QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 106: MUỐN NGƯỜI KHÁC THÍCH MÌNH THÌ SỐNG THẬT MỘT CHÚT

Sáng hôm sau trận chiến, Mị Vô Song thức dậy muộn hơn tất cả mọi người. Điều đầu tiên nàng nhận ra là cổ tay trái đau âm ỉ nhưng không nóng, chứng tỏ Huyết Ngục đã rút đủ xa hoặc ít nhất không còn dùng Huyết Dẫn trực tiếp. Điều thứ hai là ngoài cửa có một cái khay. Một chén cháo, một bát thuốc của Thanh Dao và một mảnh giấy do Long Thanh viết rất xấu: “Ăn trước, thuốc sau.” Không lời hỏi han. Không câu “cô ổn không”. Không ai canh ngoài cửa. Vô Song cầm mảnh giấy lâu hơn cần thiết rồi tự cười. Nàng từng nhận vô số quà đắt hơn rất nhiều, có người viết thơ, có người hứa mạng, có người sẵn sàng đánh nhau chỉ vì một ánh mắt Thiên Mị. Bây giờ một mảnh giấy bốn chữ lại khiến nàng không biết nên xử lý thế nào. Chính tâm ma đã nói đúng một phần: Vô Song rất khó phân biệt người khác làm điều gì vì nàng và điều gì vì mị. Nhưng sáng nay nàng biết chắc. Nàng ngủ từ lúc về. Không mở mị. Không nhìn ai. Chén cháo vẫn ở đây.
Nàng ăn xong mới uống thuốc, sau đó mang khay ra sân. Cửu Ly đang ngồi kiểm ngọc tin. Thanh Dao phơi dược. Long Thanh ở dưới cây liễu sửa lại thanh kiếm gỗ vì mép kiếm sau cú chém Huyết Trụ đã có một vết nứt nhỏ. Vô Song nhìn thanh kiếm. “Hôm qua ngươi thật sự không biết đó là nút yếu?” Long Thanh đáp: “Không.” “Đoạn Xích không tin.” “Ta cũng không cần hắn tin.” “Nếu chém sai?” “Thì không gãy.” “Nếu Huyết Vệ đánh trúng?” “Có Cửu Ly.” Đại sư tỷ ngẩng ngay. “Sư phụ lúc đó biết ta sẽ cứu?” “Cô đứng gần.” “Nếu ta không kịp?” Long Thanh nghĩ. “Vậy ta chạy.” Cửu Ly thở dài. Vô Song bật cười. Một nửa truyền thuyết về Long Thanh có lẽ ra đời từ việc người khác nhìn hậu quả rồi tự bổ sung những ý hắn chưa từng có.
Nụ cười vừa tắt, ngọc Táng Đạo trong tay áo nàng lại rung. Không có tin mới. Chỉ là nhắc lại thời gian: còn một ngày rưỡi để tới điểm giao. Vô Song ngồi xuống bậc hiên, nhìn ký hiệu mờ. Cửu Ly thấy nhưng không hỏi trước. Thanh Dao cũng. Long Thanh càng không. Chính sự im lặng làm nàng khó chịu hơn bị ép. “Các ngươi không hỏi ta có đi không?” Cửu Ly đáp: “Cô đang nghĩ.” “Nếu ta đi?” “Ta hỏi cô đi làm gì.” “Nếu lấy tin Huyết Ngục?” “Tin có ích.” “Nếu Táng Đạo gài?” “Có thể.” “Nếu ta không đi thì mất ba tuyến.” “Đúng.” Vô Song cau. “Cô có thể đừng trả mọi thứ đúng như vậy không?” “Ta học sư phụ.” Long Thanh lập tức nói: “Ta đâu dạy.” Thanh Dao bình tĩnh: “Nhưng chúng ta học.”
