QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 54: THANH DƯỢC THÀNH TOÀN MÙI THUỐC

Long Thanh vừa bước xuống linh chu đã hắt hơi.
Một lần.
Hai lần.
Tô Cửu Ly đứng cạnh nhìn.
“Không quen mùi?”
“Quá nhiều.”
Nàng hít một hơi.
Mùi thuốc đối với yêu tộc có khứu giác mạnh còn rõ hơn.
Nhưng Cửu Ly từng sống ở Nam Hoang, những vùng linh thảo dày cũng có mùi tương tự. Long Thanh thì lần đầu tới nơi mà ngay gió cũng có vị đắng.
Bến linh chu phía bắc Thanh Dược Thành rất lớn. Sáu dãy cầu đậu chạy song song. Linh chu Thanh Vân vừa cập đã có hai chiếc khác chuẩn bị rời. Người vận chuyển đi lại liên tục, nhiều người đeo túi vải lớn có phù giữ ẩm. Có những thùng cây còn nguyên đất và rễ được đưa xuống cực kỳ cẩn thận.
Long Thanh dừng nhìn.
Cửu Ly hỏi: “Lại thấy gì?”
“Cây đó mang cả đất.”
“Linh dược sống.”
“Không dùng túi trữ vật?”
“Có loại không chịu được không gian kín.”
Long Thanh gật.
“Vậy sau này mua cây phải hỏi.”
Cửu Ly lập tức biết hắn đã bắt đầu tính chuyện mua giống.
Phía trước, đoàn đón của Dược Vương Cốc có bốn người. Dẫn đầu là một nam tử trung niên áo xanh xám, tu vi Kim Đan trung kỳ, tên Lâm Tử Mặc, chấp sự ngoại vụ. Ông quen Tạ Trường Xuân nên chào khá thân.
“Tạ đạo hữu, ba năm không gặp.”
“Lâm đạo hữu.”
“Lần này Thanh Vân tới sớm.”
“Có việc cần nhờ.”
Lâm Tử Mặc nhìn đoàn, ánh mắt lướt qua Long Thanh và Cửu Ly hơi lâu hơn người khác. Không phải vì nhận ra thân phận, mà vì một người không linh lực đi trong đoàn đan tu khá nổi bật, còn Cửu Ly dù đã che mị cốt vẫn quá dễ được chú ý.
Tạ Trường Xuân giới thiệu sơ.
“Long Thanh, người Vô Danh Phong.”
Lâm Tử Mặc hơi khựng.
Ông không biết Vô Danh.
Nhưng nghe “người Thanh Vân” nên vẫn chào.
“Tô Cửu Ly, đệ tử Vô Danh.”
Cửu Ly gật.
Không nói huyết mạch.
Không nói Kim Đan thật.
Nàng đã dùng bí pháp áp khí tức xuống gần Trúc Cơ hậu kỳ. Ở một nơi nhiều y sư và người nghiên cứu huyết mạch như Thanh Dược Thành, càng ít người tò mò càng tốt.
Lâm Tử Mặc dẫn cả đoàn rời bến.
Ngay khỏi khu linh chu, Long Thanh đã phải dừng bước một lần nữa.
Trước mặt là một con đường rộng.
Hai bên...
toàn thuốc.
Không phải vài tiệm.
Gần như nhà nào cũng liên quan dược.
Bách Thảo Các.
Thanh Linh Dược Phường.
Tần Gia Đan Lô.
Linh Trùng Dược Điếm.
Hỏa Mạch Thuê Dùng.
Có quầy bán rễ cây.
Có quầy bán lá khô.
Có quầy chỉ bán bình.
Có người cầm từng bó cỏ đứng rao như chợ rau.
Long Thanh nhìn.
“Ta hiểu vì sao gọi Thanh Dược.”
Lâm Tử Mặc bật cười. “Ngoại thành mới chỉ là phần nhỏ.”
“Trong thành còn nhiều?”
“Phía đông chuyên y quán và dược điền nhỏ. Phía nam tập trung đan phường. Phía tây là thương hội và chợ dược lớn. Phía bắc như các vị thấy, chủ yếu vận chuyển.”
“Dân không làm thuốc?”
“Có.”
“Làm gì?”
“Ăn.”
Long Thanh hơi ngẩn.
Lâm Tử Mặc cười.
“Đùa. Có tửu lâu, may mặc, pháp khí, nơi ở. Nhưng Thanh Dược sống nhờ thuốc nên nghề nào cũng ít nhiều liên quan.”
Cửu Ly nhìn sư phụ.
“Người gặp đối thủ.”
“Gì?”
“Ông ấy cũng biết nói đùa bằng mặt nghiêm.”
Long Thanh không nghĩ mình như vậy.
Đoàn đi vào thành.
Cổng bắc không quá đồ sộ, nhưng trận kiểm tra rất kỹ. Người nhập thành phải khai báo nếu mang độc dược, dược thú nguy hiểm hoặc lượng lớn hỏa chủng. Hành khách thông thường chỉ dùng thân phận ngọc.
