QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 95: MA TU KHÔNG NHẤT ĐỊNH LÀ ÁC

Bạch Thạch Trạm nằm ở rìa phía tây nam phạm vi ảnh hưởng của Thanh Vân, không phải đại quan biên giới giữa Đông Huyền và Tây Ma mà chỉ là một trạm trung chuyển nằm trên tuyến thương lộ nối các vùng giao giới vào sâu Đông Huyền. Ban ngày nơi đây không khác một thị trấn nhỏ. Xe hàng xếp thành hàng ngoài sân, người của thương hội kiểm niêm phong, tu sĩ phụ trách đo khí tức, người thường kéo xe, đổi ngựa, ăn uống. Chính vì vậy Long Thanh khi tới nơi vào gần giờ Ngọ đã mất một lúc mới hiểu tại sao một nhóm lén vượt tuyến lại chọn chỗ đông thế này. “Ta tưởng đi giấy giả thì phải trèo núi.” Hắn đứng dưới mái quán trà đối diện trạm, tay cầm một cái bánh. Cửu Ly đáp: “Đi núi dễ tránh người nhưng cũng dễ gặp yêu thú, cướp đường và trận cảnh giới. Đi qua trạm bằng giấy đủ tốt an toàn hơn.” Vô Song ngồi phía bên kia nhìn dòng xe. “Giấy giả tốt nhất không phải biến một người thành người khác hoàn toàn. Chỉ sửa phần cần sửa. Tên có thể thật, khuôn mặt thật, hàng thật, chỉ nơi đi và nơi đến khác. Người gác thấy chín phần đúng sẽ ít đào phần thứ mười.” Long Thanh quay sang. “Giống Đỗ Tam nói.” “Ừ.” “Cô từng dùng?” Vô Song cầm chén trà, hơi cong môi. “Ta từng đi rất nhiều nơi.” Cửu Ly liếc nàng. Câu này đã trở thành cái túi lớn đủ nhét một nửa quá khứ của Ma nữ vào trong.
Người Thanh Vân bố trí rất kín. Không có hàng chục đệ tử vây trạm. Hàn Bách chỉ cho hai người Ngoại Vụ thay ca kiểm hàng như bình thường, còn Tạ Trường Xuân tới nhưng ở trong một sân dược phía sau, không lộ tu vi Kim Đan ra ngoài. Cửu Ly, Thanh Dao, Vô Song và Long Thanh ngồi quán trà với thân phận khách qua đường. Một người của Nội Vụ ở bàn khác phụ trách đối chiếu giấy. Kế hoạch thống nhất từ trước rất rõ: nhóm sáu người nếu chỉ dùng giấy không đúng thì để trạm xử lý theo quy định; nếu mang vật cấm thì tạm giữ vật; nếu có truy nã thật thì mới bắt người; nếu có kẻ liên quan Huyết Ngục hoặc Táng Đạo thì tách riêng điều tra. Long Thanh đặc biệt nhắc câu cuối trước khi đi: “Đừng thấy Ma tu rồi gộp cả nhóm với cái thẻ đỏ.” Tạ Trường Xuân lúc ấy còn nói: “Ngươi thật sự lo chúng ta giết nhầm?” Hắn đáp: “Ta lo các ông nghĩ nhanh hơn bằng chứng.” Tạ không vui lắm nhưng cũng không phản bác. Sau chuyện Táng Đạo Điện, chính họ càng phải tránh thấy một biểu tượng rồi nối mọi thứ thành cùng một phe.
