QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 105: ĐÊM CHIẾN DƯỚI CHÂN THANH VÂN

Đêm Huyết Tỏa Đại Trận hoàn chỉnh, trời không mưa nhưng mây thấp tới mức cả dãy Thanh Vân như bị một lớp chì đen ép xuống. Từ Vô Danh Phong nhìn về phía nam chỉ thấy mười hai điểm đỏ rất nhỏ nằm ngoài phạm vi hộ tông trận, ban đầu giống những đốm lửa của trại khách, nhưng cứ mỗi nửa khắc lại sáng hơn một tầng. Cửu Ly đứng trên mỏm đá phía trước sân, dùng ngọc ảnh phóng đại địa hình. Thanh Dao ngồi cạnh Mị Vô Song kiểm Huyết Ấn lần cuối, còn Long Thanh đang buộc lại dây kiếm gỗ như thể tối nay hắn chỉ xuống núi xem một cái hàng rào bị hỏng. Tạ Trường Xuân lên Vô Danh trước giờ Tuất, nói thẳng: “Đoạn Xích đã dựng xong mười hai Huyết Trụ. Trận chưa kích nhưng hướng đều khóa Vô Danh. Lục tông chủ đã truyền lời: nếu Huyết Ngục kích trận làm người trong tông bị thương, Thanh Vân sẽ coi đó là hành động công kích.” Vô Song hỏi: “Huyết Ngục phản hồi?” “Đoạn Xích nói đây là ‘Huyết Tỏa thu hồi huyết thuộc’, không đánh sơn môn.” Nàng bật cười lạnh. “Họ rất thích đổi tên.” Cửu Ly không nhìn nàng, chỉ hỏi Tạ: “Mười hai cọc cách nhau bao xa?” “Cọc ngoài cùng hơn ba trăm trượng. Trụ chủ ở giữa. Có tám Huyết Vệ, Đoạn Xích, Mặc Hồng Châu và bốn người mới tới chiều nay, trong đó một người Nguyên Anh nửa bước.” “Không đánh sơn môn nhưng mang thêm người.” “Đúng.” Thanh Dao nói: “Nếu đại trận kéo trực tiếp qua Huyết Ấn, ở trên núi vẫn có nguy cơ rách ma mạch.” Tạ nhìn Vô Song. “Tông chủ đề nghị cô chuyển vào chủ điện, dùng hộ tông trận cách ly.” Vô Song lắc ngay. “Huyết pháp gắn vào người ta, không phải khí tức bay ngoài. Hộ tông trận ép quá mạnh có thể biến thành hai lực kéo ngược.” Thanh Dao gật. “Ta cũng không khuyên.” Cửu Ly cuối cùng quay. “Vậy xuống.” Long Thanh đang buộc kiếm ngẩng. “Ai xuống?” “Ta, Thanh Dao, Vô Song. Tạ trưởng lão giữ vòng. Sư phụ ở tuyến sau.” Vô Song nói: “Ta xuống một mình cũng được.” Ba người còn lại đồng thời nhìn. Nàng thở. “Ta biết. Không nói nữa.”
Long Thanh không thích chiến đấu nhưng càng không thích kế hoạch quá phức tạp nếu mục tiêu chỉ có một người. Hắn hỏi Cửu Ly: “Xuống để làm gì?” “Trước hết nói lần cuối. Nếu họ kích trận thì phá cấu trúc kéo, không đánh tràn sang Huyết Vệ nếu không cần.” “Cô định phá cọc?” “Nếu có thể.” Thanh Dao nói: “Không nên phá cả mười hai cùng lúc. Huyết Ấn còn trong Vô Song.” “Vậy phá điểm điều phối.” Cửu Ly đáp. Vô Song lấy một cành cây vẽ trên đất: mười hai Huyết Trụ thành vòng, giữa là trụ chủ, quanh đó có bốn đường phụ phân lực. “Huyết Tỏa Đại Trận khác Huyết Quy trước. Huyết Quy chỉ gọi. Huyết Tỏa có thể khóa ma mạch, khóa hướng rút và ép huyết khí quay về trụ chủ. Nếu trận đủ hoàn chỉnh, ta vẫn giữ được thần trí nhưng vận pháp sẽ khó dần.” “Bao lâu?” Long Thanh hỏi. “Nếu chỉ ta, khoảng một canh giờ trước khi ảnh hưởng lớn. Nếu Đoạn Xích dùng huyết tinh, nhanh hơn.” “Vậy chúng ta không cần ở đó một canh giờ.” “Ngươi nói như đi sửa mái.” “Mục tiêu rõ thì làm nhanh.” Cửu Ly nhìn cành cây. “Ta sẽ làm Huyết Vệ sai vị trí. Thanh Dao giữ mạch. Vô Song tự phá khóa. Tạ trưởng lão và Hàn trưởng lão chỉ ra tay khi trận kích. Sư phụ...” Nàng dừng. Long Thanh hỏi: “Ta?” “Đừng tự chạy vào giữa.” “Ta có chạy nhanh đâu.” Vô Song bật cười, bầu không khí căng giảm đúng một chút.