Cửu Ly qua rất thuận.
Không ai phát hiện Cửu Vĩ.
Long Thanh cũng qua.
Người kiểm tra nhìn ngọc bài Thanh Vân rồi nhìn hắn.
“Không tu vi?”
“Ừ.”
“Đi Thanh Dược Hội?”
“Đi cùng.”
Người kia không hỏi thêm.
Ở thành chuyên y, phàm nhân đi cùng tu sĩ không hiếm.
Vừa vào cổng, mùi thuốc càng mạnh.
Long Thanh thấy một chiếc xe chở toàn cây cỏ tím đi qua.
Phía sau lại có xe chở những con sâu lớn bằng ngón tay trong hộp lưới.
Hắn dừng.
“Sâu đó nuôi?”
Lâm Tử Mặc đáp: “Tử Ngọc Tằm Trùng. Ăn lá độc, phân dùng làm dược dẫn.”
Long Thanh nhìn.
“Phân?”
“Ừ.”
“Họ bán?”
“Rất đắt.”
Long Thanh im.
Tu tiên giới đúng là nơi ngay phân sâu cũng có thể thành linh dược.
Một đoạn nữa, có ba con thỏ tai xanh trong lồng.
“Cái kia?”
“Thanh Nhĩ Dược Thố. Máu dùng thử một số dược tính.”
Long Thanh cau mày.
“Giết?”
“Không. Chỉ lấy lượng rất nhỏ. Dược Vương Cốc cấm khai thác quá mức.”
“Vậy tốt.”
Cửu Ly nhìn.
Long Thanh không phải người có lòng thương vật tới mức không ăn thịt. Hắn ăn gà, cá, yêu thú bình thường. Nhưng có một nguyên tắc rất rõ: cần thì dùng, không hành hạ vô ích.
Nàng nhớ lại cách hắn đối xử mình khi còn hình cáo.
Không coi là vật.
Có lẽ từ đầu đã vậy.
Thanh Trúc Viện nằm phía đông thành, gần một con kênh nhỏ dẫn nước từ núi Dược Vương xuống. Khu khách viện có bảy sân riêng, Thanh Vân được xếp hai sân liền nhau.
Long Thanh và Cửu Ly ở sân nhỏ phía sau.
Không chung phòng.
Cửu Ly vừa nhìn hai cửa đã cong môi.
“Người muốn đổi?”
Long Thanh lập tức nói: “Không.”
“Ta chưa nói đổi gì.”
“Cô đang nghĩ.”
“Đệ tử chỉ hỏi.”
“Không.”
Nàng bật cười.
Tạ Trường Xuân giao mọi người ổn định rồi nói: “Ta tới Dược Vương Cốc báo danh và gặp Tần Mộc trưởng lão. Chiều có thể không về.”
Long Thanh hỏi: “Huyết Tỏa?”
“Mai hoặc ngày kia xem.”
Cửu Ly gật.
Không vội.
“Tối nay?”
“Tự do. Nhưng đừng đi xa khỏi thành.”
Tạ nhìn Cửu Ly đặc biệt.
“Không tự đuổi người lạ.”
Nàng hơi bất lực.
“Tạ trưởng lão.”
“Ta nhắc.”
Long Thanh nói: “Đúng.”
Cửu Ly quay.
“Sư phụ cũng?”
“Cô có tiền án.”
“Chỉ một lần.”
“Có lần hai.”
“Lần hai ta đã báo.”
“Sau khi định đi.”
Tạ Trường Xuân hài lòng.
“Ngươi quản.”
Long Thanh lập tức nói: “Ta chỉ nhắc.”
“Được.”
Ông đi.
Cửu Ly nhìn theo.
“Bọn họ ngày càng tự nhiên giao ta cho người.”
Long Thanh nhíu. “Cô là đệ tử ta.”
“Đúng.”
“Vậy có gì?”
Nàng cười.
“Không có gì.”
Hai người cất đồ.
Long Thanh kiểm tra phòng.
Giường tốt.
Cửa sổ.
Bàn.
Nước.
Thậm chí có bếp nhỏ chung cho sân.
Hắn lập tức hài lòng.
“Có bếp.”
Cửu Ly đứng cửa.
“Cái nồi của người cuối cùng có cơ hội.”
“Ta nói rồi.”
“Nhưng tối nay ta muốn ăn ngoài.”
Long Thanh suy nghĩ.
“Được.”
“Không tiếc tiền?”
“Tông môn chi?”
“Đồ riêng tự chi.”
Long Thanh im.
Cửu Ly bật cười.
“Đệ tử mời.”
“Cô có tiền?”
“Tạ trưởng lão cho ta một ít lộ phí.”
“Cái đó là tông môn.”
“Vậy chính xác vẫn là tông môn.”
Long Thanh gật.
“Đi.”
