Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 56: HUYẾT TỎA KHÔNG PHẢI ĐỘC
Sáng ngày thứ hai ở Thanh Dược Thành, Long Thanh phát hiện Tô Cửu Ly đã biến sân khách viện thành nơi phơi hạt.
Không nhiều.
Chỉ một tấm vải.
Trên đó chia thành mười mấy ô nhỏ, mỗi ô đặt một loại hạt mua từ Bách Chủng Phường hôm qua.
Hắn đứng cửa nhìn.
“Cô làm?”
Cửu Ly đang ngồi cạnh bàn cờ, tay cầm quyển sách về linh dược.
“Đệ tử phân giúp.”
“Biết loại?”
“Không.”
“Vậy phân kiểu gì?”
“Theo hình, màu, kích thước.”
Long Thanh đi tới.
Quả thật.
Rất gọn.
“Được.”
Cửu Ly đặt sách.
“Lát nữa người kiểm tra?”
“Ừ.”
“Có bao nhiêu sống?”
“Hệ thống nói phần lớn.”
“Vậy lời?”
“Rất.”
Nàng cười.
“Sư phụ hôm qua ngủ ngon?”
“Ừ.”
“Không nhớ Diệp cô nương?”
Long Thanh nhìn.
“Cô sáng sớm không có chuyện?”
“Đệ tử đang học quan sát tâm cảnh.”
“Đừng dùng ta.”
“Người dễ.”
“Ta không.”
“Tai đỏ là dễ.”
Long Thanh quay vào bếp.
“Ăn sáng.”
Cửu Ly cười theo.
Không khí giữa hai người vẫn bình thường.
Nhưng hôm nay nàng thật sự chú ý hơn tới Thanh Dao.
Không chỉ vì tình cảm.
Phần lớn là Huyết Tỏa.
Nữ tử ấy đã nhìn ra thứ cả Tạ Trường Xuân và trưởng lão Hồ tộc trước đây đều chưa giải thích rõ.
Nếu có thể biết cơ chế cấm thuật, việc khôi phục những chân vĩ còn lại sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Sau bữa, Tạ Trường Xuân tới gọi.
“Đi.”
Long Thanh nhìn túi nhỏ mình chuẩn bị.
Cửu Ly hỏi: “Người mang gì?”
“Rau.”
“...”
Tạ Trường Xuân cũng nhìn.
“Đi xem bệnh mang rau?”
“Thanh Dao hỏi sinh cơ Vô Danh.”
“Ta nói lấy một ít mẫu.”
“Đây.”
Long Thanh còn mang một bình nước giếng.
Tạ gật.
“Được.”
Cửu Ly nhìn sư phụ.
“Người chuẩn bị từ tối?”
“Ừ.”
“Người khá quan tâm.”
Long Thanh lập tức nói: “Cho cô.”
“Ta chưa nói Thanh Dao.”
“Ánh mắt cô nói.”
Nàng bật cười.
Thanh Mộc Y Viện sáng nay ít bệnh nhân hơn vì phần lớn linh y đã được tăng cường cho Thanh Dược Hội. Tần Mộc bố trí riêng một phòng phía trong. Không có người ngoài. Ngoài bốn người hôm qua còn thêm một nữ đệ tử phụ trách ghi chép, nhưng nàng được yêu cầu không hỏi thân phận.
Diệp Thanh Dao đã ở đó.
Long Thanh vừa nhìn đã thấy nàng không thật sự khỏe hơn.
Sắc mặt ổn.
Tay không run.
Nhưng hơi thở hơi sâu.
Giống người đã dùng thuốc để ép phần ngoài bình thường.
Hắn không nói ngay.
Thanh Dao chủ động.
“Hôm nay ta chỉ ghi phản ứng.”
Long Thanh hỏi: “Không đi sâu?”
“Không.”
“Cô nói thật?”
Nàng hơi dừng.
“Thật.”
Cửu Ly nhìn hai người.
“Sư phụ hôm qua nói một lần mà Diệp cô nương đã chịu nghe.”
Thanh Dao nhìn nàng.
“Không phải chỉ vì hắn.”
“Đương nhiên.”
“Cửu Ly.”
Long Thanh nhắc.
Nàng lập tức mỉm cười rất ngoan.
“Đệ tử im.”
Tần Mộc trải một tấm trận bàn.
