Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 53: BA NGÀY TRÊN LINH CHU
Bốn ngày sau khi Vô Danh Phong chính thức có Đại đệ tử, Long Thanh đứng trước cổng nhà nhìn ba cái túi đặt dưới đất và cảm thấy mình đã chuẩn bị quá nhiều.
Một túi là quần áo.
Một túi là đồ ăn.
Túi cuối cùng chứa những thứ mà Tô Cửu Ly cho rằng hoàn toàn không cần thiết nhưng Long Thanh nhất quyết mang theo: một nồi nhỏ, hai cái bát, dao bếp, dây thừng, đá đánh lửa, một túi muối, ít gia vị, vài gói hạt giống thường và một cái móc sắt.
Cửu Ly đứng cạnh, hai chân vĩ đều đã thu vào huyết mạch. Trên người nàng là bộ váy xanh trắng khá đơn giản, bên hông treo mộc bài Vô Danh. Nàng nhìn đống đồ một lúc rồi hỏi: “Sư phụ, chúng ta đi Thanh Dược Thành, không phải vào vùng hoang dã.”
“Ta biết.”
“Đi linh chu của Thanh Vân.”
“Ta biết.”
“Dược Vương Cốc đã bố trí chỗ ở.”
“Ta cũng biết.”
“Vậy cái nồi để làm gì?”
“Lỡ cần.”
“Lỡ cái gì?”
Long Thanh suy nghĩ một lát.
“Lỡ đồ ăn không hợp.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Sư phụ từng ăn yêu thú nướng ở bí cảnh, mì quán ven đường, bánh chua ngoài thành, rau tạp dịch và cả cá tự câu. Người còn sợ đồ ăn không hợp?”
“Không phải sợ.”
“Vậy?”
“Có nồi vẫn yên tâm.”
Cửu Ly cuối cùng từ bỏ.
Nàng cúi xuống cầm một túi.
Long Thanh lập tức nói: “Ta tự mang.”
“Đệ tử có túi trữ vật.”
“Ta cũng có.”
“Của người sắp đầy.”
“Còn chỗ.”
Cửu Ly đưa mắt nhìn chiếc túi trữ vật hai trượng bên hông hắn. Sau mấy ngày chuẩn bị, bên trong đã có quần áo, lương khô, thuốc Tạ Trường Xuân cho, một ít rau Vô Danh, hộp hạt cổ chủng, vài quyển sách và rất nhiều thứ Long Thanh gọi là “có thể cần”.
“Người định mang cả nhà?”
“Không.”
Long Thanh nhìn lại Vô Danh Phong.
Tiểu Hắc nằm trước hiên.
Tiểu Kim đứng trên mái chuồng.
Tiểu Thanh rung lá trong gió.
Con cá đen bạc trong ao vừa nổi lên một vòng nước rồi lặn.
“Nhà để lại.”
Cửu Ly nghe câu ấy thì hơi cười. “Ba ngày đường thôi.”
“Ba ngày đi. Ở đó mấy ngày nữa.”
“Thanh Dược Hội kéo dài ít nhất bảy ngày.”
“Cho nên càng phải chuẩn bị.”
Cửu Ly không phản bác nữa.
Lý Đại Phúc đã được nhờ mỗi ngày lên Vô Danh Phong một lần để cho gà ăn, kiểm tra nước và thu trứng. Tiểu Hắc không cần chăm. Tiểu Kim càng không. Tiểu Thanh thì Long Thanh đã dặn hệ thống điều chỉnh tưới tự động ở mức tối thiểu bằng dòng nước nhỏ dẫn từ giếng. Ao cá cũng đủ thức ăn tự nhiên.
Điều khiến hắn không yên tâm nhất thực ra là hạt cây xám vừa nảy mầm.
Hai chiếc lá nhỏ đã mở.
Hệ thống vẫn chưa xác định chủng loại.
Long Thanh trước lúc đi còn cúi kiểm tra đất ba lần.
Cửu Ly nhìn sư phụ từ sau lưng. “Người có thể mang chậu theo.”
“Không.”
Nàng hơi bất ngờ.
“Vì sao?”
“Cây mới mọc, đổi chỗ dễ chết.”
“Người còn biết không nên mang?”
“Ta đâu có ngu.”
“Đệ tử không nói.”
“Ánh mắt cô nói.”
Cửu Ly bật cười.
Một tiếng hạc dài từ dưới núi vang lên. Không phải hạc thật, mà là pháp khí truyền âm của đoàn Đan Hà Phong báo tập hợp.
Long Thanh đóng cổng.
Kiểm tra then.
Đi được ba bước lại quay lại nhìn.
Cửu Ly hỏi: “Muốn kiểm tra lần nữa?”