Cửu Ly cười lớn hơn.
Nhưng trước ăn tối còn cả buổi chiều.
Hai người quyết định đi dạo.
Long Thanh mang bản đồ năm đồng bạc mua ở Thiên Phong Trạm.
Bản đồ không hoàn toàn chính xác nhưng đủ.
“Chợ phía tây.”
Cửu Ly nhìn.
“Người định đi thẳng mua hạt?”
“Xem giá.”
“Ngày đầu?”
“Biết trước.”
Nàng không phản đối.
Đại đệ tử hôm nay cũng có mục tiêu riêng: nhìn đường, ghi cổng, xác định y quán, nơi Thanh Vân ở, nơi Dược Vương Cốc đóng người. Đây là thói quen tình báo nàng muốn luyện.
Hai sư đồ đi.
Thanh Dược Thành nhìn từ trên linh chu lớn, đi bộ càng cảm nhận rõ.
Mỗi khu phố có mùi khác.
Một phố toàn đan dược, mùi nóng và cay.
Một phố bán linh hoa, rất thơm.
Một khu phơi rễ, đắng tới mức Long Thanh phải che mũi.
Cửu Ly thì thích thú hơn vì nàng có thể phân biệt rất nhiều mùi người.
“Ở đây khó theo dõi bằng khứu giác.”
“Vì thuốc?”
“Ừ. Có người muốn che khí tức rất dễ lợi dụng.”
“Vậy cô nhìn bằng gì?”
“Mắt. Thần thức. Bước chân. Thói quen.”
Long Thanh gật.
“Giống quầy vòng gỗ.”
“Đúng.”
Họ đi qua một tiệm bán hạt.
Long Thanh lập tức vào.
Chủ tiệm là một bà lão Trúc Cơ trung kỳ.
“Muốn loại gì?”
Long Thanh nhìn tường.
Có hàng trăm hũ nhỏ.
“Dễ trồng.”
Bà lão nhìn hắn.
“Linh căn gì?”
“Không có.”
“Người trồng?”
“Ta.”
Bà lão hơi bất ngờ.
“Phàm nhân?”
“Ừ.”
“Đất?”
“Đất núi.”
“Linh điền mấy cấp?”
“Không biết.”
“Có tụ linh trận?”
“Không.”
“Linh tuyền?”
“Giếng.”
Bà lão nhìn Cửu Ly.
Nàng mỉm cười.
“Người nói thật.”
Bà lão trầm mặc.
Cuối cùng lấy mấy gói.
“Thanh Tâm Thảo cấp thấp, Hoàng Nha Thảo, Bạch Cốt Hoa loại thường. Không yêu cầu linh điền cao.”
Long Thanh hỏi giá.
Nghe xong.
Đặt xuống.
Cửu Ly đã biết.
“Đắt?”
“Khá.”
Bà lão nhíu. “Đây là giá Thanh Dược Thành.”
“Có hạt loại hai?”
“Loại hai?”
“Hạt cũ. Tỷ lệ nảy thấp. Hạt lẫn.”
Bà lão nhìn.
“Ngươi mua thứ đó?”
“Có?”
Một lát sau, bà thật sự mang ra một giỏ.
“Phần loại khỏi lô. Mười đồng bạc một cân.”
Long Thanh lập tức sáng mắt.
Cửu Ly nhìn.
Nàng từng thấy sư phụ bỏ tám linh thạch mua hạt chết.
Không bất ngờ nữa.
Long Thanh ngồi phân.
Không dùng hệ thống ngay vì trước mặt người.
Hắn nhìn vỏ.
Bóp.
Ngửi.
Bà lão nhìn một lúc.
“Ngươi biết hạt?”
“Một ít.”
“Loại này đã khô.”
“Ừ.”
“Loại kia nấm.”
“Ừ.”
“Vậy sao lấy?”
“Trong đống có cái còn dùng.”
Bà lão bắt đầu tò mò.
Long Thanh cuối cùng mua nửa cân.
Cửu Ly hỏi nhỏ: “Hệ thống sẽ kiểm tra?”
“Sau.”
“Người mua trước khi biết?”
“Rẻ.”
Logic rất rõ.
Nếu có vài hạt sống là lời.
Nếu chết hết, mất năm đồng bạc.
Cửu Ly gật.
Nàng bắt đầu hiểu phong cách đầu tư của sư phụ.
Mua rác có chọn lọc.
Không mua đồ nổi tiếng.
Hai người ra.
Đi thêm vài phố.
Long Thanh còn hỏi giá đất trồng dược.
Phân dược.
Chậu.
Một loại bột xương linh thú dùng bón.
Không mua vì đắt.
Cửu Ly thu thập tuyến đường.
Không phát hiện ai theo lâu quá hai con phố.
Tốt.
Có vài người nhìn nàng.
Bình thường.
Nàng đã quen.
Một nam tu trẻ còn định bước tới hỏi tên.
Cửu Ly chỉ mộc bài bên hông.
