QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 74: AI CŨNG MUỐN MỘT NGỌN LỬA

Tiếng xích dưới nền Chủ Lô Điện kéo dài thêm ba nhịp rồi mới dừng, nhưng dư chấn vẫn truyền qua từng phiến đá như có một thứ khổng lồ vừa trở mình ở nơi rất sâu. Bệ thứ tám tối hoàn toàn, tám bệ còn lại sáng không đều, cổ lô giữa điện phát ra từng nhịp hỏa quang xanh nhạt. Không ai còn nghĩ tới chuyện thu phục linh hỏa. Hàn Xích đã quỳ trước bệ gần nhất, hai tay kết ấn, hỏa lực đỏ sẫm từ lòng bàn tay nối vào đường dẫn nhưng không đẩy ngược xuống phong cấm. Tôn Kỳ trải ba pháp bàn trên đất, liên tục đổi vị trí để xác định đoạn nào mất kết nối. Tạ Trường Xuân và Cố Dược Thành đứng hai phía giữ toàn điện. Phương Nham dẫn người chặn hành lang sau. Lạc Yến kéo nhóm Đan Y lùi khỏi tâm điện, chỉ giữ những người cần thiết. Cửu Ly không nhìn xuống nền nữa mà nhìn chính con đường ba người áo xám vừa rút. Long Thanh đứng cạnh Thanh Dao, kiếm gỗ chưa rút khỏi vỏ, hỏi câu duy nhất hắn quan tâm: “Cái dưới kia có lên được không?” Tôn Kỳ đáp ngay: “Hiện tại chưa. Nhưng nếu thêm hai ba bệ tắt, ta không dám chắc.” Long Thanh gật. “Vậy sửa bệ trước.” Hàn Xích nghe thấy, thở mạnh một cái. “Lần này không cần ngươi nhắc.”
Bệ thứ tám không vỡ. Đó lại là điều làm Tôn Kỳ khó chịu hơn. Nếu một trận kiện nổ, thay khá dễ. Nhưng thứ trước mặt giống một mạch điện bị ngắt ở đâu đó trong chính lớp đá. Hắn tháo tấm mặt bệ, lộ bên dưới ba vòng kim tuyến đan nhau cùng một rãnh hỏa dẫn về cổ lô. Một đoạn trên vòng thứ hai đã đen. “Không cháy mới.” Cố Dược Thành nhìn. “Vết cũ?” “Rất cũ. Có dấu từng vá.” Tôn Kỳ dùng đầu ngón tay gõ. “Có thể Thanh Liên Đan Quân từng sửa bệ này, nên nó yếu hơn tám bệ còn lại. Dao động vừa rồi chỉ đánh trúng đúng chỗ.” Cửu Ly hỏi từ xa: “Ngẫu nhiên?” Tôn Kỳ không đáp chắc. “Có thể. Cũng có thể người dò đã biết.” Long Thanh nhìn. “Người áo xám hỏi thứ dưới nền từ trước.” “Đúng.” Tạ Trường Xuân nói. “Cứ coi khả năng xấu hơn để chuẩn bị.”
Thanh Dao đứng cách bệ ba bước, không chạm. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể của nàng phản ứng với trận pháp theo một cách khá kỳ. Trận không phải sinh vật, nhưng Thanh Liên Sinh Viêm nằm trong đó là một nguồn sinh cơ đặc biệt, còn các đường hỏa giống mạch dẫn. Nàng không “thấy” cấu trúc kỹ thuật như Tôn Kỳ, nhưng cảm được bệ thứ tám giống một phần cơ thể không còn nhận được dòng dưỡng. “Không phải chỉ đứt vòng này.” Nàng nói. Tôn Kỳ ngẩng. “Còn đâu?” Thanh Dao chỉ vị trí gần đáy. “Dòng từ cổ lô tới đây đang bị kéo lệch. Giống bệ thứ tám không chỉ không nhận, mà một phần hỏa còn đang chảy sang bệ thứ bảy.” Hàn Xích lập tức dò. Sắc mặt ông đổi. “Đúng.” Tôn Kỳ chỉnh pháp bàn. Quả nhiên đường hỏa sau khi gặp đoạn hỏng bị vòng trấn lân cận hút sang, khiến bệ bảy sáng quá mạnh. Nếu cứ để vậy, bệ bảy có thể quá tải.