Trước giờ Hợi, nhóm xuống tới chân núi. Thanh Vân không phô trương lực lượng. Lục Huyền không xuất hiện trực tiếp, chỉ đứng trong phạm vi hộ tông trận làm hậu thủ. Hàn Bách, Tạ Trường Xuân cùng sáu đệ tử trận pháp nấp ở hai sườn. Cửu Ly, Thanh Dao, Vô Song và Long Thanh bước theo con đường chính xuống thung lũng. Mười hai Huyết Trụ khi nhìn gần cao gần hai trượng, cắm sâu vào đất, thân cọc có hàng trăm đường huyết văn nhưng không hề phát mùi máu tanh. Huyết pháp cao giai trái lại sạch đến lạnh. Ở trung tâm, Đoạn Xích đứng trước trụ chủ. Tám Huyết Vệ chia thành hai vòng. Mặc Hồng Châu đứng ngoài trận, rõ ràng không nhập vị. Nàng thấy Vô Song tới thì chuỗi chuông trên cổ tay rung một lần. Đoạn Xích nhìn Long Thanh rồi Cửu Ly, giọng không lớn: “Ta cho ba ngày. Các ngươi vẫn đưa nàng tới đây, vậy tốt.” Vô Song đáp: “Ta tự xuống.” “Để về?” “Để nói lần cuối.” “Không cần. Cung lệnh đã qua thời hạn.” “Vậy ngươi cũng không cần hỏi.” Đoạn Xích ánh mắt lạnh. “Mị Vô Song, một người rời Huyết Ngục có thể không hiểu, nhưng Thiên Mị huyết của ngươi liên quan việc lớn hơn ngươi.” “Ngươi biết việc lớn đó là gì?” “Không phải thứ cô cần biết.” Vô Song cười. “Mặc di nói giống, ngươi nói cũng giống. Người ta rất thích dùng thứ ta không được biết để quyết chuyện ta phải làm.”
Long Thanh đứng ngoài vòng huyết văn, nghe tới đó hỏi: “Nói xong chưa?” Đoạn Xích nhìn hắn. “Ngươi không có tư cách chen vào cung lệnh.” “Ta không chen cung lệnh. Ta hỏi để biết có đánh không.” Cửu Ly lập tức quay mặt. Vô Song hơi cong môi. Mặc Hồng Châu thì nhắm mắt một nhịp như đã hiểu vì sao học trò mình ở Vô Danh lâu như vậy. Đoạn Xích không đáp Long Thanh. Hắn giơ tay. “Kích trận.” Mười hai Huyết Vệ ngoại vi đồng loạt đặt tay lên huyết cọc. Mặt đất sáng đỏ, những đường vốn chỉ như vết khắc lập tức nối thành một vòng khổng lồ. Thanh Dao lùi nửa bước sát Vô Song. Cửu Ly không xuất đại huyễn ngay, chỉ thả tám điểm cảm ứng mỏng như sương quanh người Huyết Vệ. Long Thanh đứng ngoài trận cùng Tạ Trường Xuân. Huyết Tỏa Đại Trận bắt đầu bằng một cảm giác rất nhỏ: mạch máu của Vô Song đập chậm hơn một nhịp. Sau đó ba tầng Huyết Ấn trên tay trái sáng. Nàng hít sâu. Không quỳ. Không kéo ngược. Giữ đúng đường chủ như ba ngày đã tập.
