QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 107: MỘT ĐÊM RƯỢU, BA NỮ NHÂN

Sau đêm Huyết Tỏa Đại Trận bị phá và sau buổi Mị Vô Song tự bóc gần hết những điều mình từng giấu, Vô Danh Phong có một ngày yên tới mức mọi người đều mất một lúc mới quen. Không linh hạc khẩn. Không ngọc Táng Đạo rung. Không Huyết Dẫn Ấn nóng. Không có người Thanh Vân chạy lên báo chân núi xuất hiện Ma tu. Long Thanh dậy đúng giờ, cho gà ăn, kiểm ao, tưới mấy luống rau mới gieo rồi ngồi trước cửa tách ba mươi sáu hạt cổ mua ở Tĩnh Các. Cửu Ly xuống Thanh Vân Thành nửa buổi để bàn giao hồ sơ Huyết Ảnh. Thanh Dao kiểm Vô Song lần cuối sau trận, xác nhận nhánh ma mạch trái chỉ còn hơi đau chứ không có dấu rách tiếp. Vô Song thì làm đúng lời mình nói hôm qua: không mở Thiên Mị vô thức để khiến người khác dễ chịu hơn, không dùng giọng mềm khi muốn nhờ việc, thậm chí lúc thương nhân của Linh Thực Phong đem một số khay trồng lên báo giá cao hơn dự kiến, nàng chỉ hỏi đúng ba câu rồi để Long Thanh tự mặc cả. Kết quả hắn giảm được bốn linh thạch mà không cần mị. Vô Song đứng cạnh nhìn rất lâu rồi hỏi: “Ngươi thật sự thích tiết kiệm tới vậy?” Long Thanh đáp: “Bốn linh cũng tiền.” Nàng nhớ ba đồng ở chợ lần đầu gặp, cuối cùng chỉ nói: “Ta hiểu vì sao lúc đó ngươi làm ta nghi ngờ.” “Nghi gì?” “Một người hồ sơ nói bí ẩn lại đứng mặc cả ba đồng.” “Ba đồng cũng tiền.” “Ừ. Ta biết.” Nàng không cười hắn nữa. Đến chiều, Hàn Bách lên núi mang theo một vò rượu màu ngọc bích, nói là Thanh Mai Nhưỡng của một bằng hữu Vạn Pháp gửi tạ vì vụ Hắc Vân không có người chết. Long Thanh vừa thấy rượu đã lắc đầu. “Ta uống kém.” Hàn Bách cười: “Uống một chén.” Cửu Ly vừa trở về nghe vậy lập tức nói: “Một chén thì được.” Thanh Dao nhìn sư phụ. “Một chén nhỏ.” Vô Song đứng bên, mắt hơi cong. “Ta tưởng người cấm rượu?” Long Thanh đáp: “Ta có cấm đâu.” Không ai lúc ấy biết chỉ qua một đêm hắn sẽ tự viết ra một lệnh cấm nghiêm nhất dành cho chính mình.