Long Thanh nhìn tám bệ đang sáng như tám bếp lửa không đều. “Một cái hỏng làm cái bên cạnh gánh.” Thanh Dao gật. “Gần như vậy.” “Vậy đừng tăng tổng lửa.” Hàn Xích lập tức quay. “Ta đang phân lại, không tăng.” “Tốt.” Ông nhìn hắn. “Ngươi thật sự coi đây là bếp?” “Hiểu kiểu đó dễ hơn.” Cửu Ly ở sau nghe, khóe môi hơi cong dù tình hình căng.
Tôn Kỳ cần thay một đoạn dẫn bằng linh kim tương thích. Hỏa Đan Môn có Hỏa Tinh Đồng, Dược Vương Cốc có Thanh Mộc Ngân. Hai loại riêng không hợp hoàn toàn. Thanh Dao nhìn sinh mạch của trận, đề nghị dùng Thanh Mộc Ngân làm lõi, Hỏa Tinh Đồng bọc ngoài. Tôn Kỳ nghĩ rồi gật. “Một cái dẫn sinh hỏa, một cái chịu nhiệt.” Hàn Xích đồng ý. Không ai tranh công. Hai bên vốn tới đây cạnh tranh cơ duyên nhưng bây giờ cùng ngồi sửa một bệ trấn. Long Thanh nhìn cảnh này thấy hợp lý hơn đánh nhau rất nhiều. Nếu cái cửa dưới chân mở ra thứ đầy tử khí, ai lấy được linh hỏa cũng chưa chắc sống mà dùng.
Trong lúc mọi người tập trung vào bệ, Cửu Ly cảm thấy lớp huyễn dấu ở hành lang phía sau bị chạm. Không mạnh. Một người thử ranh giới. Nàng không quay đầu ngay, chỉ truyền âm cho Phương Nham: “Có người trở lại.” Hắn đáp: “Bao nhiêu?” “Ít nhất hai gần, một xa.” “Áo xám?” “Chưa rõ.” Nàng lại nhìn Long Thanh. Hắn đang nghe Thanh Dao nói về hỏa đạo, không nhận ra. Cửu Ly không gọi. Việc này thuộc phần nàng.
Nàng lùi vài bước như chỉ đổi vị trí, sau đó dùng Huyễn Đạo phủ một lớp rất mỏng lên cánh cửa phòng ghi chép có phù điêu mặt trời đen. Không làm cánh cửa biến mất. Chỉ khiến vị trí thật của nó trong cảm giác thần thức lệch sang bên trái gần bốn trượng. Ở đó có một cửa phụ dẫn vào kho vỡ, bên trong trống. Nếu người bình thường nhìn bằng mắt vẫn thấy đúng, nhưng người đang lén dò từ xa bằng pháp khí sẽ bị trường huyễn kéo lệch. Cửu Ly không cần lừa mắt. Nàng chỉ cần lừa cái pháp khí.
Vài tức sau, một tia dò gần như vô hình quét tới. Đi qua cánh cửa thật. Trượt sang cửa giả. Dừng lâu hơn.
Cửu Ly hơi cong môi.
Mắc.
Nàng truyền cho Phương Nham: “Có người muốn phiến bia.”
“Bắt?”
“Chờ hắn vào.”
“Được.”