Đoạn Xích khẽ cau khi thấy nàng chỉ lùi nửa bước. “Khóa tầng một.” Bốn cọc phía đông nam sáng mạnh. Huyết khí từ đất dựng thành những sợi mờ quấn không gian quanh Vô Song. Không phải xích thật nhưng mỗi lần nàng vận Phong Thuật, huyết khí lập tức dính vào đường ma lực. Vô Song dùng Phong Chỉ nhỏ thử một lần rồi thu. “Nó khóa theo loại lực ta vừa dùng.” Cửu Ly đáp: “Vậy đổi.” Chính đây là thứ Vô Song đã học ở Vạn Pháp. Nàng không cố chứng minh Phong Thuật của mình mạnh hơn Huyết Tỏa. Phong bị bắt, chuyển Hỏa. Hỏa bị huyết khí bám, chuyển Ảnh. Ảnh vừa bị khóa hướng, nàng đổi sang thân pháp thuần thân. Một Huyết Vệ Trúc Cơ đỉnh phong vừa tiến tới đã thấy nàng biến khỏi vị trí không bằng mị, không bằng ảnh, chỉ bằng bước chân và một luồng gió đẩy nhẹ. Vô Song xuất hiện bên trái, đoản kiếm chạm cổ tay hắn rồi dừng. “Lùi.” Huyết Vệ phản kích, nàng không giết, chỉ dùng Hỏa Tuyến đốt mép tay áo làm hắn mất thế. Cửu Ly ở sau nhìn, nói nhỏ: “Khá.” Vô Song đáp giữa trận: “Ta từng nói ta biết nhiều.” “Trước kia cô chỉ thích dùng cái tiện nhất.” “Đừng dạy lúc này.”
Đoạn Xích nhanh chóng nhận ra. Hắn không để Huyết Vệ đấu riêng mà chuyển trận. “Khóa tầng hai.” Bốn cọc phía tây bắc sáng. Lần này huyết lực không bám pháp mà bám vị trí. Mỗi khi Vô Song đổi chỗ, dưới chân nàng xuất hiện một vòng đỏ xác định tọa độ. Cửu Ly lập tức ra tay. Không dựng người giả, không che toàn trường. Nàng chỉ làm cảm giác khoảng cách giữa Vô Song và huyết cọc lệch đúng một bước. Vòng đỏ vừa khóa xong, Vô Song đã ở ngoài nửa trượng. Huyết Vệ đánh vào vị trí cũ. Một lần. Hai lần. Ba lần. Đoạn Xích nhìn Cửu Ly. “Cửu Vĩ Huyễn Đạo.” “Biết thì tốt.” “Cô đang can thiệp nội vụ Huyết Ngục.” “Câu này dùng nhiều quá.” Cửu Ly cười. “Đổi câu khác đi.”
Một Huyết Vệ Kim Đan trung kỳ từ vòng ngoài lao vào nhằm Cửu Ly. Hắn không đánh Vô Song mà muốn cắt người chỉ huy. Cửu Ly hiện tại chưa tới Kim Đan theo kiểu áp lực thuần lực khó đối đầu trực diện, lập tức lùi. Huyễn Đạo khiến hắn thấy ba Cửu Ly tách ba hướng, nhưng người này có Huyết Đồng, phá được hai bóng. Bóng thứ ba vẫn là giả. Cửu Ly thật ở sau một cột đá. Nàng không cố thắng mà dẫn hắn lệch khỏi vị trí trận. Huyết Vệ nhận ra, quay lại. Chỉ một bước lệch ấy đủ làm cạnh phía đông của Huyết Tỏa thiếu người giữ. Vô Song lập tức dùng Ảnh Tuyến luồn qua khoảng trống, quấn cọc thứ ba. Nàng không kéo gãy mà làm một huyết phù bảo vệ lệch. Thanh Dao thấy ma mạch nàng bỗng nhẹ một nhịp. “Có tác dụng.” Đoạn Xích quát: “Bổ vị!” Hai người khác chuyển. Cửu Ly lại làm cảm giác trái – phải lệch nửa bước. Không ai bị lừa đến mức quay đầu chạy vào rừng, nhưng trận hình không còn hoàn hảo.