“Ta đi cùng sư phụ.”
Người kia nhìn Long Thanh.
Không linh lực.
Hơi ngơ.
Nhưng vẫn rút.
Long Thanh đi một đoạn mới hỏi: “Sao cô dùng ta làm chắn?”
“Có tác dụng.”
“Ta là sư phụ.”
“Càng tốt.”
“Người khác có thể nghĩ ta già.”
Cửu Ly nhìn khuôn mặt hắn.
“Không.”
“Vì?”
“Người nhìn trẻ.”
“Ta cũng chưa ba mươi.”
“Ta biết.”
Nàng cười.
“Và đẹp.”
Long Thanh khựng.
“Cô bắt đầu nữa?”
“Đệ tử chỉ nói sự thật.”
“Đi.”
Hai người tiếp tục.
Khi gần tới khu phía đông, âm thanh ồn phía trước khiến Long Thanh dừng.
Một đám người đang vây trước một căn nhà thấp.
Biển gỗ:
Thanh Tâm Y Quán.
Phía dưới còn dòng nhỏ:
Mỗi ngày khám miễn phí mười người.
Long Thanh nhìn.
“Miễn phí?”
“Có vẻ.”
Một phụ nữ phàm nhân đang khóc.
“Cứu con ta! Xin các vị cứu nó!”
Đám đông nhường.
Một đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi nằm dưới đất, toàn thân co giật, môi đỏ bất thường, da nổi những điểm nhỏ màu vàng.
Cửu Ly lập tức dùng thần thức rất nhẹ.
“Dược độc.”
Long Thanh hỏi: “Cô biết?”
“Không rõ loại.”
Một người trong y quán chạy ra.
“Linh y Trương đi lấy thuốc chưa về!”
“Còn ai?”
“Thanh Dao sư tỷ đang trong phòng điều chế!”
Tên Thanh Dao khiến Cửu Ly hơi khựng.
Long Thanh cũng nghe.
Không đợi họ nói, từ trong y quán đã có người bước ra.
Một nữ tử áo xanh.
Không phải kiểu áo lộng lẫy của chân truyền.
Chỉ trường y đơn giản, tay áo buộc gọn, tóc đen dài cài bằng một cây trâm ngọc nhạt. Gương mặt không trang điểm. Da hơi trắng, không phải trắng khỏe mà có chút thiếu huyết sắc.
Long Thanh nhận ra ngay.
Không phải vì mỹ nhân bảng.
Mà vì đúng người trong bức họa.
Nhưng tranh không giống hoàn toàn.
Người thật mềm hơn.
Ít lạnh.
Ánh mắt rất yên.
Nàng vừa bước ra đã không nhìn đám đông.
Chỉ nhìn đứa trẻ.
“Ăn gì?”
Người mẹ khóc. “Nó... nó hái một quả đỏ ngoài dược điền. Ta không biết...”
“Quả có gai?”
“Có.”
“Lá cây?”
“Dài... nóng tay.”
Nữ tử lập tức quỳ xuống.
“Hỏa Tinh Thảo.”
Nàng đặt hai ngón lên cổ đứa trẻ.
Không dùng thần thức mạnh.
Chỉ bắt mạch.
“Ăn bao lâu?”
“Gần một khắc.”
“Bao nhiêu?”
“Một... một quả.”
Thanh Dao quay vào.
“Bạch linh thủy. Ngân châm số ba. Thanh Hàn Tán, nửa phần.”
Một đệ tử chạy.
Long Thanh đứng ngoài nhìn.
Không hiểu y thuật.
Nhưng động tác rất gọn.
Thanh Dao không cho đan giải độc ngay.
Nàng trước tiên nghiêng đầu đứa trẻ, kiểm tra miệng, ép phần quả còn lại nôn ra.
Sau đó dùng ba kim bạc.
Một ở cổ.
Hai ở tay.
Linh lực đi qua kim rất mảnh.
Không mạnh.
Long Thanh cảm giác gần như không thấy.
Cửu Ly lại nhìn ra.
“Kiểm soát rất tốt.”
“Gì?”
“Linh lực.”
“Ừ.”
“Kim Đan mà dùng lực chỉ mỏng như sợi tóc.”
Long Thanh gật.
Một y sư không thể dùng sức như đánh nhau.
Hợp lý.
Đứa trẻ vẫn co.
Thanh Dao nói: “Không giữ chân nó.”
Người mẹ đang định ôm.
“Vì sao?”
“Để cơ thể tản nhiệt.”
Nàng đặt khăn lạnh.
Một đệ tử mang Thanh Hàn Tán.
Thanh Dao không cho uống hết.
Chỉ hòa nửa phần vào nước.
Từng ngụm nhỏ.
Long Thanh nhìn.
“Không dùng đan?”
Cửu Ly đáp: “Phàm nhân chịu không nổi dược lực mạnh.”
“Đúng.”
