QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 86: MỘT BỮA CƠM KHÔNG CÓ ĐỘC

Sáng ngày thứ hai ở lại Vô Danh, Mị Vô Song không xuống chuồng gà ngay. Nàng ngồi trong phòng, đặt hai ngón tay lên cổ tay trái và kiểm tra Thiên Mị Ma Thể suốt gần một khắc. Kết quả giống hôm qua nhưng rõ hơn. Ma khí vẫn là ma khí. Không bị lọc thành linh lực, không suy yếu, không xuất hiện thứ gì “thanh tẩy” nàng. Ma tâm ổn. Huyết mạch Thiên Mị hoàn chỉnh. Pháp khí che khí tức vận hành bình thường. Nhưng sự căng trong mười hai đoạn ma mạch chính giảm khoảng một phần mười so với khi ở Thanh Vân Thành. Với tu sĩ khác, một phần mười gần như không đáng nói; với Mị Vô Song thì rất rõ, bởi Thiên Mị Ma Thể của nàng quanh năm phải vận hành một lớp rất nhỏ để che, điều chỉnh hoặc phòng người khác phản soi. Thêm cấm ấn cũ từ Huyết Ngục còn nằm sâu, cơ thể nàng hiếm khi thật sự thả lỏng. Sau hai ngày ở Vô Danh, ma mạch lại tự giảm nhịp mà nàng không chủ động ra lệnh. Nếu là người khác có lẽ sẽ vui. Vô Song thì nghi.
Nàng không thích thứ gì tác động cơ thể mà mình không hiểu.
Kể cả dễ chịu.
Đặc biệt là dễ chịu.
Độc nguy hiểm nhất không phải loại khiến đau ngay, mà là loại khiến người ta muốn ở lại nơi có độc.
Vô Song nhớ những món tối qua: cơm, cá, rau, trứng hấp. Không có thứ nào lạ. Nước giếng. Gia vị bình thường. Thanh Dao còn trực tiếp kiểm. Nhưng Thanh Dao vốn đã bị Vô Danh ảnh hưởng, không thể hoàn toàn coi là kiểm chứng độc lập. Mị Vô Song ngồi suy nghĩ rồi quyết định không lén lấy mẫu. Nếu muốn biết, hỏi thẳng.
Khi nàng ra sân, Thanh Dao đang tách dược liệu thành ba khay, Long Thanh ở cạnh chuẩn bị nồi cháo sáng, còn Cửu Ly ngồi trên bậc cửa chải tóc. Vô Song đi thẳng tới Thanh Dao. “Ta muốn nhờ cô kiểm một chuyện.” Thanh Dao ngẩng. “Gì?” “Đồ ăn Vô Danh.” Long Thanh từ bếp nghe. “Lại độc?” “Có thể.” Hắn đặt muôi xuống. “Ta ăn lâu rồi.” Vô Song nhìn. “Người hạ độc thường không tự chết ngay.” “Ta hạ mình làm gì?” “Ta không nói ngươi.” Cửu Ly đang chải tóc nghe tới đây lập tức chen: “Vậy cô nghi ai? Ta?” “Không.” “Thanh Dao?” “Không.” “Tiểu Hắc?” Vô Song nhìn con chó nằm cửa. “Tuyệt đối không.” Cửu Ly cười. “Ít nhất học nhanh.” Thanh Dao đặt dược xuống. “Cô thấy cơ thể thay đổi?” Vô Song nhìn nàng một nhịp. Quá nhanh. “Ừ.” “Ma...” Nàng suýt nói thẳng rồi dừng. “Kinh mạch dị hệ của ta ổn hơn sau khi ăn.” Thanh Dao nhìn rất nhẹ. Cửu Ly cũng dừng tay chải. Long Thanh lại chỉ nghe phần “kinh mạch”. “Ổn là tốt.” Vô Song quay. “Nếu bị thuốc làm ổn?” “Vậy phải biết thuốc gì.” “Đúng.” Thanh Dao gật. “Kiểm được.”