Nhóm sáu người tới vào giữa giờ Ngọ, không hề có cảnh áo đen bay xuống hay ma khí che trời. Họ đi trên một chiếc xe hai tầng đã cũ, kéo bởi hai con Thanh Giác Mã gầy. Người ngồi trước là nam tử trung niên khoảng bốn mươi, da sẫm, râu ngắn, vai rộng, mặc áo thương nhân màu nâu đỏ. Khí tức được thu nhưng không giấu hoàn toàn, khoảng Trúc Cơ sơ kỳ. Bên cạnh là một thanh niên Tụ Khí hậu kỳ đang cầm dây cương. Phía sau có một lão nhân, hai nữ tử và một bé gái khoảng tám chín tuổi. Long Thanh nhìn một lần, phản ứng đầu tiên không phải “Ma tu” mà là: “Con bé mệt.” Thanh Dao cũng đã thấy. Đứa trẻ tựa vào vai một nữ tử áo xám, môi hơi khô, mắt thiếu thần. Nữ tử kia sắc mặt còn kém hơn, nhưng cách ôm trẻ cho thấy nàng đang cố giấu chính mình đau. Thanh Dao nói rất nhỏ: “Người mẹ có ma mạch tổn thương. Dược trên hóa đơn đúng.” Vô Song nhìn thêm. “Hỏa Sa Thực Mạch. Không nặng tới chết nhưng kéo dài sẽ rất đau.” Cửu Ly hỏi: “Cô chắc?” “Ta từng qua vùng đó.” Long Thanh cầm bánh dừng lại. “Vậy họ tới chữa?” “Có thể.” Vô Song không kết luận thay.
Xe dừng ở cổng hàng. Nam tử trung niên xuống trước, đưa sáu thẻ giấy. Người kiểm trạm xem từng cái, sau đó yêu cầu đưa hàng qua pháp bàn. Hàng hóa trong xe rất bình thường: ba hòm Âm Thiết thô, hai bao da thú xử lý, một thùng hương liệu vùng tây, thuốc, quần áo, lương khô, vài món pháp khí cấp thấp. Không có huyết khí dày, không thi cốt, không cấm dược. Một pháp bàn đo ma khí sáng khá mạnh khi người phụ nữ áo xám bước qua. Hai đệ tử trẻ Thanh Vân lập tức đặt tay lên chuôi kiếm. Bé gái bên cạnh thấy vậy sợ, lùi vào người mẹ. Vô Song trong quán trà hơi nhíu mày. Cửu Ly cũng. Nhưng người phụ trách trạm lớn tuổi hơn chỉ giơ tay ngăn hai đệ tử. “Không rút kiếm. Pháp bàn đo loại khí, không đo tội.” Câu ấy khiến Long Thanh gật. “Người này được.” Vô Song nhìn hắn. “Người Thanh Vân của các ngươi cũng không tệ.” “Ta có quản đâu.” “Nhưng ngươi vừa khen như chủ.” “Khen thì khen.”
Người phụ nữ áo xám tên La Nhược, đúng như giấy khai, nhưng nơi sinh trên thẻ rõ ràng đã sửa. Khi người trạm yêu cầu đặt tay lên bàn lần nữa để kiểm dấu truy nã, ma khí trong kinh mạch nàng dao động vì đau, khiến pháp bàn phát một tiếng rung. Bé gái lập tức khóc: “Mẹ!” Một đệ tử trẻ lại căng, nhưng Thanh Dao đã đứng lên. Nàng không chạy xộc vào mà đưa ngọc Đan Y khách của Thanh Vân cho người quản trạm, nói: “Ta có thể kiểm không? Mạch nàng bất ổn, tiếp tục ép pháp bàn có thể làm thương nặng hơn.” Người quản nhận ra Thanh Dao dù nàng không mặc y phục Dược Vương, lập tức gật. “Diệp cô nương cứ xem.” La Nhược nhìn người lạ với cảnh giác rõ. Thanh Dao không chạm ngay. “Ta là Đan Y. Nếu cô không muốn, ta không bắt mạch.” Người phụ nữ nhìn bé gái rồi mới gật. “Phiền.” Thanh Dao đặt hai ngón tay lên cổ tay nàng, không dùng Thái Sơ Sinh Mệnh Thể sâu, chỉ y mạch bình thường kết hợp một tia cảm sinh ngoài. “Ba đoạn ma mạch khô, một đoạn viêm. Không giống vận tà công. Cô đã dùng Hàn Mạch Tán?” La Nhược ngạc nhiên. “Hai liều.” “Quá ít nước khi qua Hỏa Sa?” “Đường bị chặn ba ngày.” Thanh Dao gật. “Pháp bàn làm mạch cô phản ứng vì khí bị ép qua chỗ tổn thương, không phải do tà khí.”