Vô Song xoay ngọc trong tay. Sau trận đêm qua, Huyết Ngục chắc chắn sẽ cử người khác hoặc ít nhất mở tuyến mới. Ba vị trí phía đông rất giá trị. Nếu Táng Đạo thật sự giao sạch, nàng có thể chủ động né. Nhưng điều kiện “rời Thanh Vân tới điểm giao” khiến nàng nhớ Hắc Vân Cốc. Táng Đạo từng nói chỉ phối hợp khảo sát rồi cuối cùng dùng huyết mạch nàng làm vật dẫn. Điện không nhất thiết nói dối toàn bộ. Chỉ không bao giờ nói hết thứ làm thay đổi lựa chọn. Nàng tự hỏi mình nên tin bao nhiêu phần. Câu hỏi lập tức dẫn tới một chuyện khác khó chịu hơn: Vô Danh đang tin nàng bao nhiêu phần?
Chương 101 nàng đã nói nhiệm vụ. Nhưng chưa nói hết.
Không phải vì cố tình giữ bí mật mới trong mấy ngày sau. Mà vì lúc đó nàng chọn phần “đủ để giải thích hành động hiện tại”, còn một số phương án cũ đã không thực hiện nên thấy không cần. Bây giờ chính việc Táng Đạo tiếp tục dùng giao dịch buộc nàng nghĩ lại. Nếu nàng muốn những người này biết mình đang lựa chọn gì, có lẽ họ phải biết nàng từng đứng ở đâu.
Vô Song nói: “Ta còn chuyện chưa kể.”
Cửu Ly lập tức ngẩng.
Thanh Dao đặt dược xuống.
Long Thanh vẫn mài kiếm. “Vậy kể.”
“Ngươi có thể nhìn ta khi ta thú nhận không?”
Hắn ngẩng thật.
“Được.”
“Đừng làm như chiều trẻ.”
“Cô vừa bảo nhìn.”
Vô Song hít vào. “Nhiệm vụ ban đầu của Táng Đạo không chỉ quan sát ngươi. Có ba mức. Mức một: thu tin. Mức hai: nếu có thể thì tạo quan hệ ổn định, khiến ngươi chấp nhận ta ở gần. Mức ba...” Nàng dừng. Cửu Ly mắt lạnh dần. “Nói.” “Nếu xác định ngươi có giá trị đặc biệt với Đạo Môn, có thể tìm cách dẫn ngươi rời Thanh Vân tới điểm trung lập.” Long Thanh hỏi: “Bắt?” “Ưu tiên tự nguyện.” “Nếu không?” “Không được phép dùng bạo lực lúc đầu. Nhưng...” “Nhưng cô có thể dùng mị?” “Ừ.”
Không khí sân yên xuống.
Cửu Ly đặt ngọc rất chậm. “Cô từng nghĩ làm?”
“Có.”
“Bao lâu?”
“Trước khi lên Vô Danh. Sau buổi đầu chợ thành ta vẫn cân nhắc. Tới sau mấy ngày ở đây thì bỏ phương án.”
“Vì Tiểu Hắc?” Cửu Ly hỏi lạnh.
“Một phần.” Vô Song không tránh. “Ta không ngu tới mức bắt một người ra khỏi nơi có con chó khiến huyết mạch ta co lại chỉ bằng một cái nhìn. Nhưng không chỉ vậy. Sau đó ta thấy ngươi, Thanh Dao, sinh hoạt Vô Danh... và bắt đầu không muốn.”
“Không muốn vì nguy hiểm hay vì thấy sai?”
“Ban đầu vì cả hai. Về sau chủ yếu vì ta không muốn biến hắn thành món hàng giống cách Huyết Ngục nhìn ta.”
Cửu Ly nhìn nàng đủ lâu để Vô Song cảm thấy một chút mị lực vô thức muốn tràn ra làm không khí mềm hơn. Nàng nhận ra và thu ngay. Đại sư tỷ thấy động tác ấy. “Cô vừa định dùng?”