“Lần hôm qua giúp chúng ta có một giả thuyết. Hôm nay không phá khóa. Chỉ thử ba yếu tố.”
Long Thanh hỏi: “Ba?”
“Linh lực.”
“Sinh cơ.”
“Tâm thần.”
“Nghe được.”
Tần Mộc nhìn hắn.
“Ngươi hiểu?”
“Hiểu tên.”
“...”
Tạ Trường Xuân ho.
Không nên kỳ vọng quá.
Cửu Ly ngồi giữa trận.
Hai chiếc đuôi không hiện.
Thanh Dao đặt chín viên ngọc nhỏ quanh nàng.
“Các viên này không chạm huyết mạch. Chỉ ghi thay đổi.”
“Có đau?”
“Không.”
“Cô chắc?”
“Ta đã thử trên mình.”
Long Thanh lập tức cau.
“Cô lại thử mình?”
Thanh Dao hơi khựng.
“Chỉ là trận ghi khí.”
“À.”
Hắn thôi.
Nàng không hiểu sao lại cảm thấy mình vừa vượt qua kiểm tra.
Thí nghiệm đầu tiên là linh lực.
Tần Mộc yêu cầu Cửu Ly vận yêu lực rất nhẹ.
Mức một thành.
Huyết Tỏa gần như không phản.
Hai thành.
Một số ngọc đỏ hơn.
Ba thành.
Bảy viên tương ứng bảy nhánh bị khóa bắt đầu sáng.
Thanh Dao lập tức nói: “Dừng.”
Cửu Ly dừng.
Ánh sáng giảm.
“Thử bốn thành?”
Tần Mộc hỏi.
Thanh Dao lắc.
“Không cần.”
Long Thanh nhìn nàng.
Quả thật biết dừng.
Thanh Dao ghi: “Phản ứng không theo mức linh lực tuyệt đối. Nó tăng khi nhánh bị khóa cố tham gia vận hành.”
Cửu Ly hỏi: “Nghĩa?”
“Cô vận phần đã tự do thì ít phản. Khi lực cần đi qua nhánh bị khóa, cấm lực siết.”
“Đúng.”
Tạ Trường Xuân gật.
“Giống một cơ chế bảo vệ giả.”
“Ừ.”
Thử nghiệm thứ hai là sinh cơ.
Thanh Dao lấy một bình dược dịch Dược Vương Cốc.
“Đây là Thanh Mộc Linh Dịch, chỉ dưỡng, không kích.”
Cửu Ly uống một ngụm nhỏ.
Ngọc quanh sáng xanh.
Huyết Tỏa phản ứng rất ít.
“Dưỡng được.”
Tần Mộc nói.
“Nhưng không nới rõ.”
Thanh Dao nhìn bình nước Vô Danh của Long Thanh.
“Thử?”
Cửu Ly đã uống nhiều.
“Được.”
Long Thanh rót.
Nàng uống nửa chén.
Không có gì ầm.
Nhưng bảy viên ngọc đỏ đồng thời nhạt.
Thanh Dao lập tức nhìn.
Tần Mộc cũng.
Tạ Trường Xuân đã thấy nhiều lần vẫn nghiêm.
“Lại.”
Cửu Ly uống thêm một ngụm.
Ngọc tiếp tục nhạt.
Thanh Dao cầm một viên.
“Không phải che khí.”
“Vậy?”
“Cấm lực thật sự nới rất nhẹ.”
Long Thanh hỏi: “Vì nước?”
“Có sinh cơ.”
“Nước giếng.”
“Không giống linh tuyền.”
“Ta đã nói.”
Thanh Dao đặt bình dưới ánh sáng.
“Ta chưa gặp loại sinh cơ này.”
Tạ Trường Xuân nói: “Ta cũng không.”
Long Thanh nhìn bình.
“Uống được là tốt.”
Thanh Dao hơi cười.
“Ngươi không tò mò?”
“Có.”
“Không muốn biết nguồn?”
“Giếng.”
“Ta nói nguồn sinh cơ.”
“Không biết.”
“Ngươi sống ở đó mà không biết?”
“Ừ.”
Nàng nhìn hắn.
Long Thanh rất bình thường.
Không giống giấu.
Thanh Dao càng khó hiểu.
Tiếp theo là rau.
Một lá nhỏ.
Cửu Ly ăn.
Ngọc nhạt nhẹ hơn nước nhưng kéo dài hơn.
