Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 49: ĐÊM NGỦ NHẦM PHÒNG
Long Thanh tỉnh dậy vì cảm giác rất lạ ở eo.
Không đau.
Không nặng tới mức khó thở.
Chỉ là có thứ gì đó mềm, ấm và khá lớn đang quấn ngang người hắn.
Ý nghĩ đầu tiên là chăn.
Ý thứ hai là Tiểu Hắc.
Ý thứ ba xuất hiện ngay sau đó và khiến Long Thanh mở mắt.
Tiểu Hắc không có đuôi lớn tới mức này.
Ánh sáng buổi sớm lọt qua cửa sổ. Căn phòng vẫn yên, chỉ có tiếng gió nhẹ ngoài hiên và tiếng gà chưa hoàn toàn tỉnh trong chuồng. Long Thanh nằm ngửa, đầu chưa xoay, nhưng đã cảm nhận rõ một mùi hương rất quen.
Không phải rượu.
Không phải hoa.
Là mị hương của Cửu Ly.
Rất nhẹ.
Gần tới mức không thể nhầm.
Long Thanh không động ngay.
Hắn chậm rãi nhìn xuống.
Một chiếc đuôi trắng đang vắt ngang eo.
Lông mềm phủ gần nửa chăn.
Chiếc thứ hai vòng qua chân hắn.
Long Thanh im lặng.
Sau đó nhìn sang bên phải.
Tô Cửu Ly đang ngủ.
Rất gần.
Gần tới mức hắn có thể nhìn rõ hàng mi.
Mái tóc trắng hơi rối, một phần rơi lên gối, một phần nằm trên vai hắn. Hai tai hồ ly vẫn hiện, không thu. Một tay nàng đang ôm cánh tay Long Thanh, gương mặt gần như tựa vào vai, hơi thở đều.
Long Thanh nhìn.
Một nhịp.
Hai.
Ba.
Đầu óc cuối cùng tỉnh hoàn toàn.
“...”
Hắn nhớ rất rõ tối qua đã đưa Cửu Ly về phòng.
Đặt nàng lên giường.
Gỡ đuôi khỏi eo.
Phủ chăn.
Đóng cửa.
Sau đó về phòng mình.
Hắn chắc.
Vậy tại sao sáng nay nàng lại ở đây?
Long Thanh bắt đầu rà lại trí nhớ.
Có uống rượu.
Nhưng hắn chỉ vài chén.
Không say.
Không có đoạn trống.
Hắn ngủ.
Sau đó...
không biết.
Hệ thống rất đúng lúc lên tiếng: “Ký chủ đã tỉnh.”
Long Thanh đáp trong đầu: “Ta biết.”
“Trạng thái sinh lý bình thường.”
“Không cần báo.”
“Hệ thống chỉ xác nhận.”
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
“Ngươi biết nàng sang lúc nào không?”
“Hệ thống không chủ động giám sát hoạt động riêng tư của thành viên Gia Viên khi không có nguy cơ.”
Long Thanh im.
Ít nhất hệ thống có giới hạn khá tốt.
Hắn thử rút cánh tay.
Không được.
Cửu Ly ôm khá chặt.
Hắn thử nhấc chiếc đuôi trên eo.
Vừa chạm lớp lông, đuôi lập tức siết thêm một chút.
Long Thanh dừng.
Lại giống tối qua.
Phần đuôi Cửu Vĩ khi ngủ có phản xạ giữ thứ đang quấn.
Phiền.
Hắn suy nghĩ nên gọi nàng dậy hay tự gỡ.
Nếu gọi...
không khí có thể hơi khó xử.
Nếu tự gỡ...
phải chạm đuôi.
Cũng khó xử.
Long Thanh nhìn trần.
Lần đầu thấy một buổi sáng phức tạp tới vậy.
Đúng lúc hắn còn đang cân nhắc, người bên cạnh khẽ động.
Cửu Ly nhíu mày.
Rồi chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt hổ phách còn mơ màng.
Nàng nhìn trước mặt.
Gương mặt Long Thanh.
Rất gần.
Cửu Ly chưa phản ứng.
Một nhịp.
Hai.
Nàng chớp mắt.
Long Thanh cũng nhìn.
Không ai nói.
Sau đó ánh mắt Cửu Ly chậm rãi hạ xuống.
Thấy tay mình đang ôm cánh tay hắn.