Thanh Dao từ đầu chưa công kích một lần. Nàng đứng trong khoảng giữa, Thanh Liên Sinh Viêm như một lớp lửa xanh mỏng nối Vô Song với ba điểm trên đất. Mỗi khi Huyết Tỏa kéo quá mạnh, nàng chỉ dưỡng đường ma mạch có nguy cơ rách, không truyền sinh lực sâu. Một đệ tử Thanh Vân ngoài vòng bất ngờ bị Huyết Phù văng trúng vai do một Huyết Vệ phản đòn. Máu quanh vết thương lập tức tối. Thanh Dao rời Vô Song trong ba nhịp, dùng linh châm khóa huyết độc rồi trở lại. Một Huyết Vệ trẻ bên Huyết Ngục cũng bị Ảnh Tuyến lệch hướng làm cọc phản lực, cánh tay rách. Thanh Dao nhìn thấy, do dự chưa tới một nhịp rồi ném sang một viên đan cầm máu cấp thấp. Hắn bắt lấy theo phản xạ, ngẩn. Đoạn Xích lạnh giọng: “Không cần.” Thanh Dao nói: “Ta không hỏi ngươi.” Huyết Vệ nhìn viên đan rồi tự uống. Long Thanh ở ngoài thấy hết, không nói. Thanh Dao đang làm đúng điều nàng đã học: người bị thương trước tiên là người bị thương.
Trận kéo dài chưa tới nửa canh giờ nhưng Đoạn Xích đã mất kiên nhẫn. Hắn không muốn biến thành đại chiến, nhưng càng không thể trở về nói một Kim Đan trung kỳ cùng vài người Thanh Vân làm Huyết Tỏa thất bại. “Mở tầng ba.” Mặc Hồng Châu lập tức nói: “Đoạn Xích.” “Cung lệnh cho phép.” “Tầng ba sẽ khóa Thiên Mị chủ mạch.” “Bắt được rồi giải.” “Nếu rách?” “Huyết Ngục chữa.” Hồng Châu lạnh hẳn. “Huyết mạch không phải pháp khí hỏng thì luyện lại.” Câu rất giống điều nàng từng nói ở thung lũng, nhưng Đoạn Xích chỉ đáp: “Mặc trưởng lão có thể rút.” “Ta đang ngoài trận.” “Vậy đừng cản.” Hắn tự đặt tay lên trụ chủ.
Mười hai Huyết Trụ đồng loạt đỏ.
Lần này Vô Song thật sự khựng.
Ma mạch trong người như bị mười hai bàn tay giữ. Phong, Hỏa, Ảnh cùng lúc nặng đi. Thiên Mị huyết ở sâu bị kéo về cổ tay trái. Nàng vẫn đứng nhưng đầu gối run. Thanh Dao lập tức tăng Sinh Viêm. “Đừng vận quá mạnh!” Cửu Ly cũng dừng trêu. “Vô Song, nghe ta. Không cố mở mị.” “Ta biết.” “Có thể rút về sau.” “Ta biết.” Một Huyết Vệ Nguyên Anh nửa bước từ phía bắc bước vào. Người này từ đầu không ra tay, giờ mới lộ áp lực. Hắn không đánh Cửu Ly mà dựng một màn Huyết Khí giữa nàng và Vô Song. Cửu Ly bị tách. Thanh Dao lại bị hai Huyết Vệ ép giữ vị trí. Không phải họ muốn giết nàng, chỉ cần cắt hỗ trợ. Vô Song đứng một mình giữa vòng khóa.
Đoạn Xích nói: “Quy vị.”
Vô Song cười khó nhọc.
“Ngươi chỉ biết một từ?”
“Huyết của cô đang về đúng chỗ.”
“Chỗ nào?”
“Huyết Ngục.”
“Ta đang đứng ở đây.”
“Thân có thể ở đây. Huyết không.”
Nàng định đáp nhưng một cơn đau làm hụt hơi. Huyết Tỏa kéo tầng ba thật sự khác. Nếu tiếp tục lâu, ma mạch chủ sẽ bắt đầu đổi hướng. Mị Vô Song nhìn Đoạn Xích, lần đầu nghĩ tới việc dùng Thiên Mị toàn lực mê một Huyết Vệ làm lệch trận. Có thể. Chỉ cần một người loạn là đủ. Nhưng người Nguyên Anh nửa bước mang Huyết Tâm phù, Đoạn Xích có cung lệnh. Nàng phải mở rất sâu. Làm vậy huyết mạch càng lộ ra cho đại trận khóa. Lại là con đường quen thuộc: gặp khó thì tăng mị.
Nàng không dùng.
“Cửu Ly!”
“Ta đây!”
“Ba nhịp nữa làm lệch cọc tây!”
“Được.”
“Thanh Dao, thu Sinh Viêm hai phần.”
