cầm dao là Điện.”
“Khả năng cao.”
“Còn người áo nâu?”
“Có thể là tay của Điện.”
Long Thanh gật.
Ít nhất phần này dễ hiểu.
Một lát sau, Hàn Bách đứng dậy.
“Lục tông chủ muốn hai người lên chủ điện sau giờ Ngọ.”
Cửu Ly hỏi: “Có ai?”
“Lục tông chủ, Tạ trưởng lão, ta, người Thiên Công.”
Ông dừng một chút.
“Và Mạc thái thượng.”
Long Thanh lập tức hỏi: “Ông ấy xuất quan?”
“Đêm qua.”
“Đột phá?”
“Không.”
“Vậy sao?”
Hàn Bách nhìn hắn.
“Kiếm tâm ổn hơn trước.”
Long Thanh gật đầu.
“Trà có tác dụng?”
Hàn Bách không muốn trả lời.
“Mạc thái thượng muốn gặp ngươi.”
Long Thanh hơi cảnh giác.
“Vì chuyện tối qua?”
“Ừ.”
“Ta đã giải thích.”
“Ngươi chưa giải thích với ông ấy.”
“Có khác?”
“Có.”
Hàn Bách đi.
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
“Ta cảm giác phiền.”
Nàng hơi cười.
“Ngươi chém một nhát làm sập huyết trận, còn muốn không ai hỏi?”
“Không phải ta làm sập toàn bộ.”
“Ừ. Chỉ một phần.”
“Đúng.”
“Chỉ cắt pháp khí, huyết liên, trận văn và chân cột cùng lúc.”
Long Thanh im.
Cửu Ly cười rõ hơn.
“Ta nhớ rất kỹ.”
“Cô lúc đó còn đau mà nhìn nhiều vậy?”
“Vì đẹp.”
Long Thanh khựng.
“Kiếm?”
“Người.”
Hắn lập tức đứng lên.
“Ta đi cho cá ăn.”
Cửu Ly nhìn theo.
“Tai đỏ rồi.”
“Trời nóng.”
“Buổi sáng khá mát.”
Long Thanh đi nhanh hơn.
Nàng bật cười.
Sau trận tối qua, một thứ giữa hai người dường như khác.
Không ai nói rõ.
Nhưng Cửu Ly nhận ra mình không còn cần dùng mị thuật để nhìn hắn đỏ tai. Chỉ một câu bình thường đôi lúc đã đủ.
Càng kỳ lạ là nàng thích điều đó hơn dùng mị cốt.
Đến giờ Ngọ, hai người xuống chủ điện.
Cửu Ly đã thu đuôi.
Long Thanh vẫn đeo kiếm gỗ.
Vừa bước vào, hắn thấy Mạc Sơn Hà đang ngồi.
Mấy ngày không gặp, vị Thái thượng trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ không có thay đổi rõ bề ngoài. Nhưng cảm giác lại khác. Trước đây khí tức Mạc giống một thanh kiếm luôn hơi rút khỏi vỏ. Bây giờ vẫn sắc nhưng bớt căng.
Mạc nhìn Long Thanh ngay lập tức.
Rồi nhìn Cửu Ly.
Ánh mắt dừng.
Cửu Ly che yêu khí rất tốt.
Nhưng Hóa Thần khác Kim Đan.
Ông chắc chắn cảm nhận được gì.
Lục Huyền lên tiếng: “Ngồi.”
Long Thanh chọn ghế gần cửa theo thói quen.
Cửu Ly ngồi cạnh.
Tạ Trường Xuân nhìn hai người.
Sau đó nhìn cánh tay Long Thanh.
“Băng đổi chưa?”
“Rồi.”
“Cửu Ly?”
“Ổn.”
Tạ Trường Xuân gật.
Mạc Sơn Hà vẫn nhìn Long Thanh.
Hắn bắt đầu không tự nhiên.
“Mạc tiền bối?”
“Ta nghe ngươi phá một Huyết Tỏa Dẫn Trận.”
Long Thanh lập tức nói: “Không hẳn.”
“Vậy kể.”
Hắn kể.
Rất chi tiết.
Đi đường nước.
Thông đoạn tắc.
Trận yếu.
Tìm cột.
Chân cột là kết cấu ghép.
Cạy một cái.
Đối phương tự đánh một cái.
Sau đó Bình Trảm.
Hết.