Bữa tối được dọn ngoài hiên vì trời mát. Không có khách đông, chỉ Hàn Bách, Tạ Trường Xuân ghé đầu bữa rồi rời sớm, bốn người Vô Danh và một vò Thanh Mai Nhưỡng. Hương rượu không nặng, vị đầu chua ngọt như nước mơ, sau mới có nhiệt chạy xuống ngực. Chính kiểu rượu dễ uống ấy mới nguy hiểm với người tửu lượng thấp. Long Thanh uống chén đầu không thấy gì, chén thứ hai do Hàn Bách mời vẫn ổn, tới chén thứ ba Cửu Ly nói “mừng sư phụ không bị Huyết Trụ chém ngược”, hắn nghĩ lý do nghe hơi kỳ nhưng vẫn uống. Vô Song nhìn ba chén rồi hỏi: “Ta có được mời một chén vì chính ta không bị bắt về không?” Long Thanh nói: “Cô tự uống.” “Ta muốn mời người.” “Vậy nửa chén.” Nàng rót thật nửa. Thanh Dao ngồi bên đã đổi chén của hắn sang loại nhỏ hơn. Cửu Ly phát hiện liền cười: “Sư muội chuẩn bị từ đầu?” “Ta biết sư phụ uống kém.” “Người uống được mấy?” Long Thanh đáp rất tự tin: “Không biết.” Thanh Dao nói: “Vậy càng phải ít.” Vô Song chống cằm nhìn hắn uống nửa chén mình mời, lần này hoàn toàn không dùng Thiên Mị. Nhưng vì mấy ngày trước nàng đã thôi giấu toàn bộ mị huyết, Long Thanh lại càng có cảm giác lạ: khi không có lớp dẫn tâm, vẻ đẹp của nàng không biến mất, chỉ bớt cảm giác bị kéo ánh mắt. Hắn có thể nhìn rồi tự rời mắt, nhưng vẫn muốn nhìn. Vô Song phát hiện và hỏi thẳng: “Ta đang thu mị.” “Ta biết.” “Người vẫn nhìn.” “Có mắt.” Cửu Ly đang gắp cá lập tức nhìn sang. “Sư phụ lại nói câu đó.” Long Thanh biết mình vừa bước vào vùng nguy hiểm, lập tức cúi ăn. Vô Song cười, không đẩy thêm. Nàng thật sự đang tập không dùng mỗi cơ hội thành một trò dẫn tâm.
Cửu Ly lại hoàn toàn khác. Huyết mạch Cửu Vĩ vốn có mị hoặc tự nhiên dù nàng không thi triển thuật, nhất là khi tâm trạng vui, mắt hồ ly sáng hơn, giọng mềm hơn, mùi hương rất nhạt từ tóc và da dễ khiến người ở gần chú ý. Nàng đã sống với Long Thanh đủ lâu để không cần giả vờ không biết hiệu quả ấy. Đến lúc Hàn Bách và Tạ rời, nàng chuyển ghế gần thêm một chút, rất tự nhiên khoác cánh tay sư phụ như những lần trước. Hai chân vĩ hiện tại không lộ ra ngoài, nhưng Long Thanh vẫn cảm giác hơi ấm từ vai nàng, hương tóc thoảng qua, tim vốn đã nóng vì rượu lại nhanh hơn một nhịp. Cửu Ly hỏi: “Sư phụ.” “Gì?” “Mặt người đỏ.” “Rượu.” “Chắc?” “Ừ.” Vô Song lập tức chen: “Ta nghĩ không chỉ rượu.” Long Thanh nhìn hai người. “Các cô ăn đi.” Thanh Dao bình tĩnh rót trà vào chén của hắn. “Uống cái này.” Long Thanh cầm ngay như gặp cứu tinh. Vô Song nhìn Thanh Dao, cười: “Cô đúng là nguy hiểm nhất.” Thanh Dao không hiểu. “Ta?” “Cửu Ly làm người ta biết nàng đang gần. Ta nói nhiều nên người ta cũng đề phòng. Cô chỉ đưa trà.” “Trà có vấn đề?” “Không. Chính vì không có.” Cửu Ly gật rất nghiêm túc. “Ta từng nói rồi.” Thanh Dao nhìn hai người một lúc rồi nói: “Hai tỷ uống nhiều.” “Ta chưa say.” Vô Song đáp. “Đại sư tỷ cũng chưa.” Cửu Ly nói. Thanh Dao quay sang Long Thanh. “Sư phụ có.” Hắn lập tức phản đối: “Ta chưa.” Nhưng lúc đặt chén xuống lại đặt lệch mép bàn nửa tấc. Ba nữ tử cùng nhìn. Long Thanh tự kéo chén vào giữa. “Bàn tối.” Cửu Ly cười tới vai rung.
