Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 59: THÁI SƠ SINH MỆNH THỂ
Sáng hôm sau, Diệp Thanh Dao tỉnh dậy trước khi người canh ngoài cửa kịp phát hiện nàng đã mở mắt.
Điều đầu tiên nàng làm là nằm yên.
Không phải vì Long Thanh dặn.
Ít nhất nàng tự nói vậy.
Chỉ là muốn cảm nhận.
Ba năm qua, cơ thể nàng giống một bản đồ có những khu vực bị xóa. Thần thức đi tới đâu nàng đều biết đoạn nào còn, đoạn nào chết, chỗ nào phải vòng. Từng đường kinh mạch đã thuộc tới mức nếu nhắm mắt nàng vẫn có thể vẽ lại không sai một nhánh.
Hôm nay bản đồ khác.
Không phải vùng chết biến mất.
Chúng vẫn ở đó.
Nhưng quanh chúng có đường mới.
Mảnh.
Non.
Mềm.
Không giống kinh mạch cũ.
Giống những dòng sinh cơ vừa hình thành, đi từ vùng bản nguyên quanh Kim Đan, men theo các khu vực khỏe, vòng qua mô cháy rồi nối lại phía sau.
Thanh Dao không động.
Nàng chỉ cảm nhận bằng chính cơ thể, chưa dùng thần thức sâu.
Một tia linh lực từ Kim Đan theo bản năng đi ra.
Tới chỗ trước kia bị tắc.
Nàng lập tức căng.
Nhưng linh lực không đâm vào vùng chết.
Nó tự đi theo đường mới.
Rất chậm.
Không đau.
Thanh Dao mở mắt.
Hơi thở dừng.
Nàng thử lần nữa.
Không điều khiển.
Chỉ để Kim Đan vận tự nhiên.
Linh lực lại đi.
Một vòng.
Qua.
Tới đầu ngón tay.
Ngón tay trái vốn ba năm nay thường lạnh lúc sáng...
ấm.
Thanh Dao ngồi dậy.
Nhìn bàn tay.
Nắm.
Mở.
Không run.
Một cảm giác rất lạ xuất hiện.
Không phải vui trước.
Mà là không tin.
Nàng đã điều trị bệnh nhân quá lâu để biết một dấu hiệu tốt không có nghĩa khỏi.
Không được vội.
Không được tự lừa.
Thanh Dao đặt chân xuống giường.
Ngay lúc ấy cửa mở.
Tần Mộc bước vào gần như đồng thời.
“Con tỉnh?”
“Ừ.”
“Đừng vận công.”
“Con chưa.”
“Thật?”
Thanh Dao hơi bất lực.
“Thật.”
Lão lập tức tới.
Không hỏi thêm.
Ba loại trận quan sát mở.
Tạ Trường Xuân cũng vào.
Long Thanh và Cửu Ly tới sau.
Long Thanh còn cầm một cái bánh.
Vừa ăn.
Thấy đông người quanh giường, hắn dừng ở cửa.
“Có chuyện?”
Cửu Ly nhìn Thanh Dao.
“Khí tức khác.”
Tần Mộc không trả lời.
Đang kiểm tra.
Một khắc.
Hai.
Lão không nói.
Thanh Dao cũng im.
Tạ Trường Xuân là người đầu tiên thở ra.
“Đường mới.”
Tần Mộc gật.
“Không phải kinh mạch cũ tái sinh.”
Long Thanh hỏi: “Xấu?”
“Chưa biết.”
Thanh Dao đáp: “Linh lực đi được.”
Mọi người nhìn.
“Con thử?”
Tần Mộc lập tức nghiêm.
“Chỉ tự vận.”
“Đau?”
“Không.”
Lão kiểm tra đầu ngón tay.
Quả thật.
Linh lực Kim Đan đã đi qua đường mới.
Rất yếu.
Nhưng đi.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Đường này có cấu trúc gì?”
Thanh Dao nhắm mắt.
“Không theo Thái Hòa Kinh hoàn toàn.”
Tần Mộc cau.
“Vấn đề.”
Long Thanh lập tức nhìn.
“Vì?”
“Công pháp vận linh lực theo kinh mạch cố định.”
“Không đổi được?”
“Có thể cải, nhưng nguy hiểm.”
Thanh Dao nói: “Sinh mạch mới hiện tại tự nối với đường vận công ở hai đầu. Chúng đang thích nghi.”
Tạ Trường Xuân hơi bất ngờ.
