QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 129: CHÍN VẾT KHÓA TRÊN MỘT MẢNH ĐÁ

Sáng hôm sau, Huyền Giáp thật sự đòi tảo. Không phải linh dược quý, không phải Hải Linh Tủy, cũng không đòi cả nhóm phải tháo một tầng cưỡng khế để đổi đường, chỉ nằm cạnh cái bếp nhỏ Long Thanh dựng tối qua rồi dùng một chân trước gõ hai cái lên nền đá. Long Thanh đang rửa nồi quay lại. “Gì?” Lão quy không mở mắt. “Tảo.” “Hôm qua ăn hết gần nửa gói.” “Ta to.” “Biết.” “Nấu nhiều.” “Còn phải để cho người.” Huyền Giáp mở một mắt. “Phàm nhân, ngươi định tranh ăn với một Huyền Giáp Quy sống mấy nghìn năm?” Long Thanh đáp rất bình thản: “Ta mua.” Vô Song vừa tỉnh đi ngang nghe được, lập tức dựa cột cười. Cửu Ly từ phòng nghỉ tạm bước ra cũng cong môi. Thanh Dao không tham gia, nàng đang thay thuốc ở phần viền mai bị xích cắt. Tuyết Ly đứng phía sau nhìn cảnh một linh quy cổ từng chửi tất cả kẻ ký khế đang mặc cả bữa sáng với Long Thanh, đột nhiên thấy hình ảnh này còn thuyết phục hơn rất nhiều bia đá về Khế Hữu Đạo. Không có chủ. Không có phục tùng. Một người nấu vì đồng ý nấu, một con quy đòi ăn vì muốn ăn. Thậm chí nếu Long Thanh nói không, Huyền Giáp cũng chẳng thể làm gì ngoài chửi. Chính sự tự do rất nhỏ ấy lại là thứ Long Tỏa của nàng không có. Cuối cùng Long Thanh chia Hải Tâm Tảo thành hai phần, nấu một nồi lớn hơn hôm qua rồi nói: “Hết gói này là hết.” Huyền Giáp hỏi: “Ra ngoài mua.” “Chúng ta còn phải đi.” “Khi về mua.” “Nếu còn ở đây.” “Ta ở.” Long Thanh gật. “Vậy tính sau.” Không ai nói tới nợ. Không ai nói tới ân.
Sau bữa, cả nhóm quay lại khu lưu trữ. Mục tiêu hôm nay không còn là tìm thêm mọi thứ có thể tìm, mà tập trung vào ba câu hỏi: Long Chủ Ấn từng đi qua tay ai; biểu tượng Táng Đạo được thêm vào tài liệu khi nào; và nửa bản đồ Linh Tâm Điện đã được chuyển theo tuyến nào. Vô Song đề nghị chia khu nhưng Huyền Giáp phản đối. “Không đi riêng.” Tam sư muội nhướng mày. “Sợ chúng ta lấy đồ?” “Sợ các ngươi chết rồi ta phải ngửi xác.” “Lý do rất cảm động.” “Ta không cảm động.” Cửu Ly hỏi: “Có khu nguy hiểm?” Huyền Giáp đáp: “Kho sau từng bị người mở sai trận. Có vài phòng không ổn.” Thanh Dao lập tức đồng ý đi cùng. Long Thanh cũng không có lý do phản đối. Năm người theo lão quy qua một hành lang thấp hơn, nơi nước biển thấm qua khe đá thành từng dòng mảnh. Phần này có ít bia nguyên vẹn nhưng nhiều thùng đá đã vỡ. Một số thùng mang dấu Long Cung cổ, một số mang dấu các Ngự Thú tông đã biến mất. Vô Song dùng găng tay lật từng tấm nhãn mục, Cửu Ly đọc các ký hiệu thời gian, Tuyết Ly phân biệt Long văn các thời kỳ. Long Thanh vẫn lau bụi. Thanh Dao kiểm vật nào còn linh tính để tránh kích. Nhịp làm việc không nhanh nhưng không bỏ sót.