Rượu làm những câu hỏi vốn khó nói lúc tỉnh trở nên dễ hơn nhưng chưa tới mức mất kiểm soát. Vô Song sau một lúc im bỗng hỏi: “Long Thanh, ta hỏi thật.” Hắn đang ăn một miếng rau xào, đáp “ừ”. “Nếu ta không có Thiên Mị Ma huyết, người còn thấy ta đẹp không?” Cửu Ly lập tức ngừng gắp. Thanh Dao cũng hơi ngẩng. Vô Song hôm nay không dùng mị, nên câu hỏi không kéo người trả lời theo cảm xúc; chính vì vậy nó thật hơn. Long Thanh nhìn nàng. Có lẽ vì rượu, hắn bớt vòng. “Có.” “Khác gì lúc có mị?” “Có mị thì khó tập trung hơn.” “Còn không?” “Vẫn đẹp.” “Vì?” Hắn cau như câu hỏi quá rõ. “Mặt đẹp, dáng đẹp, mắt đẹp.” Vô Song hiếm khi bị một lời khen thẳng làm im nhưng lần này thật sự dừng. Long Thanh còn chưa biết dừng ở đâu lại nói: “Mị lực không mọc ra mặt cô.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Còn ta?” Long Thanh quay sang. “Cô cũng đẹp.” “Cũng?” “Rất đẹp.” “Kiểu nào?” Vô Song chống cằm chờ xem. Thanh Dao rõ ràng muốn đổi chủ đề nhưng không kịp. Long Thanh nhìn Cửu Ly. Rượu khiến sự dè dặt mỏng đi. “Kiểu... khiến người ta muốn nhìn thêm.” Cửu Ly mắt cong, tay khoác cánh tay hắn siết nhẹ. “Chỉ nhìn?” “Cửu Ly.” “Ta hỏi thôi.” Thanh Dao lúc này bị Vô Song kéo vào: “Còn Thanh Dao?” Long Thanh gần như lập tức đáp: “Giống trà.” Thanh Dao khựng. “Người từng nói.” “Ừ.” “Ý gì?” Hắn nghĩ. “Không làm người ta choáng ngay, nhưng ngồi lâu thấy dễ chịu.” Cả bàn yên hai nhịp. Thanh Dao hơi cúi mặt, tai chỉ đỏ rất nhẹ. Vô Song lẩm bẩm: “Nguy hiểm thật.” Cửu Ly nói: “Sư phụ, người uống rượu xong nói nhiều hơn.” Long Thanh cuối cùng cũng nhận ra mình vừa tự đào ba cái hố liên tiếp, lập tức cầm trà. “Ta không uống nữa.” Vô Song nhìn vò. “Còn rất nhiều.” “Các cô uống.” Cửu Ly cười: “Được.”
Nhưng chuyện không kết thúc ở đó vì Thanh Mai Nhưỡng ngấm chậm. Khoảng một khắc sau, Long Thanh mới thật sự bắt đầu say. Hắn không nói lung tung ngay, chỉ thấy nóng, mắt hơi chậm và rất tự tin mình vẫn bình thường. Thanh Dao kiểm mạch từ xa bằng nhìn sắc mặt rồi nói: “Sư phụ nên về ngủ.” “Ta chưa buồn ngủ.” “Mạch nhanh.” “Do ba người nói nhiều.” Cửu Ly lập tức cười. Vô Song hỏi: “Ba người khiến tim người nhanh?” “Một phần.” “Phần nào?” “Đừng hỏi.” “Ta thích người say.” “Ta chưa say.” Thanh Dao đứng dậy. “Người đứng thử.” Long Thanh đứng. Rất thẳng. Đi hai bước. Cũng thẳng. Tới bước thứ ba hắn cúi xuống nhặt một hạt gì đó dưới đất, nhìn lâu rồi nói: “Hạt đào.” Cửu Ly nhìn. “Đó là viên sỏi.” Long Thanh xoay. “Giống.” Vô Song cười tới mức phải vịn bàn. Thanh Dao kết luận: “Say.” Hắn vẫn phản đối. “Ta phân biệt được.” “Người vừa gọi sỏi là hạt.” “Màu giống.” “Về phòng.” Ba nữ tử cùng đứng. Long Thanh thấy tình hình như ba người chuẩn bị áp giải mình, lập tức nói: “Ta tự đi.” Hắn tự đi được thật, nhưng tới giữa sân bỗng rẽ về phía ao. Cửu Ly hỏi: “Phòng bên kia.” “Ta xem cá.” “Giờ?” “Ta muốn biết cá có ngủ không.” Vô Song đứng phía sau bật cười không thành tiếng. Thanh Dao rất nghiêm túc nói: “Cá nghỉ nhưng không ngủ giống người.” Long Thanh nghe xong dừng. “Vậy thôi.” Rồi quay về. Cửu Ly nhìn Thanh Dao: “Sư muội thật sự trả lời.” “Nếu không sư phụ sẽ đi xem.”
