QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 109: LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Tiếng long ngâm thứ hai còn chưa dứt thì Hàn Bách đã gửi thêm một ngọc ảnh từ Hàn Nguyệt Sơn. Trong hình chỉ có vài nhịp ngắn: một khe núi bị đóng băng từ đỉnh xuống chân, hơn nửa thác nước biến thành cột băng xanh trắng, ở giữa một hố sâu có một bóng người nằm nghiêng, quanh người là những mảnh băng lơ lửng không rơi xuống đất. Long Thanh xem xong phản ứng đầu tiên là hỏi: “Còn sống không?” Hàn Bách đáp qua ngọc: “Có người của Ngự Thú Phong tới trước nhưng không vào được. Hàn khí tự phản khi có người tới gần. Vạn Pháp đoán là huyết mạch phòng thân. Tạ trưởng lão bảo nếu Thanh Dao đi thì tốt.” Thanh Dao đã mang túi y lên vai từ lúc nhận tin. Cửu Ly nhìn về đông bắc, hai chân vĩ sâu trong huyết mạch vẫn còn phản ứng với long uy. Không phải sợ theo nghĩa thông thường, mà là một loại bản năng nhận biết sinh vật đứng ở tầng huyết mạch rất cao. Vô Song lại kiểm cổ tay mình. Thiên Mị Ma huyết không co như khi gặp Tiểu Hắc, nhưng cũng không thoải mái. “Long tộc thật?” nàng hỏi. Cửu Ly đáp: “Ít nhất tinh thuần hơn giao long ta từng gặp.” Long Thanh nhìn ba người. “Nếu là Long tộc thì chữa khác?” Thanh Dao trả lời: “Khác về mạch, nhiệt, huyết nguyên. Nhưng trước hết vẫn phải nhìn thương.” “Vậy đi.”
Hàn Nguyệt Sơn cách Thanh Vân vài trăm dặm, đoàn dùng linh chu nhỏ nên tới chưa đầy nửa ngày. Trên đường, bầu trời càng gần vùng núi càng lạnh nhưng không phải thời tiết tự nhiên. Những đám mây phía trước có màu trắng xanh, cạnh mây đóng thành tinh thể rồi tự tan. Kỷ Vân Đài của Vạn Pháp đã gửi cảnh báo không dùng đại hỏa thuật gần người bị thương, bởi hàn khí quanh nàng có tính chất tự cân bằng: càng bị đốt mạnh càng tăng hàn lực, giống phản xạ bảo vệ. Thanh Dao nghe xong chỉ gật. Vô Song chống lan can hỏi: “Nếu người kia là Long tộc cao giai, tại sao lại rơi tới Đông Huyền?” Cửu Ly đáp: “Long tộc phần lớn không sống tập trung ở Đông Huyền. Vô Tận Hải và một số long cung ở Nam Hoang mới nhiều hơn.” “Có thể bị truy?” “Có thể.” “Có thể từ bí cảnh?” “Cũng có.” Long Thanh nghe hai người liên tục đưa khả năng, cuối cùng nói: “Tới nơi nhìn trước.” Cửu Ly và Vô Song cùng quay. Hắn tiếp: “Các cô vừa mới học đừng gộp mà lại đoán mười thứ.” Vô Song im một nhịp rồi cười. “Sư phụ mới nhận Tam đệ tử đã biết dùng lời cũ trả ta.” Long Thanh nhìn nàng. “Cô bái rồi thì gọi đúng.” Vô Song hơi khựng vì hắn lần đầu chủ động nhắc danh phận, sau đó cười mềm hơn nhưng không dùng mị. “Vâng, sư phụ.” Cửu Ly lập tức nhìn như muốn nhắc thứ tự, Thanh Dao chỉ nói: “Tới rồi.”
Hàn Nguyệt Sơn hiện ra dưới linh chu như một dãy lưng thú phủ bạc. Vốn vùng này chỉ lạnh hơn Thanh Vân một chút vì cao độ, không có băng tuyết quanh năm. Nhưng hiện tại một khu vực dài gần mười dặm đã trắng xóa. Cây cỏ không chết hoàn toàn mà bị phủ một lớp sương băng. Những yêu thú nhỏ đều trốn sâu. Ngự Thú Phong dựng ba vòng cấm quanh khu vực, không phải để nhốt người bị thương mà ngăn tu sĩ tò mò xông vào. Khi linh chu hạ xuống, Kỷ Vân Đài đã đứng cùng Tạ Trường Xuân và trưởng lão Ngự Thú Phong Chu Mục, một nam tử lớn tuổi có ba con linh thú hộ vệ nhưng cả ba đều không chịu tiến về hố băng. Chu Mục nhìn Cửu Ly rồi nhìn Thanh Dao. “Các cô tới đúng lúc. Người bên trong vẫn sống, nhưng mỗi lần chúng ta đưa pháp khí chữa thương vào, long lực phản kích.” Thanh Dao hỏi: “Có ai cưỡng phá băng chưa?” “Không. Ta ngăn.” “Tốt.” Long Thanh nghe vậy thấy trưởng lão này đáng tin hơn vài người thích thử bảo vật trước kia.
