QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 134: BA SỢI DÂY KHÔNG PHẢI CỦA TA

Trong phòng câm, thời gian trôi khác bên ngoài. Không phải trận làm chậm mà bởi mọi tiếng động của Vô Danh đều bị chặn. Không tiếng Tiểu Hắc trở mình ngoài cửa, không tiếng Tiểu Kim mổ gỗ, không tiếng Cửu Ly và Vô Song đối đáp, không cả tiếng Long Thanh kéo ghế. Ngao Tuyết Ly chỉ nghe hơi thở mình, tiếng long nguyên chạy trong mạch và thỉnh thoảng là một nhịp rung rất nhỏ của Long Tỏa. Sự yên lặng ban đầu khiến nàng khó chịu. Hàn Long Điện cũng từng có những căn phòng cách âm. Khác biệt duy nhất nhưng quan trọng nhất nằm ở tay gạt bên trong. Chỉ cần muốn, nàng có thể kéo xuống, trận tắt, cửa mở. Không ai giữ chìa bên ngoài. Tuyết Ly đã kiểm ba lần trước khi bắt đầu, nhưng trong mỗi chu trình long nguyên, nàng vẫn vô thức nhìn cánh cửa một cái. Không phải vì sợ. Chính vì biết mình có thể ra nên nàng mới đủ bình tĩnh ngồi lại. Điều ấy khiến nàng hiểu thêm một tầng lời Huyền Giáp: hai hoàn cảnh bên ngoài có thể rất giống nhau — cùng là phòng kín, cùng chặn khí tức — nhưng một bên là bảo vệ, một bên là giam giữ, khác nhau chỉ ở chỗ người bên trong có quyền kết thúc hay không.
Thanh Dao đã chuẩn bị một giọt Hải Linh Tủy pha loãng gấp mười đặt trong ống đá. Tuyết Ly không uống. Nàng chấm đúng một điểm lên cổ tay. Cảm giác quen thuộc lan vào mạch. Băng Long nguyên của chính nàng hiện rõ trong thần niệm như dòng nước xanh băng. Vòng ngoài Hộ Long màu lam bạc. Phần Hạn Long cũ cũng bạc nhưng đục. Ba tuyến Ngự Long Quyền đỏ xám thì lộ ra rõ ràng như ba sợi chỉ lạ được khâu vào một tấm vải. Sau chuyến Long Linh Trạch, nàng đã biết chúng không giống nhau hoàn toàn. Tuyến thứ nhất đi từ vòng giữa xuống hông, chia sang hai chân và một phần thân pháp: điều hướng thân thể. Tuyến thứ hai quấn quanh ba đường long nguyên lớn, kết thúc ở vòng Hồi Nguyên: thu hồi và giảm lực. Tuyến thứ ba mảnh nhất nhưng sâu nhất, chạm sát nơi phản xạ huyết mạch hình thành trước ý thức: chủ quyền ưu tiên. Chính tuyến ba nguy hiểm nhất, cũng là thứ Thanh Dao cấm động lúc này. Tuyết Ly tập trung tuyến một. Nếu xử lý được, một người ngoài có thể ra lệnh quy vị nhưng chân nàng sẽ không tự đi trước khi đầu nàng kịp nghĩ.
Lần đầu nàng vẫn làm theo bản năng chiến đấu. Long nguyên xanh băng tụ thành một cạnh sắc rất nhỏ trong mạch, hướng vào điểm đỏ xám. Không phải Băng Tâm Hóa Long Quyết, chỉ là cách Băng Long xử lý vật cản: đông, tách, cắt. Cạnh sắc vừa chạm, tuyến Ngự Long co lại như rắn bị chọc. Không đứt. Trái lại nó rút một phần sâu hơn, đồng thời tuyến thu hồi long nguyên sáng lên, hút lực từ nhánh mới của nàng. Long Tỏa vòng giữa siết. Tuyết Ly lập tức đau dưới xương sườn nhưng không kêu. Thanh Dao ở ngoài qua Sinh Mệnh Cảm nhận ra ngay, giọng truyền qua ống âm cơ học trên cửa: “Dừng.” Không phải truyền niệm nên phòng câm không phá nguyên tắc. Tuyết Ly thu. Ba tuyến đỏ xám trở lại. Tuyến điều hướng thậm chí có vẻ sáng hơn trước. Thanh Dao hỏi: “Đau đâu?” “Sườn trái.” “Tuyến hai kéo?” “Ừ.” “Đừng cắt.” Tuyết Ly mở mắt, không vui. “Không cắt thì tách thế nào?” Thanh Dao ngoài cửa im vài nhịp. “Ta chưa biết.” Câu trả lời thẳng làm nàng dịu hơn. Không ai giả biết.