“Phản xạ.”
“Nhưng dừng.”
“Ừ.”
“Ta đang giận.”
“Ta biết.”
“Đừng làm ta bớt giận bằng huyết mạch.”
“Được.”
Cửu Ly thở sâu. “Ta không coi việc cô từng nghĩ mang sư phụ đi là giống việc đã làm. Nhưng ta không thích cô giấu.”
“Ta cũng không có lời đẹp để giải thích.”
“Vậy đừng đẹp.”
“Được.”
Thanh Dao hỏi: “Táng Đạo còn yêu cầu gì về ta?”
“Xác định có thể tách cô khỏi Dược Vương và Vô Danh để quan sát riêng không. Ta không làm.”
“Cửu Ly?”
“Có phương án dùng tin Tô Nguyệt Hà để kéo nàng ra khỏi Vô Danh nếu cần.”
Cửu Ly lạnh hẳn.
“Cô có tin mẹ ta?”
“Không đủ. Chỉ vài tuyến giả.”
“Cô từng định dùng?”
“Không. Ta thấy cách đó quá bẩn, và còn có nguy cơ làm cô chạy thẳng vào bẫy của bên khác.”
“Nhưng Táng Đạo đã nghĩ.”
“Ừ.”
“Còn Huyết Tỏa?”
“Giá trị thông tin cấp cao.”
“Thanh Liên Sinh Viêm?”
“Cấp cao.”
“Tiểu Hắc?”
“Không định giá được.”
Long Thanh ngẩng. “Sao chó lại định giá?”
Vô Song nhìn hắn. “Tổ chức tình báo làm vậy.”
“Đừng bán.”
“Ta không bán.”
Cửu Ly vẫn chưa hết giận nhưng bị câu chen làm nhịp lạnh giảm đúng một chút. Thanh Dao hỏi: “Cô đã bao giờ báo vị trí cụ thể nhà, phòng, giếng, đường trận?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Sau khi Tiểu Hắc nhìn, ta không dám dò sâu. Trước đó cũng không được giao sơ đồ chi tiết.”
“Có lợi cho chúng ta.”
“Ta không nhận công.”
Thanh Dao gật. “Đúng.”
Mị Vô Song nhìn hai nữ tử. Một người đang giận thật. Một người bình tĩnh nhưng rõ ràng ghi từng điều. Không ai nói “không sao”. Nàng thấy dễ thở hơn những lời an ủi. Sau cùng nàng quay sang Long Thanh. “Ngươi không hỏi?”
“Còn gì?”
“Có.”
“Thì nói hết.”
Nàng cười khô. “Ngươi thật sự rất biết làm người khác khó chịu.”
“Tại sao?”
“Vì không cho ta chỗ dừng đẹp.”
Long Thanh đặt kiếm xuống. “Cô đang kể thật hay kể sao cho nghe được?”
Câu hỏi làm Vô Song im.
Đúng điểm.
Nàng từ nhỏ đã học kể chuyện theo người nghe. Với trưởng bối Huyết Ngục, nàng nói sao cho mình ngoan nhưng không mất đường lui. Với thương nhân, nàng nói sao để họ nghĩ được lợi. Với mục tiêu, nàng nói sao để họ muốn nói lại. Với Táng Đạo, báo cáo luôn đủ hữu ích nhưng không đủ để bản thân mất giá. Ngay cả lúc thú nhận, nàng vẫn có thói quen sắp câu để người nghe hiểu mình “không tệ đến vậy”.
Nàng thở.
“Được. Ta nói xấu hơn.”
Cửu Ly hơi nhướng.