“Không.”
“Người đang nhìn khóa.”
“Ta biết đã khóa.”
“Vậy đi.”
Nàng rất tự nhiên khoác tay hắn kéo xuống núi.
Long Thanh nhìn cánh tay.
“Cô bây giờ là đệ tử.”
“Đệ tử không được khoác tay sư phụ?”
“Không phải.”
“Vậy?”
Long Thanh không tìm được điều khoản cấm.
“Đi cho nhanh.”
Cửu Ly cong mắt, không buông.
Từ Vô Danh Phong tới quảng trường trước Đan Hà Phong mất gần nửa canh giờ. Khi hai người tới, linh chu đã đậu giữa quảng trường.
Long Thanh từng nhìn linh chu từ xa vài lần, nhưng đây là lần đầu đi.
Nó lớn hơn tưởng tượng.
Dài gần năm mươi trượng, thân làm từ một loại linh mộc nâu đỏ, hai bên có những dải kim loại khắc trận văn, phía dưới không có bánh hay cánh. Ba cột buồm nhỏ dựng trên boong, nhưng buồm không phải để bắt gió mà là pháp bố thu linh khí và ổn định phương hướng.
Phần thân dưới đang lơ lửng cách mặt đất hơn một trượng.
Không có tiếng động cơ.
Chỉ một lớp linh quang xanh mờ chạy dọc đáy.
Long Thanh đứng dưới nhìn lâu.
Cửu Ly hỏi: “Lần đầu?”
“Ừ.”
“Thích?”
“Đang nghĩ.”
“Gì?”
“Bao nhiêu linh thạch một chuyến?”
Cửu Ly im một nhịp.
Nàng biết ngay.
Tạ Trường Xuân đang đứng trên cầu lên linh chu nghe được, lập tức đáp: “Nếu chỉ tính linh thạch duy trì trận, tới Thanh Dược Thành khoảng ba trăm linh thạch hạ phẩm.”
Long Thanh ngẩng.
“Ba trăm?”
“Ừ.”
“Chỉ đi?”
“Chỉ đi.”
“Không tính người điều khiển?”
“Không.”
“Bảo trì?”
“Không.”
“Phí vào trạm?”
“Không.”
Long Thanh nhìn chiếc linh chu bằng ánh mắt khác.
Lúc nãy còn thấy đẹp.
Bây giờ thấy đang đốt tiền.
Tạ Trường Xuân bật cười. “Một linh chu chở được vài chục tới hơn trăm người. Nếu là thương hội, chia ra không quá đắt.”
“Vẫn đắt.”
“Bay.”
“Ta biết.”
Long Thanh leo lên cầu.
“Ta càng chắc mình không mua linh chu.”
Tạ Trường Xuân suýt sặc.
“Ngươi có tiền mua sao?”
“Không.”
“Vậy nói làm gì?”
“Để không có mục tiêu sai.”
Cửu Ly đứng sau cười tới mức phải quay mặt.
Đoàn lần này gồm mười sáu người.
Tạ Trường Xuân dẫn đội.
Ngoài Long Thanh và Cửu Ly còn có bảy đệ tử Đan Hà Phong, hai đệ tử Thiên Công phụ trách linh chu, hai người chuyên giao dịch linh dược, một chấp sự và hai đệ tử trẻ đi học hỏi.
Phương Nham, người từng dẫn đội Thanh Mộc Bí Cảnh, cũng có mặt.
Hắn vừa thấy Long Thanh liền chào: “Long sư đệ.”
Long Thanh đáp.
Phương Nham lại nhìn Cửu Ly.
Bây giờ thân phận công khai của nàng là đệ tử đặc biệt Vô Danh Phong, nhưng chuyện sư thừa chỉ giới hạn trong nhóm thân cận. Phương Nham biết nàng là đệ tử Long Thanh nhưng không biết huyết mạch.
“Tô sư muội.”
Cửu Ly mỉm cười.
“Phương sư huynh.”
Long Thanh nhìn.
Một người Kim Đan gọi hắn sư đệ, rồi gọi Cửu Ly sư muội, trong khi Cửu Ly cũng là Kim Đan nhưng lại gọi hắn sư phụ.
Tu tiên giới xưng hô thật sự rất rối.
Hắn quyết định không nghĩ.
Phòng của Long Thanh nằm tầng giữa linh chu.
Không rộng nhưng đủ hai giường nhỏ.
Cửu Ly đứng ở cửa nhìn.
“Ta phòng bên.”
“Ừ.”
“Người có khóa cửa không?”
Long Thanh lập tức quay.
Nàng cong mắt.
“Đùa.”
“Cô nhớ lâu quá.”