Mảnh đá được tìm thấy không phải trên giá mà trong một khe tường phía sau một hộp rỗng. Cửu Ly là người cảm được một lớp Huyễn Trần rất yếu che khe. Không phải đại trận, chỉ là thủ pháp giấu tạm đã cũ. Nàng không phá bằng lực mà dùng đầu ngón gõ nhẹ ba điểm, lớp che rơi như bụi. Bên trong có một mảnh bia chỉ bằng hai bàn tay, cạnh vỡ không đều. Vô Song vừa nhìn mặt trước đã im. Không cần giải chữ. Biểu tượng ở giữa quá quen: một mặt trời đen, quanh nó là chín đường xích kéo về chín hướng. Long Thanh cau. “Lại cái này.” Tuyết Ly nhìn sang Cửu Ly. Đại đệ tử không chạm ngay, ánh mắt dừng trên chín sợi xích lâu hơn bình thường. Huyết Tỏa Cửu Mạch trong nàng cũng dùng số chín. Hai chân vĩ đã mở, bảy còn khóa. Cảm giác bị một biểu tượng bên ngoài vô tình chạm đúng bí mật huyết mạch làm hồ ly cảnh giác. Vô Song lập tức nhận ra. “Đừng gộp.” Cửu Ly gật. “Ta biết.” Nàng lấy một tấm giấy mỏng, đặt bên cạnh mảnh đá rồi tự vẽ cấu trúc Huyết Tỏa từ trí nhớ, chỉ phần đã biết. Thanh Dao cũng lấy sơ đồ Long Tỏa của Tuyết Ly. Ba vật được đặt cạnh nhau: Huyết Tỏa Cửu Mạch của Cửu Ly, Long Tỏa ba vòng của Tuyết Ly và hình chín xích trên mảnh đá. Nhìn qua đều có khóa, nhưng cấu trúc hoàn toàn khác. Cửu Ly chỉ từng điểm. “Huyết Tỏa của ta bám vào chín chân vĩ huyết mạch, tám tầng bị ép sâu, một tầng vốn không khóa. Nó dùng cùng nguồn huyết với Hồ tộc. Không có chín dây độc lập như đây.” Tuyết Ly cũng nói: “Long Tỏa chỉ có ba vòng chính. Ngự Long Quyền là ba tuyến thêm. Không phải chín.” Vô Song thở nhẹ. “Vậy ít nhất không phải một cái khuôn duy nhất.”
Thanh Dao dùng ánh sáng nghiêng chiếu mảnh đá. Bên dưới biểu tượng mặt trời đen có chín rãnh nhỏ, mỗi rãnh kèm một chữ hoặc cụm ký hiệu. Một số là Long cổ, một số hoàn toàn không phải Long văn, giống người ghi chép đã lấy thuật ngữ từ nhiều hệ. Tuyết Ly đọc được hai: Huyết, Linh. Cửu Ly nhận ra Huyễn. Vô Song thấy một ký hiệu dùng trong Ma đạo tương ứng Hồn. Thanh Dao dựa vào văn cảnh đoán Sinh. Cả nhóm ghép dần. Chín dòng lần lượt gần nghĩa: Huyết Tỏa – Hồn Tỏa – Linh Tỏa – Không Tỏa – Nhân Tỏa – Huyễn Tỏa – Sinh Tỏa – Niệm Tỏa – Đạo Tỏa. Một số chỉ là tiêu đề nghiên cứu, không phải tên pháp chính thức. Vô Song đọc phần ghi chú nhỏ: “Mỗi tỏa không cần cùng nguồn. Chỉ cần thỏa ba điều kiện: có thể neo vào bản nguyên, có thể nhận lệnh hoặc phản ứng, có thể tạo trạng thái ổn định đủ lâu.” Cửu Ly mắt lạnh. “Chúng không tìm một loại khóa. Chúng tìm nguyên lý của việc khóa.” Thanh Dao lập tức nhớ dữ liệu Tâm Ma Bí Cảnh: Dục có thể tụ, Chấp có thể dưỡng, Vạn niệm có thể làm nhiên liệu. Niệm lực thích hợp làm nhiên cho Môn, nhưng thiếu Tỏa đồng bộ. Nàng nói chậm: “Nếu Niệm lực là nhiên liệu, Tỏa có thể là cách giữ hoặc đồng bộ thứ gì đó.” Vô Song gật. “Và ‘Môn’ là đích.” Tuyết Ly hỏi: “Đạo Môn?” Cửu Ly không kết luận. “Có thể. Táng Đạo dùng chữ Môn nhiều lần.”