Vô Song nhìn thẳng Long Thanh. “Ta từng nghĩ nếu quyến rũ được ngươi thật thì công việc sẽ rất dễ. Ta từng tò mò xem Cửu Ly ghen tới đâu và từng cố ý chọc vì thấy vui. Ta từng ngồi gần ngươi không chỉ để kiểm mị lực mà vì ta thích thấy ngươi ngượng. Ta từng nghĩ nếu Thanh Dao không có chiến lực cao thì có thể là điểm dễ nhất để tách nhóm, sau đó bỏ ý vì nhận ra nàng giỏi nhìn người và có Sinh Viêm. Ta từng giữ tin về Táng Đạo vì muốn còn giá trị với cả hai bên. Ta từng nghĩ nếu Huyết Ngục ép quá, có thể bán thêm một ít tin Vô Danh đổi đường chạy rồi biến mất trước khi các ngươi biết. Ta chưa làm, nhưng đã nghĩ.”
Cửu Ly im.
Thanh Dao cũng.
Long Thanh hỏi: “Hết chưa?”
Vô Song cắn môi rồi nói: “Còn một cái. Có lúc ta muốn ở lại Vô Danh một phần vì nơi này an toàn. Tiểu Hắc, Thanh Vân, ngươi... đều khiến Huyết Ngục khó bắt ta hơn. Không phải toàn bộ vì tình cảm.”
“Bình thường.” Long Thanh nói.
Nàng khựng. “Gì?”
“Ở nơi an toàn thì muốn ở.”
“Ngươi không thấy ta lợi dụng?”
“Có thể có.”
“Vậy?”
“Cô đang ăn, ở, dùng chỗ. Nếu chỉ dùng rồi bán nhà thì xấu. Nếu ở và làm phần mình thì khác.”
Cửu Ly nói: “Sư phụ, người đang nói như cho thuê phòng.”
“Nhà thì vẫn có việc.”
Vô Song bật cười một tiếng ngắn rồi lại nghiêm. “Hết.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Chắc?”
“Chắc.”
“Phần cô biết?”
“Phần ta biết.”
“Được.”
Hắn lại cầm kiếm mài.
Vô Song gần như tức. “Chỉ vậy?”
“Cô muốn ta mắng?”
“Ít nhất phản ứng.”
“Ta đang nghĩ.”
“Ngươi nghĩ gì?”
“Cô diễn nhiều thật.”
Cửu Ly bật ra tiếng cười dù đang giận.
Thanh Dao cũng cong môi.
Vô Song nhìn Long Thanh. “Ta vừa thú nhận đủ thứ, kết luận của ngươi là ta diễn nhiều?”
“Đúng.”
“Cái nào là diễn?”
“Không chỉ nói dối. Cô gặp ai cũng đổi mặt theo người đó muốn.”
Nàng im.
Long Thanh tiếp, vẫn giọng bình thường: “Gặp Táng Đạo thì làm người hữu dụng. Gặp Huyết Ngục thì lúc ngoan lúc chống tùy để sống. Gặp thương nhân thì cười để mặc cả. Gặp kẻ muốn giết thì làm Ma nữ. Gặp ta lúc đầu thì làm nữ tán tu đẹp, mắt có bụi.” Vô Song nghiến răng ở câu cuối nhưng không cắt. “Gặp Cửu Ly thì thích chọc. Gặp Thanh Dao thì lại nói kiểu khác. Làm vậy lâu...” Hắn dừng để tìm từ. “...cô có biết cái nào là cô không?”
Mị Vô Song không trả lời.
Tâm Ma Bí Cảnh từng hỏi gần giống.
Nếu không có mị, nàng là ai?
Nhưng Long Thanh không hỏi theo kiểu triết học. Hắn chỉ thấy nàng quá quen điều chỉnh mình theo ánh mắt người khác.
Nàng hỏi: “Vậy ngươi muốn ta thế nào?”
“Ta đâu biết.”
“Ngươi vừa chê.”
“Ta nói vấn đề, không phải biết đáp án.”
“Vậy làm sao?”
Long Thanh đặt viên đá mài xuống.
“Muốn người khác tin hay thích mình thì sống thật một chút.”
Vô Song nhìn.