“Rượu là do người ủ.”
“Chỉ một chén.”
“Ta biết.”
Long Thanh đóng cửa phòng.
Bên ngoài vang một tiếng chuông.
Một giọng từ đầu linh chu truyền ra: “Tất cả ổn định. Linh chu rời Thanh Vân sau mười nhịp.”
Long Thanh lập tức ra boong.
Cửu Ly cũng theo.
Đệ tử trẻ phần lớn đã đứng ngoài. Một vài người từng đi nhiều vẫn không bỏ qua cảnh rời núi.
Trận văn dưới linh chu sáng.
Không có cảm giác giật mạnh.
Chỉ mặt đất chậm rãi hạ xuống.
Không.
Là linh chu đang nâng.
Long Thanh đặt tay lên lan can.
Thanh Vân Tông từ độ cao này nhìn khác hẳn.
Sáu chủ phong hiện rõ.
Đan Hà, Thiên Chiến, Thiên Công, Huyền Cơ, Ngự Linh, Vạn Pháp.
Vô Danh Phong nằm lệch hơn, thấp và ít kiến trúc. Nếu không biết trước, rất dễ bỏ qua.
Long Thanh nhìn căn nhà nhỏ chỉ còn như một điểm.
Cửu Ly đứng cạnh.
“Sư phụ nhớ nhà?”
“Vừa đi.”
“Người nhìn rất lâu.”
“Lần đầu thấy từ trên.”
Nàng cũng nhìn.
Vô Danh Phong từ trên cao quả thật không nổi bật.
Nhưng Cửu Ly lại biết dưới ngọn núi ấy có những thứ đủ làm đại yêu huyết mạch run.
Linh chu nâng qua tầng mây thấp.
Thanh Vân dần khuất.
Phía trước mở ra Đông Huyền rộng lớn.
Long Thanh nhìn rất lâu.
Hắn đã đọc bản đồ.
Biết Huyền Thiên Giới có năm đại vực.
Biết Đông Huyền có vô số tông môn, gia tộc, thành trì.
Nhưng bản đồ là một chuyện.
Thật sự nhìn lại khác.
Sau Thanh Vân không phải một vùng núi đơn độc. Phía đông là từng dãy núi nối nhau. Giữa các dãy có thung lũng, ruộng bậc, thị trấn và những con đường thương mại mảnh như chỉ. Xa hơn nữa là vài điểm sáng — thành trì có trận pháp hộ thành.
“Đông Huyền đông người hơn ta nghĩ.”
Tạ Trường Xuân đứng gần đó nghe.
“Thanh Vân chỉ là một góc.”
“Dược Vương Cốc mạnh hơn?”
“Về chiến lực tổng thể, hơn chúng ta một chút. Về đan y, hơn nhiều.”
“Thành của họ?”
“Thanh Dược Thành không hoàn toàn thuộc Dược Vương Cốc, nhưng cốc kiểm soát phần lớn.”
“Dân bao nhiêu?”
“Không biết chính xác. Vài trăm nghìn.”
Long Thanh quay.
“Lớn vậy?”
“Có phàm nhân, tu sĩ, thương hội, gia tộc.”
“Đất?”
“Thung lũng Thanh Dược.”
Long Thanh bắt đầu quan tâm.
“Có dược điền?”
Tạ Trường Xuân nhìn hắn.
“Rất nhiều.”
“Hạt giống?”
“Rất nhiều.”
“Giá?”
Tạ Trường Xuân thở dài.
“Ngươi đi chữa Huyết Tỏa hay mua hạt?”
“Cả hai không xung đột.”
Cửu Ly đứng cạnh gật rất nghiêm túc. “Đệ tử cũng thấy vậy.”
Tạ Trường Xuân nhìn hai sư đồ.
Không muốn nói nữa.
Ngày đầu trên linh chu trôi khá yên.
Long Thanh đi gần hết những nơi được phép.
Nhà bếp.
Kho nước.
Phòng linh thạch.
Khu điều khiển.
Thậm chí cả nơi xử lý chất thải.
Người Thiên Công phụ trách linh chu ban đầu còn nhiệt tình giải thích, về sau thấy câu hỏi của Long Thanh càng ngày càng thực tế thì bắt đầu mệt.
“Linh thạch đặt ở đây?”
“Đúng.”
“Một lần thay bao nhiêu?”
“Ba mươi viên.”
“Bao lâu?”
“Tùy tốc độ và gió.”
“Nếu hết giữa trời?”
“Có kho dự phòng.”
“Nếu cả kho hết?”
“Không bao giờ để xảy ra.”
“Ta hỏi nếu.”
Người Thiên Công suy nghĩ. “Hạ khẩn.”