Sự căng trong trạm giảm một chút. Nhưng bé gái vẫn nắm áo mẹ, nhìn bàn đo như nhìn thứ muốn nuốt người. Vô Song đứng dậy trước khi chính mình kịp nghĩ tại sao. Cửu Ly nhìn nhưng không ngăn. Nàng đi tới gần, không dùng Thiên Mị Ma Thể, chỉ ngồi xuống thấp ngang mắt đứa trẻ. “Tên gì?” Bé gái không đáp. Vô Song chỉ pháp bàn. “Sợ cái kia?” Nó gật rất nhỏ. “Nó chỉ kêu to thôi. Không cắn.” Long Thanh đứng phía sau nghe được, lập tức nhớ cách mình nói với gà, suýt cười nhưng nhịn. Vô Song tiếp: “Ta từng qua loại bàn như vậy nhiều lần. Đặt tay lên hơi lạnh, có lúc sáng đỏ, không đau.” Bé gái hỏi: “Nếu cháu là Ma thì nó có bắt không?” Vô Song dừng một nhịp. “Nó không biết bắt. Nó chỉ biết sáng.” “Người kia có bắt không?” Nó nhìn đệ tử cầm kiếm. Câu hỏi khiến mấy người xung quanh đều im nhẹ. Người quản trạm chủ động đáp: “Nếu cháu không làm chuyện xấu thì không.” Vô Song nhìn ông ta, rồi lại nhìn đứa trẻ. “Nghe chưa?” Bé gái vẫn chưa hoàn toàn tin. Nàng đưa tay mình trước. “Muốn xem?” Vòng che ma khí của Vô Song đủ tốt để không lộ huyết mạch, nhưng nếu đặt trực tiếp lên pháp bàn vẫn có nguy cơ. Nàng không ngu. Chỉ lấy một viên đá kiểm nhỏ bên cạnh, loại phản ứng với linh lực nhưng không soi sâu. Đặt tay lên. Viên đá sáng vàng. “Thấy chưa.” Bé gái chậm rãi đưa tay. Pháp bàn chính sáng một lớp đỏ tím khá rõ nhưng không có cảnh báo truy nã. Không đau. Nó nhìn bàn, rồi nhìn mẹ, cuối cùng bớt sợ.
Long Thanh đứng cạnh nhìn Vô Song. Nàng không hề dùng kiểu giọng mềm có mị ý. Không ánh mắt dẫn. Chỉ nói chuyện. Hắn không biết nàng đang tự học điều gì, nhưng thấy nàng xử lý được thì nói: “Cô hợp dỗ trẻ hơn gà.” Mị Vô Song đang có một khoảnh khắc hơi tốt đẹp lập tức quay sang. “Ngươi có thể không nhắc gà không?” Bé gái nghe lại bật cười. Cả người mẹ cũng cong môi rất nhẹ. Cửu Ly ở sau không nhịn được. Thanh Dao vẫn đang bắt mạch nhưng khóe môi cũng động. Không khí vốn căng bởi chữ “Ma” tan bớt một tầng chỉ vì một câu ngớ ngẩn.