Đến phòng lại có thêm một sự cố nhỏ. Long Thanh tự rót nước nhưng tay lệch, một nửa đổ lên áo ngoài. Thanh Dao lập tức bảo cởi lớp áo ướt để tránh lạnh. Hắn nghe lời nhưng lúc cởi xong lại ngồi trên mép giường, tóc hơi rối, cổ áo trong lỏng hơn bình thường. Cửu Ly đứng bên nhìn một nhịp rồi tự quay mặt vì cảm giác lần này người dễ ngượng không chỉ có hắn. Vô Song thì không dùng mị vẫn không giấu ý cười. “Sư phụ tương lai của ta lúc say trông cũng...” Cửu Ly quay ngay. “Cô vừa nói gì?” Vô Song lập tức sửa: “Ta nói người ở Vô Danh.” Long Thanh không nghe rõ, chỉ hỏi: “Ai tương lai?” “Không ai.” Thanh Dao đặt hai ngón tay lên cổ tay hắn, kiểm mạch. “Chỉ là linh tửu, không có phản ứng độc. Nhưng sư phụ uống quá nhanh.” “Ta có uống nhiều đâu.” Cửu Ly đếm: “Ba chén lớn, hai nửa chén, một chén bị Vô Song rót đầy hơn quy định.” Vô Song phản đối: “Chén đó không đầy.” “Gần.” Long Thanh nhìn ba người đang tranh lượng rượu mình uống rồi nói rất chậm: “Ồn.” Cửu Ly lập tức cúi gần. “Sư phụ chê ta?” Hắn nhìn gương mặt gần mình, mùi Cửu Vĩ tự nhiên lại tới, tim tăng một nhịp dù say. “Cô... tránh chút.” Cửu Ly cười. “Tại sao?” “Thơm.” Cả phòng yên. Vô Song lập tức quay sang nhìn. Thanh Dao vẫn giữ mạch nhưng tai đỏ. Cửu Ly mắt cong như trăng. “Người nói lại?” Long Thanh nhận ra nguy hiểm, lập tức nhắm mắt. “Ta ngủ.” Vô Song cười: “Muộn rồi.”