Mạc Sơn Hà nghe không chen một câu.
Khi Long Thanh kể xong, ông hỏi: “Ngươi biết Huyết Tỏa Dẫn Trận là trận cấp nào?”
“Không.”
“Trận chủ Kim Đan, nhưng cấu trúc lõi ít nhất từ trận sư Nguyên Anh sửa lại.”
Long Thanh nhìn Lục Huyền.
“Vậy sao chân cột yếu?”
Người Thiên Công ngồi bên suýt ho.
Ông giải thích: “Trận kỳ phải có điểm ghép để tháo và điều chỉnh.”
“Vậy đúng.”
Long Thanh nói. “Ta chỉ cạy điểm ghép.”
Mạc Sơn Hà hỏi: “Còn nhát cuối?”
“Bình Trảm.”
“Ta biết tên thức.”
“Vậy?”
“Ngươi nghĩ vì sao nó cắt được?”
Long Thanh suy nghĩ.
“Trận mất cân bằng trước.”
“Chỉ vậy?”
“Pháp khí cũng có thể đã chịu lực.”
Mạc Sơn Hà nhìn thanh kiếm gỗ.
“Kiếm này?”
“Không phải pháp khí.”
“Ta biết.”
“Vậy chắc góc đúng.”
Cả phòng im.
Mạc Sơn Hà chậm rãi dựa lưng.
Trong đầu ông nhớ lại câu bên bàn trà.
Trà để uống.
Nhớ Long Thanh luyện những kiếm thức cơ bản.
Nhớ đám mây bị chia.
Nhớ Hắc Cương Thạch.
Bây giờ lại thêm Huyết Tỏa Dẫn Trận.
Nếu một lần là trùng hợp.
Hai lần cũng có thể.
Nhưng bao nhiêu lần mới đủ?
Điều kỳ lạ nhất là Long Thanh nói mỗi câu đều giống thật.
Không phải giả vờ khiêm tốn.
Hắn thật sự nghĩ mình chỉ đi đúng góc.
Mạc Sơn Hà bắt đầu nghĩ tới khả năng đáng sợ hơn cả một đại năng ẩn thế.
Có thể vị này không phải đang giả phàm.
Mà cảnh giới của hắn thật sự khiến chính hắn nhìn thế giới theo một cách hoàn toàn khác?
Mạc không nói suy nghĩ.
Chỉ hỏi: “Ngươi còn luyện tám thức?”
“Ừ.”
“Tiến độ?”
“Gần hết cơ bản.”
“Sau đó?”
“Chưa biết.”
Mạc Sơn Hà gật.
“Cứ luyện.”
Long Thanh hơi bất ngờ.
Không hỏi nữa?
Tốt.
Lục Huyền kéo chủ đề về chính.
Bản đồ được trải.
Mảnh gỗ đen từ Thiên Công Phong cũng được đặt trong hộp bảo vệ.
Nguyệt Hồ Ngọc của Cửu Ly đặt bên cạnh.
Ba vật.
Ba tuyến.
Một biểu tượng.
Lục Huyền nói: “Chúng ta ghép từ đầu.”
Ông chỉ Linh Thạch Cốc.
“Hắc Sơn Môn đột nhiên lấn tuyến. Bề ngoài tranh linh thạch, thực tế đào một bệ đá cổ.”
Tạ Trường Xuân tiếp: “Sau đó rút ngay.”
Hàn Bách nói: “Mảnh gỗ từ phía nam xuất hiện tại Thanh Vân Thành, có phần biểu tượng.”
Long Thanh nói: “Ta mua về kê nồi.”
Tất cả nhìn hắn.
Long Thanh im.
“Không cần nhắc?”
Lục Huyền xoa trán.
“Tiếp.”
Thanh Mộc Bí Cảnh.
Biểu tượng hoàn chỉnh.
Hắc Sơn Môn cũng tìm “di tích đá đen”.
Sau đó Huyết Ảnh Lâu.
Tô Cửu Ly.
Đoàn sứ giả Hồ tộc.
Nguyệt Hồ Ngọc.
Bản đồ vật dẫn.
Người áo nâu.
Chữ Điện.
Mặt trời đen chín xích.
Mỗi thứ riêng lẻ đều có thể là một câu chuyện.
Ghép lại...
quá lớn.
Mạc Sơn Hà nhìn bản đồ.
“Không phải thế lực Đông Huyền bình thường.”
