Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 114: DƯỢC TRÌ KHÔNG DÀNH CHO SƯ PHỤ
Lần ngâm dược thứ hai được Thanh Dao chuẩn bị từ sáng nhưng tới gần giữa trưa mới bắt đầu. Không phải vì thiếu thuốc mà vì nàng muốn cơ thể Ngao Tuyết Ly có một buổi sáng hoàn toàn yên, không vận long nguyên, không đi quá nhiều, không để Long Tỏa có lý do phản ứng trước khi vào nước. Ba vị dược chính đều rất thường so với thân phận Long nữ: Ôn Mạch Thảo, Thanh Tức Căn và một loại lá tím thấp cấp có tác dụng làm cơ thể tự tản nhiệt theo da thay vì dồn vào mạch. Tuyết Ly xem danh sách đã cau. “Không có Băng Tủy Hoa?” Thanh Dao đáp: “Không.” “Long Dương Dịch?” “Không.” “Hải Tâm Noãn Ngọc?” “Không có.” “Ở Long Cung, nội hàn Băng Long thường dùng ba thứ này.” “Ở đây cô không bị nội hàn bình thường.” “Những thuốc này quá yếu.” “Ta cần yếu.” “Cô luôn muốn chậm.” “Vì cơ thể cô đang bị một cái khóa phản ứng với lực mạnh.” Tuyết Ly đã quen phần nào nên chỉ thở chậm, không tranh tiếp. Vô Song đứng cạnh kiểm nhiệt nước bằng tay, nói: “Nhị sư tỷ chữa ta cũng vậy. Ta muốn giải Huyết Ấn nhanh, nàng bắt ta ngồi uống thuốc.” Cửu Ly đang treo rèm quanh dược trì quay sang: “Cô còn từng định dùng ma hỏa tự đốt một lớp huyết văn.” Vô Song ho. “Chuyện cũ.” Tuyết Ly nhìn Tam đệ tử. “Ngươi thật sự từng định?” “Ta từng sống một mình, cách chữa thường là cái gì cản thì phá.” “Hợp lý.” “Đúng. Sau đó ta gặp Thanh Dao.” Nhị sư tỷ không ngẩng. “Hai người đừng biến tự làm hỏng mình thành tri kỷ.” Cửu Ly bật cười.
Dược trì không phải suối trời hay linh tuyền quý. Chỉ là một bể đá nhỏ phía sau nhà, vốn Long Thanh đào để Thanh Dao ngâm một số dược liệu cần giữ nhiệt, sau đó được sửa thêm đường dẫn nước. Thanh Dao chọn nơi này vì dễ kiểm nhiệt hơn ao. Rèm được dựng kín ba phía, phía còn lại là tường đá. Cửu Ly tự kiểm một vòng bằng thần thức. Vô Song dùng Ảnh Tuyến che thêm khe ở góc. Tuyết Ly nhìn hai người. “Không cần làm quá.” Cửu Ly đáp: “Sư phụ không nhìn, nhưng đệ tử khác có thể đi ngang.” Vô Song cười: “Và điện hạ sẽ đóng băng cả phong nếu thấy nam nhân.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Ta chỉ phản xạ một lần.” “Một lần đủ đông nửa bể.” “Ngươi nhắc mãi?” “Ta nhớ tốt.” Thanh Dao chen vào: “Không nói nữa. Cởi lớp ngoài, vào nước chậm. Không để vết vai ngập hoàn toàn lúc đầu.” Ba nữ tử lập tức chuyển sang việc chữa. Long Thanh hoàn toàn không được thông báo thời điểm cụ thể vì Thanh Dao nghĩ hắn đang ở trước núi sửa bờ rau. Đây là sai sót rất nhỏ, và thường những tình huống hài nhất ở Vô Danh đều bắt đầu từ một sai sót rất nhỏ.
