Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 126: LONG CỐT TRẠCH MỞ CỬA
Thanh Sa rời bến trước khi mặt trời lên hẳn. Thương Lan Thành phía sau vẫn còn những dãy đèn chưa tắt, trước mặt chỉ có mặt biển xanh xám kéo tới đường chân trời. Tần Hải Nương đứng đầu thuyền kiểm trận lái, hai thủy thủ kéo buồm phụ, Lam Bối Hải Tê bơi phía trước nhưng chưa mang dây kéo vì sáng có gió thuận. Con non của nó ở lại bãi chăm sóc ngoài thành. Trước khi rời, Hải Tê mẹ đã tự quay đầu nhìn Thanh Dao một lúc lâu, phát tiếng trầm rồi xuống nước. Tuyết Ly chú ý từng động tác. Không ai bảo nó phải cảm ơn. Không có khế văn sáng. Nhưng từ lúc Thanh Dao bước lên thuyền, Hải Tê luôn bơi phía gần mạn có nàng hơn. “Nó nhớ.” Tuyết Ly nói. Thanh Dao đáp: “Có vẻ.” Long Thanh đang xếp hai túi thức ăn dưới mái che nói: “Động vật nhớ người cho ăn chữa bệnh.” Tuyết Ly nhìn. “Ngươi luôn giải mọi thứ rất đơn giản.” “Phức tạp thì có khác?” “Đôi khi có.” “Vậy khi cần phức tạp tính.” Nàng không phản bác. Chuyến đi mới bắt đầu mà Long Thanh đã ném ra một câu rất giống phong cách Vô Danh.
Khoảng một canh giờ đầu hoàn toàn thuận lợi. Sau đó Long Thanh phát hiện thuốc say sóng mình mua là quyết định đúng. Linh chu trên không rung khác hải thuyền. Thuyền biển không xóc theo một hướng mà nâng lên, hạ xuống, nghiêng trái rồi nghiêng phải theo nhịp sóng dài. Hắn lúc đầu vẫn đứng boong hỏi Tần Hải Nương về lưới cá, sau một lúc nói ít dần. Cửu Ly là người phát hiện đầu tiên. “Sư phụ?” “Ừ.” “Mặt người hơi trắng.” “Gió.” Vô Song đi tới nhìn. “Sư phụ say thuyền?” “Không.” Đúng lúc ấy thuyền qua một con sóng, Long Thanh im bặt. Thanh Dao không hỏi nữa, lấy thuốc ra. “Uống.” Hắn nhận rất nhanh. Vô Song cười: “Người từng nói chưa đi biển nên không biết.” “Giờ biết.” Cửu Ly khoác cánh tay hắn như muốn giữ thăng bằng nhưng thật ra cũng nhân cơ hội ở gần. “Ta có thể dìu.” “Ta chưa ngã.” Ngao Tuyết Ly đang đứng đầu boong nhìn một lúc rồi đi tới. “Đừng nhìn xuống sàn.” Long Thanh ngẩng. “Vì?” “Cơ thể cảm sóng nhưng mắt thấy mặt thuyền cố định sẽ dễ loạn. Nhìn đường chân trời.” Hắn làm theo. Quả nhiên dễ hơn một chút. Tuyết Ly lại chỉ vị trí gần giữa thuyền. “Đứng đó ít lắc hơn đuôi.” Vô Song lập tức hỏi: “Điện hạ chăm sư phụ?” Hàn khí trên tay Tuyết Ly vừa muốn động đã bị nàng nhận ra. “Ta chỉ không muốn một người say thuyền làm chậm hành trình.” Cửu Ly cười. “Hợp lý.” Long Thanh thật thà: “Cảm ơn.” Tuyết Ly quay đi quá nhanh. “Không cần.”