“Ma mạch cô sẽ đau hơn.”
“Nhưng ta cần đổi pháp.”
“Được.”
Vô Song bỗng thu hầu hết thuật. Không Phong. Không Hỏa. Không Ảnh. Chỉ đoản kiếm và thân thể. Huyết Tỏa vốn đang chia lực bám bốn hệ đột ngột mất mục tiêu, phải chuyển toàn bộ về chủ mạch. Đúng lúc đó Cửu Ly làm cọc tây sai tọa độ một nhịp, Thanh Dao thu dưỡng lực. Vô Song dùng chính khoảng trống rất nhỏ ấy lao vào một Huyết Vệ gần nhất, không mị hắn, không phá tâm, chỉ dùng chuôi kiếm đánh vào huyệt dưới vai rồi mượn thân hắn che tầm trận. Sau đó Hỏa Tuyến bật ở chân, Phong đẩy vai, Ảnh kéo cọc. Ba pháp xuất hiện nối nhau không quá một tức. Huyết Tỏa không kịp chuyển khóa.
Người ngoài nhìn chỉ thấy một chuỗi kỹ thuật rất nhanh. Long Thanh lại không nhìn Vô Song lâu. Hắn nhìn đất.
Từ đầu hắn đã để ý mười hai Huyết Trụ rất giống một hệ thống cọc căng dây quanh ruộng. Mỗi cọc có một đường chính và hai đường phụ. Nhưng cọc số bảy gần mép đông khác. Một phần kim loại nối ở chân cọc sáng hơn, màu mới hơn, đường huyết văn chỗ đó cũng hơi lệch. Có lẽ vì địa hình đá cứng, người dựng trận không cắm đúng sâu nên hàn thêm một miếng nối. Long Thanh không hiểu vì sao huyết lực đi qua đó. Nhưng cứ mỗi lần tầng ba tăng, miếng nối rung nhiều nhất. Hắn hỏi Tạ Trường Xuân: “Cọc kia có quan trọng?” Tạ đang nhìn trận bằng thần thức, đáp: “Đều quan trọng.” “Chỗ nối đó?” “Có lẽ là gia cố.” “Nếu gãy?” “Trận mất một điểm.” “Có dội Vô Song không?” Tạ quét nhanh. “Nếu chỉ lệch cơ học chứ không nổ cọc... lực sẽ rò xuống đất trước khi đứt. Nhưng ai tới được?” Long Thanh đã bước.
Tạ giật mình. “Ngươi đi đâu?”
“Chém chỗ nối.”
“Đứng lại!”
Cửu Ly nghe tiếng, quay. “Sư phụ!”
Long Thanh không lao vào giữa. Cọc số bảy nằm ở mép trận, cách hắn chưa tới ba mươi trượng. Huyết Vệ gần đó đang bị Vô Song kéo lệch. Hắn chạy không nhanh, thậm chí còn phải né một rãnh đá. Một Huyết Phù bay ngang, Hàn Bách ở xa đánh lệch. Long Thanh tới cọc, nhìn phần kim loại hàn. Không đại đạo. Không thần quang. Không ai cảm thấy uy áp. Hắn chỉ rút kiếm gỗ.
Đoạn Xích nhìn thấy, gần như không tin. “Một phàm nhân?”
Long Thanh vung Bình Trảm.
Một đường ngang cơ bản.
Hắn đã luyện hàng nghìn lần tới mức động tác không thừa.
Kiếm gỗ chạm miếng nối.
“Keng.”
Âm thanh nhỏ.
Không nổ.
Không ánh sáng.
Nhưng vết hàn vốn chịu lực lệch vì cọc không sâu xuất hiện một đường nứt.
Đoạn Xích đổi sắc.
“Ngăn hắn!”
Huyết Vệ gần nhất lao tới. Cửu Ly dùng toàn bộ sự tập trung làm hắn thấy Long Thanh lệch sang trái đúng nửa bước. Đòn tay lướt qua. Long Thanh không biết vừa tránh nhờ ai, chỉ chém lần hai đúng vết.
“Keng.”
Miếng nối gãy.
Cọc số bảy nghiêng chưa tới một gang tay.
Chỉ vậy.
Nhưng Huyết Tỏa Đại Trận là mười hai điểm cần đồng bộ.
Một điểm nghiêng, huyết văn trên nền lệch.