Tuyết Ly bước xuống nước khi nhiệt chỉ cao hơn thân nhiệt bình thường một chút. Với người khác gần như không gọi là nóng, nhưng Băng Long huyết hiện tại của nàng rất nhạy. Ngón chân vừa chạm, mặt nước đã xuất hiện một lớp sương mỏng. Thanh Dao nói: “Không ép.” “Ta không.” “Huyết mạch đang tự phòng.” Cửu Ly đứng sau dùng một tầng Huyễn Tâm cực mỏng, không tạo cảnh, chỉ giảm cảm giác môi trường “đang tấn công”. Vô Song dùng Nhu Phong thổi hơi dược quanh mép để nhiệt phân bố đều. Tuyết Ly ngồi xuống từng chút, tới khi nước lên dưới vai mới dừng. Phần tóc trắng xanh được buộc cao, vài sợi rơi cạnh cổ. Long lân ở xương quai xanh hiện rõ hơn khi nội hàn bị nhiệt kéo. Vô Song nhìn một lần rồi nói: “Long lân đẹp.” Tuyết Ly đáp: “Không dùng để trang trí.” “Ta chỉ khen.” “Ngươi thường khen có mục đích.” “Ta đang tập nói thật.” Cửu Ly thêm: “Tam sư muội lần này thật.” Tuyết Ly không biết tại sao một câu khen đơn giản ở Vô Danh cũng có thể kéo theo lịch sử tu tâm của người khác.
Thanh Dao bắt đầu kiểm. “Thả Băng Long nguyên tự chạy. Không dẫn.” Tuyết Ly nhắm mắt. Đây là phần khó. Từ nhỏ nàng học kiểm soát. Mỗi dòng long nguyên phải theo ý, mỗi nhịp hô hấp đều có pháp. Giờ bảo không dẫn nghe như bỏ tay khỏi cương giữa lúc cưỡi linh thú. Nhưng nàng làm. Long nguyên chảy từ bụng dưới lên, tới vòng Long Tỏa thì chậm. Một phần muốn theo đường cũ bị khóa dẫn sang vòng bên, phần rất nhỏ lại thử khe mới đã hình thành từ hai vết rạn. Thanh Dao cảm được, nói rất thấp: “Đừng chú ý vào nó.” Tuyết Ly cau dù mắt vẫn nhắm. “Không chú ý thì sao giữ?” “Không giữ.” “Nếu nó tán?” “Tán thì tán. Cơ thể tự chọn.” “Long mạch không thể để tự do như vậy.” Cửu Ly nói: “Huyết mạch không phải lúc nào cũng ngu hơn mình.” Tuyết Ly nhớ Cửu Ly có bảy chân vĩ còn khóa, cuối cùng không cãi. Nàng thả.
Đúng lúc ấy có tiếng bước chân phía ngoài.
Ba nữ tử trong dược trì đều nghe.
Cửu Ly quay ngay.
“Dừng.”
Bên ngoài, Long Thanh đang xách hai thùng nước ấm, một tay một thùng. “Thanh Dao bảo cần nước.”
Vô Song lập tức nói:
“Sư phụ để ngoài.”
Thanh Dao cũng: “Để cạnh rèm, không vào.”
Long Thanh đứng lại. “Được.”
Tuyết Ly đang trong trạng thái thả huyết mạch, phản ứng chậm hơn lý trí. Vừa nghe giọng nam ngay sau rèm, bản năng phòng thân của Long tộc bật trước. Băng Long nguyên bùng một nhịp.
“Rắc.”
Nửa mặt dược trì đóng băng.
Không dày nhưng đủ khiến Thanh Dao nhắm mắt.
“Ta vừa bảo không vận.”
Tuyết Ly mở mắt, sắc mặt lạnh mà tai hơi nóng. “Ta không cố.”
Vô Song nhìn lớp băng. “Sư phụ chỉ mang nước.”
Tuyết Ly nói ra ngoài rèm: “Tại sao ngươi tới đây?”
