QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 83: ĐÊM LẠNH THÌ MẶC THÊM ÁO

Sau khi rời quán trà vào ngày gặp Long Thanh lần thứ hai, Mị Vô Song không trở về khách điếm ngay. Nàng đi vòng qua ba con phố, đổi một chiếc trâm, ghé hai sạp dược liệu rồi mới quay về bằng cửa sau. Không ai theo. Không có dấu Cửu Ly bám. Điều này khiến nàng đánh giá Đại đệ tử Vô Danh cao thêm một chút. Một người biết tình báo không nhất thiết phải theo đối tượng sau lần gặp đầu; đôi khi chỉ cần nhớ mặt, nhớ giọng và chờ đối phương tự xuất hiện lần sau còn hiệu quả hơn. Vô Song đóng cửa phòng, đặt trận cách âm rồi mới lấy ngọc nhiệm vụ ra. Bản báo cáo viết chiều vẫn chưa gửi. Nàng đọc lại câu “mị ý có thể tăng chú ý nhưng không tạo khuynh hướng phục tùng tương ứng” ba lần, cuối cùng xóa toàn bộ đoạn suy đoán phía sau. Quá sớm. Điều nàng gặp có thể chỉ do Long Thanh có tâm tính đặc biệt, cũng có thể do một loại bảo vật nàng không cảm nhận được, cũng có thể Thiên Mị Ma Thể của nàng bị thứ gì đó trên người hắn vô thức giới hạn. Muốn phân biệt, lần tiếp theo phải giảm mị ý xuống gần bằng không. Nếu khi đó Long Thanh vẫn ngượng, vẫn nhìn, vẫn thấy nàng hấp dẫn, vậy phần đó thuộc về chính hắn chứ không phải huyết mạch nàng kéo ra. Nếu phản ứng giảm mạnh, nghĩa là lần trước mị ý vẫn có tác dụng lớn. Nàng ngồi trước gương, thu khí tức thêm một tầng. Ánh mắt mềm đi, hương cơ thể vẫn còn nhưng không có mị lực chủ động. Nàng nhìn mình rồi bật cười. “Đi điều tra một nam nhân mà phải nghiên cứu mình cười thế nào, đúng là lần đầu.”
Cơ hội không cần nàng dàn dựng quá lâu. Tối hôm sau, Thanh Vân Thành có một phiên chợ nhỏ ven hồ Thanh Nguyệt, chủ yếu bán trà, đồ ăn, vật dụng tán tu và vài loại linh thảo hái trong ngày. Vô Song biết Long Thanh có thể xuống vì bà bán hạt hôm trước nói hắn còn thiếu một bộ khay ươm và vài thanh nan mảnh. Nàng tới sớm hơn một canh giờ, chọn quán trà không quá sang nằm ngay bên con đường nối chợ vật liệu với bến xe. Trời chuyển lạnh sau mưa, gió từ mặt hồ đưa hơi nước vào phố. Vô Song chỉ mặc trường y xanh xám như ban ngày, bên ngoài không có áo khoác dày. Không phải cố tình ngay từ đầu; Thiên Mị Ma Thể khiến nàng không quá sợ lạnh ở mức này. Nàng uống gần hết chén đầu thì thấy Long Thanh đi từ cuối phố tới, tay xách một bó nan gỗ, trên vai còn khoác túi vải. Không có Cửu Ly. Không có Thanh Dao. Hắn ghé một hàng đồ ăn mua hai gói bánh rồi đi ngang quán. Vô Song gọi rất tự nhiên: “Long đạo hữu.” Hắn dừng, nhìn lên, nhận ra nàng rồi hơi chần chừ. “Mắt hôm nay ổn?” Nàng im mất đúng một nhịp. “Rất ổn.” “Vậy tốt.” Hắn thật sự vui vẻ như vừa xác nhận bệnh nhân khỏi đau mắt. Mị Vô Song phải dùng nhiều năm tu dưỡng mới giữ nụ cười không méo. “Ngồi một chén trà?” Long Thanh nhìn bó gỗ, nhìn trời rồi nói: “Một chén được. Ta còn phải đợi Cửu Ly và Thanh Dao.” Câu trả lời khiến nàng chú ý. Hắn không giấu mình đang chờ hai nữ tử, cũng không vì một mỹ nhân mời mà lập tức bỏ lịch.