Thanh Dao ghi.
“Dinh dưỡng sinh cơ sạch.”
Long Thanh hỏi: “Rau tốt?”
“Rất tốt.”
“Có bán được giá cao?”
Cửu Ly nhắm mắt.
Sư phụ.
Thanh Dao lại trả lời thật: “Nếu kiểm nghiệm ổn định, có thể.”
Long Thanh lập tức hứng.
“Bao nhiêu?”
Tần Mộc chen: “Chúng ta đang xem Huyết Tỏa.”
“Được.”
Hắn dừng.
Cửu Ly cười.
Thử nghiệm cuối là tâm thần.
Đây mới là phần Thanh Dao quan tâm nhất.
Nàng hỏi: “Tô cô nương, cô có thể nhớ lại lúc bị Huyết Ảnh truy sát?”
Long Thanh lập tức nhìn.
Cửu Ly gật.
“Có.”
“Nếu khó chịu thì dừng.”
“Ừ.”
Nàng nhắm mắt.
Không cần huyễn cảnh.
Chỉ nhớ.
Rừng mưa.
Máu.
Huyết Tầm Trùng.
Sáu kẻ đuổi.
Huyết Tỏa siết.
Bảy viên ngọc lập tức đỏ.
Không vận yêu lực.
Chỉ tâm.
Tạ Trường Xuân thở ra.
“Rõ.”
Thanh Dao nói: “Tiếp tục một chút.”
Long Thanh không thích.
Nhưng Cửu Ly vẫn ổn.
Nàng nhớ sâu hơn.
Đêm muốn rời Vô Danh.
Ba lối bị chặn.
Ý nghĩ không muốn liên lụy ai.
Ngọc đỏ hơn.
Thanh Dao lập tức nói: “Dừng.”
Cửu Ly mở mắt.
Hít.
Long Thanh đưa nước.
Nàng uống.
Ngọc nhạt.
Thanh Dao hỏi: “Giờ nghĩ một thứ làm cô yên.”
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
Hắn lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
“Đừng nhìn ta.”
Nàng cười.
“Đệ tử đang chọn.”
“Chọn khác.”
“Không.”
Thanh Dao không hiểu.
“Có thể dùng bất kỳ thứ gì.”
Cửu Ly nhắm mắt lần nữa.
Lần này nàng không nghĩ một cảnh cụ thể.
Chỉ nghĩ Vô Danh.
Sân.
Ghế.
Bàn cờ.
Một câu:
Có thêm người cũng không tệ.
Ngọc đỏ nhạt rất rõ.
Thanh Dao nhìn.
“Rất mạnh.”
Long Thanh hỏi: “Gì mạnh?”
“Ổn định tâm.”
Cửu Ly mở mắt.
“Sư phụ là thuốc.”
“Không.”
“Thanh Dao vừa đo.”
Nàng quay sang nữ y sư.
“Đúng không?”
Thanh Dao suy nghĩ.
“Không nên gọi là thuốc.”
Long Thanh lập tức gật.
“Đúng.”
“Giống điểm neo.”
Cửu Ly cong mắt.
“Tâm neo.”
Long Thanh lập tức đổi sắc.
“Không dùng từ này.”
Thanh Dao hơi ngạc nhiên.
“Vì?”
Cửu Ly cười.
“Có chuyện.”
“Không có.”
Long Thanh nói rất nhanh.
Tạ Trường Xuân quay mặt.
Tần Mộc không quan tâm.
Thanh Dao cảm thấy mình bỏ lỡ một chuyện, nhưng không hỏi.
Nàng giải thích: “Khi Tô cô nương ở trạng thái coi một môi trường hoặc một người là an toàn, huyết mạch giảm phản ứng phòng vệ. Cấm lực cũng dựa vào phản ứng đó nên nới.”
Long Thanh hiểu.
“Vậy không phải ta phá.”
“Không.”
Hắn rất hài lòng.
Cửu Ly nhìn.
“Sư phụ vui?”
“Cuối cùng có người giải thích đúng.”
Thanh Dao tiếp: “Nhưng người tạo môi trường ổn định vẫn quan trọng.”
Long Thanh dừng.
Cửu Ly cười càng đẹp.
“Nghe chưa?”
“Ta nghe.”
“Vậy tâm neo.”
“Đổi.”