Hắn tiếp: “Cứ diễn mãi, đến lúc chính cô cũng không biết người ta thích cô hay cái mặt cô dựng ra.”
Cửu Ly im.
Thanh Dao cũng dừng tay.
Không phải đại đạo từ trời rơi.
Không thiên địa cộng minh.
Long Thanh chỉ nói thứ hắn nghĩ từ những gì vừa nghe.
Nhưng đối với Mị Vô Song, câu ấy đi thẳng vào tâm cảnh mà nàng vừa phá.
Nàng từng hỏi: nếu không dùng mị, còn ai thích?
Nhưng mị chỉ là một phần. Diễn còn lớn hơn.
Có khi nàng không dùng Thiên Mị mà vẫn đang diễn vai người khác muốn.
Một Ma nữ quyến rũ.
Một tán tu tự do.
Một ngoại tuyến bất cần.
Một khách Vô Danh vui vẻ.
Nàng hỏi rất chậm: “Nếu sống thật mà người ta không thích?”
Long Thanh đáp ngay:
“Thì không thích.”
“Chỉ vậy?”
“Cô có thích tất cả không?”
“Không.”
“Vậy sao tất cả phải thích cô?”
Nàng cứng họng.
Cửu Ly ở cạnh nói: “Câu này ta thích.”
Vô Song liếc. “Cô thích vì người nói không phải về cô.”
“Ta cũng từng sợ người khác không cần.”
“Ta biết.”
Thanh Dao nói: “Tin tưởng cũng không phải một lần kể thật là có.”
“Ta biết.”
“Cô nói hôm nay, sau làm đúng, rồi tích.”
“Cô rất giống Đan Y ngay cả chuyện tình cảm.”
“Cần thời gian.”
Vô Song nhìn hai người rồi nhìn Long Thanh.
“Vậy ta thử.”
“Thử gì?”
“Sống thật một chút.”
“Ừ.”
“Ngươi không hỏi ta thật sự thích gì?”
“Cô tự biết trước đi.”
Nàng bật cười. “Đáng ghét.”
“Cái đó thật?”
Vô Song dừng rồi cười lớn hơn.
“Thật.”
Buổi chiều, nàng lấy ngọc Táng Đạo ra trước mặt ba người. Không giấu. Cửu Ly nhìn nhưng không đọc qua vai. Vô Song tự nói: “Điện cho ba vị trí truy tuyến Huyết Ngục nếu ta tới điểm giao. Ta không chắc có bẫy. Ta cũng không chắc tin giả.” Thanh Dao hỏi: “Cô muốn ba tuyến?” “Muốn.” “Muốn đi?” Vô Song nghĩ. “Không.” Cửu Ly nói: “Vậy thương lượng lại.” “Điện có thể từ chối.” “Thì từ chối.” Long Thanh đang phân hạt gần đó nói: “Không phải cửa nào cũng cần mở.” Vô Song quay. “Ta biết. Người không cần nhắc câu đó mãi.” “Cô vẫn hỏi.” “Được.”
Nàng gửi:
“Không nhận điều kiện di chuyển. Nếu muốn giao dịch, gửi dữ liệu qua kênh trung lập hoặc người trung gian. Ta trả giá tương ứng bằng linh thạch, tin không liên quan Long Thanh – Vô Danh, hoặc việc khác do ta tự xét. Không dùng Long Thanh, người Vô Danh hay huyết mạch của ta làm điều kiện. Nếu không chấp nhận, giao dịch hủy.”
Cửu Ly đọc sau khi nàng chủ động đưa ngọc. “Khá rõ.”
“Ta học nói thẳng.”
Thanh Dao hỏi: “Có giữ tuyến?”
“Có.”
“Vì Huyết Ngục?”
“Ừ. Ta chưa muốn cắt nguồn tin.”
Long Thanh gật. “Hợp lý.”
Không ai yêu cầu nàng đập ngọc.