Lực tầng ba không dội vào Vô Song vì cọc không nổ; nó rò theo phần chân cọc xuống đất như một đường nước bị thủng.
Ba sợi huyết quang quanh Vô Song rung.
Nàng cảm thấy ma mạch nhẹ đúng một nhịp.
Chỉ một nhịp.
Đủ.
“Cửu Ly!”
“Có!”
“Cọc ba!”
Huyễn Đạo lệch tọa độ.
“Thanh Dao!”
“Đường chủ ổn!”
Vô Song mở cả Phong – Hỏa – Ảnh nhưng vẫn không mở Thiên Mị sâu. Phong ép hai Huyết Vệ mất thăng bằng, Hỏa đốt một tấm huyết phù chưa kích, Ảnh Tuyến kéo cọc thứ ba ra khỏi đường huyết đúng nửa tấc. Đại trận mất thêm một điểm. Tầng khóa quanh người nàng vỡ như màng nước.
Đoạn Xích tự lao vào.
Nguyên Anh sơ kỳ không còn giữ hoàn toàn. Một Huyết Chưởng lớn ép thẳng Vô Song, không nhằm giết nhưng đủ đánh nàng mất khả năng phản kháng. Tạ Trường Xuân xuất hiện giữa đường, dùng kiếm quang chặn. Hai lực va nhau làm cả thung lũng rung. Đây mới là khoảnh khắc cuộc xung đột có nguy cơ thật sự biến thành chiến đấu giữa trưởng lão. Hàn Bách cũng vào. Huyết Vệ dựng trận nhỏ. Đệ tử Thanh Vân ngoài vòng chuẩn bị.
Mặc Hồng Châu bước ra.
Nàng đứng giữa Đoạn Xích và Vô Song.
Chuỗi chuông trên tay vang ba tiếng.
Một lớp huyết vụ đỏ sẫm dựng thành màn, không đánh ai nhưng cắt nhịp hai bên.
Đoạn Xích lạnh giọng: “Mặc trưởng lão.”
“Đủ.”
“Cô ta chống cung lệnh.”
“Cung lệnh bắt sống.”
“Ta đang bắt.”
“Ngươi vừa mở tầng ba khi Huyết Trụ đã lệch.”
“Ta có thể kiểm soát.”
“Huyết mạch nàng vừa suýt rách.”
“Có thể chữa.”
Mặc Hồng Châu quay lại nhìn hắn.
“Ta dạy huyết mạch này từ khi nó mới thức tỉnh. Ngươi đừng nói với ta ‘có thể chữa’.”
Đoạn Xích im.
Vô Song đứng sau màn huyết, tay vẫn cầm kiếm. Nàng nhìn người từng dạy mình. Hồng Châu không quay sang, chỉ nói: “Đi đi.” Vô Song hỏi: “Người?” “Ta chưa phản Huyết Ngục.” “Ta biết.” “Nhưng hôm nay trận hỏng. Đánh tiếp chỉ thành chiến với Thanh Vân.” Đoạn Xích nhìn quanh. Tạ Trường Xuân đã vào, Hàn Bách đã vào, hộ tông trận Thanh Vân ngoài xa cũng sáng. Mười hai Huyết Trụ mất hai điểm, cọc số bảy hỏng cơ học. Muốn tiếp tục phải dùng lực trực tiếp, khi đó không còn lý do gọi “nội vụ”.
Hắn thu tay.
“Rút trận.”
Huyết Vệ lập tức dừng.
Không ai vui.
Không ai thắng lớn.
Chỉ một trận bắt người đã thất bại.
Đoạn Xích nhìn Long Thanh đang đứng cạnh cọc số bảy với thanh kiếm gỗ. “Ngươi biết điểm yếu trận?” Long Thanh nhìn phần hàn gãy. “Không.” “Vậy tại sao chém đó?” “Chỗ hàn lệch.” “Chỉ vậy?” “Nó rung nhiều nhất.” Đoạn Xích rõ ràng không tin. Một phàm nhân nhìn rung động của Huyết Tỏa Đại Trận rồi chém đúng mối nối chịu lực nhất, chuyện này với hắn còn khó chấp nhận hơn việc một trận sư phá trận. Hắn nhìn Tạ Trường Xuân. “Thanh Vân giấu người tốt.” Tạ cũng không biết giải thích sao. Long Thanh lại nhìn kiếm gỗ. “May chưa gãy.” Cửu Ly chạy tới nghe được, không biết nên khóc hay cười.