Long Thanh nghe một lúc rồi hỏi: “Chín khóa này có phải chín xích quanh mặt trời đen?” “Có khả năng chỉ là biểu tượng nghiên cứu.” Vô Song đáp. “Không chắc mỗi xích là một loại.” “Vậy Huyết Tỏa Cửu Ly?” “Một mẫu có thể bị chúng quan tâm, nhưng chưa có bằng chứng là một trong chín.” Cửu Ly nói ngay. “Và Huyết Tỏa của ta có từ trước khi biết Táng Đạo.” “Long Tỏa của Tuyết Ly?” “Nguyên bản cũng cổ hơn. Chỉ phần cải biên có dấu chúng.” Long Thanh gật. “Vậy Táng Đạo giống người đi nhặt khóa.” Vô Song khựng một nhịp rồi cười rất nhẹ. “Cách nói thô nhưng đúng với dữ liệu hiện tại. Chúng không cần tự làm tất cả. Chúng tìm cái nào các tộc đã làm sẵn.” Huyền Giáp từ phía sau hừ. “Người đời tự làm xích rồi có kẻ tới mua. Không lạ.” Câu đó làm căn phòng lạnh đi một chút.
Ở mép dưới mảnh đá có một đoạn khác khó đọc hơn. Cửu Ly dùng Huyễn Nhãn phân biệt những nét bị mài. Vô Song so với ký hiệu từng thu từ Táng Đạo. Thanh Dao ghép văn cảnh. Cuối cùng một câu hiện ra gần đầy đủ: “Môn – Tỏa đồng bộ thất bại. Long hệ ổn định cao, chủ quyền huyết có thể làm phụ khóa. Cần kiểm Đạo Tỏa.” Tuyết Ly nhìn ba đường đỏ xám trong sơ đồ. “Long hệ ổn định cao.” Cửu Ly nói: “Có thể vì Long huyết bền.” “Hoặc vì Long Cung đã có sẵn Hộ Long – Hạn Long – Ngự Long.” Vô Song nói. “Một mạng cấm chế truyền thống càng hoàn chỉnh càng dễ bị kẻ khác lấy làm nền.” Thanh Dao hỏi: “Táng Đạo có thể thêm ba đường trực tiếp?” “Có thể nhưng chưa đủ bằng chứng.” Vô Song lập tức tự ngăn mình suy xa. “Cũng có thể người Long Cung học từ Long Chủ Ấn rồi Táng Đạo chỉ nghiên cứu sau. Thứ tự rất quan trọng.” Tuyết Ly gật, dù rõ nàng không thích chờ.
Cửu Ly bất ngờ hỏi Huyền Giáp: “Mảnh này có từ khi nào?” Lão quy nhìn. “Không phải thời Long Linh Trạch còn người.” “Ngươi từng thấy ai đặt?” “Không tận mắt.” “Nhưng?” “Có một đoàn tới.” “Bao lâu?” Huyền Giáp im khá lâu để nhớ. Đối với một sinh linh sống quá lâu, năm mươi hay trăm năm có thể lẫn. “Sau lần tầng xích thứ năm được thêm. Trước tầng thứ sáu.” Vô Song hỏi: “Ước bao nhiêu năm?” “Hơn trăm, chưa tới ba trăm.” “Đoàn nào?” “Có giấy Long.” Tuyết Ly lập tức hỏi: “Dấu gì?” Huyền Giáp nhắm mắt như lục ký ức. “Một hộp bạc xanh, mặt có long giác kép và ba vạch dọc.” Tuyết Ly sắc mặt đổi. “Ngự Long Viện.” “Ngươi chắc?” Cửu Ly hỏi. “Dấu cũ của viện, hiện tại có thay chút nhưng đúng.” Huyền Giáp nói tiếp: “Ba Long, hai người khác. Một người không có long huyết. Hắn ở lại kho lâu nhất.” “Dáng?” “Gầy. Áo xám. Không mùi Ma. Không Yao. Nhân tộc hoặc thứ giấu tốt.” “Mặt?” “Che nửa.” “Có biểu tượng mặt trời đen?” “Không thấy.” “Sau khi đoàn đi mảnh này mới xuất hiện?” “Ta không vào kho thường. Nhưng trước đó ta chưa thấy lớp che ở khe. Sau đoàn vài năm ta mới phát hiện.” Vô Song nói: “Không chứng minh người kia là Táng Đạo, nhưng tuyến Ngự Long Viện đã tới nơi có tư liệu Long Chủ Ấn, có người ngoài Long tộc đi cùng và sau đó xuất hiện ghi chú Táng Đạo.” Cửu Ly thêm: “Đủ để điều tra, không đủ kết án.”