“Không rơi?”
“Trận có lớp dự phòng.”
“Dự phòng cũng hết?”
“Long sư đệ.”
“Ừ?”
“Ngươi đừng hỏi nữa.”
Long Thanh gật.
“Được.”
Cửu Ly đi sau cười.
“Sư phụ có thể làm người Thiên Công sợ.”
“Ta hỏi an toàn.”
“Người hỏi tới lúc cả thế giới hết linh khí.”
“Ta chưa hỏi.”
“Ta biết người sắp.”
Long Thanh thấy đệ tử hiểu mình khá nhanh.
Buổi trưa, linh chu có cơm.
Hai món.
Một canh.
Không tệ.
Long Thanh ăn xong lập tức cất nồi nhỏ lại sâu hơn.
Cửu Ly nhìn.
“Không cần?”
“Hiện tại.”
“Người thất vọng?”
“Không.”
“Ta thấy người hơi thất vọng vì mang thừa.”
“Chuẩn bị mà không dùng mới tốt.”
Cửu Ly khựng.
Rồi gật.
“Câu này đúng.”
“Ta nói chuyện nồi.”
“Ta biết.”
Long Thanh nhìn ánh mắt.
“Cô lại—”
“Không suy diễn.”
Cửu Ly nói trước.
Đại đệ tử học rất tốt.
Buổi chiều, linh chu đi qua một vùng núi đỏ.
Tạ Trường Xuân nói đó là địa bàn của Xích Hà Môn, một tông môn trung bình chuyên hỏa pháp và luyện khí. Hai bên không thù cũng không thân. Trên không thỉnh thoảng có thể gặp linh chu của họ.
Long Thanh nhìn xuống.
“Đất đỏ.”
“Ừ.”
“Trồng gì?”
Tạ Trường Xuân không biết.
Một đệ tử Đan Hà đáp: “Hỏa Tâm Thảo.”
“Ăn được?”
“Không.”
Long Thanh lập tức giảm hứng.
Cửu Ly cười.
Khoảng giữa chiều, phía trước xuất hiện một đàn chim.
Không phải một hai con.
Mà hàng trăm.
Màu xám bạc.
Bay thành dải.
Người Thiên Công lập tức giảm tốc.
Trận phòng hộ mở.
Long Thanh nhìn.
“Yêu thú?”
Phương Nham đáp: “Phi Vũ Điểu. Phần lớn Luyện Thể hoặc Tụ Khí. Không hung nếu không xâm ổ.”
“Vậy sao giảm?”
“Đụng nhiều dễ hỏng trận ngoài.”
Long Thanh hiểu.
Linh chu chuyển hướng.
Đàn chim cũng đổi.
Hai bên đi song song một lúc.
Một con tò mò bay gần.
Tiểu đệ tử trên boong thích thú.
Long Thanh lại hỏi: “Ăn được không?”
Cửu Ly quay sang.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Không phải thứ gì bay qua cũng cần hỏi ăn được.”
“Ta chỉ hỏi.”
Phương Nham bật cười. “Ăn được. Nhưng thịt rất dai.”
Long Thanh lập tức mất hứng.
Một lát sau đàn chim tách.
Không có xung đột.
Đây là điều Long Thanh thích.
Tu tiên giới không phải cứ gặp yêu thú là giết.
Phần lớn thời gian, người đi đường và thú đều chỉ muốn đi.
Tới chiều muộn, linh chu dừng tại một trạm tiếp tế.
Long Thanh lần đầu nhìn thấy loại kiến trúc này.
Hai ngọn núi cao đứng cách nhau hơn trăm trượng. Giữa là một nền đá khổng lồ được dựng trên cầu trận, giống một bến cảng treo giữa không trung. Có sáu vị trí đậu linh chu. Ba đã có thuyền thương hội.
Biển treo:
Thiên Phong Trạm.
Linh chu Thanh Vân cập.
Người phụ trách xuống trả phí.
Long Thanh lập tức hỏi.
“Bao nhiêu?”
Tạ Trường Xuân không muốn nói.
“Ngươi hỏi làm gì?”
“Biết.”
“Hai mươi linh thạch.”
Long Thanh nhìn bến đá.
“Đậu nửa canh giờ?”
“Có tiếp nước, kiểm tra trận, mua linh thạch.”
“Đắt.”
“Ngươi đừng tính nữa.”
Cửu Ly khoác tay sư phụ kéo xuống bến.
“Nếu cứ tính tiền, người sẽ không đi đâu nữa.”
“Đi bộ được.”
“Thanh Dược Thành cách mấy ngàn dặm.”
“Ta biết.”
“Người đi?”
“Không.”
“Vậy trả.”