Thấy chiếc đuôi thứ nhất nằm ngang eo.
Thấy chiếc thứ hai quấn chân.
Rồi nhìn căn phòng.
Không phải phòng nàng.
Toàn thân Cửu Ly cứng.
Long Thanh nghĩ tốt nhất nên nói trước.
“Chào buổi sáng.”
Cửu Ly không trả lời.
Hai tai hồ ly trên đầu dựng thẳng.
Long Thanh nhìn.
Có vẻ nàng tỉnh rồi.
“Cửu Ly?”
Nàng chậm rãi hỏi: “Đây là phòng ai?”
Long Thanh im hai nhịp.
“Ta.”
Cửu Ly nhắm mắt.
Có thể nàng hy vọng mở lại sẽ khác.
Không.
Vẫn vậy.
Nàng mở.
“Ta tại sao ở đây?”
“Ta cũng muốn biết.”
“Ngươi không đưa ta sang?”
“Không.”
“Thật?”
Long Thanh lập tức nói: “Ta tối qua đưa cô về phòng cô.”
Cửu Ly nhớ.
Một phần.
Nàng nhớ mình uống rượu.
Nhớ tựa vào hắn.
Nhớ hỏi rất nhiều câu.
Nhớ đuôi quấn tay.
Nhớ Long Thanh nói không đuổi mình.
Nhớ được đưa lên giường.
Sau đó...
mờ.
Có một đoạn nàng hình như thức dậy.
Đi đâu đó.
Thấy một chỗ ấm.
Rồi ngủ.
Cửu Ly nhìn tư thế hiện tại.
Một khả năng rất đáng sợ xuất hiện.
Nàng tự sang.
Nàng đường đường Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Thánh nữ Hồ tộc.
Đại đệ tử mới nhận của Vô Danh Phong.
Uống say.
Nửa đêm tự bò sang phòng sư phụ.
Ôm người ta ngủ.
Nếu chuyện này truyền về Hồ Sơn...
không.
Không thể truyền.
Ai biết phải xử lý.
Hiện tại người biết gồm Long Thanh.
Tiểu Hắc có thể cũng biết.
Tiểu Hắc...
không tính người.
Tiểu Kim?
Chắc không.
Cửu Ly cố lấy lại bình tĩnh.
Trước tiên phải buông.
Nàng định rút tay.
Lúc này mới phát hiện hai chiếc đuôi vẫn quấn.
Long Thanh nói rất nhẹ: “Đuôi.”
Cửu Ly: “Ta biết.”
Nàng vận yêu lực.
Muốn thu.
Nhưng vừa tỉnh, huyết mạch còn thư giãn, hai đuôi phản ứng chậm hơn bình thường.
Chiếc ngang eo không biến.
Ngược lại vì nàng căng thẳng mà khẽ siết.
Long Thanh hít một hơi.
Cửu Ly lập tức nói: “Không được động.”
Hắn nhìn nàng.
“Ta đang không động.”
“Ta thu.”
“Ừ.”
Nàng nhắm mắt.
Vận lực lần nữa.
Chiếc thứ hai biến dần.
Chiếc thứ nhất...
không.
Cửu Ly mở mắt.
Long Thanh không cười.
Điều này đáng lẽ tốt.
Nhưng vì hắn không cười nên nàng càng cảm thấy không khí nghiêm trọng.
“Ngươi có thể quay mặt.”
Long Thanh hỏi: “Để làm gì?”
“Ta gỡ đuôi.”
“Ta không nhìn thì nó vẫn quấn ta.”
“...”
Đúng.
Cửu Ly không biết sáng nay đầu mình có vấn đề gì.
Nàng dùng tay kéo đuôi.
Phần lông ngoài dễ.
Đoạn quấn phía dưới hơi chặt.
Long Thanh cảm giác tay nàng đang luồn giữa đuôi và eo.
Hắn lập tức cứng.
Cửu Ly nhận ra.
Tai hơi nóng.
“Đừng nghĩ.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Ta chưa nói gì.”
“Ngươi đang căng.”
“Cô đang gỡ đuôi quanh eo ta.”
“...”
Lại là sự thật.
Cửu Ly nghiến răng rất nhẹ.
Cuối cùng tháo được.
Chiếc đuôi lập tức thu.
Nàng ngồi dậy nhanh quá.
Chăn trượt.
Áo ngủ tối qua Long Thanh để nàng mặc hơi rộng, cổ áo lệch một chút.