Sự việc đáng lẽ kết thúc khi hắn nằm xuống, nhưng Long Thanh trong lúc mơ màng lại nắm nhầm thứ ở bên tay trái. Cửu Ly ngồi cạnh giường, một cái đuôi thật vô thức hiện ra do rượu và tâm trạng thả lỏng. Hai chân vĩ hiện tại của nàng đều đã ổn định, thường nàng giấu, nhưng lúc đêm khuya một đuôi trắng bạc vừa ló ra đã bị Long Thanh trong trạng thái nửa ngủ chạm vào. Hắn tưởng chăn, kéo lại. Cửu Ly lập tức cứng toàn thân. Đuôi hồ ly không phải nơi ai cũng được chạm tùy tiện; với Cửu Vĩ, xúc giác còn nhạy hơn tóc rất nhiều. Nàng định rút nhưng Long Thanh lại giữ cổ tay đuôi ngay đoạn lông dày, không mạnh nhưng đủ khiến nàng đỏ mặt từ tai xuống cổ. Vô Song nhìn cảnh đó, môi cong. “Đại sư tỷ.” “Im.” “Ta chưa nói.” “Không được nói.” Thanh Dao bình tĩnh hỏi: “Có đau không?” “Không.” “Vậy chờ sư phụ ngủ sâu rồi rút.” Cửu Ly nhìn Nhị sư muội như muốn hỏi cô thật sự chỉ nghĩ y lý? Thanh Dao đúng là chỉ nghĩ y lý. Vô Song ngồi bên kia giường đưa nước, Long Thanh đột nhiên mở mắt nhìn nàng rất lâu. Nàng hỏi: “Gì?” Hắn nói: “Mắt cô hết bụi chưa?” Cả phòng chết lặng một nhịp rồi Vô Song cúi mặt cười đến vai rung. “Hết rồi.” “Tốt.” “Người nhớ thật?” “Ừ.” “Còn nhớ ta là ai?” Long Thanh nhìn. “Vô Song.” “Họ?” “Mị.” Nàng hơi khựng. “Ừ.” “Đừng để người ta bắt.” Một câu say rất ngắn. Không lời thề. Nhưng Vô Song im hẳn. Thanh Dao tiếp tục bắt mạch như không nghe. Cửu Ly nhìn sư phụ, cái đuôi còn trong tay hắn, ánh mắt mềm hơn.
Ba nữ tử vốn định rời khi hắn ngủ ổn. Nhưng linh tửu làm thân nhiệt hắn lên xuống một chút. Thanh Dao nói nên có người ở lại tới khi mạch ổn. Cửu Ly không thể đi vì đuôi vẫn bị nắm. Vô Song nói nàng ở thêm vì nếu Long Thanh tỉnh cần nước, Thanh Dao có thể tập trung kiểm mạch. Cuối cùng chẳng ai rời. Khoảng gần canh ba, Long Thanh ngủ sâu. Cửu Ly rút được đuôi nhưng thay vì về phòng, nàng đã buồn ngủ tới mức nằm nghiêng bên trái mép giường, ban đầu chỉ dựa rồi ngủ lúc nào không biết. Vô Song ngồi bên phải trên một ghế thấp, chén nước còn trong tay, sau cùng cũng tựa vào thành giường nhắm mắt. Thanh Dao ngồi ở đầu giường, một tay vẫn đặt gần cổ tay sư phụ để kiểm nhịp mỗi lúc tỉnh, cuối cùng ngủ quên trên ghế. Không ai vượt qua một giới hạn nào. Không có mị thuật. Không có chuyện rượu biến thành cái cớ. Chỉ có ba nữ tử mệt sau nhiều ngày căng thẳng và một người đàn ông say linh tửu tới mức nửa đêm còn hỏi cá có ngủ.
Sáng hôm sau Long Thanh tỉnh vì cánh tay trái tê. Hắn mở mắt rất chậm, đầu nặng, miệng khô. Điều đầu tiên thấy là mái tóc bạc nâu của Cửu Ly nằm gần vai trái. Nàng ngủ nghiêng, một tay đặt trên chăn, gương mặt khi không cười trêu lại rất yên. Điều thứ hai là Mị Vô Song ở phía phải, đầu tựa mép giường, tóc đen xõa một phần, tay vẫn giữ chiếc chén đã hết nước. Áo ngoài của nàng hơi trượt ở vai nhưng vẫn chỉnh tề. Điều thứ ba là Thanh Dao ngồi ở đầu giường trên ghế, đang ngủ nhưng hai ngón tay còn đặt đúng vị trí cổ tay hắn như thể giữa giấc vẫn chưa bỏ nghề. Long Thanh nhìn ba người. Sau đó nhìn mình. Áo ngoài không còn. Cổ áo trong hơi mở. Tóc rối. Một góc chăn bị kéo lệch. Trong đầu hắn trống đúng ba nhịp.