Kiểm giấy lại không thuận. Ba trong sáu thẻ có nơi sinh không khớp dấu lưu tại Bạch Thạch. Một thẻ của lão nhân đã quá hạn. Hàng Âm Thiết khai thấp hơn thực tế khoảng hai thành. Người quản trạm gọi Hạ Tề, nam tử dẫn đầu, tới. “Giấy có vấn đề.” Hạ Tề không rút kiếm, cũng không giả vờ kinh ngạc. Hắn thở dài. “Ta biết.” “Biết vẫn dùng?” “Nếu đi cổng Tây Minh theo giấy thật, danh sách hành trình sẽ lưu vào thương lộ công khai.” “Thì sao?” Hạ Tề nhìn La Nhược và đứa trẻ. “Có người mua danh sách ấy.” Người quản hỏi: “Ai?” “Ta không có bằng chứng đủ để ghi.” “Vậy vẫn là vi phạm.” “Ta chịu phạt.” Câu trả lời làm Cửu Ly chú ý. Người này không cố biện minh thành vô tội. Hắn biết dùng tuyến giả là sai luật Đông Huyền, nhưng chọn sai vì một lý do cụ thể.
Tạ Trường Xuân được báo và xuất hiện sau đó với thân phận trưởng lão phụ trách hỗ trợ, không tạo áp lực quá mức. Ông hỏi từng người riêng, đối chiếu hàng và ngọc truy nã. Không ai nằm trong danh sách truy sát công khai của Đông Huyền, Tây Ma hoặc ba thương hội lớn. Hạ Tề có một vụ nợ thương mại đang tranh chấp nhưng không phải truy nã. La Nhược không có án. Lão nhân từng thuộc một tiểu thương hội Tây vực đã giải tán. Hai thanh niên là người hộ tống. Bé gái A Ninh không có gì. Tạ nói thẳng: “Giấy giả ba phần, hàng khai thiếu thuế hai phần. Các ngươi bị giữ tới khi khai lại, nộp phạt và xác minh nguồn hàng. Nếu không có tội khác thì đi.” Hạ Tề gật. “Được.” Một trong hai thanh niên hơi căng: “Không bắt vì Ma tu?” Tạ Trường Xuân nhìn hắn. “Nếu ta muốn bắt vì Ma khí, ngươi đã không đứng nói.” Câu này khiến người kia im.
Long Thanh đứng ngoài nghe, cuối cùng nói nhỏ với Cửu Ly: “Vậy xong.” Nàng đáp: “Nhóm sáu gần như xong. Người dẫn chưa.” Đúng. Theo dữ liệu Đỗ Tam bán, nhóm sáu sau khi qua Bạch Thạch sẽ có một người tiếp tuyến ở trạm hàng phía đông, đưa họ qua đoạn Thanh Khê. Người đó không nằm trên xe. Nếu Thanh Vân chỉ nhìn khách, sẽ bỏ mất mắt xích đáng ngờ nhất. Vô Song cũng đã nghĩ tới. Nàng hỏi Hạ Tề trước mặt Tạ: “Người dẫn của các ngươi đâu?” Hạ Tề nhìn nàng với cảnh giác. “Cô là?” “Khách hỗ trợ điều tra.” “Không biết tên. Mạng bán đường nói qua Bạch Thạch sẽ có người cầm dây đỏ ở trạm nước.” “Ngươi đã gặp chưa?” “Chưa.” “Có đưa tiền trước?” “Một nửa.” “Dấu nhận?” Hạ Tề lấy ra một mảnh gỗ, trên mặt có hai nét chéo. Không phải Huyết Ngục.
Cửu Ly và Vô Song lập tức đi về phía trạm nước nhưng không chạy. Nếu người dẫn thấy Thanh Vân kiểm lâu rất có thể đã rút. Quả nhiên dây đỏ từng buộc trên cột còn đó, người không. Một người bán nước nói có nam tử khoảng ba mươi lăm, áo xanh đen đứng gần nửa canh giờ, sau khi thấy pháp bàn bên cổng sáng nhiều lần thì bỏ đi về hướng bắc. Hắn không mang đồ lớn. Cửu Ly hỏi có đặc điểm gì. Người bán nhớ tay phải người đó đeo bao tay dù trời không lạnh. Vô Song nghe lập tức cau. Huyết Ngục có nhiều người dùng bao tay để che huyết văn. Chưa đủ bằng chứng, nhưng đáng theo.