Lục Huyền gật.
“Tầm hoạt động có Nam Hoang, Vô Tận Hải.”
Tạ Trường Xuân nói: “Có thể còn rộng hơn. Bản đồ chúng ta thu chỉ là một phần.”
Cửu Ly chỉ vị trí gần Hồ Sơn.
“Đoàn sứ giả của ta có thể mất tích vì một trong những điểm này.”
Lục Huyền hỏi: “Vật trong huyết mạch cô?”
Cửu Ly im một lát.
“Ta chưa thể nói bản chất.”
Không ai ép.
“Nhưng có thể thuộc cùng nhóm vật dẫn.”
“Hiểu.”
Long Thanh nhìn các điểm.
“Chúng đang gom.”
Mạc Sơn Hà nói: “Đúng.”
“Để mở gì đó?”
“Có thể.”
“Hoặc đóng?”
Mọi người nhìn hắn.
Long Thanh chỉ biểu tượng.
“Chín xích nhìn giống khóa.”
Cửu Ly đã nghe hắn nói suy đoán trước.
Mạc Sơn Hà lại nhìn lâu hơn.
“Có lý.”
Người Thiên Công nói: “Nếu mỗi vật dẫn tương ứng một nút trận cực lớn...”
Ông dừng.
Lục Huyền hỏi: “Lớn tới đâu?”
“Không biết.”
“Đại vực?”
“Có thể.”
Không khí nặng.
Long Thanh lập tức thấy suy đoán đang đi xa.
“Chỉ đoán.”
Mạc Sơn Hà gật. “Nhưng phải lưu.”
Lục Huyền ra quyết định.
Thứ nhất, tiếp tục điều tra Huyết Ảnh nhưng không truy quá sâu ngoài Thanh Vân.
Thứ hai, mọi dấu liên quan mặt trời đen phải báo trực tiếp tông chủ.
Thứ ba, mảnh gỗ tiếp tục niêm phong.
Thứ tư, Cửu Ly được bảo vệ như khách bí mật của Thanh Vân, không công khai thân phận.
Thứ năm, Hắc Sơn Môn tiếp tục theo dõi nhưng không kết luận họ cùng thế lực.
Long Thanh rất hài lòng với điểm cuối.
Hắc Sơn có thể là quân cờ.
Không nên thấy ai đáng ghét cũng gộp làm đại phản diện.
Cuộc họp kéo dài tới chiều.
Trước lúc rời, Mạc Sơn Hà gọi Long Thanh.
“Chờ.”
Cửu Ly cũng dừng.
Mạc nhìn nàng.
“Ta nói riêng một câu.”
Cửu Ly định đi.
Long Thanh nói: “Nàng nghe cũng được.”
Mạc Sơn Hà khựng nhẹ.
Cửu Ly cũng vậy.
Hắn không nghĩ nhiều.
Chuyện tối qua Cửu Ly ở đó, không có gì cần giấu.
Mạc cuối cùng nói: “Kiếm của ngươi thay đổi.”
Long Thanh rút kiếm gỗ.
“Có nứt?”
“Không.”
“Vậy?”
“Ngươi thay đổi.”
Long Thanh càng không hiểu.
Mạc nói: “Trước đây kiếm của ngươi chỉ đúng.”
“Bây giờ?”
“Có thứ muốn bảo vệ.”
Cửu Ly im.
Long Thanh nhìn kiếm.
“Kiếm để tự vệ.”
“Không chỉ tự vệ.”
Mạc nhìn hắn.
“Đêm qua ngươi chém vì nàng.”
Long Thanh không phủ nhận.
“Ừ.”
“Nhớ cảm giác đó.”
“Để đánh tốt hơn?”
“Không.”
Mạc Sơn Hà nói: “Để biết vì sao rút kiếm.”
Long Thanh suy nghĩ.
Một lúc sau gật.
“Ta nhớ.”
Mạc không nói thêm.
Trên đường về Vô Danh, Cửu Ly im hơn thường lệ.
Đi được nửa núi, Long Thanh hỏi: “Mệt?”
“Không.”
“Lại nghĩ?”
“Ừ.”
“Chuyện Điện?”
“Một phần.”
“Còn?”
Cửu Ly quay sang.
“Ngươi vừa nói với Mạc Sơn Hà ta nghe cũng được.”
“Ừ.”