Tin gửi đi.
Không phản hồi ngay.
Vô Song thở.
“Xong một việc.”
Cửu Ly nói: “Còn một.”
“Gì?”
“Cô vừa nói sống thật.”
“Ừ.”
“Bây giờ cô đang thả mị tự nhiên hai phần.”
Vô Song lập tức khựng.
Nàng không cố ý.
Sau cuộc nói chuyện căng, Thiên Mị Ma Thể tự tràn rất nhẹ, đủ làm ánh mắt mềm hơn, giọng nghe dễ chịu hơn. Không cưỡng chế. Nhưng đúng là thói quen.
“Thu?”
Cửu Ly hỏi.
Vô Song nhìn Long Thanh.
Hắn đang nhìn nàng thật, nhưng có hơi mất tập trung hơn bình thường.
Nàng đột nhiên quyết.
“Được.”
Mị Vô Song ngồi thẳng lại, nhắm mắt. Không phải khóa huyết mạch tới mức đau. Chỉ thu mọi phần có thể chủ động thu. Mị hương giảm. Mị văn chìm. Ánh tím trong mắt nhạt. Giọng nói trở về đúng âm sắc tự nhiên, vẫn đẹp nhưng không có lớp dẫn người. Nàng còn tháo cả chiếc trâm làm gương mặt sắc hơn, để tóc buộc đơn giản. Sau đó nhìn ba người.
“Ta là Mị Vô Song.”
Cửu Ly nhướng mày.
“Chúng ta biết.”
“Để ta nói.”
“Được.”
Nàng hít sâu. “Ta từng làm tình báo cho Táng Đạo. Từng lừa người. Từng dùng mị lấy tin. Từng nghĩ nếu nhiệm vụ đủ giá thì có thể đưa Long Thanh ra khỏi Thanh Vân. Từng lợi dụng người thích ta. Từng bỏ lại vài người chịu hậu quả thay mình khi trốn Huyết Ngục. Ta không định nói tất cả đều đúng vì ta phải sống. Có cái ta làm vì sống. Có cái ta làm vì tiện. Có cái vì ta ích kỷ. Ta không phải người tốt theo kiểu Thanh Dao cứu người, cũng không phải người có giới hạn rõ như Cửu Ly. Ta vẫn có thể nói dối kẻ địch. Vẫn có thể mị người muốn giết ta. Vẫn sẽ dùng thủ đoạn khi cần.” Nàng nhìn Long Thanh. “Nhưng hiện tại ta không muốn dùng những thứ đó với các ngươi nữa.”
Không ai nói ngay.
Nàng tiếp: “Ta cũng không hứa một ngày không sợ quá mà lại nghĩ tới bỏ chạy. Không hứa sẽ luôn nói mọi bí mật cá nhân. Không hứa sẽ đứng cùng Thanh Vân trong tất cả việc. Nhưng nếu việc liên quan trực tiếp Vô Danh, ta sẽ nói. Nếu có người thuê ta hại các ngươi, ta không nhận. Nếu cần chọn giữa bán tin nhà này và mất một giao dịch, ta bỏ giao dịch. Đây là điều ta có thể nói thật lúc này.”
Cửu Ly nhìn nàng rất lâu.
“Ta chưa tin hoàn toàn.”
“Ta biết.”
“Ta vẫn sẽ kiểm tin cô.”
“Cứ kiểm.”
“Nếu cô lại bán Huyết Tỏa...”
“Cô có thể đánh.”
“Ta sẽ đánh.”
“Được.”
Thanh Dao nói: “Tin tưởng cần tích lũy.”
“Ta biết.”
“Nhưng hôm nay tốt hơn hôm qua.”
Vô Song nhìn. “Đó là lời khen?”
“Ừ.”
Nàng cười. Không mị. “Ta nhận.”
Cuối cùng Long Thanh nói:
“Vậy từ hôm nay làm theo câu vừa nói.”