Long Thanh đi tới sau, nhìn quanh. “Người đó có uống nước?” Người bán gật. “Một bát.” “Chén đâu?” “Đã rửa.” “Chỗ đứng?” “Kia.” Hắn đi tới chân cột. Đất đã bị nhiều người giẫm nhưng có một vệt đỏ rất mờ trên mặt sau cột, nhỏ như đầu kim. Cửu Ly cảm nhận không rõ vì nó không phải huyễn. Thanh Dao tới sau, vừa định dùng kim thử thì Vô Song ngăn. “Đừng chạm da.” Nàng lấy khăn bọc đầu que gỗ, quệt cực nhẹ. Màu đỏ không phải máu mới. Nó là huyết lực đã khô nhưng vẫn giữ một tia cảm ứng. Vô Song nhìn lâu, sắc mặt dần lạnh. “Huyết Dẫn Ấn.” Cửu Ly hỏi: “Dùng làm gì?” “Đánh dấu một điểm, truyền khí tức về vật đối ứng nếu có người hoặc huyết mạch phù hợp đi qua.” Thanh Dao hỏi: “Giống trận báo?” “Gần. Nhưng dùng huyết làm môi giới.” Long Thanh hỏi: “Nó đã truyền chưa?” Vô Song nhìn vệt đỏ. “Có một lần phản ứng gần đây.” “Với nhóm sáu?” “Có thể. Nhưng...” Nàng dừng.
Cửu Ly nhìn sắc mặt. “Nhưng gì?”
Vô Song không đáp ngay. Nàng dùng một chiếc kim gỗ chạm sát mà không kích, nhìn hướng vân máu. Huyết Dẫn Ấn loại này không chỉ ghi “có ma khí”. Nó có thể phân biệt vài nhóm huyết mạch lớn dựa vào phản ứng. Dấu trên cột đã có một đường cháy rất nhỏ lệch khỏi tâm, chứng tỏ thứ đi qua khiến nó phản ứng mạnh hơn loại Ma tu thông thường. Nhưng nhóm sáu không có huyết mạch hiếm theo quan sát ban đầu. Hay là...
Mị Vô Song nhớ mình vừa bước qua khu này khi đi tìm người dẫn.
Nàng cũng đã đi sát cột.
Dưới tay áo, huyết ấn cũ trên cổ tay bỗng hơi nóng.
Rất nhẹ.
Nàng hiểu.
Cái bẫy không nhất thiết nhắm nhóm sáu.
Nó đặt tại tuyến người Tây vào Đông để rà bất kỳ huyết mạch đặc biệt nào đi qua.
Và nàng...
vừa đi qua.
Vô Song lập tức thu Thiên Mị Ma Thể sâu thêm. Không để lộ vẻ hoảng. “Dấu đã phản ứng. Không nên ở đây lâu.” Cửu Ly hỏi: “Cô biết nó thuộc ai?” “Huyết Ngục.” “Chắc?” “Chín phần.” Thanh Dao nói: “Cùng loại thẻ hôm qua?” “Cùng hệ huyết văn.” Long Thanh nhìn vệt đỏ. “Vậy người dẫn để lại?” “Khả năng cao.”
Tạ Trường Xuân tới sau khi nhận tin. Ông muốn xóa dấu ngay, nhưng Vô Song nói: “Đã truyền rồi. Xóa chỉ báo cho bên kia biết chúng ta phát hiện.” “Vậy để?” “Chụp, che một lớp, không kích thêm. Theo người.” Cửu Ly đồng ý. Thanh Dao dùng dược sáp trung tính phủ ngoài để ngăn người khác vô tình chạm mà không phá cấu trúc. Người Thanh Vân âm thầm mở theo dõi hướng bắc.