Long Thanh vừa nhìn thấy đã lập tức quay mặt.
Cửu Ly cúi xuống.
Kéo áo.
Tốc độ rất nhanh.
“Được rồi.”
Hắn vẫn nhìn cửa sổ.
“Chắc?”
“Ừ.”
Long Thanh quay lại.
Cửu Ly đã ngồi rất thẳng ở mép giường.
Tai hồ ly còn hiện.
Không phải không thu được.
Mà nàng quên.
Long Thanh nhìn tai.
Cửu Ly lập tức nhận ra.
Phụt.
Thu.
Nàng đứng lên.
“Ta về phòng.”
“Ừ.”
Đi được hai bước, nàng dừng.
Không quay lại.
“Đêm qua...”
Long Thanh biết nàng muốn hỏi.
Hắn nói trước: “Không có gì.”
Cửu Ly quay.
“Gì là không có gì?”
“Không có chuyện cô đang nghĩ.”
“Ngươi biết ta nghĩ gì?”
“Chắc.”
“Vậy nói.”
Long Thanh thở ra.
“Ta đưa cô về phòng. Cô ngủ. Ta về đây. Lúc cô sang ta không biết. Sáng mới tỉnh.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Ngươi không tỉnh lúc ta nằm xuống?”
“Không.”
“Không làm gì?”
Long Thanh lập tức nhìn nàng.
“Cửu Ly.”
“Ta xác nhận.”
“Không.”
“Thật?”
“Thật.”
“Đuôi ta?”
“Lúc sáng đã quấn.”
“Ngươi có chạm?”
Long Thanh nhớ mình thử nhấc.
“Một chút.”
Cửu Ly lập tức nhìn.
“Ở đâu?”
“Đoạn trên eo.”
“Còn?”
“Không.”
“Thật?”
“Ta không rảnh sờ đuôi người đang ngủ.”
Cửu Ly cảm thấy lời này đáng lẽ giúp yên tâm.
Nhưng không hiểu sao lại có chút không vui.
Nàng lập tức gạt.
“Được.”
Long Thanh nhìn vẻ mặt.
“Cô thất vọng?”
Cửu Ly quay phắt.
“Gì?”
“Không có gì.”
Hắn bắt đầu học cách dừng đúng lúc.
Cửu Ly híp mắt.
Nếu bình thường nàng đã dùng một câu khiến hắn đỏ tai.
Hôm nay không.
Bởi chỉ cần trêu thêm, người bị nhắc lại chuyện tự bò sang giường sư phụ vẫn là nàng.
“Ta về.”
“Ừ.”
Nàng đi.
Tay chạm cửa.
Long Thanh bỗng gọi: “Cửu Ly.”
Nàng dừng.
“Gì?”
“Đừng lo.”
Cửu Ly nhìn.
“Chuyện tối qua không có gì phải ngượng.”
Nàng lập tức đáp: “Ta không ngượng.”
Tai vừa thu suýt hiện lại.
Long Thanh nhìn.
“Ừ.”
“Ta thật sự không.”
“Ta tin.”
Giọng quá thuận.
Cửu Ly cảm thấy mình nên rời ngay.
Nàng mở cửa.
Bước ra.
Đóng.
Đi thẳng về phòng.
Tới cửa mình, nàng mới dừng.
Hai tay đặt lên mặt.
Nóng.
“Rượu.”
Nàng nói nhỏ.
“Tất cả tại rượu.”
Tiểu Hắc đang nằm dưới hiên mở một mắt.
Cửu Ly lập tức nhìn.
“Ngươi thấy?”
Tiểu Hắc không phản ứng.
“Không được nói.”
Tiểu Hắc vẫn im.
Cửu Ly khựng.
Nó vốn không nói.
Nàng đang thật sự chưa tỉnh rượu sao?
Cửu Ly vào phòng.
Đóng cửa.
Ngồi lên giường.
Sau đó ký ức đêm qua bắt đầu quay lại từng đoạn.
Ta đẹp không?
Rất đẹp.
Hiện tại người đẹp nhất ta gặp là cô.
Cửu Ly cứng.
Tiếp.
Ngươi có muốn ta ở lại không?
Có.
Tiếp.
Nếu ta phải về Nam Hoang?
Ta đi cùng nếu có cách.
Tiếp.
Người của ngươi?