Long Thanh trả lời rất bình thường: “Mang nước.”
“Ngươi không biết ta đang ngâm?”
“Không.”
Một nhịp im.
Long Thanh nói tiếp:
“Ta không biết cô ở trong. Xin lỗi. Nước để ngoài.”
Tiếng thùng gỗ đặt xuống.
Sau đó bước chân đi xa.
Không dừng lại.
Không hỏi “có cần gì nữa không”.
Không nói một câu trêu.
Không cố nhìn bóng qua rèm.
Đi thẳng.
Tuyết Ly ngồi giữa nửa bể nước đã đóng băng, ánh mắt nhìn về phía rèm dù chẳng thấy gì. Vô Song chống thành bể, khóe môi cong. “Điện hạ.” “Đừng.” “Ta chưa nói.” “Mặt ngươi nói.” Cửu Ly cũng hơi cười. “Sư phụ thật sự không biết.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Ta biết.” Thanh Dao đang dùng Sinh Viêm làm tan lớp băng, nói: “Phản xạ vừa rồi làm đường mạch trái căng. Cô phải học tách nguy hiểm thật với xấu hổ.” Cả Cửu Ly và Vô Song cùng quay nhìn Nhị sư tỷ. Tuyết Ly cũng. Thanh Dao hỏi: “Ta nói sai?” Vô Song lập tức: “Không. Chỉ quá thẳng.” Tuyết Ly nói: “Ta không xấu hổ.” Thanh Dao gật. “Vậy càng dễ. Lần sau đừng bùng long lực.” Cửu Ly phải quay mặt.
Sau khi nước được làm tan và thêm hai thùng nước ấm Long Thanh mang, quá trình mới tiếp tục. Lần này Tuyết Ly thả lỏng khó hơn vì đầu óc cứ nhớ chuyện ngoài rèm. Không phải vì nàng nghĩ Long Thanh có ý gì. Chính vì hắn không có ý nên cảm giác mới lạ. Nàng từng gặp rất nhiều nam nhân có giáo dưỡng tốt, biết giữ lễ, biết tránh nhìn. Nhưng thường phía sau lễ vẫn có mục đích: hôn phối, quan hệ Long Cung, huyết mạch, quyền lực, ân nghĩa. Long Thanh lại giống người thật sự thấy một nữ nhân đang tắm thuốc là việc không nên vào, đơn giản vậy. Nàng nhớ lần hắn ở ngoài phòng đêm đầu, lúc áo nàng rách do thương thế cũng lập tức rời mắt. Không có vẻ giả vờ thanh cao. Hắn rõ ràng vẫn nhận biết mỹ sắc; nàng từng thấy cách hắn phản ứng với Cửu Ly và Vô Song. Chính vì vậy việc hắn biết giới hạn càng có trọng lượng hơn kiểu người hoàn toàn vô cảm. Tuyết Ly tự nhận ra mình đang nghĩ quá nhiều, lập tức kéo tâm trí về mạch. Thanh Dao ngay lúc đó nói: “Đúng. Tập trung cơ thể.” Tuyết Ly mở mắt. “Cô đọc suy nghĩ?” “Không. Mạch cô vừa loạn.” Vô Song bật cười. “Ta tưởng chỉ sư phụ làm người khác nghĩ bị nhìn thấu.” Tuyết Ly nhắm mắt lại.