“Không sợ ta biết bí mật kiếm của ngươi?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Ta có bí mật kiếm gì?”
“...”
Nàng không thể trả lời.
Long Thanh tiếp tục đi.
Một lát sau, Cửu Ly tự nhiên khoác tay.
Hắn nhìn.
“Đường không trơn.”
“Ta biết.”
“Đông người?”
“Không.”
“Vậy?”
Cửu Ly nhìn phía trước.
“Ta muốn.”
Long Thanh nhớ câu hôm trước.
Hắn không hỏi thêm.
“Ừ.”
Hai người đi tiếp.
Cánh tay nàng ôm không chặt.
Chỉ giữ.
Không mị hương.
Không cố tình tựa sát.
Long Thanh nhận ra cảm giác khác trước.
Không phải bị trêu.
Hắn cũng không căng như mấy ngày đầu.
Đến gần Vô Danh Phong, Cửu Ly hỏi: “Ngươi quen rồi?”
“Gần.”
“Không đỏ tai?”
“Không phải lúc nào cũng đỏ.”
Nàng hơi không hài lòng.
“Vậy ta phải trêu mạnh hơn?”
Long Thanh lập tức nói: “Không.”
Cửu Ly bật cười.
“Vẫn có tác dụng.”
“Cô đúng là không bỏ được sở thích xấu.”
“Ta là hồ ly.”
“Lại lý do.”
“Vậy ta là Tô Cửu Ly.”
Long Thanh cười.
“Cái này được.”
Trở về nhà, mọi thứ vẫn như cũ.
Tiểu Hắc tới ngửi tay Long Thanh.
Có mùi máu.
Nó lập tức nhìn vết thương.
“Không sao.”
Tiểu Hắc vẫn nhìn.
Long Thanh xoa đầu.
“Trầy thôi.”
Cửu Ly đứng sau nói: “Ngươi nói ta không được dùng câu đó.”
Long Thanh quay sang.
“Khác.”
“Khác ở đâu?”
“Ta thật sự trầy.”
“Ta hôm qua cũng thật sự chưa chết.”
“...”
Cửu Ly thắng.
Nàng đi vào bếp, bắt đầu nấu nước.
Long Thanh nhìn theo.
“Cô làm gì?”
“Thay thuốc cho ngươi.”
“Ta tự làm.”
“Ta nợ.”
“Không tính kiểu này.”
“Ta muốn.”
Lại hai chữ đó.
Long Thanh không tranh.
Hắn ngồi xuống.
Cửu Ly rửa tay rồi thay băng.
Động tác đã quen hơn.
Lúc ngón tay nàng chạm da, Long Thanh vẫn có chút cảm giác khác, nhưng không đến mức mất tự nhiên.
Nàng nhận ra.
“Ngươi thật sự quen.”
“Đây là thay thuốc.”
“Ta nói ta.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô muốn ta không quen?”
Cửu Ly suy nghĩ.
Rất nghiêm túc.
“Có một chút.”
“Vì sao?”
“Ngươi căng thẳng khá vui.”
“Cô đúng là—”
“Hồ ly.”
Nàng nói trước.
Long Thanh bật cười.
Buổi tối, hai người đánh cờ.
Không cược.
Chỉ đánh.
Ván này Cửu Ly thắng.
Không dùng mị thuật.
Không dùng suy diễn quá sâu.
Nàng thắng ba mục.
Long Thanh đếm lại.
“Tiến bộ thật.”
“Ta vốn giỏi.”
“Ừ.”
Cửu Ly không còn khó chịu khi hắn đồng ý quá dễ.
Nàng nhìn bàn cờ.
Đột nhiên hỏi: “Nếu cả bàn có một nhóm quân rất quan trọng nhưng bị khóa, ngươi làm gì?”
“Xem có cứu được không.”
“Nếu cứu rất nguy hiểm?”
“Xem đáng không.”
“Nếu chính nó không biết mình đáng bao nhiêu?”
Long Thanh nhìn nàng.
Hắn hiểu nàng không còn nói cờ.
“Cô?”
Cửu Ly không phủ nhận.
“Ta đang nghĩ Huyết Tỏa.”
Long Thanh đặt quân xuống hộp.
“Muốn phá?”
“Ừ.”
“Có cách?”
“Ta biết một số phương pháp Hồ tộc, nhưng hiện tại thiếu người chỉ dẫn. Tạ trưởng lão không hiểu huyết mạch yêu tộc.”