Ở ngoài, Cửu Ly đang giữ Huyễn Cách, Vô Song theo tín hiệu. Long Thanh ngồi cạnh một cái bàn nhỏ sửa cán dao mới vì cho rằng tay cầm hơi trơn. Hắn nghe Thanh Dao nói “nàng vừa thử cắt nên nút cấm co”, liền hỏi: “Nút?” Thanh Dao đáp: “Ta ví như ba sợi dây buộc vào đường mạch.” “Nàng kéo đứt?” “Gần như.” “Nếu thắt nút thì sao cứ kéo hai đầu?” Ba nữ tử cùng nhìn hắn. Long Thanh vẫn đang quấn sợi vải quanh cán dao. “Nới nút trước.” Cửu Ly chớp mắt. Vô Song hỏi: “Sư phụ có biết đang nói gì không?” “Dây.” Thanh Dao lại im, lần này lâu hơn. Nàng nhìn sơ đồ. Đường Ngự Long không phải một vật cứng xuyên vào mạch. Nó tồn tại được vì long nguyên của Tuyết Ly luôn đi qua nút giao theo một thứ tự cố định: lệnh tới trước, phản xạ đáp sau, ý thức tới cuối. Mỗi lần Tuyết Ly chống bằng lực, nàng vẫn đang kéo hai phía của cùng một nút — lệnh kéo một hướng, nàng kéo ngược. Nút càng chịu lực càng siết.
Thanh Dao tới ống âm. “Tuyết Ly.” “Nghe.” “Không cắt nữa.” “Ta biết.” “Thử tạo khoảng dừng ở nút giao.” “Dừng long nguyên?” “Không. Dừng quyết định.” Nàng nhíu. Thanh Dao giải thích: “Long nguyên tới điểm lệnh thì không đi ngay theo tuyến đỏ cũng không ép sang đường mới. Giữ một nhịp ở vùng trung tính. Sau đó cô tự chọn đường.” Tuyết Ly lập tức hiểu khó ở đâu. Long nguyên không phải nước trong chén có thể bảo đứng là đứng. Đặc biệt với Chân Long, huyết mạch vận rất mạnh. “Nếu dừng quá lâu, mạch nghịch.” “Một nhịp thôi.” “Nếu tuyến ba chen?” “Chưa động sâu. Chúng ta chỉ tập thứ tự.” Long Thanh ở ngoài nói thêm qua cửa: “Giống trước khi mở cửa thì hỏi mình có muốn ra không.” Tuyết Ly lập tức: “Ngươi thôi dùng cửa.” Vô Song bật cười ngoài. Cửu Ly hỏi: “Cô còn sức cãi là ổn.”
Lần thứ hai bắt đầu sau một khắc nghỉ. Tuyết Ly không tăng long lực. Một thành. Băng Long nguyên đi từ long tâm, qua xương sống, vòng dưới vai rồi tới điểm giao vòng giữa. Tuyến điều hướng đỏ xám lập tức sáng rất nhẹ, sẵn sàng nhận bất kỳ lệnh quy vị nào. Không có lệnh ngoài vì phòng câm đã chặn, nhưng cấm còn ký ức lệnh — phản xạ đã được khắc lâu đủ để tự tạo một hướng mặc định về đông nam. Long nguyên chạm nút. Tuyết Ly không cắt. Không kéo. Chỉ giữ ý thức ở đó và nói trong tâm: chưa. Dòng lực run. Một phần muốn đi theo tuyến đỏ. Một phần nhánh mới muốn tránh. Nàng không cho bên nào thắng ngay. Chỉ một nhịp. Sau đó nàng chọn đường xanh băng mới. Long nguyên vòng qua. Tuyến đỏ xám không mất. Nhưng lần đầu nó không được đi trước. Tuyết Ly mở mắt vì bất ngờ. Thanh Dao cảm được, nói ngay: “Lại.” Lần hai, khoảng dừng ngắn hơn vì nàng nóng lòng. Tuyến đỏ tranh được nửa bước, chân phải co rất nhẹ. Thanh Dao nói: “Không sao. Lại sau năm hơi.” Lần ba, nàng giữ đúng một nhịp. Long nguyên lại chọn đường của mình.