Cuộc thử bắt đầu từ những thứ đơn giản nhất. Thanh Dao không dùng Thanh Liên Sinh Viêm trước vì có thể làm sai trạng thái. Nàng lấy bốn chén nhỏ: nước giếng, nước từ bình Vô Song mang xuống thành, nước Thanh Vân phổ thông do Cửu Ly còn trong túi, và nước giếng đã đun. Vô Song kiểm cơ thể trước, uống từng lượng rất nhỏ cách nhau đủ lâu. Không khác biệt rõ. Nước Vô Danh chỉ dễ uống, sinh cơ sạch hơn, nhưng không làm ma mạch lập tức dịu. Rau cũng vậy. Thanh Dao hái một lá Thanh Diệp Thảo, rửa, cho Vô Song ăn sống một mẩu. Không thay đổi. Trứng luộc một phần. Không. Cá hấp không gia vị. Vẫn không. Gạo riêng. Không. Cửu Ly đứng nhìn một lúc rồi hỏi: “Các cô định ăn sáng tới trưa?” Long Thanh cũng bắt đầu mất kiên nhẫn. “Nấu chung đi.” Thanh Dao nói: “Cần so.” “Cô ấy ăn từng thứ không sao, vậy độc ở đâu?” Vô Song đáp: “Có thể phối hợp.” Long Thanh nhìn. “Cô nghi bữa cơm nhà ta là đan phương thật à?” Thanh Dao cố nhịn cười. “Ta từng ví như vậy.” “Ta nhớ. Hai người càng ngày càng giống.”
Thanh Dao vẫn làm bài bản. Nàng kiểm gia vị. Muối thường. Dầu ép từ hạt linh cấp thấp. Hành, gừng, tiêu. Không có thứ chứa dược tính khống chế thần hồn. Vô Song còn lấy một cây châm đen chuyên thử tà dược, châm vào canh. Không đổi màu. Một loại phù giấy của Ma tu dùng kiểm áp chế huyết mạch cũng không phản ứng. Thanh Dao nhìn phù, ánh mắt dừng lâu hơn. “Cái này không giống đồ Đông Huyền.” Vô Song đáp rất bình tĩnh: “Mua ở biên giới.” “Tên?” “Trấn Huyết Phù.” “Dùng kiểm gì?” “Dược kích huyết hoặc áp huyết.” Thanh Dao gật. Cửu Ly thì hỏi: “Tán tu Nhân tộc vì sao mang Trấn Huyết Phù?” Vô Song nhìn nàng. “Ta thường hộ tống hàng có yêu huyết.” “Ừ.” Cửu Ly không nói tin hay không. Chỉ tiếp tục ăn một miếng bánh.
Long Thanh cuối cùng nấu xong nồi cháo cá. Thanh Dao chia một phần không rau, một phần có rau, một phần đủ gia vị. Vô Song nếm. Không tác dụng ngay. Họ chờ. Long Thanh ngồi đối diện, chống cằm. “Cô cảm thấy gì?” “Chưa.” “Vậy ăn hết?” “Nếu ăn hết mới có?” “Ta hỏi cô đói không.” Vô Song nhìn hắn. “Đói.” “Vậy ăn.” Câu quá đơn giản khiến nàng lại thấy mình đang làm chuyện hơi vô lý. Nàng ăn nửa bát. Sau gần một khắc, cảm giác ma mạch bắt đầu nhẹ như sáng nay. Thanh Dao lập tức kiểm bằng Sinh Mệnh Thể ở ngoài, không xuyên vào phần ma khí sâu. “Có thay đổi.” Cửu Ly hỏi: “Độc?” “Không giống. Sinh cơ không bị ép.” “Dược lực?” “Không thấy loại đơn.” Vô Song hỏi: “Vậy vì sao?” Thanh Dao không trả lời ngay. Nàng nhìn Long Thanh. Hắn lập tức nói: “Đừng nhìn ta. Ta nấu cháo.” “Ta biết.” “Vậy?” “Ta đang nghĩ điều từng xảy ra với mình.” Thanh Dao nói chậm: “Bát canh ở Thanh Dược Thành không phải một vị thuốc cứu kinh mạch ta. Nó làm cơ thể ta có môi trường để tự tìm đường. Cửu Ly ở Vô Danh cũng không phải bị thứ gì phá Huyết Tỏa từ ngoài. Khóa lỏng khi nàng an toàn, ổn định, không bị truy đuổi, không cưỡng ép.” Cửu Ly gật. “Đúng.” Thanh Dao nhìn Vô Song. “Có thể cô cũng vậy.”