Ừ. Đệ tử cũng là người của ta. Người ở nhà ta cũng là người của ta.
Cửu Ly nằm ngửa xuống giường.
Kéo chăn che mặt.
Nàng nhớ hết.
Gần như hết.
Tửu lượng Hồ tộc mạnh khiến dù cơ thể say, thần trí lại không mất hoàn toàn.
Đây là điều tệ nhất.
Nếu không nhớ còn đỡ.
Nàng còn nhớ câu:
Vậy ta thích?
Hình như mình đã nói.
Cửu Ly kéo chăn cao hơn.
Không.
Cái này có thể không.
Có thể nhớ sai.
Người say hay nhớ sai.
Chắc chắn.
Bên phòng kia, Long Thanh cũng ngồi trên giường một lúc lâu.
Hắn nhìn chỗ Cửu Ly vừa nằm.
Một sợi tóc trắng còn trên gối.
Long Thanh cầm.
Rồi dừng.
Tại sao mình cầm?
Hắn đặt xuống.
Đứng dậy.
Đi rửa mặt.
Nước lạnh giúp tốt hơn.
Sáng nay không có hệ thống báo nhịp tim.
Rất tốt.
Hắn bắt đầu nghĩ nghiêm túc.
Vấn đề đầu tiên: rượu.
Cấm.
Ít nhất với Cửu Ly.
Nàng uống loại này rõ ràng không bình thường.
Vấn đề thứ hai: khóa cửa.
Có cần?
Nếu khóa, Cửu Ly say đi nhầm có thể đập cửa.
Không.
Tốt nhất không cho say.
Giải quyết từ gốc.
Vấn đề thứ ba...
không có.
Không cần nghĩ.
Long Thanh tự nhắc bài đã dạy.
Đừng nghĩ nhiều.
Hắn ra sân.
Làm bữa sáng.
Hôm nay cháo.
Cố ý nhẹ để giải rượu.
Cửu Ly mãi gần nửa canh giờ sau mới bước ra.
Đã thay đồ.
Tóc buộc rất chỉnh.
Không tai.
Không đuôi.
Gương mặt bình thường tới mức hơi quá bình thường.
Long Thanh nhìn.
“Dậy rồi?”
“Ừ.”
“Sư phụ.”
Hai chữ nói rất rõ, như cố xác nhận quan hệ.
Long Thanh hiểu.
“Ừ.”
“Chào buổi sáng.”
“Ăn cháo.”
“Được.”
Hai người ngồi.
Không khí yên.
Tiểu Hắc ăn bên cạnh.
Tiểu Kim mổ thóc.
Không ai mở chủ đề tối qua.
Long Thanh thấy vậy tốt.
Cửu Ly cũng thấy vậy tốt.
Năm nhịp sau, Long Thanh nói:
“Từ nay cô chỉ được uống một chén rượu đó.”
Cửu Ly đặt thìa.
Tốt biến mất.
“Vì sao?”
“Cô say.”
“Ta không say.”
Long Thanh nhìn.
Cửu Ly nói tiếp rất nhanh: “Chỉ là huyết mạch chưa quen.”
“Vậy càng không được uống nhiều.”
“Ta từng uống cả vò Thiên Hồ Túy.”
“Nhưng tối qua cô đi nhầm phòng.”
Một đòn chí mạng.
Cửu Ly im.
Long Thanh biết mình nói quá thẳng.
Nhưng sự thật.
Nàng hít nhẹ.
“Đó là...”
“Rượu.”
“Đúng.”
“Vậy cấm.”
“Không cấm hoàn toàn.”
“Ta nói một chén.”
“Ba.”
“Một.”
“Hai.”
“Một.”
“Sư phụ.”
“Không.”
Cửu Ly híp mắt.
“Người đang lạm dụng thân phận.”
“Ta là người ủ rượu.”
“...”
Đúng.
Quyền sở hữu vò nằm ở hắn.
Cửu Ly cuối cùng nói: “Một chén lớn.”
Long Thanh suy nghĩ.
“Chén bình thường.”
“Chén hôm qua?”
“Ừ.”
“Được.”
Thỏa thuận hoàn tất.
Cửu Ly tiếp tục ăn.
Một lát sau lại hỏi: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Đêm qua ta nói gì?”
Long Thanh lập tức biết câu hỏi thử.
“Cô không nhớ?”
Nàng nhìn.
“Không rõ.”