“Không phải công pháp ép chúng?”
“Không.”
“Chúng tự chọn điểm nối?”
“Ừ.”
Long Thanh ăn nốt bánh.
“Vậy để.”
Tần Mộc quay.
“Không đơn giản.”
“Ta biết.”
“Ngươi vừa nói để.”
“Vì nó đang chạy được.”
Lão nói: “Nhưng nếu sau này xung đột—”
“Sau này xử lý.”
Thanh Dao hơi cười.
Tần Mộc lập tức nhìn đệ tử.
“Con cười gì?”
“Không.”
Cửu Ly ở bên hiểu.
Lại câu lúc đó xử lý.
Bài quét sân đã lan sang Đan Y.
Đúng lúc ấy hệ thống trong đầu Long Thanh sáng.
Đối tượng Diệp Thanh Dao – biến đổi bản nguyên đạt ngưỡng nhận diện.
Hắn khựng.
Một giao diện hiện.
THÁI SƠ SINH MỆNH THỂ.
Trạng thái: Thức tỉnh sơ cấp.
Long Thanh đọc lại.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.
Nghe rất lớn.
“Lại tên kêu.”
Hệ thống không phản ứng.
Thông tin tiếp:
Đặc tính cốt lõi: Cộng hưởng sinh mệnh bản nguyên.
Khả năng tự tái cấu trúc sinh mạch khi cấu trúc cũ bị tổn hại nghiêm trọng.
Tương thích cao với: Y Đạo, Đan Đạo, Linh Thực, Sinh Mệnh loại pháp tắc.
Lưu ý: Thể chất không cung cấp bất tử. Không thể bỏ qua tiêu hao sinh mệnh. Không nên lạm dụng hồi phục.
Long Thanh thích dòng cuối.
Ít nhất hệ thống không bảo vô hạn.
Hắn nhìn Thanh Dao.
“Nàng có thể là một loại thể chất.”
Tần Mộc lập tức quay mạnh.
“Ngươi biết?”
Thanh Dao cũng.
Cửu Ly thì không bất ngờ.
Hệ thống.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Loại nào?”
Long Thanh dừng.
Có nên nói?
Hắn đã không giấu Cửu Ly hoàn toàn, nhưng với người ngoài vẫn chưa tiện.
Hệ thống không cấm.
Thông tin này lại liên quan chính Thanh Dao.
Long Thanh nói: “Ta nhận được một cái tên.”
Tần Mộc lập tức nghiêm.
“Gì?”
“Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.”
Căn phòng yên.
Tạ Trường Xuân cau.
Không nhớ.
Tần Mộc thì sắc mặt thay đổi rõ.
“Ngươi nói lại.”
“Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.”
Lão đứng.
Đi tới tủ.
Không.
Rồi quay cửa.
“Chờ.”
Đi ra.
Rất nhanh.
Thanh Dao nhìn.
“Sư phụ biết?”
Tạ Trường Xuân nói: “Ta nghe ‘Sinh Mệnh Thể’ trong cổ thư, nhưng không nhớ Thái Sơ.”
Long Thanh hỏi hệ thống: “Ngươi chắc?”
“Độ nhận diện 100%.”
“Có thể sai?”
“Không trong phạm vi dữ liệu hiện tại.”
Khá tự tin.
Khoảng nửa canh giờ sau Tần Mộc trở lại.
Không chỉ một mình.
Mang ba quyển cổ điển.
Một quyển cũ tới mức bìa gần nát.
Lão đặt bàn.
Mở.
Lật rất lâu.
Cuối cùng dừng.
Một đoạn chữ cổ.
Tạ Trường Xuân ghé.
Thanh Dao cũng.
Long Thanh không đọc hết chữ cổ.
Tần Mộc đọc thành lời:
“Thái sơ sinh khí, bất tranh phong, bất đoạt thế, vạn vật tổn nhi tự dưỡng, mạch tuyệt nhi tái sinh...”
Lão dừng.
Mắt sáng.
“Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.”
Thanh Dao nhìn.
Cửu Ly hỏi: “Có giống?”
Tần Mộc đọc tiếp.
Thể chất này cực hiếm.
Không biểu hiện bằng linh căn dị tượng.
Không làm người mang nó ngay từ nhỏ mạnh vượt bậc.
Thậm chí phần lớn người sở hữu cả đời không thức tỉnh.
Điều kiện ghi rất mơ hồ:
Sinh cơ từng đoạn.