Thanh Dao khẽ cong môi.
“Điểm an toàn.”
Long Thanh gật.
“Cái này được.”
Cửu Ly hơi tiếc.
Nhưng chấp nhận.
Tần Mộc tổng kết: “Vậy hướng giải tạm thời: không cưỡng ép, dưỡng bản nguyên, giảm phản ứng tự khóa, từng bước phục hồi cấu trúc chín nhánh ban đầu.”
Thanh Dao nói: “Và phải tìm cách cho huyết mạch chủ động nhận trạng thái mở là an toàn.”
Cửu Ly gật.
Long Thanh hỏi: “Có thuốc?”
“Có thể phối trợ.”
“Nhưng không phá.”
“Đúng.”
“Vậy tốt.”
Hắn thích phương pháp không làm Cửu Ly đau.
Thanh Dao nhìn đồ hình.
“Ta muốn thử một phản ứng cuối.”
Tần Mộc lập tức cau.
“Nói.”
“Dùng một tia sinh cơ của Thanh Mộc Linh Dịch đồng thời với trạng thái tâm ổn định, xem hai yếu tố cộng hay độc lập.”
“Có cần cô truyền linh lực?”
“Một ít để ghi.”
“Không.”
Tần Mộc nói ngay.
Thanh Dao im.
“Dùng người khác.”
Tạ Trường Xuân nói: “Ta.”
Nàng lắc.
“Linh lực của Tạ tiền bối thiên đan hỏa, không hợp.”
Tần Mộc nhìn đệ tử.
“Vậy để ngày mai.”
Cửu Ly cũng nói: “Không gấp.”
Long Thanh nhìn Thanh Dao.
“Nghe.”
Nàng hơi bất lực.
“Các ngươi đang coi ta là bệnh nhân.”
Long Thanh đáp: “Cô vốn là.”
Một câu.
Thanh Dao im.
Cửu Ly bật cười.
Tần Mộc gật.
“Đúng.”
Ba người cùng phe.
Thanh Dao cuối cùng nhượng.
“Được.”
Nhưng đúng lúc ấy một biến cố xảy ra không theo kế hoạch.
Một viên ngọc tương ứng nhánh thứ ba đột nhiên đỏ.
Không ai vận gì.
Cửu Ly cứng.
“Huyết Tỏa.”
Thanh Dao lập tức nhìn.
“Do gì?”
“Không biết.”
Một tia đau chạy.
Có thể là phản ứng trễ sau thí nghiệm.
Tần Mộc lập tức thu trận.
Nhưng viên thứ ba càng đỏ.
Cửu Ly nghiến răng.
“Không được để nó kéo nhánh thứ hai.”
Thanh Dao nhìn đồ hình.
Nếu Huyết Tỏa siết lan, chân vĩ thứ hai vừa phục hồi có thể bị ảnh hưởng.
“Ta dẫn phản ứng ra ngoài.”
Tần Mộc quát: “Không!”
Nhưng Thanh Dao đã châm một kim.
Không vào sâu.
Chỉ nối nhánh ngoại biên.
Linh lực xanh đi.
Cấm lực bị kéo lệch khỏi nhánh thứ hai.
Cửu Ly thở mạnh.
Long Thanh thấy tay Thanh Dao lập tức trắng.
“Dừng.”
Nàng không dừng.
“Còn một tức.”
“Tần trưởng lão!”
Long Thanh không hiểu cách nhưng biết người có chuyên môn.
Tần Mộc ra tay ngay, truyền một lớp linh lực phụ, thay Thanh Dao chịu phần phản chấn.
“Rút!”
Nàng rút kim.
Huyết Tỏa nhạt.
Cửu Ly ổn.
Nhưng Thanh Dao đứng im.
Một nhịp.
Hai.
Sau đó ho.
Máu.
Đỏ trên tay áo xanh.
Long Thanh cứng.
Tần Mộc đỡ.
“Thanh Dao!”
Nàng muốn nói không sao.
Chưa kịp.
Cả người mất lực.
Ngất.
Mọi thứ sau đó nhanh hơn.
Tạ Trường Xuân lập tức phong mạch.
Tần Mộc đặt nàng xuống giường phụ.
Một đệ tử chạy lấy thuốc.
Cửu Ly muốn đứng.
Long Thanh giữ.
“Cô cũng vừa phản.”
“Ta ổn.”