Long Thanh ngồi đối diện. Khoảng cách một cái bàn nhỏ. Vô Song không dùng mị ý. Chỉ rót trà. “Hôm qua ta làm phiền đạo hữu.” “Chỉ đường thôi.” “Còn khăn.” “Cô không dùng.” “Vì mắt ta không có bụi.” “Ta biết sau đó.” Vô Song không nhịn được cười thật. Khi nàng cười không dùng mị thuật, Long Thanh vẫn nhìn thêm một nhịp. Rất ngắn nhưng có. Hắn sau đó đưa mắt xuống chén trà như tự điều chỉnh. Mị Vô Song ghi nhận trong đầu. Phản ứng vẫn có. Nàng hỏi: “Ngươi thường xuống thành?” “Không thường. Thiếu đồ mới xuống.” “Vô Danh không có người chạy việc?” “Có thể nhờ, nhưng mua hạt ta thích tự xem.” “Một phong của Thanh Vân mà người quản phong tự đi mua hạt?” Long Thanh lắc. “Ta không phải phong chủ chính thức.” “Nhưng mọi người gọi Vô Danh Phong.” “Ngọn núi vốn tên vậy.” “Ta nghe nói nơi đó trước kia bỏ hoang.” “Ừ.” “Linh khí nghèo.” “Ừ.” “Ngươi vẫn chọn?” “Yên.” Vô Song nhìn hắn. “Chỉ vì yên?” “Còn có đất.” “Đất tốt?” “Lúc đầu không.” “Vậy sao chọn?” Long Thanh nghĩ rất bình thường. “Có chỗ trồng.”
Mị Vô Song từng gặp người tranh một động phủ chỉ vì linh khí cao hơn một thành. Từng thấy hai huynh đệ trở mặt vì quyền vào một linh mạch. Nàng khó tin có người được Thanh Vân nhận mà lại tự chọn núi nghèo vì yên và có đất. Nhưng lời của Long Thanh không có dấu giả. Nàng hỏi tiếp: “Nếu có người cho ngươi một ngọn núi linh khí gấp mười, ngươi đổi không?” “Phải xem.” “Xem gì?” “Có gần chợ không. Có nước không. Có người tới nhiều không. Có chuyển được gà không.” Vô Song nhìn hắn, lần đầu không xác định nên cười hay ghi chép. “Gà quan trọng vậy?” “Nuôi rồi.” “Có thể bỏ.” Long Thanh cau ngay. “Sao bỏ?” Chỉ hai chữ nhưng phản ứng rõ hơn mọi câu hỏi về linh khí. Vô Song lập tức hiểu. Với hắn, thứ đã sống cùng mình được tính vào quyết định. Không phải tài sản vô tri muốn đổi là đổi.