Long Thanh cũng nhìn.
Một hồ ly đang nói dối.
Khá rõ.
Hắn quyết định giúp nàng.
“Không có gì quan trọng.”
Cửu Ly hơi thả lỏng.
“Thật?”
“Ừ.”
“Ta có hỏi chuyện Nam Hoang?”
“Có.”
“Người trả lời?”
“Có.”
“Có hỏi...”
Nàng dừng.
Long Thanh chờ.
“Gì?”
“Không.”
“Vậy ăn.”
Cửu Ly gật.
Nhưng trong lòng hơi ấm.
Long Thanh rõ ràng biết nàng nhớ.
Vẫn không vạch.
Không lấy chuyện lúc say trêu.
Nếu đổi vai, nàng tự hỏi mình có bỏ qua dễ vậy không.
Có lẽ...
không.
Nàng chắc chắn sẽ trêu hắn cả tháng.
Nghĩ tới đó, Cửu Ly bỗng cười.
Long Thanh nhìn.
“Gì?”
“Không có.”
“Lại suy diễn?”
“Ta đang nghĩ nếu người uống say rồi chạy sang phòng ta.”
Long Thanh suýt sặc cháo.
Cửu Ly cuối cùng lấy lại được chút thế chủ động.
Nàng cong mắt.
“Ta sẽ không giả vờ không nhớ.”
Long Thanh ho.
“Ta không chạy.”
“Chưa chắc.”
“Ta không say kiểu cô.”
“Hôm nào thử.”
“Không.”
“Người sợ?”
“Ta sợ cô có cớ trêu cả năm.”
Cửu Ly bật cười.
Không khí cuối cùng trở lại bình thường.
Sau bữa sáng, nàng chủ động rửa bát.
Long Thanh kiểm tra cây cổ chủng.
Vết nứt trên hạt đã lớn hơn.
Một đầu mầm rất nhỏ màu xanh xám bắt đầu nhú.
Hắn lập tức vui.
“Ra rồi.”
Cửu Ly nghe từ bếp đi tới.
“Cái gì?”
Long Thanh chỉ.
Nàng cúi.
Quả thật.
Một điểm xanh chỉ bằng đầu kim.
“Cuối cùng.”
“Ừ.”
“Biết cây gì chưa?”
“Hệ thống chưa—”
Long Thanh dừng.
Cửu Ly quay sang.
Hai người im.
Hắn vừa nói rõ hơn trước.
“Hệ thống?”
Nàng hỏi.
Long Thanh suy nghĩ.
Hôm qua khi say, nàng đã nói biết có thứ trong đầu hắn.
Không cần tiếp tục giả hoàn toàn.
“Ừ.”
Cửu Ly không hỏi ngay.
Long Thanh lại hơi bất ngờ.
“Không hỏi?”
“Người muốn nói sẽ nói.”
Hắn nhìn nàng.
“Cô dùng câu này hơi nhiều.”
“Có tác dụng.”
Long Thanh bật cười.
“Sau này nói.”
“Được.”
Cửu Ly không ép.
Điều này khiến hắn cảm thấy dễ hơn.
Nàng cúi nhìn mầm cây.
“Vậy... hệ thống nói gì?”
Long Thanh nhìn.
“Chưa xác định giống.”
“Thật sự có thể không biết?”
“Ừ.”
“Vậy chờ.”
“Đúng.”
Hai người đang nói thì Cửu Ly bỗng khựng.
Yêu lực trong cơ thể tự vận.
Chiếc đuôi thứ nhất hiện.
Rồi chiếc thứ hai.
Không đau.
Không bùng.
Chỉ xuất hiện tự nhiên.
Nàng kiểm tra.
Đạo Huyết Tỏa thứ nhất thật sự đã vỡ hoàn toàn.
Phần cấm lực sót lại giống những mảnh xích không còn nối.
Chiếc đuôi thứ hai từ hôm nay có thể duy trì ổn định.
Long Thanh nhìn.
“Không cần cố?”
“Không.”
“Bao lâu?”
“Có lẽ vài canh giờ.”
“Tiêu hao?”
“Ít.”
“Vậy tốt.”
Cửu Ly nhìn hai đuôi.
Một cảm giác rất khó diễn tả.
Đây không phải đuôi mới.
Nó vốn là một phần của nàng.
Chỉ là bị người khác khóa.
Bây giờ lấy lại.