Hố băng nằm giữa một sườn đá bị vỡ như có thứ từ trời rơi xuống. Nhưng Long Thanh vừa nhìn đã thấy không hoàn toàn là “rơi tự do”. Đá dưới đáy có một đường dài hơn ba mươi trượng, chứng tỏ nữ tử đã cố giảm tốc hoặc bị lực nào đó kéo ngang trước khi dừng. Những mảnh băng quanh nàng tạo thành một vòng không đều, dày nhất phía ngực và bụng, mỏng hơn ở chân. Người nằm trong lớp băng không hoàn toàn bị phong kín. Tóc nàng dài, màu trắng pha lam nhạt, phần ngọn dính máu đã đông thành tinh thể xanh bạc. Trên cổ tay phải có vài mảnh vảy nhỏ như băng tinh, không phủ toàn thân. Một góc cổ áo rách để lộ một vết thương kéo từ vai xuống gần xương quai xanh, nhưng vết không chảy máu nhiều vì lạnh đã khóa. Long Thanh nhìn một nhịp rồi lập tức quay mắt sang Thanh Dao, không nhìn lâu vào chỗ áo rách. Cửu Ly thấy, khóe môi hơi cong nhưng không nói. Vô Song cũng thấy, trong lòng ghi nhận sư phụ vẫn là sư phụ: có mắt, có phản ứng, nhưng biết chỗ nào không nên nhìn.
Thanh Dao không vào ngay. Nàng đứng ngoài vòng băng, mở Sinh Mệnh Thể cực nhẹ. Một lớp cảm sinh vô hình đi sát mặt đất chứ không đâm trực tiếp vào người bị thương. Chỉ ba nhịp, sắc mặt nàng đổi. “Ba tầng thương.” Tạ hỏi: “Nặng?” “Một vết chém phía vai mang lực xé không gian, không chỉ cắt thịt mà làm đường mạch quanh đó lệch. Thứ hai, hàn lực trong cơ thể đang đi ngược từ ngoài vào trong, có thể là độc hoặc công pháp bị phản. Thứ ba...” Nàng dừng. “Long nguyên bị khóa.” Chu Mục nhìn. “Cấm chế?” “Có vẻ.” Kỷ Vân Đài hỏi: “Phá khóa trước?” “Không.” Thanh Dao trả lời ngay. “Nếu long nguyên bị khóa mà cơ thể đang dùng lớp băng ngoài để bảo mạch, phá bây giờ có thể khiến lượng lực lớn tràn vào đường mạch rách.” Long Thanh nghe tới đây, nhìn lớp băng. “Giống người lạnh quá thì co lại?” Thanh Dao suy nghĩ. “Ví dụ không hoàn toàn đúng nhưng gần.” “Vậy đừng đập cái đang giữ.” “Ừ.” Vô Song nhìn hắn. “Người không biết Long tộc vẫn nói được đúng cái chính.” Long Thanh đáp: “Người bị thương tự ôm mình lại, ta không nghĩ kéo tay ra là ý hay.” Cửu Ly bật cười nhẹ. “Rất đời thường.”
Kỷ Vân Đài đề xuất dùng trận giữ nhiệt ngoài, nhưng không phải hỏa. Thanh Dao chọn một phương án chậm hơn: dựng bốn lều chắn gió, dùng thạch nhiệt mức thấp đặt cách hố hơn năm trượng, làm môi trường ấm dần để lớp băng tự giảm chứ không bị ép tan. Chu Mục cho linh thú lui xa vì long uy khiến chúng bất an. Vô Song dùng Phong Thuật đổi hướng gió. Cửu Ly không dùng Huyễn Đạo vào người bị thương nhưng giúp che khu vực khỏi thần thức người ngoài. Long Thanh được giao việc đơn giản nhất: giữ khoảng cách và nếu cần thì đỡ đồ. Hắn không phản đối. Trong hơn nửa canh giờ, băng ngoài thật sự mỏng đi một lớp. Không nhiều, nhưng đủ để Thanh Dao tới gần thêm hai trượng. Lần đầu long lực phản kích xuất hiện, không phải một chưởng hay pháp thuật mà là một bóng long ảnh xanh trắng lóe lên sau lưng nữ tử, khiến mặt đất đóng băng. Cửu Ly lập tức cảm thấy huyết mạch Hồ tộc bị ép xuống. Vô Song hơi lùi nửa bước. Thanh Dao dừng, không đối kháng. Long Thanh ở xa hơn không cảm được huyết mạch áp chế theo cách họ cảm, chỉ thấy lạnh tăng. “Nó đang bảo đừng tới?” hắn hỏi. Thanh Dao gật. “Có thể là phản xạ.” “Vậy chờ.” Không ai tiến thêm.