Khoảng một khắc sau, Thanh Dao phát hiện điểm quan trọng. Phần nội hàn không phản ứng với dược theo kiểu độc bị đẩy ra. Nó tan rồi lại sinh từ chính long nguyên. Nàng đổi ba vị trí Sinh Viêm, quan sát thêm, sau đó hỏi: “Trước khi rơi xuống Hàn Nguyệt Sơn, cô từng cưỡng vận công pháp hàn hệ đúng không?” Tuyết Ly im. “Ta đã nói.” “Cô nói cưỡng vận Băng Long nguyên. Ta hỏi công pháp cụ thể.” “Không liên quan.” “Có. Nội hàn sinh ra từ đường vận công, không phải độc.” Tuyết Ly mở mắt. Cửu Ly và Vô Song không chen. Thanh Dao nói tiếp: “Nếu ta hiểu sai nguồn, chữa sai.” Một lúc sau, Tuyết Ly mới đáp: “Băng Tâm Hóa Long Quyết.” Cửu Ly chưa nghe. Vô Song cũng. Tuyết Ly giải thích ngắn: “Một môn hoàng tộc Băng Long dùng để đẩy huyết mạch vào trạng thái cực tĩnh rồi bùng long nguyên trong thời gian ngắn. Không phải cấm thuật, nhưng chỉ dùng khi mạch nguyên vẹn.” “Cô dùng khi có Long Tỏa.” “Ta không còn cách.” “Bao nhiêu tầng?” “Tầng bốn.” Thanh Dao cau. “Cơ thể hiện tại chịu được?” “Bình thường được.” “Ta hỏi lúc bị khóa.” Tuyết Ly im. “Không.” Thanh Dao kết luận ngay. “Vậy nội hàn là phản lực của chính Băng Long nguyên bị Long Tỏa chặn rồi dội ngược. Không phải độc ngoại lai.”
Thông tin này thay đổi toàn bộ hướng chữa. Thanh Dao không cần tìm thuốc giải độc nữa. “Nếu vậy, chúng ta có ba việc. Một, chữa vết không gian. Hai, làm cơ thể tự tiêu nội hàn tồn dư. Ba, xây đường long nguyên mới để sau này Băng Tâm Hóa Long Quyết không đập thẳng vào Long Tỏa.” Tuyết Ly hỏi: “Cô nghĩ Nhân tộc có thể sửa long mạch?” “Ta không sửa long mạch thay cô.” “Vậy?” “Ta giữ cho cô còn đường tự sửa.” Câu này rất quen với Cửu Ly. Đại đệ tử nhìn Thanh Dao rồi nhìn Tuyết Ly. “Giống bài của Thanh Dao trước kia.” Thanh Dao gật. “Sư phụ từng nói cứu cây không phải làm thay nó lớn.” Vô Song thêm: “Và không biết thì đừng chọc.” Tuyết Ly mở mắt. “Các cô lấy chuyện trồng cây áp lên Long tộc?” Cửu Ly nói rất bình thản: “Ta từng dùng quét sân phá Huyết Tỏa.” Nữ Long tộc không nói được gì nữa. Vô Danh đúng là nơi mọi hệ thống tu luyện đều có nguy cơ bị kéo xuống ngang rau, gà và hàng rào.
Thanh Dao điều chỉnh dược trì sau khi hiểu nguồn nội hàn. Nước giảm nhiệt một chút, Sinh Viêm không cố làm ấm mà chỉ giữ nhịp. Tuyết Ly được yêu cầu thả Băng Long nguyên qua nhánh mới. Lần đầu dòng khí chỉ đi được một đoạn rồi quay. Lần hai dài hơn. Tới lần ba, vết rạn thứ hai rung nhưng không siết. Long Tỏa cố hút một phần nguyên lực về vòng giữa, nhưng nhánh mới tránh được khoảng ba thành. Không phải phá khóa. Không đột phá. Chỉ một vòng vận hành gần hoàn chỉnh mà cấm không kiểm soát hết. Tuyết Ly cảm thấy rõ, tim đập nhanh. Theo bản năng nàng muốn tăng lực để mở rộng ngay. Thanh Dao nói ngay: “Dừng.” “Ta còn có thể.” “Chính vì có thể mới dừng.” “Chỉ thêm một vòng.” “Không.” “Một nửa.” “Không.” Cửu Ly cười. “Đừng mặc cả với Thanh Dao.” Vô Song gật. “Ta thử rồi.” Tuyết Ly cuối cùng thu. Long Tỏa yên. Vết rạn không khép. Thanh Dao kiểm, thở nhẹ. “Tốt hơn dự kiến.” Chỉ bốn chữ, nhưng đối với Ngao Tuyết Ly còn đáng giá hơn rất nhiều lời khen từ Long Y trong cung.