Bản nguyên không tuyệt.
Gặp thái sơ sinh khí.
Tự khai sinh lộ.
Long Thanh nghe.
“Giống thật.”
Tạ Trường Xuân giải.
“‘Sinh cơ từng đoạn’ có thể là kinh mạch chết.”
“‘Bản nguyên không tuyệt’ nghĩa nàng vẫn sống, Kim Đan còn.”
“‘Gặp thái sơ sinh khí’...”
Mọi người cùng nhìn Long Thanh.
Hắn lập tức nói: “Đừng nhìn.”
Cửu Ly bật cười.
Tần Mộc lại nhìn nước giếng.
“Có thể sinh cơ Vô Danh có tính chất tương tự ‘thái sơ sinh khí’ trong ghi chép.”
Long Thanh nói: “Nước giếng.”
“Ta biết.”
“Không phải ta tạo.”
Tần Mộc không tranh.
Lão đọc tiếp.
Tự khai sinh lộ.
Chính xác là những đường mới.
Không tái tạo nguyên xi kinh mạch cũ.
Mà sinh mệnh tự tạo lối đi.
Thanh Dao đọc từng chữ.
Rất lâu.
Nàng hỏi: “Thể chất này có ghi cách thức tỉnh hoàn chỉnh?”
Tần Mộc lật.
“Không.”
“Có hậu quả?”
“Ghi rất ít.”
“Có người từng sở hữu?”
“Có một ghi chép cách đây hơn vạn năm về một Đan Tôn ở Trung Thiên.”
Tạ Trường Xuân hít.
“Đan Tôn?”
“Không rõ cảnh giới thật. Chỉ ghi người đó cứu một vùng sinh linh sau đại dịch.”
Long Thanh lập tức nói: “Không cần học theo.”
Mọi người quay.
Hắn chỉ Thanh Dao.
“Cô vừa khỏi một chút.”
Thanh Dao hơi cười.
“Ta chưa nói.”
“Ánh mắt cô có.”
Cửu Ly lập tức nhìn nàng.
“Diệp cô nương, đừng học thói nghĩ nhiều của ta.”
Thanh Dao hơi bất lực.
Tần Mộc đọc tiếp. Ghi chép nói Thái Sơ Sinh Mệnh Thể khi thức tỉnh có thể cảm nhận trạng thái sống, dược tính, tổn thương và khả năng tự hồi phục sâu hơn tu sĩ bình thường. Nó đặc biệt tương thích với đan y. Nhưng cũng có một nguy cơ: người sở hữu dễ dùng sinh cơ bản nguyên của mình để cứu người, nếu lạm dụng có thể tổn thọ nguyên.
Tần Mộc đọc tới đây thì mặt đen.
Thanh Dao biết.
“Sư phụ.”
“Con nghe chưa?”
“Nghe.”
“Không được dùng bản nguyên cứu người tùy tiện.”
“Con chưa biết dùng.”
“Sau này cũng không.”
Long Thanh lập tức gật.
“Đúng.”
Thanh Dao nhìn hai người.
“Ta chưa nói sẽ dùng.”
Cửu Ly cười.
“Không ai tin.”
“...”
Một buổi sáng đã đủ để nàng mất uy tín hoàn toàn ở khoản tự giữ mình.
Sau khi xác nhận tên thể chất, vấn đề tiếp theo là làm gì.
Tần Mộc đề nghị đưa Thanh Dao trở lại Dược Vương Cốc.
Mở Sinh Mộc Trận.
Dùng ba loại linh dược quý.
Một hồ Linh Sinh Dịch.
Tạ Trường Xuân thấy hợp.
Long Thanh hỏi: “Có mạnh không?”
Tần Mộc đáp: “Sinh Mộc Trận rất ôn.”
“Linh dược?”
“Cấp cao.”
“Thể chất vừa thức.”
“Càng cần bổ.”
Long Thanh nhớ hệ thống.
Không nên kích thích bằng linh lực cao.
Hắn nói: “Ta nghĩ đừng cho quá nhiều ngay.”
Tần Mộc lập tức muốn phản.
Nhưng lần này dừng.
“Lý do?”
“Thể chất mới thức.”
“Ừ.”
“Giống người đói lâu.”
Thanh Dao lập tức hiểu.
“Không nên ăn quá no.”
Long Thanh gật.
“Đúng.”
Tần Mộc nhìn đệ tử.
Rồi cổ điển.