Ngoài phòng, Cửu Ly bắt đầu phần thử thứ hai. Nàng không thể đưa lệnh thật vào Long Tỏa, cũng không nên. Chỉ dùng Huyễn Đạo tạo cảm giác phương vị khác nhau ngay khi Tuyết Ly tới nút giao. Lần đầu, nàng làm không gian trong nhận thức như nghiêng về phía đông. Tuyết Ly cảm một thói quen cũ muốn bước đông, nhưng dừng. Ta có muốn đi đông không? Không. Nàng ngồi nguyên. Long nguyên đi qua nhánh riêng. Lần hai Vô Song thêm một xung khí từ phía nam, giống tín hiệu nguy hiểm khiến cơ thể muốn quay tránh. Tuyết Ly dừng một nhịp rồi chủ động bước trái, không theo bất kỳ hướng gợi ý nào. Bước rất nhỏ trong căn phòng, nhưng tuyến điều hướng đỏ xám rung mạnh như vừa mất thứ gì. Không phải bị phá. Chỉ không được chọn. Lần ba Cửu Ly và Vô Song phối hợp tạo ba hướng giả cùng lúc. Tuyết Ly tới nút giao, chờ. Sau đó nàng... ngồi xuống.
Ở ngoài, Vô Song ngẩn.
“Ngồi?”
Thanh Dao kiểm mạch rồi gật.
“Không hướng nào.”
Cửu Ly cười.
“Được.”
Long Thanh hỏi: “Đang làm gì?” Vô Song đáp: “Sư phụ, nàng vừa thắng ba hướng bằng cách ngồi.” Long Thanh: “Mệt thì ngồi.” Cả ba nữ tử không biết nên cười hay không.
Bên trong, Tuyết Ly thật sự hơi mệt. Hải Linh Tủy làm cảm nhận rõ hơn nhưng cũng khiến nàng phải nhìn quá nhiều thứ cùng lúc. Nàng dựa tường một lúc, để long nguyên vận tự nhiên. Chính trong trạng thái không cố, nàng bắt đầu thấy điều Thanh Dao gọi là “quyền ưu tiên” rõ hơn. Tuyến điều hướng đỏ xám không có năng lượng riêng lớn. Nó sống bằng việc ăn nhịp đầu tiên trong mỗi quyết định vận động. Lệnh ngoài tới, tuyến sáng trước, thân thể chuẩn bị trước, ý thức chỉ tới sau để phản đối. Bây giờ khi nàng chèn một nhịp “chưa”, nó không còn được nuôi nhiều. Màu đỏ xám mờ rất ít, gần như không đáng kể, nhưng mờ thật. Tuyết Ly nhớ Huyền Giáp nói người đời thêm quyền từng chút. Có lẽ tháo cũng phải từng chút. Không phải một nhát kiếm cắt đứt mọi thứ, mà trả lại từng quyền đã bị lấy.