“Ngươi không cần nói gì hay hơn?”
“Không.”
“Không nói tin ta?”
“Chưa cần.”
“Không nói ta có thể ở lại?”
“Cô đang ở.”
“Không nói ta là người nhà?”
Cửu Ly lập tức nhìn sang.
Thanh Dao cũng.
Vô Song vừa nói xong mới nhận ra câu này thật hơn nàng định.
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô muốn là người nhà?”
Ma nữ vốn có thể nói trăm câu hai nghĩa bỗng cứng.
Cửu Ly mắt cong rõ.
Thanh Dao cúi chén trà.
Vô Song ho một tiếng.
“Ta chỉ hỏi.”
Long Thanh đáp: “Vậy khi nào cô biết mình muốn gì thì nói.”
Nàng lập tức quay mặt.
“Ta ghét ngươi.”
“Cái đó vừa bảo thật.”
“Đúng. Một phần.”
Cửu Ly cuối cùng cười thành tiếng.
Chiều trôi rất chậm sau đó. Không có truy binh. Không Táng Đạo trả lời. Vô Song phụ Thanh Dao sắp dược, lần này không làm giọng mềm để được giảm việc. Cửu Ly ngồi đọc tin, vẫn thỉnh thoảng quan sát. Long Thanh ra chuồng gà, quay về với hai quả trứng. Đến tối, bốn người ngồi ở chiếc bàn dài đã làm từ Chương 87. Cửu Ly vẫn ngồi trái Long Thanh, tự nhiên khoác tay hắn khi lấy lọ tương. Thanh Dao vẫn đặt chén canh đúng lúc. Vô Song ngồi đối diện, không cố kéo ghế gần. Không mị lực. Không trêu bằng cổ áo. Không chớp mắt kiểu Thiên Mị.
Long Thanh vẫn nhìn nàng hai lần.
Lần đầu khi nàng cười vì Cửu Ly kể chuyện Đoạn Xích nhìn mối hàn gãy như nhìn kẻ thù.
Lần hai khi một lọn tóc rơi xuống mặt, nàng tự vén.
Vô Song nhận ra.
Nhưng không hỏi.
Không thử.
Không tăng mị.
Chỉ ăn.
Sau bữa, hệ thống hiện trước mắt Long Thanh khi hắn đang rửa bát:
[TRUYỀN ĐẠO]
Đối tượng: Mị Vô Song.
Đạo tâm: Hình thành sơ bộ.
Chủ niệm: Không dùng ánh mắt của người khác để định nghĩa bản thân.
Nhận thức bổ sung: Năng lực là công cụ. Vai diễn không phải tự ngã.
Định hướng chủ: VẠN PHÁP – TÂM ĐẠO – MỊ ĐẠO.
Định hướng phụ: Xâm nhập – Tình báo – Biến ứng.
Tương thích Truyền Đạo: Rất cao.
Ý nguyện bái sư: Đang hình thành.
Long Thanh nhìn dòng cuối.
“Đang hình thành?”
Hệ thống không giải thích.
Hắn nhìn qua cửa bếp.
Mị Vô Song đang ngồi ngoài hiên một mình.
Không thiền.
Không vận công.
Chỉ ngồi.
Một lúc sau Long Thanh mang ấm trà ra, đặt xuống.
Vô Song nhìn.
“Không sợ ta mị?”
“Cô đang thu.”
“Ngươi biết?”
“Khác.”
“Khác gì?”
“Hôm nay dễ tập trung hơn.”
Nàng bật cười.
“Nghe không lãng mạn.”
“Ta đâu nói lãng mạn.”
“Đúng.”
Long Thanh rót trà.
Hai người ngồi im.
Không cần nói.
Một lát sau Cửu Ly đi ra, rất tự nhiên ngồi bên trái Long Thanh rồi khoác tay hắn. Nàng nhìn Vô Song như chờ phản ứng. Vô Song chỉ nhấp trà.