“Không phải tiền ta.”
Cửu Ly bật cười.
“Vậy càng không cần đau.”
Bến treo rất náo nhiệt.
Có quầy ăn.
Quầy nước.
Bán linh thạch.
Bán bản đồ.
Thậm chí vài thương nhân chuyên chờ linh chu cập để bán đồ.
Một người thấy đoàn Thanh Vân lập tức tiến tới.
“Các vị đạo hữu đi Thanh Dược Hội? Ta có Dược Vương Cốc tân bản đồ, chỉ năm đồng bạc!”
Long Thanh dừng.
“Bạc?”
“Đúng.”
Rẻ.
Hắn mua.
Cửu Ly nhìn bản đồ.
“Có thật không?”
Long Thanh mở.
Khá chi tiết.
Đường chính.
Chợ.
Dược viện.
Khu khách.
“Dùng được.”
Người bán lập tức giới thiệu: “Còn Thanh Dược Thành mỹ nhân bảng!”
Long Thanh chưa phản ứng.
Cửu Ly đã nhìn.
“Bao nhiêu?”
Người bán thấy nữ tử hỏi, hơi bất ngờ.
“Ba đồng.”
Cửu Ly mua.
Long Thanh quay.
“Cô mua làm gì?”
“Xem.”
“Mỹ nhân bảng?”
“Ừ.”
“Không phải cô bảo đừng nhìn người quá nhiều?”
“Ta đang thu thập tình báo.”
Long Thanh nhìn.
“Cái này là tình báo?”
“Có tên người nổi tiếng.”
Nàng mở.
Quả thật.
Không chỉ hình.
Có thế lực.
Cảnh giới ước đoán.
Sở trường.
Tên thứ bảy:
Diệp Thanh Dao – Dược Vương Cốc – Đan Y nhất mạch – Kim Đan sơ kỳ.
Bên cạnh là một bức họa nhỏ.
Nữ tử áo xanh.
Dung mạo thanh nhã.
Long Thanh vô thức nhìn.
Cửu Ly lập tức khép bảng.
Hắn quay.
“Gì?”
“Đủ rồi.”
“Ta mới nhìn.”
“Đã thấy tên.”
“Còn hình.”
“Mai gặp thật.”
“Ta cũng đâu cần.”
Cửu Ly cong môi.
“Vậy tốt.”
Long Thanh nhìn đệ tử.
“Cô mua chỉ để kiểm tra ta?”
“Không.”
“Có.”
“Ta còn xem những người khác.”
“Đưa.”
“Không.”
“Ta xem tình báo.”
“Người chỉ xem mỹ nhân.”
“Bảng đó tên mỹ nhân.”
Cửu Ly: “...”
Đúng.
Nàng không thể phản bác bằng logic.
Cuối cùng nhét vào túi.
“Ta giữ.”
Long Thanh không tranh.
Hai người mua thêm bánh.
Không mua gì khác.
Linh chu tiếp tục.
Đêm đầu tiên trên trời yên.
Trời đầy sao.
Không có ánh đèn thành phố lớn như đời trước.
Từ trên linh chu nhìn xuống, đất tối, chỉ các thành trì và tông môn có ánh trận.
Long Thanh đứng boong khá lâu.
Cửu Ly đi ra.
“Không ngủ?”
“Chưa quen.”
“Linh chu rung?”
“Ít.”
“Vậy?”
Long Thanh nhìn trời.
“Lâu rồi mới thấy nhiều sao.”
Cửu Ly không biết thế giới cũ của hắn.
Nàng chỉ đứng cạnh.
Một lúc sau hỏi: “Nơi cũ của người không có sao?”
“Có.”
“Vậy sao lâu?”
“Ánh đèn nhiều.”
“Đèn?”
“Thành phố.”
Cửu Ly không hỏi sâu.
Nàng đã hứa.
Người muốn nói sẽ nói.
Long Thanh thấy nàng không hỏi, chủ động nói thêm: “Ta ở nơi không có tu sĩ.”
Cửu Ly quay.
“Không có?”
“Ít nhất ta không biết.”
“Không linh khí?”
“Không giống ở đây.”
“Người thật sự từ một thế giới khác?”
Long Thanh gật.
“Ừ.”
Cửu Ly im khá lâu.
Trước kia nàng từng đoán hắn không thuộc Đông Huyền.
Không nghĩ xa tới mức không cùng thế giới.
“Người nhớ?”
“Có.”
“Muốn về?”
Long Thanh nhìn bầu trời.
Suy nghĩ thật.
“Không biết về thế nào.”
“Ta hỏi muốn.”
Hắn dừng.
“Có lúc.”
Cửu Ly không nói câu an ủi.