Biển càng xa bờ càng khác. Những con thuyền lớn dần ít, thay bằng các tuyến phao linh lực cách nhau hàng chục dặm. Có đoạn họ gặp một đoàn hơn hai mươi thuyền đang dừng giữa biển vì một đàn Hải Điểu bay vòng phía trước. Long Thanh tưởng có bão, Tần Hải Nương giải thích đàn chim đang chỉ một vùng cá linh lớn, thương thuyền đánh cá đợi chúng dẫn. Xa hơn có ba hòn đảo chỉ lớn bằng một ngọn núi, nhà cửa bám quanh sườn, dưới chân đảo là những bến gỗ tròn. Tuyết Ly kể nhiều đảo nhỏ không thuộc Long Cung trực tiếp mà đóng thuế hoặc ký bảo hộ theo mùa. Một số đảo của Hải tộc hoàn toàn tự trị. Long Thanh hỏi: “Long Cung quản cả Vô Tận Hải?” “Không ai quản hết.” Tuyết Ly đáp. “Vô Tận Hải lớn hơn rất nhiều so với phần bản đồ Nhân tộc thường vẽ. Có Hải quốc, Long Cung, đảo tự trị, vùng không ai kiểm, Hải yêu lãnh địa, vực cấm.” “Vậy Long Cung mạnh nhưng không phải tất cả.” “Đúng.” “Giống Thanh Vân ở Đông Huyền.” “Quy mô khác.” “Ý giống.” Tuyết Ly hơi bất đắc dĩ. “Ừ.”
Cửu Ly hỏi về quy tắc đi biển. Tuyết Ly liệt kê vài điều rất thực tế. Không xả huyết yêu thú lớn xuống nước gần vùng sâu. Không dùng thần thức quét xuống đáy quá mạnh nếu không cần, vì sinh linh trí cao có thể coi là xâm phạm. Không tùy tiện lấy trứng trên đảo nổi. Gặp Hải thú có lãnh địa thì vòng trước, đánh sau. Thấy vùng nước quá yên giữa biển động phải cảnh giác vì có thể là đại yêu hoặc trận. Vô Song hỏi: “Nếu gặp cướp biển?” “Xem cờ. Có nhóm thu phí, có nhóm giết người.” “Thu phí khác cướp?” “Trên biển đôi khi chỉ khác giấy phép.” Tần Hải Nương ở xa cười lớn. “Long cô nương nói đúng.” Long Thanh hỏi phí thường bao nhiêu, Vô Song cười: “Sư phụ chuẩn bị mặc cả cướp biển?” “Nếu họ chỉ thu phí.” Cửu Ly tưởng tượng cảnh đó rồi không nhịn được. Tuyết Ly lại thấy rất có khả năng hắn thật sự sẽ hỏi giá.
Tới gần trưa, thuyền bước vào Vực Nước Câm. Không có biển lặng bất thường, cũng không sương. Chỉ mọi pháp khí chỉ hướng đồng loạt bắt đầu lệch. La bàn hải lưu trên bàn đầu tiên xoay chậm, sau đó đứng về hướng đông dù mặt trời cho thấy hướng khác. Tần Hải Nương lập tức hạ buồm phụ, giảm tốc. “Từ đây không tin la bàn.” Vô Song cắm ba Ảnh Châm lên mạn, mỗi châm để lại một tuyến khí mỏng phía sau làm mốc. Cửu Ly dùng Huyễn Tâm kiểm xem tầm nhìn có bị sửa không. “Không thấy huyễn trực tiếp.” Tuyết Ly nhắm mắt cảm nước. Băng Long huyết phù hợp với thủy hàn, nàng cảm được ba dòng chảy đang giao nhau nhưng một dòng giống như biến mất giữa chừng. “Có trận dưới đáy.” Tần Hải Nương gật. “Đúng. Người đi tuyến lâu chỉ dùng dòng nước.” Long Thanh đứng gần giữa thuyền, đã đỡ say, nhìn mặt nước rất lâu. Một dải rong nâu nổi cách thuyền vài trượng liên tục trôi chéo về bên trái, trong khi la bàn chỉ phải. Hắn hỏi: “Rong đi theo dòng?” “Ừ.” Hải Nương đáp. “Vậy sao không theo rong?” Mọi người dừng. Câu hỏi quá đơn giản. Hải Nương nhìn kỹ rồi cười. “Đúng. Nhưng rong đôi khi bị gió.” Long Thanh chỉ phần thân rong chìm dưới nước. “Đoạn dưới nghiêng trái nhiều hơn mặt trên.” Tuyết Ly mở mắt. “Dòng thật ở trái.” Cửu Ly nói: “Tầm nhìn không huyễn, nhưng phương vị pháp khí bị trận kéo.” Vô Song kiểm Ảnh Tuyến. “Chúng ta đang quay nhẹ mà không nhận ra.” Tần Hải Nương lập tức sửa lái. Sau gần nửa khắc, la bàn vẫn sai nhưng những dấu Ảnh Tuyến không còn vòng về gần nhau. “Ra rồi.” nàng nói.