Thanh Dao vừa nghe giọng liền hơi nhìn lên.
Ánh mắt lướt Long Thanh.
Chỉ một nhịp.
Rồi quay lại bệnh nhi.
Khoảng nửa khắc sau, co giật giảm.
Màu môi cũng bớt đỏ.
Người mẹ quỳ xuống.
“Đa tạ tiên sư! Đa tạ!”
Thanh Dao đỡ.
“Không cần quỳ.”
“Ta không có tiền—”
“Hôm nay còn suất miễn phí.”
“Nhưng thuốc—”
“Không đáng bao nhiêu.”
Long Thanh nghe.
Cửu Ly nhìn.
Trong mỹ nhân bảng ghi Diệp Thanh Dao nổi vì đan y.
Không ghi chuyện này.
Thanh Dao dặn rất kỹ.
“Ba ngày tới không cho đứa trẻ tới gần dược điền. Nếu sốt lại, đưa tới ngay. Hỏa Tinh Quả đỏ nhưng không ăn được. Sau này nhìn quả lạ đừng hái.”
Người mẹ liên tục gật.
Một người quanh đó nói: “Diệp tiên tử, đây đã là người thứ mười ba hôm nay.”
Thanh Dao đáp: “Vẫn còn thuốc.”
“Nhưng quy củ mười người.”
“Quy củ để y quán không quá tải, không phải để người thứ mười một chết ngoài cửa.”
Long Thanh nhìn nàng thêm một nhịp.
Cửu Ly lập tức nhận ra.
Nhưng không trêu.
Chuyện cứu người chưa xong.
Thanh Dao đứng lên.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể nàng hơi nghiêng.
Rất nhẹ.
Người khác gần như không thấy.
Một tay nàng chống vào cạnh bàn thuốc.
Ngón tay siết.
Môi nhợt hơn.
Cửu Ly lập tức híp mắt.
Long Thanh cũng thấy.
“Cô ấy sao?”
“Thương.”
“Chắc?”
“Khí tức vừa loạn.”
Thanh Dao hít một hơi.
Thả tay.
Vẻ mặt bình thường lại.
Nàng định quay vào.
Long Thanh không hiểu sao lại gọi.
“Diệp cô nương.”
Thanh Dao dừng.
Quay.
Đám đông cũng quay.
Cửu Ly nhìn sư phụ.
Long Thanh hỏi: “Cô cũng bị bệnh à?”
Không khí trước y quán yên vài nhịp.
Cửu Ly nhắm mắt.
Câu mở đầu với mỹ nhân lần đầu gặp...
rất Long Thanh.
Thanh Dao hơi ngạc nhiên.
“Các hạ hỏi ta?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Vừa rồi cô đứng không vững.”
Mấy đệ tử y quán lập tức nhìn Thanh Dao.
Nàng rất tự nhiên giấu tay vào tay áo.
“Chỉ hơi mệt.”
Long Thanh nhìn.
“Có vẻ không chỉ.”
Cửu Ly kéo nhẹ tay áo hắn.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Đừng hỏi bệnh người khác giữa đường.”
Long Thanh lập tức nhận ra.
“Xin lỗi.”
Thanh Dao nhìn hắn.
Một chút tò mò xuất hiện.
“Không sao.”
Nàng chuyển mắt sang Cửu Ly.
“Sư phụ?”
Cửu Ly gật.
“Ừ.”
Thanh Dao nhìn Long Thanh lần nữa.
Không linh lực.
Rất rõ.
Một phàm nhân?
Nhưng nữ tử trước mặt ít nhất Trúc Cơ hậu kỳ lại gọi sư phụ.
Thanh Dao không hỏi.
Dược Vương Cốc gặp rất nhiều người kỳ lạ.
Có thể là sư phụ y thuật.
Có thể là phàm tục trưởng bối.
Long Thanh thấy nàng không khó chịu liền nói: “Cô cứu người tốt.”
Thanh Dao hơi dừng.
“Đa tạ.”
“Ta không hiểu y.”
“Vẫn cảm ơn.”
Cửu Ly nhìn hai người nói.
Bỗng cảm thấy một loại cảnh giác rất nhỏ.
Không phải vì lời.
Hai người hoàn toàn không có gì.
Nhưng Thanh Dao thuộc kiểu nữ tử khiến người khác thấy dễ nói chuyện.
Không mị.
Không sắc quá mức.
Chỉ yên.
Giống một bát canh ấm.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Cửu Ly lập tức nhìn mình.
Tại sao nàng so người ta với canh?
Có lẽ ở cùng Long Thanh lâu quá.
Một giọng phía sau vang lên.
“Thanh Dao!”
Tạ Trường Xuân.
Ông đi khá nhanh tới.
Bên cạnh còn một lão giả tóc hoa râm mặc áo xanh đậm.
Thanh Dao lập tức hành lễ.
“Tạ tiền bối.”
Rồi với lão giả:
“Sư phụ.”