Lần thử tiếp theo được nâng một mức. Thanh Dao dùng Long Tức Thạch mô phỏng, nhưng đặt ngoài phòng câm. Tín hiệu thật không vào được, chỉ phần cảm ứng rất yếu qua chính Long Tỏa còn tồn tại — đủ kiểm xem phòng chặn được bao nhiêu. Trước khi kích, Thanh Dao hỏi qua ống: “Sẵn?” Tuyết Ly đáp: “Ừ.” Long Tức Thạch phát một lệnh mô phỏng “tiến”. Vòng ngoài Long Tỏa rung nhưng tín hiệu bị trận chặn chín phần. Phần còn lại rất yếu lọt qua sự liên kết nội tại. Tuyến điều hướng lập tức muốn đưa lực xuống chân. Tuyết Ly cảm rõ khoảng dừng mình vừa tạo. Một nhịp. Nàng không bước. Tín hiệu qua. Không hành động. Lần hai: “xoay phải”. Nàng chờ rồi xoay trái. Tuyến đỏ sáng, nhưng không ép được. Lần ba: “quy vị”. Đây là lệnh khó nhất. Cả ba đường đỏ xám cùng phản nhẹ, không chỉ tuyến một. Cơ thể Tuyết Ly nóng lên. Thanh Dao chuẩn bị dừng, nhưng nàng giơ tay về phía ô quan sát nhỏ báo mình vẫn ổn. Quy vị. Lệnh cũ như vọng từ Hàn Long Điện. Chân nàng muốn hướng đông nam. Tuyết Ly không chống. Chỉ hỏi: Ta muốn về đâu?
Lần này câu trả lời không phải một nơi trừu tượng.
Vô Danh.
Nàng mở mắt.
Rồi chủ động bước về phía cửa phòng, hướng tây bắc.
Một bước.
Hai bước.
Tuyến điều hướng đỏ xám rung dữ nhưng không thể ép đổi hướng vì long nguyên đã chờ ý thức trước.
Thanh Dao nhìn sơ đồ, hơi thở chậm hẳn.
“Đường một mờ.”
Cửu Ly hỏi: “Bao nhiêu?”
“Không nhiều. Nhưng quyền ưu tiên tụt.”
Vô Song hiểu: “Còn lệnh?”
“Còn.”
“Còn đường?”
“Còn.”
“Nhưng không tự chạy trước?”
“Đúng.”
Long Thanh hỏi: “Tức dây chưa tháo nhưng không kéo chân nữa?”
Thanh Dao gật.
“Hiện tại.”
“Vậy tốt.”
Chính lúc ấy ao ngoài sân bỗng động. Con cá đen bạc nổi lên. Không ai gọi. Có lẽ nó cảm được Băng Long huyết dao động sâu. Đường vàng trên vảy sáng hơn, một nhịp huyết tức cổ xưa vô tình lan vào không khí. Cả Long Tỏa trong phòng câm rung mạnh. Tuyết Ly lập tức cảm được. Ba đường đỏ xám co. Vòng ngoài Hộ Long sáng. Nếu nàng mở phòng lúc này, hoặc chủ động kéo cộng minh, rất có thể huyết áp con cá sẽ giúp ép đường điều hướng yếu thêm.
Cửu Ly cũng nhận ra.
“Sư phụ, cá.”
Long Thanh đi tới ao nhưng không chạm. “Nó tự lên.”
Thanh Dao hỏi qua ống: “Tuyết Ly, cô cảm được?”
“Có.”
“Muốn dừng?”
Tuyết Ly nhắm mắt.
Cám dỗ rất lớn.
Chỉ cần mượn một nhịp.
Có thể đường đỏ xám sẽ nứt.
Có thể nhanh hơn nhiều ngày.
Nhưng nàng không biết con cá là gì. Không biết nó có hiểu mình đang bị dùng không. Không biết huyết áp ấy tác động long tâm ra sao.
Nàng mở mắt.
“Không dùng.”
Thanh Dao nói:
“Được.”
Tuyết Ly không ra khỏi phòng để lấy lực. Trái lại, nàng chủ động thu Băng Long cộng minh, không để huyết tức mình gọi con cá mạnh hơn. Bên ngoài, con cá đen bạc nổi thêm một lúc, không nhận phản hồi thì quẫy đuôi lặn xuống.
Hệ thống trước mặt Long Thanh hiện:
[Ngao Tuyết Ly – NGỰ LINH đạo niệm ổn định.]
[Bổ sung nguyên tắc: Tự do của bản thân không xây trên cưỡng dụng tự do của sinh linh khác.]