“Không tranh?”
Cửu Ly hỏi.
“Ta đang tập sống thật.”
“Thật của cô không ghen?”
Vô Song suy nghĩ.
“Có một chút.”
Cửu Ly cười.
“Vậy mới đúng.”
Thanh Dao ra sau cùng, mang theo thuốc dưỡng mạch, đặt trước Vô Song.
“Uống.”
Mị Vô Song nhìn bát thuốc.
“Đắng.”
“Biết.”
“Có thể thêm mật?”
“Không.”
Vô Song quay sang Long Thanh.
Hắn nói:
“Uống đi.”
“Không ai chiều ta?”
Cửu Ly đáp:
“Không.”
Thanh Dao:
“Không.”
Long Thanh:
“Thuốc thì không.”
Vô Song nhìn ba người.
Rồi uống.
Đắng thật.
Không ai bị nàng mê.
Không ai đang cố làm nàng vui.
Không ai quỳ.
Không ai nói sẽ yêu nàng mãi.
Nhưng khi nàng đặt bát xuống...
ba người vẫn còn ngồi đó.
Mị Vô Song nhìn khoảng sân Vô Danh tối dần.
Một cảm giác rất nhỏ từ Tâm Ma Bí Cảnh lại quay về.
Ngày ấy nàng đã chấp nhận rằng nếu không dùng Thiên Mị, có người có thể rời đi.
Hôm nay nàng học thêm một điều khác.
Khi không dùng...
cũng có người tự ở lại.
Ngọc Táng Đạo trong tay áo rung một lần.
Nàng lấy ra.
Một dòng trả lời:
“Điều kiện mới đã ghi nhận. Giao dịch tạm hoãn.”
Không đe dọa.
Không chấp thuận.
Chỉ hoãn.
Vô Song tắt ngọc.
Cửu Ly hỏi:
“Không đi?”
“Không.”
“Chắc?”
“Ừ.”
“Vì chúng ta?”
Vô Song nhìn nàng, rồi nhìn Long Thanh, Thanh Dao.
Lần này nàng không chọn câu nghe hay nhất.
“Có một phần.”
“Còn phần khác?”
“Ta không thích bị người khác bảo phải đứng ở đâu để được biết thứ ta cần.”
Cửu Ly gật.
“Câu này ta tin hơn.”
Vô Song cười.
“Ta cũng.”
Đêm ấy, lần đầu từ khi tới Thanh Vân Thành, Mị Vô Song không ngủ với Thiên Mị Ma Thể khóa căng, cũng không mở mị hương phòng thân.
Nàng chỉ là chính mình.
Ít nhất trong một đêm.
Và trước khi ngủ, một ý nghĩ rất lạ xuất hiện:
Nếu Long Thanh không biết dạy mị thuật...
thì có lẽ nàng cũng không cần hắn dạy mị thuật.
Thứ nàng muốn học...
hình như từ đầu đã không phải cách khiến người khác yêu mình.
Mà là cách sống đến mức không cần dùng mị lực để chứng minh mình đáng được ai đó ở lại.
Ý nghĩ ấy khiến nàng mở mắt.
Ở ngoài sân, tiếng Long Thanh khóa cửa chuồng gà vọng tới.
Mị Vô Song nằm nhìn trần hồi lâu.
Sau đó tự lẩm bẩm:
“Bái một người chỉ biết trồng rau...”
Nàng nhắm mắt.
“Nghe cũng ngu.”
Một lúc sau lại mở.
“Nhưng...”
Nàng không nói hết.
Hệ thống ở phòng bên kia không cần nghe.
Dòng cuối cùng đã hiện từ trước:
Ý nguyện bái sư: Đang hình thành.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 106TTS · MUỐN NGƯỜI KHÁC THÍCH MÌNH THÌ SỐNG THẬT MỘT CHÚTTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...