“Ngồi.”
Lần này nàng nghe.
Tạ Trường Xuân mở áo tay Thanh Dao một đoạn, thấy những đường đỏ đen chạy dưới da.
Không phải máu bình thường.
Là kinh mạch bị dược hỏa kích.
“Phát tác mạnh hơn hôm qua.”
Tần Mộc sắc mặt rất xấu.
“Ta đã bảo.”
“Lúc đó nếu không dẫn, khóa có thể siết nhánh mới của Tô cô nương.”
“Ta biết.”
Lão không thật sự trách.
Chính vì biết nên càng tức.
Đan dược được đưa.
Một viên cấp cao.
Thanh Dao nuốt trong hôn mê nhờ linh lực dẫn.
Tạ Trường Xuân dùng châm.
Tần Mộc vận công.
Gần nửa canh giờ.
Máu dưới da mới nhạt.
Hơi thở ổn.
Nhưng nàng chưa tỉnh.
Long Thanh đứng gần.
Không có việc.
Hắn ghét cảm giác này.
Người khác đều biết làm.
Hắn chỉ nhìn.
Cửu Ly đã ổn, tới đứng cạnh.
“Sư phụ.”
“Ừ.”
“Không phải lỗi người.”
Long Thanh quay.
“Ta không nghĩ vậy.”
“Người đang cau.”
“Ta thấy phiền.”
“Nàng?”
“Bệnh.”
Cửu Ly nhìn Thanh Dao.
“Rất nặng.”
“Ừ.”
Tần Mộc ngồi xuống.
Mồ hôi trên trán.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Lần này tổn thêm?”
Lão im.
“Có.”
“Bao nhiêu?”
“Không biết.”
Long Thanh hỏi: “Thuốc vừa rồi chữa?”
Tần Mộc nhìn hắn.
“Giữ.”
“Không chữa?”
“Không.”
“Ba năm đều vậy?”
“Ừ.”
“Không có cách làm đoạn kinh mạch sống?”
“Không.”
Long Thanh nghĩ tới cây.
Một cành chết có thể không cứu.
Nhưng nếu gốc còn...
có cây mọc chồi mới.
Hắn không nói bừa.
Cơ thể không phải cây.
Chỉ hỏi: “Cô ấy ăn chưa?”
Tần Mộc khựng.
“Gì?”
“Hôm nay.”
Thanh Dao tới sớm.
Có thể ăn.
Tần Mộc hỏi đệ tử phụ trách.
Nàng đáp: “Thanh Dao sư tỷ chỉ uống một bát dược cháo từ sáng.”
“Bây giờ gần trưa.”
Long Thanh nói.
Tạ Trường Xuân nhìn hắn.
“Ngươi nghĩ ăn giải được?”
“Không.”
“Vậy?”
“Người hôn mê vì thương, thuốc uống rồi.”
Long Thanh nhìn sắc mặt nhợt.
“Nhưng cả ngày không ăn thì càng yếu.”
Tần Mộc muốn nói tu sĩ Kim Đan có thể nhịn lâu.
Nhưng Thanh Dao hiện không phải trạng thái bình thường.
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ muốn nấu?”
“Có bếp?”
Đệ tử đáp: “Có.”
“Ta mang đồ.”
Tạ Trường Xuân lập tức hiểu.
“Rau Vô Danh?”
“Ừ.”
“Nước?”
“Có.”
Cửu Ly nói: “Cá?”
Long Thanh có mang một phần cá đã xử lý, vốn dự phòng.
“Có.”
Tần Mộc nhìn họ.
“Ngươi định cho nàng ăn?”
“Chờ tỉnh.”
“Linh đan vừa uống—”
Long Thanh hỏi: “Có kiêng đồ ăn?”
Tần Mộc suy nghĩ.
“Không ăn thứ linh lực mạnh.”
“Đồ ta nhẹ.”
Tạ Trường Xuân nói: “Cho hắn làm.”
Lão nhìn.
“Tạ đạo hữu.”
“Ta đã ăn.”
“Không độc.”
“Ta không nói độc.”
“Vậy?”
Tạ Trường Xuân không giải thích quá nhiều.
“Ít nhất bổ sinh cơ sạch.”
Tần Mộc nhớ thí nghiệm nước.
Cuối cùng gật.
“Được.”
Long Thanh vào bếp.
Cửu Ly theo.