[Tương thích truyền đạo: Rất cao.]
Long Thanh nhìn dòng “rất cao” lâu một chút.
“Lại rất cao.”
Cửu Ly nghe, lần này hỏi thẳng: “Hệ thống?”
Long Thanh giật. Hắn chưa từng nói rõ toàn bộ, chỉ lắc theo thói quen. “Không có gì.” Cửu Ly nhìn nhưng không ép. Nàng đã quen sư phụ đôi lúc nhìn khoảng không.
Thanh Dao cho thử lần cuối sau khi con cá lặn. Không Huyễn Đạo. Không Vô Song. Không Long Tức Thạch. Tuyết Ly tự vận ba vòng. Ở mỗi nút, nàng dừng một nhịp. Không lệnh ngoài. Không phản xạ giả. Chỉ xác lập thói quen mới.
Vòng một.
Vòng hai.
Vòng ba.
Đường điều hướng đỏ xám vẫn tồn tại.
Nhưng lần này khi long nguyên đi qua, nó không còn sáng trước.
Nó đợi.
Giống một con đường phụ.
Không phải đường mặc định.
Ngao Tuyết Ly mở mắt, không có thiên tượng, không có long ngâm, cũng không có cảm giác đột phá. Chỉ có một sự thay đổi rất nhỏ ở chân: lần đầu nàng không còn cảm giác cơ thể mình “luôn sẵn sàng quay về nơi người khác định”.
Nàng đứng lên.
Đi tới cửa.
Không dùng long lực.
Tự kéo tay gạt.
Trận tắt.
Cửa mở.
Long Thanh đứng ngay ngoài, gần tới mức nàng bất ngờ. “Ngươi đứng đây suốt?” “Không. Ta đi xem cá rồi về.” “À.” Không hiểu sao câu đó làm nàng hơi hụt. Nhưng ngay sau đó cơ thể mệt ùa tới. Hải Linh Tủy, nhiều chu trình, phản xạ cũ bị sửa khiến chân mềm. Nàng bước một bước rồi đầu gối mất lực.
Long Thanh đỡ theo phản xạ.
Một tay ở cánh tay.
Một tay giữ vai lành.
Tuyết Ly gần như dựa vào ngực hắn nửa thân.
Cửu Ly đứng bên thấy.
Vô Song cũng.
Thanh Dao lập tức tới kiểm mạch.
Ngao Tuyết Ly biết mình có thể đứng lại sau hai nhịp.
Nhưng nàng không đứng ngay.
Chỉ thêm một nhịp.
Rất nhỏ.
Sau đó mới tự thẳng.
“Ta không sao.”
Long Thanh buông ngay khi nàng vững.
“Ừ.”
Không giữ thêm.
Không trêu.
Chỉ hỏi:
“Chân còn tự đi không?”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Không.”
“Vậy tốt.”
Vô Song há miệng như muốn nói câu gì đó về việc “dựa thêm một nhịp”, nhưng Thanh Dao chỉ nhìn sang một cái. Tam sư muội lập tức im. Cửu Ly cũng không chọc. Nàng chỉ quan sát Tuyết Ly, rồi khẽ cười nhưng không có địch ý.
Thanh Dao kiểm xong mới kết luận: “Chưa tháo. Chỉ tước quyền ưu tiên của tuyến một. Nếu lệnh ngoài đủ mạnh, nó vẫn có thể gây đau hoặc kéo gián tiếp qua hai tuyến còn lại.” Tuyết Ly gật. “Ta biết.” “Ít nhất ba ngày không đụng tuyến hai.” “Ba?” “Ba.” Tuyết Ly định nói hai nhưng nhìn Nhị sư tỷ rồi thôi. Vô Song khẽ nói: “Tiến bộ thật.”
Hệ thống trong đầu Long Thanh hiện thêm:
[Ngao Tuyết Ly.]
[Đạo niệm: NGỰ LINH – CỘNG MINH – TỰ NGUYỆN – SONG HƯỚNG.]
[Nguyên tắc mới: Muốn dẫn linh, trước hết phải tự dẫn được chính mình.]