Khoảng gần một khắc sau, long ảnh tự yếu. Thanh Dao thử lần hai, chỉ dùng một sợi Sinh Mệnh Cảm không có ý chữa, giống hỏi đường hơn là mở mạch. Lần này cơ thể nữ tử không phản quá mạnh. Nàng tới được sát mép băng, đặt một túi dược nhiệt xuống, không chạm da. “Sinh cơ yếu hơn lúc đầu.” “Bao lâu?” Tạ hỏi. “Nếu không ổn định được nội hàn, một canh giờ nữa có thể tổn huyết nguyên. Không chết ngay nhưng về sau rất khó chữa.” “Vậy cần đưa đi.” Chu Mục nói. Vạn Pháp đề nghị Vạn Pháp Phong vì có trận hàn – hỏa. Ngự Thú Phong lại cho rằng Long tộc thuộc linh thú – yêu hệ, họ quen huyết mạch hơn. Tạ nói Dược đường Thanh Vân an toàn nhất. Ba hướng đều có lý. Long Thanh nghe một hồi hỏi: “Người kia tỉnh chưa?” “Chưa.” “Nếu tỉnh thì hỏi nàng muốn đi đâu.” Chu Mục đáp: “Chưa tỉnh thì không hỏi được.” “Vậy nơi nào ít động nàng nhất.” Thanh Dao nói ngay: “Vô Danh.” Mọi người nhìn. Nàng giải thích: “Ở đó ta có dược viên, nước và môi trường sinh cơ ổn. Không cần chuyển qua nhiều trận. Quan trọng là Tiểu Hắc...” Nàng dừng vì không tiện nói quá nhiều. Cửu Ly tiếp: “Có thứ đủ để áp huyết mạch bùng loạn nếu nàng mất kiểm soát.” Chu Mục không biết Tiểu Hắc cụ thể là gì nhưng đã nghe tin Vô Danh có một con chó không nên chọc. Kỷ Vân Đài cũng biết. Tạ Trường Xuân nhìn Long Thanh. “Ngươi đồng ý?” Hắn nhìn nữ tử trong hố. “Nếu đưa về không làm nàng nặng hơn.” Thanh Dao đáp: “Ta sẽ cố giữ ổn.” “Vậy đưa.”
Chuyển người ra khỏi hố mới là phần khó nhất. Không thể dùng linh lực bọc trực tiếp vì long lực phản. Cuối cùng họ lấy một tấm cáng gỗ không linh, phủ dược bố cách nhiệt, rồi làm băng quanh nữ tử tan vừa đủ để nâng nguyên cả lớp bảo hộ mỏng lên. Long Thanh cùng hai đệ tử khiêng phần ngoài vì người không có linh lực lại ít kích long lực hơn. Chính lúc hắn tới gần, nữ tử trong băng bỗng động. Không ai chạm thân nàng trực tiếp, nhưng mắt nàng mở ra một khe.
Màu mắt là xanh băng.
Đồng tử có một vòng vàng rất mảnh.
Long uy lập tức bùng.
Hai đệ tử Thanh Vân mặt trắng, chân suýt lùi. Cửu Ly hai chân vĩ rung. Vô Song nâng tay nhưng không dùng mị. Thanh Dao nói: “Đừng động mạnh.” Long Thanh là người gần nhất, cánh tay vừa đặt cạnh cáng. Nữ tử trong trạng thái nửa tỉnh đột nhiên chộp cổ tay hắn.
Lạnh.
Không phải lạnh ngoài da mà như một sợi băng chạy thẳng vào xương.
Long Thanh nhíu mặt nhưng không giật tay. Nếu rút mạnh có thể làm nàng kéo theo vết thương. Hắn nhìn người đang cố mở mắt.
“Cô tỉnh rồi?”
Nàng không đáp.
Bàn tay siết mạnh.
Long Thanh hỏi tiếp:
“Tự đi được không?”