Mị Vô Song hơi cau. “Ta không bị thương.” “Không cần bị thương.” “Ma mạch ta vốn hoạt động như thế.” “Vốn nghĩa là bao lâu?” Vô Song im. Thanh Dao hỏi tiếp, vẫn giọng y giả chứ không thẩm vấn: “Cô có thường xuyên giữ huyết mạch trong trạng thái che giấu?” “Có.” “Thường xuyên đề phòng thần thức người khác?” “Có.” “Ngủ có đặt cảnh báo?” “Có.” “Đi đâu cũng chuẩn bị đường lui?” Vô Song nhìn nàng. “Tán tu.” Thanh Dao không tranh. “Nếu cơ thể làm thế nhiều năm, nó sẽ coi căng là trạng thái bình thường. Tới nơi ít nguy cơ hơn, được ăn, ngủ, không vận công liên tục, mạch tự giảm tải cũng không lạ.” Vô Song hỏi: “Vậy thức ăn không tác dụng?” “Có thể có. Sinh cơ sạch giúp cơ thể dễ điều chỉnh. Nhưng ta không thấy một chất cụ thể làm việc đó.”
Long Thanh nghe một hồi, cuối cùng nói: “Cô ở đây không phải đánh nhau, cơ thể nghỉ thì nhẹ hơn cũng bình thường.”
Căn sân yên một nhịp.
Vô Song nhìn hắn.
“Ta lúc nào cũng không đánh nhau.”
Cửu Ly hỏi: “Nhưng cô lúc nào cũng chuẩn bị đánh?”
Vô Song không đáp.
Thanh Dao hiểu.
Long Thanh thì nói: “Vậy vẫn mệt.”
Mị Vô Song chậm rãi đặt thìa xuống. Nàng muốn phản bác. Nói mình quen rồi. Ma tu mạnh nào chẳng luôn phòng bị. Nhưng nếu thật sự “quen” đến mức cơ thể không còn căng, vậy tại sao hai ngày ở Vô Danh mạch lại tự thay đổi? Nàng bất chợt nhớ mình ngủ liền ba canh giờ. Nhớ lúc đêm qua đứng dưới hiên, không có trận khóa khách, không ai canh bằng kiếm. Nhớ Long Thanh nói nếu khách lấy trộm thì trước tiên bảo trả, chứ không phải giết ngay. Những thứ đó không phải linh dược. Nhưng với một cơ thể đã quen ở nơi mọi sơ suất đều có thể bị dùng, có lẽ “không cần chạy” cũng là một loại dược.
Vô Song không thích kết luận này.
Nó quá mềm.
Và đúng.
Nàng vẫn muốn kiểm thêm. “Ta sẽ vận một vòng công pháp.” Thanh Dao lập tức hỏi: “Bao nhiêu?” “Ba thành.” “Không cần cao.” Long Thanh nói: “Ăn xong đừng vận mạnh.” “Ta chỉ thử.” “Cô kiểm độc mà làm mình đau thì vô lý.” Thanh Dao gật. “Một thành đủ.” Vô Song nhìn hai người. “Ta biết cơ thể mình.” Cửu Ly lập tức nói: “Thanh Dao cũng từng nói câu gần vậy.” Thanh Dao không phủ nhận. “Đúng.” Vô Song thở. “Được. Một thành.”
Nàng ngồi ngay tại ghế, không bày trận, chỉ vận Thiên Mị Ma Công một vòng ở mức thấp. Ma khí vốn thu yên lập tức đi nhanh qua mạch. Khí tức mị hoặc tự nhiên dày hơn một chút. Long Thanh ở đối diện cảm nhận rất rõ, dù không biết đó là ma khí. Trong mắt hắn, nữ tử trước mặt bỗng đẹp tới mức không khí quanh nàng như mềm xuống, giọng thở cũng trở nên rõ hơn. Tim hắn tăng nhịp. Cửu Ly lập tức nhìn. Thanh Dao cũng. Vô Song không hướng thuật vào ai, chỉ vận trong mình. Sau một vòng, cảm giác thư giãn ở ma mạch giảm gần hết.
Nàng dừng.
Thanh Dao hỏi: “Căng lại?”
“Ừ.”
“Đợi.”
Không ai cho nàng ăn thêm.
Chỉ ngồi.
Long Thanh đứng dậy đem bát vào bếp. Cửu Ly tiếp tục đọc tin. Thanh Dao ghi lại kết quả. Vô Song ngồi thả lỏng, không vận công. Gần một khắc sau, ma mạch chậm rãi trở lại trạng thái nhẹ hơn.
Thanh Dao nói: “Không phải dược áp.”
“Ừ.”
“Dược áp sẽ tiếp tục dù cô vận công.”
“Đúng.”
“Có thể sinh cơ Vô Danh hỗ trợ, nhưng phần lớn là cơ thể cô tự điều chỉnh.”