Sau khi ngâm xong, ba nữ tử giúp nàng thay lại y phục. Không có cảnh quá mức. Chỉ tóc Tuyết Ly còn ướt, một phần da sau cổ có long lân xanh nhạt do vừa vận huyết. Vô Song nhìn rồi nói: “Nếu sư phụ thấy chắc sẽ nói đẹp.” Tuyết Ly quay. “Hắn thường nói với các cô?” Cửu Ly đáp trước: “Có mắt thì nói đẹp.” “Không thấy vô lễ?” “Tùy cách.” Vô Song cười: “Sư phụ khen rất thẳng. Ta hỏi ta đẹp không, hắn nói đẹp. Rất đẹp.” Cửu Ly lập tức: “Hắn cũng nói ta rất đẹp.” Thanh Dao đang xếp thuốc bị Vô Song kéo vào: “Còn Nhị sư tỷ giống trà.” Tuyết Ly không hiểu. “Giống trà là khen?” Thanh Dao hơi bất đắc dĩ. “Không cần phân tích.” Vô Song nói: “Ngồi lâu thấy dễ chịu.” Cửu Ly cười. Tuyết Ly nhìn ba nữ tử. Một Cửu Vĩ, một Sinh Mệnh Thể, một Thiên Mị Ma, vậy mà đang ngồi cạnh dược trì so lời khen của một người không có linh căn. Nếu người Long Cung thấy, rất có thể cho rằng nàng trúng huyễn.
Tuyết Ly ra khỏi dược trì khi chiều đã xuống. Cửu Ly và Vô Song đi trước mang dược cụ, Thanh Dao ở lại kiểm bể. Nàng tự đi về sân, tóc chỉ được lau sơ. Gió núi thổi qua khiến vài sợi trắng lam bám vào má. Long Thanh đang ngồi trước hiên vá một cái giỏ tre. Thấy nàng đi, hắn chỉ nhìn một lần rồi lấy chiếc khăn sạch đang phơi trên thành ghế đưa ra. “Tóc còn ướt.” Tuyết Ly dừng. “Ta tự hong.” Nói xong mới nhớ hôm nay không nên vận long lực. Long Thanh cũng nhớ. “Vậy lau.” Nàng nhận khăn. Hắn quay lại vá giỏ. Không nhìn thêm. Vô Song vừa từ bếp trở ra đúng lúc thấy cảnh ấy, lập tức cười: “Sư phụ nhà ta rất biết chăm mỹ nhân theo cách không biết mình đang chăm.” Cửu Ly đi sau quay ngay. “Nhà ta là sao?” “Ta cũng là đệ tử.” “Ta nói cách cô dùng.” “Đại sư tỷ muốn độc chiếm từ?” “Ta chỉ chỉnh.” Thanh Dao ở sau cùng nói: “Hai người đừng cãi cạnh bệnh nhân.” Tuyết Ly cầm khăn, lạnh giọng: “Ta không cần chăm.” Long Thanh đáp mà không ngẩng: “Vậy trả khăn.” Nàng siết khăn. “Ta đang dùng.” “Ừ.” Vô Song lại cười. Tuyết Ly quyết định không nói tiếp.