“Sư phụ muốn ta phụ?”
“Rửa rau.”
“Đại đệ tử lại rửa rau.”
“Cô làm tốt.”
Nàng cười.
Hai người nấu rất đơn giản.
Không đan phương.
Không linh dược hiếm.
Một con cá nhỏ cắt lát.
Rau Vô Danh.
Gừng.
Muối.
Nước giếng.
Long Thanh không cho nhiều gia vị.
Thanh Dao vừa thương phát, ăn nhạt.
Cửu Ly nhìn nồi.
“Giống bữa ta lúc làm cáo.”
“Gần.”
“Nàng có thể thức tỉnh gì?”
Long Thanh quay.
“Cô đừng nghĩ.”
“Đệ tử hỏi.”
“Canh là canh.”
Nàng cong môi.
“Ta biết.”
Nhưng nàng không hoàn toàn tin.
Bởi nàng đã từng được chính những thứ “chỉ là” này cứu.
Canh nấu khoảng nửa canh giờ.
Trong lúc đó Thanh Dao tỉnh.
Tần Mộc đang bắt mạch.
Nàng mở mắt chậm.
“Sư phụ.”
“Đừng nói.”
“Cửu Ly?”
“Ổn.”
Thanh Dao thở ra.
Câu đầu lại hỏi bệnh nhân.
Tần Mộc thật sự vừa giận vừa bất lực.
“Con lo mình.”
“Con biết.”
“Không. Con không biết.”
Nàng im.
Tạ Trường Xuân nói: “Lần này Long Thanh đúng.”
Thanh Dao hơi xoay.
“Long đạo hữu?”
“Đang nấu ăn.”
Nàng tưởng nghe sai.
“Gì?”
Cửu Ly vừa lúc mang bát vào.
“Canh.”
Thanh Dao nhìn.
Một bát canh cá.
Trong phòng đầy mùi đan dược cao cấp.
Giữa đó xuất hiện bát canh.
Rất không hợp.
Long Thanh đi sau, đặt khay.
“Cô tỉnh tốt.”
Thanh Dao nhìn hắn.
“Đây là?”
“Ăn.”
“Ta vừa uống Hộ Mạch Đan.”
“Ta biết.”
“Không cần—”
“Cô từ sáng chưa ăn.”
“Kim Đan không cần ba bữa.”
“Nhưng cô bị thương.”
“Dược cháo sáng có dinh dưỡng.”
Long Thanh nhìn.
“Cô không muốn?”
Thanh Dao dừng.
Không phải không muốn.
Chỉ thấy không cần.
“Ta có thể ăn.”
“Vậy ăn.”
Long Thanh kéo ghế.
Không ép bằng giọng.
Chỉ đưa.
Thanh Dao ngồi dậy nhờ sư phụ đỡ.
Cửu Ly nhìn rất chăm.
Không phải ghen lúc này.
Mà tò mò.
Nàng biết canh Vô Danh có tác dụng.
Nhưng không biết với kinh mạch chết sẽ thế nào.
Long Thanh múc một ít.
“Không nóng.”
Thanh Dao nhận.
Hơi ấm.
Mùi cá nhẹ.
Rau xanh.
Không giống linh thiện Dược Vương Cốc. Không tỏa linh quang. Không có mùi thuốc.
Nàng uống một ngụm.
Rất bình thường.
Ngon.
Nhẹ.
Thứ đầu tiên Thanh Dao cảm nhận lại là...
không có vị thuốc.
Ba năm.
Gần như thứ gì đưa vào cơ thể nàng cũng là thuốc.
Dược cháo.
Dưỡng mạch đan.
Thanh hỏa dịch.
Bổ khí tán.
Ngay cả trà cũng pha dược.
Bát canh này chỉ là đồ ăn.
Nàng uống thêm.
Long Thanh nói: “Thuốc uống cả ngày rồi. Ăn chút thứ không phải thuốc.”
Thanh Dao dừng thìa.
Nhìn hắn.
Hắn nói rất tự nhiên.
Không biết câu đó đánh trúng cảm giác của nàng.
Thanh Dao tiếp tục.
Nửa bát.
Tần Mộc không kỳ vọng.
Tạ Trường Xuân chỉ quan sát sắc mặt.
Cửu Ly thì ngồi bên.
Không ai nói.
Canh vào bụng.
Sinh cơ sạch từ Vô Danh không ào lên.