Vô Song nhìn nồi cháo.
“Vậy ta nghi oan bữa cơm?”
Long Thanh từ bếp vọng ra: “Ta đã nói không độc.”
Nàng bật cười.
“Ngươi nghe hết?”
“Nhà nhỏ.”
Cửu Ly thêm: “Vô Danh không có bí mật nếu nói to.”
Vô Song quay sang nàng. “Vậy ban đêm hai người nói...” Long Thanh lập tức ló đầu khỏi bếp. “Cô đừng bắt đầu.” Cửu Ly cười rất vui. Thanh Dao cúi xuống sổ.
Thử nghiệm tưởng xong nhưng Mị Vô Song vẫn còn một ý. Nếu muốn xác định Long Thanh có cố tình bỏ thứ gì vào thức ăn bằng một cách vượt hiểu biết của Thanh Dao, phải xem chính hắn ăn. Hắn ăn cùng nồi, nhưng có thể hệ thống hoặc thể chất khác. Nàng đi vào bếp. Long Thanh đang rửa thìa. Vô Song múc một ít canh mới nêm, đưa lên. “Nếm.”
Hắn nhìn.
“Ta vừa ăn.”
“Ta cần so vị.”
“Vị gì?”
“Xem phần này khác phần trước không.”
“Cô tự nếm.”
“Ta đã nếm nhiều.”
Nàng cố tình cầm thìa đưa gần miệng hắn.
Khoảng cách gần.
Không mị thuật.
Chỉ một động tác giữa nam nữ đủ tạo chút mờ ám.
Long Thanh nhìn thìa rồi nhìn nàng.
Tai hơi nóng.
Vô Song cười. “Sợ?”
“Không.”
“Vậy ăn.”
Hắn thật sự há miệng nếm.
Vô Song hơi bất ngờ vì tưởng hắn sẽ từ chối.
“Thế nào?”
“Đậm hơn.”
“Có gì lạ?”
“Muối.”
“Chỉ?”
“Còn gừng.”
“Không độc?”
“Ta chưa chết.”
Vô Song cười. Đúng lúc Cửu Ly bước vào. Ánh mắt nàng rơi đúng cái thìa trên tay Vô Song, rồi nhìn Long Thanh.
Không nói.
Chỉ nhìn.
Long Thanh lập tức cảm giác nguy hiểm.
“Kiểm canh.”
Cửu Ly hỏi rất nhẹ: “Bằng đút?”
“Cô ấy bảo so vị.”
“Ta cũng có thể so.”
Vô Song chống cằm. “Tô cô nương muốn dùng cùng thìa?”
Cửu Ly vừa định đáp, Long Thanh đã lấy ngay một cái thìa khác đặt trước mặt nàng. “Dùng cái này.”
Vô Song nhìn.
“Ngươi vừa dùng thìa của ta.”
“Cô đưa tới miệng.”
“Vậy thìa đó bây giờ?”
Long Thanh cầm đi rửa.
“Dùng chung thìa làm gì?”
Cửu Ly im một nhịp rồi bật cười. Vô Song cũng. Thanh Dao đi vào sau, nhìn ba người rồi hỏi: “Kết quả?” Vô Song đáp: “Sư phụ cô không độc.” Long Thanh quay. “Câu đó nghe rất kỳ.” Cửu Ly nói: “Ta thấy được.”
Thanh Dao lại thật sự ghi: món sau nêm đậm hơn, không thay đổi phản ứng sinh cơ.
Long Thanh nhìn.
“Cô ghi cả chuyện đó?”
“Để loại yếu tố.”
Vô Song bỗng thấy một bữa sáng đang biến thành nghiên cứu bốn người.
Cửu Ly tự nhiên múc phần canh khác bằng thìa mới, nếm rồi nói: “Đậm thật.” Sau đó đưa Thanh Dao. Thanh Dao dùng thìa riêng. Long Thanh nhìn ba nữ tử đứng quanh nồi, cuối cùng nói: “Các cô muốn ăn thêm thì ngồi bàn.” Vô Song cười. “Long đạo hữu, nếu bên ngoài biết ba mỹ nhân đứng trong bếp nhà ngươi chỉ để kiểm một nồi canh, chắc họ ghen.” “Ghen gì?” “Ngươi không biết?” “Biết nhưng không liên quan.” Cửu Ly nói: “Sư phụ hiểu nhiều hơn vẻ ngoài.” Long Thanh lập tức quay. “Cô đừng thêm.”