Nàng đổi hướng sang câu chuyện người. “Vậy nếu có một nữ nhân rất đẹp mời ngươi sang một nơi tốt hơn?” Long Thanh ngẩng. “Sao tự nhiên hỏi vậy?” “Ta tò mò.” “Không đi vì đẹp.” “Nếu thích nàng?” “Còn phải xem nàng là ai.” “Nếu nàng thích ngươi?” “Cũng phải xem.” “Nếu nàng nói chỉ cần ngươi đi cùng?” Long Thanh nhìn nàng lâu hơn. “Cô đang hỏi chuyện thật à?” Mị Vô Song cười. “Không. Ta nghiên cứu nam nhân.” “Cô làm nghề gì vậy?” “Tán tu.” “Tán tu còn nghiên cứu nam nhân?” “Có lúc.” “Nghe nguy hiểm.” Nàng bật cười, thấy hắn có vẻ hơi ngượng nhưng không né chủ đề hoàn toàn. “Vậy Long đạo hữu thích mỹ nhân không?” Hắn uống trà. “Ai chẳng thích nhìn cái đẹp.” “Ta đang hỏi nữ nhân.” “Có.” “Thích tới mức nào?” “Cô hỏi sâu quá.” “Ngươi có thể không đáp.” Long Thanh cân nhắc rồi nói: “Đẹp thì thấy đẹp. Gần quá thì hơi ngượng. Chủ động quá thì càng ngượng.” Vô Song chống cằm. “Sau đó?” “Sau đó là chuyện khác.” “Khác ở đâu?” “Đẹp không có nghĩa người ta thuộc về mình.” Nụ cười trên môi Vô Song hơi dừng.
Một câu rất bình thường. Bình thường tới mức ở thế giới khác có lẽ chẳng đáng nhớ. Nhưng Mị Vô Song lớn lên trong một nơi dung mạo và huyết mạch của nàng luôn bị người khác coi như một loại tài nguyên. Kẻ yếu thấy nàng thì muốn gần. Kẻ mạnh muốn giữ. Tông môn muốn dùng. Huyết Ngục Ma Cung càng không cần hỏi nàng có muốn hay không; với chúng, Thiên Mị Ma Thể vốn là thứ phải thuộc về một kế hoạch lớn hơn bản thân nàng. Vô Song đã sớm học cách dùng chính ham muốn của người khác để bảo vệ mình. Nam nhân nhìn nàng lâu một chút, nàng sẽ biết hắn muốn gì. Người nói “ta chỉ thưởng thức cái đẹp” thường không mất quá lâu để lộ phần còn lại. Long Thanh lại thừa nhận thích đẹp rất dễ dàng nhưng không tự nối phần sau thành chiếm hữu. Nàng hỏi, giọng thấp hơn nhưng vẫn không dùng thuật: “Nếu người đẹp tự nguyện?” “Thì lại là chuyện của hai người.” “Ngươi không phản đối?” “Ta đâu tu vô tình đạo.” “Vậy ngươi rất bình thường.” Long Thanh nhìn. “Ta vốn bình thường.” Mị Vô Song suýt bật cười thành tiếng. Nếu Táng Đạo Điện nghe câu này, không biết Chấp Đăng Sứ sẽ có vẻ mặt gì.
Gió hồ mạnh thêm. Một làn lạnh lùa qua bàn. Vô Song nghiêng người lấy ấm, cố tình không kéo lại cổ áo vốn đã hơi rộng do gió. Nàng không dùng thuật, chỉ muốn kiểm tra ánh mắt. Long Thanh quả thật nhìn thấy. Ánh mắt dừng ở vùng cổ trắng rồi lập tức rời đi nhanh tới mức gần như có thể nghe tiếng hắn tự mắng trong đầu. Vô Song nhận ra tai hắn hơi đỏ. Thành công. Nàng nghiêng thêm một chút, hỏi: “Trà hết?” “Còn.” “Ngươi không nhìn ta?” “Ta đang nhìn hồ.” “Hồ có gì đẹp?” “Nước.” “Ta không đẹp hơn nước?” Long Thanh quay lại, rõ ràng biết nàng đang trêu. “Cô đẹp.” “Vậy nhìn đi.” Hắn nhìn thật vào mặt nàng, không nhìn xuống. “Được chưa?” “Chưa.” “...” Vô Song cười, lần này hơi thả một tia mị ý tự nhiên vào giọng, rất nhỏ, chỉ bằng một phần hôm qua. “Long đạo hữu, ngươi thật sự không tò mò sao?” “Tò mò gì?” “Ta.” Hắn im. Nàng thấy tim hắn tăng nhịp một chút. Có. Thiên Mị Ma Thể vẫn chạm được. Nhưng hắn hỏi: “Cô muốn ta tò mò phần nào?” Lại một câu phá nhịp. Vô Song không trả lời ngay. Long Thanh nhìn gió lùa cổ áo nàng, cuối cùng đứng dậy tháo áo ngoài của mình.