Không chữa.
Không phá.
Chỉ lan rất chậm.
Những đoạn kinh mạch khỏe hấp thu trước.
Rồi cơ thể đưa một phần tới vùng thương như bản năng.
Thanh Dao đã quá quen.
Mọi loại dược lực tới đó đều dừng.
Bởi đoạn ấy được coi là chết.
Không vận chuyển.
Không phản ứng.
Nhưng lần này...
một thứ rất nhỏ chạm.
Không phải linh lực mạnh.
Giống dinh dưỡng.
Giống sinh cơ không có mệnh lệnh.
Không ép tái sinh.
Không bắt chữa.
Chỉ đi tới.
Trong sâu của một đoạn kinh mạch cháy đen...
có thứ rung.
Rất nhẹ.
Thanh Dao đặt thìa.
Tần Mộc lập tức hỏi: “Đau?”
Nàng không đáp.
Nhắm mắt.
Thần thức đi vào.
Chỗ đó.
Không thể.
Nàng nhìn lại.
Một điểm.
Nhỏ hơn đầu kim.
Trong vùng vốn ba năm không còn sinh cơ...
có một tia xanh rất nhạt.
Thanh Dao mở mắt.
“Sư phụ.”
Giọng thay đổi.
Tần Mộc lập tức đặt tay lên mạch.
“Gì?”
“Xem đoạn Tả Dương Mạch.”
Lão đi sâu.
Một nhịp.
Hai.
Ba.
Cơ thể cứng.
Tạ Trường Xuân thấy sắc mặt.
“Có gì?”
Tần Mộc không trả lời.
Kiểm tra lần nữa.
Sau đó nhìn Thanh Dao.
“Có sinh cơ.”
Căn phòng yên.
Thanh Dao tự kiểm tra lần thứ ba.
Không phải ảo.
Không phải đan lực Hộ Mạch Đan.
Nàng biết dược lực của viên đó.
Nó không tạo loại phản ứng này.
Điểm sinh cơ vẫn rất nhỏ.
Có thể mất bất kỳ lúc nào.
Nhưng tồn tại.
Ba năm.
Lần đầu.
Tạ Trường Xuân bước tới.
“Cho ta xem.”
Thanh Dao gật.
Ông kiểm tra.
Càng nhìn càng nghiêm.
“Thật.”
Cửu Ly quay sang Long Thanh.
Hắn đang nhìn bát canh.
“Canh?”
Tạ Trường Xuân nhìn.
Long Thanh lập tức nói: “Không chắc.”
Tần Mộc hỏi: “Trong đó có gì?”
“Cá.”
“Cá gì?”
“Cá ao.”
“Cấp?”
“Cá thường.”
“Rau?”
“Rau nhà.”
“Nước?”
“Nước giếng.”
“Còn?”
“Gừng, muối.”
Tần Mộc nhìn như muốn hỏi đây có phải đan phương bí mật không.
Long Thanh rất thật.
“Hết.”
Thanh Dao nhìn bát.
Tia sinh cơ trong kinh mạch rung lần nữa.
Không tăng nhiều.
Nhưng không tắt.
Hệ thống trong đầu Long Thanh lúc đó mới xuất hiện.
“Phát hiện cấu trúc sinh mệnh tiềm ẩn phản ứng với môi trường dinh dưỡng phù hợp.”
Hắn hỏi thầm: “Cấu trúc gì?”
“Chưa xác định hoàn chỉnh.”
“Người?”
“Đối tượng Diệp Thanh Dao tồn tại tiềm năng sinh mệnh đặc thù.”
“Bệnh?”
“Không phải thông tin bệnh lý đơn thuần.”
“Vậy?”
“Cần thêm dữ liệu.”
Long Thanh nhìn Thanh Dao.
Nàng cũng nhìn hắn.
Lần đầu ánh mắt ấy không chỉ tò mò.
Có một thứ khác.
Hy vọng.
Rất nhỏ.
Và chính vì nhỏ nên càng sợ tin.
Long Thanh hiểu cảm giác này.
Nếu một người bị nói ba năm rằng đoạn mạch đã chết...
một điểm sống xuất hiện có thể khiến người ta muốn tin quá nhanh.
Hắn nói ngay:
“Đừng vội.”
Thanh Dao khựng.
Tần Mộc cũng.
Long Thanh chỉ bát.