Tuyết Ly nhìn Long Thanh. “Ngươi không biết trận.” “Ừ.” “Không biết hải lưu.” “Ừ.” “Vẫn thấy.” “Rong nổi trước mặt.” “Người khác cũng thấy.” “Có thể họ đang nhìn la bàn.” Cửu Ly cười. “Sư phụ luôn nhìn thứ không ai xem là quan trọng.” Long Thanh đáp: “Vì ta không hiểu thứ quan trọng.” Tuyết Ly không biết nên coi đây là khiêm tốn hay lời thật. Với hắn thường là lời thật.
Qua Vực Nước Câm chưa lâu, mặt biển phía trước xuất hiện những đốm bạc. Ban đầu Long Thanh tưởng ánh nắng. Tần Hải Nương lại lập tức kéo chuông nhỏ ba tiếng. Lam Bối Hải Tê phía trước dừng bơi, tự lặn sâu. “Thiết Nha Ngư.” Hải Nương nói. Một đàn cá dài chưa tới cẳng tay nhưng răng kim loại, thường đi hàng vạn con. Không mạnh riêng lẻ, nhưng đủ gặm thủng gỗ, dây và xác yêu thú trong thời gian ngắn. Hai thủy thủ bắt đầu rắc một loại bột đắng xuống nước để xua. Đàn cá vẫn tới. Cửu Ly hỏi: “Giết?” Hải Nương lắc. “Giết vài con, mùi máu kéo nhiều hơn. Tốt nhất đổi hướng.” Vô Song dùng Phong Thuật đẩy bột xua rộng hơn, hiệu quả chưa đủ. Tuyết Ly bước tới mạn. “Ta thử.” Thanh Dao nói ngay: “Không quá một thành.” “Không cần.”
Nàng không phóng băng kiếm hay long uy. Chỉ đưa một đầu ngón tay xuống gần nước, thả ra một nhịp Băng Long khí rất mỏng theo dạng sóng tròn. Long tộc ở biển có nhiều cách đánh dấu lãnh địa hoặc cảnh báo Hải thú thấp cấp mà không cần chiến. Trước đây Tuyết Ly dùng loại tín hiệu ấy như một quyền uy tự nhiên: cấp dưới tránh đường. Lần này nàng cố ý giảm huyết áp, không ép thần hồn, chỉ tạo một thông điệp đơn giản: phía trước có sinh linh cấp cao, không phải thức ăn. Đàn Thiết Nha Ngư chậm lại, nhưng chưa đổi hẳn. Nàng nhìn Tần Hải Nương. “Chúng vẫn đói.” Long Thanh mở một túi cá vụn mua ở Thương Lan. “Ném sang hướng khác?” Hải Nương lập tức hiểu. “Được.” Hai thủy thủ quăng cá vụn về phía đông. Vô Song dùng gió kéo mùi. Tuyết Ly thả thêm một nhịp cảnh báo về phía thuyền, để hướng cá vụn không mang long áp. Đàn Thiết Nha Ngư lập tức chia, rồi phần lớn đổi hướng. Chỉ vài trăm con tới gần nhưng bột xua đủ đẩy.
Không ai giết một con.
Tần Hải Nương nhìn Tuyết Ly. “Long cô nương biết nói chuyện với cá.”
“Nó không phải nói.”
“Hiểu nhau là được.”
Tuyết Ly khựng.
Cửu Ly nhìn nàng.
“Ngự Linh?”
“Chưa.” Tuyết Ly đáp. “Chỉ tín hiệu huyết mạch.”
Long Thanh hỏi: “Cá có đồng ý tránh?”
“Chúng chọn mồi dễ hơn.”
“Vậy cũng được.”
Hệ thống trong đầu hắn thoáng hiện:
[Ngự Linh khuynh hướng: Tăng.]
[Đối tượng bắt đầu phân biệt “áp chế” và “giao tiếp”.]
Long Thanh nhìn dòng chữ rồi tắt.
Lần này hắn không nói.