Mị Vô Song hơi bất ngờ.
Hắn bước qua bàn.
Nàng tưởng cuối cùng hắn sẽ làm một động tác thân mật hơn.
Long Thanh đặt áo lên vai nàng.
Kéo hai mép vừa đủ che gió, nhưng không chạm da.
“Đêm lạnh thì mặc thêm áo.”
Vô Song đứng yên.
“...Ngươi đưa áo cho ta?”
“Cô không lạnh?”
“Ta không sợ lạnh.”
“Vậy cũng đừng ngồi hứng gió.”
“Ngươi vừa nhìn thấy?”
Long Thanh lập tức biết câu hỏi nói gì.
Tai đỏ thêm.
“Ta có mắt.”
“Thấy rồi không muốn nhìn thêm?”
“Cô cố ý à?”
Vô Song cười.
Không phủ nhận.
Long Thanh nhìn nàng rất lâu, sau đó nói một câu làm nàng không biết phản ứng thế nào: “Nếu cố ý thì càng nên kéo áo lại. Chợ đông.”
“Ngươi sợ người khác nhìn?”
“Ta sợ cô lát nữa lại bảo người ta nhìn.”
“Ta không ngại.”
“Vậy tùy cô. Nhưng gió thật sự lạnh.”
Hắn quay về ghế.
Mị Vô Song nhìn chiếc áo trên vai.
Vẫn còn nhiệt của người.
Không phải nhiệt linh lực.
Chỉ nhiệt cơ thể bình thường.
Nàng từng được người khác cởi áo cho không ít lần. Phần lớn là một màn mở đầu. Chưa ai làm xong rồi quay về uống trà như vừa che một cái nồi.
“Long Thanh.”
“Ừ?”
“Ngươi có biết nữ nhân cố tình mặc như vậy thường muốn gì không?”
“Có thể muốn đẹp.”
“Còn?”
“Có thể muốn người khác nhìn.”
“Còn?”
“Ta không biết.”
“Ngươi thật sự không biết?”
“Biết một phần.” Hắn hắng giọng. “Nhưng biết không có nghĩa phải làm theo phần còn lại.”
Vô Song im.
Lại câu đó.
Dục niệm không quyết định hành vi.
Nàng bắt đầu nghi chuyện Long Thanh chống mị không phải một loại phòng ngự. Có thể với hắn, cảm xúc và lựa chọn vốn tách nhau rõ hơn người bình thường. Mị thuật của Thiên Mị Ma Thể giỏi nhất là làm cầu nối giữa ham muốn và hành động rộng ra. Nhưng nếu mục tiêu biết rất rõ ta muốn không đồng nghĩa ta phải, cây cầu ấy không có chỗ bám.
Đúng lúc đó, một giọng quen thuộc vang sau lưng.
“Ta đã nói sư phụ dễ giúp người.”
Vô Song quay.
Tô Cửu Ly tới cùng Diệp Thanh Dao. Cửu Ly nhìn chiếc áo của Long Thanh trên vai Vô Song trước, sau đó nhìn chính Long Thanh đang chỉ mặc lớp áo trong. Nụ cười vẫn có, nhưng mắt hơi hẹp. Thanh Dao đứng bên thì nhìn tình huống một lượt, cuối cùng hỏi rất thực tế: “Sư phụ lạnh không?” Long Thanh đáp: “Không.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Vô Song cô nương lạnh?” Vô Song kéo nhẹ cổ áo của hắn, mỉm cười. “Long đạo hữu nói lạnh.” “Ta hỏi cô.” “Không.” Cửu Ly nhìn sư phụ. “Vậy sao áo ở đó?” Long Thanh nói: “Gió mạnh.” “Nhưng nàng không lạnh.” “Ta đâu biết trước.” Cửu Ly hơi cười. “Sư phụ rất biết chăm người.” “Cô đừng nói nghe kỳ.” Thanh Dao ngồi xuống ghế còn lại, giọng bình thản: “Áo đã đưa thì lát lấy lại. Không có gì.” Cửu Ly quay nhìn nàng. Nhị sư muội vẫn luôn có khả năng dùng một câu rất bình thường làm thứ mình muốn trêu mất hết chỗ trêu.