Ở giữa điện, việc sửa bệ tiến được một nửa. Tôn Kỳ vừa đặt lõi Thanh Mộc Ngân thì toàn bộ cổ lô bỗng rung một nhịp. Hàn Xích cau. “Có người đang kích từ ngoài.” Tôn Kỳ không ngẩng. “Ở đâu?” “Không phải bệ tám. Bệ ba và năm.” Hai bệ vốn ổn định bỗng cùng mờ đi rất nhẹ. Không đủ tắt, nhưng khiến Sinh Viêm dưới lò phải dồn hỏa phân bố.
Tạ Trường Xuân lập tức nói: “Người áo xám đang ép chúng ta.”
Cửu Ly lạnh giọng: “Hắn muốn lửa rời lò.”
Long Thanh hỏi: “Vì cửa dưới?”
“Ừ.”
Hàn Xích siết tay. “Nếu cứ để dao động từ ngoài đánh vào từng bệ, sửa một cái không đủ.” Tôn Kỳ nói: “Ta cần mười lăm tức nữa cho bệ tám.” “Ngươi có.” Hàn Xích đứng lên, hai tay mở, một vòng hỏa đỏ tách thành tám sợi giữ mức hỏa từng bệ. Không phải thay Sinh Viêm, chỉ giảm dao động.
Thanh Dao nhìn những sinh mạch mới trong tay mình. Nàng có thể dùng hỏa tức Sinh Viêm để giúp một bệ. Nhưng chưa chắc nên. Long Thanh thấy nàng nhìn cổ tay. “Cô định làm gì?” “Ta có một tia hỏa tức.” “Có cần?” “Có thể giúp ổn bệ ba.” “Có người khác làm được?” Hàn Xích đáp thay: “Ta giữ được mười lăm tức.” Long Thanh quay lại Thanh Dao. “Vậy cô đừng.” Nàng gật ngay. Không tranh phần. Đây chính là điều nàng đang học.
Phía hành lang, người đầu tiên bước vào vùng huyễn là một áo nâu. Hắn di chuyển rất khéo, đợi đúng lúc tất cả hỏa đạo cùng rung mới lướt qua mép. Một bàn tay cầm vật giống kim dài, tay kia giữ túi trữ vật. Hắn không lao tới cổ lô. Đi thẳng cửa giả. Điều đó xác nhận mục tiêu.
Phương Nham nấp trong bóng hành lang, chưa động.
Người áo nâu đưa kim dò lên cửa giả.
Cạch.
Cửa mở.
Hắn biến vào.
Phương Nham lập tức truyền: “Một vào.”
Cửu Ly hỏi: “Người thứ hai?”
“Chưa.”
Nàng không sốt ruột.
Bên trong kho trống, người áo nâu đi được vài bước mới thấy sai. Nhưng khi hắn quay, cánh cửa sau đã biến thành ba cánh giống nhau. Không phải đại huyễn. Chỉ đủ khiến hắn mất hai tức phân biệt. Hai tức đó là quá nhiều.
Phương Nham bước vào.
Một tiếng va rất ngắn.
Không kiếm khí lớn.
Không nổ.
Sau ba nhịp, người áo nâu bị kéo ra, phong linh lực, miệng bị chặn trước khi kịp cắn thứ gì trong răng.
Cửu Ly nhìn. “Có độc tự sát?”
Phương Nham kiểm tra. “Không. Chỉ ngọc hủy tin.”
“Giữ.”
Người thứ hai ngoài hành lang lập tức biết đồng bạn mất liên lạc. Hắn không vào. Rút.
Cửu Ly không đuổi.
“Chỉ một là đủ.”
Long Thanh lúc này mới nghe Phương Nham báo, quay. “Bắt được?”
“Ừ.”
“Cô không đi?”
“Không.”
“Rất tốt.”
Cửu Ly lập tức cười. “Sư phụ khen lần hai.”
“Đúng.”
“Có thưởng?”
“Bánh.”
Nàng khựng. “Bánh?”
“Đi đường còn.”
Cửu Ly nhìn hắn một lúc rồi cười. “Cũng được.”