Khi mọi người trở lại bàn, Vô Song hỏi câu quan trọng hơn: “Long Thanh, nếu trong người ta có một loại khí không giống linh lực Nhân tộc, ngươi nghĩ thức ăn nhà ngươi có áp nó không?” Thanh Dao dừng bút. Cửu Ly cũng ngẩng. Long Thanh nghĩ. “Khí gì?” “Giả sử.” “Yêu khí?” “Có thể.” “Cửu Ly ăn bình thường.” “Ma khí?” Vô Song nói như thuận miệng.
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô có Ma khí à?”
Chỉ một câu.
Mị Vô Song nhận ra mình vừa đi quá một bước.
Cửu Ly không cười nữa. Thanh Dao cũng im.
Nàng lập tức nhấc chén trà, đáp rất tự nhiên: “Ta từng đi Tây Ma. Một số công pháp tán tu pha ma tính, nên hỏi.”
Long Thanh “à” một tiếng.
Có vẻ chấp nhận.
“Ta không biết thức ăn có áp không. Nhưng cô ăn không đau thì chắc không.”
Thanh Dao lại không bỏ qua hoàn toàn. “Công pháp pha ma tính loại nào?”
Vô Song nhìn nàng.
“Ảnh – mị.”
“Tên?”
“Không tiện.”
Thanh Dao gật. “Được.”
Cửu Ly hỏi ít hơn: “Vậy cô biết Ma tộc nhiều?”
“Khá.”
“Có bạn Ma tộc?”
“Có thể.”
“Có thù?”
Nụ cười Vô Song hơi mỏng.
“Cũng có.”
Cửu Ly thấy đủ. Không hỏi thêm. Nhưng mức nghi ngờ tăng rõ. Một nữ tán tu Nhân tộc mang Trấn Huyết Phù, biết ảnh thuật kiểu Tây, thân thể có khí tức khiến Thanh Dao thấy khác, hiểu Ma tộc và vừa chủ động hỏi thức ăn có áp ma khí không. Nếu còn coi hoàn toàn bình thường thì nàng không xứng phụ trách tình báo Vô Danh.
Long Thanh lại không lập tức gắn nàng thành Ma tộc. Hắn chỉ nói: “Công pháp gì cũng đừng vận lúc vừa ăn.”
Vô Song hỏi: “Vì?”
“Đau bụng.”
Cửu Ly nhắm mắt.
Thanh Dao khóe môi cong.
Mị Vô Song chống trán. “Sư phụ hai cô thật sự luôn kéo mọi chuyện về bụng.”
“Bụng quan trọng.”
Long Thanh đáp rất nghiêm túc.
Đến chiều, Thanh Dao tổng kết thử nghiệm thành bốn điểm. Một: thức ăn Vô Danh không có độc, mê dược hoặc áp huyết theo những phương pháp hiện có. Hai: từng nguyên liệu riêng lẻ không tạo hiệu ứng đủ rõ. Ba: sinh cơ tổng thể sạch và có thể hỗ trợ cơ thể tự điều chỉnh. Bốn: trạng thái tâm thần – cảnh giác – vận công của chính người ăn ảnh hưởng rất lớn. Vô Song đọc rồi hỏi: “Vậy nếu ta đem rau Vô Danh về Tây Ma ăn?” Thanh Dao đáp: “Có thể vẫn tốt, nhưng chưa chắc giống ở đây.” “Vì môi trường?” “Và trạng thái của cô.” Long Thanh nói: “Ở Tây Ma cô vẫn chạy?” “Có thể.” “Vậy ăn ngon mấy cũng mệt.” Nàng nhìn hắn. Không phản bác.
Cửu Ly bất chợt hỏi: “Cô bị ai đuổi à?”
Mị Vô Song hơi khựng.
Một câu gần thân phận hơn tất cả trước.
“Người sống như ta khó tránh có kẻ không thích.”
“Ta hỏi cụ thể.”
“Chưa tiện.”
Cửu Ly không ép.
“Vậy khi tiện nói.”
Vô Song nhìn nàng.
Không phải “ta sẽ điều tra”.
Là “khi tiện nói”.
Nàng cười nhẹ. “Cô tin ta?”
“Chưa.”
“Vậy sao không hỏi?”
“Không cần biết hết một người trong ba ngày.”
Vô Song khựng.
Câu này nghe rất giống Long Thanh.