Long Thanh nhìn.
Tần Mộc trưởng lão.
Tạ Trường Xuân thấy Long Thanh và Cửu Ly đã ở đây thì bất ngờ.
“Các ngươi sao ở đây?”
“Đi dạo.”
“Gặp.”
Tạ nhìn đứa trẻ đã ổn.
“Lại cứu người?”
Thanh Dao gật.
“Dược độc nhẹ.”
Tần Mộc nhìn nàng.
“Khí tức của con?”
“Không sao.”
Long Thanh và Cửu Ly đồng thời nhìn.
Thanh Dao cảm giác có hai ánh mắt.
Một rất bình thường.
Một rất sắc.
Nàng hơi bất đắc dĩ.
Tạ Trường Xuân lập tức bắt mạch bằng thần thức.
“Lại phát?”
“Chỉ một chút.”
“Ta đã bảo không liên tục dùng linh lực.”
“Bệnh nhi phàm nhân, không thể chờ.”
Tạ thở dài.
Long Thanh bắt đầu chắc.
Nàng thật sự có bệnh.
Tần Mộc cũng không trách, chỉ nói: “Về sau để đệ tử trực ngoài.”
Thanh Dao gật.
Nhưng vẻ mặt cho thấy nếu lại gặp người sắp chết, nàng vẫn ra.
Tạ Trường Xuân quay sang.
“Đúng rồi.”
Ông chỉ.
“Đây là Long Thanh.”
Thanh Dao hơi cười.
“Vừa gặp.”
“Người Vô Danh Phong.”
“Ừ.”
“Đây là Tô Cửu Ly.”
“Cũng gặp.”
Tạ nói tiếp: “Cửu Ly là người mang loại huyết mạch cấm chế ta đã nói.”
Ánh mắt Thanh Dao lập tức thay đổi.
Toàn bộ sự chú ý từ Long Thanh chuyển sang Cửu Ly.
“Khóa nhiều nhánh bản nguyên?”
“Ừ.”
“Có thể xem?”
Cửu Ly không ngờ nữ tử này vừa mới mệt đã muốn xem bệnh người khác.
“Ngày mai.”
Tạ Trường Xuân nói trước.
“Cô nghỉ.”
Thanh Dao hơi im.
“Được.”
Tần Mộc nhìn Cửu Ly rất kỹ nhưng không dùng thần thức cưỡng ép.
“Dị tộc?”
Cửu Ly gật.
“Yêu tộc.”
“Nhánh nào?”
Nàng nhìn Tạ Trường Xuân.
Ông đáp: “Tạm giữ kín.”
Tần Mộc không hỏi.
“Có thể.”
Thanh Dao cũng không.
Điểm này khiến Cửu Ly hơi hài lòng.
Tạ Trường Xuân lại quay sang Thanh Dao.
“Lần này không chỉ cô xem Huyết Tỏa.”
“Còn sư phụ.”
“Đương nhiên.”
Tạ nói: “Và Long Thanh.”
Thanh Dao chậm rãi nhìn người bị nhắc tên.
Long Thanh cũng quay.
“Ta?”
Tạ Trường Xuân nói rất tự nhiên: “Ngươi đã giúp Huyết Tỏa của nàng nứt hai đạo.”
“Ta đâu hiểu.”
“Ta biết.”
“Vậy sao nghe ý ta?”
“Vì ngươi nói không hiểu vẫn có tác dụng.”
Long Thanh im.
Thanh Dao càng không hiểu.
Nàng hỏi: “Long đạo hữu cũng nghiên cứu huyết mạch?”
“Không.”
“Y thuật?”
“Không.”
“Đan?”
“Không.”
“Trận cấm?”
“Không.”
Thanh Dao nhìn Tạ Trường Xuân.
Tạ nói: “Hắn trồng rau.”
Một khoảng yên rất dài.
Cửu Ly quay mặt.
Tần Mộc cũng hơi nhíu.
Thanh Dao không biết nên tiếp câu thế nào.
Long Thanh cảm thấy cần cứu.
“Ta chỉ đi cùng.”
Tạ Trường Xuân nói: “Đừng khiêm tốn.”
Long Thanh lập tức phản đối.
“Không phải khiêm tốn.”
“Được.”
Thanh Dao nhìn hai người.
Nàng bắt đầu cảm thấy quan hệ của Thanh Vân với người tên Long Thanh này hơi kỳ.
Một phàm nhân.
Kiếm gỗ.
Đệ tử yêu tộc gọi sư phụ.
Tạ Trường Xuân muốn nghe ý kiến về cấm chế huyết mạch.
Lại nói trồng rau.
Nàng không suy luận bừa.
Chỉ ghi.
Ngày mai xem.
Tần Mộc nói: “Đã gặp thì cùng về Thanh Trúc Viện? Ta muốn nghe tình trạng trước.”
Cửu Ly gật.
Long Thanh hỏi: “Bây giờ?”
“Có việc?”