Nàng khẽ nói: “Hai.”
Long Thanh nghe.
“Còn bảy?”
Cửu Ly gật.
“Tám phần áp chế còn lại. Nhưng cấu trúc trung tâm vẫn chưa đổi.”
“Có cần vội?”
Nàng nhìn hắn.
Nếu là trước...
nàng chắc chắn nói có.
Bây giờ lại nhớ.
Một việc một lúc.
“Không.”
Long Thanh gật.
“Đúng.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Người không hỏi ta muốn bao lâu phá hết?”
“Cô biết?”
“Không.”
“Vậy hỏi làm gì.”
Nàng cười.
Bài học lại tới mà sư phụ không biết.
Buổi trưa, Hàn Bách lên núi.
Không phải mang tin Huyết Ảnh.
Lần đầu trong nhiều ngày, ông mang một tin không quá xấu.
“Quanh Thanh Vân Thành không còn dấu Huyết Ảnh.”
Long Thanh hỏi: “Thật sự rút?”
“Ít nhất tầng ngoài.”
Cửu Ly nói: “Không nên chủ quan.”
“Đương nhiên.”
Hàn Bách nhìn nàng.
Thấy hai đuôi.
Ông dừng.
Một nhịp.
Hai.
“Cô...”
Cửu Ly rất bình tĩnh.
“Mở được một đạo khóa.”
“Đêm qua?”
Long Thanh lập tức nói: “Trước khi uống rượu.”
Cửu Ly quay sang nhìn hắn.
Tại sao phải bổ sung?
Hàn Bách bắt được chữ.
“Rượu?”
“Không có gì.”
Long Thanh nói rất nhanh.
Cửu Ly suýt cười.
Hàn Bách nhìn hai người.
Không hỏi.
Kinh nghiệm dạy ông.
“Ta tới còn vì một người.”
“Bạch Lộ?”
“Ừ.”
Cửu Ly lập tức nghiêm túc.
“Nàng có tin?”
“Có.”
Hàn Bách lấy hạc giấy.
Lần này thư dài hơn.
Cửu Ly đọc.
Sắc mặt dần thay đổi.
Long Thanh hỏi: “Gì?”
Nàng đưa hắn.
Bạch Lộ đã kiểm tra Nguyệt Hồ Ngọc thêm bằng bí thuật yêu tộc. Sau khi lớp huyết cảnh báo của Tô Vãn Ninh bị mở, một tầng yêu văn rất sâu mới hiện.
Không phải tin.
Là tọa độ.
Không gian nhỏ.
Hồ Ảnh Cổ Cảnh.
Hàn Bách giải thích: “Bạch Lộ không vào được.”
Cửu Ly đọc tiếp.
“Đương nhiên.”
Long Thanh hỏi: “Là gì?”
“Cổ cảnh của Hồ tộc.”
“Bí cảnh?”
“Nhỏ hơn.”
Cửu Ly đặt thư xuống. “Cửu Vĩ Hồ tộc có một số không gian truyền thừa riêng. Không nằm cố định trong thế giới. Dùng huyết mạch và vật dẫn mở.”
Long Thanh nhìn Nguyệt Hồ Ngọc.
“Cái này là chìa?”
“Có thể.”
“Bên trong có gì?”
“Không biết.”
“Người?”
“Không chắc.”
Hàn Bách nói: “Bạch Lộ cho rằng Tô Vãn Ninh có thể đã dùng ngọc ghi một đoạn ký ức hoặc manh mối vào Cổ Cảnh.”
Cửu Ly lập tức nói: “Ta phải mở.”
Long Thanh không phản đối.
“Nguy hiểm?”
Nàng đọc dòng cuối thư.
Bạch Lộ đã hỏi một trưởng bối yêu tộc biết về loại không gian này.
Điều kiện mở gồm hai phần.
Một, huyết mạch dòng chính Cửu Vĩ.
Hai, tâm neo.
Long Thanh hỏi: “Tâm neo là gì?”
Cửu Ly giải thích: “Người mở phải giữ thần trí ổn định. Cổ cảnh loại này đi theo ký ức và huyễn cảnh. Nếu tâm loạn, rất dễ mắc trong đó.”
“Cô hiện giờ?”
Cửu Ly hơi im.
“Khá hơn trước.”
Hàn Bách nói: “Nhưng có Huyết Tỏa.”
“Đúng.”