“...”
Cửu Ly mở mắt đầu tiên.
Nàng nhìn sư phụ.
Rồi nhìn biểu cảm.
Rất nhanh hiểu.
Khóe môi cong.
“Dậy rồi?”
Long Thanh hỏi giọng khàn:
“Tối qua...”
Vô Song cũng tỉnh, chớp mắt rồi nhìn quanh. Chỉ mất một nhịp nàng đã hiểu cơ hội trời cho. Nàng ngồi thẳng, tóc rối vừa đủ, nở nụ cười hoàn toàn không dùng mị mà vẫn nguy hiểm.
“Người không nhớ?”
Long Thanh nhìn Thanh Dao.
Thanh Dao cũng tỉnh, phản ứng đầu tiên là bắt lại mạch.
“Đầu đau?”
“Có.”
“Buồn nôn?”
“Không.”
“Đau cơ?”
“Không.”
Vô Song hỏi rất vô tội:
“Không hỏi việc quan trọng hơn sao?”
Long Thanh cảm giác tim lạnh.
Cửu Ly kéo chăn lên một chút, giọng mềm:
“Sư phụ đoán xem?”
Hắn nhìn ba người.
Không ai giải thích.
Trong đầu lập tức xuất hiện đủ thứ không nên xuất hiện dù chính hắn biết khả năng rất thấp. “Ta... có làm gì không?”
Vô Song chống cằm. “Có.”
Cửu Ly gật. “Nhiều.”
Thanh Dao cũng nói: “Có.”
Long Thanh mặt đổi.
“Cái gì?”
Cửu Ly bắt đầu đếm: “Đi xem cá ngủ.”
Vô Song: “Gọi đá là hạt.”
Thanh Dao: “Làm đổ nước.”
Cửu Ly: “Nắm đuôi ta không buông.”
Long Thanh lập tức quay.
“Ta làm gì?”
Cửu Ly đỏ tai nhưng vẫn cười rất đẹp. “Nắm. Đuôi.”
Vô Song nói tiếp: “Gọi ta là cô mắt bụi.”
Thanh Dao: “Không chịu nhận say.”
Cửu Ly: “Nói ta thơm.”
Vô Song lập tức quay sang. “Cái này cô chưa kể.”
Thanh Dao ghi rất bình tĩnh: “Phản ứng khi say không dùng làm kết luận.”
Long Thanh ngồi bật dậy rồi ôm đầu vì chóng mặt.
“Áo?”
Thanh Dao đáp: “Bị ướt nước và rượu, ta bảo cởi áo ngoài.”
“Các cô?”
Cửu Ly cười: “Canh người.”
“Cả ba?”
“Ban đầu không định.”
Vô Song chỉ Đại sư tỷ. “Nàng bị người bắt đuôi.”
Cửu Ly lập tức đá nhẹ vào chân nàng.
Thanh Dao chỉ mình. “Ta kiểm mạch.”
Vô Song chỉ chén nước. “Ta đưa nước.”
“Rồi ngủ hết?”
“Ừ.”
Long Thanh ngồi im rất lâu.
Sau đó xuống giường.
Đi tới bàn.
Lấy giấy.
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ làm gì?”
Hắn viết bốn chữ thật lớn:
CẤM RƯỢU BA THÁNG.
Vô Song bật cười trước.
Cửu Ly cười theo.
Thanh Dao hỏi: “Tính từ hôm nay?”
“Ừ.”
“Rượu thuốc?”
“Trừ khi chữa bệnh.”
“Được.”
Vô Song dựa cửa. “Người thật sự tự phạt?”
“Ừ.”
“Ta thấy một tháng đủ.”
“Ba.”
“Vì đêm qua người đâu làm gì xấu.”