Trong lúc đó nhóm sáu được chuyển vào khu khách kiểm tra. A Ninh đã được Thanh Dao cho thuốc hạ sốt nhẹ. La Nhược hỏi giá, nàng nói thuốc trạm có định mức, trả đúng. Hạ Tề chủ động nộp hàng thiếu thuế và ký cam kết ở lại hai ngày xác minh. Không ai trong nhóm biết người dẫn đường họ mua có thể thuộc Huyết Ngục. Khi Cửu Ly hỏi có từng nghe tên Huyết Ngục Ma Cung không, sắc mặt Hạ Tề lập tức đổi. “Ai ở Tây Ma không nghe?” “Có liên quan?” “Ta tránh họ.” “Vì?” “Không phải thù cá nhân. Huyết Ngục mua danh sách hành trình nhiều tuyến và thường tuyển người bằng cách không ai muốn được tuyển.” Vô Song đứng ngoài cửa nghe câu cuối, mắt lạnh hơn. Hạ Tề tiếp: “La Nhược từng làm dược công cho một xưởng thuộc ngoại tuyến Huyết Ngục. Sau khi xưởng đổi chủ, họ muốn giữ tất cả người biết cách xử huyết khoáng. Nàng bỏ. Không có truy nã công khai vì không đáng để phát lệnh lớn, nhưng nếu đi qua trạm Tây Minh bằng tên thật, tin có thể bị bán.” La Nhược cúi đầu. “Ta chỉ muốn tới Đông Huyền chữa mạch và làm việc khác.” Tạ Trường Xuân hỏi: “Vì sao mang trẻ?” “Không có nơi để lại.” “Cha?” “Chết ba năm trước trên đường thương.” Không ai hỏi thêm.
Long Thanh đứng ngoài, nghe đủ. Hắn không thương hại quá mức, cũng không lập tức coi Huyết Ngục là đại ác chỉ qua lời một bên. Nhưng câu đầu tiên hắn nói khi trở ra lại khiến Vô Song nhớ: “Vậy nhóm này không phải Huyết Ngục.” Cửu Ly đáp: “Đúng.” “Người dẫn có thể mới là.” “Ừ.” “Đừng gộp.” “Không gộp.” Thanh Dao nói: “Ma tu cũng không đồng nghĩa một phe.” Vô Song nhìn ba người. Một điều ở Tây Ma ai cũng hiểu nhưng rất nhiều người Đông Huyền vẫn hay quên. Ma tộc có tông môn, gia tộc, thương hội, kẻ tốt, kẻ xấu, kẻ chỉ muốn sống. Giống Nhân tộc. Nhưng nghe một người Nhân tộc nói ra vẫn khác.
Chiều muộn, một đệ tử Thanh Vân báo đã bắt được dấu người dẫn ở con đường bắc nhưng không tiếp cận. Hắn đổi áo một lần, bỏ bao tay, sau đó vào một khu lò gạch cũ cách trạm hơn mười dặm. Không có dấu quay lại. Tạ Trường Xuân quyết định chờ đêm. Cửu Ly đồng ý. Vô Song lại nói: “Nếu hắn là Huyết Ngục, đừng dùng người có huyết khí yếu đi đầu. Một số thuật của họ kích qua máu.” Thanh Dao hỏi: “Cô biết mức nào?” “Đủ để không thích.” Long Thanh nhìn nàng. Nàng vẫn chưa muốn kể. Hắn không hỏi tiếp.
Trước lúc rời Bạch Thạch, A Ninh chạy ra cửa gọi Vô Song. Nàng quay. Đứa trẻ cầm một viên kẹo dược Thanh Dao cho, hỏi: “Tỷ tỷ cũng là người phía tây à?” Cửu Ly đứng gần nghe. Thanh Dao cũng. Vô Song im đúng một nhịp rồi đáp: “Ta từng ở phía tây rất lâu.” “Tỷ có sợ cái bàn sáng đỏ không?” “Không.” “Vì tỷ mạnh?” Vô Song nghĩ tới Thiên Mị Ma Thể, Huyết Ngục, những lần bị kiểm huyết mạch khi còn nhỏ. Cuối cùng nàng nói: “Vì ta biết nó chỉ là cái bàn.” A Ninh gật như hiểu. Rồi hỏi: “Ma có xấu không?” Một câu trẻ con nhưng làm mấy người lớn quanh đó im.