Thanh Dao đang đứng gần nghe, khóe môi cong. Không khí căng được hạ đúng một nhịp, nhưng ngay sau đó một tiếng rẹt vang từ dưới nền phía bệ năm. Không phải xích. Là đá nứt.
Tôn Kỳ quát: “Bệ tám xong!”
Hắn ép tấm mặt xuống. Thanh Mộc Ngân sáng. Hỏa Tinh Đồng bắt lửa. Bệ tám từ tối chuyển thành xanh nhạt.
Tất cả thở được nửa hơi.
Rồi bệ năm chao mạnh.
Không tắt.
Nhưng một đường dẫn phụ dưới nó phát ra tiếng nứt và hỏa lực phóng sang hành lang bên Sinh Mạch Viện.
Tạ Trường Xuân lập tức quay.
“Người phía sau còn đang kích!”
Hàn Xích quát: “Không giữ được cả hai hướng!”
Một luồng nóng chạy qua tường.
Ở hành lang phụ, Lạc Yến cùng hai đệ tử Đan Y đang chuyển những ngọc phiến Sinh Mạch Viện ra khỏi vùng rung. Tôn Kỳ có một đệ tử Thiên Công ở đó hỗ trợ. Một đệ tử Hỏa Đan cũng vừa đi lấy Hỏa Tinh Đồng dự phòng.
Mặt đất dưới họ nứt.
Lạc Yến chỉ kịp quát:
“Lùi!”
Ầm!
Một đoạn trần hành lang sập.
Bụi đá tràn.
Không khí trong Chủ Lô Điện lập tức đổi.
Thanh Dao quay mạnh.
“Lạc sư tỷ!”
Nàng chạy tới.
Long Thanh theo hai bước rồi dừng vì Tạ Trường Xuân đã quát: “Không ai không cần thiết vào hành lang!”
Thanh Dao không lao thẳng vào đống đá. Nàng dừng đúng mép. Đây là thay đổi rất lớn. Trước kia nàng có thể đã dùng linh lực phá ngay.
“Có mấy người?”
Một đệ tử ngoài cửa đáp: “Năm!”
“Có ai ra?”
“Không!”
Thanh Dao nhắm mắt, Thái Sơ Sinh Mệnh Thể mở trong phạm vi vừa đủ. Sinh cơ phía sau đá hiện thành năm điểm. Ba ổn. Một yếu. Một rất yếu.
“Năm còn sống.”
Lời đầu tiên khiến mọi người bớt hoảng.
“Người gần trái ổn. Hai giữa ổn. Phía sâu có một người sinh cơ giảm nhanh.”
Tạ Trường Xuân hỏi: “Khoảng cách?”
“Gần mười trượng.”
Tôn Kỳ lập tức tới. “Không phá toàn bộ. Trần còn chịu lực.” Hắn quét. “Nếu nổ đá, sập thêm.”
Thanh Dao nhìn. “Có đường nhỏ bên dưới.”
Tôn Kỳ kiểm. “Đúng. Một khe thông.”
“Ta vào.”
Long Thanh lập tức hỏi: “Có cần cô vào?”
“Ta phải xác định thương.”
“Người khác?”
Lạc Yến chính là người Đan Y mạnh nhất bị kẹt. Hai đệ tử bên trong tu vi thấp hơn. Thanh Dao hiểu.
“Ta cần vào.”
Hắn không cấm vô lý.
“Vậy không tự nâng đá.”
“Ừ.”
“Không dùng bản nguyên quá mức.”
“Ừ.”
“Có chuyện gọi.”
“Ừ.”
Cửu Ly đã tới. “Ta đi cùng.”
Thanh Dao lắc. “Khe nhỏ. Cô ở ngoài giữ đường.”
Nàng không tranh.
“Được.”
Đúng lúc ấy, Thanh Liên Sinh Viêm dưới cổ lô lại bùng.
Hỏa đạo vừa bị chấn khiến nó rời vị trí thêm một lần.
Đóa sen xanh bay lên.
Tất cả người Hỏa Đan nhìn.