Đến xế chiều, dãy đá đầu tiên của Long Cốt Hải xuất hiện. Ban đầu chỉ là vài mỏm trắng nhô khỏi mặt nước. Theo thủy triều xuống, càng nhiều dãy lộ ra, nối dài từng đoạn cong như xương sườn khổng lồ. Đá không phải xương thật, nhưng chứa nhiều khoáng trắng nên nhìn từ xa rất giống bộ cốt một con long nằm dưới biển. Tần Hải Nương hạ tốc độ xuống mức thấp nhất. “Từ đây đá ngầm sống.” Những khối San Hô Thạch dưới nước có thể dịch vài thước trong một chu kỳ, nên bản đồ chỉ cho vùng chứ không chỉ từng khe. Vô Song đứng đầu mũi dùng Ảnh Tuyến dò khoảng trống. Cửu Ly nhìn biến dạng thị giác. Tuyết Ly cảm hải lưu. Long Thanh bị yêu cầu ngồi yên vì “không phải lúc đi xem cá”. Hắn phản đối rằng mình chỉ đứng nhưng cuối cùng vẫn ngồi.
Tọa độ Hải Môn Khách bán dẫn họ tới một bức vách đá trắng kéo dài hơn trăm trượng. Không cửa. Không khe. Không cổ văn. Chỉ rong bám. Tần Hải Nương kiểm ba lần. “Đúng chỗ.” Vô Song dùng tuyến khí dò, tất cả va vào vách. Cửu Ly kiểm huyễn, thấy một lớp nhiễu rất mỏng nhưng không đủ tạo cả bức tường. Tuyết Ly dùng Long Huyết Cộng Minh. Không phản. “Có thể cửa chỉ mở đúng triều.” Thanh Dao nhìn bảng thủy triều. “Đang đúng khoảng.” Cả nhóm chờ gần nửa khắc, không gì thay đổi.
Long Thanh từ ghế nhìn vách. Một lúc sau hắn hỏi: “Rong kia mọc thế nào?” Không ai hiểu. Hắn chỉ ba dải rong xanh đen bám trên vách. “Các dải bên phải lá nằm sang trái. Bên trái lá nằm sang phải. Đoạn giữa...” Tần Hải Nương nhìn kỹ. “Rong dựng.” “Nếu vách kín, dòng nước phải quét một hướng. Đoạn giữa giống nước đi vào.” Vô Song lập tức tới mạn. Nàng thả một giọt mực biển. Giọt mực trôi tới vách rồi biến mất ở chính đoạn giữa, không tạt sang hai bên. “Nước bị nuốt.” Cửu Ly mở Huyễn Nhãn. Lần này nàng không nhìn vách mà nhìn khoảng nước trước vách. Một lớp méo xuất hiện. “Không phải huyễn cảnh phủ cửa. Là trận bẻ đường nước và khoảng cách.” Tuyết Ly lấy cổ bia ra khỏi túi trữ vật. Vừa xuất hiện, vòng đôi trên bia sáng cực nhẹ.
“Có phản.”
Thanh Dao lập tức đứng cạnh nàng. “Một thành.”
“Biết.”
Tuyết Ly thả Long Huyết Cộng Minh. Cổ bia rung. Vách trắng trước mặt dần hiện một đường tròn khổng lồ chìm một nửa dưới nước. Cửu Ly bóc lớp sai vị trí. Vô Song tìm điểm dòng nước đứt. Ba người phối hợp, cuối cùng một cánh cửa đá cao gần mười trượng hiện ra.
Giữa cửa có hai vòng giao nhau.
Tuyết Ly bước tới đầu thuyền.
“Giống bia.”
Cổ văn chạy quanh vòng thứ nhất là Long văn. Vòng thứ hai là Linh văn cổ, đơn giản hơn nhưng không thuộc riêng loài nào. Tuyết Ly đặt tay lên Long vòng, thả một tia huyết khí.
Một nửa cửa sáng.
Nửa kia không.
Cánh cửa không mở.
Nàng thử thêm long lực.
Thanh Dao nói: “Đừng tăng.”
Tuyết Ly dừng.
Cửu Ly đọc dòng chữ vừa hiện:
“Long ý nhập nhất hoàn, linh ý nhập nhất hoàn. Song phương tự ứng, môn khai.”
Vô Song dịch:
“Một vòng cần Long ý. Một vòng cần linh ý. Hai bên tự nguyện đáp thì cửa mở.”
Long Thanh hỏi:
“Linh ý là gì?”
Tuyết Ly nhìn vòng thứ hai.
“Một sinh linh không phải Long tộc.”
“Tiểu Hắc không ở đây.”