“Bạch Lộ khuyên không mở một mình.”
Long Thanh đọc tiếp.
Nếu có người có liên hệ tâm thần ổn định với người mở, có thể đứng cạnh làm điểm neo. Nhưng khi cổ cảnh kích hoạt, người đó có khả năng bị kéo vào cùng.
Long Thanh đọc hai lần.
Sau đó nhìn Cửu Ly.
Nàng cũng nhìn hắn.
Không ai cần nói.
Người có liên hệ tâm thần ổn định nhất hiện tại...
có lẽ chính là Long Thanh.
Bởi mấy lần Huyết Tỏa dao động, hắn đều ở đó.
Đánh cờ.
Quét sân.
Nấu cơm.
Cứ điểm.
Cửu Ly hỏi rất nghiêm túc: “Sư phụ.”
Long Thanh lập tức giơ tay.
“Khoan.”
Nàng im.
Hắn hỏi Hàn Bách: “Nếu bị kéo vào, ra được không?”
“Không biết.”
“Có thể chết?”
“Không gian truyền thừa Hồ tộc bình thường không chủ động giết người có huyết mạch phù hợp.”
“Ta không có huyết mạch.”
Hàn Bách nhìn Cửu Ly.
Nàng nói: “Nếu ta đưa vào bằng liên hệ tâm neo, Cổ Cảnh sẽ coi người là người đi cùng.”
“Chắc?”
“Khoảng bảy thành.”
Long Thanh lập tức nói: “Chỉ bảy?”
Cửu Ly hơi ngượng.
“Không ai trong Hồ tộc thường kéo Nhân tộc vào.”
“Vậy không có kinh nghiệm.”
“Ừ.”
Long Thanh chống cằm.
Hắn không muốn vào bí cảnh không rõ.
Nhưng ngọc của Vãn Ninh có thể chứa manh mối thật.
Tô Nguyệt Hà.
Đoàn sứ.
Người phản bội Hồ Sơn.
Vật dẫn.
Không thể bỏ.
“Có thể mở ở Vô Danh?”
Cửu Ly gật.
“Càng an toàn.”
“Người Thanh Vân canh ngoài?”
Hàn Bách nói: “Được.”
“Bạch Lộ?”
“Nàng có thể tới.”
Long Thanh thở ra.
“Vậy chuẩn bị.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Người đồng ý?”
“Ta không đi thì cô vẫn mở?”
Nàng im.
Long Thanh hiểu.
“Vậy đi cùng tốt hơn.”
Một nụ cười nhỏ hiện.
“Đa tạ sư phụ.”
“Đừng vội cảm ơn.”
“Vì?”
“Ta có dự cảm mỗi lần cô nói không nguy hiểm lắm đều có chuyện.”
Cửu Ly lập tức phản đối.
“Lần này là Cổ Cảnh Hồ tộc.”
“Lần trước là tiểu đấu giá.”
“Không giống.”
“Cứ điểm cũng nói có thể xử lý.”
“...”
Nàng không phản bác được.
Hàn Bách đứng lên.
“Ta đi báo tông chủ.”
“Bao giờ mở?”
Cửu Ly nhìn thư.
“Ngày mai.”
Long Thanh hỏi: “Không cần chuẩn bị?”
“Cần điều tức.”
“Vậy chiều nghỉ.”
“Còn bài học?”
Long Thanh khựng.
Hệ thống hôm nay chưa phát Truyền Đạo mới.
“Không học.”
“Vì?”
“Ngày mai vào Cổ Cảnh.”
Cửu Ly hơi cười.
“Sư phụ cho nghỉ?”
“Ừ.”
“Đệ tử muốn đánh cờ.”
“Cũng được.”
Hàn Bách nhìn hai người.
Bỗng cảm thấy quan hệ sư đồ này khác toàn bộ sư đồ ông từng biết.
Nhưng ông đã hết sức tò mò.
Hàn Bách đi.
Buổi chiều, Long Thanh và Cửu Ly đánh một ván.
Không cược.
Nàng có hai đuôi hiện phía sau.
Chiếc thứ hai còn chưa hoàn toàn quen, thỉnh thoảng tự động lắc.
Long Thanh phát hiện mỗi lần nàng nghĩ sâu, đuôi thứ hai bất động.
Mỗi lần nàng thoải mái, nó lắc.
Khá dễ đọc.
Hắn nói: “Cô không giấu cảm xúc được nữa.”