Vô Song đi tới chậm hơn. Thanh Dao đã kiểm nhanh, ma mạch chỉ căng, không rách lớn. Nàng dừng trước Đoạn Xích. “Hôm nay ngươi không bắt được.” “Chuyện chưa xong.” “Ta biết.” “Huyết Ngục sẽ gửi người mạnh hơn.” “Có thể.” “Cô nghĩ Thanh Vân giữ cô mãi?” “Không.” “Vậy sao còn chống?” Vô Song nhìn ba Huyết Ấn trên tay mình. “Bởi chuyện của Huyết Ngục chưa kết thúc...” Nàng ngẩng. “...nhưng quyền quyết định của ta đã bắt đầu.” Đoạn Xích nhìn nàng vài nhịp, không đáp. Hắn quay đi.
Huyết Ngục rút khỏi thung lũng ngay trong đêm. Không phải chạy. Chỉ thu trận, mang người bị thương, để lại cọc số bảy đã gãy vì không thể dùng lại. Mặc Hồng Châu là người đi cuối. Nàng ngang qua Vô Song, chỉ nói: “Cú đổi pháp lúc cuối tốt.” Vô Song hơi sững. “Người còn chấm bài?” “Thói quen.” “Ta không về.” “Ta biết.” “Người vẫn đi?” “Ta thuộc Huyết Ngục.” “Ừ.” Hai người nhìn nhau. Không hòa giải. Không đoạn tuyệt. Hồng Châu cuối cùng nói: “Lần sau có thể không phải ta.” “Ta biết.” “Giữ mạch.” “Người cũng vậy.” Chuỗi chuông nhỏ dần theo bóng nàng.
Trở lại Vô Danh đã quá nửa đêm. Cửu Ly vừa vào sân đã kiểm Tiểu Hắc trước, thấy nó vẫn nằm cửa mới thở. Thanh Dao bắt Vô Song ngồi xuống ngay. Long Thanh mang nước. Không ai nói trận vừa rồi là đại thắng. Huyết Ngục sẽ còn. Huyết Ấn vẫn còn. Táng Đạo vẫn ở đâu đó. Nhưng ít nhất tối nay không ai bị kéo đi.
Vô Song vừa uống nửa chén thì ngọc lệnh Táng Đạo trong tay áo rung.
Nàng mở.
Chỉ một tin:
“Huyết Ngục tăng truy tuyến. Điện có vị trí ba điểm phía đông. Rời Thanh Vân trong hai ngày, tới điểm giao cũ. Đổi tin trực tiếp. Không yêu cầu tiếp tục nhiệm vụ Long Thanh.”
Cửu Ly đang gần, không nhìn nhưng nhận ra sắc mặt nàng đổi.
“Điện?”
“Ừ.”
“Cho gì?”
“Ba tuyến Huyết Ngục.”
“Đổi gì?”
“Muốn ta rời Thanh Vân tới điểm giao.”
Long Thanh đặt bình nước xuống.
“Cô muốn đi?”
Mị Vô Song không trả lời ngay.
Nếu là một tháng trước, nàng đã đi.
Tin quá giá trị.
Táng Đạo vừa nói không yêu cầu tiếp tục điều tra Long Thanh.
Nghe như một lối thoát đẹp.
Nhưng sau Hắc Vân, nàng biết những giao dịch “không yêu cầu gì thêm” có thể vẫn được thiết kế để đưa đúng người vào đúng vị trí.
Nàng cất ngọc.
“Ta cần nghĩ.”
Long Thanh gật.
“Vậy nghĩ.”
Không ai ép nàng trả lời ngay.
Nhưng Mị Vô Song biết lần này câu hỏi không còn chỉ là Táng Đạo hay Huyết Ngục.
Mà là một chuyện đơn giản hơn nhiều.
Nàng muốn tiếp tục sống bằng cách để người khác luôn nắm một phần sự thật về mình...
hay bắt đầu tự chọn người nào được biết gì, và vì sao.
Đêm Vô Danh yên trở lại.
Tiểu Hắc nhắm mắt.
Còn trong tay áo Mị Vô Song, ngọc Táng Đạo vẫn sáng rất lâu.
Nàng không trả lời.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 105TTS · ĐÊM CHIẾN DƯỚI CHÂN THANH VÂNTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...