“Chính vì ta không nhớ rõ.”
Cửu Ly nghe vậy nụ cười chậm lại một chút. “Sư phụ lo vượt giới hạn?”
Long Thanh nhìn ba người.
“Ừ.”
Không vòng.
Câu ấy làm không ai chọc tiếp vài nhịp.
Vô Song là người lên tiếng trước. “Không có.” Nàng nói. “Người say nhưng vẫn biết dừng. Chúng ta cũng biết.” Cửu Ly gật. Thanh Dao nói: “Sư phụ không làm gì không phù hợp.” Long Thanh thở ra. “Vậy tốt.” Vô Song nhìn hắn. “Nhưng lệnh ba tháng vẫn giữ?” “Giữ.” “Đáng tiếc.” “Cô uống phần cô.” “Không vui bằng chọc người.” “Càng phải cấm.”
Bữa sáng hôm ấy muộn hơn một canh giờ và trở thành bữa sáng ồn nhất Vô Danh trong nhiều ngày. Cửu Ly kể lại chuyện sỏi – hạt ít nhất ba lần. Vô Song tuyệt đối không bỏ chuyện “mắt cô hết bụi chưa”. Thanh Dao không trêu bằng lời nhưng lại đưa cho Long Thanh một bát canh giải rượu to gấp đôi bình thường. Hắn ăn trong im lặng, quyết tâm không phản ứng. Đến khi Vô Song hỏi “sư phụ tương lai có cần ta rót trà không”, Long Thanh ngẩng ngay. “Cô vừa nói gì?” Nàng lập tức giả như không biết. “Ta nói người bệnh tương lai nếu lại uống...” Cửu Ly nhìn. “Ta nghe.” Thanh Dao cũng. “Ta cũng.” Mị Vô Song hiếm khi bị bắt quả tang tới mức cứng một nhịp, cuối cùng thở. “Được. Ta lỡ miệng.” Long Thanh không hiểu. “Sư phụ tương lai là gì?” Cửu Ly và Thanh Dao cùng nhìn Vô Song. Nàng chống cằm. “Ta còn đang nghĩ.” Hệ thống trong đầu Long Thanh bỗng hiện một dòng rất ngắn:
[Ý nguyện bái sư: Cao.]
Hắn suýt sặc canh.
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ?”
“Không có gì.”
Vô Song híp mắt. “Hệ thống?”
Long Thanh lập tức nói: “Không.”
Ba người cùng nhìn.
Hắn cảm thấy mình nói quá nhanh.
Buổi trưa, khi Long Thanh xuống vườn sau kiểm luống hạt mới, ba nữ tử ngồi dưới Tiểu Thanh. Vô Song cuối cùng hỏi điều nàng đã nghĩ từ đêm trước. “Tại sao hai cô thật sự bái hắn?” Cửu Ly đáp trước nhưng không dùng giọng đùa: “Ta tới Vô Danh khi bị truy, mang Huyết Tỏa, mang chuyện Hồ tộc, trong đầu lúc nào cũng nghĩ phải tự xử mọi thứ. Sư phụ không dạy Huyễn Đạo. Người dạy ta quét sân, chơi cờ, trồng cây, nấu ăn. Nghe ngu đúng không?” Vô Song cười. “Một chút.” “Nhưng ta học được một chuyện lớn hơn công pháp: mất một phần không có nghĩa toàn bộ mình chết; bị khóa không có nghĩa phải sống như người bị khóa; người đã chết không cần biến thành xích buộc người sống. Ta tự chọn Huyễn Đạo, tự chọn trở về Nam Hoang khi cần, cũng tự chọn quay lại Vô Danh.” Vô Song nhìn nàng. “Còn chuyện người thích hắn?” Cửu Ly không né. “Có trước khi bái.” “Không thấy kỳ?” “Ta biết mình đang làm gì. Sư phụ không dùng danh sư phụ ép ta bất cứ chuyện tình cảm nào.” “Nếu sau này?” “Sau này tính.” Câu trả lời rất Cửu Ly.