[Ý nguyện bái sư: Đang hình thành.]
Long Thanh nhìn dòng cuối.
Lần này hắn thật sự ngẩn.
“Bái sư?”
Tuyết Ly đang uống nước lập tức quay.
“Ngươi nói gì?”
Long Thanh ho một tiếng.
“Không.”
Vô Song mắt lập tức sáng.
Cửu Ly cũng.
Thanh Dao không hỏi nhưng rõ là nghe.
Tuyết Ly nhìn hắn nghi ngờ. “Ta nghe hai chữ.”
“Ta nói...”
Long Thanh chưa kịp bịa thì linh hạc ngoài sân đột nhiên kêu ba tiếng khẩn.
Hàn Bách vừa nhận một ngọc tin qua kênh riêng của Ngao Huyền Sách.
Tất cả chuyển chú ý.
Cửu Ly lấy ngọc.
Chỉ vài dòng.
Nhưng đọc tới dòng thứ hai, sắc mặt nàng đổi.
Nàng đưa cho Tuyết Ly.
Tin của Ngao Huyền Sách:
“Đã kiểm kho cũ. ‘Nội Hải Tam’ không phải mã người. Là Kho Nội Hải số Ba thuộc hệ ngoại khố Ngự Long Viện, chuyên lưu Hộ Long Ấn cải biên, Long Chủ Ấn cấm lưu và pháp khí giám sát hoàng huyết.”
Dòng tiếp:
“Kho này trên danh nghĩa đã giải thể mười bảy năm trước, nhưng nhật ký sử dụng vẫn có phát sinh bí mật.”
Tuyết Ly đọc chậm hơn.
“Quyền truy cập cao nhất hiện tại: Phó viện chủ Ngự Long Viện – Ngao Từ Khâm.”
Bàn tay nàng dừng.
Vô Song hỏi:
“Cô biết?”
Tuyết Ly không trả lời ngay.
Cửu Ly nhìn.
Thanh Dao cũng.
Long Thanh thấy sắc mặt nàng liền biết đây không phải một cái tên xa lạ.
Một lúc lâu, Ngao Tuyết Ly mới nói:
“Biết.”
“Quan hệ?”
“Trưởng bối trong tộc.”
“Hắn ở Hàn Long Điện đêm hạ ấn?”
Tuyết Ly khép mắt.
Ký ức hiện lại rất rõ.
Cột đá xanh.
Trận văn.
Một giọng nói bình tĩnh.
“Điện hạ, Hộ Long Ấn chỉ bảo vệ người. Sẽ không ảnh hưởng tự do.”
Nàng mở mắt.
“Hắn không chỉ ở đó.”
Giọng nàng lạnh nhưng không rung.
“Chính Ngao Từ Khâm là người kiểm vòng giữa trước khi Long Tỏa đóng hoàn toàn.”
Vô Song hỏi:
“Có phải người chủ trì?”
“Không. Trưởng viện chủ trì nghi thức chung.”
“Nhưng hắn có cơ hội thêm ba đường?”
“Có.”
Cửu Ly lập tức nói:
“Cơ hội không phải chứng cứ.”
“Ta biết.”
Tuyết Ly đáp ngay.
Không nổi giận.
Không kết luận.
Đây cũng là một thay đổi.
Nàng đọc phần cuối tin.
Ngao Huyền Sách viết:
“Ta chưa thể xác nhận Ngao Từ Khâm là Nội Hải Tam hiện tại. Nhật ký kho bị xóa nhiều đoạn. Nhưng có một việc chắc chắn: đêm điện hạ nhận Long Tỏa, Ngao Từ Khâm dùng quyền truy cập Kho Nội Hải số Ba trước nghi thức ba canh giờ.”
Căn sân yên hẳn.
Long Thanh hỏi:
“Ba canh giờ trước khi khóa cô?”
“Ừ.”
“Lấy gì?”
Tuyết Ly nhìn dòng cuối.
Huyền Sách đã ghi:
“HỒ SƠ TRUY XUẤT: LONG CHỦ ẤN – PHỤ TUYẾN NGỰ CHỦ.”