Ngao Tuyết Ly đứng im rất lâu. Ngự Long Viện chính là nơi trực tiếp chủ trì nghi thức Long Tỏa của nàng. Không phải mọi người ở viện đều có vấn đề. Nhưng tuyến đã rõ hơn trước. “Ta cần tên đoàn.” Huyền Giáp nói: “Kho có thể còn thẻ.” Vô Song lập tức tìm khu gần khe. Những hộp đá cũ đều có rãnh gài thẻ chuyển kho. Phần lớn đã mục hoặc bị lấy. Thanh Dao phát hiện một khe rất nhỏ dưới chân giá, nơi nước không chạm. Long Thanh dùng con dao nhỏ cạy lớp muối. Một mảnh thẻ đồng mỏng lộ ra, chỉ còn hơn nửa. Tuyết Ly lau rồi đọc. Dòng đầu là mã kho. Dòng thứ hai: “Tài liệu: Long Chủ Ấn – phụ bản, Khế Hữu Đạo – dị bản, Hải Môn – bản đồ phân tuyến.” Dòng thứ ba: “Chuyển: Long Linh Trạch → Ngự Long Viện Ngoại Khố.” Phần sau có thêm một dấu chuyển tiếp muộn hơn: “Ngoại Khố → Thương Lan trạm.” Vô Song lập tức ngẩng. “Tại sao tài liệu cấm từ Ngự Long Viện lại qua trạm thương mại Thương Lan?” Tuyết Ly đáp: “Không nên. Tài liệu viện dùng tuyến nội bộ Long Cung, không qua thương hội ngoài.” “Vậy đây là đường ngoài sổ.”
Ở cuối thẻ có hai ô ký nhận. Ô đầu đã mòn. Ô sau còn một mã: HẢI THẤT.
Long Thanh đọc: “Tên người?” Tuyết Ly lắc. “Mã.” Vô Song hỏi: “Long Cung dùng kiểu này?” “Một số tuyến bí mật dùng số, nhưng thường có tiền tố viện.” “Hải Thất có thể là người của trạm.” Cửu Ly nói. “Hoặc người môi giới.” Huyền Giáp vốn nằm phía sau bỗng mở mắt. Không ai để ý cho tới khi lão nói: “Mã này...” Tuyết Ly quay. “Ngươi biết?” “Ta từng nghe.” “Khi nào?” “Không lâu như mảnh đá.” “Bao lâu?” “Một đoàn tới cách đây...” lão im một lúc, “...có thể hơn mười năm. Người đứng ngoài cửa gọi kẻ trong là Hải Thất.”
Cả phòng im.
Vô Song bước lại gần nhưng không ép. “Ngươi nhớ gì?” Huyền Giáp nói: “Ba người. Không vào sâu được. Một người mang Long tức rất nhạt, có thể nửa Long. Một người Nhân. Một người đứng ngoài. Họ hỏi về nửa bản đồ Linh Tâm Điện.” Tuyết Ly hỏi: “Có lấy gì?” “Không. Bản đồ lúc ấy đã mất nửa.” “Họ biết?” “Có vẻ biết. Người được gọi Hải Thất nói ‘nửa kia vẫn trong cung, chỉ thiếu tuyến gốc’.” Cửu Ly mắt hẹp. “Mười năm trước đã có người theo nửa bản đồ.” Vô Song hỏi: “Sau đó?” “Họ đi.” “Có để dấu?” “Không nhớ.”
Long Thanh ngồi xổm cạnh thẻ đồng, hỏi điều đơn giản nhất: “Hải Thất còn sống?” Huyền Giáp đáp: “Ta không biết.” “Nếu là mã, có thể đổi người.” Vô Song nói. “Đúng. Không được coi Hải Thất là một cá nhân cố định.” Tuyết Ly nhìn đường chuyển tới Thương Lan. “Nhưng trạm vẫn có thể tồn tại.” Cửu Ly nói: “Và chúng ta đang ở gần Thương Lan nhất.”