Nàng nhìn hắn đang ngồi sửa khay ươm ngoài hiên.
“Sư phụ cô lây nhiều.”
Cửu Ly đáp: “Có.”
“Cô không sợ?”
“Ta tự chọn phần nào giữ.”
Lại một điều Táng Đạo Điện có thể không hiểu về Vô Danh. Truyền đạo ở đây không giống đóng dấu. Người học tự biến lời bình thường thành thứ phù hợp với mình.
Buổi chiều còn một việc khiến Vô Song phải suy nghĩ. Thanh Dao kiểm Huyết Tỏa Cửu Ly định kỳ. Vô Song không được vào phòng sâu, nhưng ngồi ngoài sân vẫn cảm thấy một chút huyết mạch Cửu Vĩ khi hai chân vĩ hiện. Thiên Mị Ma Thể phản ứng rất rõ với đồng loại thiên về mị. Nàng có thể đoán khóa vẫn tồn tại. Táng Đạo Điện muốn biết trạng thái Cửu Tỏa và thường xuyên nhắc Cửu Ly. Đây là cơ hội hoàn hảo để nàng dùng ma niệm đọc dao động. Nhưng Vô Song không làm.
Không phải vì Tiểu Hắc.
Lần này do Cửu Ly đã cho nàng ở nhà với điều kiện không tự thăm dò.
Mị Vô Song ngồi yên dưới liễu, tự nhận ra điều đó rồi hơi khó chịu với chính mình. Nàng đang tuân quy củ vì... đã hứa.
Một điều rất nhỏ.
Nhưng không giống cách nàng từng sống.
Khoảng nửa canh giờ sau Cửu Ly đi ra. Vẻ mặt bình thường. Hai đuôi vẫn giấu. Vô Song hỏi: “Ổn?” Cửu Ly nhìn nàng, có vẻ hơi bất ngờ vì câu hỏi không kèm thăm dò. “Ổn. Hai trên chín.” Vô Song lập tức khựng. Nàng không nghĩ Cửu Ly sẽ nói thẳng. “Cô nói cho ta?” “Không phải bí mật tuyệt đối.” “Khóa tiếp?” “Chưa mở.” Cửu Ly nhìn mắt nàng. “Đủ chưa?” Vô Song cười. “Đủ.” Một phần tin mà nàng có thể phải mất công thăm dò đã được người kia tự nói vì nàng không lén.
Một bài học rất kỳ.
Tin lấy bằng không trộm đôi khi lại dễ hơn.
Cuối giờ chiều, một con linh hạc giấy từ hướng các chủ phong bay tới. Cửu Ly đưa tay nhận. Trên cánh có dấu Vạn Pháp Phong. Long Thanh nhìn từ xa. “Ai?” “Thư.” “Cho cô?” “Cho Vô Danh.” Nàng mở ngọc. Nội dung là lời mời tham gia buổi giao lưu thuật pháp ba ngày sau. Vạn Pháp Phong gần đây tổ chức cho đệ tử các phong cùng một số khách tông môn trao đổi về thuật pháp cơ sở, tổ hợp pháp thuật, huyễn thuật và điều khiển linh lực. Vì Cửu Ly đã chính thức là Đại đệ tử Vô Danh, Thanh Dao là Nhị đệ tử, cả hai được mời. Long Thanh được mời với tư cách người quản Vô Danh Phong tới “quan sát giao lưu”. Hàn Bách còn ghi thêm một dòng bằng thần thức: đi cho biết Thanh Vân có những gì, đừng ngày nào cũng chỉ nhìn rau.
Long Thanh đọc xong lập tức cau.
“Có phải đánh nhau không?”
Cửu Ly cười. “Giao lưu.”
“Ta hỏi có đánh.”
“Có tỷ thí nhẹ.”
“Vậy ta không.”
Thanh Dao nói: “Sư phụ chỉ xem.”
“Xem người khác đánh có gì hay?”
Cửu Ly đáp: “Có Vạn Pháp.”
“Ta không dùng được.”
“Nhưng có thể học ứng dụng.”
Long Thanh nhìn nàng.
Cửu Ly lập tức dùng đúng điểm yếu: “Phong thuật phơi đồ. Thủy thuật tưới cây. Hỏa thuật giữ bếp. Mộc thuật làm giàn.”
Hắn im.
Vô Song ngồi cạnh suýt cười.
Rõ ràng bị đánh trúng.
Thanh Dao nói thêm: “Có thể hỏi cách dùng thuật mà không phá cấu trúc sinh cơ.”