Buổi tối Thanh Dao kiểm lần cuối và công bố ba kết quả. Một, nội hàn giảm thêm gần hai thành. Hai, nhánh long nguyên mới dài thêm một đoạn và đã hoàn thành gần một vòng vận hành. Ba, vết rạn thứ hai ổn định. Tuyết Ly hỏi: “Vậy ngày mai ta có thể vận hai thành?” “Một.” “Hôm nay ta không vận.” “Ngày mai một.” “Ta cần tự bảo vệ.” Cửu Ly nói: “Ở Vô Danh hiện tại không ai yêu cầu cô chiến.” “Nếu người truy tới?” Vô Song đáp: “Thì trước tiên còn ba đệ tử, Thanh Vân, và...” Nàng nhìn Tiểu Hắc ngoài cửa. “...một con chó.” Tuyết Ly không tranh phần cuối. “Một thành.” nàng nói, coi như chấp nhận. Thanh Dao gật.
Mọi thứ đáng lẽ kết thúc ở đó.
Nhưng tới giờ Tý, Long Tỏa đột ngột kích.
Không có dấu hiệu từ trước.
Ngao Tuyết Ly đang nằm ngủ thì cả người cong lên theo phản xạ. Một vòng đỏ lam hiện qua lớp áo sau lưng, ba đường cấm vốn mờ bỗng siết như dây thép. Nàng bật dậy, hàn khí tràn ra làm mép giường đóng sương. Thanh Dao ở phòng gần lập tức cảm được, chạy tới. Cửu Ly và Vô Song chỉ sau vài nhịp. Long Thanh chậm hơn, khoác áo ngoài đi tới cửa.
“Lại truy dấu?”
Cửu Ly kiểm ngay. “Không giống lần trước.”
Vô Song đặt hai ngón lên không khí, cảm ma – long dao động. “Không có tín hiệu đang hỏi vị trí. Đây là lệnh trực tiếp vào ấn.”
Tuyết Ly nghiến răng.
“Có người... tăng quyền Long Tỏa.”
Thanh Dao đặt Sinh Viêm ngoài lưng nhưng không chạm cấm. “Vết rạn đang bị ép.”
Vòng ngoài của Long Tỏa sáng mạnh.
Hai vết rạn nhỏ vừa ổn định suốt ngày bắt đầu co.
Tuyết Ly theo bản năng muốn vận Băng Long nguyên chống. Thanh Dao lập tức giữ cổ tay.
“Không.”
“Nếu không nó sẽ khép!”
“Cô càng kéo nó càng siết.”
“Ta không thể nhìn nó khóa lại!”
Cửu Ly bước tới, giọng thấp: “Ta hiểu. Nhưng nghe Thanh Dao.”
Ngao Tuyết Ly nhìn nàng. Một Cửu Vĩ có bảy chân vĩ còn bị khóa đang nói câu đó. Nàng thở mạnh, cố thu long lực.
Vô Song kiểm hướng. “Tín hiệu rất xa. Không ở quanh Thanh Vân.”
“Có cắt được?” Cửu Ly hỏi.
“Không như lần trước. Nó không cần định vị. Chỉ ra lệnh cho ấn.”
Thanh Dao nhìn cấu trúc, sắc mặt nghiêm hơn.
“Vết rạn thứ hai sắp khép một nửa.”
Long Thanh đứng ở cửa, không hiểu cấm thuật nhưng thấy Tuyết Ly đau.
“Có cần làm gì?”
Thanh Dao đáp:
“Đêm nay giữ được mạch trước.”
“Ngày mai?”
Nàng nhìn vòng cấm đang siết.
“Ngày mai không còn chỉ là dưỡng thương nữa.”
Ngao Tuyết Ly mở mắt.
Ánh xanh băng lạnh hẳn.
Long Tỏa sau lưng lại siết thêm một vòng.
Ở ngoài Vô Danh, con cá đen bạc dưới ao bất ngờ nổi lên.
Đường vàng trên vảy sáng.
Tiểu Hắc mở mắt.
Tiểu Kim dựng lông.
Nhưng lần này Thanh Dao không cho bất kỳ ai thử mượn lực của những sinh linh đó.
Không hiểu thì không chọc.
Muốn giải Long Tỏa...
trước hết phải hiểu ai đang nắm đầu dây bên kia.