Ghi chú có câu:
Sinh mệnh chi khí sơ khai, kỵ đại bổ, kỵ cưỡng dẫn.
Lão im.
Tạ Trường Xuân thấy.
“Có ghi?”
Tần Mộc gật.
“Có.”
Long Thanh hỏi: “Vậy?”
“Ngươi đúng.”
Khó khăn lắm lão mới nói.
Cửu Ly nhìn vẻ mặt vị trưởng lão.
Hơi buồn cười.
Một Đan Y trưởng lão nghe lời người không biết đan.
Thanh Dao cũng nhận ra.
Nàng nhìn Long Thanh.
“Ngươi đọc cổ thư này?”
“Không.”
“Vậy sao?”
“Đoán.”
Không hoàn toàn thật.
Nhưng hệ thống là bí mật.
Nàng không ép.
“Đoán tốt.”
Cửu Ly lập tức chen.
“Sư phụ thường vậy.”
Long Thanh nhìn.
“Đừng giúp ta thần bí.”
“Đệ tử nói thật.”
Phương án cuối cùng được đổi.
Không đại trận.
Không đại bổ.
Chỉ giữ môi trường yên.
Dùng lượng nhỏ Sinh Mộc Dịch loãng.
Ăn uống bình thường.
Theo dõi.
Thanh Dao được yêu cầu ở lại Thanh Trúc Viện thêm một ngày.
Nàng không phản đối.
Tần Mộc đi lo cổ điển và báo Cốc chủ trong phạm vi hẹp.
Không thể công khai thể chất.
Thanh Dược Hội đang có quá nhiều người.
Một Thái Sơ Sinh Mệnh Thể vừa thức tỉnh có thể khiến vô số thế lực chú ý.
Long Thanh càng thích giấu.
“Cô đang bệnh, đừng để cả thành biết.”
Thanh Dao nói: “Ta cũng nghĩ.”
Cửu Ly gật.
“Điểm này hợp.”
Ba người bắt đầu ngày khá bình thường sau một buổi sáng không bình thường.
Long Thanh vẫn muốn tới khu hạt giống.
Thanh Dao lại bị giữ nên không đi.
Cửu Ly đi cùng sư phụ.
Trước khi đi, nàng dừng ở cửa Thanh Dao.
“Diệp cô nương.”
“Gì?”
“Ở nhà.”
Thanh Dao nhìn.
“Đây là Thanh Trúc Viện.”
“Hiện tại.”
“Ta không phải trẻ con.”
“Ta biết.”
Cửu Ly học giọng Long Thanh rất giống.
Thanh Dao bật cười.
“Ta sẽ không đi.”
“Không đọc y thư quá nhiều.”
“Ta có thể đọc.”
“Được.”
“Không kiểm tra sâu.”
“Được.”
Cửu Ly hài lòng.
Nàng quay đi.
Thanh Dao gọi: “Tô cô nương.”
“Gì?”
“Cô đang quản ta thay sư phụ?”
Cửu Ly cong môi.
“Đại đệ tử.”
“Ta chưa phải đệ tử.”
“Ta biết.”
“Vậy?”
“Nói trước.”
Thanh Dao không hiểu “trước” là gì.
Cửu Ly đã đi.
Buổi chiều Long Thanh và Cửu Ly về mang thêm một túi hạt.
Thanh Dao nhìn thấy đã biết.
“Lại mua loại kém?”
“Rẻ.”
“Cho ta xem.”
Long Thanh đưa.
Nàng phân.
Trong đó thật sự có vài loại đáng trồng.
Một gói là Thanh Mạch Diệp, dùng dưỡng kinh mạch cấp thấp.
Thanh Dao nói: “Loại này hợp Vô Danh.”
“Vì?”
“Ưa sinh cơ ổn định, không cần linh khí quá mạnh.”
Long Thanh lập tức giữ riêng.
“Sau này cô chỉ ta trồng?”
Thanh Dao khựng.
Câu rất tự nhiên.
“Được.”
Cửu Ly ở bên lập tức nhìn.
Long Thanh không thấy.
Nàng thấy.
Thanh Dao trả lời không do dự.
Nguy hiểm.
Nhưng hiện tại người ta là bệnh nhân.
Không thể ghen với bệnh nhân.
Cửu Ly tự nhắc lần nữa.
Buổi chiều, Tần Mộc đem tới một chậu linh thảo gần héo.
Không phải để thử năng lực.