“Chưa biết vì canh.”
Thanh Dao nhìn.
“Ừ.”
“Có thể chỉ tạm.”
“Ừ.”
“Xem thêm.”
Nàng gật.
Không thất vọng vì hắn dập hy vọng.
Ngược lại bình tĩnh lại.
“Đúng.”
Cửu Ly cười nhẹ.
Câu đừng nghĩ nhiều của sư phụ bắt đầu có thêm người cần học.
Tần Mộc lại kiểm tra.
“Không được vận công thử.”
Thanh Dao lập tức nói: “Con không.”
“Không dùng linh lực qua đó.”
“Vâng.”
“Ngày mai—”
“Không chẩn người.”
Thanh Dao hơi bất ngờ vì sư phụ tự nói.
Tần Mộc nghiêm.
“Ít nhất một ngày.”
Nàng muốn phản.
Nhìn Long Thanh.
Hắn không nói.
Chỉ nhìn.
Thanh Dao nhớ hôm qua.
Nếu bệnh nhân trước mặt là cô, cô có cho họ đi làm tiếp không?
Không cần hắn nói.
Nàng thở ra.
“Được.”
Tần Mộc gần như muốn cảm tạ tổ tiên.
Đệ tử này thật sự nghe.
Long Thanh hỏi: “Canh còn ăn?”
Thanh Dao nhìn bát.
“Có.”
“Vậy ăn hết.”
Nàng cầm thìa.
Lần này không vì lịch sự.
Không vì sư phụ.
Mà vì rất nhiều lý do.
Nhưng Long Thanh lại nói:
“Đừng vừa ăn vừa kiểm tra kinh mạch.”
Thanh Dao khựng.
“Vì sao?”
“Ăn thì ăn.”
Cửu Ly lập tức bật cười.
“Diệp cô nương.”
Thanh Dao nhìn.
“Đây là bài học đầu tiên của Vô Danh.”
Long Thanh quay.
“Cô đừng tuyển người hộ ta.”
“Đệ tử chỉ chia sẻ.”
Thanh Dao nhìn hai sư đồ.
Rồi nhìn bát canh.
Lần đầu cười rõ.
Không lớn.
Nhưng rất đẹp.
“Được.”
Nàng ăn.
Không kiểm tra.
Không suy diễn.
Chỉ ăn.
Ngoài Thanh Mộc Y Viện, Thanh Dược Hội vẫn náo nhiệt. Đan sư tranh tài. Thương hội giao dịch. Người mua thuốc. Người bán hạt. Không ai biết trong một căn phòng nhỏ phía sau, một đoạn kinh mạch đã được kết luận chết ba năm vừa xuất hiện một điểm sinh cơ đầu tiên.
Điểm ấy nhỏ tới mức chưa đáng gọi là kỳ tích.
Nhưng đối với Diệp Thanh Dao...
nó lớn hơn bất kỳ viên đan nào nàng từng luyện.
Còn Long Thanh, người vừa nấu bát canh, vẫn chưa hiểu chuyện này lớn tới đâu.
Hắn chỉ nhìn chiếc nồi còn nửa phần canh bên ngoài rồi nghĩ một vấn đề rất thực tế.
“Nếu tối còn, hâm lại có ăn được không?”
Cửu Ly nghe được.
Nàng cúi mặt.
Thanh Dao ở trên giường lại bật cười thêm lần nữa.
Một ngày chẩn trị Huyết Tỏa cuối cùng kết thúc bằng việc người bị bệnh ban đầu là Cửu Ly đã ổn, còn người chữa bệnh trở thành người nằm trên giường.
Và một điều không ai dự tính đã bắt đầu.
Huyết Tỏa Cửu Mạch không phải độc.
Đan hỏa thương của Diệp Thanh Dao cũng chưa chắc là một con đường chết.
Ở nơi sâu nhất trong cơ thể nàng, điểm sinh cơ nhỏ kia chậm rãi sáng thêm một chút.
Không ai biết tên nó.
Chưa ai biết nó thuộc về thể chất gì.
Nhưng hệ thống của Long Thanh đã âm thầm ghi lại một dòng:
Tiềm năng sinh mệnh đặc thù – mức phản ứng tăng.
Điều kiện nhận diện hoàn chỉnh: Chưa đủ.
Ngày mai...
có thể sẽ đủ thêm một phần.