Nó không ở giữa lò nữa.
Bay thẳng tới Thanh Dao.
Hỏa ấn trên cổ tay nàng sáng rõ.
Hàn Xích đổi sắc.
“Khoan.”
Thanh Dao quay.
Sinh Viêm dừng trước nàng.
Lần này gần hơn lần trước.
Không thử đầu ngón.
Không vòng quanh.
Đóa lửa mở đủ chín cánh, hỏa tức nối với dấu sen trên cổ tay.
Hàn Xích nói rất nhanh: “Đây có thể là lần liên kết tiếp theo. Nếu cô mở sinh mạch, khả năng hỏa chủng nhận cô rất cao.”
Thanh Dao nhìn linh hỏa.
Rồi nhìn khe đá.
Bên trong, điểm sinh cơ yếu nhất đang tụt.
Một đệ tử hỏi từ xa: “Diệp sư tỷ... linh hỏa...”
Không ai cần giải thích.
Đây là cơ duyên lớn.
Có thể chỉ một lần.
Sinh Viêm đang rời vị trí.
Nếu Thanh Dao quay đi, chưa chắc nó chờ.
Nếu mở mạch ngay, có lẽ nàng có thể nhận.
Chỉ cần vài chục tức.
Có thể ít hơn.
Bên trong cũng chỉ vài chục tức.
Chính vì vậy lựa chọn mới thật.
Không phải một bên dễ dàng chờ vô hạn.
Thanh Dao do dự đúng một nhịp.
Long Thanh đứng sau nhìn nàng.
Không ra lệnh.
Chỉ hỏi:
“Người trong đá chờ được không?”
Thanh Dao cảm nhận.
“Người sâu nhất... không.”
“Còn lửa?”
Nàng nhìn.
Không biết.
Long Thanh nói:
“Lửa còn ở đó.”
Hắn chỉ khe.
“Người dưới đá không chờ được.”
Thanh Dao thở ra.
Không nói thêm.
Nàng quay lưng với Thanh Liên Sinh Viêm.
“Cứu người.”
Hàn Xích nhìn theo.
Không ngăn.
Một đệ tử Hỏa Đan khẽ gọi: “Trưởng lão?”
Ông chỉ nói:
“Để nàng đi.”
Thanh Dao cúi vào khe.
Tôn Kỳ dùng chống đá tạo một khoảng vừa đủ. Tạ Trường Xuân giữ trần bằng linh lực từ ngoài nhưng không nâng, tránh mất cân bằng. Thanh Dao bò qua. Không đẹp. Áo dính bụi. Tay trầy. Nhưng nàng không quan tâm.
Cửu Ly đứng ngoài giữ dây.
Long Thanh cầm đầu dây còn lại.
“Sao lại dây của ta tiếp?”
Cửu Ly nghe giữa căng thẳng vẫn đáp: “Hữu dụng.”
“Ta đã nói.”
“Vâng.”
Bên trong tối.
Thanh Dao dùng ngọc sáng.
Người đầu tiên là đệ tử Thiên Công, chân bị kẹt nhưng tỉnh. “Diệp sư tỷ.”
“Đừng cử động.”
“Lạc trưởng lão ở sâu.”
“Ta biết.”
Nàng kiểm rất nhanh. Không nguy cấp. Đánh dấu.
Người thứ hai là đệ tử Hỏa Đan, vai gãy.
Ổn.
Người thứ ba là Đan Y trẻ, đầu chảy máu nhưng tỉnh.
Người thứ tư là Lạc Yến. Một phiến đá đè ngang đùi, nhưng sinh cơ vẫn ổn. Nàng vừa thấy Thanh Dao đã quát nhỏ: “Đừng dùng bản nguyên cứu ta.”
Thanh Dao gần như cười.
“Ta biết.”
“Người cuối ở sau.”
“Ừ.”
Nàng đi sâu.