Thanh Dao nói sau. “Ta có sư phụ Đan Y trước. Tần Mộc dạy ta cứu người, luyện đan, y lý. Sư phụ Long Thanh không thay thế.” “Vậy cô bái thêm làm gì?” “Vì ta từng nghĩ cứu được càng nhiều càng tốt, tới mức chính cơ thể mình hỏng cũng xem như giá phải trả. Ở Vô Danh, ta học được không phải lúc nào có thể giúp cũng đồng nghĩa nên giúp. Cứu người không phải làm thay người sống. Người chữa cũng là người. Ta học được cách dừng.” Vô Song nhìn. “Hắn chỉ nói mấy câu.” “Đúng.” “Cô tự hiểu.” “Đúng.” “Vậy tại sao tính là hắn dạy?” Thanh Dao nghĩ. “Bởi nếu không ở gần, ta sẽ không đặt câu hỏi ấy.” Mị Vô Song im.
Cửu Ly hỏi lại: “Cô thì sao?”
“Ta chưa biết.”
“Biết một phần rồi.”
“Cô rất thích ép người ta nói thật.”
“Cô từng làm nghề này.”
Vô Song bật cười. Sau đó nhìn Long Thanh ngoài vườn đang ngồi xổm kiểm từng lá rau như một người thật sự không liên quan ba chữ Truyền Đạo. “Ta từng nghĩ Thiên Mị là thứ bảo vệ ta, cũng là thứ định nghĩa ta. Sau đó lại ghét việc Huyết Ngục và Táng Đạo chỉ nhìn Thiên Mị. Nhưng nếu ta chính mình cũng dùng nó để giải mọi việc thì khác gì?” Thanh Dao hỏi: “Cô muốn học Vạn Pháp?” “Có.” “Tâm Đạo?” “Có lẽ.” “Mị Đạo?” “Ta không bỏ.” Cửu Ly gật. “Không cần bỏ.” Vô Song nhìn hai người. “Nếu bái hắn, hắn dạy được gì?” Cả hai đồng thanh: “Không biết.”
Ba nữ tử cùng im rồi cùng cười.
Cửu Ly nói: “Sư phụ cũng sẽ nói không biết.”
Thanh Dao: “Và có thể giao cô làm việc nhà.”
Vô Song nhắm mắt. “Ta đang cân nhắc lại.”
Nhưng tới chiều, nàng vẫn đi tìm Long Thanh.
Hắn đang cho gà ăn.
Mị Vô Song đứng ngoài hàng rào, lần này không mở mị, không tạo dáng, không vòng lời.
“Long Thanh.”
“Ừ?”
“Ta có chuyện.”
“Chờ ta rải hết.”
Nàng chờ thật.
Long Thanh rải nắm hạt cuối, phủi tay, bước ra.
“Gì?”
Vô Song nhìn hắn.
Không đùa.
Không gọi “sư phụ tương lai”.
Nàng nói:
“Ta muốn bái ngươi làm sư.”
Long Thanh đứng yên.
Một con gà mái đi ngang giữa hai người.
Hắn nhìn nó.
Rồi nhìn nàng.
“Ta không biết dạy mị thuật.”
Mị Vô Song bật cười.
“Ta biết.”
“Ta cũng không biết Vạn Pháp.”
“Ta biết.”
“Ma công càng không.”
“Ta biết.”
“Vậy cô bái ta làm gì?”
Vô Song nhìn người đàn ông trước mặt.
Lần đầu câu trả lời không cần nghĩ cách nói sao cho đẹp.
“Ta muốn học thứ ngươi biết mà ngươi không biết mình đang dạy.”
Long Thanh cau mày.
“Nghe càng đáng ngại.”
Nàng cười.
“Ta biết.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 107TTS · MỘT ĐÊM RƯỢU, BA NỮ NHÂNTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...