“Ta định đi chợ.”
Cửu Ly nhìn.
Thanh Dao hơi bất ngờ.
Tần Mộc hỏi: “Mua thuốc?”
“Hạt giống.”
Lão giả nhìn.
“Loại gì?”
“Dễ trồng.”
Tần Mộc chậm rãi nhìn Tạ Trường Xuân.
Ông chỉ cười.
“Ta nói rồi.”
Thanh Dao lần đầu hơi cong môi rõ hơn.
“Thanh Dược Thành có một chợ hạt ở phía nam. Giá rẻ hơn chợ tây.”
Long Thanh lập tức nhìn nàng.
“Thật?”
“Ừ.”
“Ở đâu?”
Thanh Dao chỉ đường.
“Qua cầu Thanh Khê, rẽ trái hai phố. Có biển Bách Chủng.”
Long Thanh ghi nhớ.
“Đa tạ.”
Cửu Ly nhìn vẻ mặt hắn.
Lúc Thanh Dao cứu người, sư phụ nhìn khá lâu.
Lúc Thanh Dao nói chợ hạt rẻ...
ánh mắt sáng hơn.
Nàng không biết nên vui hay buồn.
Ít nhất hạt giống vẫn thắng mỹ nhân.
Tạm thời.
Tạ Trường Xuân kéo chủ đề lại.
“Đi về trước. Mai còn Thanh Dược Hội làm lễ.”
Long Thanh đành bỏ chợ.
“Mai?”
Thanh Dao nói: “Chợ mở từ giờ Mão tới giờ Tuất.”
“Vậy sau lễ.”
“Được.”
Nàng trả lời rất tự nhiên.
Cửu Ly lập tức nhìn.
Thanh Dao không biết mình vừa bị Đại đệ tử Vô Danh đánh giá lại một lần.
Trên đường về, Thanh Dao đi cạnh sư phụ Tần Mộc. Long Thanh và Cửu Ly đi phía sau.
Cửu Ly hỏi rất nhỏ: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Người thấy Diệp Thanh Dao thế nào?”
Long Thanh không nghĩ lâu.
“Y thuật tốt.”
“Còn?”
“Cứu người.”
“Còn?”
Hắn nhìn nàng.
“Cô muốn hỏi đẹp?”
“Đệ tử chỉ hỏi.”
Long Thanh rất thẳng.
“Đẹp.”
Cửu Ly hơi híp mắt.
“Bao nhiêu?”
“Cô lại câu này?”
“Ừ.”
“Khác cô.”
“Khác thế nào?”
Long Thanh suy nghĩ.
Cửu Ly đẹp theo kiểu rất khó bỏ qua. Mắt, tóc, khí chất, mỗi cái đều có thứ khiến người khác chú ý. Khi nàng cố tình trêu thì càng nguy hiểm.
Thanh Dao lại khác.
Nếu không nhìn kỹ, có thể chỉ thấy thanh nhã.
Nhưng càng nhìn càng dễ chịu.
“Cô giống hồ ly.”
Cửu Ly: “...”
“Ta vốn là hồ ly.”
“Ta biết.”
“Còn nàng?”
“Giống...”
Long Thanh tìm từ.
“Trà.”
Cửu Ly dừng bước.
“Sư phụ so mỹ nhân với trà?”
“Cô hỏi cảm giác.”
“Ta giống hồ ly, nàng giống trà?”
“Không đúng?”
Cửu Ly không biết nên giận hay cười.
Cuối cùng nàng hỏi: “Vậy người thích cái nào?”
Long Thanh lập tức nói: “Không so.”
“Vì?”
“Trà với hồ ly so kiểu gì?”
Nàng bật cười.
“Được.”
Phía trước, Thanh Dao nghe tiếng cười quay lại rất nhẹ.
Thấy hai sư đồ đang nói gì đó.
Không để tâm.
Đi thêm một đoạn, nàng bỗng ho.
Rất nhẹ.
Tần Mộc lập tức nhìn.
“Lại đau?”
“Không.”
Nhưng bàn tay trong tay áo siết.
Cửu Ly nhìn thấy.
Long Thanh cũng nhìn.
Lần này hắn không hỏi giữa đường.
Chỉ nói nhỏ với Cửu Ly: “Thật sự nặng?”
“Có thể.”
“Kim Đan vẫn bệnh?”
“Cảnh giới cao không có nghĩa không bị thương.”
“Ừ.”
Long Thanh nhớ chính Cửu Ly từng gần chết.
Tu sĩ mạnh hơn phàm nhân.
Nhưng không bất tử.
Về Thanh Trúc Viện, Tần Mộc và Tạ Trường Xuân vào phòng trao đổi trước. Thanh Dao được bảo về Dược Vương Cốc nghỉ.
Nàng đứng trước cổng khách viện, chắp tay.
“Ngày mai gặp.”
Cửu Ly đáp.
“Ngày mai.”