Chỉ là cây này vốn ở dược viện, rễ bị nấm ăn, đang chuẩn bị bỏ.
Thanh Dao nhìn.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể vừa thức khiến nàng cảm giác rất khác.
Trước đây nhìn cây bệnh, nàng dùng kiến thức.
Lá vàng.
Rễ đen.
Mùi.
Dược tính.
Bây giờ nàng vừa tới gần đã cảm thấy một vùng “tối” ở rễ.
Không phải thần thức hình ảnh.
Mà cảm giác sinh mệnh thiếu.
Nàng ngồi xuống.
Đặt tay lên đất.
Không truyền linh lực.
Long Thanh nhìn.
“Thấy gì?”
“Rễ bên trái chết.”
“Bao nhiêu?”
“Một phần ba.”
“Cắt?”
“Có thể.”
Thanh Dao đào nhẹ.
Quả thật.
Rễ đen đúng vị trí nàng cảm.
Tần Mộc nhìn.
“Trước con dùng thần thức?”
“Không.”
“Cảm?”
“Ừ.”
Lão nghiêm.
Thể chất thật.
Thanh Dao cắt phần hỏng.
Thay đất.
Sau đó một tia sinh cơ xanh rất mỏng từ tay nàng vô thức đi ra.
Long Thanh lập tức thấy hệ thống:
Sinh Mệnh Thể đang cộng hưởng với sinh vật yếu.
Mức tiêu hao thấp.
Không nguy hiểm.
Tia xanh không làm cây dựng thẳng ngay.
Không nở hoa.
Chỉ khiến vùng rễ còn sống co nhẹ.
Giống nhận tín hiệu.
Thanh Dao rút tay.
“Đủ.”
Tần Mộc nhìn.
“Không tiếp?”
Nàng lắc.
“Để nó tự hồi.”
Long Thanh cong miệng.
“Đúng.”
Thanh Dao nhìn hắn.
Hai người hiểu cùng một ý.
Không ép.
Cửu Ly nhìn.
Lại nguy hiểm.
Tối đó, kinh mạch Thanh Dao tiếp tục tái cấu trúc.
Không nhanh.
Nhưng rõ.
Mười ba vùng chết vẫn tồn tại như sẹo, nhưng sinh mạch mới đã nối sáu vùng.
Tần Mộc nói nếu tiến triển này tiếp tục, ít nhất cánh tay trái có thể vận linh lực bình thường trong vài tháng.
Thanh Dao nghe.
Không vui quá mức.
Nàng đã học chờ.
Long Thanh thấy.
“Tiến bộ.”
Nàng hỏi: “Lại vì không kiểm tra?”
“Vì không vội.”
Thanh Dao hơi cười.
“Ta học từ bệnh nhân.”
“Ta không phải.”
“Ta nói Cửu Ly.”
Cửu Ly đang uống trà lập tức nhìn.
“Sao lại ta?”
Thanh Dao nói: “Cô nói sư phụ dạy cô đừng nghĩ nhiều.”
“Đúng.”
“Ta đang học.”
Cửu Ly đặt chén.
Không hiểu sao mình vừa tự giới thiệu phương pháp khiến tình địch tiềm năng hợp sư phụ hơn.
Sai lầm chiến lược?
Không.
Nàng không thể giấu cái tốt chỉ vì chuyện này.
Cửu Ly thở ra.
“Được.”
Long Thanh hoàn toàn không biết hai nữ tử vừa có một cuộc chiến trong đầu chỉ bằng ba câu.
Sau bữa tối, Thanh Dao chủ động tìm hắn ngoài hiên.
Cửu Ly cũng ở đó nhưng đang cho Tiểu... không có Tiểu Hắc ở đây. Nàng đang xem ngọc tin từ Thanh Vân.
Thanh Dao đứng cạnh bàn.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ta muốn cảm ơn.”
“Vì canh?”
“Không chỉ.”
Long Thanh đặt sách.
Nàng nói: “Nếu hôm qua ngươi không ngăn, ta có thể đã dùng thần thức và linh lực dẫn điểm sinh cơ theo kinh mạch cũ.”
“Có hỏng?”
“Bây giờ nhìn lại, khả năng cao.”
“Vậy may.”
“Ngươi không nhận?”
“Ta chỉ nói đừng động.”
“Đó là nguyên nhân.”
“Không phải ta làm thể chất cô thức.”
“Ta biết.”
Thanh Dao rất bình tĩnh.
“Nhưng một người không cần là nguyên nhân duy nhất mới đáng cảm ơn.”