“Bạch Lộ?”
“Không phải Cửu Vĩ.”
“Về Nam Hoang?”
“Chưa được.”
Hai người im.
Cửu Ly nhìn cây Tiểu Thanh ngoài sân.
“Mấy ngày ở đây, Huyết Tỏa tự nứt.”
“Ừ.”
“Đánh cờ với ngươi cũng nứt.”
“Trùng hợp?”
“Có thể.”
“Đêm qua?”
“Cũng nứt.”
Long Thanh nhíu mày. “Sau khi bị trận kéo?”
“Sau khi rời.”
Nàng không nói chính xác thời điểm.
Long Thanh hỏi: “Vậy cô muốn làm gì?”
Cửu Ly nhìn hắn.
Rất lâu.
“Ta muốn mạnh lên.”
Lần đầu câu này được nói rõ.
Không chỉ muốn khỏi thương.
Không chỉ thoát truy sát.
Mạnh lên.
“Để về?”
“Để tự quyết định khi nào về.”
Long Thanh gật.
“Đúng.”
Cửu Ly hơi ngạc nhiên.
“Ngươi không nói đừng truy cầu sức mạnh?”
“Ta chưa từng nói.”
“Ngươi không thích quyền lực.”
“Khác.”
Long Thanh nói: “Có đủ sức để không bị người khác kéo đi cũng tốt.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Ngươi có thể dạy ta không?”
Long Thanh lập tức đáp: “Không.”
Quá nhanh.
Nàng khựng.
“Vì sao?”
“Ta không tu được.”
“Kiếm?”
“Cơ bản.”
“Cờ?”
“Biết chơi.”
“Những lời ngươi nói?”
“Ta nói bình thường.”
Cửu Ly càng hỏi càng cảm thấy câu trả lời này quen thuộc.
Long Thanh hoàn toàn không ý thức mình đã giúp nàng bao nhiêu.
Hoặc...
hắn cố tình.
Ý nghĩ đó lại quay lại.
Một vị đại năng sống như phàm nhân.
Dùng trồng rau, đánh cờ, nấu cơm để giảng đạo.
Tất cả đều không nói thẳng.
Muốn người bên cạnh tự ngộ.
Nếu vậy...
hắn từ chối dạy có thể cũng là thử.
Cửu Ly nheo mắt.
Long Thanh thấy ánh mắt này lập tức cảnh giác.
“Cô lại nghĩ gì?”
“Không.”
“Ánh mắt cô mỗi lần nói không đều có vấn đề.”
“Ngươi học giỏi.”
“Bị cô trêu nhiều.”
Cửu Ly mỉm cười.
Không hỏi nữa.
Nhưng một ý nghĩ đã mọc.
Buổi tối Long Thanh đi ngủ sớm.
Cửu Ly ở lại dưới hiên.
Bàn cờ chưa dọn.
Nàng nhìn quân đen trắng.
Nhìn luống rau.
Nhìn chiếc ghế có khe dành cho đuôi.
Nhìn thanh kiếm gỗ đặt cạnh cửa.
Từng chuyện từ lúc nàng chạy vào Vô Danh hiện lên.
Tiểu Hắc.
Tiểu Kim.
Tiểu Thanh.
Nước giếng.
Cháo.
Chín bóng đuôi.
Ba ván cờ.
Chiếc áo khoác.
Căn phòng.
Đạo lữ giả.
Con ngõ hẹp.
Nguyệt Hồ Ngọc.
Cứ điểm.
Nhát kiếm.
Người của ta, đừng động.
Nếu Long Thanh thật sự chỉ là phàm nhân...
thế giới này có lẽ còn vô lý hơn nàng tưởng.
Nếu hắn không phải...
vậy hắn đang làm gì?
Cửu Ly từ từ nhìn căn phòng Long Thanh.
Trong Hồ tộc, bái sư là chuyện rất nghiêm túc.
Nàng có huyết mạch dòng chính, từ nhỏ từng được nhiều trưởng lão chỉ dạy nhưng chưa chính thức bái một người làm sư. Thân phận của nàng khiến việc đó liên quan cả phe phái và truyền thừa.
Nhưng hiện tại nàng ở Đông Huyền.
Không thể về Hồ Sơn.
Huyết mạch bị khóa.
Kẻ địch ẩn trong bóng.
Con đường cũ không đủ.