Vô Song quan sát Thanh Dao lần đầu ở khoảng cách gần. Nữ tử này không có vẻ sắc bén như hồ ly. Khí tức sạch, ánh mắt yên, cổ tay có một dấu hỏa rất sâu gần như không thấy. Nhưng khi Thanh Dao ngồi xuống, Thiên Mị Ma Thể trong Vô Song cảm giác được một loại sinh cơ rất đặc biệt. Không áp chế, chỉ giống người trước mặt có thể cảm nhận thân thể kẻ khác sâu hơn thường. Vô Song tự nhiên điều chỉnh nhịp ma khí chậm thêm một chút. Thanh Dao rót trà cho mình rồi bất chợt nhìn nàng. Chỉ một nhịp. Không nói. Vô Song hiểu nàng đã thấy gì đó nhưng chưa đủ chắc. Nàng càng đánh giá cao.
Long Thanh giới thiệu rất đơn giản: “Đây là Thanh Dao.” Vô Song nói: “Ta biết danh.” Thanh Dao gật. “Ta cũng nghe sư phụ nhắc.” Cửu Ly lập tức quay. “Sư phụ nhắc?” Long Thanh cau. “Ta chỉ nói có nữ tán tu tên Vô Song.” “Còn mắt bụi.” Thanh Dao nói thêm. Vô Song nhắm mắt một giây. Chuyện này đã truyền tới Nhị đệ tử. Nàng quyết định một ngày nào đó phải khiến Long Thanh hiểu Thiên Mị Nhãn không phải bệnh mắt.
Bốn người ngồi cùng một bàn. Cuộc nói chuyện không trở thành thẩm vấn, nhưng mỗi người đều lấy được thứ mình cần. Cửu Ly hỏi Vô Song tới Thanh Vân bao lâu, đi theo đoàn nào, dự định ở mấy ngày. Vô Song trả lời phần thân phận giả đã chuẩn bị: nàng đi cùng tuyến hàng của Thanh Lộ Thương Đội, chủ yếu nhận hộ tống ngắn và tìm dược, đoàn đang dừng ở thành chờ chuyển hàng lên các tông môn. Thanh Dao chỉ hỏi: “Cô thường đi Tây?” Vô Song nhìn. “Có.” “Khí tức của cô hơi khác người lớn lên ở Đông Huyền.” Một câu rất nhẹ. Cửu Ly lập tức chú ý. Long Thanh lại không. Vô Song cười. “Ta đi nhiều nơi.” Thanh Dao gật. “Có thể.” Không truy.
Vô Song chuyển hướng bằng cách hỏi về Thanh Dao. “Nghe nói Diệp cô nương mới bái Long đạo hữu làm sư.” “Ừ.” “Dược Vương Cốc đồng ý?” “Có.” “Hắn dạy đan?” Thanh Dao hơi cười. “Không.” Long Thanh lập tức nói: “Ta đã nói ta không biết.” “Vậy dạy gì?” “Học cách dùng thứ mình biết đúng lúc.” Thanh Dao đáp. Vô Song nhìn nàng. “Chỉ vậy mà bái?” “Với ta đủ.” “Không sợ bị người khác nói?” “Có nói.” “Cô quan tâm?” “Có nghe, nhưng không vì vậy đổi.” Mị Vô Song nhìn Long Thanh. Hai nữ tử bên hắn đều có một điểm giống: không bị hắn ép. Tô Cửu Ly còn dám véo tay sư phụ giữa phố. Thanh Dao thì ngay trước mặt hắn nói rõ hắn không biết đan. Nếu đây là quan hệ cao nhân – môn đồ dựa trên sợ hãi, tuyệt đối không như vậy.