Họ tiếp tục kiểm, nhưng không tìm được tên thật. Chỉ có thêm một ghi chú về thanh toán hàng: một lô Hải Linh Tủy, hai bộ Long Tức Châm, một hộp Khế Văn Khoáng. Toàn những thứ có thể dùng nghiên cứu cấm và cộng minh. Vô Song sao chép tất cả. Cửu Ly phá lớp Huyễn Trần quanh khe nhưng không mang mảnh đá đi khi chưa hỏi Huyền Giáp. Lão quy nhìn mảnh bia mặt trời đen, rõ ràng ghét. “Mang.” Tuyết Ly hỏi: “Ngươi không cần giữ?” “Ta không muốn thứ đó trong nhà.” “Nhưng là bằng chứng.” “Vậy càng mang.” Long Thanh nói: “Được.” Huyền Giáp gầm: “Không phải hỏi ngươi.” “Ta chỉ đáp.” Lão quy thở nặng.
Trước khi rời kho, Thanh Dao dùng Hải Linh Tủy cực ít đối chiếu một lần nữa giữa mảnh bia và ba đường Ngự Long trên Tuyết Ly. Không có phản ứng trực tiếp, chứng tỏ mảnh đá không phải pháp khí điều khiển. Nó chỉ là tài liệu. Nhưng một số ký hiệu ở rãnh Huyết Tỏa và Niệm Tỏa có bố cục tương tự dấu phụ trên Ngự Long Quyền. Vô Song nói: “Có thể người cải biên cùng dùng một hệ ký hiệu nghiên cứu. Nhưng vẫn không chứng minh Táng Đạo trực tiếp hạ Long Tỏa.” Tuyết Ly gật. “Ta sẽ không gộp.” Cửu Ly nhìn nàng. “Nhớ thật.” “Ta không ngu.” “Ta biết.”
Chiều, cả nhóm trở lại đại sảnh. Long Thanh nấu tảo lần nữa đúng lời. Huyền Giáp ăn xong nằm im, nhưng khi Tuyết Ly chuẩn bị thu thẻ đồng, lão đột nhiên nói: “Long nữ.” “Ừ?” “Mã Hải Thất...” “Gì?” “Ta từng thấy nó gần hơn.” Cả nhóm lập tức dừng. Huyền Giáp nhìn về cửa ngoài. “Không phải mười năm. Một dấu tương tự có trên thùng hàng của nhóm tới cách đây chưa đầy một năm.” Vô Song bước tới. “Nhóm nào?” “Không vào được sâu. Họ chỉ đứng đại sảnh. Một người nói đang tìm đường tới Long Cốt Trạch cho khách.” “Khách nào?” “Không nói.” “Thùng hàng từ đâu?” “Thương Lan.” “Dấu Hải Thất?” “Một con số bảy bên dưới sóng ba tầng.”
Tuyết Ly và Vô Song cùng nhìn nhau.
Sóng ba tầng.
Đó chính là một biến thể dấu Thương Lan Thương Hội.
Cửu Ly nói chậm:
“Có người đang dùng mạng thương hội làm tuyến chuyển.”
Vô Song gật.
“Và nếu Hải Thất vẫn hoạt động chưa đầy một năm...”
Tuyết Ly tiếp:
“...chúng ta có thể tìm được.”
Long Thanh hỏi:
“Ở Thương Lan?”
“Khả năng cao.”
Ngoài cửa, nước biển dâng chậm theo triều.
Con đường ra sẽ mở vào sáng hôm sau.
Ngao Tuyết Ly nhìn mảnh đá có chín vết khóa, rồi nhìn thẻ đồng mang mã Hải Thất.
Tới giờ, nàng đã biết ba việc.
Long Tỏa trên người mình không phải Hộ Long Ấn nguyên thủy.
Ngự Long Quyền có nguồn từ một nhánh từng bị cấm.
Và tài liệu liên quan từng đi qua một đường vận chuyển không chính thức từ Ngự Long Viện tới Thương Lan.
Điều chưa biết chỉ còn ngày càng cụ thể:
Ai đang sử dụng con đường đó?
Và họ bán tài liệu cho ai?
Ở ngoài đại sảnh, tiếng xích trên mai Huyền Giáp vang nhẹ khi lão đổi tư thế.
Nó nhìn mảnh đá lần cuối.
“Chín cái khóa.”
Long Thanh hỏi:
“Gì?”
“Người đời rất thích khóa thứ mình sợ.”
Huyền Giáp khép mắt.
“Nhưng khóa nhiều quá...”
Giọng lão già khàn vang giữa Long Linh Trạch.
“...sớm muộn cũng có kẻ quên mất chìa đang nằm trong tay ai.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 129TTS · CHÍN VẾT KHÓA TRÊN MỘT MẢNH ĐÁTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...