Chỉ nhẹ hơn một chút ôm cánh tay hắn.
Long Thanh nhìn.
Nàng nói: “Đệ tử làm tâm neo.”
Hắn bật cười.
“Dùng sai.”
“Có tác dụng.”
“Cũng được.”
Đêm đó hai người không nói thêm chuyện quê cũ.
Sáng ngày thứ hai, linh chu tiếp tục qua những vùng đông dân hơn.
Tạ Trường Xuân bắt đầu giảng cho đám đệ tử trẻ về các thế lực quanh Thanh Dược Thành.
Dược Vương Cốc không phải một tông môn chiến đấu thuần túy. Địa vị của họ dựa nhiều vào đan y. Rất nhiều tông môn mạnh hơn vẫn giữ quan hệ tốt, bởi tu sĩ càng mạnh càng không thể đảm bảo không bị thương, trúng độc, tẩu hỏa hoặc cần đan dược.
Long Thanh nghe.
“Vậy Dược Vương Cốc ít kẻ thù?”
Tạ Trường Xuân lắc. “Ngược lại.”
“Vì?”
“Đan phương, linh dược, linh hỏa, lợi ích.”
“À.”
Người có thứ tốt thì có người muốn cướp.
Dễ hiểu.
Tạ Trường Xuân nói thêm về Thanh Dược Hội, rồi nhắc Diệp Thanh Dao.
“Lần này nếu muốn xem Huyết Tỏa của Cửu Ly, ta sẽ nhờ Tần Mộc trưởng lão và Thanh Dao.”
Long Thanh hỏi: “Thanh Dao chuyên huyết mạch?”
“Không chuyên duy nhất, nhưng nghiên cứu sâu bệnh kinh mạch và dị tộc.”
“Tuổi?”
“Khoảng hai mươi tám.”
Cửu Ly đang uống trà nhìn sang.
Long Thanh hỏi tiếp: “Kim Đan?”
“Ừ.”
“Rất nhanh.”
“Thiên tài.”
“Thương thế của nàng?”
Tạ Trường Xuân hơi dừng.
“Ngươi hỏi ai?”
“Thanh Dao.”
“Ta chưa nói nàng bị thương.”
Long Thanh khựng.
Đúng.
Hắn nhớ từ danh sách cũ Tạ từng nhắc nàng y thuật mạnh, nhưng không thương.
“Ta hỏi người chữa có khỏe không.”
Cửu Ly cong mắt.
“Quan tâm sớm.”
“Cô đừng bắt đầu.”
Tạ Trường Xuân nói: “Ta nghe nàng vài năm gần đây ít dự tỷ thí, nhưng không rõ.”
Cửu Ly ghi nhớ.
Một nữ tử Kim Đan chưa ba mươi.
Đan y thiên tài.
Ít tranh.
Rất đẹp.
Có thể còn có thương.
Nàng không hiểu sao mình đã phân tích khá kỹ.
Long Thanh nhìn.
“Cô lại nghĩ nhiều.”
Cửu Ly lập tức nhấp trà.
“Đệ tử đang thu thập tình báo.”
“Về người chưa gặp?”
“Đúng.”
“Được.”
Long Thanh bắt đầu quen.
Buổi chiều ngày thứ hai có một trận mưa.
Trên cao mưa rất khác.
Mây ở ngang linh chu.
Trời phía trước tối rất nhanh.
Người Thiên Công lập tức đóng lớp chắn gió, giảm tốc, nâng trận ổn định.
Long Thanh đứng trong khoang nhìn nước đập lên kết giới rồi trượt xuống như chảy trên kính.
“Đẹp.”
Cửu Ly đứng cạnh.
“Người không sợ?”
“Có trận.”
“Lúc trước hỏi linh thạch hết.”
“Chưa hết.”
Một tiếng sấm.
Linh chu rung.
Long Thanh lập tức nắm lan can.
“Rung khá mạnh.”
Cửu Ly dùng thần thức.
“Không sao.”
Một tiếng sét nữa đánh khá gần.
Trận sáng.
Đệ tử trẻ hơi căng.
Người Thiên Công quát từ đầu: “Tất cả ở trong! Không dùng pháp khí bay ra!”
Long Thanh hỏi: “Có người từng bay ra lúc sét?”
Phương Nham đáp: “Có.”
“Vì?”
“Muốn chứng minh mình mạnh.”
Long Thanh im.
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ nghĩ gì?”
“Không cứu được người muốn thử sét.”
Nàng bật cười.
Mưa kéo hơn một canh giờ.
Linh chu buộc phải hạ độ cao, đi men theo thung lũng.
Long Thanh lúc ấy phát hiện một chuyện.
“Gió bên phải yếu hơn.”