Cả Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song đều nhìn hắn như không hiểu tại sao câu đầu tiên lại là vậy.
Nữ tử môi động.
Giọng khàn tới mức gần không nghe:
“Đừng... chạm...”
Long Thanh nhìn tay đang bị nàng nắm.
“Là cô đang chạm ta.”
Vô Song suýt bật cười nhưng thấy thương thế nên nhịn.
Nữ tử rõ ràng không còn sức phân biệt logic. Nàng cố rút tay nhưng chính tay lại siết thêm, một vòng hàn khí lan qua cổ tay Long Thanh. Thanh Dao lập tức nói: “Sư phụ, đừng chống.” “Ta không.” “Long lực đang tìm điểm ổn.” Cửu Ly nhìn cảnh này, hơi cau. “Tại sao lại bám sư phụ?” Thanh Dao chưa biết. Có thể vì người không có linh lực nên ít kích phản xạ. Có thể chỉ vì hắn gần. Không ai nên kết luận hơn. Long Thanh đứng như vậy gần mười nhịp, tới khi bàn tay nữ tử tự lỏng, nàng ngất lại. Cổ tay hắn đỏ lạnh. Thanh Dao lập tức kiểm. “Không tổn thương.” Vô Song nhìn. “Sư phụ rất có duyên nhặt người.” Cửu Ly nói: “Ta cũng được nhặt.” Thanh Dao đáp: “Ta tự tới.” Vô Song: “Ta tự điều tra rồi ở lại.” Long Thanh nhìn ba người. “Đừng nói như nhà ta là chỗ nhặt người.” Không ai trả lời. Sự thật ngày càng giống.
Trở về Vô Danh mất gần hai canh giờ vì linh chu không dám chạy quá nhanh. Nữ tử được đặt trong một khoang riêng, Thanh Dao theo suốt. Long Thanh ngồi ngoài vì cổ tay bị nàng giữ lúc trước còn hơi lạnh. Cửu Ly kiểm long lực lưu lại rồi nói: “Rất sạch. Không phải tà long.” Vô Song hỏi: “Long tộc cũng chia chính – tà?” “Không đơn giản. Ta nói khí tức không có oán huyết nặng.” “Có thể là người tốt?” “Không suy.” Vô Song cười. “Đại sư tỷ tiến bộ.” Cửu Ly nhìn nàng. “Tam sư muội cũng.” Hai người vẫn có thể chọc nhau nhưng khác trước: không còn lớp nghi ngờ muốn thử đối phương từng câu.
Khi linh chu vừa hạ Vô Danh, chuyện kỳ lạ lập tức xảy ra. Tiểu Hắc đang nằm cửa ngẩng đầu. Chỉ một cái nhìn. Nữ tử trong khoang chưa tỉnh, nhưng long uy vốn thỉnh thoảng tự tràn lập tức thu sạch. Không giảm từ từ. Mà biến mất. Cửu Ly đứng cạnh cảm thấy rõ nhất, lập tức nhìn Tiểu Hắc. Con chó ngáp, đặt đầu xuống. Long Thanh đi sau nói: “Tiểu Hắc, đừng dọa khách.” Vô Song nghe câu quen thuộc, khóe mắt giật. “Sư phụ, lần này khách là Chân Long.” “Nó biết đâu.” “Ta không chắc.” Thanh Dao không tham gia tranh luận, nhưng rõ ràng tình trạng người bị thương ổn hơn ngay sau khi vào sân. Tiểu Kim ở chuồng gà lại có phản ứng khác: nó dừng mổ, lông vàng dựng nhẹ, một tầng nhiệt cực mỏng lan ra. Băng trên cáng tan thêm. Con cá đen bạc dưới ao bất ngờ nổi lên sát mặt nước, phần vảy có sợi vàng từ trước giờ chỉ ló khi có long khí giờ sáng rõ. Chu Mục nếu ở đây chắc chắn sẽ phát hiện, nhưng lần này chỉ nhóm Vô Danh thấy. Cửu Ly lập tức nói: “Cá phản ứng với nàng.” Long Thanh nhìn ao. “Có thể cùng họ?” Vô Song cười. “Sư phụ bắt đầu nhận họ cho cá rồi?” “Ta nói long huyết.” Thanh Dao chỉ: “Đưa người vào trước.”