Ở cuối khe là một đệ tử Đan Y tên Tiểu Trúc, người từng phụ nàng đêm mưa. Cô gái bị một tảng đá ép ngang ngực, mặt trắng, hơi thở rất yếu.
Thanh Dao quỳ.
Sinh Mệnh Thể lập tức cho nàng biết vấn đề.
Xương sườn gãy.
Một đầu xương ép phổi.
Không thể kéo đá bừa.
Sinh cơ đang giảm vì hô hấp.
“Tiểu Trúc.”
Mắt người kia mở rất nhẹ.
“Thanh... Dao sư tỷ...”
“Đừng nói.”
Thanh Dao truyền ra ngoài: “Người sâu nhất bị ép ngực. Cần nâng đá rất ít, không được giật.”
Tôn Kỳ hỏi: “Bao nhiêu?”
“Khoảng hai tấc.”
Tạ Trường Xuân nói: “Ta làm.”
“Chậm.”
“Được.”
Đá nâng.
Tiểu Trúc đau tới co.
Thanh Dao đặt châm.
Không truyền bản nguyên.
Chỉ phong đau, giữ mạch.
Nhưng phổi vẫn khó.
Nàng cần thời gian.
Ngoài cửa, Thanh Liên Sinh Viêm vẫn chưa quay về lò.
Đóa sen lửa đứng ở nơi Thanh Dao vừa rời.
Một tức.
Hai.
Sau đó nó di chuyển.
Hàn Xích nhìn.
Không phải về cổ lô.
Nó bay về hành lang sập.
Cửu Ly thấy trước.
“Lửa tới.”
Long Thanh quay.
Sinh Viêm lướt qua họ.
Không nóng.
Dừng trước khe đá.
Hàn Xích đi sau, mắt hoàn toàn khác.
“Không ai chạm nó.”
Đóa sen thu nhỏ.
Lọt qua khe.
Trong sâu, Thanh Dao đang giữ Tiểu Trúc bỗng thấy ánh xanh.
Nàng quay.
Sinh Viêm tới.
Không phải nàng gọi.
Không phải nàng thu.
Nó tự tới.
Tiểu Trúc đã bắt đầu lạnh tay.
Thanh Dao nhìn ngọn lửa.
Trong một khoảnh khắc, nàng không nghĩ tới nhận chủ.
Không nghĩ cơ duyên.
Không nghĩ mình.
Chỉ một bệnh nhân.
Nàng nói rất nhỏ:
“Nếu ngươi muốn chọn ta...”
Sinh Viêm rung.
“Vậy trước tiên giúp ta giữ người này sống.”
Một cánh lửa tách.
Bay tới ngực Tiểu Trúc.
Thanh Dao không dẫn vào cơ thể.
Chỉ để hỏa tức bao ngoài.
Nhiệt xanh lan qua da.
Không đốt.
Không ép xương.
Chỉ giữ sinh cơ ở vùng phổi không tiếp tục suy.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể của Thanh Dao lập tức cảm thấy rõ: Sinh Viêm đang làm đúng bản chất của nó.
Dưỡng.
Không chữa thay.
Không hồi phục xương ngay.
Chỉ giữ phần sống không tắt.
Ngoài hành lang, Hàn Xích nhắm mắt cảm nhận rồi thở ra rất chậm.
Một đệ tử hỏi:
“Trưởng lão...”
Ông không trả lời ngay.
Chỉ nhìn ngọn lửa đã bỏ cổ lô, bỏ tất cả đan sư đang chờ, tự chui vào một khe đá bẩn để giữ một người bị thương.
Lúc ấy Hàn Xích hiểu.
Thanh Liên Sinh Viêm chưa từng quan tâm ai tranh nó.
Nó đang nhìn một thứ khác.
Và Diệp Thanh Dao vừa lựa chọn đúng thứ mà bản thân ngọn lửa coi trọng hơn cả việc được thu phục.
Sinh mệnh.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 74TTS · AI CŨNG MUỐN MỘT NGỌN LỬATa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...