Long Thanh bắt đầu dao động.
Cửu Ly biết gần thành.
“Đi một buổi.”
“Xa không?”
“Trong tông.”
“Có cơm?”
“Có.”
Long Thanh gật. “Vậy được.”
Mị Vô Song nhìn quá trình một người được Táng Đạo Điện xem là biến số khó đo bị thuyết phục tham gia giao lưu bằng lý do phong thuật hong quần áo và có cơm, cảm giác mình đang hiểu hắn hơn một chút nhưng lại thấy khó tin hơn.
Cửu Ly đọc phần cuối rồi nhìn Vô Song.
“Có thêm dòng.”
“Liên quan ta?”
“Khách tán tu đang lưu ở Vô Danh nếu được bảo lãnh có thể đi xem hoặc tham gia giao lưu mở.”
Vô Song lập tức quan tâm.
“Vạn Pháp Phong cho tán tu tham gia?”
“Buổi này có một phần mở. Một vài khách của Thanh Vân đều được.”
“Ta đi.”
Cửu Ly nhìn. “Nhanh vậy?”
“Ta biết nhiều loại pháp.”
“Ta biết.”
“Cô muốn xem?”
Cửu Ly cười. “Muốn.”
Thanh Dao cũng nói: “Ta cũng.”
Long Thanh hỏi: “Cô có phải đánh?”
Vô Song chống cằm. “Sợ ta bị thương?”
Hắn đáp: “Sợ cô đánh người ta bị thương.”
Nàng khựng.
Cửu Ly lập tức nhìn sư phụ.
“Sao người nghĩ nàng mạnh?”
“Cô ấy biết nhiều thứ.”
Vô Song cười chậm. “Long đạo hữu đánh giá ta cao vậy?”
“Cô bắt gà hơi kém.”
Cả bàn yên.
Long Thanh tiếp: “Nhưng nhìn tin với Cửu Ly rất nhanh.”
Cửu Ly bật cười trước.
Vô Song muốn ném chén.
Thanh Dao bình tĩnh hỏi: “Vậy bảo lãnh?”
Cửu Ly cầm ngọc. “Được.”
Nàng nhìn thẳng Vô Song.
“Nhưng ở Vạn Pháp Phong, đừng dùng thứ không giải thích được.”
“Cô sợ ta lộ?”
Một câu hơi quá gần sự thật.
Cửu Ly không né.
“Ta sợ cô gây phiền cho Vô Danh.”
Vô Song im một nhịp rồi gật.
“Được.”
Long Thanh lại hỏi: “Có gì không giải thích được?”
Cả ba nữ tử đồng thời nói:
“Không có.”
Hắn nhìn từng người.
“Các cô càng nói vậy ta càng thấy có.”
Không ai giải thích.
Mị Vô Song nhận ngọc thông tin phụ từ Cửu Ly. Trong lòng nàng đã tính rất nhanh. Vạn Pháp Phong là cơ hội hiếm. Ở Vô Danh, Tiểu Hắc khiến nàng không dám thăm dò, Long Thanh lại luôn ở môi trường quá bình thường. Tới một nơi có trận pháp giao lưu, huyễn thuật, thần hồn thuật và pháp môn đa hệ, nàng có thể xem phản ứng của hắn trước sức mạnh thật. Đồng thời Thiên Mị Ma Thể của nàng vốn không chỉ biết mị thuật. Nếu cần, nàng có thể dùng phong, hỏa, ảnh và vài loại pháp cải biến để giữ thân phận. Quan trọng hơn, nàng muốn thử một chuyện vừa mới nhận ra hôm nay.
Không dùng mị thuật.
Ít nhất trong một trận.
Xem mình còn làm được bao nhiêu.
Buổi tối, khi mọi người ăn cơm, Long Thanh nói: “Ngày mai không cần kiểm độc nữa?”
Vô Song đáp: “Không.”
“Tin?”
“Tin Thanh Dao.”
Cửu Ly hỏi: “Không tin sư phụ?”
Vô Song nhìn hắn.
“Tin một nửa.”
Long Thanh gật. “Đủ.”
“Ngươi không tức?”
“Vì?”
“Ta ở nhà ngươi, ăn cơm ngươi, còn nghi có độc.”
“Cô đã kiểm xong.”
“Ừ.”
“Vậy hết.”
Mị Vô Song nhìn hắn lâu hơn.
“Long Thanh.”
“Gì?”