Gió lạnh hơn. Vô Song vẫn khoác áo Long Thanh. Cửu Ly cuối cùng không nhịn được, kéo nhẹ tay sư phụ dưới bàn. “Người lạnh thật không?” “Không.” “Ta không tin.” Nàng đặt tay lên cổ tay hắn. Ấm. Long Thanh nhìn. “Cô kiểm thật?” “Ừ.” “Ta nói không lạnh.” “Sư phụ thích cứng miệng.” Thanh Dao uống trà, nói: “Thể nhiệt bình thường.” Cửu Ly quay. “Sư muội cũng kiểm?” “Nhìn sắc mặt.” Long Thanh cảm giác mình giống bệnh nhân bị hai người hội chẩn.
Vô Song nhìn cảnh đó rồi bỗng hỏi: “Long đạo hữu, hai đệ tử đều đẹp, ngươi không thấy phiền?” Cửu Ly lập tức nhìn nàng. Thanh Dao không phản ứng nhiều. Long Thanh lại nói: “Sao ai cũng thích hỏi câu này?” “Có người khác hỏi?” “Cô hôm qua hỏi gần giống.” “Ta muốn nghe trước mặt họ.” “Vì?” “Xem ngươi có đổi đáp án.” Long Thanh thấy nữ nhân này thật sự rất thích nghiên cứu chuyện kỳ lạ. Hắn nói: “Đẹp thì đẹp.” Cửu Ly khóe môi cong. Thanh Dao cũng không né. “Phiền là chuyện khác.” Vô Song hỏi: “Ví dụ?” “Cửu Ly hay trêu.” “Sư phụ.” Cửu Ly bất mãn. “Thanh Dao đôi khi suy lời ta quá sâu.” Thanh Dao gật rất bình tĩnh. “Ta đang sửa.” “Còn?” Long Thanh nhìn hai người. “Cả hai thích hỏi chuyện không liên quan.” Cửu Ly lập tức chỉ Vô Song. “Người hỏi nhiều nhất hôm nay là nàng.” Long Thanh nghĩ rồi gật. “Đúng.” Mị Vô Song không nhịn được cười. Ba người này nói chuyện hoàn toàn không giống một tông môn nghiêm túc.
Cuộc trà kết thúc khi một thương nhân trung niên từ chợ vật liệu chạy tới tìm Long Thanh. Ông mang theo một hộp gỗ dài và hai túi hạt. “Long tiểu hữu, đồ ngươi đặt sáng mai mới có người đưa lên sơn môn. Thanh Lộ Thương Đội bên kia có chuyến qua chân Thanh Vân, ta đang tìm người gửi.” Vô Song nghe tên thương đội liền nhìn. Đây chính là vỏ nàng đã dùng. Người thương nhân cũng nhận ra nàng từng mua dược ở sạp bên. “Vô Song cô nương, cô đi cùng Thanh Lộ phải không?” Nàng gật rất tự nhiên. “Có việc?” “Nếu tiện, sáng mai giúp mang kiện này tới trạm Thanh Vân. Người bên đó nhận rồi chuyển lên.” Một cơ hội rơi đúng tay tới mức Vô Song gần như nghi Táng Đạo Điện có sắp đặt, nhưng cảm nhận không có dấu. Chỉ là thương đội thật sự dùng tuyến đó. Nàng hỏi: “Nặng không?” “Không.” “Ta mang được.” Long Thanh lập tức nói: “Không cần phiền. Mai ta tự xuống.” Người bán khoát tay. “Ngươi lại xuống chỉ để lấy cái khay ươm? Đi một vòng mất nửa ngày.” Vô Song mỉm cười. “Ta thuận đường.” Long Thanh nhìn nàng. “Thật?” “Thanh Lộ giao hàng ở chân núi.” “Vậy đa tạ.”