Cửu Ly nhìn.
“Vì núi chắn.”
“Vậy sao không đi sát hơn?”
Một đệ tử Thiên Công nghe.
“Không được. Quá sát có linh thú và đá bay.”
Long Thanh gật.
“Vậy đây là khoảng an toàn.”
“Ừ.”
Hắn bắt đầu hiểu tuyến linh chu không đơn giản là bay thẳng.
Phải theo hành lang.
Tránh vùng yêu thú.
Tránh cấm địa.
Tránh tông môn không cho bay qua.
Có nơi phải hạ.
Có nơi phải vòng.
Bản đồ tu tiên giới không chỉ mặt đất.
Trên trời cũng có đường.
Điều này làm thế giới trong đầu hắn rõ hơn nhiều.
Tối ngày thứ hai, khi mưa đã dứt, linh chu neo tại một trạm nhỏ qua đêm vì phía trước có vùng sương từ địa mạch, bay đêm không an toàn.
Long Thanh đứng ngoài nhìn một linh chu thương hội cập bên cạnh.
Chiếc đó lớn hơn.
Có biểu tượng đồng tiền xanh.
Cửu Ly đang dựa lan can bỗng hơi nheo mắt.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Có người nhìn.”
Long Thanh không quay.
“Ở đâu?”
“Linh chu bên kia. Tầng hai, cửa thứ ba.”
“Nhìn ai?”
“Đoàn.”
“Huyết Ảnh?”
“Không giống.”
“Điện?”
“Không biết.”
Cửu Ly không dùng thần thức trực tiếp quét vì dễ bị phát hiện. Nàng chỉ cảm nhận một pháp khí dò nhẹ lướt qua.
Long Thanh hỏi: “Có công khai?”
“Rất nhẹ.”
“Có thể thương hội kiểm tra khách?”
“Có thể.”
“Vậy đừng phản.”
Cửu Ly gật.
Một lúc sau, tia dò biến mất.
Nhưng nàng vẫn ghi nhớ linh văn đồng tiền xanh.
“Thương hội Thanh Đồng.”
“Biết?”
“Có chi nhánh ở nhiều thành Đông Huyền.”
“Xấu?”
“Không. Thương hội nào cũng mua tin.”
Long Thanh nhìn linh chu.
“Vậy có thể chỉ xem Thanh Vân mang gì đi hội.”
“Ừ.”
“Đây là việc cô muốn làm sau này?”
Cửu Ly hơi ngạc nhiên.
“Gì?”
“Nhìn người nhìn mình.”
Nàng cười.
“Đúng.”
Long Thanh gật.
“Vậy giao cô.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Câu rất bình thường.
Nhưng đúng như vai trò nàng đã chọn.
“Vâng, sư phụ.”
Một lúc sau, nàng nói: “Nếu có người thật sự muốn động Vô Danh, ta sẽ biết trước.”
“Không cần cái gì cũng tự xử.”
“Ta biết.”
“Báo.”
“Vâng.”
“Đừng học kiểu một mình đi cứu.”
Cửu Ly híp mắt.
“Sư phụ còn nhớ?”
“Ta nhớ lâu.”
“Đệ tử cũng nhớ đêm ngủ nhầm phòng.”
Long Thanh quay ngay.
“Cô dùng chuyện đó phản?”
“Người nói nhớ.”
“Không liên quan.”
Nàng cười.
Không khí đêm nhẹ hẳn.
Long Thanh dựa lan can.
Một lúc sau hỏi: “Cửu Ly.”
“Vâng?”
“Sau này về Nam Hoang, cô còn làm tình báo cho Vô Danh?”
Nàng không cần nghĩ.
“Có.”
“Ở xa.”
“Có truyền tin.”
“Nguy hiểm?”
“Ta sẽ cẩn thận.”
“Không phải câu hỏi.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Long Thanh nói: “Nếu quá nguy hiểm thì không cần.”
Nàng hơi im.
“Người không muốn biết chuyện Hồ tộc?”
“Muốn.”
“Vậy?”
“Tin không đáng hơn người.”
Cửu Ly đứng yên.
Lại câu kiểu ấy.
Rất đơn giản.
Không phải đại đạo.
Nhưng mỗi lần vẫn đánh trúng.
Nàng nhìn nơi xa.
“Ta biết.”
“Biết thật?”
“Thật.”
Lần này Long Thanh tin.
Sáng ngày thứ ba, linh chu rời trạm rất sớm.
Mặt trời vừa lên.
Địa hình phía trước bắt đầu thay đổi.
Ít núi đá.
Nhiều đồi mềm.
Nhiều sông.
Và đặc biệt...
nhiều ruộng.