Nàng cần một con đường mới.
Mà người khiến con đường của nàng liên tục thay đổi...
đang ở ngay phòng bên.
Cửu Ly khẽ cười.
“Không biết tu tiên?”
Nàng lẩm bẩm.
“Ta không tin.”
Đúng lúc ấy, cửa phòng Long Thanh mở.
Hắn ló đầu ra.
“Cô còn chưa ngủ?”
Cửu Ly lập tức bình thường.
“Đang nghĩ.”
“Đừng nghĩ quá nhiều.”
Nàng cứng người.
Lại câu ấy.
Long Thanh không biết mình vừa nói gì đặc biệt.
“Mai còn dưỡng thương.”
“Ừ.”
“Ngủ sớm.”
“Biết rồi.”
Hắn đóng cửa.
Cửu Ly ngồi yên thêm một lúc.
Sau đó cười.
Lần này không còn do dự.
Ngày mai...
nàng sẽ thử hỏi lại.
Không hỏi hắn có dạy được không.
Mà hỏi một câu khác.
Có nhận đồ đệ không?
Ở rất xa Thanh Vân, trong một hang đá tối, người đeo mặt nạ máu đang ngồi điều tức.
Trước mặt hắn là một ngọn đèn đen.
Ngọn lửa không vàng.
Mà xám.
Một giọng mơ hồ từ trong lửa vang lên.
“Thất bại?”
Người mặt nạ cúi đầu.
“Vâng.”
“Vật dẫn?”
“Vẫn trong cơ thể Cửu Vĩ.”
“Nguyên nhân?”
Hắn im một chút.
“Long Thanh.”
Ngọn lửa khẽ lay.
“Vô Danh Phong?”
“Vâng.”
“Cảnh giới?”
“Không xác định.”
“Thái độ?”
“Bảo vệ Tô Cửu Ly.”
Ngọn lửa im rất lâu.
Sau đó giọng nói vang lên.
“Dừng mọi hành động ở Thanh Vân.”
Người mặt nạ ngẩng đầu.
“Điện chủ?”
“Đó không phải nơi hiện tại nên động.”
“Còn vật dẫn?”
“Để nàng giữ.”
Người mặt nạ kinh ngạc.
“Nhưng—”
“Không cần lấy ngay.”
Ngọn lửa xám chậm rãi thấp xuống.
“Xích đã bắt đầu rung.”
“Có người giữ vật dẫn...”
“Đôi khi còn hữu dụng hơn lấy về.”
Người mặt nạ không hiểu.
Nhưng không dám hỏi.
“Vâng.”
Trước khi ngọn lửa tắt hẳn, giọng nói cuối cùng vang lên.
“Quan sát Long Thanh.”
“Không tiếp xúc.”
“Không thử.”
“Không chọc giận.”
Người mặt nạ cúi đầu.
“Tuân lệnh.”
Lửa tắt.
Hang đá trở lại tối đen.
Từ đêm ấy, Huyết Ảnh Lâu quanh Thanh Vân Thành biến mất gần như hoàn toàn.
Không còn sát thủ dưới núi.
Không còn Huyết Tầm Trùng.
Không còn người bán bánh quên giá.
Không còn những chiếc xe đi vòng quanh phố.
Mọi thứ yên lặng tới mức giống như chưa từng có ai tới.
Nhưng chính sự yên lặng đó mới khiến những người hiểu chuyện cảm thấy lạnh.
Kẻ địch không chết.
Chỉ là đã lùi vào nơi sâu hơn.
Còn trên Vô Danh Phong, Long Thanh hoàn toàn không biết một thế lực bí ẩn vừa ra lệnh “không chọc giận” mình.
Hắn đang ngủ rất ngon.
Sáng mai còn phải tưới rau.
Cho cá ăn.
Luyện kiếm.
Và nếu không có gì bất ngờ...
đánh thêm một ván cờ với con hồ ly đang ở phòng bên.
Chỉ là Long Thanh chưa biết, sáng mai con hồ ly ấy sẽ không hỏi đánh cờ trước.
Nàng đã chuẩn bị một chuyện khác.
Một chuyện có thể khiến Vô Danh Phong từ nơi chỉ có một chủ nhà và vài “vật nuôi”...
chính thức có thêm người đầu tiên gọi hắn bằng hai chữ:
Sư phụ.
— HẾT CHƯƠNG 44 —