Cửu Ly nhìn rất lâu nhưng không phản đối. Nàng chỉ hỏi: “Vô Song cô nương lên sơn môn hay chỉ tới trạm?” “Tới đâu người dẫn cho phép.” Câu đáp rất khéo. Cửu Ly cười. “Nếu giao xong còn thời gian, có thể lên Vô Danh uống chén trà.” Long Thanh quay. “Cô mời?” “Người ta giúp mang đồ.” “Ừ, cũng được.” Cửu Ly nhìn Vô Song. “Nhưng Vô Danh có vài quy củ.” “Ví dụ?” “Đừng tự đi lung tung.” “Ta trông giống người thích đi lung tung?” Cửu Ly mỉm cười. “Ta chưa biết.” Hai nữ tử nhìn nhau. Vô Song hiểu. Đây không phải lời đe dọa. Là ranh giới. Nàng gật. “Ta nhớ.”
Thanh Dao lúc ấy nhìn áo trên vai Vô Song. “Sư phụ, áo.” Long Thanh mới nhớ. Vô Song cũng. Nàng tháo xuống rất chậm, không cố giữ. Khi đưa lại, ngón tay hai người chạm nhẹ. Long Thanh vẫn phản ứng rụt tay trước một chút. Vô Song thấy, cười. “Đa tạ áo.” “Không có gì.” “Lần sau ta sẽ mặc đủ.” “Tốt.” “Ngươi không tiếc?” “Áo?” “Ta tưởng ngươi muốn ta mặc tiếp.” Long Thanh nhìn trời. “Cô về khách điếm gần. Không cần.” Mị Vô Song thầm thở dài. Người này giết sạch tất cả câu mờ ám bằng logic sinh hoạt.
Bốn người tách tại ngã ba. Long Thanh, Cửu Ly và Thanh Dao về hướng sơn môn. Vô Song đi về khách điếm. Chỉ khi đã cách đủ xa, nàng mới lấy một ngọc nhỏ ghi lại kết quả. Lần này nàng viết lâu hơn: không sử dụng mị thuật chủ động trong phần lớn thời gian tiếp xúc. Mục tiêu vẫn có phản ứng rõ với dung mạo, khoảng cách, hương khí và ám chỉ giới tính. Khẳng định khả năng cảm nhận dục niệm bình thường. Tuy nhiên, mục tiêu duy trì ranh giới quyết định rất ổn định. Không xuất hiện xu hướng chiếm hữu chỉ vì hấp dẫn. Nàng dừng ở câu cuối rất lâu rồi thêm: Khả năng chống mị có thể không phải chống cảm xúc, mà là sự tách biệt bất thường giữa cảm xúc và ý chí. Cần tiếp tục quan sát.
Nàng vẫn chưa gửi.
Bởi ngày mai...
nàng sẽ lên Vô Danh Phong.
Không phải lẻn.
Không phải phá trận.
Không phải theo dấu.
Mà đường đường chính chính mang một hộp hạt giống lên cửa.
Mị Vô Song nằm xuống, nhìn trần phòng.
Một nơi khiến Cửu Vĩ Thiên Hồ ở lại.
Một nơi khiến Đan Y thiên tài bái sư.
Một con chó khiến Táng Đạo Điện ghi “không thăm dò trực tiếp”.
Một người chủ nhà mặc cả ba đồng nhưng sẵn sàng cởi áo cho người mới gặp vì sợ nàng lạnh.
Nàng bỗng thấy chờ tới sáng hơi lâu.
“Vô Danh Phong...”
Nàng lẩm bẩm.
“Ngày mai để ta xem ngươi có gì.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 83TTS · ĐÊM LẠNH THÌ MẶC THÊM ÁOTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...