Long Thanh nói: “Đa tạ chuyện chợ hạt.”
Thanh Dao hơi cười.
“Không có gì.”
“Cô cũng nghỉ.”
Nàng khựng.
Có lẽ không quen người mới gặp nhắc mình nghỉ.
“Ừ.”
Nàng đi.
Long Thanh nhìn theo một đoạn.
Cửu Ly đứng cạnh.
“Người lại nhìn.”
“Ta đang xem nàng có đi vững không.”
“Thật?”
“Ừ.”
Cửu Ly nhìn.
Không giống nói dối.
Nàng bỗng không trêu nữa.
“Sư phụ thấy nàng bị bệnh nên quan tâm?”
“Người chữa người mà tự bị bệnh nghe hơi phiền.”
“Phiền?”
“Giống thợ sửa mái nhà nhưng nhà mình dột.”
Cửu Ly bật cười.
“Người so sánh thật đặc biệt.”
“Không đúng?”
“Đúng.”
Long Thanh vào sân.
“Mai xem bệnh của cô trước.”
“Ta?”
“Ừ.”
“Còn nàng?”
“Ta đâu chữa được.”
“Người đã hỏi.”
“Chỉ hỏi.”
Cửu Ly đi theo.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Người có vẻ thích người biết chăm người khác.”
Long Thanh dừng.
“Cô lại bắt đầu?”
“Ta đang quan sát.”
“Đại đệ tử của ta nên quan sát kẻ địch.”
“Ta đang quan sát.”
Long Thanh nhìn nàng.
Nụ cười hồ ly rất rõ.
“Diệp Thanh Dao không phải kẻ địch.”
“Hiện tại.”
“Cửu Ly.”
“Đệ tử đùa.”
Hắn thở ra.
Nhưng Cửu Ly khi bước qua cửa lại vô thức sờ mộc bài bên hông.
Nàng không thật sự coi Thanh Dao là kẻ địch.
Chỉ là...
một nữ tử rất đẹp.
Rất dịu.
Không tranh.
Biết chữa người.
Còn biết nơi mua hạt giống rẻ.
Đặc biệt điểm cuối cực kỳ nguy hiểm với sư phụ nàng.
Cửu Ly bắt đầu cảm thấy danh sách “những thứ cần quan sát” ở Thanh Dược Thành vừa có thêm một cái tên.
Ở một nơi khác, Diệp Thanh Dao vừa trở về Dược Vương Cốc.
Nàng đi qua hành lang đá xanh.
Hai bên là dược viên.
Không ai theo.
Khi chắc chắn không còn người ngoài, bước chân nàng mới chậm.
Một tay chống tường.
Hơi thở rối.
Dưới lớp áo xanh, những đường kinh mạch từ ngực xuống cánh tay đang đau như bị lửa đốt.
Thanh Dao nhắm mắt.
Đan hỏa phản phệ cũ.
Lại phát.
Nàng lấy một bình thuốc.
Đổ một viên.
Nhìn.
Rồi uống.
Dược lực đi vào.
Đau giảm.
Nhưng chỉ giảm.
Không chữa.
Thanh Dao biết rất rõ cơ thể mình.
Bởi nàng là người đã nghiên cứu nó nhiều nhất.
Ba năm.
Hơn bốn mươi đan phương.
Mười hai loại linh châm.
Ba lần tẩy mạch.
Hai lần đổi hỏa.
Không thứ nào khiến những đoạn kinh mạch đã cháy thật sự sống lại.
Chỉ giữ.
Kéo dài.
Đủ để nàng tiếp tục chữa người.
Nàng dựa tường một lúc.
Nhớ câu người phàm nhân lúc chiều.
Cô cũng bị bệnh à?
Rất trực tiếp.
Không lịch sự lắm.
Nhưng nhìn đúng.
Thanh Dao mở mắt.
“Long Thanh.”
Nàng nhớ tên.
Không phải vì hắn đẹp.
Không phải vì kiếm gỗ.
Mà bởi Tạ Trường Xuân nói:
Hắn trồng rau.
Một người trồng rau lại được mời cùng xem cấm chế huyết mạch.
Thanh Dao không nghĩ hắn là cao nhân ngay.
Cũng không vội kết luận.
Nàng chỉ cảm thấy...
khá lạ.
Ngày mai gặp lại.
Trước tiên xem Tô Cửu Ly.
Còn Long Thanh...
nếu có thời gian, nàng muốn hỏi hắn một câu.
Rốt cuộc hắn đã dùng cách gì khiến một loại cấm chế khóa bản nguyên tự nứt mà không cần cưỡng ép phá từ ngoài?
Thanh Dao không biết đáp án.
Càng không biết thứ đầu tiên Long Thanh sẽ thật sự đưa vào cơ thể nàng không phải công pháp, linh châm hay đan dược.
Mà chỉ là một bát canh rất bình thường.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 54TTS · THANH DƯỢC THÀNH TOÀN MÙI THUỐCTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...