Cửu Ly nhìn.
“Vì?”
Long Thanh chỉ đuôi.
Nàng quay.
Chiếc thứ hai đang lắc.
Lập tức dừng.
Long Thanh cười.
Cửu Ly híp mắt.
“Không được nhìn đuôi để đoán cờ.”
“Ta không.”
“Người vừa nhìn.”
“Ta nhìn đuôi.”
“Cũng không được.”
“Vì sao?”
“Đuôi là của ta.”
Long Thanh gật.
“Đúng.”
“Không được nhìn quá lâu.”
“Cô hôm trước hỏi ta có muốn sờ.”
Cửu Ly cứng.
Lần đầu Long Thanh chủ động dùng chuyện cũ phản công.
Nàng nhìn hắn.
“Người nhớ khá kỹ.”
“Cô nói nhiều lần.”
“Vậy muốn không?”
Long Thanh lập tức biết mình tự đào hố.
“Đánh cờ.”
Cửu Ly bật cười.
Hồ ly vẫn thắng ở lĩnh vực này.
Ván cờ cuối cùng nàng hơn hai mục.
Không vì tính sâu.
Chỉ đánh ổn.
Long Thanh dọn quân.
“Mai vào đó, nhớ bài.”
Cửu Ly hơi ngạc nhiên.
“Bài nào?”
“Đừng nghĩ nhiều.”
Nàng nhìn hắn.
“Trong Cổ Cảnh toàn huyễn với ký ức.”
“Càng phải nhớ.”
“Người sợ ta mắc?”
“Ừ.”
Cửu Ly nhẹ giọng: “Có người làm tâm neo rồi.”
Long Thanh nhìn.
“Ta không biết làm.”
“Chỉ cần là người.”
“Đơn giản?”
“Có lẽ.”
“Lại có lẽ.”
Nàng cười.
“Ngày mai sẽ biết.”
Đêm ấy không ai uống rượu.
Vò rượu bị Long Thanh cất rất sâu.
Cửu Ly về phòng sớm.
Trước khi đi, nàng dừng trước cửa phòng hắn.
Long Thanh lập tức nhìn.
“Gì?”
Cửu Ly hơi cong môi.
“Người có khóa cửa không?”
Hắn cứng.
Nàng bật cười.
“Đùa thôi.”
“Cửu Ly.”
“Vâng, sư phụ?”
“Về ngủ.”
“Được.”
Nàng đi.
Long Thanh nhìn theo.
Sau đó thật sự đóng cửa.
Không khóa.
Chỉ đóng.
Hắn nằm xuống.
Một lúc sau lại nhìn cửa.
Yên.
Tốt.
Bên phòng kia, Cửu Ly cũng nằm trên giường.
Nàng nhớ chuyện sáng.
Mặt vẫn hơi nóng.
Nhưng không còn muốn trốn.
Chuyện xảy ra rồi.
Không có gì vượt giới hạn.
Long Thanh không lấy nó làm trò.
Vậy thôi.
Nàng kéo chăn.
Đạo Huyết Tỏa đầu tiên đã vỡ.
Ngày mai Hồ Ảnh Cổ Cảnh.
Có thể tìm thấy tin của Vãn Ninh.
Có thể biết người trong tộc là ai.
Cũng có thể không có gì.
Cửu Ly theo thói quen bắt đầu suy diễn hàng chục khả năng.
Sau đó dừng.
Nhớ một câu.
Đừng nghĩ nhiều.
Nàng thở ra.
Ngày mai tới rồi tính.
Ở bên ngoài, Nguyệt Hồ Ngọc đặt trên bàn dưới ánh trăng đột nhiên sáng rất nhẹ.
Ba cánh hoa trên mặt ngọc chuyển động.
Hồ vĩ uốn quanh như sống.
Một hình bóng mờ hiện trong ngọc.
Không ai thấy.
Một nữ tử tóc trắng đứng giữa biển sương.
Sau lưng nàng...
không phải một đuôi.
Mà là chín bóng đuôi đứt quãng.
Giọng rất mờ vang lên trong không gian mà bên ngoài không nghe được.
“Cửu Ly...”
“Đừng tin...”
Ánh sáng tắt.
Ngày mai, thứ Tô Vãn Ninh không kịp nói trong Nguyệt Hồ Ngọc...
có thể cuối cùng sẽ mở ra.