Cả ba nữ đệ tử cùng nhìn hắn.
Long Thanh sửa:
“Ta nói ví dụ.”
Vô Song cười. “May.”
Cửu Ly hỏi: “Có thể dùng ta?”
“Cửu Vĩ là Yao linh, có thể.” Tuyết Ly nói.
Nàng và Cửu Ly thử.
Vòng Long sáng.
Vòng Linh cũng sáng.
Nhưng hai vòng không giao nhau.
Cửa vẫn không mở.
Tuyết Ly cau. “Tại sao?”
Thanh Dao nhìn cổ bia. “Có thể không chỉ cần hai huyết mạch. Cần khế liên hệ?”
Cửu Ly nói: “Ta và Tuyết Ly không có khế.”
Vô Song thử dùng Thiên Mị Ma huyết, kết quả còn không bằng. Thanh Dao có Sinh Mệnh Thể nhưng cũng không tạo giao điểm. Tần Hải Nương đứng sau nhìn một lúc rồi nói: “Nếu cần sinh linh biển thì con Hải Tê?”
Tuyết Ly quay.
Lam Bối Hải Tê đang bơi cạnh thuyền.
Nàng lập tức dừng.
“Không ép.”
Hải Nương gật. “Ta hỏi.”
Bà phát ba tiếng huýt dài ngắn khác nhau rồi gõ tay lên mạn thuyền. Hải Tê ngẩng đầu khỏi nước. Hải Nương chỉ cửa, chỉ Tuyết Ly, sau đó dùng một chuỗi động tác tay rất đơn giản. Con Hải Tê nhìn cửa. Nhìn Tuyết Ly. Rồi lặn.
Vô Song hỏi:
“Nó từ chối?”
Hải Nương nhún vai.
“Có thể.”
Tuyết Ly không thấy thất vọng nhiều như nàng tưởng.
“Vậy thôi.”
Long Thanh gật.
“Ừ.”
Nhưng vài nhịp sau, Hải Tê nổi lên ngay sát cửa.
Nó bơi một vòng.
Sau đó quay về phía Thanh Dao.
Phát một tiếng trầm.
Thanh Dao bước tới mạn.
“Ta?”
Hải Nương nhìn phản ứng, cười.
“Nó nhớ cô chữa con.”
Con Hải Tê sau đó nhìn Tuyết Ly lần nữa.
Tần Hải Nương nói:
“Nó muốn biết cô cần gì.”
Ngao Tuyết Ly đứng rất lâu.
Nếu là trước kia, nàng sẽ trực tiếp thả long ý ra, để huyết mạch thấp hơn tự hiểu. Nhưng bây giờ nàng chủ động thu long uy xuống mức thấp nhất, đưa ra một ý niệm đơn giản bằng Long Huyết Cộng Minh:
Ta muốn mở cửa.
Không mệnh lệnh.
Không ép.
Sau đó nàng thêm một cảm giác nữa:
Ngươi có muốn giúp không?
Ý niệm rất vụng.
Long tộc không thường dùng huyết tức để hỏi cấp thấp hơn.
Lam Bối Hải Tê không đáp bằng lời. Nó bơi gần, chạm trán vào vòng Linh.
Rồi tự phát một nhịp sinh mệnh.
Vòng thứ hai sáng.
Tuyết Ly đặt tay lên vòng Long.
Nàng cảm một sợi liên hệ rất mỏng xuất hiện giữa mình và Hải Tê.
Không có chủ.
Không có nô.
Không có ai nắm hồn ai.
Chỉ hai ý nguyện cùng hướng tới một việc.
Mở cửa.
Hai vòng giao nhau.
“Ầm...”
Toàn bộ Long Cốt Hải rung.
Nước trước vách bị kéo sang hai phía nhưng không tạo sóng lớn. Cánh cửa đá khổng lồ tách từ giữa. Phía sau không phải vách, mà là một đường nước xanh tối đi sâu vào lòng đá. Kỳ lạ hơn, nước trong đường không tràn ra dù mực biển ngoài cao hơn, giống có một tầng trận giữ.
Tuyết Ly lập tức buông cộng minh.
Sợi liên hệ với Hải Tê tự tan.
Không để lại ấn.
Không để lại dấu.
Con Hải Tê quay người bơi về Thanh Sa như chưa có chuyện gì.
Ngao Tuyết Ly đứng bất động.
“Vừa rồi...”