Không phải ruộng lúa.
Mà từng mảng cây có màu khác.
Xanh đậm.
Xanh bạc.
Đỏ.
Tím.
Có khu phủ lưới trận.
Có khu dựng cọc.
Có khu quanh năm sương.
Tạ Trường Xuân đứng đầu boong.
“Thung lũng Thanh Dược.”
Long Thanh lập tức ra.
Cửu Ly theo.
Phía dưới là biển dược điền.
Thật sự gần như biển.
Các khu đất chia bằng đường đá và kênh dẫn nước. Có người cưỡi linh hạc bay thấp kiểm tra. Có xe vận chuyển thuốc. Có cả những căn nhà kính bằng ngọc mỏng.
Long Thanh nhìn rất lâu.
“Bao nhiêu đất?”
“Không biết.”
Tạ Trường Xuân cười. “Hàng trăm dặm quanh thành đều có dược điền lớn nhỏ.”
“Thuộc Dược Vương Cốc?”
“Khoảng một phần ba. Phần còn lại của gia tộc, thương hội và cá nhân.”
“Có bán hạt?”
Tạ Trường Xuân nhắm mắt.
Cửu Ly bật cười.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Người nhìn cả thung lũng rồi nghĩ hạt giống?”
“Không thì nghĩ gì?”
“Linh dược.”
“Hạt là đầu của linh dược.”
Cửu Ly không phản bác được.
Linh chu tiếp tục hạ.
Xa xa, một tòa thành hiện ra.
Không xây trên núi.
Nằm giữa thung lũng.
Tường thành màu xám xanh, không quá cao nhưng trải rất rộng. Bốn phía đều có các cổng lớn. Ngoài tường là khu nhà, kho thuốc, bến linh chu và vô số ruộng.
Phía sau thành, xa hơn, một dãy núi xanh phủ mây.
Tạ Trường Xuân chỉ.
“Dược Vương Cốc ở đó.”
Long Thanh nhìn.
“Thanh Dược Thành không nằm trong cốc?”
“Không. Thành ngoài, cốc trong núi.”
“Vậy tiện.”
“Gì tiện?”
“Đi chợ không phải leo núi.”
Cửu Ly che miệng cười.
Linh chu hạ về bến phía bắc.
Ngay khi khoảng cách đủ gần, Long Thanh đã ngửi thấy một mùi rất lạ.
Không phải một loại.
Hàng trăm.
Thuốc.
Cỏ.
Hoa.
Rễ.
Khói đan.
Một chút đắng.
Một chút ngọt.
Cửu Ly cũng hít.
“Đúng là Thanh Dược Thành.”
Long Thanh hỏi: “Cả thành mùi vậy?”
Tạ Trường Xuân đáp: “Quen rồi sẽ không thấy.”
“Ta chưa quen.”
“Ba ngày.”
“Có lẽ.”
Bến càng gần.
Người đi lại đông.
Biển hiệu các thương hội.
Linh thú kéo xe.
Đan sư áo trắng, xanh, xám.
Có người mang giỏ thuốc lớn hơn người.
Có cả phàm nhân gánh rau.
Long Thanh bắt đầu có cảm giác như đi vào một thành phố chuyên ngành khổng lồ.
Linh chu chạm bến.
Một tiếng chuông.
Cầu hạ.
Người Dược Vương Cốc đã đứng đón.
Tạ Trường Xuân chỉnh áo.
Đệ tử Thanh Vân lập tức nghiêm.
Long Thanh thì nhìn xuống những dược điền cuối cùng.
Rồi hỏi:
“Tạ trưởng lão.”
“Gì?”
“Bao nhiêu ruộng thuốc thế này...”
Tạ Trường Xuân đã biết câu sau.
Ông không muốn nghe.
Nhưng Long Thanh vẫn nói:
“Chắc ở đây bán hạt giống rẻ hơn Thanh Vân?”
Cả nhóm Đan Hà im.
Cửu Ly cúi đầu.
Vai rung.
Người Dược Vương Cốc đứng phía dưới chưa hiểu vì sao đoàn Thanh Vân vừa cập bến đã có mấy người cố nhịn cười.
Long Thanh hoàn toàn không cảm thấy câu hỏi của mình có gì sai.
Ba ngày trên linh chu cuối cùng đã tới nơi.
Huyết Tỏa Cửu Mạch.
Thanh Dược Hội.
Dược Vương Cốc.
Diệp Thanh Dao.
Tất cả đang ở phía trước.
Nhưng với Long Thanh, còn có thêm một mục tiêu rất rõ.
Nếu giá hợp lý...
Vô Danh Phong sắp có thêm một vườn thuốc.
— HẾT CHƯƠNG 53 —