Ba đường đỏ xám trên người nàng.
Phụ tuyến Ngự Chủ.
Không ai cần nói chúng có thể liên quan thế nào.
Nhưng Cửu Ly vẫn nhắc:
“Chưa kết tội.”
Tuyết Ly gật.
“Chưa.”
Vô Song hỏi:
“Tiếp theo?”
Ngao Tuyết Ly nhìn về phía đông, nơi rất xa ngoài dãy núi là Vô Tận Hải.
Ngày trước nếu có cái tên này, nàng đã muốn lập tức quay Long Cung, đập cửa Ngự Long Viện và hỏi bằng long uy.
Bây giờ nàng không.
Nàng cúi nhìn chân mình.
Đường điều hướng vẫn còn.
Nhưng không còn đi trước ý thức.
Nàng vừa giành lại một quyền.
Chưa cần vội giao nó cho cơn giận.
“Tìm bằng chứng.”
Vô Song mỉm cười.
“Đúng.”
“Hỏi Huyền Sách giữ im chuyện đã tra kho.”
“Ừ.”
“Tiếp tục để Hải Thất bán tin giả.”
“Được.”
“Không để Táng Đạo biết tuyến một đã mất quyền ưu tiên.”
Cửu Ly gật.
“Rất tốt.”
Thanh Dao nói:
“Và ba ngày không đụng Long Tỏa.”
Tuyết Ly nhìn nàng.
“Câu đó không liên quan.”
“Liên quan nhất.”
Vô Song bật cười.
Không khí nặng vừa hình thành bị kéo nhẹ xuống.
Long Thanh thì nhìn căn phòng câm sau lưng, rồi nhìn Tuyết Ly.
“Ít nhất một dây không kéo chân nữa.”
Nàng sửa:
“Vẫn là dây.”
“Ừ.”
“Ta sẽ tháo.”
“Ừ.”
“Nhưng không vội.”
Long Thanh gật.
“Vậy tốt.”
Ngao Tuyết Ly nhìn hắn.
Không biết từ khi nào, hai chữ vậy tốt của hắn trở thành một thứ nàng rất quen.
Không khen thành tựu.
Không nói nàng mạnh.
Không gọi nàng điện hạ.
Chỉ xác nhận rằng lựa chọn ấy thuộc về nàng.
Nàng quay nhìn Vô Danh Phong.
Tiểu Hắc nằm cửa.
Tiểu Kim chạy trên mái.
Tiểu Thanh lay cành.
Con cá dưới ao đã lặn.
Cửu Ly đang đọc lại ngọc tin.
Thanh Dao thu Hải Linh Tủy.
Vô Song đã bắt đầu tính cách dùng Hải Thất kéo Ngao Từ Khâm lộ thêm.
Long Thanh thì cúi kiểm con dao ba linh hai vừa mua.
Một nơi rất nhỏ.
Rất bình thường.
Nhưng chính ở đây, lần đầu một đường Ngự Long trên người nàng đã mất quyền ra lệnh.
Và cũng chính ở đây...
một ý niệm mà nàng chưa chịu gọi tên đang dần rõ.
Có lẽ Ngao Tuyết Ly không chỉ muốn chữa xong rồi rời.
Có lẽ có một thứ ở Vô Danh...
đáng để nàng ở lại lâu hơn.
Hệ thống trước mặt Long Thanh vẫn giữ dòng cuối:
[Ý nguyện bái sư: Đang hình thành.]
Hắn nhìn một lúc.
Rồi lặng lẽ tắt.
“Lại thêm một người thật à...”
Tiểu Hắc mở một mắt.
Long Thanh nhìn nó.
“Nhà hết phòng rồi.”
Tiểu Hắc nhắm mắt.
Ở phía sau, Ngao Tuyết Ly nghe thấy.
Nàng không hỏi.
Chỉ có khóe môi hơi cong.
Bởi nếu thật sự hết phòng...
nàng bỗng muốn biết hắn sẽ làm gì.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 134TTS · BA SỢI DÂY KHÔNG PHẢI CỦA TATa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...