Thanh Dao hỏi:
“Có đau?”
“Không.”
“Có khế lưu?”
“Không.”
Cửu Ly cười.
“Nhưng cửa mở.”
Vô Song nhìn vòng đôi trên bia.
“Song ý tương hợp.”
Tuyết Ly quay sang Hải Tê.
Lần đầu nàng thật sự hiểu một phần.
Không phải mọi liên hệ đều cần tồn tại vĩnh viễn.
Không phải đã cùng làm một việc thì phải khắc tên đối phương vào hồn.
Có những khế chỉ cần đúng lúc...
hai bên cùng nói được.
Long Thanh từ phía sau hỏi:
“Vào được chưa?”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Được.”
“Vậy đi.”
Một câu rất Long Thanh.
Không ai cho Thanh Sa đi thẳng vào vì đường dưới nước quá hẹp. Tần Hải Nương neo thuyền ngoài, hứa chờ hai ngày. Nhóm dùng một tiểu chu chống nước của Hải Hội, chỉ vừa năm người. Thanh Dao để lại một ít thuốc cho con Hải Tê non qua Hải Nương. Hải Tê mẹ bơi một vòng quanh tiểu chu rồi tự quay ra.
Tuyết Ly nhìn theo.
Không gọi.
Không giữ.
Tiểu chu trôi qua cửa.
Ngay khi năm người vào đủ, cánh đá sau lưng từ từ khép.
Bóng tối phủ một đoạn ngắn rồi các viên ngọc cổ trong đường nước tự sáng.
Khoảng gần trăm trượng sau, mặt nước đột nhiên hạ.
Tiểu chu đi qua một tầng màng.
Phía trước mở ra một không gian khiến ngay cả Ngao Tuyết Ly cũng phải ngẩng.
Một quần thể kiến trúc cổ nằm trong khoang khổng lồ dưới lòng biển. Nửa dưới bị nước phủ. Nửa trên tồn tại không khí. Những cột đá trắng cong như xương rồng nâng mái. Cầu đá nối các tòa nhà chìm nổi. Trên tường khắp nơi là hình Long tộc đứng cạnh Hải thú, linh điểu, thủy yêu và những sinh linh Long Thanh không biết tên.
Không có cảnh quỳ phục.
Không có hình thú bị xích dưới chân.
Hầu hết đều đứng cạnh nhau.
Ngao Tuyết Ly nhìn tới mức quên cả Long Tỏa.
Vô Song nói khẽ:
“Long Linh Trạch.”
Cửu Ly sửa:
“Hoặc Long Cốt Trạch.”
Thanh Dao chỉ phía trước.
“Có sinh cơ.”
Tất cả dừng.
Không mạnh.
Rất già.
Nhưng có.
Ở cuối đại sảnh đầu tiên, trên một bệ đá thấp, một cái mai khổng lồ phủ rêu nằm bất động. Ban đầu Long Thanh tưởng là tảng đá. Sau đó “tảng đá” thở.
Trên mai có những sợi xích màu đồng xanh.
Không phải xích sắt thường.
Mỗi mắt xích đều có khế văn.
Ngao Tuyết Ly vừa thấy đã lạnh mắt.
“Cưỡng khế.”
Con vật trên bệ từ từ mở một mắt.
Một con mắt đục nhưng vẫn sâu.
Cái đầu của một linh quy già chậm rãi nâng khỏi hai chân trước.
Nó nhìn Ngao Tuyết Ly.
Nhìn Cửu Ly.
Nhìn Thanh Dao.
Nhìn Vô Song.
Cuối cùng nhìn Long Thanh.
Rồi giọng khàn như đá cọ dưới biển vang khắp đại sảnh:
“Lại tới ký khế?”
Không ai đáp ngay.
Linh quy già cười một tiếng rất khó nghe.
Những sợi xích trên mai đồng loạt rung.
“Muộn rồi.”
“Nếu muốn ta làm thú cho các ngươi...”
Nó khép nửa mắt.
“Cút.”
Ngao Tuyết Ly nhìn những khế văn cưỡng chế quấn quanh mai lão quy.
Long Tỏa sau lưng nàng...
bỗng nóng lên.
Không phải vì bị kích.
Mà vì lần đầu tiên nàng nhìn thấy trên một sinh linh khác...
thứ có hình dạng gần giống điều đang tồn tại trong chính cơ thể mình.