Phòng khách phía đông được dọn nhanh. Vô Song và Cửu Ly thay dược bố, Long Thanh bị đuổi ra ngoài vì thương thế nữ tử cần tháo phần áo rách để kiểm. Hắn không tranh. Ngồi ngoài hiên phân hạt. Bên trong, Thanh Dao thấy rõ thương tích hơn. Vết chém từ vai xuống ngực trái dừng trước vùng tim, mép thương có những điểm đen nhỏ như không gian bị cháy. Sau lưng có một dấu cấm hình ba vòng móc nhau nhưng không giống Huyết Ngục. Ở bụng dưới, long nguyên bị một tầng băng đen khóa. Cửu Ly nhìn. “Không phải tự khóa.” “Ừ.” Thanh Dao đáp. “Có người khóa.” Vô Song hỏi: “Có cần báo?” “Báo thương thế chung cho Thanh Vân. Dấu cấm thì chưa kết luận.” Cửu Ly gật. Không ai muốn vì biểu tượng lạ lại gộp vào Táng Đạo hoặc Huyết Ngục.
Trong lúc thay lớp áo lót y tế, một vật rơi từ thắt lưng nữ tử: ngọc bài trắng lam, một mặt khắc hình long trảo, mặt kia chỉ có một chữ cổ. Cửu Ly đọc được trước.
“Ngao.”
Vô Song nhìn. “Họ?”
“Long tộc thường có vài dòng dùng Ngao.”
Thanh Dao hỏi: “Tên chưa biết?”
“Không.”
Cửu Ly nhìn vảy trên cổ tay nữ tử. “Nhưng ta gần chắc nàng không phải giao long.”
Vô Song đáp:
“Chân Long?”
“Ừ.”
Ngoài hiên, Long Thanh nghe hai chữ này, hỏi vọng vào: “Khác nhiều?”
Cửu Ly đáp: “Rất nhiều.”
“Chữa khác?”
Thanh Dao trả lời: “Một phần.”
“Vậy nói phần cần.”
Vô Song cười khẽ. “Sư phụ thật sự không quan tâm nàng là công chúa Long cung hay gì sao?”
“Ta chưa biết.”
“Nếu đúng?”
“Thì vẫn đang bị thương.”
Không ai phản bác.
Tới gần nửa đêm, nội hàn giảm được ba phần. Thanh Dao không giải cấm, chỉ dưỡng mạch. Tiểu Kim được Long Thanh mang tới cửa phòng vì nhiệt quanh nó không kích phản long lực như linh hỏa thường. Vô Song nhìn một con “gà vàng” đứng cạnh Chân Long trọng thương, cảm giác Vô Danh đúng là nơi không nên dùng mắt thường kết luận gì. Long Thanh đặt Tiểu Kim cách giường hai trượng. “Đừng mổ người ta.” Tiểu Kim phát một tiếng rất nhỏ như bất mãn. Cửu Ly hỏi: “Sư phụ nghĩ nó sẽ mổ Chân Long?” “Nó mổ mọi thứ.” Vô Song phải quay mặt.
Gần canh tư, nữ tử mở mắt lần thứ hai.
Lần này tỉnh hơn.
Thanh Dao lập tức nhận ra, nói nhỏ: “Đừng vận long lực. Mạch đang thương.”
Nàng không nhìn Thanh Dao đầu tiên.
Mắt xanh băng quét căn phòng, rất nhanh dừng ở Long Thanh đang ngồi ngoài cửa gọt một đoạn gỗ làm chốt khay thuốc.
“Ngươi...”
Giọng vẫn yếu nhưng lạnh.
Long Thanh ngẩng.
“Cô tỉnh?”
Nữ tử nhìn hắn như cố nhớ.
“Ngươi là ai?”
Long Thanh đáp rất thật:
“Người nhặt cô về.”
Nàng cau mày.
Dù đang trọng thương, vẻ kiêu ngạo vẫn gần như bản năng.
“...Ai cho phép ngươi nhặt?”
Long Thanh nhìn nàng.
Rồi nhìn ba nữ đệ tử.
Cửu Ly đã quay mặt che cười.
Vô Song không che.
Thanh Dao thì thật sự chỉ quan tâm mạch.
Hắn cuối cùng đáp:
“Cô nằm trong hố.”
Nữ tử im.
Long Thanh nói tiếp:
“Nếu không muốn được nhặt thì lần sau đừng rơi gần Thanh Vân.”
Mị Vô Song cúi hẳn đầu xuống vai Cửu Ly để khỏi cười thành tiếng.
Tô Cửu Ly cũng run vai.
Thanh Dao bình tĩnh nói:
“Bệnh nhân không nên tức.”
Nữ tử Chân Long nhìn ba người.
Rồi nhìn Long Thanh.
Trong đôi mắt xanh băng lần đầu xuất hiện một loại biểu cảm không giống long uy.
Mà giống...
không biết phải xử lý loại người này thế nào.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 109TTS · LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜITa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...