Long Thanh dừng.
Câu này hợp lý.
“Vậy ta nhận.”
“Ừ.”
Nàng hơi cười.
“Còn bát canh.”
“Gì?”
“Rất ngon.”
“Cái này ta nhận.”
Cửu Ly từ xa lập tức chen: “Sư phụ thích được khen nấu ăn hơn cứu người.”
Long Thanh quay.
“Ta biết nấu.”
“Còn cứu người không biết?”
“Đúng.”
Thanh Dao bật cười.
Sau đó nàng nghiêm lại.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Nếu sau này ta chữa người...”
Long Thanh nhìn.
“Đừng hỏi ta y thuật.”
“Không.”
Nàng nói: “Ta sẽ nhớ coi mình cũng là một người.”
Hắn hơi khựng.
Đó là điều hắn nói.
Không nghĩ nàng nhớ.
“Vậy tốt.”
Thanh Dao gật.
Không cần thêm.
Cửu Ly đứng lên, đi tới rất tự nhiên khoác tay Long Thanh.
Hắn nhìn.
“Gì?”
“Không có.”
Nàng quay sang Thanh Dao.
“Diệp cô nương.”
“Ừ?”
“Đây là sư phụ ta.”
Long Thanh: “...”
Thanh Dao cũng khựng.
Sau đó khóe môi cong.
“Ta biết.”
Cửu Ly mỉm cười.
“Biết là tốt.”
Long Thanh nhìn giữa hai người.
“Cô đang làm gì?”
“Giới thiệu.”
“Đã giới thiệu mấy ngày.”
“Nhắc.”
“Vì?”
“Đại đệ tử có trách nhiệm.”
Long Thanh không hiểu trách nhiệm nào.
Thanh Dao hiểu một phần.
Nàng không tranh.
Chỉ nói: “Tô cô nương yên tâm. Hiện tại ta chỉ là bệnh nhân.”
Cửu Ly híp mắt.
Hiện tại.
Lại từ này.
Nữ tử này nói chuyện nhẹ nhưng rất biết chọn từ.
“Ta rất yên tâm.”
Hai người cùng cười.
Long Thanh cảm giác có thứ gì đó trong không khí mình không hiểu.
Hắn quyết định không nghĩ nhiều.
Bài đã dạy.
Đêm khuya, hệ thống hiện thông báo cuối cùng.
Đối tượng: Diệp Thanh Dao.
Thể chất: THÁI SƠ SINH MỆNH THỂ.
Trạng thái: Thức tỉnh sơ cấp – ổn định.
Tương thích Truyền Đạo: Rất cao.
Định hướng tiềm năng: Đan Đạo – Y Đạo – Sinh Mệnh – Linh Thực.
Ý nguyện bái sư: Chưa hình thành.
Long Thanh nhìn dòng cuối.
“Ta đâu hỏi.”
“Hệ thống chỉ ghi.”
“Ta đã có một đệ tử.”
“Không có yêu cầu nhận thêm.”
“Vậy tốt.”
Hệ thống im.
Long Thanh nhìn sang sân.
Cửu Ly đã về phòng.
Thanh Dao cũng.
Một người là Cửu Vĩ hai đuôi.
Một người vừa thức tỉnh thể chất hiếm.
Còn hắn chỉ muốn ngày mai đi xem quầy hạt giống và Thanh Dược Hội.
“Không nhận thêm.”
Long Thanh tự nói.
Rất chắc.
Ở phòng bên kia, Diệp Thanh Dao lại đang nhìn mộc bài Vô Danh của Cửu Ly để lại trên bàn lúc nãy khi hai người nói chuyện.
Nàng đã trả.
Nhưng hai chữ Vô Danh vẫn còn trong đầu.
Một nơi có nước giếng lạ.
Rau lạ.
Một con hồ ly gọi người phàm nhân là sư phụ.
Một người không biết đan lại khiến nàng hiểu điều ba năm y thuật không dạy được.
Thanh Dao chưa nghĩ tới bái sư.
Thật sự chưa.
Nàng chỉ nghĩ...
nếu có cơ hội, sau Thanh Dược Hội mình muốn tới Vô Danh Phong nhìn một lần.
Xem khu vườn.
Xem đất.
Xem nước.
Và xem người tên Long Thanh ở ngọn núi đó mỗi ngày thật sự sống như thế nào.
Chỉ vậy.
Ít nhất hiện tại.