Vô Song chưa kịp đáp thì Long Thanh từ sau đi tới, trên tay còn cầm túi lương khô mua cho đường tối. Hắn nghe câu cuối, nói rất tự nhiên: “Người xấu mới xấu.”
A Ninh nhìn hắn.
“Ma không xấu?”
“Có Ma xấu. Có người xấu. Có gà xấu tính nữa.”
Mị Vô Song lập tức quay.
“Ngươi lại gà?”
Long Thanh chỉ về Vô Danh xa hàng trăm dặm như thể con gà mái kia là bằng chứng triết học. “Con hôm trước mổ tay ta.”
Đứa trẻ bật cười.
La Nhược đứng cửa cũng cười nhẹ.
Cửu Ly lắc đầu.
Thanh Dao nói: “Ví dụ hơi lệch.”
“Nhưng hiểu được.”
Vô Song nhìn Long Thanh lâu hơn một chút. Hắn không giảng đạo lý lớn. Không nói Nhân – Ma bình đẳng kiểu hùng hồn. Chỉ tách một chuyện quá đơn giản: chủng tộc là chủng tộc, làm gì mới tính người đó.
Nàng đột nhiên thấy nếu một ngày thân phận mình lộ, có lẽ câu trả lời của hắn cũng sẽ không khác nhiều.
Nhưng ngay lúc ý nghĩ đó vừa xuất hiện, cổ tay trái Vô Song nóng lên lần nữa.
Không mạnh.
Rất ngắn.
Huyết Dẫn Ấn ở trạm đã truyền xong một nhịp cuối.
Nàng quay nhìn phương bắc.
Cửu Ly lập tức nhận ra. “Sao?”
“Không có gì.”
Lần này câu trả lời khiến chính Vô Song khó chịu.
Nàng sửa sau một nhịp:
“Có thể dấu vừa hoàn tất truyền tin.”
“Tin gì?”
“Ta chưa biết.”
Cửu Ly nhìn nàng.
Vô Song nói thêm:
“Nhưng Huyết Dẫn Ấn kiểu đó không chỉ báo có người đi qua.”
“Còn gì?”
“Có thể báo loại huyết mạch.”
Không khí chậm lại.
Thanh Dao nhìn cổ tay nàng.
Long Thanh hỏi:
“Vậy nó tìm ai?”
Mị Vô Song nhìn hướng lò gạch cũ phía bắc.
Nàng không trả lời.
Bởi lần đầu tiên từ khi tới Đông Huyền, nàng bắt đầu nghi câu trả lời có thể chính là mình.
Ở cách Bạch Thạch hơn mười dặm, trong một căn phòng tối dưới lò gạch bỏ hoang, một mảnh kim loại đỏ đen đặt trên bàn bỗng sáng lên một đường tím cực mảnh.
Người đàn ông vừa tháo bao tay nhìn nó.
Ban đầu hắn còn bình tĩnh.
Sau đó sắc mặt đổi.
Hắn cúi sát.
Đường tím trên huyết văn chỉ xuất hiện một nhịp rồi tắt.
Nhưng hắn đã thấy đủ.
“Thiên Mị...?”
Hắn lập tức lấy một viên huyết ngọc khác.
Không gửi tên.
Chỉ gửi bốn chữ:
“Phát hiện huyết tuyến.”
Rồi thêm hai chữ.
“Nghi thật.”
Huyết ngọc đỏ lên.
Tin được truyền về phía tây.
Người dẫn đường không biết mình đã bị Thanh Vân theo.
Còn Mị Vô Song cũng chưa biết...
một cái lưới từng bao quanh nàng nhiều năm trước vừa nhận được tín hiệu đầu tiên tại Đông Huyền.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 95TTS · MA TU KHÔNG NHẤT ĐỊNH LÀ ÁCTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...