“Nếu ta nói bữa cơm này thật sự có độc thì sao?”
Hắn nhìn bát.
“Cô ăn rồi?”
“Ừ.”
“Có đau?”
“Không.”
“Vậy độc gì?”
Nàng cười, giọng hơi mềm nhưng không có mị thuật.
“Độc khiến người ta không muốn đi.”
Cửu Ly lập tức ngẩng.
Thanh Dao cũng nhìn.
Long Thanh lại cau mày thật.
“Có loại đó?”
Vô Song đứng im hai nhịp rồi bật cười tới mức phải đặt chén xuống.
Cửu Ly chống trán.
Thanh Dao quay mặt.
Long Thanh càng không hiểu.
“Ta hỏi thật.”
Vô Song vừa cười vừa nói: “Không có. Ta đùa.”
“Vậy ăn đi.”
“Ừ.”
Nàng cúi xuống bát.
Nụ cười vẫn còn.
Không ai thấy trong lòng nàng có một nhịp rất nhẹ vừa thay đổi.
Táng Đạo Điện giao nàng tới xem một người.
Nàng đã xem.
Nhưng vấn đề mới là...
nàng bắt đầu thích việc được nhìn mà không cần điều khiển người đang nhìn.
Và điều ấy đối với một Thiên Mị Ma...
có lẽ còn nguy hiểm hơn bất kỳ loại độc nào.
Đêm xuống, Mị Vô Song lấy ngọc báo cáo ra lần nữa. Nàng cuối cùng truyền một phần thông tin về phân điện: đã tiếp xúc; Long Thanh biểu hiện sinh hoạt bình thường; Vô Danh không nên thăm dò trực tiếp; Tiểu Hắc cực kỳ nguy hiểm; chưa xác định quan hệ với Đạo Môn; tiếp tục quan sát.
Nàng không gửi phần nói về bữa cơm.
Không gửi việc mình ngủ ngon.
Không gửi chuyện Cửu Ly tự nói hai trên chín.
Không gửi chuyện ngày mai sẽ tới Vạn Pháp Phong.
Sau khi ngọc tắt, Vô Song nhìn bàn tay mình.
Lần đầu nàng chủ động giữ lại tin không phải để bán cho bên khác.
Mà vì...
chưa muốn Táng Đạo Điện can thiệp vào những gì đang diễn ra.
Nàng chậm rãi nhíu mày.
Đây không phải dấu hiệu tốt đối với một người làm nhiệm vụ.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn không gửi thêm.
Ở ngoài phòng, tiếng Long Thanh vọng sang:
“Vô Song.”
Nàng lập tức mở cửa.
“Gì?”
Hắn đứng ngoài, trên tay cầm một cái giỏ tre.
“Sáng mai.”
Mị Vô Song nhìn giỏ.
Rồi nhìn hắn.
“Lại trứng?”
“Cửu Ly nói tới lượt cô.”
Nàng hít vào.
Một hơi rất sâu.
“Long Thanh.”
“Ừ?”
“Nếu ba ngày nữa ta thắng ở Vạn Pháp Phong, ta có được miễn nhặt trứng không?”
Hắn suy nghĩ thật.
“Không liên quan.”
Mị Vô Song nhắm mắt.
“Ta biết ngay.”
Long Thanh đưa giỏ.
Nàng nhận.
Cửa đóng.
Ở bên kia sân, Cửu Ly cười đến mức hai vai rung.
Thanh Dao đứng cạnh hỏi:
“Đại sư tỷ cố tình?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Ta muốn xem Ma...”
Cửu Ly dừng rất nhanh.
Thanh Dao nhìn nàng.
Cả hai im.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Cửu Ly sửa:
“...mỹ nhân này chịu được mấy ngày.”
Thanh Dao không vạch.
Chỉ nói:
“Ta cũng hơi tò mò.”
Trong phòng, Mị Vô Song hoàn toàn không biết hai nữ tử ngoài sân đã cùng lúc tiến thêm một bước tới gần thân phận thật của mình.
Còn nàng đang nhìn cái giỏ tre trước mặt, tự hỏi một câu rất nghiêm túc:
Vạn Pháp của mình... có pháp nào khiến gà tự đẻ trứng vào giỏ không?
Nghĩ xong nàng lập tức tự mắng:
“Không được dùng thuật.”
Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời Mị Vô Song phải nhắc bản thân câu đó...
vì một đàn gà.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 86TTS · MỘT BỮA CƠM KHÔNG CÓ ĐỘCTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...